Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 191: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 9)
Quan Viễn Phong cởi bộ quần áo ướt sũng cho Chu Vân ra, tìm một chiếc khăn tắm lớn lau khô người hắn từ đầu đến chân, rồi đặt hắn vào chăn, cẩn thận đắp kín mít lại.
Sau đó anh mới tự tìm một bộ quần áo mặc vào.
Chu Vân đã giặt sạch phơi khô toàn bộ quần áo cũ trong phòng anh, cất gọn gàng. Lúc này, anh lấy từ trong thùng đồ ra một bộ quần áo và giày, tất vẫn còn vương mùi bột giặt và mùi nắng để mặc vào, tâm trạng Quan Viễn Phong vô cùng phức tạp.
Chu Vân đã mang tâm trạng gì để dọn dẹp di vật, giặt giũ rồi gấp từng chiếc áo cũ cất cẩn thận vào thùng đồ cho một người vốn dĩ sẽ không bao giờ quay về nữa?
Quan Viễn Phong mặc xong quần áo và giày, đi tới sờ trán Chu Vân lần nữa, quả nhiên cảm thấy nhiệt độ có chút bất thường, trên mặt hắn cũng bắt đầu xuất hiện vài vệt đỏ ửng, anh có chút lo lắng.
Anh vẫn nhớ hộp thuốc của Chu Vân để ở đâu, bèn đi tìm nhiệt kế hồng ngoại để đo, quả nhiên đã sốt ba mươi tám độ, anh bèn lấy một viên thuốc hạ sốt, đút cho Chu Vân uống.
Đắp chăn xong, anh xuống bếp tìm thử, thấy không có gì cả, đành phải nấu một nồi cháo mới, cho thêm ít thịt băm, tôm nõn và hành lá thái nhỏ vào.
Khi mùi thơm của cháo dần lan tỏa, anh bỗng thấy cây hoa lăng tiêu ngoài cửa sổ vươn vào, giương nanh múa vuốt bên khung cửa, những đóa hoa màu đỏ cam lắc lư, như thể có chuyện gì rất gấp gáp.
Anh sững người, đưa tay triệu hồi mấy cơn lốc xoáy nhỏ, cuốn từ cửa sổ ra ngoài.
Có người trong khu Vân Đỉnh Sơn Uyển.
Quan Viễn Phong không mất nhiều thời gian để điều tra rõ ràng, tổng cộng có mười hai người. Cửa trước hai người, cửa sau hai người, tám người đã vào trong Vân Đỉnh Sơn Uyển, chia thành hai người một nhóm ém quân ở bốn hướng, bao vây cả tòa nhà. Tất cả đều là dị năng giả, những trang bị trên người cũng đều là của quân đội.
Bên ngoài có bố trí xe, có bộ đàm, máy bay không người lái, có cả súng máy gắn trên xe và súng phóng lựu, vũ khí trang bị rất đầy đủ.
Anh ngắt điện nồi cơm điện, múc một bát cháo ra.
Xử lý đám người này không khó, nhưng đây là nhà của anh và Chu Vân, Chu Vân lại đang bị bệnh, anh không muốn rời khỏi hắn. Chó nhà ai thì tự nhiên để chủ nhà đó dắt về.
Anh đi ra tìm điện thoại của Chu Vân, lướt một lát đã tìm thấy số của Lăng Đỉnh Tu rồi gọi đi.
Lăng Đỉnh Tu đang đẩy Diệp Duật Khanh đi dạo bên hồ, bên cạnh còn có Tần Thịnh và Tần Mộ cũng đang ngồi trên ghế dài ven hồ, trò chuyện với Diệp Duật Khanh — thực ra là Diệp Duật Khanh và Tần Mộ đang đấu võ mồm với nhau như đang đánh Thái Cực Quyền.
Lăng Đỉnh Tu thấy số của Chu Vân thì nét mặt nghiêm lại, vội nói: “Là bác sĩ Chu.”
Tất cả mọi người đều ngừng nói, gã ta cẩn thận bắt máy: “Bác sĩ Chu?”
