Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 193: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần11)
Nụ hôn này quá mãnh liệt.
Quan Viễn Phong bất ngờ không kịp trở tay, lại lo hắn sẽ ngã xuống, nên chỉ có thể ôm hắn thật vững, mặc cho hắn áp môi lên môi mình hôn thật mãnh liệt, hai tay hắn thì ôm chặt lấy cổ và vai anh.
Quan Viễn Phong thậm chí có thể cảm nhận được trái tim đang đập dồn dập trong lồng ngực đối phương, thình thịch thình thịch quá nhanh khiến anh rất lo lắng.
Nụ hôn này càng lúc càng sâu, Quan Viễn Phong chỉ hơi hé môi đã bị đối phương thừa cơ xâm nhập, càn quét khắp nơi, đầu lưỡi bị m*t đến tê dại, lại còn bị c*n m*t loạn xạ không theo quy luật nào, vô cùng non nớt.
Anh chỉ đành đặt Chu Vân lại lên giường, vẫn cúi người xuống gần hắn, từ từ đưa tay ra để xoa dịu cảm xúc của hắn.
Khó khăn lắm mới thoát ra khỏi nụ hôn mãnh liệt mà vụng về này, anh lại thấy Chu Vân đẫm nước mắt, trong lòng lập tức mềm nhũn, sợ rằng thái độ của mình sẽ khiến đối phương nghĩ là từ chối, dù anh hoàn toàn chưa nghĩ ra phải đáp lại tình cảm của hắn thế nào.
Nhưng dù thế nào, anh tuyệt đối không nỡ làm tổn thương đối phương, hơn nữa, anh cảm thấy mình cũng rất thích Chu Vân, anh cũng rất bằng lòng cùng hắn sống hết quãng đời còn lại, nếu nói đó là yêu, anh thấy cũng không có vấn đề gì.
Anh dùng ngón tay cái lau đi nước mắt trên mặt đối phương, nhưng lại phát hiện nguồn lệ vẫn đang không ngừng tuôn ra. Anh chưa từng có trải nghiệm được người khác yêu thương, nhưng khi nhận ra, lại thấy tình yêu này quá sâu đậm và bền bỉ, đến mức bản thân anh dù có làm gì, dường như cũng không thể báo đáp được tấm chân tình nồng hậu như vậy.
Chu Vân lại không chịu buông tha, choàng tay qua đầu Quan Viễn Phong, kéo anh cúi xuống hôn mình.
Hắn nằm trên giường ngước nhìn Quan Viễn Phong, vòng tay ôm chặt lấy bờ vai và chiếc cổ rắn rỏi của đối phương. Hắn không có bao nhiêu sức lực, vóc dáng và sức mạnh của đối phương đều vượt xa hắn, thế là hắn thuận theo tự nhiên mà thả ra những dây leo, quấn lấy đối phương lên giường.
Rõ ràng Quan Viễn Phong có chút kinh ngạc, nhưng lại e ngại nếu động vào những dây leo đó sẽ làm Chu Vân bị thương, nên chỉ đứng yên bất động mặc cho vô số dây leo quấn lấy mình lên giường. Nhưng anh hoàn toàn không kháng cự, những dây leo này liền được đằng chân lân đằng đầu, luồn vào trong quần áo anh, xé nát áo quần của anh ra.
Quan Viễn Phong chống khuỷu tay bên cạnh Chu Vân, miệng vẫn đang bị Chu Vân hôn vô cùng mãnh liệt, trong khi quần áo trên người đã bị những dây leo kia c** s*ch, anh chỉ có thể quỳ một gối bên cạnh Chu Vân, cố gắng giữ bình tĩnh trong những khoảng nghỉ của nụ hôn: “Em đang bị bệnh… đi khám trước được không?”
Hai mắt Chu Vân đẫm lệ, tay đưa xuống dưới: “Anh chính là thuốc.”
Quan Viễn Phong bị nắm trúng điểm yếu, lại sợ làm Chu Vân bị thương. Bàn tay của đối phương vừa khéo léo vừa ấm áp, huống chi còn có những dây leo chết người kia đang lượn lờ khắp người anh, trói buộc và khống chế. Sự thương tiếc và yêu thương trào dâng như thủy triều, cuốn trôi và khống chế mọi suy nghĩ của anh, cơ thể đồng bộ cao độ với ý thức và linh hồn này đã nhanh chóng phản ứng lại khát khao của linh hồn.
