Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 195: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (HẾT)

Vân Đỉnh Sơn Uyển trở nên đông đúc, náo nhiệt hẳn lên.

 

Tang thi, dã thú biến dị và một số cành khô lá úa, rác rưởi đều đã được dọn dẹp sạch sẽ. Cỏ dại và bụi cây um tùm cũng được cắt tỉa, cá biến dị trong hồ đều đã bị vớt hết lên.

 

Con đường ven hồ được quét dọn sạch sẽ.

 

Biệt thự Nguyệt Khê số 1 và số 2 đã bị Tần Mộ, Tần Thịnh và các bác sĩ, chuyên gia cùng đội hộ vệ từ bên Bắc Minh đến chiếm dụng. Ven hồ cũng được dọn ra một căn nhà để nuôi dơi bóng tối và rắn bóng tối của Tần Mộ.


 

Căn nhà mà Lăng Đỉnh Tu dọn dẹp chính là Nguyệt Khê số 4 và số 5. Số 4 là nơi ở của đội vệ sĩ của Diệp Duật Khanh, Tử Vi và Thiên Tướng đang dẫn đội ở đó, tiện thể giam giữ và thẩm vấn những người của tiểu đội Thiên Lang đến trước đó.

 

Sau khi Diệp Duật Khanh trở về và nằm xuống phòng mình, Tử Vi lập tức đến.

 

Diệp Duật Khanh đã dùng kỹ năng hệ Quang để chiến đấu với dơi bóng tối, thực ra có chút mệt mỏi, nhưng trong số mười bốn chủ tinh, Tử Vi là người có trí tuệ mưu lược hơn người, chắc hẳn việc thẩm vấn đã có tiến triển, vậy nên ông ta vẫn cho cậu ta vào.


 

Sau khi vào, Tử Vi chào theo kiểu quân đội rồi báo cáo: “Ngoại trừ Thất Sát, những người khác đều nhận được nhiệm vụ nói rằng bác sĩ Chu tội ác tày trời, ngấm ngầm nghiên cứu thí nghiệm trên cơ thể người và m* t**. Thất Sát bên này có lẽ biết nhiều hơn, hắn ta là đội trưởng, nhiệm vụ nhận được là bằng mọi giá phải giữ được tinh hạch của bác sĩ Chu.”

 

Diệp Duật Khanh thản nhiên nói: “Sau khi vào đông lão gia tử đã bị bệnh liên tiếp mấy trận, bác sĩ nói với tôi là nên chuẩn bị hậu sự rồi. Ông ấy đây là không cam lòng. Chuyện này vốn cũng đã lường trước được, cậu cố ý tìm đến đây, chắc là có chuyện khác nữa phải không.”

 

Giọng Tử Vi có chút kỳ lạ: “Theo thông lệ, trước khi đến đây, bọn họ đã nghiên cứu kỹ đoạn video giám sát bác sĩ Chu bộc phát kỹ năng hệ Mộc ở phòng thí nghiệm Ám Cốc để xây dựng chiến thuật đối phó.”


 

“Lúc tôi thẩm vấn, nghe ý của mọi người đều là bác sĩ Chu nhìn thấy thi thể của Quan Viễn Phong nên mới nổi điên bộc phát.”

 

Diệp Duật Khanh: “…Không phải là giả chết sao?”

 

Tử Vi nói: “Tôi cũng thấy lạ, dù sao hôm nay chúng ta ai cũng đã gặp đội trưởng Quan.”

 

“Cho nên tôi đã lấy video từ xe của họ ra xem, nhìn thấy trong video… đúng thật là một cái xác ngâm trong dung dịch bảo quản…” Mà còn là xác lâu năm…


 

Diệp Duật Khanh: “…”

 

Tử Vi ho khẽ một tiếng: “Đương nhiên, cũng có thể là giả mạo…”

 

Diệp Duật Khanh im lặng một lúc: “Tôi nhớ Quan Viễn Phong và cả chúng ta đều đã ký giấy tình nguyện hiến xác sau khi chết mà, đúng không.”

