Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 185: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 3)
Những đám mây chầm chậm trôi trên bầu trời đêm xanh thẫm, ánh trăng mờ nhạt.
Đèn xe xé toạc màn đêm, Chu Vân lái xe từ cổng khu Vân Đỉnh Sơn Uyển men theo con đường đi lên. Hai bên đường toàn là cây dại cỏ hoang, bánh xe ì ầm tiến vào, kinh động vô số rắn rết ếch nhái, xuyên qua một đám tang thi đói khát đang lượn lờ, tông bay vài con rồi lái thẳng đến tòa nhà trên đỉnh núi.
Trước tòa nhà có một cây Thất Lý Hương đã bị biến dị, mọc um tùm và to lớn. Trong đám cành lá xanh tươi cao bằng hai tầng lầu, hoa trắng nở dày đặc, ngay cả trong đêm vẫn tỏa ra hương thơm nồng nàn.
Chu Vân đỗ xe ở dưới lầu, lấy chiếc vali khổng lồ và ba lô mà Tần Thịnh đã soạn sẵn cho hắn xuống rồi đeo lên người. Hắn đóng chặt cửa xe, thả mấy dây leo quấn quanh cửa xe để làm cảnh giới phòng vệ, sau đó xách chiếc vali nặng trĩu đi lên tầng ba mươi qua lối cầu thang bộ.
Cầu thang rất tối, trên ba lô của Chu Vân có cắm một chiếc đèn pin siêu sáng, trong tay hắn luôn cầm chắc cây xương rồng, chậm rãi đi lên. Dây leo thỉnh thoảng lại quất bay những con tang thi ngửi thấy mùi máu thịt tươi mới tìm đến.
Quan Viễn Phong có chút lo lắng, nhưng anh lại bất lực, thậm chí còn hơi bực bội, giá như cơ thể chi chít vết thương của mình còn ở đó, ít nhất cũng có thể xách hành lý giúp Chu Vân, chứ không phải như bây giờ, chỉ có thể nằm trong tay Chu Vân, để cậu ấy bưng đi.
Khi một con tang thi khác đột nhiên nhảy ra từ cửa cầu thang, dường như anh đã không kìm được mà chắn một cái.
Anh cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy trước mắt lóe lên một tia sáng màu xanh lam xẹt xẹt như một que pháo hoa nhỏ rồi tắt ngấm.
Ngay cả chính bản thân anh cũng ngây người, con tang thi kia đã nhanh chóng bị dây leo siết chặt rồi ném ra ngoài cửa sổ cầu thang.
Chu Vân nâng cây xương rồng lên, lại còn cười với nó: “Anh đang bảo vệ em à?”
Dưới ánh sáng mạnh của đèn pin, khuôn mặt trắng bệch của hắn được phủ một lớp ánh sáng màu cam, khóe miệng tuy cười nhưng trong con ngươi đen láy lại mang theo một nét u buồn.
Quan Viễn Phong: “…”
Đây không phải là thực lực của anh… nhưng mà, Chu Vân đang nói chuyện với cây xương rồng ư? Rốt cuộc cậu ấy có biết mình đang ở trong cây xương rồng không?
Trong lúc hoang mang, anh theo Chu Vân trở về tầng ba mươi.
Cánh cửa đã nhiều năm chưa bước vào được đẩy ra, một luồng không khí hỗn tạp giữa mùi gỗ cũ, bụi bặm và mùi ẩm mốc nhàn nhạt ập vào mặt.
Anh nhớ lúc họ rời đi, Chu Vân đã đặc biệt đóng chặt cửa sổ, tất cả đồ đạc đều được phủ vải trắng, như thể họ sẽ còn quay lại.
Có lẽ vì Đan Lâm quá nhỏ, khu nhà này lại ở trên núi, không có giá trị gì để tìm kiếm vật tư, nên nơi này chưa từng có ai vào. Căn phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ giống như lúc họ rời đi, dù vải trắng có bám bụi nhưng cũng không nhiều.
