Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 201: Khởi Động Lại Thái Bình (HẾT)

Chu Vân đóng cửa lại, vào phòng vệ sinh, vừa cởi bộ quần áo ướt sũng vừa mở nước nóng để tắm.

 

Hắn vô tình nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương đỏ bừng, ánh mắt nóng rực, hắn biết là mình đang tức giận.

 

Vốn dĩ chút chuyện vặt vãnh này không đáng để nổi giận, nhưng sở dĩ hắn thẹn quá hóa giận, cảm thấy vô cùng khó xử, là vì hắn đã thật sự rung động.

 

Vốn dĩ xu hướng tính dục của hắn đã khác người thường, ngoài cha mẹ và thầy cô ra thì chẳng mấy ai thật lòng chấp nhận. Sao lại có người vô duyên vô cớ yêu mình được chứ?


 

Thế nhưng, dù trong lòng hắn rõ ràng nhận thấy vô số điểm bất thường, hắn vẫn thuận theo bước chân của đối phương mà đi, từ việc nuôi chó, chữa bệnh, cho đến ra khơi. Thậm chí một giờ trước, hắn vẫn còn cho rằng chuyến đi chơi lần này vô cùng đáng giá, hắn thấy may mắn vì đã nghe theo cảm tính mà đưa ra lựa chọn đúng đắn.

 

Đối phương hoàn toàn phù hợp với mọi sở thích của hắn, từ đôi mày, ánh mắt, sống mũi, đôi môi, cho đến chiều cao, đôi chân dài và vòng eo thon gọn, không có điểm nào là hắn không thích. Khí chất quân nhân vững chãi như núi, dường như có thể là chỗ dựa cho tất cả mọi người; nếp sống trầm ổn và có trách nhiệm, dường như có thể bao dung tất cả.

 

Đáng lẽ hắn phải nghĩ ra từ sớm, làm gì có chuyện thuận buồm xuôi gió đến thế xảy ra với mình, hắn có phải người hùng cứu thế đâu.


 

Vòi hoa sen được vặn mở, những tia nước li ti trong vắt tức thì tuôn ra, rơi xuống gò má vẫn còn đang nóng bừng của hắn. Một làn hơi nước mỏng bốc lên trong không khí, hắn vò mạnh mặt mình một cái.

 

Phải vực dậy tinh thần thôi, chẳng có gì to tát cả. Chỉ cần mình mau chóng trở về, đổi một nơi khác để sống, trốn khỏi nơi này thì sẽ không ai biết chuyện.

 

Chỉ hận trận bão này, bến cảng không có tàu chạy, chỉ có thể đợi sau khi mưa tạnh, tuyến đường biển hoạt động trở lại, hắn mới có thể thoát khỏi tình cảnh này.


 

Vừa nghĩ đến chuyện ngay cả con chó đột nhiên thân thiết với mình cũng có thể là vì người kia, hắn liền cảm thấy khó xử hơn bao giờ hết.

 

Trong phòng tắm thoang thoảng mùi sữa tắm cỏ roi ngựa tươi mát và hơi ẩm ướt, Chu Vân xả đầy nước vào bồn, rồi ngâm mình vào, để thần kinh dần dần dịu lại và thư giãn.

 

Cảm giác chua chát và khó xử khi đột ngột biết được sự thật, lúc này mới từ từ đỡ hơn một chút.


 

Hắn ngâm mình khoảng nửa tiếng mới đứng dậy, toàn thân đỏ ửng, nóng hổi. Hắn lấy khăn tắm lau người, mặc đồ ngủ rồi đẩy cửa bước ra.

 

Kết quả là vừa ra ngoài đã giật mình.

 

Quan Viễn Phong đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, quần áo trên người vẫn còn ướt sũng, ngay cả tóc cũng ướt.

 

Chu Vân: “…”


 

Quan Viễn Phong nhìn hắn, vẻ mặt có chút áy náy, chỉ tay ra ban công: “Cửa ban công của em không đóng, anh từ ban công qua đây.”

