Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 168: Dấu Ấn Tinh Thần
Mặc dù Chu Vân rất mong có thể nhanh chóng tiếp tục thực hiện phỏng đoán của mình, nhưng hắn vẫn làm tròn trách nhiệm, đi đến khu nội trú tận tâm tận lực cấp cứu cho Quỳ Ngưu trước.
Quỳ Ngưu cưỡng ép sử dụng dị năng, quả nhiên đã gây ra tình trạng mất kiểm soát. Chu Vân qua đó châm mấy kim, dị năng hỗn loạn trong cơ thể anh ta cũng lập tức bình ổn lại. Anh ta thở phào một hơi thật dài, mặt mày trắng bệch, nhỏ giọng nói: “Làm phiền bác sĩ Chu rồi, y thuật của bác sĩ Chu thật là thần kỳ.”
Chu Vân mỉm cười: “Không cần khách sáo, tôi thu phí rất đắt đấy.”
Quỳ Ngưu không nhịn được bật cười: “Lần này đã làm liên lụy đến bệnh viện rồi, thật ngại quá. Vừa nãy tôi đã nói với nhân viên rồi, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm bồi thường những thiết bị hư hỏng.”
Chu Vân vừa châm cứu cho anh ta vừa nói: “Ừm, tôi đã bảo họ lập danh sách rồi. Xem ra các anh thật sự rất có tiền nhỉ, có phải đã lấy được thứ gì ghê gớm lắm không? Mới bị người ta ngàn dặm truy sát từ phương Bắc đến đây.”
Quỳ Ngưu sững sờ: “Sao bác sĩ Chu biết là họ bám theo chúng tôi từ phương Bắc đến?”
Chu Vân nói: “Sở Phòng vệ đã khám xét sơ bộ các vật phẩm trên người bọn chúng, xác minh thân phận của bọn chúng rồi, hiện tại suy đoán là bọn chúng đã bám theo các anh đến đây, nhưng không hiểu rõ lắm về tình hình của thành Quy Khư. Hiện tại thẩm vấn bọn chúng, tất cả đều ngậm miệng không nói. Nhưng theo lời nhân viên phục vụ ở khách sạn bọn chúng ở thì, khẩu âm của bọn chúng đều là người phương Bắc, đến thành Quy Khư ngay sau khi các anh đến, sau đó xem xét lộ trình thì thấy đều đi theo tuyến đường của các anh.”
Quỳ Ngưu và những người bên cạnh như Chúc Long, Thanh Loan đều liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm nghị.
Chu Vân cười nói: “Nếu là thứ gì đó không dễ ra tay, hay là đưa chúng tôi định giá xem sao? Ví dụ như thành quả nghiên cứu khoa học nào đó, tài liệu nghiên cứu quan trọng… Ra tay sớm một chút, có lẽ sẽ an toàn hơn cho các anh.”
Theo lời Tô Gia Ninh, phía Bắc rất loạn, bọn họ ra khỏi căn cứ Nộ Long, lập tức đến căn cứ phương Bắc, từ đó đáp chuyến bay đến thành Quy Khư. Nói cách khác, khi căn cứ Nộ Long sụp đổ, bọn họ đã tình cờ xuất hiện ở phủ thành chủ, sau đó thành chủ Nộ Long mất tích, vừa đến Quy Khư liền bị truy sát. Rõ ràng chắc chắn bọn họ đã lấy được thứ gì rất ghê gớm ở đó, mà chuyện này có lẽ cũng liên quan đến sự mất tích của thành chủ Nộ Long.
Ánh mắt Quỳ Ngưu có vẻ mờ mịt, anh ta suy nghĩ một lúc rồi nói: “Bác sĩ Chu, chúng tôi có lấy một số tài liệu cấy ghép tinh hạch, nhưng những tài liệu này chỉ để tiện cho việc chữa trị của bản thân thôi. Ngoài ra còn một số tài sản và tinh hạch, chúng tôi không cho rằng những thứ này lại khiến người ta phải lặn lội ngàn dặm đuổi đến đây.”
Chu Vân gật đầu, chuyên tâm châm cứu cho anh ta. Sau khi cắm hết kim, trong lúc chờ đợi, hắn hỏi Quỳ Ngưu: “Anh có thuận tay trái không?”
Quỳ Ngưu sững sờ, Thanh Loan bên cạnh cười nói: “Quỳ Ngưu không thuận tay trái đâu, anh ấy dùng dao bằng tay phải.”
Quỳ Ngưu lại nói: “Không, từ nhỏ tôi đúng là thuận tay trái, sau này đã sửa lại. Nhưng thực tế khi sử dụng dị năng, tôi vẫn có thể cảm nhận được dị năng ở tay trái thuận hơn, mạnh hơn một chút. Nhưng sau khi tinh hạch được cấy ghép trở lại thì không còn cảm giác này nữa, không thể sử dụng tinh hạch một cách tự nhiên.” Anh ta nhìn Chu Vân với vẻ mong đợi: “Có phải tinh hạch của tôi không tương thích là do tôi thuận tay trái không?”