Tất cả ký ức về hai người nương tựa vào nhau trong thời mạt thế lập tức ùa về. Anh còn nhớ họ đã xây một bể chứa nước mưa trên sân thượng, sau khi khử trùng và lọc đơn giản thì dùng để đun nước uống. Nhớ lúc họ đã khắc phục khó khăn mất điện mất nước, cùng nhau xuống các tầng lầu và khu dân cư bên dưới để tìm vật tư.
Lúc đó họ còn tưởng sẽ sống mãi trong khu nhà này.
Quan Viễn Phong chìm trong hồi ức, nhìn Chu Vân kéo hết tất cả các tấm vải phủ xuống, đặt anh lên bàn ăn, rồi mở hết cửa sổ ra cho thoáng khí.
Gió đêm trong lành bên ngoài thổi vào, dưới ánh đèn mờ ảo, Chu Vân mở chiếc vali khổng lồ ra.
Tần Thịnh đã suy nghĩ rất chu đáo, từ máy phát điện cắm trại đến đèn cắm trại, bếp ga mini, cồn khô, thực phẩm tiện lợi, nước uống… đều được gói ghém bên trong.
Chu Vân chỉ đơn giản lấy bếp ga mini và máy phát điện cắm trại ra để nối điện, dùng dị năng đổ đầy nước vào nồi để đun, sau đó lên sân thượng. Một lát sau hắn đi xuống, Quan Viễn Phong thấy trên tay hắn cầm một nắm hành dại, bạc hà và các loại rau thơm cùng một ít rau xanh, tất cả đều đã được rửa sạch, vẫn còn long lanh giọt nước, anh bất giác cảm thấy thật thân quen.
Ngày đó anh cảm thấy vị bác sĩ này rất biết cách sống, mọi đồ vật đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, không một hạt bụi, trên sân thượng còn tự trồng rau để tự cung tự cấp.
Bây giờ cậu ấy là song hệ Thủy Mộc, chắc hẳn là càng có thể tự lực cánh sinh hơn, chẳng trách lại tự tin muốn sống một mình như vậy. Nhưng… tại sao cậu ấy lại cố chấp quay về đây? Cũng không chịu nghỉ ngơi cho đàng hoàng.
Nước sôi sùng sục, Chu Vân ném vắt mì ăn liền vào, đập một quả trứng, cắt một cây xúc xích. Thấy mì đã mềm, hắn lại bẻ hành lá, bạc hà và rau xanh cho vào, đậy nắp một lát rồi mới mở ra, dùng đũa trộn đều rồi từ từ ăn.
Quan Viễn Phong thấy hắn ăn mì như đang đếm từng sợi thì chau mày, hắn ăn rất chậm, mãi một lúc lâu mới xong, biết hắn ăn không ngon miệng, vẻ mặt u uất, hoàn toàn khác với dáng vẻ vẫn yêu đời khi mạt thế mới bắt đầu. Trong lòng anh càng thêm khó chịu.
Hơi nước bốc lên nghi ngút, thực ra Chu Vân hoàn toàn không đói, chỉ ăn cho xong nhiệm vụ. Sau đó hắn lấy một chiếc hộp từ trong vali ra, để trên bàn trà rồi mở ra. Bên trong là dày đặc những tinh hạch hệ Thủy và hệ Mộc chất lượng cao mà Tần Thịnh đã chuẩn bị cho hắn.
Lúc cứu chữa cho Tần Thịnh, Chu Vân đã dùng không biết bao nhiêu dược liệu biến dị quý giá do chính mình vun trồng, bây giờ nhận những thứ này cũng thấy an lòng. Hắn khoanh chân ngồi trên ghế sô pha, lấy từng viên tinh hạch ra hấp thụ, sau đó ngồi thiền điều tức.
Quan Viễn Phong thấy hắn khoanh chân ngồi thiền thì biết đây hẳn là phương pháp tu luyện dị năng đặc biệt của hắn, mà hộp tinh hạch đầy ắp kia cũng khiến anh yên tâm hơn nhiều.
