Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 199: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 4)
Rất nhanh, ngày ra khơi đã được quyết định.
Quan Viễn Phong lái một chiếc xe rất oách tới, Chu Vân vô cùng thích thú, ngắm tới ngắm lui một hồi lâu. Quan Viễn Phong nói: “Có hứng thú không? Nếu có thì em lái thử đi.”
Chu Vân lập tức đáp: “Được.”
Quan Viễn Phong giúp hắn đặt vali vào cốp xe, nhưng Chu Vân lại để ý thấy có người đang nhìn mình ở phía trước tòa nhà chung cư.
Hắn nhạy bén quay đầu nhìn lại, thấy một người đàn ông anh tuấn, dáng người thẳng tắp đang đứng bên cạnh. Cậu ta có tướng mạo giống thư sinh, thần thái điềm tĩnh. Khi bốn mắt chạm nhau, đối phương còn mỉm cười với hắn.
Hắn quay đầu nhìn Quan Viễn Phong đang vẫy tay với mình, bèn hỏi: “Bạn của anh à?”
Quan Viễn Phong đáp: “Ừ, cậu ấy tên Thẩm Lan, là cảnh sát, đến đây công tác. Căn biệt thự số 3 Nguyệt Khê của anh đang trống nên để cậu ấy ở vài ngày.”
Chu Vân đăm chiêu suy nghĩ, xem ra Quan Viễn Phong bẩm sinh đã là người hào hiệp, trọng tình trọng nghĩa và quang minh lỗi lạc như vậy, nên mới có nhiều bạn bè. Hắn hỏi: “Sao cậu ấy không đi chơi cùng anh?”
Quan Viễn Phong đáp: “Cậu ấy có việc khác phải làm rồi.”
Thẩm Lan tính tình trầm lắng, không ham vui. Nghe nói là đi gặp lão Diêu, ngược lại cậu ta còn vui vẻ nói: “Đúng lúc trong người tôi bị nhiễm hơi lạnh rất nặng sau một thời gian ở biên giới, phải nhờ lão Diêu chữa trị giúp.” Sau đó, cậu ta ra chợ mua một ít đặc sản địa phương, hăng hái đặt vé, rồi lại lên kế hoạch tiện đường đi thăm đạo trưởng và đại sư.
Chu Vân lại không nhịn được nhìn đối phương thêm lần nữa, hắn vẫn cứ cảm thấy có một cảm giác rất quen thuộc.
Quan Viễn Phong nói: “Lên xe thôi? Hay để anh lái ra khỏi cao tốc trước nhé?”
Chu Vân lập tức đáp: “Để tôi lái.”
Tần Mộ và Tần Thịnh tự lái một chiếc xe khác, bốn người một chó cứ thế thẳng tiến đến Bắc Minh.
Du thuyền đã được dọn dẹp rất sạch sẽ, neo đậu bên cạnh bến cảng. Quan Viễn Phong và Chu Vân đứng trên bờ đợi anh em Tần Mộ chuẩn bị khởi hành. Tuệ Tinh thì vui vẻ nhảy lên nhảy xuống giữa thuyền và bờ.
Một chiếc du thuyền sang trọng ở bên cạnh đang cập bến, một nhóm nam thanh nữ tú mặc đồ bơi màu sắc sặc sỡ đang lên thuyền, cười đùa trêu ghẹo, rượt đuổi nhau. Ven bờ có chiếc xe sang đưa người đến, bọn họ vẫn đang lục tục lên thuyền, thu hút ánh nhìn của đám đông vây xem.
Chu Vân không có hứng thú nên chỉ liếc mắt nhìn qua, nhưng lại thấy Quan Viễn Phong đang chăm chú dõi theo.
Hắn có chút tò mò, cảm thấy Quan Viễn Phong không phải vì những người này mà chú ý, bèn hỏi: “Có người quen à?”
Quan Viễn Phong lập tức quay sang nhìn hắn: “Ừm, người không quan trọng. Lên thuyền thôi, ở đây gió lớn.”
Ở đuôi thuyền, Tần Thịnh cũng liếc nhìn một cái rồi nói: “Thuyền của nhà họ Cung đấy, nhà họ gia thế lớn, lắm cậu ấm cô chiêu, giao du cũng rộng. Cứ hễ thời tiết đẹp là lại hú bạn gọi bè ra khơi. Thật ghen tị với bọn họ quá đi, ngày nào cũng ăn uống vui chơi, nằm không cũng có tiền tiêu.”
Tần Mộ đi tới, anh ta không nhịn được bật cười: “Ghen tị cái gì, đợi anh kiếm cho em một căn nhà thật lớn.”