Bên kia, Quan Viễn Phong nói rất dứt khoát: “Bảo Diệp Duật Khanh nghe máy, tiểu đội Thiên Lang đang ở đây.”
Lăng Đỉnh Tu sững sờ, chỉ cảm thấy giọng nói đó quen thuộc vô cùng, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai: “Cái gì? Tiểu đội Thiên Lang? Anh là ai?”
Diệp Duật Khanh đã nghe được loáng thoáng, bèn ra hiệu: “Đưa điện thoại qua đây, bật loa ngoài.”
Lăng Đỉnh Tu đặt điện thoại trước mặt Diệp Duật Khanh, bật loa ngoài, ông ta hỏi: “Xin hỏi ngài là ai? Bác sĩ Chu có ổn không?”
Quan Viễn Phong nói ngắn gọn: “Thành phố Đan Lâm, khu Vân Đỉnh Sơn Uyển, mười hai người của tiểu đội Thiên Lang đang bao vây Chu Vân ở đây. Tổ chỉ huy ở cửa trước, tổ hậu cần ở cửa sau, mỗi nơi có một chiếc xe quân dụng, trên xe đều có vũ khí. Tám người đã lẻn vào khu nhà theo bốn hướng, có hệ Thổ độn thổ ẩn nấp, có hệ Thủy lặn dưới hồ, cũng có hệ Hỏa chuyên khắc chế Thủy, Mộc. Mục tiêu của bọn họ là tòa nhà cao nhất, tầng ba mươi.”
“Bọn họ định đột nhập vô khu vực mục tiêu vào ban đêm, hiện tại chỉ đang do thám ẩn nấp ở vòng ngoài, có máy bay không người lái.”
Diệp Duật Khanh nghe thấy giọng nói quen thuộc này, trong lòng chấn động dữ dội: “Anh là ai?”
Quan Viễn Phong tiếp tục bổ sung: “Đêm qua Chu Vân bị dính mưa, dị năng lại cạn kiệt, hiện đang sốt cao hôn mê, nhiệt độ ba mươi tám độ, qua đây hãy sắp xếp bác sĩ đến điều trị.” Nói xong anh liền cúp máy.
Tất cả những người có mặt đều biến sắc.
Vẻ mặt Diệp Duật Khanh nghiêm nghị, ông ta ra lệnh cho Lăng Đỉnh Tu: “Lập tức gọi Thiên Tướng sắp xếp người của chúng ta qua đó, nếu đúng là tiểu đội Thiên Lang thì bắt hết lại.”
Lăng Đỉnh Tu nói: “Mười bốn chủ tinh của Thiên Lang, chỉ có Tử Vi và Thiên Tướng đi theo chúng ta, những người khác đều nghe theo lệnh của Lão gia tử, bọn họ còn tiêm thuốc rồi, e là không dễ đối phó, tôi phải dẫn thêm người.”
Diệp Duật Khanh quát gã ta: “Đối phương đã cung cấp thông tin rõ ràng như vậy, hơn nữa thời gian hành động là ban đêm, chúng ta đánh úp bất ngờ, cậu còn không xử lý được sao?”
Tần Thịnh vội nói: “Tôi cũng đi, tôi sẽ sắp xếp dị năng giả đi cùng!”
Tần Mộ nói: “Chờ đã, liệu có phải người này đã bắt cóc bác sĩ Chu hoặc lấy được điện thoại của anh ấy không? Lỡ như thông tin này là chỉ để dụ chúng ta qua đó thì sao?”
Diệp Duật Khanh lắc đầu: “Sẽ không.” Đó rõ ràng là giọng của Quan Viễn Phong, không phải cậu ấy đã chết rồi sao?
Ông ta trầm giọng: “Chuẩn bị xe, tôi cũng qua đó.”
