Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 183: Quyển 4: Ngoại Truyện Chương 183: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 1)

Khi Quan Viễn Phong ký vào đơn tình nguyện, anh thật sự cảm thấy cơ thể vốn chỉ mang đến đau khổ cho mình này vẫn có thể được tận dụng lần cuối, cống hiến chút giá trị nghiên cứu sau cùng cho sự phát triển của khoa học và cho nhân loại, như vậy cũng không uổng phí cả cuộc đời.

 

Anh không hiểu tại sao rõ ràng mình đã từ bỏ cuộc đời đầy đau khổ, đáng lẽ mọi thứ phải chìm vào hư vô và được giải thoát, thế mà linh hồn lại như bị đông cứng trên thân xác, trơ mắt nhìn tinh hạch trong cơ thể mình bị lấy ra, rồi lập tức được đặt vào một cơ thể khác.


 

Sau đó, cơ thể không còn tri giác của anh bị đối xử như đồ bỏ đi, ngâm vào trong một vật chứa rồi bị đẩy vào một nhà kho, bắt đầu chuỗi ngày giam cầm tăm tối.

 

Anh không hiểu, không phải đã nói là cơ thể anh sẽ được dùng cho nghiên cứu khoa học sao? Tại sao dường như chỉ có mỗi tinh hạch đó là hữu dụng?

 

Giác mạc của anh, nội tạng của anh, cơ thể của anh, chẳng lẽ không phải là vật liệu y học và nghiên cứu khoa học quý giá sao?


 

Tại sao chỉ được cất giữ qua loa như một mẫu vật thế này?

 

Hồi nhỏ cha mẹ anh mê tín, nói rằng có những vong linh chấp niệm chưa tan, oán niệm không nguôi, sẽ bị giam cầm tại nơi mình chết, lảng vảng tìm kẻ chết thay.

 

Chẳng lẽ anh đã biến thành một oan hồn như vậy?

 

Nhưng anh thì có oán niệm gì chứ? Di hài chẳng qua cũng là thứ sẽ thối rữa, đối phương muốn xử lý thế nào thì cứ xử lý thế đó. Cuộc đời này của anh, tự cho là oanh oanh liệt liệt, nhưng thật ra cũng chẳng có ai quan tâm.


 

Dường như cũng chẳng có oán niệm gì, anh thờ ơ nghĩ. Và trong khoảng thời gian dài đằng đẵng tĩnh lặng đến mức anh tưởng mình bị giam cầm trong một địa ngục cô độc vô tận, cuối cùng, anh vẫn dần suy yếu đi trong hư vô kéo dài đằng đẵng đó, ý thức leo lét chập chờn, có lúc anh thậm chí còn cảm thấy mình có lẽ đã tan biến mất rồi.

 

Vào ngày hôm đó, cánh cửa đã phủ bụi từ lâu được đẩy ra, anh nhìn thấy một người quen. Thoạt đầu anh không nhận ra, chỉ cảm thấy có chút quen mắt.

 

Người đó mặc bộ áo tù nhân bằng đay bóng tối, tay chân bị còng, cổ đeo vòng khóa, những trang bị quen thuộc này cho thấy đó là một tù nhân dị năng giả cấp cao.


 

Nhưng người đi cùng lại gọi hắn là Chu Vân, cuối cùng anh cũng nhớ ra là ai.

 

Cả đời anh đã quen biết rất nhiều người. Nhưng người này là hàng xóm đối diện nhà anh, họ đã cùng nhau cố thủ trên tầng ba mươi trong một thời gian ngắn khi mạt thế mới ập đến. Sau đó, anh trở về quân đội, chấp nhận thí nghiệm kích phát dị năng, lao vào vô số nhiệm vụ. Anh đã trải qua quá nhiều chuyện, gặp quá nhiều người, chứng kiến nhiều những cuộc sinh ly tử biệt hơn, đồng đội lần lượt hy sinh, Đàm tướng quân qua đời, trên cõi đời này, anh đã sớm không còn gì vướng bận.

 

Nhưng người hàng xóm đối diện này, người đã cùng anh trải qua cú sốc khi mạt thế vừa ập đến, anh vẫn dành cho hắn một cảm tình đặc biệt.


 

Trong ấn tượng của anh, đó là một bác sĩ ôn hòa, nhã nhặn, không nói nhiều, chữa bệnh và châm cứu cho anh rất cẩn thận, nấu ăn cực kỳ ngon, là một người rất yêu đời.

 

Sao cậu ấy có thể phạm tội được? Không thể nào, cậu ấy đã từng thấy anh giết Tuệ Tinh bị nhiễm virus mà đỏ hoe mắt cả ngày, thấy tang thi do trẻ con biến thành cũng không nỡ ra tay, là một người dân bình thường không thể mềm lòng hơn được nữa.