 

Phòng của hai người ở ngay cạnh nhau, chung một ban công.

 

Quan Viễn Phong thành khẩn nói: “Anh chỉ muốn giải thích với em, anh không có ác ý, em cho anh một cơ hội đi — anh không muốn tối nay em đi ngủ mà vẫn còn bực tức.”


 

Chu Vân bực bội nói: “Anh thay quần áo trước đi được không?”

 

Hắn lấy một chiếc khăn tắm ném cho Quan Viễn Phong: “Lau người đi, về phòng thay quần áo.”

 

Quan Viễn Phong nhận lấy khăn tắm, nhưng vẫn nhìn hắn, không nhúc nhích cũng không nói gì.

 

Chu Vân: “…Tôi đợi anh giải thích.”


 

Lúc này Quan Viễn Phong mới quay người đi về phía ban công, Chu Vân nói: “Đi bằng cửa trước.”

 

Ban công là loại ban công ngắm cảnh rộng rãi, ban ngày có thể nhìn ra biển, nhưng lúc này lại đang là lúc mưa to gió lớn.

 

Quan Viễn Phong nhìn hắn một cái, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười, quả nhiên đi ra bằng cửa trước.

 

Chu Vân cầm khăn tắm lau tóc, lại có chút bực bội với sự mềm lòng không có lập trường của chính bản thân mình.


 

Hắn lấy máy sấy tóc sấy qua loa cho khô, dường như chưa đầy mười phút sau đã nghe thấy tiếng gõ cửa. Hắn mở cửa, có chút kinh ngạc: “Nhanh vậy?” Tắm kiểu thần tốc à?

 

Quan Viễn Phong bước vào rồi đóng cửa lại.

 

Chu Vân chỉ vào chiếc ghế trước bàn học, nói: “Ngồi đi, anh muốn nói gì?”

 

Quan Viễn Phong vừa định mở lời thì thấy Chu Vân lấy ra một quyển sổ và một cây bút, ngồi xuống trước chiếc bàn tròn cạnh sofa, ra vẻ như sắp ghi chép. Hắn lại lấy thêm một cây bút ghi âm ra: “Nếu tôi ghi âm, anh có phiền không?”


 

Quan Viễn Phong: “…Em cứ tự nhiên.” Anh bất giác có cảm giác mình đang bị thẩm vấn, nếu không thành thật khai báo, e là sẽ phải nhận án tù chung thân.

 

Anh suy nghĩ một lát, rồi thận trọng nói ra lời giải thích đã cân nhắc kỹ lưỡng: “Em đã từng nghe nói về trọng sinh chưa?”

 

Chu Vân: “…”

 

Bệnh hoang tưởng à? Hắn bắt đầu cân nhắc xác suất Quan Viễn Phong có vấn đề về đầu óc.

 

Quan Viễn Phong nhìn ánh mắt của Chu Vân, vội nói: “Anh, Tần Mộ, Tần Thịnh, cùng với Diệp Duật Khanh và cả Thẩm Lan nữa, đều là những người bạn đã cùng em xây dựng một tòa thành trong thời mạt thế.”

 

Chu Vân nhíu mày không nói gì, chỉ có tiếng bút chì sột soạt trên giấy.

 

Quan Viễn Phong thấy lần này Chu Vân không ngắt lời mình, vội sắp xếp lại suy nghĩ, từ từ kể: “Kiếp trước, khoảng một tháng trước, anh vì bảo vệ một người đồng đội trong lúc làm nhiệm vụ mà mất đi đôi chân. Sau khi cắt cụt chi, anh xuất ngũ về nhà, sống ở đối diện nhà em, và luôn bị những cơn đau ảo hành hạ.”

 

Chu Vân: “…”

 

Quan Viễn Phong bắt đầu chậm rãi kể lại những ký ức quá khứ vẫn còn hằn sâu trong tâm trí, kể về việc Chu Vân đã tiếp cận và chữa bệnh cho anh như thế nào. Về ngày tận thế đột ngột ập đến, về những tang thi bất ngờ xuất hiện, và về những chuyện nhỏ nhặt giữa anh và Chu Vân khi hai người cùng nhau cố thủ một góc.