 

Tử Vi cảm thấy ngũ vị tạp trần: “Vâng. Tiểu đội Thiên Lang, bao gồm cả Đỉnh Tu cũng đều đã ký.” Nhìn thấy cảnh Quan Viễn Phong nhắm mắt ngâm trong dung dịch, không hề hay biết gì trong video, ai nấy đều không khỏi có cảm giác chạnh lòng thương xót.


 

Lúc đó, bọn họ lại nảy sinh lòng đồng cảm với bác sĩ Chu.

 

Diệp Duật Khanh nói: “Đi điều tra bên Viện nghiên cứu dị năng đi… Nếu là thi thể do quân đội hiến tặng, hẳn là sẽ có ghi chép.”

 

Tử Vi nói: “Vâng… vậy không còn việc gì nữa, tôi đi trước.”

 

Anh ta thấy Tướng quân Diệp khẽ gật đầu, liền đứng dậy định đi, nhưng ông ta lại đột nhiên nói: “Đợi đã.”


 

Tử Vi đứng lại: “Tướng quân còn có gì căn dặn?”

 

Diệp Duật Khanh suy nghĩ một lúc: “Thôi, đừng điều tra nữa. Về phía các thành viên trong đội, chuyện này cũng được liệt vào dạng tuyệt mật, tất cả phải giữ mồm giữ miệng, không được phép bàn luận hay lan truyền ra ngoài.”

 

Tử Vi: “Vâng.”

 

Diệp Duật Khanh tiếp tục ra lệnh: “Niêm phong đoạn video giám sát rồi gửi cho đội trưởng Quan đi.” Món nợ ân tình này không thể bán không được.


 

Tử Vi: “…Vâng.” Tướng quân tuy mất tứ chi, nhưng đầu óc vẫn nhạy bén như vậy.

 

Sau khi Tử Vi rời đi, Diệp Duật Khanh lại trầm tư một lúc, ông ta lẩm bẩm: “Khiến người chết sống lại, đắp da nặn thịt lên xương trắng à.” Quan Viễn Phong còn có thể sống lại, vậy thì mình nhất định có thể hồi phục bình thường.

 

===

 

Lúc Tử Vi niêm phong kỹ đoạn video giám sát và đích thân mang đến cho Quan Viễn Phong, anh đang nấu ăn trong bếp, trên người mặc tạp dề, cái nồi trước mặt tỏa ra mùi thơm của canh gà.


 

Quan Viễn Phong nghe anh ta nói mục đích đến, chỉ hất cằm ra hiệu: “Được, cứ để trên bàn trà ở sofa đi, cảm ơn tướng quân của các cậu.”

 

Tử Vi đặt phong bì xuống, liền thấy bác sĩ Chu từ cửa sau vườn bước vào, trong tay không biết xách từ đâu ra một nắm lá kỷ tử xanh tươi mơn mởn và hai quả mướp, cả người trông nho nhã tuấn tú, vừa ôn hòa vừa gần gũi.

 

Anh ta bất giác nghĩ đến địa ngục thực vật đáng sợ trong đoạn video giám sát đã xem trước đó, bất giác rùng mình một cái, không tự chủ được mà đứng thẳng người, khẽ cúi chào: “Chào bác sĩ Chu, tôi vâng lệnh Tướng quân Diệp mang đồ đến cho đội trưởng Quan.”


 

Chu Vân bị thái độ nghiêm chỉnh của người lính này làm cho giật mình, tò mò nhìn anh ta một cái: “Vất vả cho anh rồi, ở lại đây ăn cơm chứ?”

 

Tử Vi vội vàng từ chối: “Không cần đâu ạ, cảm ơn bác sĩ Chu.” Rồi vội vã rời đi.

 

Quan Viễn Phong quay đầu nói với Chu Vân: “Em đi đâu vậy? Uống canh gà được rồi đó.”