Tần Thịnh lè lưỡi: “Em nói bừa thôi mà, kiếm nhiều tiền thế thì cũng chỉ ăn ba bữa ngủ một giường thôi, biển mà người có tiền thấy với biển mà chúng ta thấy cũng như nhau cả.”
Chu Vân quay đầu nhìn cậu ta một cái, có chút bất ngờ khi một Tần Thịnh trẻ trung thẳng thắn lại có thể nói ra một câu triết lý như vậy.
Tần Mộ lại ngạo nghễ nói: “Biển mà bọn họ thấy chưa chắc đã nhiều bằng em.”
Cuối cùng Chu Vân cũng không nhịn được mà bật cười, hắn đột nhiên hiểu ra vì sao tuy mới gặp hai anh em này lần đầu nhưng lại có cảm giác như đã thân quen từ lâu. Hắn thích thái độ sống này.
Chiếc thuyền lao vun vút ra khơi, sóng bạc lấp lánh tựa ngàn vạn ngọc châu tung tóe bay lượn, mặt biển xanh biếc bị con thuyền rẽ ra làm hai.
Lên thuyền xong, Chu Vân và Tần Thịnh liền vào phòng giải trí chơi game online.
Tần Mộ và Quan Viễn Phong ngồi trên đài quan sát của du thuyền, vừa uống nước lạnh vừa nhìn Chu Vân qua cửa kính, câu được câu chăng trò chuyện.
“Bác sĩ Chu trông vẫn còn nét thư sinh quá, khí chất hoàn toàn khác với lúc gặp anh ấy ở kiếp trước. Nhớ lúc đó tôi và Tiểu Thịnh đến gặp anh ấy, anh ấy điềm nhiên tự tại, lòng đầy tự tin, quả thực là một bậc thế ngoại cao nhân.”
Quan Viễn Phong cũng nhìn hắn: “Ừm.” Dù vậy, giữa hai hàng lông mày của anh vẫn phảng phất nét u buồn, không giống như Tần Thịnh mặt mày vui vẻ.
Tần Mộ nói: “Sau này khi mọi thứ ổn định, anh có định nói cho anh ấy biết chuyện quá khứ không?”
Quan Viễn Phong đáp: “Để xem đã. Nếu không muốn có ký ức là điều em ấy mong muốn, có lẽ không nói sẽ tốt hơn.”
Tần Mộ nhướng mày, thở dài một tiếng: “Nói thật, ký ức đúng là một gánh nặng. Hồi trước tôi oai phong lẫm liệt bao nhiêu, tay nắm quyền thế, giờ thì sao, phải nai lưng ra nuôi em trai, còn phải trả nợ vay ngân hàng.”
Quan Viễn Phong: “…”
Tần Mộ nói: “Sớm biết thế này thì nên yêu cầu thêm dị năng nữa.”
Quan Viễn Phong đáp: “Dị năng và mạt thế chắc là đi cùng với nhau. Thời thái bình vẫn tốt hơn.”
Tần Mộ nói: “Đúng vậy, Thẩm Lan và Cát Thần đã được cứu ra, còn đạo trưởng và đại sư, có lẽ cả đời này sẽ không quen biết nhau nữa. Còn rất nhiều người, những người trong đội Niết Bàn, chấp chính Lạc… bây giờ Tướng quân Nhậm chắc chỉ là một phi công về hưu bình thường thôi nhỉ? Nhưng có vợ con bên cạnh, chắc hẳn là rất vui.”
Quan Viễn Phong gật đầu: “Phải, tôi có gọi điện cho anh ta, anh ta cũng mang theo ký ức. Anh ta nói lúc đó cảm thấy có ký ức mới có thể trân trọng hiện tại hơn.”
Tần Mộ thở dài: “Đúng là người có vợ dễ thỏa mãn thật.” Anh ta lại nhớ tới một người: “Tướng quân Diệp thì sao?”
Quan Viễn Phong đáp: “Không biết.”
Tần Mộ: “…” Anh ta nhìn Quan Viễn Phong: “Anh không liên lạc với ông ấy à?”
Quan Viễn Phong nói: “Đông Hải vẫn luôn diễn tập, thực ra tôi cũng không biết số của ông ấy, đột nhiên đi hỏi thăm một sĩ quan tại ngũ chưa từng qua lại cũng hơi kỳ.”
Tần Mộ nói: “Tướng quân Đàm không trọng sinh, người của căn cứ phía Bắc chắc cũng không nhỉ? Chưa chắc gì Diệp Duật Khanh đã muốn quay về thời thái bình, người như ông ta ở thời loạn thế như cá gặp nước, còn ở thời thái bình thì lại chẳng có mấy danh tiếng.”