 

Anh vừa nói vừa chỉ vào các huyệt đạo trên bụng mình: “Đây là những huyệt đạo em đã châm cứu cho anh, còn có kim nhỏ gài trên d** tai. Cả đơn thuốc nữa, anh vẫn còn nhớ một vài vị.”

 

“Còn có cái gì mà ‘Vua đảo hoang’, rồi một vài cuốn sách nữa, những thứ này không thể nào do anh tự bịa ra được. Em có thích đọc những loại sách này không, trong lòng em hẳn là người rõ nhất.”

 

Anh lại kể về những món ăn Chu Vân giỏi nấu, những thứ Chu Vân thích ăn, và cả dị năng của Chu Vân.

 

Anh chìm vào hồi ức: “Chúng ta đã xây dựng một tòa thành, kết giao với rất nhiều người bạn cùng chung chí hướng, và cùng nhau trải qua một cuộc đời rất dài, rất tốt đẹp.”

 

Anh dịu dàng nhìn Chu Vân: “Vì vậy, khi biết có thể dùng điều ước để đổi lấy nguyện vọng, anh đã nhớ đến kiếp trước chúng ta từng không chỉ một lần hoài niệm về thời thái bình thịnh thế đã qua, một thời đại không có dị năng, không có tang thi, bình thường, giản dị nhưng lại ấm áp và đủ đầy.”

 

“Anh đã đưa ra điều kiện, hy vọng có thể tiếp tục cùng em sống thêm một đời nữa trong thời thái bình, nơi mạt thế sẽ không xảy đến. Và vì kiếp trước của chúng ta quá quý giá, anh không nỡ từ bỏ, vậy nên đã xin giữ lại ký ức.”

 

“Tần Mộ, Diệp Duật Khanh cũng giống như anh, đều giữ lại ký ức, nên họ mới vội vã đến để làm quen lại với em.”

 

“Bởi vì Đông Quân Chu Vân đã từng xây dựng nên một tòa thành, mang lại hy vọng mới cho mọi người giữa thời mạt thế tàn khốc.”

 

Quan Viễn Phong đã nói những lời này rất lâu, gần hai tiếng đồng hồ, bên ngoài cửa sổ gió mưa vẫn gào thét không ngừng.

 

Sau khi nói xong tất cả, Quan Viễn Phong mới tha thiết nói với hắn: “Tuy anh không hiểu, với những cống hiến của em, tại sao em lại không giữ được ký ức kiếp trước, nhưng xin em hãy tin rằng, chúng ta đã thật sự yêu nhau.”

 

Chu Vân nhìn anh, im lặng không nói gì. Lòng hắn có chút rối bời, nhưng hắn biết đối phương đã kể ra nhiều chi tiết đến vậy, dù cho cả câu chuyện có hoang đường đến đâu, khả năng bịa đặt cũng rất nhỏ.

 

Quan Viễn Phong đứng dậy: “Em thích ở một mình, đặc biệt là vào những ngày mưa. Em thích vừa nghe tiếng mưa đêm vừa viết luận văn hoặc đọc sách… Anh về phòng trước đây, em có chuyện gì thì cứ gọi điện hoặc nhắn tin cho anh bất cứ lúc nào.”

 

Anh suy nghĩ một lát rồi nói thêm: “Còn nữa, ban ngày em nói với anh là không thích đi du lịch. Nhưng ở kiếp trước, em đã kể với anh rằng em từng một mình lái xe đi du lịch tuyến phía Tây. Sau đó hai chúng ta… sau khi xác định tình cảm, em và anh lại cùng nhau có một chuyến du lịch hưởng tuần trăng mật trong thời mạt thế.”

