Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 181: Trân Trọng Hiện Tại
Có lẽ Chu Vân chỉ tỉnh lại trong chốc lát, sau đó khi Quan Viễn Phong đưa hắn về Vân Đỉnh Sơn Uyển, hắn lại ngủ say, một khi đã ngủ thì không tỉnh lại nữa.
Diêu Hoán đến bắt mạch, chỉ nói có lẽ là do sử dụng dị năng quá mức, dẫn đến việc cạn kiệt dị năng, cứ để hắn ngủ ngon là được, không cần để ý đến.
Mặc dù thành Quy Khư vừa trải qua biến cố lớn như vậy, có rất nhiều việc cần giải quyết và xử lý, nhưng Quan Viễn Phong vẫn ở lại Vân Đỉnh Sơn Uyển, không muốn rời xa hắn. Mọi công việc đều được anh chỉ huy tại nhà, mỗi ngày đều có người mang tài liệu đến cho anh ký.
Quả nhiên, sau khi ngủ đủ ba ngày, Chu Vân mới tỉnh lại, mọi thứ đều như bình thường. Nhưng hắn không thể đến bệnh viện được nữa, bởi vì trong buổi phát sóng trực tiếp, thân phận của hắn đã bị lộ hoàn toàn, bây giờ lại đang đứng giữa tâm điểm dư luận, người người chú ý. Hắn chấp nhận đề nghị của Quan Viễn Phong, cũng ngoan ngoãn làm việc tại nhà.
Thành Quy Khư đã ra một thông báo chính thức, định tính sự kiện hôm đó là một vụ tấn công kh*ng b*, đồng thời công bố những bằng chứng liên quan như việc phá hủy phòng thí nghiệm trên đảo của chúng.
Ngoài ra, thông báo còn công bố ngắn gọn về hôn lễ của thành chủ thành Quy Khư là Đông Quân và Quan tướng quân.
Chỉ cần Chu Vân không ra khỏi nhà, cuộc sống của hắn vẫn không có gì khác biệt so với trước đây, nhưng Quan Viễn Phong thì khác. Kể từ khi tin tức kết hôn được công bố, những cuộc điện thoại, email ập đến không ngớt, ai cũng là người quan trọng, không phải là đồng đội thân thiết năm xưa thì cũng là cấp trên cũ, thầy giáo, bạn học, họ hàng, bạn cũ, tất cả đều xuất hiện. Tính ra, số người mà anh phải đích thân gọi lại cũng không ít.
Quan Viễn Phong đành phải lần lượt thông báo về chuyện hôn lễ và hứa sẽ gửi thiệp mời điện tử qua.
Chu Vân chỉ đứng bên cạnh cười, Quan Viễn Phong quay đầu, thấy nụ cười kỳ quái của hắn, cúp điện thoại xong liền hỏi: “Em cười gì thế?”
Chu Vân khẽ ho khan một tiếng, không muốn cười nhạo Quan đại tướng quân nóng lòng muốn loan báo cho cả thiên hạ biết, chỉ nói một cách hàm súc: “Không có gì, Quan tướng quân nghĩa khí ngất trời, bạn bè khắp thiên hạ, không biết hòn đảo nhỏ bé này có thể tiếp đãi được bao nhiêu khách.”
Quan Viễn Phong nói: “Không cần quá lo lắng, nhiều người chỉ gửi quà đến thôi, thời thế loạn lạc, nhiều người vẫn còn chút e dè, sẽ không đích thân đến đâu.”
Chu Vân bật cười: “Cũng đúng, chưa nói đến việc có tin tưởng Quy Khư hay không, lỡ như lại có một vụ kh*ng b* như ở sân thi đấu thì sao, hoặc là sóng thần, bão tuyết, ở trên đảo gọi trời trời không thấu, gọi đất không hay…” Hắn thấy ánh mắt khiển trách của Quan Viễn Phong liền ngậm miệng lại. Quan Viễn Phong nói: “Hôn lễ của chúng ta nhất định sẽ thập toàn thập mỹ, mọi sự thuận lợi.”
Chu Vân có chút chột dạ, liền chuyển chủ đề: “Giải đấu thế nào rồi?”
Quan Viễn Phong nói: “Vẫn tiếp tục tổ chức, số người xem đã tăng gấp đôi so với trước. Vòng chung kết nhóm thiếu niên đã có kết quả, Nhậm Đóa Đóa giành chức vô địch. Trung tâm dữ liệu đã khẩn cấp mở rộng máy chủ, số đơn đăng ký trực tuyến xin đến sống ở thành Quy Khư cũng tăng gấp đôi, tòa thị chính đang bận rộn lắm. Em có thể tiếp tục đến xem các trận đấu.”
Chu Vân nói: “Được, đi cùng nhau nhé?”
