Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 170: Tuyên Truyền Cho Giải Đấu

Mùa lũ nhanh chóng qua đi, công tác cứu hộ cứu nạn cũng tạm thời kết thúc.

 

Và quảng cáo tuyên truyền cho giải đấu “Cúp Rạng Đông” lần thứ nhất của thành Quy Khư cũng được tung ra.

 

Ống kính chầm chậm tiến vào, hé lộ một đấu trường cổ xưa, ở giữa sừng sững một cây đại thụ cao chọc trời. Trời xanh mây trắng, cây Vọng Thiên khổng lồ vươn cao tới tận mây xanh, cành cây to khỏe, lá cây khẽ lay động trong gió nhẹ, ánh nắng chói chang.


 

Dưới gốc cây, một thiếu niên giơ một tay lên, ngọn lửa lóe lên trên đầu ngón tay, tức thì hóa thành một con phượng hoàng lửa khổng lồ. Phượng hoàng lửa sải cánh bay lượn, tốc độ nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh, dữ dội lao thẳng lên cây!

 

Một đạo sĩ đứng trên ngọn cây cao, đạo bào bay phần phật trong gió. Gương mặt ông trang nghiêm, phất trần vung lên, hai tay chắp lại thi triển thủ quyết, điện quang hội tụ, tia chớp xé toạc bầu trời, chấn động đất trời, đánh tan con phượng hoàng lửa đang hung hãn lao tới.

 

Gió mạnh thổi qua, phượng hoàng lửa hóa thành vạn mảnh tro vàng bay tứ tán trong không trung. Vô số bông tuyết xoay tròn cấp tốc, bao quanh một người phụ nữ. Cô mặc trang phục màu bạc, toát lên vẻ lạnh lùng cao quý, ánh mắt sắc bén và cảnh giác. Giữa tiếng chuông leng keng, những chiếc vòng bạc xếp tầng trên cánh tay thon thả của cô rung lắc dữ dội, cuồng phong mạnh mẽ thổi bay những bông tuyết kia đi.


 

Nhạc nền đột ngột trở nên dồn dập, một cây cỏ bốn lá màu xanh biếc che khuất ống kính rồi nhanh chóng lùi ra. Một cô bé đứng giữa bụi hoa chua me đất điểm xuyết sắc hồng, nở nụ cười ngọt ngào. Cô bé liên tục vung đôi tay non nớt, vô số hạt cỏ b*n r* như đạn nổ, làm nổ tung từng quả cầu bóng tối.

 

Mặt đất cuộn lên, một người đàn ông trông thật thà chất phác c** tr*n, để lộ cơ ngực rắn chắc nở nang và những đường cơ bụng như rìu bổ búa đục. Hai chân anh ta khuỵu xuống tạo thành thế tấn chuẩn, hai tay dang rộng rồi giơ lên, lồng ngực phập phồng hét lớn một tiếng, một bức tường đất dày và cứng cáp lập tức mọc lên từ mặt đất!

 

Một người đàn ông vô cùng tuấn tú đi đôi bốt dài bước vào bụi hoa màu đỏ tím. Ánh kim loại lóe lên trong tay anh ta, dần dần ngưng tụ thành một thanh kiếm sáng chói. Anh ta tùy ý vác kiếm lên vai, gương mặt điển trai quay về phía ống kính nở một nụ cười vô cùng quyến rũ. Trong lúc đôi mắt đào hoa lấp lánh, ánh kiếm vung lên, cắt không khí, phát ra tiếng xé gió lanh lảnh.


 

Bức tường đất dày bị đại kiếm phá vỡ. Sau khi tường đất vỡ tan, một cô gái mặc chiếc váy vải cotton xòe rộng màu trắng như tuyết nhẹ nhàng bước ra, bên cạnh có một chú chó lớn oai vệ đồng hành. Nụ cười của cô ấm áp thân thiện, đôi mắt cong cong như vầng trăng, hệt như cô em gái nhà bên trong một khu dân cư bình thường trước thời mạt thế. Những vòng ánh sáng chói mắt như bong bóng tỏa ra từ người cô, mang lại cảm giác vô cùng yên bình và dịu dàng.