 

Chu Vân cúi đầu nhìn những dòng ghi chép trên giấy một lúc: “Chính là chuyến du lịch đó đã phát hiện ra nhện núi lửa và thỏ núi lửa? Rồi nhờ phát hiện ra những vật liệu mới như tơ nhện núi lửa mà thúc đẩy việc nghiên cứu chế tạo vũ khí tinh hạch.”

 

Quan Viễn Phong có chút ngạc nhiên vì không hiểu tại sao Chu Vân lại đặc biệt chú ý đến điều này, lẽ nào là sự nhạy bén của người làm nghiên cứu khoa học? Anh gật đầu: “Đúng vậy. Nhưng bây giờ mạt thế chắc sẽ không đến nữa đâu.”

 

Anh lại bổ sung một câu: “Nhân duyên tiền định, nhất kiến chung tình, đó là câu nói em đã nói với anh sau khi chúng ta xác định quan hệ tình cảm.”

 

Chu Vân ngẩng đầu ngước mắt nhìn anh, Quan Viễn Phong gật đầu: “Hôm nay anh buột miệng nói ra là vì anh đã ghi nhớ nó cả một đời. Anh cũng mang theo tâm trạng như vậy để đến gặp em, muốn cùng em nối lại duyên phận kiếp trước.”

 

Quan Viễn Phong thấy Chu Vân dường như lại chìm vào suy tư, bèn bước ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại, rồi về phòng mình.

 

Chu Vân cúi đầu lặng lẽ nhìn những ghi chép của mình, vẫn còn vài điểm nghi vấn.

 

Nếu như vào thời điểm này ở kiếp trước, Quan Viễn Phong đã bị cắt cụt chi và chuẩn bị xuất ngũ về quê, vậy thì theo thời điểm anh phẫu thuật, có lẽ mạt thế sẽ ập đến vào năm sau.

 

Nói cách khác, mình sẽ đi du lịch tự túc. Còn tích trữ hàng hóa, chuẩn bị các loại máy phát điện gió, điện mặt trời, cũng như trồng các loại thảo dược, cây trồng, nuôi đủ loại gia súc gia cầm khó tin trên sân thượng, thậm chí còn xây một nhà kính để chuyên trồng một lượng lớn xương rồng.

 

Và loại xương rồng này, về sau lại phát huy tác dụng rất lớn, trở thành tường thành xương rồng của căn cứ Quy Khư.

 

Chu Vân khoanh một vòng tròn đậm lên chữ “xương rồng”, có gì đó không đúng.

 

Tất cả những điều này, giống như là hắn đã sớm biết mạt thế sắp đến nên mới chuẩn bị đủ thứ như vậy.

 

Còn việc đi du lịch tự túc… là chuyện mà bản thân hắn ở hiện tại có khả năng sẽ làm.

 

Giống như việc dù biết sự xuất hiện của Quan Viễn Phong và anh em nhà họ Tần quá kỳ lạ, hắn vẫn đi ra khơi cùng họ.

 

Vì hắn quá cô đơn.

 

Một mình đi du lịch tự túc, vào thời điểm mẹ vừa qua đời như hiện tại, là điều rất có thể sẽ xảy ra.

 

Nhưng việc tích trữ hàng hóa, cải tạo nhà cửa, trồng trọt thảo dược, cây cối và chăn nuôi gia súc gia cầm, những biện pháp có mục đích rõ ràng này, đều giống như là hắn đã biết trước tương lai, tuyệt đối không phải là chuyện mà bản thân hắn của hiện tại sẽ làm.

 

Hắn nhíu mày, Quan Viễn Phong còn giấu giếm điều gì chưa nói, hay là anh đã phát hiện ra thông tin gì đó mà không nói ra.

 

Hắn mở bút ghi âm, đeo tai nghe, nghe lại câu chuyện dài mà Quan Viễn Phong đã kể một lần nữa. Trong câu chuyện, họ đã xây dựng một tòa thành, không ngừng thu nhận những người sống sót, và cuối cùng đã thành công mở rộng khu định cư của loài người. Họ cũng thành công tiếp tục tiến bộ về khoa học công nghệ và y học, trong một thế giới đầy rẫy động thực vật biến dị và tang thi, giữa quá trình tiến hóa và sở hữu dị năng của con người, họ đã tái thiết lập và hoàn thiện hệ thống nghiên cứu khoa học và y học.