Anh cúi đầu chủ động hôn lên những giọt nước mắt trên mặt Chu Vân: “Anh sợ làm em bị thương, em vẫn đang sốt…”
Nhưng hành động chủ động này của anh đã khiến Chu Vân càng thêm kích động, hắn ôm lấy Quan Viễn Phong lật người, đè Quan Viễn Phong xuống dưới, còn mình thì ngồi lên đùi anh, tự mình cởi bỏ quần áo của mình.
Làn da hắn mịn màng như ngọc, lúc này có lẽ do sốt cao, có lẽ do rung động vì k*ch t*nh, toàn thân ánh lên một lớp màu hồng nhàn nhạt. Hắn quỳ bên hông Quan Viễn Phong, dứt khoát ngồi xuống, trán rịn một lớp mồ hôi mỏng, toàn thân run rẩy không thể kìm nén, nước mắt lại tuôn ra. Hắn dùng hết sức lực, cúi người xuống, có chút kiệt sức. Quan Viễn Phong đưa tay ôm lấy hắn, trán nổi gân xanh, nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng: “Em vẫn đang sốt, đừng cử động, để anh.”
Thực ra Chu Vân chỉ là nhất thời xúc động, làm được nửa chừng đã kiệt sức, nhưng hắn lại không cam tâm, cộng thêm cả người đang sốt cao, đầu óc dường như đã rối thành một mớ tơ vò, hoàn toàn không hiểu ý của Quan Viễn Phong, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, cảm thấy rất đau lòng.
Quan Viễn Phong đã lật người lại, đè hắn dưới thân, hôn lên mặt hắn: “Đừng khóc nữa.” Tim anh sắp bị em khóc cho tan nát rồi.
Ngoài trời đang là lúc hoàng hôn buông xuống, ráng chiều màu cam lộng lẫy chiếu ngược vào phòng, ánh sáng và bóng tối đan xen, trong trẻo và rực rỡ, tựa như tình cảm triền miên nồng đượm giữa hai người họ.
Chu Vân thở hổn hển, hai mắt trắng xóa, trong đầu từng đợt sóng cuộn trào. Hắn ôm Quan Viễn Phong, cắn lên vai anh, nhưng anh da dày thịt chắc, cắn thế nào cũng không lún. Giống như thân hình đang đè trên người hắn lúc này, vững chãi như một ngọn núi lớn không thể nào lay chuyển được, hắn đã hoàn toàn được chứng kiến và tự mình trải nghiệm sức mạnh đỉnh cao thuộc về đội đặc nhiệm của Quan Viễn Phong sau bao nhiêu năm rèn luyện.
Nước mắt hắn chưa từng ngừng rơi, cảm thấy trái tim trống rỗng cả một đời người của mình đã được lấp đầy.
Cuối cùng, hắn hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ mơ màng cảm thấy có người lau sạch toàn thân cho mình, rồi mặc lại quần áo cho mình.
Lần này hắn ngủ rất say, lúc tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng khác, trên đầu giường treo một chai dịch truyền đang nối vào tay hắn, cửa sổ kéo một lớp rèm voan trắng, bên ngoài ánh nắng nhàn nhạt chiếu vào.
Những cơn đau và niềm vui triền miên chân thực trong mơ vẫn còn hằn sâu trong tâm trí, đến nỗi cơ thể cũng có cảm giác mệt mỏi và thư thái sau khi làm chuyện ấy. Hắn cử động cơ thể, cảm nhận được cảm giác đau nhức đó, không kìm được lại ngẫm nghĩ về giấc mơ, quyết định tạm thời không uống thuốc chống trầm cảm nữa.
Hắn tự biết mình đang trượt xuống một vực sâu nguy hiểm, nhưng hắn không có cách nào từ chối giấc mộng đẹp đẽ như vậy.
Nhưng rốt cuộc đây là đâu? Trên chiếc bàn cạnh cửa sổ thậm chí còn đặt ngay ngắn cây xương rồng Quan Quan, bên cạnh là một lọ hoa pha lê tinh xảo cắm hoa tươi, còn có một đĩa trái cây đựng mấy quả cam.
Cả căn phòng được trang trí theo phong cách tươi mới và trang nhã, trên trần nhà là chiếc đèn chùm pha lê hình bồ công anh, sàn nhà bằng gỗ thật, cạnh giường còn trải một tấm thảm len, trên thảm đặt đôi dép lê của hắn ngay ngắn.