Quan Viễn Phong đáp: “Anh còn chút việc nhỏ cần sắp xếp, em đi trước đi, nhẫn cưới hôm nay sẽ được giao đến tận nhà, em cũng thử xem.”
Chu Vân đồng ý. Quan Viễn Phong liền để Đổng Khả Tâm sắp xếp xe, cùng lúc đó, Đổng Khả Tâm lại mang danh sách khách mời đến nhờ anh xác nhận, anh bèn xuống lầu để bàn giao công việc.
Còn Chu Vân thì lười biếng nằm trên giường một lúc lâu, sau đó mới xuống lầu ra vườn rau phía sau, định hái một ít rau. Sau khi lựa chọn những loại rau tươi nhất, hắn quay trở lại phía trước, lại nghe thấy Quan Viễn Phong đang nói chuyện với Vân Ẩn đạo trưởng và thiền sư Tâm Hải.
“Sau khi tỉnh lại, tôi không thấy em ấy sử dụng dị năng lần nào nữa, hơn nữa rõ ràng tinh thần cũng có chút không theo kịp.”
Thiền sư Tâm Hải nói: “Có lẽ là do dị năng cạn kiệt, từ từ nghỉ ngơi là sẽ ổn thôi?”
Quan Viễn Phong lắc đầu: “Tôi đã xem lại đoạn ghi hình, sương mù dày đặc, thực vật dị năng được điều khiển và triển khai toàn diện, cả bốn hệ dị năng đều được sử dụng. Nói là thi triển dị năng, tôi lại cảm thấy giống như dị năng bị phát tán ra ngoài hơn… Lúc đó nếu em ấy không tỉnh lại…” Anh không nói về chuyện đóa sen và giấc mơ, nhưng ảo mộng vốn được thi triển cho kẻ địch, mà chính Chu Vân lại chìm sâu vào trong đó. Anh rất nghi ngờ, nếu lúc ấy anh không kịp thời quay về, liệu hắn có tự bạo trong giấc mơ, giống như những dị năng kia tản mát giữa trời đất, thiên nhân hợp nhất hay không?
Vân Ẩn đạo trưởng suy tư: “Vạn vật có số, trời đất có khí, Đạo gia có thuyết thiên nhân cảm ứng, quả thật có chuyện vũ hóa thành tiên. Năm xưa, nhất đại tông sư Khâu Trường Xuân chân nhân vũ hóa đăng tiên, mây lành tụ tập, bách hạc bay lượn… Nhưng mà, hiện tại ý thức Chu thành chủ tỉnh táo, kiểm tra cơ thể cũng không có vấn đề gì lớn đâu, vậy chắc là không sao, Quan tướng quân không cần quá lo lắng.”
Thiền sư Tâm Hải cũng mỉm cười nói: “Ở chốn hồng trần đã có vướng bận, ràng buộc, tự nhiên không thể siêu thoát phàm tục, tướng quân cứ cùng thành chủ trân trọng hiện tại là được.”
Quan Viễn Phong im lặng không nói.
Chu Vân lặng lẽ quay người đi từ phía sau lên lầu, giả vờ như không nghe thấy gì.
Kể từ ngày tỉnh lại sau giấc mơ đó, Quan Viễn Phong không rời hắn nửa bước, bám dính vô cùng, thì ra nguyên nhân là ở đây. Trong lòng hắn cảm động, nhưng cũng biết rõ những chuyện của kiếp trước và kiếp này, đến chính hắn bây giờ cũng có chút không phân biệt rõ. Mấy ngày nay quả thực hắn thường xuyên có cảm giác nghi ngờ mình đang ở trong ảo mộng. Như lời đại sư nói, trân trọng kiếp này, trân trọng hiện tại.
Nửa tháng sau, trời quang mây tạnh, hôn lễ diễn ra đúng như dự kiến.
Ánh tà dương dát vàng khắp bầu trời, đổ xuống biển xanh mênh mông sóng biếc, nhuộm vàng cả mặt biển. Làn gió mát lành mang theo hơi thở mằn mặn của nước biển, xa xa là những cơn sóng trắng xóa vỗ vào bãi cát mịn màng, từng lớp sóng đuổi nhau, tung bọt trắng xóa.
Đảo Cam Tuyết được bao bọc bởi hoa tươi và bóng bay, đẹp như một giấc mơ cổ tích, chìm đắm trong âm nhạc và tiếng cười.
Trên bãi biển dài mười dặm đã sớm được dựng sẵn những giàn hoa, vô số bàn tiệc buffet ngoài trời, hoa tươi, bóng bay và những tấm màn voan ren trắng bay phấp phới trong gió biển.
Những hàng đèn lồng được thắp sáng dọc theo bờ cát, tỏa ra ánh sáng màu cam dịu nhẹ, lung linh lay động. Đến gần mới thấy, đó là những con đom đóm biến dị khổng lồ, bụng phát sáng lấp lánh, vỗ cánh bay lượn lấp lánh trên mặt biển.