 

Nhưng mà, chú chó biến dị bên cạnh cô lại đột nhiên quay đầu về phía màn hình, hạ thấp người xuống, nhe răng gầm gừ, để lộ hàm răng sắc nhọn, như thể bị uy h**p. Nó tức thì bùng phát khí tức đáng sợ của một mãnh thú, đột ngột nhảy về phía ống kính, há miệng phun ra một ngọn lửa nóng rực, cả một quả cầu lửa che kín toàn bộ khung hình.


 

Ngọn lửa chưa tan đã nghe thấy tiếng hoan hô như sóng triều. Khung hình cuối cùng là đám đông phấn khích trên khán đài của đấu trường, ánh mắt bọn họ chăm chú dõi theo cây đại thụ ở trung tâm, điên cuồng hò hét.

 

Dòng chữ với hiệu ứng mạnh mẽ đập vào mắt khán giả: “Giải đấu dị năng giả ‘Cúp Rạng Đông’”.

 

Lời thuyết minh:

 

“Hãy tham gia cùng chúng tôi, chứng kiến huyền thoại, cảm nhận sức mạnh và vinh quang.”


 

Video kết thúc, hiện ra thời gian, địa điểm, thông tin mua vé và trang web chính thức.

 

Vô số người bị hình ảnh đẹp như phim bom tấn này thu hút, tất cả đều đổ xô vào trang web chính thức để xem thông tin về đại hội dị năng. Bọn họ đọc lướt qua như gió, bỏ qua các dòng chữ chính thức về chủ đề, thời gian, địa điểm của đại hội, mà tập trung vào các hạng mục thi đấu và quy tắc chấm điểm.

 

Trong chốc lát, video tuyên truyền cho cuộc thi đấu dị năng đã vươn lên top 1 xu hướng.


 

Trong đó, bài đăng “Anh đẹp trai hệ Kim mắt đào hoa tên gì thế!” nhanh chóng được đẩy lên top.

 

Tiếp theo là “Em gái hệ Quang trông đúng kiểu em gái nhà bên thật sự, muốn khóc quá, muốn quay về trước mạt thế quá, khu nhà chúng tôi ngày nào cũng có một cô em như thế dắt chó đi dạo.”

 

“Thủ quyết Tả Lôi Hữu Đình của đạo trưởng chuẩn quá, người thường có thể dùng chiêu sấm sét đó để gọi ra sấm sét không?”

 

“Chỉ mình tôi quan tâm đến hạng mục thi đấu điều khiển dị năng thôi à? Tôi tưởng chỉ có đối kháng dị năng thôi chứ? Thể hiện năng lực điều khiển chính xác một dị năng cụ thể là sao? Sẽ có chỉ số gì nhỉ?”


 

“Cảm giác như chuẩn bị cho những dị năng giả không giỏi chiến đấu, như hệ Quang, hệ Mộc chẳng hạn, thi đấu chữa lành vết thương, điều khiển dã thú các kiểu ấy nhỉ?”

 

“Tôi cũng có chút hứng thú, tôi không thích đánh nhau, tôi là hệ Mộc, tôi có thể điều khiển dây leo xanh tết thành bím tóc, có thể điều khiển lá cây xếp thành khối lego, không biết có được tính là điều khiển chính xác không.”

 

“Đăng ký đi, dù sao vòng loại cũng không mất phí đăng ký. Ngược lại xem thi đấu lại phải mất vé vào cửa.”


 

“Chắc do địa điểm có hạn.”

 

“Địa điểm có thể chứa mười vạn người, rất khủng rồi. Bây giờ căn cứ trên mười vạn người đã được coi là căn cứ cỡ trung rồi. Đây là chiến lược tuyên truyền thôi, không mất phí đăng ký thì hầu hết dị năng giả sẽ đi xem thử thôi.”