 

Nhưng lúc này, gương mặt Chu Vân lại lạnh lùng, tê dại, khô héo, còn người đang thao thao bất tuyệt thuyết phục cậu ấy lại luôn miệng nói những lời như khôi phục danh dự, khôi phục công việc, mà từng câu từng chữ như dao đâm vào tim.


 

Cướp đoạt tinh hạch? Tinh hạch song hệ? Vậy mà cậu ấy lại là dị năng giả cao cấp song hệ cấp năm sao? Hóa ra cậu ấy đã lợi hại đến thế rồi ư? Cũng phải, lúc đó anh vội vàng trở về Trung Châu, vội vã để cậu ấy ở lại Tam Sở, khi ấy mọi người còn chưa nhận ra sự tồn tại của dị năng.

 

Vậy ra, tinh hạch hệ Hỏa cấp bốn mà anh khổ sở tu luyện bấy lâu nay, cũng là để thỏa mãn một kẻ quyền quý nào đó không rõ danh tính? Đây mới là mục đích thật sự khi bọn họ thuyết phục anh hiến tặng di hài? Cái gì mà thúc đẩy giáo dục y học và phát triển nghiên cứu khoa học về dị năng, hỗ trợ nghiên cứu y học thời đại dị năng và điều trị các bệnh liên quan đến dị năng, tất cả đều là để lừa gạt anh thôi?


 

Vậy sự hy sinh của anh hoàn toàn chẳng có giá trị gì cả?

 

Anh cảm thấy mình nên tức giận, nhưng linh hồn phiêu đãng không có cơ thể này lại chẳng thể nổi giận, anh chỉ có tê dại, lạnh lẽo và thờ ơ.

 

Nhưng người hàng xóm chỉ có duyên gặp gỡ bèo nước, cùng nhau sống trong một tháng ngắn ngủi khi mạt thế ập đến ấy, khoảnh khắc nhận ra thi thể của anh, sự kinh ngạc và giận dữ đã bất ngờ bùng nổ, khiến anh vô cùng ngạc nhiên.


 

Những lời chất vấn lạnh như băng, sắc như dao, ánh mắt ngùn ngụt lửa giận nhưng đẫm lệ, cơn thịnh nộ của hắn bùng phát trong một khoảng thời gian cực ngắn, bộ áo tù bằng đay bóng tối và vòng cổ vốn có thể giam cầm dị năng giả cấp năm vậy mà lại bị cưỡng ép phá tung.

 

Anh nhìn Chu Vân triệu hồi hàng vạn dây leo và xương rồng, phá hủy toàn bộ phòng thí nghiệm, anh nhìn người bác sĩ từng ôn hòa, nhút nhát, thậm chí còn mang vẻ thư sinh ngày nào giờ đây lạnh lùng giết người, anh nhìn vô số vệ binh xông vào rồi bị xương rồng xiết chết.

 

Anh vậy mà lại cảm thấy hả hê, anh nghi ngờ rằng mình đã làm ma trong bóng tối quá lâu nên đã mất đi nhân tính. Điều này dường như không đúng, nhưng anh lại cảm thấy rất hả hê.


 

Trên đời này, vậy mà lại có người vì anh mà giết người.

 

Anh suy nghĩ lệch lạc méo mó, rồi nhìn thấy những cây xương rồng đó bao bọc lấy toàn bộ vật chứa của anh, tấm kính bị chúng siết đến nứt vỡ, thi thể anh được trân trọng, được bao bọc dịu dàng trên những cành cây. Cuối cùng, anh thấy ánh mắt Chu Vân đẫm lệ nhìn mình, hắn đưa tay nhẹ nhàng lau mặt cho anh, như thể sợ làm anh đau. Rồi vô số cây xương rồng bao bọc lấy anh, chìm sâu vào lòng đất.

 

Anh cảm thấy như được giải thoát, cuối cùng cũng được mồ yên mả đẹp, nhưng anh có một chút lo lắng, vì anh nhìn thấy ánh mắt như tuyệt vọng sụp đổ, vừa mong manh vừa quyết tuyệt của Chu Vân trong khoảnh khắc đó. Có lẽ hắn cũng không muốn sống nữa.

 

Mặc dù cuối cùng chính anh đã từ bỏ sinh mệnh như một kẻ hèn nhát, nhưng anh vẫn rất hy vọng người hàng xóm tốt bụng đã vì anh mà khóc, vì anh mà phẫn nộ, vì anh mà giết người ấy sẽ sống thật tốt.

 

Anh bị chôn sâu vào lòng đất, cảm thấy cả linh hồn mình cuối cùng cũng được thư thái. Khi bị vực thẳm đen ngòm của cái chết và giấc ngủ vĩnh hằng hút vào, trong lòng anh vẫn nghĩ: Thật muốn nói với cậu ấy một câu, hãy sống cho tốt.