 

Nghe có vẻ như là một thế giới mới tươi đẹp được xây dựng sau khi trải qua sự tàn khốc của ngày tận thế, mọi người đều đã mất mát quá nhiều, đến nỗi đều hoài niệm về thế giới cũ.

 

Nhưng Quan Viễn Phong chỉ nói qua loa về những điều này, lại mô tả chi tiết và không hề tỏ ra phiền hà về cuộc sống thường ngày với “Đông Quân”.

 

Có thể thấy tình yêu sâu đậm đến nhường nào, chẳng trách ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp Quan Viễn Phong, hắn đã cảm thấy không một điểm nào của đối phương không phù hợp với hình mẫu lý tưởng của mình.

 

Còn nữa… cái gọi là con dốc cầu thang được cải tạo để mẹ tiện lên xuống, vào thời điểm mẹ đã qua đời như hiện tại, Quan Viễn Phong đã từng vào nhà mình, hẳn là đã để ý thấy cầu thang nhà mình không hề được cải tạo. Phần lớn thời gian mẹ đều nằm viện nghỉ ngơi, thỉnh thoảng mới về nhà, bệnh tình đã nặng, không còn sức lực cũng không còn tâm trí để quan tâm đến sân thượng nữa.

 

Vậy nên con dốc cầu thang đó được cải tạo là vì Quan Viễn Phong sau khi bị cắt cụt chi không tiện lên xuống.

 

Rất rõ ràng rồi, “Đông Quân” Chu Vân toàn năng trong lời kể của Quan Viễn Phong, người có thể tiên đoán tương lai, đi trước tất cả mọi người, càng giống như đã “trọng sinh”, đã trải qua một kiếp rồi.

 

Người đã cô đơn một mình đi du lịch tự túc ở miền Tây, chính là Chu Vân của một kiếp trước nữa.

 

Vậy, Chu Vân của kiếp đầu tiên, khi hắn đang cô đơn mà đột nhiên đối mặt với mạt thế thì sẽ ra sao? Khi những “tang thi” đáng sợ bất ngờ tấn công, Quan Viễn Phong ở nhà đối diện sẽ làm gì? Anh ấy là người nghĩa hiệp, trọng tình nghĩa, vậy nên chắc chắn anh ấy sẽ dùng tấm thân tàn phế của mình để bảo vệ hắn, một người dân bình thường.

 

Yêu một người như vậy, thật quá dễ dàng.

 

Vậy nên “nhất kiến chung tình” là ở kiếp thứ nhất, “Nhân duyên tiền định” là nhân của kiếp thứ nhất, kết thành quả của kiếp thứ hai.

 

Kiếp thứ nhất, kết cục của họ, e rằng không mấy tốt đẹp. Hắn không có ký ức, là vì hắn đã từng trọng sinh một lần rồi sao?

 

Hay là, hắn đã dùng ký ức để đổi lấy thứ gì khác? Giống như Quan Viễn Phong nói, Diệp Duật Khanh đã đổi lấy sự giàu có.

 

Nếu là hắn, hắn sẽ đổi lấy cái gì?

 

Bình an… Thái bình thịnh thế, không có gì tốt đẹp hơn việc mọi người đều bình an, chắc chắn hắn đã bổ sung thêm điều kiện bình an và khỏe mạnh.

 

Đầu óc Chu Vân chợt bừng sáng, hắn hoàn toàn thông suốt các mắt xích của câu chuyện. Quan Viễn Phong là người đầu ấp tay gối thân thiết nhất, tất nhiên đã sớm phát hiện ra điểm bất thường của hắn, nhưng dù hắn không hề che giấu, chắc chắn cũng chưa bao giờ nói rõ, nên anh ấy cũng ngầm hiểu và giữ im lặng về chuyện này.