 

Chu Vân nói: “Em lên sân thượng tưới nước cho thảo dược, hái ít rau xuống, tiện thể lựa vài loại hạt giống, sân sau nhà anh rộng thế này, không trồng rau thì phí quá.”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Chu Vân lại coi đó là một việc lớn, vừa mang lá kỷ tử ra bồn rửa rau, vừa cùng anh thảo luận: “Bây giờ mới đầu hè, nhưng theo kinh nghiệm mọi năm thì sắp tới sẽ là nắng gắt, chỉ có thể trồng mấy loại rau chịu hạn như rau muống, rau lang và bí ngô thôi. Mướp dễ trồng, em cũng trồng một ít. Còn anh thì sao? Có muốn ăn rau gì không?”

 

Quan Viễn Phong: “Anh thì sao cũng được.”

 

Chu Vân nghĩ một lát: “Em nhớ là anh thích ăn mầm đậu Hà Lan, món này khá khó chăm, em sẽ trồng một ít trong nhà kính nhé. Không ngờ anh lại có một căn nhà lớn như vậy trong khu này, đúng là kín tiếng thật.”

 

Quan Viễn Phong: “Giá nhà ở đây không đắt. Lúc đó người nhà bảo anh mua nhà trong cùng một khu, em trai sẽ giúp trang trí nội thất. Kết quả sau này lại bảo em trai sắp cưới vợ, bảo anh cứ ở cùng bố mẹ trước, để hai vợ chồng son có nhiều cơ hội ở bên nhau hơn.”

 

Anh múc bát canh gà vàng óng nóng hổi ra, sau đó bắc chảo lên bếp, cho mỡ gà vào, đập tỏi, rồi nhận lấy nắm lá kỷ tử Chu Vân đã rửa sạch cho vào chảo, rưới canh gà vào.

 

Chu Vân không tiện hỏi tiếp về gia đình Quan Viễn Phong, rõ ràng là họ đều không còn nữa, đành phải tìm chuyện để nói: “Trang trí đẹp thật đấy.”

 

Giữa hắn và Quan Viễn Phong, chỉ có hơn một tháng ở bên nhau sau mạt thế, sau đó là chuỗi ngày chia ly đằng đẵng, năm tháng ngăn cách giữa họ, bây giờ ở cùng nhau, chỉ cảm thấy có chút xa lạ. Ấy vậy mà vì một giấc mơ của hắn… hắn đã làm hỏng mọi chuyện… bây giờ rốt cuộc Quan Viễn Phong xem hắn là người thế nào…

 

Quan Viễn Phong quay đầu nhìn hắn một cái, từ lúc xuống lầu đến giờ, Chu Vân vẫn chưa dám nhìn thẳng vào anh. Anh ẩn ý nói: “Em thích là được, dù sao sau này cũng phải ở đây thường xuyên, tiếp khách các thứ, ở đây tiện hơn.”

 

Chu Vân: “…” Hắn há miệng, vành tai lại dần nóng lên, nhất thời không biết nói gì.

 

Quan Viễn Phong lại nói: “Bây giờ hơi bận một chút, nhưng đợi mọi thứ ổn định, chúng ta vẫn nên tổ chức đơn giản một chút.”

 

Chu Vân đang với tay lấy muối đổ vào nồi: “Tổ chức cái gì ạ?”

 

Quan Viễn Phong lại nhìn hắn một cái: “Chuyện cưới xin của chúng ta, lẽ nào em muốn chối bỏ trách nhiệm?”

 

Chu Vân: “…”

Hắn mở miệng muốn giải thích rằng hôm qua hắn tưởng là mơ, nhưng lại thấy càng che giấu càng lộ liễu, chút tâm tư của hắn sớm đã bị Quan Quan nhìn thấu, nhưng… nhưng… cứ thế này là kết hôn sao?

 

Kết hôn… hắn không nỡ nói không.

 

Nhưng Quan Viễn Phong nhìn hắn mặt đỏ như sắp nhỏ máu, rõ ràng là người có thể hủy diệt cả một phòng thí nghiệm lớn chỉ trong nháy mắt, trước mặt người ngoài cũng là một chuyên gia y học trầm ổn, thế mà trước mặt anh lại vẫn như nhiều năm về trước, không hề thay đổi.