 

Đừng học theo anh, làm một kẻ đào ngũ.

 

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, hình như anh mơ hồ nghe thấy tiếng sấm sét. Điều này khiến anh cảm thấy thật mới mẻ, dù sao anh cũng đã bị giam cầm trong sự tĩnh lặng tăm tối đó quá lâu rồi, tiếng sấm vang chớp giật thuộc về thiên nhiên khiến anh cảm thấy thân thuộc và được giải thoát.

 

===

 

Trên trời, sấm sét âm ỉ gầm vang sau những tầng mây dày đặc. Lẽ ra đã sớm vào xuân, nhưng Trung Châu vẫn chìm trong giá lạnh.

 

Nhưng mà, Ám Cốc vốn được xây dựng ở một nơi hẻo lánh, kín đáo nơi ngoại ô hoang dã, đáng lẽ là nơi vạn vật tiêu điều, thì lúc này lại đã trở thành một thung lũng sâu bị thực vật biến dị tàn phá.

 

Cỏ dại và dây leo điên cuồng quấn lấy, phá hủy phòng thí nghiệm, những cây xương rồng to lớn, hùng vĩ phá vỡ mái nhà, cửa kính, xiết chết kẻ thù. Cỏ tranh và dây leo hoang dại trong thung lũng điên cuồng chiếm cứ, cướp đoạt, tấn công mọi không gian của phòng thí nghiệm, tự do sinh trưởng, lan tràn, chinh phục mọi thứ vô cùng phồn thịnh.

 

Đội vệ binh và những người trong phòng thí nghiệm hoảng loạn tháo chạy, tiếng súng, tiếng la hét đan xen.

 

Chu Vân đứng trên đỉnh núi cao, lạnh lùng nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn, kỳ quái, ma mị do chính tay mình tạo ra, lòng tĩnh như nước.

 

Hắn điều khiển những cây Lượng Thiên Xích màu xanh đậm bao bọc ôm chặt lấy di hài của Quan Viễn Phong, chôn sâu vào lòng núi xanh. Núi xanh nơi nơi chôn thây người trung liệt.

 

Trên núi, hoa đỗ quyên bắt đầu nở rộ khắp nơi, như ngọn lửa trong phút chốc thiêu rụi cả ngọn núi xanh, rực rỡ và lãng mạn như lý tưởng chân thành, trung trinh của người ấy — cứ như vậy, cứ để lại nơi đây, mình cũng sẽ ra đi tại đây, từ nay về sau bầu bạn cùng anh, có núi xanh hoa dại kề bên, cũng xem như một nơi về tốt đẹp.

 

Tinh hạch được thúc đẩy vô hạn, hoa cỏ khắp núi như bốc cháy, cỏ cây um tùm điên cuồng sinh trưởng, cứ như vậy, hóa thân vào nơi này, tương lai bốn bề tĩnh lặng, linh hồn họ bầu bạn có nhau, cũng không cô đơn.

 

Mây trên trời cuồn cuộn ấp ủ hồi lâu, cuối cùng một tiếng sét vang lên, một tia chớp từ trên trời giáng xuống, vừa hay đánh trúng nơi vừa chôn di hài. Tia sét hình nhánh cây màu tím trắng kinh tâm động phách, nổ tung ngay phía trước, tức thì cắt ngang quá trình tự vẫn của hắn.

 

Hắn bước nhanh về phía trước, kiểm tra nơi tia sét giáng xuống, phát hiện một cây xương rồng nhỏ bằng lòng bàn tay, xanh biếc, nhỏ nhắn xinh xắn.

 

Hắn đưa tay ra nhẹ nhàng chạm vào, đỉnh cây xương rồng phát ra những tia sét hình mạng nhện màu tím trắng lách tách, khiến lòng bàn tay hắn hơi tê dại. Đây vậy mà lại là một cây xương rồng hệ Lôi Điện. Là bị sét đánh nên biến dị sao?

 

Gai của cây xương rồng mới mọc là những chiếc gai mềm mại như lông tơ, mọc ngay tại nơi vừa chôn di hài, thân cây xanh non vươn thẳng, óng ánh sắc xanh ngọc bích căng mọng, là sức sống mãnh liệt đặc trưng của sinh mệnh mới, giống như anh linh dưới lòng đất đang dùng một cách đặc biệt để nhắc nhở hắn về giá trị của sinh mệnh.

 

Hắn nhìn chằm chằm vào cây xương rồng một hồi lâu, ý muốn tìm đến cái chết mãnh liệt trước đó đã bất giác nguội lạnh đi.

 

Hắn đột nhiên quay đầu, mấy cây Lượng Thiên Xích như những con rắn linh hoạt tấn công về một phía: “Ai đó!”