Tần Mộ liếc nhìn ông ta, đối phương tuy không còn tứ chi, hai mắt bị băng gạc che kín, nhưng lúc chỉ huy vẫn toát lên phong thái của một đại tướng, lại còn đích thân đi, đây là muốn xóa tan nghi ngờ của Tần Thịnh, để em trai mình yên tâm đi cứu viện bác sĩ Chu à?
Thực ra với tính cách của Tần Thịnh, dù thật hay giả, cậu ta cũng nhất định sẽ đích thân đi cứu người.
Lăng Đỉnh Tu lại sốt ruột: “Vậy sao được? Ngài cứ ở lại đây, tôi đảm bảo sẽ đưa bác sĩ Chu về an toàn.”
Diệp Duật Khanh nói: “Mười bốn chủ tinh của Thiên Lang, chưa chắc tất cả đã phản bội, nếu tôi có thể tranh thủ được một số người quay về thì cũng là một sự giúp đỡ. Hơn nữa, với tài chỉ huy của cậu, tôi không yên tâm.” Nếu Lăng Đỉnh Tu đi qua đó, cuối cùng lại phải dựa vào sự chỉ huy của Quan Viễn Phong, thì thể diện của căn cứ Lâm Đông sẽ mất sạch.
Nhất là khi bản thân ông ta lại bị lật thuyền trong mương, bị Quan Viễn Phong nhìn thấy, không biết sẽ bị cười nhạo, chế giễu đến mức nào nữa.
===
Trong phòng, Quan Viễn Phong bưng cháo thịt vào, đưa tay sờ trán Chu Vân, vẫn còn nóng hổi.
Đôi môi mỏng nhạt màu của hắn vì sốt mà đỏ ửng, hai má cũng nóng ran. Anh sờ vào trong chăn, thấy ẩm ướt, hắn đang đổ rất nhiều mồ hôi.
Quan Viễn Phong cũng từng học cấp cứu chiến trường trong Đội đặc nhiệm, anh lại đến tủ thuốc đủ loại của Chu Vân tìm kiếm, tìm ra một chai nước muối sinh lý và một túi dây truyền dịch, treo lên cho Chu Vân, rồi đi lấy khăn ướt lau chân tay cho hắn để giúp hạ nhiệt.
Truyền xong một chai nước muối sinh lý, dường như cuối cùng Chu Vân cũng tỉnh lại đôi chút, hắn mở mắt nhìn Quan Viễn Phong, rồi lại nhắm mắt, một lúc sau lại mở mắt nhìn anh một lần nữa.
Hắn cảm thấy mình chắc là đang mơ, mơ về những ngày đầu mạt thế mới ập đến, khi hắn và Quan Viễn Phong ở lại tầng ba mươi.
Hắn khẽ hỏi: “Anh Quan?”
Quan Viễn Phong rút kim truyền dịch cho hắn, dùng tăm bông ấn vào chỗ tiêm một lúc rồi hỏi: “Đã khá hơn chưa? Anh có nấu cháo, em ăn một chút đi.”
Chu Vân hít một hơi thật sâu, cảm thấy mình quả nhiên đang mơ, hay là… ảo giác?
Dù là gì đi nữa, xin hãy để nó kéo dài thêm một chút nữa.
Rồi hắn thấy Quan Viễn Phong đứng dậy, quay người đi vứt tăm bông, sau đó lại bưng một bát cháo vào.
Chu Vân: “…” Tại sao chân anh Quan lại lành lặn? Quả nhiên mình đang mơ, chắc chắn là do mình quá mong mỏi được thấy dáng vẻ cao lớn, khỏe mạnh, thấy được đôi chân lành lặn của Quan Viễn Phong.
Quan Viễn Phong thật cao.
Quan Viễn Phong đến gần, dễ dàng đỡ hắn ngồi dựa vào chiếc gối mềm, chăn trượt xuống ngang ngực, Chu Vân phát hiện trên người mình chỉ mặc một chiếc q**n l*t boxer.