 

Anh đổ rau đã xào xong ra đĩa, đưa cho hắn: “Để anh xào mướp cho, em ngồi xuống đi, mới khỏi bệnh, nghỉ ngơi nhiều vào, đừng dùng dị năng nữa. Anh đã nói với Tần Thịnh rồi, bảo cậu ta kiểm tra sửa chữa lại bể chứa nước và tháp nước trong khu, cải tạo thành bể lọc nước mưa.”

 

Chu Vân nhận lấy đĩa rau đi tới, cả người cảm thấy lâng lâng, như thể lại đang sốt.

 

Quan Viễn Phong thái mướp xào xong rồi đi tới, thấy hắn ngơ ngẩn ngồi bên bàn ăn, cả người như hồn bay phách lạc, mặt vẫn đỏ ửng chưa tan, có chút lo lắng đưa tay sờ trán hắn: “Vẫn không khỏe à?”

 

Chu Vân nói nhỏ: “Có lẽ anh vẫn chưa hiểu rõ về em, quyết định kết hôn… đội trưởng Quan, anh vẫn nên suy nghĩ lại đi. Không cần vì em… vì em thầm yêu anh…” Hắn lấy hết can đảm nói ra từ đó, đầu lại càng choáng váng hơn: “Bởi vì yêu mến đơn phương của một mình em, mà anh vì thương hại, đồng cảm, hay vì muốn báo đáp, vì một lý do nào khác, mà nhất định phải kết hôn để thỏa mãn nguyện vọng cá nhân của em, như vậy không công bằng với anh… Em cũng không cần một điều như vậy…”

 

Hắn chưa nói hết lời đã mở to mắt.

 

Quan Viễn Phong đã cúi người xuống hôn chính xác lên môi hắn.

 

Người lính dày dạn kinh nghiệm trên chiến trường càng biết cách xuất kỳ bất ý công thành chiếm đất, dễ dàng khơi dậy mọi ký ức nóng bỏng mà cơ thể hắn vừa trải qua ngày hôm qua.

 

Nụ hôn này không dài, nhưng rất nồng nhiệt, tính công kích cực mạnh, hắn thậm chí còn có cảm giác ngạt thở, sau đó mới phát hiện một tay Quan Viễn Phong đang đỡ lưng hắn, tay kia v**t v* mặt hắn, đang đè lên cổ hắn, tạo cho hắn cảm giác áp bức rất mạnh, khiến hắn bất giác nín thở.

 

Quan Viễn Phong lau giọt nước mắt lăn dài trên má cho hắn. Chỉ mới nói vài câu mà em ấy đã sắp khóc rồi, bản thân em ấy có biết vẻ ngoài mạnh mẽ bình tĩnh nhưng thực chất lúc nào cũng chực chờ vỡ tan của em ấy càng khiến người ta muốn chiếm hữu em ấy mạnh mẽ hơn không?

 

Nhưng lúc này anh chỉ có thể an ủi Chu Vân: “Hoàn toàn không có chút miễn cưỡng nào, kết hôn với em hoàn toàn là xuất phát từ ý nguyện của chính bản thân anh.”

 

Chu Vân: “…”

 

Quan Viễn Phong đặt bát cơm xuống trước mặt hắn: “Ăn cơm đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.”

 

Chu Vân nhìn anh, ánh mắt rất phức tạp.

 

Quan Viễn Phong đưa mắt nhìn xuống dưới, có chút chột dạ: “Ăn cơm xong rồi nói.”

 

Anh cũng không ngờ, lúc đó chỉ muốn dùng hành động để an ủi một chút, không ngờ cả hai đều không thể kìm lòng được, chẳng còn chút hứng thú ăn uống nào. Tình yêu là một thứ gì đó không cần lời nói, hành động hoàn toàn có thể chứng minh được.

 

Sau bữa cơm, quả nhiên Quan Viễn Phong đã đi thẳng về phòng ngủ chính, không chút khách sáo tiếp tục cuộc vận động còn dang dở trước bữa ăn.