Quan Viễn Phong mặc quân phục, ngực đeo huân chương, anh tuấn cao ngạo. Chu Vân thì mặc một bộ vest trắng, ngực cài một chiếc ghim hoa. Cả hai bước trên con đường trải đầy hoa lên lễ đài trong tiếng vỗ tay của khách mời.
Hôm nay, số người mặc quân phục cấp cao đến dự hôn lễ không ít. Diệp Duật Khanh, Nhậm Dược Phi, Lạc Thủ Thường, Phó Thiệu Cương… những vị tướng tầm cỡ chiếm giữ một phương trong quân đội đều đã đến, tướng tinh như mây. Bọn họ được các quan chấp chính của thành Quy Khư tiếp đón, ngồi ở bàn đầu, nhỏ giọng bàn luận về tình hình ở phương Bắc. Thành chủ của nhiều căn cứ cũng đã đến, đây là một cơ hội giao lưu hiếm có sau ngày mạt thế, không ít người cũng tự phát tụ tập trao đổi kinh nghiệm, thảo luận về việc hợp tác với thành Quy Khư, để đứng vững trong thời mạt thế.
Tướng quân Đàm mặc bộ quân phục trang nghiêm đến hiện trường. Sau khi cấy ghép tinh hạch, mái tóc bạc của ông đã chuyển thành đen, tinh thần phấn chấn. Ông làm người chủ hôn cho họ: “Trong thời đại bị bóng tối và tuyệt vọng bao trùm này, trên mảnh đất đã được mưa gió gột rửa nhưng vẫn tỏa sáng ngọn đèn văn minh này, hôm nay tôi rất vui mừng được cùng mọi người chứng kiến một hôn lễ phi thường – hôn lễ của thành chủ thành Quy Khư Chu Vân và Quan Viễn Phong, tướng quân của quân khu Tây Nam chúng ta.”
“Trong thời điểm chiến tranh và tai họa bao trùm, khi tình cảm và niềm tin của con người phải đối mặt với thử thách, Quan Viễn Phong với tư cách là một quân nhân quả cảm, đã đứng ở tuyến đầu để bảo vệ quê hương, lập nên vô số công trạng trong việc bảo vệ các căn cứ người sống sót, giải cứu người sống sót, tiêu diệt tang thi và dã thú biến dị, cũng như triệt phá các tổ chức kh*ng b* phản nhân loại. Hôm nay, với tư cách là đại diện của quân đội, là người dẫn đường cho Quan Viễn Phong trong quân ngũ, là bậc trưởng bối của cậu ấy, tôi rất vui mừng khi cậu ấy đã tìm được một người bạn đời tâm giao trong thời mạt thế.”
“Còn thành chủ Chu Vân, với tư cách là một bác sĩ, một nhà nghiên cứu khoa học, cậu ấy đã dùng khoa học và trí tuệ của mình, đóng góp những thành tựu nổi bật trong các lĩnh vực kích phát dị năng, liên kết tinh hạch, vũ khí tinh hạch và nghiên cứu thảo dược biến dị, giống như tia nắng đầu tiên của bình minh, mang lại hy vọng mới cho sự sinh tồn của nhân loại trong thời mạt thế. Với tư cách là thành chủ thành Quy Khư, cậu ấy khiêm tốn, đối xử bình đẳng với mọi người, ưu đãi các nhóm người yếu thế, thu nhận và bảo vệ toàn diện người sống sót, tạo nên một tấm gương tốt cho các căn cứ người sống sót khác. Tôi xin thay mặt cho quân đội, bày tỏ lòng kính trọng cao nhất đối với những nỗ lực và cống hiến của thành chủ Chu Vân trong thời mạt thế.”
“Hai người đã dũng cảm đứng lên trong hỗn loạn của thời mạt thế, dùng máu thịt của mình để bảo vệ người sống sót, dùng ánh sáng trí tuệ để soi sáng con đường sinh tồn, đối mặt với bão táp của mạt thế, lấy tình yêu làm khiên, lấy trách nhiệm làm kiếm, cùng nhau đối mặt với những thử thách trong tương lai. Cuộc hôn nhân của hai người không chỉ là lời hứa với đối phương, mà còn là bài ca ca ngợi ánh sáng của nhân tính, là sự kiên trì với tình yêu và hy vọng.”
“Cầu chúc cho cuộc hôn nhân của hai cậu vĩnh cửu như những vì sao; cầu chúc cho tình yêu của hai cậu bạc đầu giai lão.”
“Cuối cùng, chúng ta hãy cùng nâng ly, vì cuộc hôn nhân hạnh phúc của Quan Viễn Phong và Chu Vân, vì sự dũng cảm, trí tuệ, vô tư và cống hiến của họ, cạn ly!”