Hắn ngồi dậy, trên người là bộ đồ ngủ bằng vải gạc kẻ sọc gọn gàng, là bộ hắn đã mặc nhiều năm, mềm mại và thoáng khí.
Chai dịch truyền sắp hết, hắn xem qua thấy chỉ là glucose thông thường, liền ngắt dịch, tự mình rút kim, mang dép đứng dậy đi đến bên bàn làm việc, thấy trong chậu gốm tử sa, cây xương rồng Quan Quan quả nhiên đã to khỏe hơn nhiều, xanh mướt um tùm. Nhớ lại trong mơ mình đã xem Quan Quan là Quan Viễn Phong, làm một giấc mộng xuân thỏa thích, hắn không khỏi tự giễu bản thân mình.
Rốt cuộc ảo giác bắt đầu từ đoạn nào? Cây xương rồng Quan Quan bị sét đánh là thật sao? Hắn không phân biệt được, không thể phân biệt được giữa ảo giác và thực tại, điều này cho thấy chức năng thần kinh của hắn đang rối loạn, bệnh trầm cảm đang nặng thêm.
Hắn nhìn ra ngoài qua cửa sổ sát đất, thấy hồ nước nhân tạo quen thuộc, đây vẫn là khu Vân Đỉnh Sơn Uyển, có lẽ là khu biệt thự, đây hẳn là tầng hai của một biệt thự nào đó.
Cái tên “số 3 Nguyệt Khê ” mà Quan Viễn Phong thuận miệng nói trong mơ lại hiện ra, hắn day day cái trán vẫn còn hơi choáng váng, biết mình đã bị giấc mơ đó ảnh hưởng quá sâu, liệu có ngày nào đó sẽ không thể thoát ra khỏi giấc mơ không?
Vậy là Tần Thịnh không liên lạc được với mình nên đã tìm đến đây?
Những thứ như dơi bóng tối trong mơ, quả nhiên là mơ thôi đúng không? Là do nghe Diệp Duật Khanh nói về việc nuôi dưỡng dã thú hệ Ám nên đã ảnh hưởng đến tiềm thức?
Hắn cảm thấy rất khát nước, liền đi về phía cửa phòng, vừa đẩy cửa ra thì nghe thấy tiếng nói chuyện từ dưới lầu.
“Ở đây môi trường tốt, không khí tốt, tôi thấy hay là tôi cũng ở đây nghỉ dưỡng luôn cho khỏe.”
Đây là giọng của Diệp Duật Khanh, ông ta cũng ở đây?
“Tôi cũng thấy ở đây rất tốt, đặc biệt là những con dơi bóng tối này, có thể thử nuôi dưỡng ở đây, tôi cũng sẽ ở đây một thời gian.” Đây là giọng của Tần Mộ.
Tần Thịnh có chút lo lắng: “Anh, anh ở đây, không tiện kiểm tra sức khỏe đâu nhỉ?”
Tần Mộ nói: “Anh thấy mình đã khỏe hơn nhiều rồi, nhất là sau khi hấp thụ một ít dơi bóng tối tối qua, khỏe hơn bao giờ hết, huống hồ không phải còn có bác sĩ Chu ở đây sao?”
Chu Vân: “…” Dơi bóng tối gì cơ? Vậy phần này, là thực tại?
Hắn đi về phía lan can tầng hai, nhìn xuống dưới, vừa hay có thể thấy khu vực sofa phòng khách ở tầng một. Trên bộ sofa da thật lộng lẫy và rộng lớn có một nhóm người đang ngồi, anh em Tần Mộ, Tần Thịnh, Diệp Duật Khanh và Lăng Đỉnh Tu, Chu Triện đều ở đó.
Thế nhưng người đầu tiên nhạy bén ngẩng đầu lên nhìn hắn lại là Quan Viễn Phong, người vẫn luôn im lặng ngồi ở ghế chính của sofa.
Anh tựa vào lưng ghế, hai tay khoanh lại, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng, không nói một lời, lúc ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt sắc như điện, nhưng lại nhanh chóng trở nên dịu dàng: “Tỉnh rồi à? Đói chưa?”
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, ánh mắt sáng rực.
Chu Vân lùi lại một bước.
Chắc chắn mình vẫn đang nằm mơ thôi.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