Những thứ này là do thành chủ Tần Thịnh kia chuẩn bị sao? Vừa rồi cậu ta nói nhờ ơn tái tạo, xem ra là Chu Vân đã cứu cậu ta, bây giờ lại phải trông cậy vào Chu Vân cứu người anh trai đã biến thành tang thi của cậu ta. Nói vậy thì cũng xem như biết đền ơn đáp nghĩa, lại còn khá chu đáo.
Chỉ là, Chu Vân… sao tính tình lại ngang bướng thế này. Cậu ấy đã tiêu diệt phòng thí nghiệm Ám Cốc, chắc chắn sẽ bị Viện nghiên cứu Dị năng và Chính phủ Liên minh truy nã. Tại sao cứ nhất quyết phải một mình đến nơi hoang vu hẻo lánh này sống? Ở thành Bắc Minh, có đội vệ binh của thành chủ Tần bảo vệ, lại có người của Diệp Dật Khanh, dù thế nào cũng an toàn hơn ở đây nhiều. Trước đây khi ở cùng Chu Vân, anh chỉ thấy cậu hiền lành nho nhã, là một người gần như không bao giờ giận ai, sao bây giờ lại ngang bướng đến vậy?
Đèn trong phòng đã tắt, gió ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lùa qua phòng khách. Trong nhà vô cùng yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng ếch nhái kêu trong khu dân cư. Ánh trăng rất mờ, Chu Vân ngồi bất động trên ghế sô pha thiền định suốt một đêm, cho đến khi trời dần sáng.
Lúc này Quan Viễn Phong mới nhận ra mình đã lo lắng nhìn hắn cả đêm.
Trời sáng hẳn, Chu Vân mới mở mắt. Dị năng gần như cạn kiệt của hắn sau một đêm điều tức và hấp thụ tinh hạch đã khá hơn một chút, nhưng hắn cần những tinh hạch cấp Vương tốt hơn.
Tinh hạch mà Tần Thịnh cung cấp đã có chất lượng rất tốt, nhưng tinh hạch cấp Vương vẫn hơi ít, hệ Thủy thì nhiều, hệ Mộc thì ít.
Hắn nghĩ đến đám người mà Lăng Đỉnh Tu dẫn theo, người nào người nấy cao to vạm vỡ, trông rất có năng lực.
Hắn lấy điện thoại ra, trước tiên gọi cho Tần Thịnh: “Chuyển lời tới Lăng tướng quân, tôi cần một số tinh hạch hệ Mộc cấp Vương và tinh hạch hệ Lôi Điện.”
Sáng sớm đã nhận được điện thoại của hắn, Tần Thịnh mừng rỡ như được ban ơn: “Được, tôi sẽ chuyển lời, bên tôi cũng sẽ nhanh chóng thu xếp.”
Chu Vân nói: “Cậu còn phải thu thập tinh hạch hệ Ám nữa, vị Diệp tướng quân kia nhiều năm như vậy, chắc chắn trong tay cũng có chút tích lũy.”
Cúp điện thoại xong, hắn nghĩ một lát rồi đưa tay truyền một chút tinh hoa hệ Mộc cho cây xương rồng nhỏ.
Quan Viễn Phong rùng mình, một luồng khí mát lạnh thấm vào tận linh hồn, anh run rẩy cảm nhận cảm giác thoải mái và chữa lành tột độ.
Anh vô cùng kinh ngạc, chỉ một chút dị năng hệ Mộc này mà lại có thể khiến mình sung sướng đến thế, vậy nên, mình thật sự là một cây xương rồng rồi sao?!
Chu Vân nhìn anh mỉm cười: “Phải đặt cho anh một cái tên mới được. Quan quan thư cưu, tại hà chi châu. Gọi anh là Quan Quan nhé.”
Quan Viễn Phong: “…” Vậy là, cậu ấy thật sự chỉ xem mình là cây xương rồng để nói chuyện?
Chu Vân nói: “Đưa anh lên sân thượng chọn một cái chậu hoa đẹp.”