Trong tiếng reo hò của mọi người, Chu Vân và Quan Viễn Phong trao nhẫn cưới cho nhau. Hai người ôm hôn nhau, Quan Viễn Phong ôm chặt eo Chu Vân, hôn rất mạnh.
Chu Vân vốn nghĩ đó chỉ là một nụ hôn nghi thức đơn giản, nhưng Quan Viễn Phong hôn quá nhập tâm, khiến hắn cũng nhanh chóng bị cuốn theo cảm xúc có phần kích động của anh. Sau nụ hôn sâu, Quan Viễn Phong ôm hắn rất lâu không buông, tiếng vỗ tay trên sân khấu như thủy triều, cũng kéo dài không dứt.
Trong sự huyên náo hạnh phúc đó, Chu Vân nghe thấy Quan Viễn Phong thì thầm bên tai mình: “Cảm ơn em đã vì anh mà ở lại.”
Chu Vân nắm ngược lại tay anh, trong lòng hai người đã hiểu rõ, không cần phải nhiều lời, chỉ nhìn nhau mỉm cười.
Dưới sân khấu, ở khu vực khách quý, Tần Thịnh thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng đã hoàn thành một việc lớn bình an vô sự.”
Tần Mộ liếc nhìn cậu ta: “Ngày vui, đừng nói bậy.”
Tần Thịnh nói: “Anh không biết đâu, ngày nào Quan tướng quân cũng giám sát toàn diện, mọi chi tiết đều xác nhận đi xác nhận lại, áp lực của bọn em lớn lắm. Ngay cả chị Khả Tâm cũng nhỏ giọng phàn nàn, nói Quan tướng quân quá lo được lo mất rồi, bây giờ còn ai dám động đến Quy Khư nữa chứ.”
Diệp Duật Khanh lạnh nhạt nói: “Tuy nói chuyện tốt thường gặp trắc trở, nhưng lựa chọn của Đông Quân thành chủ thì rộng lắm, đương nhiên là Quan tướng quân phải lo được lo mất rồi, xem cái điệu bộ tuyên thệ chủ quyền kia kìa.” Bao nhiêu người đang nghĩ cách làm sao để mời được Đông Quân đến căn cứ của mình một chuyến. Không nói đến những lợi ích mà căn cứ Mạc Bắc, Tĩnh Nam có được từ sớm, chỉ riêng căn cứ Tam Sở, Tây Ninh cũng đã được chia phần không ít trong vũ khí tinh hạch. Lợi thế ban đầu của căn cứ Lâm Đông không còn, lại vì lỗ hổng dơi bóng đêm để lại ở phòng thí nghiệm Hải Uyên trước đó, khiến ông ta thực sự nợ Quan Viễn Phong một ân tình lớn, sau này còn phải từ từ trả, trước mặt Quan Viễn Phong phải hạ mình. Ai mà ngờ được hai năm trước, ông ta còn là phó chỉ huy quân đội liên minh, còn Quan Viễn Phong chỉ là một đại đội trưởng Đội đặc nhiệm… Đây đúng là phu bằng phu quý mà, Diệp Duật Khanh chua chát nghĩ.
Nhậm Dược Phi cười nói: “Tình yêu ấy à, đẹp thật đấy.”
Thực ra nghi thức hôn lễ rất đơn giản và kín đáo, không phát sóng trực tiếp ra bên ngoài, ngay cả phóng viên cũng chỉ mời vài người.
Sau nghi thức, các vị khách đã xem màn trình diễn pháo hoa trên biển, sau đó thả bay tất cả những con đom đóm biến dị trên bờ biển. Những đốm lửa đom đóm lấp lánh hòa cùng ánh sao trên trời. Bữa tối kết thúc trong không khí vui vẻ.
Phần lớn khách mời ở lại qua đêm trên đảo, một số thủ lĩnh các căn cứ lớn và các quan chức quân đội có địa vị cao, như tướng quân Đàm, sau khi gửi lời chúc phúc đã lên máy bay rời đảo.
Nhưng trên bãi biển về đêm vẫn còn có những bữa tiệc lửa trại chưa kết thúc, Thẩm Lan và những người khác đang chơi piano bên bờ biển, ban nhạc của Tần Thịnh cũng nhiệt tình biểu diễn trên bãi cát.
Top ba của mỗi nhóm trong cuộc thi đấu lần này đều được mời tham dự hôn lễ. Nhóm tham gia hoạt động lần này đa phần là các dị năng giả trẻ tuổi, tính cách phần lớn đều hoạt bát, hướng ngoại, vì vậy bãi biển vô cùng náo nhiệt, tiếng nhạc, tiếng trống, tiếng hát, tiếng cười và tiếng sóng biển cùng nhau vang xa.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