Quan Viễn Phong đáp: “Có lẽ vậy.” Anh không quá quan tâm.
===
Đảo Cam Tuyết không quá xa, rất nhanh họ đã đến nơi. Tần Mộ đã đặt trước một căn nhà sân vườn kiểu homestay cùng em trai mình. Họ mang hành lý vào trước, đó là một ngôi nhà nhỏ hai tầng có sân vườn ven biển, đón gió biển, nghe tiếng sóng vỗ, quả thực vô cùng dễ chịu.
Đến nơi, Tần Mộ và Tần Thịnh liền bận rộn đi tìm một nhà chài quen biết, mua một ít hải sản về làm một bữa tiệc nướng ngoài trời trong sân: hàu nướng than, tôm nướng, cua hấp muối. Một bữa trưa khiến mọi người ăn uống thỏa mãn.
Sau bữa trưa, mọi người ai về phòng nấy nghỉ ngơi, dù sao thời tiết cũng quá nóng, họ hẹn sau bốn giờ chiều mới sắp xếp chương trình tiếp theo.
Thực ra Chu Vân rất thích kiểu đi chơi có độ tự do cao thế này. Thấy mọi người đều đã đi ngủ trưa, hắn lại lặng lẽ một mình đi ra ngoài, tản bộ dọc theo bãi biển.
Đúng vào giữa trưa, nắng gắt chói chang, bãi cát trắng xóa phản chiếu ánh mặt trời nóng rực. Phía bên kia bãi biển có không ít du khách đang vui đùa, từ xa đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ của mọi người.
Hắn vốn là người thích một mình, thích sự yên tĩnh, nên tự mình đi về phía sau núi trên đảo vắng.
Đã lâu hắn rồi hắn không ra biển, chỉ cảm thấy lòng mình rộng mở, dường như tất cả những phiền muộn từng vương vấn trong lòng đều chẳng đáng nhắc tới. Hắn thầm nghĩ, quả thực nên ra ngoài đi dạo.
Đặc biệt là hòn đảo nhỏ này, nó cho hắn một cảm giác vô cùng thân thiết, cứ như thể hắn đã từng đến đây rồi vậy.
Nhưng trong ký ức của hắn, đây rõ ràng là lần đầu tiên hắn tới, vậy mà hắn lại tự nhiên biết rằng đi từ đây qua phía sau sẽ có một bãi đá ngầm lớn, đi lên trên hẳn là một vườn chuối.
Hắn rẽ qua, quả nhiên nhìn thấy vườn chuối đó, những tán lá xanh biếc xào xạc lay động trong gió biển. Và ở một nơi không xa, trên sườn núi có một biệt thự nhỏ màu trắng, bao quanh là một khu vườn.
Hắn đứng dưới chân núi nhìn lên, không hiểu sao lại cảm thấy những loài hoa trồng trong khu vườn đó như hiện rõ mồn một trước mắt, và trong khu vườn hẳn phải có một hồ bơi nữa.
Dường như hắn đã mơ thấy nơi này, nhưng lại có chút khác biệt, hình như hoa phải lớn hơn, nhiều hơn, và còn phải ở trong một màn sương mù màu trắng sữa nữa.
Hắn ngước mắt nhìn lên, trước đây cũng từng có tình huống “dường như đã trải qua lúc nào đó rồi”, nhưng trong tuần gần đây, tình huống này dường như xảy ra thường xuyên hơn.
Bỗng nhiên sau lưng hắn vang lên một giọng nói mang theo ý cười: “Trở lại chốn xưa, cảm giác thế nào?”
Hắn kinh ngạc quay đầu, thấy một người đàn ông dáng người thẳng tắp đang đứng cách đó không xa, mỉm cười nhìn hắn, đôi mắt sáng lấp lánh lạ thường: “Ngôi nhà này tôi đã mua lại… định làm quà tặng… không ngờ lại trùng hợp như vậy…”
Ông ta đột ngột dừng lời, Chu Vân nhìn ông ta, ngập ngừng hỏi: “Nhận nhầm người rồi sao?”
Ánh mắt người đàn ông kia nhanh chóng lướt qua mặt hắn, nụ cười không đổi: “Phải… xin lỗi, cậu trông rất giống một người tôi quen…”
Chu Vân khẽ gật đầu.
Hắn quay người đi xa, nhưng vẫn cảm nhận được đối phương vẫn đứng yên ở đó, dường như đang nhìn chằm chằm vào mình, khiến sau lưng hắn như có gai đâm.