Hắn cầm cốc đo lường lên sân thượng, trên giàn hoa trên đỉnh lầu, một cây hoa lăng tiêu đã leo phủ hơn nửa mái nhà, rủ xuống dọc theo bức tường, những bông hoa màu cam to lớn và rực rỡ.
Những loài hoa khác hầu hết đã chết, chỉ còn lại một vài loại cây chịu hạn tốt như hoa mười giờ, lô hội và các loại cây mọng nước khác, cùng một số dây khoai lang, dây bí ngô, ớt, khoai tây, cà chua mọc lộn xộn và kiên cường, nhưng tình trạng không tốt lắm, lá vừa già vừa nhỏ.
Quan Viễn Phong đã từng ăn những loại rau này, giờ nhìn thấy vẫn có chút ngậm ngùi.
Bên cạnh là nhà của anh, trước khi mạt thế đến, họ đã đập thông bức tường ngăn cách để tiện đi lại. Sân thượng nhà anh vốn không có gì, sau này Chu Vân bắt một vài con gà, vịt, thỏ còn sống sót từ các nhà khác trong khu về nuôi trên sân thượng để lấy thịt.
Hắn thậm chí còn làm một cái lu sen, bắt một ít cá trong hồ của khu dân cư về nuôi.
Chu Vân đặt cốc đo lường lên giàn cây mọng nước cũ: “Anh thích cái nào?”
Quan Viễn Phong: “…” Chẳng lẽ chọn rồi thì sau này mình sẽ vĩnh viễn ở trên giàn hoa này sao? Giống như một cây xương rồng thực thụ?
Chu Vân kiên nhẫn chỉ vào từng chậu hoa giới thiệu cho anh: “Đây là gốm thô, đây là gốm tử sa, đây là sứ màu, đây là xi măng. Ừm, đây là hàng giả lò Kiến Trản, bị lừa mua trên livestream, mười chín tệ chín một cái…”
Cây xương rồng nhỏ vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Chu Vân đành chọn giúp anh: “Tạm thời dùng cái tử sa này đi, xem con rồng này oai phong chưa, em dùng ấm tử sa của ba em để sửa lại đấy, ông ấy đã nuôi nó nhiều năm rồi. Nhìn xem nó bóng loáng, cổ kính, hương trà đậm đà nồng nàn, lại thoáng khí tốt. Còn có quai cầm, mang anh ra ngoài cũng tiện.”
Hắn nhanh chóng lấy chiếc ấm tử sa đó ra rửa sạch, cho lại đất cát phù hợp với xương rồng, sau đó rắc một ít phân bón, rồi cẩn thận chuyển Quan Quan từ trong cốc đo lường sang, tưới thêm một chút nước, truyền thêm chút dị năng hệ Mộc. Thấy cây xương rồng xanh mướt thẳng tắp, ngay cả những chiếc gai lông tơ cũng bung ra, lúc này hắn mới đặt lên giàn hoa.
Quan Viễn Phong cứ tưởng hắn sẽ tiếp tục dọn dẹp sân thượng, vì trước đây hắn suốt ngày chỉ trồng rau, tưới nước.
Thế nhưng Chu Vân lại đứng bên cạnh dây hoa lăng tiêu, đưa tay ấn vào đó, ánh sáng xanh lục le lói.
Chẳng mấy chốc, dây hoa vươn ra vô số cành lá, nhanh chóng mọc dài ra rồi rủ xuống lầu.
Không lâu sau, hàng ngàn dây hoa lại như những con rắn linh hoạt quay trở về, quấn lấy chiếc xe việt dã mà hắn đã lái về đêm qua, và kéo mạnh nó lên sân thượng – đỗ ngay vào khoảng trống giữa sân thượng bên nhà anh.
Quan Viễn Phong: “…” Anh chưa bao giờ nghĩ rằng dị năng giả hệ Mộc lại mạnh đến thế. Trong mắt người đời, dị năng giả hệ Mộc chẳng qua chỉ có thể thúc đẩy cây lương thực, giải độc, chữa lành vài vết thương nhỏ.