Giấc mơ này thật sự… Hắn có chút lúng túng kéo chăn che đến ngang hông. Nhưng thấy sắc mặt Quan Viễn Phong vẫn bình tĩnh, dường như không thấy có gì không ổn, anh cầm thìa múc cháo đưa đến bên miệng hắn. Chu Vân há miệng ăn, mồ hôi đầm đìa, trong cơn nóng sốt mê man, hắn ăn nhưng không biết vị gì, càng cảm thấy đây đúng là ảo ảnh, càng thêm lưu luyến không nỡ, chỉ từ từ chậm rãi ăn.
Quan Viễn Phong cũng rất kiên nhẫn, bưng bát cháo từ từ đút cho hắn hết một bát: “Em vẫn còn sốt, cứ ngủ đi, đừng ăn nhiều quá.”
Anh đứng dậy mang bát ra ngoài, quay lại cầm nhiệt kế đo nhiệt độ trên trán cho hắn: “Ba mươi bảy độ tám, hạ được một chút rồi. Vừa nãy cho em uống một viên thuốc hạ sốt, còn truyền một chai nước muối sinh lý, em là bác sĩ, em xem cần làm gì nữa không?”
Chu Vân cảm thấy giấc mơ này thật quá chân thực, dù mắt hắn nhìn không rõ nhiệt kế, hơi thở của hắn dường như cũng mang theo hơi nóng, cổ họng cũng bắt đầu đau rát, hắn khàn giọng nói: “Không sao, cứ để em nằm là được.”
Hắn không có thói quen ngủ n*d*, cảm giác da thịt tiếp xúc với chăn rất kỳ lạ, rất nóng, mồ hôi dính nhớp nháp rất khó chịu, hắn muốn thay một bộ đồ ngủ mỏng, thoáng khí, nhưng Quan Viễn Phong đang ở đây, hắn lại không nỡ để Quan Viễn Phong đi, mà chân tay toàn thân cũng vô cùng mệt mỏi đau nhức.
Quan Viễn Phong lại đến gần lau mồ hôi trên trán cho hắn: “Tối qua dị năng của em cạn kiệt nghiêm trọng, anh cũng không biết nên làm gì để tốt cho em.”
Chu Vân cảm thấy bất an trước sự gần gũi chỉ có trong mơ mới thỏa mãn được này, trong cơn mơ màng hắn trả lời lung tung: “…Dị năng cạn kiệt gì cơ?”
Quan Viễn Phong nói: “Đêm qua em đỡ sấm sét cho anh. Em quên rồi à?”
Chu Vân: “…” Đầu óc hắn như một mớ hồ dán, cố gắng hồi tưởng: “Đỡ sét… đỡ sét gì… là em đỡ cho Quan Quan…” Hắn mờ mịt, đây là giấc mơ linh tinh gì vậy? Tại sao mình lại nhầm Quan Quan thành Quan Viễn Phong?
Quan Viễn Phong nói: “Ừm, sau này đừng như vậy nữa, nguy hiểm lắm. Em lại không phải hệ Lôi Điện, bây giờ anh cũng không biết tinh hạch của em có bị tổn thương không.”
Chu Vân đầu đầy dấu chấm hỏi, nhưng chỉ có thể thuận theo diễn biến của giấc mơ: “Anh là Quan Quan? Vậy bây giờ anh là cái gì?”
Quan Viễn Phong cúi đầu nhìn hắn: “Anh cũng không biết, giống như một dạng thể tinh thần chăng? Hoặc là một thứ phi vật chất siêu nhiên nào đó như trường điện từ. Theo nhận thức trước đây thì tính là hồn ma? Cần có dị năng mới có thể hiện hình, nhưng cây xương rồng kia được xem là bản thể của anh.”
Anh chỉ vào Quan Quan trên bàn, anh đã tranh thủ mang nó xuống, còn chu đáo đặt vào trong cuộn dây Tesla để sạc điện, tuy vừa bị sét đánh nhưng năng lượng không bao giờ là thừa, kiến tha lâu cũng có ngày đầy tổ, năng lượng có thêm được chút nào hay chút ấy.
Chu Vân: ???
Giấc mơ này, hình như có logic, lại hình như không.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