 

Bên đó, một người đàn ông nhanh chóng giơ hai tay lên bước ra: “Chờ đã, bác sĩ Chu! Tôi không có ác ý!” Mấy người phía sau gã ta đứng ở xa, không lại gần.

 

Người đàn ông đó bước thêm vài bước trong vòng vây của những cây Lượng Thiên Xích, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống, dập đầu một cái: “Bác sĩ Chu! Tôi được thành chủ Tần Thịnh giới thiệu đến đây! Cậu ấy bảo tôi đến tìm ngài! Tướng quân… chủ nhân nhà tôi cần ngài chữa trị!”

 

Trong lòng Chu Vân vốn đang bực bội vì bị làm phiền, chỉ muốn ném người này đi, nhưng nghe đến cái tên Tần Thịnh, hắn vẫn sững lại một chút, hỏi: “Tần Thịnh sao rồi?”

 

Người đàn ông vội vã nói: “Cậu ấy vốn bị người ta chặt tứ chi, moi tinh hạch và hai mắt, nhưng nay đã lành lặn trở về thành Bắc Minh, giết những kẻ đã bắt nạt cậu ấy, trở lại nắm quyền thành Bắc Minh.”

 

“Chủ nhân nhà tôi cũng bị kẻ tiểu nhân hãm hại… bị… bị thương giống như thành chủ Tần, tính mạng đang nguy kịch, tôi nghe nói chuyện của thành chủ Tần, vậy nên đã đưa chủ nhân nhà tôi đến cầu cứu cậu ấy. Cậu ấy đã chỉ dẫn tôi đến tìm ngài, còn nhờ tôi chuyển lời rằng, cậu ấy còn có chút việc trong tay, tạm thời không dứt ra được, chờ khi xong việc nhất định sẽ đến báo đáp ân tình.”

 

“Nhưng tôi vừa đến Trung Châu thì nghe tin ngài lại bị bí mật bắt giam, tôi đã tìm người quen cũ trong quân đội hỏi thăm rất lâu mới biết được nơi ngài bị giam giữ, vốn định đến giải cứu ngài…”

 

Không ngờ vừa đến đã gặp phải cảnh tượng lớn như vậy, gã ta vốn chỉ tin tám phần, nhưng sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh tâm động phách tối nay, gã ta đã hoàn toàn tin rằng vị “bác sĩ Chu” này nhất định có thể chữa khỏi cho Diệp tướng quân!

 

Nhưng người đàn ông tựa như thần linh này chỉ lạnh lùng liếc nhìn gã ta một cái, đáy mắt không chút cảm xúc, gương mặt trắng bệch lạnh như băng giá, dường như đã không còn tình cảm của con người.

 

Gã ta chỉ có thể liên tục dập đầu: “Xin bác sĩ Chu hãy cứu chủ nhân nhà tôi, ngài ấy đã phát hiện ra một tổ chức tà ác đang nuôi dưỡng dơi bóng tối và những con dã thú hệ Ám khác, vậy nên mới bị kẻ gian hãm hại! Nếu để kẻ ác thả những con dơi bóng tối đó ra, virus tang thi sẽ dễ dàng hủy diệt cả một thành phố! Cứ tiếp tục như vậy, thế giới sẽ đại loạn!”

 

Thế giới tốt hay không thì có liên quan gì đến hắn chứ? Dù sao người ấy cũng không còn nữa.

 

Chu Vân không hề lay động, quay sang nhìn cụm xương rồng tinh xảo dưới đất, hắn suy nghĩ một lúc rồi mới hỏi người đàn ông: “Các người định rời khỏi Trung Châu thế nào?”

 

Người đàn ông vội nói: “Chúng tôi có trực thăng! Chỉ cần bác sĩ Chu đồng ý đi cùng chúng tôi, chúng ta có thể lập tức khởi hành đến thành Bắc Minh! Thành chủ Tần đã nói, cậu ấy nhất định sẽ tiếp đãi hết mình!”

 

Gã ta vừa dứt lời, lại thấy Chu Vân chìa một bàn tay trắng nõn ra: “Đao.”

 

Người đàn ông ngẩn ra: “Hả?”

 

Chu Vân nói: “Mượn thanh đao của anh dùng một chút.”

 

Người đàn ông không chút do dự tháo thanh đao bên hông ra, hai tay dâng cho hắn. Chu Vân tiện tay dùng dây leo nhặt một chiếc cốc đong ở dưới lên, rút đao ra, cắm ngược vào đất rồi xoay một vòng, xúc cả gốc cả đất của cây xương rồng xinh xắn đó lên, đặt vào trong cốc đong rồi cầm lấy, ném trả thanh đao cho người đàn ông kia: “Đi thôi.”

 

Chết cũng không vội trong một sớm một chiều.

 

Trước tiên, đưa anh về nhà đã.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 183: Quyển 4: Ngoại Truyện Chương 183: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 1)
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...