 

Thực ra Chu Vân vẫn luôn cảm thấy mình chưa giải thích rõ ràng với Quan Viễn Phong, nhưng cuối cùng lại hoàn toàn không chống cự nổi hành động theo bản năng của Quan Viễn Phong. Dù sao thì hình như đối phương có một cơ thể hoàn toàn không giống người thường, một khi hành động thì tinh lực hơn người, tràn đầy nhiệt huyết, khiến hắn dễ dàng quên đi những lo lắng trong đầu, mà chỉ có thể trong từng đợt sóng triều, lấp đầy sự trống rỗng chua xót vì yêu mà không có được suốt bao nhiêu năm qua.

 

Đến cuối cùng Chu Vân lại khóc, Quan Viễn Phong khẽ cắn lên vành tai hắn, giọng nói mang theo cả ý cười: “Em có thể phân biệt được đây không phải là ảo giác chứ? Ảo giác của em có thể mang lại cho em niềm vui như thế này sao?”

 

Chu Vân: “…”

 

Quan Viễn Phong ôm chặt cánh tay hắn, hôn lên giọt nước mắt của hắn: “Chuẩn bị sẵn sàng đi.”

 

Chu Vân: Chuẩn bị gì cơ?

 

Hắn còn chưa kịp phản ứng, cả người bỗng run lên, hắn há to miệng, nhưng đã bị Quan Viễn Phong hôn lên môi, chặn lại tiếng kêu của hắn trong miệng, anh ôm trọn hắn vào lòng, đưa hắn l*n đ*nh cao của khoái lạc và đê mê.

 

Chu Vân không biết mình đã mất ý thức bao lâu, chỉ cảm thấy những kh*** c*m và cảm giác cận kề cái chết quá mãnh liệt đó dường như vẫn còn lưu lại trong đầu, đợi đến khi từ từ tỉnh táo lại, hắn vẫn được Quan Viễn Phong ôm chặt trong lòng, Quan Viễn Phong vẫn đang kiên nhẫn v**t v* lưng hắn từng chút một.

 

Hắn cựa mình, Quan Viễn Phong cúi đầu, thấy hắn mở mắt thì dịu dàng hỏi: “Đã đỡ hơn chưa?”

 

Chu Vân: “…” Hắn không muốn nói chuyện, hắn cảm thấy tứ chi mình như rã rời thành một vũng bùn, một chữ hắn cũng không muốn nói, ai lại dùng dị năng trên giường chứ! Nhưng… khoan đã, hình như người dùng dị năng trước là hắn.

 

Quan Viễn Phong cười, kéo chăn lên quấn chặt hắn lại: “Ngủ ngoan đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.”

 

Chu Vân không ngủ được, chỉ nằm trong lòng Quan Viễn Phong suy nghĩ miên man.

 

Quan Viễn Phong thở dài: “Không muốn ngủ à?” Anh đã hỏi riêng chuyên gia tâm thần đã điều trị cho Chu Vân trước đây, sự vỗ về thân mật và cuộc sống hòa hợp giữa các cặp đôi giúp hỗ trợ tình cảm cho đối phương, chuyển hướng áp lực, đương nhiên, giao tiếp nhiều hơn, lắng nghe bạn đời tâm sự nhiều hơn cũng là một phương pháp tốt.

 

Chu Vân nói nhỏ: “Hôm nay Vân Đỉnh Sơn Uyển có rất nhiều người đến, náo nhiệt quá, cảm giác như quay về trước mạt thế vậy.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Ừm.”

 

Chu Vân nói: “Em đang nghĩ, chúng ta có nên xây dựng một căn cứ, tái thiết lập lại Đan Lâm, để nó giống như ngày xưa không.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Được.”

 

Chu Vân lại hào hứng: “Căn cứ tên là gì thì hay nhỉ? Vẫn gọi là Đan Lâm sao?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Em quyết định là được.”

 

Chu Vân nghĩ một lát rồi nói: “Gọi là Quy Khư đi.”

 

Nơi hai người quen biết ngày xưa tuy đã là phế tích, nhưng những kẻ lãng du cuối cùng cũng đã quay về nhà của họ.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 195: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (HẾT)
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...