Nhưng trong tay Chu Vân, nó là dị năng vạn năng dùng để giết người cướp của, du lịch tại gia.
Nhiều năm xa cách, gặp lại vị bác sĩ nho nhã đầy khí chất thư sinh ngày nào đã là một đại lão song hệ cấp năm. Nhưng, tối qua cậu lại chọn xách vali đi bộ lên tầng ba mươi, có phải vì thực ra tối qua cậu đã kiệt sức vì dị năng cạn kiệt, chỉ là cố gắng gượng phải không?
Chu Vân không biết những chuyển biến từ ngưỡng mộ sang thương xót của cây xương rồng nhỏ, hắn thong thả đi tới mở cốp sau xe ra, lần lượt chuyển đồ bên trong ra. Bên trong lại có rất nhiều chậu hoa nhựa hình vuông, trồng nhiều loại dược liệu biến dị quý giá.
Chu Vân chuyển hết những dược liệu này xuống, đặt vào nửa gian nhà kính có mái che bên nhà mình, lần lượt tưới nước, truyền dị năng hệ Mộc, vừa làm vừa nói chuyện với chúng: “Chuyển nhà rồi nhé, tuy có hơi sơ sài, nhưng một thời gian nữa tao sẽ xây nhà kính cho bọn mày. Nuôi bọn mày bao nhiêu năm, để lại bên Ám Cốc không biết sẽ làm lợi cho ai. Đành phải để bọn mày chịu thiệt thòi rồi.”
Lúc này Quan Viễn Phong mới nhận ra, đây là lúc Chu Vân trở về Bắc Minh, đã mang cả những dược liệu biến dị mà hắn tự tay vun trồng ở Ám Cốc về.
Vậy ra, nói chuyện với thực vật vốn là thói quen của cậu ấy à?
Mình không phải là cây thực vật biến dị duy nhất cậu ấy nuôi?
Chỉ là, có lẽ vì là xương rồng hệ Lôi Điện nên mới coi trọng hơn một chút? Gọi là Quan Quan… chỉ là trùng hợp thôi sao?
Anh nhìn Chu Vân lại lấy vali, hộp đựng đồ trong xe ra. Hắn sống giản dị nhiều năm, thỉnh thoảng cũng đi công tác, cộng thêm thời mạt thế, hầu hết mọi người đều chuẩn bị một chiếc ba lô khẩn cấp. Lúc rời đi, tất nhiên cũng mang theo, còn có một số ghi chép nghiên cứu, dữ liệu đều ở trong máy tính xách tay của hắn.
Tuy hắn bị giam giữ, tất cả tài liệu và dữ liệu trong phòng thí nghiệm và ký túc xá đều đã bị lục soát và mang đi. Nhưng hắn vốn cẩn thận, từ lâu đã sao lưu nhiều bản và giấu máy tính dự phòng trong đống sách không dễ thấy ở thùng giấy vụn trong ký túc xá, quả nhiên không bị thu giữ. Trước khi đi hắn đã đặc biệt mang về, người của Lăng Đỉnh Tu không ít, chuyển đồ rất hữu dụng.
Hắn nhanh chóng tìm thấy thứ mình muốn trong hộp dụng cụ, tiện tay cầm luôn ấm tử sa, mang thẳng xuống phòng ngủ, đặt chậu hoa tử sa lên chiếc bàn trước cửa sổ. Sau đó mở hộp dụng cụ ra và bắt đầu làm việc.
Quan Viễn Phong thấy hắn lấy kìm, cuộn dây, ống dây, tấm gỗ, keo nến và các dụng cụ khác ra, tưởng hắn đang làm dụng cụ gì đó, anh cũng không nghĩ nhiều, chỉ quan sát môi trường trong phòng ngủ.