 

Hắn tháo tai nghe, bước ra ban công, kéo rèm cửa, nhìn ra ngoài qua cửa kính sát đất. Bên ngoài, gió vẫn gào thét dữ dội, mưa không ngừng đập vào mái nhà.

 

“Gió mưa mờ mịt, gà gáy không thôi. Đã gặp quân tử, sao lòng không vui.”

 

Chu Vân từ từ mân mê cây bút ghi âm trong tay, khóe miệng bỗng nở một nụ cười.

 

Trời sáng, Chu Vân thay quần áo, thong thả xuống lầu ăn sáng, thậm chí còn hứng khởi bắt chước món bánh tôm hôm qua, tự mình thử rán vài chiếc.

 

Quan Viễn Phong dậy từ sớm, xuống lầu thấy Chu Vân đang rán bánh trong bếp, Tần Thịnh dắt theo Tuệ Tinh đứng bên cạnh phụ giúp, nhưng thực ra đã ăn vụng một miếng. Tần Mộ thì ngồi ở phòng khách chỉnh kênh TV, một khung cảnh vô cùng hài hòa. Trái tim treo lơ lửng cả đêm của anh cuối cùng cũng được đặt xuống.

 

Chu Vân quay đầu thấy anh, còn mỉm cười: “Ngoài trời mưa to, cũng chẳng làm gì được, hôm nay chúng ta qua biệt thự của thiếu tướng Diệp xem thử đi?” Không phải nói là tặng cho hắn và Quan Viễn Phong sao? Không thể bỏ qua được, xem ra chỉ có ông ta đổi được của cải, của rẻ không chiếm thì phí.

 

Quan Viễn Phong nói: “Được.”

 

Tần Mộ nói: “Tôi thấy công ty du lịch của chúng ta cũng có thể mời Thiếu tướng Diệp hùn một cổ phần đấy.”

 

Tần Thịnh nói: “Ông ta nhà cao cửa rộng, trông quyền quý thế kia, chắc không để mắt đến mấy phi vụ làm ăn nhỏ của chúng ta đâu.”

 

Chu Vân cười nói: “Hỏi thử có mất gì đâu.”

 

Tần Mộ nói: “Đúng vậy, nếu bác sĩ Chu mở phòng khám, cũng có thể để ông ta đầu tư một ít.”

 

Chu Vân nói: “Tạm thời không mở đâu, bên đội trưởng Quan có một dự án quân y tùy quân, có lẽ tôi sẽ đi theo quân vài năm.”

 

Quan Viễn Phong vui mừng khôn xiết, Tần Mộ lại có chút thất vọng: “Uầy, theo quân vất vả lắm, bác sĩ Chu tự mình mở phòng khám không biết tự tại đến mức nào.”

 

Tần Thịnh nói: “Có biên chế mà, đi mạ vàng rồi sau này mở phòng khám, ít ra cũng là lão quân y đó.”

 

Tần Mộ: “…”

 

Chu Vân nín cười: “Nói rất có lý.”

 

Ăn sáng xong, quả nhiên họ đã đi đến vườn chuối lưng chừng núi, ngắm nhìn những tán lá chuối xanh biếc bay phấp phới trong mưa gió, xa xa là mặt biển trắng xóa một màu, một khung cảnh đặc biệt hiếm có.

 

Diệp Duật Khanh ra đón, dẫn họ vào nhà. Nói vài câu, ông ta đã nhận ra sự xa cách giữa hai người không còn nữa. Ông ta lén hỏi Quan Viễn Phong: “Cậu ấy hồi phục ký ức rồi à? Hay là cậu đã nói gì?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Tôi đã thú nhận với cậu ấy tất cả mọi chuyện ở kiếp trước.”

 

Diệp Duật Khanh gật đầu: “Cậu ấy tin không?”

 

Quan Viễn Phong tự tin nói: “Đương nhiên.”