Chu Vân trở về sân nhà, thấy Quan Viễn Phong đang gọi điện thoại trong sân. Thấy hắn về, Quan Viễn Phong gật đầu. Tuệ Tinh lon ton chạy tới quấn quýt bên chân hắn, l**m mu bàn tay hắn. Chu Vân không dẫn nó đi cùng nên có chút áy náy, liền đưa tay xoa đầu nó rồi ngồi xuống băng ghế dài trong sân, duỗi thẳng hai chân.
Quan Viễn Phong đang nhíu chặt mày dặn dò điều gì đó: “Tôi có một người bạn là cảnh sát quốc tế, cậu ấy rành những việc này, cậu đi kết nối với cậu ấy đi. Khả Tâm cũng đi rồi à? Ai chủ trì bên Đội đặc nhiệm? Được, vậy các cậu đi nhanh về nhanh, xử lý cho gọn, có việc gì cần tôi trao đổi thì gọi ngay.”
Anh cúp điện thoại, đi tới ngồi xuống bên cạnh Chu Vân: “Ra ngoài đi dạo à?”
Chu Vân đáp: “Vâng, trên đảo khá đông khách du lịch.”
Quan Viễn Phong nói: “Đúng vậy, em chưa từng đến đây chơi à?”
Chu Vân lắc đầu: “Cả nhà tôi đều thích ở nhà, không thích đi du lịch. Đôi khi đi du lịch, cảm thấy vừa ồn ào vừa mệt mỏi, lại còn bị đoàn du lịch kéo đi hết điểm tham quan này đến điểm tham quan khác, cứ như chỉ để đi chụp ảnh. Lại còn bị ép mua mấy thứ mang về, mua rồi sau này mới thấy không cần thiết lắm, nên cả nhà tôi rất ít khi đi du lịch.”
Bắc Minh gần như vậy, trước đây hắn nghĩ lúc nào đi cũng được nên càng không vội, ai ngờ sau này bố mẹ lần lượt đổ bệnh, không còn cách nào đi được nữa?
Quan Viễn Phong cười: “Mười tám tuổi anh đã nhập ngũ, tình cảm với gia đình rất xa cách, cũng chưa từng đi du lịch. Đây là lần đầu tiên ra ngoài du lịch giải khuây.”
Chu Vân nói: “Anh nhập ngũ sớm thế? Vậy là lính nghĩa vụ à? Thế mà anh đi được đến ngày hôm nay đúng là không dễ dàng gì.”
Quan Viễn Phong nói: “Ừm, lúc đó còn trẻ, tính khí hiếu thắng, làm gì cũng muốn tranh nhất. Trong cuộc thi võ thuật toàn quân, anh giành giải nhất, được tuyển vào Đội đặc nhiệm, sau đó thì thực hiện rất nhiều nhiệm vụ.”
Anh từ từ kể lại một vài trải nghiệm trong quá khứ, thực ra những lời này trước đây anh đều đã nói với Chu Vân rồi, nhưng bây giờ kể lại, anh thấy trên mặt Chu Vân xuất hiện những biểu cảm khác trước, có chút mới mẻ.
Hoàng hôn buông xuống, chân trời rực rỡ sắc màu của những đám mây tầng tầng lớp lớp, lấp lánh ánh sáng, tựa như có một ngọn lửa bùng lên ở phía chân trời. Cả khoảng sân nhỏ được bao bọc trong ánh sáng màu cam đỏ, hai người câu được câu chăng trò chuyện.
Tần Thịnh và Tần Mộ từ bên ngoài kéo một tấm lưới về, bên trong là một lưới cá tươi nhảy tanh tách. Thấy hai người họ, cậu ta cười nói: “Bọn tôi đánh được ít cá ở gần bờ, ăn tối trước đã rồi tính. Tối nay chắc không đi lặn được rồi, nhìn mây cuộn trên trời kìa, e là sắp có bão rồi.”
Quan Viễn Phong hỏi: “Bão à?”
Tần Mộ đáp: “Ừm, nếu có bão, có lẽ các tuyến tàu thuyền về đất liền sẽ phải ngưng hoạt động, giá phòng nghỉ chắc sẽ tăng.”
Quan Viễn Phong lại không mấy để tâm: “Chúng ta hiện tại cũng không có việc gì gấp, ở thêm vài ngày cũng không sao.” Trong lòng anh lại mong được ở lại thêm vài ngày, để có thể trò chuyện làm quen hơn với Chu Vân, tìm một thời cơ thích hợp mới tiện đề cập đến dự án quân y tùy quân.
Chu Vân trông vừa mềm mỏng lại vừa kiên cường, nhưng khi nói chuyện rất ít khi đề cập đến chuyện riêng tư, chỉ toàn chuyện phiếm thường ngày, trái tim giống như vỏ trai, thật khó cạy mở.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