Nơi này trước đây anh chưa từng vào, có thể thấy Chu Vân sống rất giản dị. Trên tường phòng treo một khung kính, bên trong là một tác phẩm thư pháp. Dưới chiếc bàn dài được phủ một tấm nhựa trong suốt chống bụi, có thể thấy bên trong bày bút lông, mực, giấy, nghiên và giá treo bút, xem ra là một người yêu thích thư pháp.
Còn bên cạnh là một tủ sách cửa kính chiếm trọn cả bức tường, trong tủ chứa đầy sách, trên cửa tủ đều được dán màng bọc thực phẩm để bịt kín, cửa tủ quần áo bên cạnh cũng được niêm phong như vậy. Anh đã tận mắt thấy Chu Vân tỉ mỉ phân loại quần áo và chăn mền, cho vào túi hút chân không rồi cất vào tủ.
Lúc này nếu mở cửa tủ ra, đồ bên trong chắc chắn có thể lấy ra dùng ngay. Ngay cả chiếc giường đã trống không vẫn được trải một lớp màng chống bụi.
Lúc rời đi, cậu ấy có nghĩ là sẽ quay lại không? Quan Viễn Phong nhớ lại lúc mình rời đi, anh đã không hề có ý định sẽ quay trở lại. Hơn nữa thời loạn lạc đã đến, trật tự xã hội sụp đổ, nơi này chẳng mấy chốc sẽ bị người khác tìm kiếm vật tư lục lọi lấy đi những thứ hữu dụng.
Vì vậy lúc đó anh chỉ mang đi một số thứ cần thiết, nhưng thấy Chu Vân dọn dẹp, anh cũng đã giúp một tay. Dù sao không phải ai cũng như anh, cả đời không có nơi ở cố định, cũng không có quyến luyến gì với gia đình.
Có thể thấy Chu Vân lớn lên trong một gia đình tràn đầy yêu thương, đồ cũ trong nhà đều được sắp xếp cẩn thận, ngay cả một chiếc ấm trà bị rò rỉ… cũng không nỡ vứt đi, phải sửa thành chậu hoa…
Nói ra thì trong ký ức của anh, hình như Chu Vân không thích vứt đồ… Quan Viễn Phong vừa suy nghĩ miên man, vừa buồn chán nhìn Chu Vân.
Chiếc bàn làm việc mà Chu Vân đang ngồi, bên cạnh còn đặt một chiếc máy tính để bàn, cũng được che đậy cẩn thận bằng tấm vải chống bụi.
Hắn đang tập trung quấn cuộn dây vào ống dây, nối vào pin, kết nối với công tắc, lần lượt dùng keo nến cố định lên tấm gỗ, trông như đang làm một thiết bị điện gì đó. Quan Viễn Phong đột nhiên nhớ ra, Chu Vân dậy sớm làm việc cả buổi sáng, thậm chí còn chưa ăn sáng.
Rốt cuộc là làm thí nghiệm gì mà nghiêm túc và vội vàng đến thế?
Chu Vân làm việc khá nhanh, chẳng mấy chốc đã hoàn thành việc lắp đặt thiết bị tự chế, đặt chiếc ấm tử sa vào bệ ở giữa, cắm nhẹ kim dẫn điện vào rễ cây xương rồng, rồi bật công tắc nguồn.
“Xẹt xẹt xẹt!”
Dòng điện nhanh chóng chạy dọc theo các mạch của cây xương rồng. Quan Viễn Phong bất ngờ không kịp đề phòng, trong nháy mắt bị dòng điện đột ngột chạy khắp cơ thể. Toàn bộ linh hồn anh như đang rung động, run rẩy, tan chảy, sôi trào, thăng hoa.
Chu Vân nhìn những tia sét màu tím trắng có nhịp điệu lóe lên trên đỉnh cây xương rồng, hài lòng nói: “Cuộn dây Tesla, hiệu quả không tồi. Như vậy chắc là có thể bổ sung tinh hạch hệ Lôi cho anh rồi.”
“Đợi anh thăng cấp, có thể cân nhắc tăng cường độ dòng điện.”
“Quan Quan, cố lên nhé.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