 

“Đấu trường đúng là xây đẹp thật.”

 

“Cái cây kia ngầu quá, là cây gì vậy?”


 

“Cây Vọng Thiên, tôi từng thấy hạt của chúng rồi, từng đàn từng đám bay xuống trong gió như cánh quạt trực thăng, rất là cổ tích thần tiên. Nhưng cây này to quá, cảm giác như là cây biến dị, thành Quy Khư cũng có thứ hay ho đấy.”

 

“Chỉ mình tôi để ý là đăng ký không giới hạn tuổi tác à? Dưới mười sáu tuổi ở nhóm thiếu niên, yêu cầu người giám hộ dẫn đi thi đấu, tự tin vào sự an toàn của cuộc thi đến vậy sao?”

 

“Khiên Tinh Hạch, trong quy tắc chi tiết có giải thích rõ về các biện pháp an toàn rồi. Hai bên đều có khiên dị năng, tấn công khiên của đối phương bằng cách thi triển dị năng, người có khiên bị phá vỡ trước sẽ thua. Nếu trong thời gian quy định cả hai bên đều không phá được khiên của nhau thì sẽ do giám khảo chấm điểm dựa trên cường độ và độ chính xác của đòn tấn công để quyết định thắng thua. Hơn nữa, tại hiện trường còn có các dị năng giả cấp cao hệ Quang, hệ Mộc phụ trách cấp cứu, có nhân viên dị năng giả cấp cao giám sát, chịu trách nhiệm can thiệp vào những thời khắc khẩn cấp. Toàn bộ sân đấu cũng có khiên bóng tối bảo vệ, ngăn sức mạnh rò rỉ ra ngoài gây thương tích. Thực ra đây là để quảng bá công nghệ Khiên Tinh Hạch của Quy Khư đúng không?”

 

“Nhà tài trợ Khiên Tinh Hạch lần này là Xưởng Binh khí Tinh hạch của căn cứ Lâm Đông. Nói vậy thì, tin đồn Diệp tướng quân của căn cứ Lâm Đông được thành Quy Khư cứu là thật sao?”

 

“Khó nói lắm, tin đồn tôi nghe được là lần này Quan tướng quân đã lật đổ cả nhà họ Diệp, mâu thuẫn giữa Quan và Diệp đã lên một tầm cao mới. Đây là do quân đội đứng ra hòa giải, phân chia một phần lợi nhuận để xoa dịu nhà họ Diệp.”

 

“Diệp Duật Khanh cũng có trong danh sách giám khảo, rất nhiều thành chủ làm giám khảo.”

 

……..

 

Chu Vân lướt xem bình luận một lát, sau đó tắt trang web, mở một video khác trên máy tính của hắn. Ở đó có toàn bộ hậu trường quay video tuyên truyền và những đoạn phim không được đưa vào bản chính thức.

 

Hắn thành thạo nhấp vào video ở đầu danh sách, bật máy chiếu lên.

 

Video được chiếu lên bức tường trắng đối diện giường. Trên cây Vọng Thiên cao vút, giữa những tán lá xanh um, một người đàn ông cao lớn đứng trên cành cây, từ trên cao nhìn xuống. Bóng lưng được tôi luyện qua năm tháng toát ra khí thế áp đảo. Anh nghiêng mặt, cúi đầu lạnh lùng nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo như dao, khí chất rắn rỏi ấy khiến người ta rung động.

 

Anh giơ tay lên, sấm sét hội tụ trong lòng bàn tay mạnh mẽ, đường cong bên hông vừa mượt mà vừa ngập tràn sức mạnh. Chu Vân nhìn chằm chằm vào những đường cơ bụng thấp thoáng dưới lớp áo bảo hộ mỏng manh, bắt đầu xao xuyến.