 

Diệp Duật Khanh mỉm cười: “Cậu ấy có hỏi cậu yêu cậu ấy của kiếp trước hay là cậu ấy của kiếp này không.”

 

Chu Vân đứng sau lưng ông ta khẽ ho: “Thiếu tướng Diệp, người ta không thể hai lần bước xuống cùng một dòng sông — nhưng chúng ta có thể tận hưởng mỗi một khoảnh khắc của hiện tại.”

 

Diệp Duật Khanh có chút ngượng ngùng sờ mũi: “Xin lỗi.”

 

Chu Vân mỉm cười: “Hôm qua Thiếu tướng Diệp nói, căn nhà này là một bất ngờ, một món quà đúng không?”

 

Diệp Duật Khanh nói: “Đúng vậy, là quà cưới tặng cho hai vị, chúc hai vị ở kiếp mới này vĩnh kết đồng tâm.”

 

Chu Vân hài lòng: “Thiếu tướng Diệp là người tốt.”

 

Diệp Duật Khanh nói: “Bác sĩ Chu mãi mãi là ân nhân của tôi, lúc nào tôi cũng chào đón cậu và đội trưởng Quan đến Lâm Đông làm khách, lần này tôi có thể tiếp đãi hai người chu đáo rồi.”

 

Chu Vân thì đã ra hiệu cho Quan Viễn Phong cùng đi, đi lên đi xuống xem xét căn nhà này, xem chỗ nào có thể cải tạo thế nào.

 

Ngày thứ ba, cuối cùng cơn bão cũng đã tan, các chuyến bay cũng được nối lại.

 

Điện thoại của lão giáo sư Diêu Hoán cũng gọi tới: “Khi nào con về trường? Chơi điên rồi phải không? Thẩm tra chính trị xong hết rồi, lệnh điều động sắp xuống rồi, không biết chừng lão già này ngày nào đó lăn đùng ra chết, còn được thấy con kết hôn không?”

 

Chu Vân không nhịn được bật cười: “Thầy yên tâm ạ, bây giờ con dẫn bạn trai về thăm thầy ngay đây.”

 

Lúc này Diêu Hoán mới hài lòng: “Có bạn trai rồi à? Tốt tốt tốt, đúng lúc cái thằng Đậu Chí Quân bị tạm giam rồi, ta đang không có ai làm việc, phải chuyển phòng thí nghiệm, con mau về trường đi.”

 

Chu Vân ngạc nhiên, nhưng Diêu Hoán đã dứt khoát cúp máy mất rồi.

 

Hắn nhìn về phía Quan Viễn Phong: “Bên Đậu Chí Quân… anh đã làm gì?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Là Thẩm Lan đi xử lý, Giang Dung Khiêm và Đổng Khả Tâm qua đó thẩm tra chính trị, thực ra trong danh sách thẩm tra vốn không có tên Đậu Chí Quân. Nhưng bọn họ đã giả vờ tìm Đậu Chí Quân để tìm hiểu tình hình, quả nhiên gã ta đã bôi nhọ em một trận, bịa đặt rất nhiều tội danh. Thầy Diêu đứng ngay bên cạnh nghe, nghe xong liền nổi trận lôi đình.”

 

“Thủ đoạn của gã ta quá vụng về, Thẩm Lan cho người điều tra một lượt, rồi ủy thác cho bên kiểm toán thứ ba tiến hành kiểm toán phòng thí nghiệm, cậu ta đã tra ra rất nhiều bằng chứng gã ta tham ô, biển thủ kinh phí thí nghiệm, đã báo cảnh sát rồi.”

 

Chu Vân cười: “Xã hội pháp trị vẫn là tốt nhất.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Phải.”

 

Hai người nhìn nhau cười, chỉ cảm thấy tâm ý tương thông, tình ý dạt dào vô hạn.

 

“Thái bình thịnh thế, văn minh trường tồn, mọi người đều bình an, chính là nguyện vọng của em.”

 

Toàn Văn Hoàn.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 201: Khởi Động Lại Thái Bình (HẾT)
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...