 

Những lúc chung sống thường ngày, tấm lưng đẹp đẽ khi rửa bát, làm việc nhà; thân hình không chút che giấu phơi bày dưới ánh nắng khi đi nghỉ ở bãi biển trên đảo — tất cả những hình ảnh này đều được lưu trữ trong đầu hắn, có thể gọi ra bất cứ lúc nào.

 

Trong video, sấm sét vạn quân hội tụ giáng xuống, con phượng hoàng kia thậm chí còn chưa kịp ngưng tụ thành hình đã bị bổ thành tro đen.

 

Tất Phương ở dưới há hốc mồm.

 

Chu Vân không nhịn được mà bật cười, ban đầu, nhân vật hệ Lôi Điện trong video tuyên truyền định mời Quan Viễn Phong làm một vai không lộ mặt, chỉ có bóng lưng và giáng sấm sét xuống, nhưng khí thế áp đảo của anh quá mạnh, khi đối đầu với Tất Phương, khí tràng hoàn toàn nghiêng về một phía, Tất Phương đứng trước mặt anh cứ rụt rè sợ sệt, trông y như một đứa trẻ đáng thương bị người lớn bắt nạt.

 

Hơn nữa, trong toàn bộ video, không dị năng giả nào có thể thu hút bằng một bóng lưng lạnh lùng của Quan Viễn Phong. Anh quá nổi bật, không có lợi cho việc thể hiện và tuyên truyền chung.

 

Cuối cùng, bọn họ đành phải mời Vân Ẩn đạo trưởng quay, hiệu quả cũng tốt hơn rất nhiều. Khí thế của Tất Phương cũng tương xứng với ông, một già một trẻ, ngang tài ngang sức, tạo nên sự đối lập và xung đột rõ rệt.

 

Nhưng mà, Chu Triện vẫn tốt bụng gửi lại cho Chu Vân tất cả các video của Quan Viễn Phong cũng như các phiên bản khác.

 

Chu Vân rất thích, mấy ngày nay đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.

 

Lúc hắn đang xem thì Quan Viễn Phong đẩy cửa bước vào. Thấy trong phòng rèm che sáng đã được kéo xuống, Chu Vân lười biếng nằm tựa đầu giường, xem video mình phóng sấm sét trên tường, anh có chút bất đắc dĩ: “Người thật ở ngay đây, em có cần phải xem đi xem lại nhiều lần như thế không.”

 

Chu Vân nói: “Do đạo diễn Lưu danh tiếng lẫy lừng quay đấy, chất lượng đỉnh cao, cảm giác sức mạnh quá đỉnh, quả không hổ là đạo diễn lớn. À đúng rồi, thành chủ Lăng nói cô bé dưới trướng cô ấy muốn có cơ hội theo đạo diễn Lưu học việc, nhờ chúng ta nói giúp một tiếng.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Bảo Tần Mộ nói giúp là được rồi.”

 

Anh đi đến trước mặt Chu Vân, hơi cúi người xuống, khí thế áp đảo thường ngày đột nhiên thu lại. Trong ánh sáng mờ ảo, làn da tràn đầy sức sống tỏa ra hơi ấm. Chu Vân có thể nhìn thấy cơ bắp căng cứng trên cánh tay rắn chắc của anh khi xắn tay áo lên. Bàn tay đầy sức mạnh đó nắm lấy cổ chân hắn, đặt bắp chân đang buông thõng bên mép giường của hắn trở lại giường.

 

Chu Vân cười. Hắn đã sớm phát hiện ra, cũng giống như mình bị ám ảnh cưỡng chế với đồ đạc lộn xộn trong nhà, nhất định phải sắp xếp gọn gàng, Quan Viễn Phong cũng rất nhạy cảm với tư thế không ngay ngắn của người khác. Anh sẽ chỉnh lại tư thế ngồi, nằm quá lười biếng, xiêu vẹo, như thể sợ hắn rơi xuống giường, lại như thể cảm thấy ngồi như vậy không tốt cho sức khỏe, tóm lại là một kiểu h*m m**n kiểm soát rất khác biệt.

 

Hắn trăm thử vạn thử, thử hoài không chán, mỗi lần hắn nằm hay ngồi, chỉ cần có một góc chăn sắp rơi xuống giường, hoặc là bắp chân, bàn tay đặt ở mép giường, nhất định sẽ nhanh chóng bị đối phương tóm lấy đặt lại vào trong.

 

Hắn nhân lúc Quan Viễn Phong đến gần, vươn tay ra, cách một lớp áo sơ mi mỏng, đặt lên vùng bụng dưới săn chắc dẻo dai với những đường cơ rõ rệt, hắn đã xem video lâu như vậy, cuối cùng cũng sờ được rồi.

 

Hắn lẩm bẩm: “Em đến thế giới này là để ngắm mặt trời.” Thật sự quá tuyệt vời. Cảm ơn đấng tạo hóa.

 

Quan Viễn Phong không nghe rõ hắn nói gì, lật tay lại nắm lấy cổ tay hắn: “Lại muốn nhóm lửa rồi không dập à?”

 

Chu Vân chỉ nhìn anh cười: “Em kiểm tra một chút, Quan tướng quân gần đây đi công tác nhiều, có tự ý ra ngoài xả không.”

 

Quan Viễn Phong bật cười, thuận theo lực kéo của Chu Vân cúi người xuống, một tay chống bên cạnh đầu hắn, cả người bao trùm lên trên hắn: “Mời thành chủ Đông Quân kiểm tra.”

 

Chu Vân cảm nhận được hơi thở của Quan Viễn Phong khi nói, hắn vươn tay v**t v* cằm và cổ anh: “Còn cần thành chủ c** đ* cho anh sao, Quan tướng quân cậy sủng mà kiêu quá rồi.”

 

Quan Viễn Phong co một gối lên để chống đỡ cơ thể, một tay cởi cúc áo sơ mi, cả người vẫn vững như bàn thạch, phần thân giữa cực kỳ ổn định: “Thành chủ quá được yêu thích, nghe nói người làm mai mối rất nhiều, đây là định có mới nới cũ sao?”

 

Chu Vân bật cười thành tiếng.

 

Quan Viễn Phong đã cởi áo sơ mi ra, cúi xuống hôn hắn.

 

Chu Vân đặt tay lên vùng bụng cứng như sắt của anh, ngón tay nhẹ nhàng miết theo những đường nét như dao khắc: “Quan tướng quân cứ chăm chỉ rèn luyện, sẽ không phải lo bị thất sủng đâu.”

 

Rất nhanh sau đó, hắn cũng không nói được lời nào nữa, bởi vì rõ ràng Quan Viễn Phong cũng đã nhịn quá lâu, một khi tấn công liền như mưa rền gió dữ, khiến hắn không kịp ứng phó.

 

Gần đây thật sự quá bận rộn. Người dân đổ về thành Quy Khư không ngớt, số người chọn định cư ngày càng nhiều. Quân vụ, phòng thủ thành phố, còn có đủ loại chuyện của các quân khu trong liên minh và quân khu Tây Nam, khiến anh bận đến mức không có thời gian về nhà.

 

Đương nhiên, Chu Vân cũng đang bận rộn với việc khai giảng học viện Quy Khư, và cả chuyện về dấu ấn tinh thần dường như cũng có tiến triển rất nhanh. Hai người đúng là ở chung một nhà mà gần như không nói được với nhau mấy câu.

 

Hai người đã lâu không gần gũi như củi khô gặp lửa, một hồi mây mưa triền miên. Mà trên tường, đoạn video vẫn đang lặp đi lặp lại. Đến nỗi khi Chu Vân mê man, hắn sẽ cảm thấy như có hai Quan Viễn Phong đang nhìn mình nóng bỏng, đẹp đẽ tựa như ánh mặt trời.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 170: Tuyên Truyền Cho Giải Đấu
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...