Chu Vân gật đầu: “Suy đoán là như vậy. Trong y học cổ truyền có nói, tả âm hữu dương. Sau khi anh thức tỉnh dị năng, có lẽ trong tiềm thức vẫn quen dùng tay trái để sử dụng và vận dụng dị năng, ảnh hưởng đến tinh hạch. Sau khi đối phương cấy ghép tinh hạch của anh, e là cũng không tương thích lắm, tác dụng phụ rất lớn.”
Tinh hạch của chính Quỳ Ngưu sau khi bị cấy ghép ra ngoài, rồi cấy ghép trở lại thì không thể tương thích như cũ, gây ra hiện tượng quá tải dị năng, không chỉ đơn thuần là do năng lượng dị năng khó tương thích, mà còn do sự khác biệt trong phương thức tu luyện trong tiềm thức.
Chính từ ca bệnh của Quỳ Ngưu mà hắn đã được khai sáng.
Cùng một tinh hạch, tại sao cấy ghép từ thực vật, từ động vật vào cơ thể người lại không có vấn đề tương thích, nhưng từ người này sang người khác, rồi cấy ghép trở lại, lại xuất hiện vấn đề tương thích?
Có thứ gì đó chỉ con người mới có? Là “linh hồn” huyền bí kia? Là “tinh thần lực” được diễn tả trong vô số tác phẩm văn học, điện ảnh, game? Là “nguyên thần” mà Đạo gia gọi “nội niệm bất manh, ngoại tưởng bất nhập, độc ngã tự chủ”, hay là “A-lại-da thức” của Phật gia thu giữ hết thảy hạt giống để sinh khởi vạn pháp?
Đêm qua, hắn đã suy nghĩ về điểm mấu chốt này, lại nhiều lần tra cứu các sách cổ liên quan, và đã có một ý tưởng táo bạo.
Tinh hạch là một thể tập hợp năng lượng, nếu có thể chủ động, cố ý để lại “dấu ấn linh hồn” đặc trưng này trên tinh hạch, hoặc là “dấu ấn tinh thần”, hay là “dấu ấn nguyên thần” gì đó, khiến cho thể năng lượng của tinh hạch chỉ có thể vận hành bên trong cơ thể mình, vậy chẳng phải là có thể thực hiện việc trói buộc tinh hạch hay sao?
Kết hợp với quá trình nghiên cứu dị năng của bản thân, hắn cảm thấy ý tưởng này rất có khả năng thành công. Nhưng bản thân hắn là dị năng song hệ, phương pháp phù hợp với mình quá phức tạp, phải nghĩ ra một phương pháp tiện lợi, có thể được sử dụng dễ dàng trong đại chúng.
Mắt Quỳ Ngưu sáng lên: “Chúng tôi đã lấy được toàn bộ tài liệu y tế điều trị sau khi cấy ghép của hắn ta, nhưng xem không hiểu. Hôm qua tôi bảo đồng đội quay về lấy để đưa cho bác sĩ Chu, không ngờ tối đến lại xảy ra chuyện.”
Anh ta nhận một túi tài liệu từ tay Thanh Loan đưa cho Chu Vân: “Trong này có một số tài liệu đã in ra, và một ổ cứng di động, là tài liệu lúc đó chúng tôi sao chép được từ máy tính của hắn ta. Lúc ấy tôi đã ép bọn chúng phải cấy ghép lại cho tôi, cũng không biết lúc đó bọn chúng có giở trò gì hay không.”
Chu Vân nhận lấy, Quỳ Ngưu lại nói: “Trong này nói không chừng có tài liệu gì đó mà đối phương muốn, bây giờ giao cho bác sĩ Chu, e là sẽ gây phiền phức cho bác sĩ.”
Chu Vân mỉm cười: “Không sao, tài liệu cấy ghép tinh hạch thực ra không có giá trị gì nhiều.” Đống tài liệu sao chép từ Ám Cốc về chất thành đống, kiếp trước hắn đã thấy qua rồi.
Điểm đặc biệt trong ca bệnh của Quỳ Ngưu nằm ở chỗ tinh hạch của chính mình sau khi rời khỏi cơ thể rồi trở về lại không tương thích.
Từ góc độ phẫu thuật mà nói, hẳn là không có gì mới mẻ.
Hắn rút kim cho Quỳ Ngưu, kết thúc việc điều trị, cầm túi tài liệu trở về, cắm ổ cứng vào rồi lướt qua các tài liệu một lượt.
Tài liệu này rõ ràng là được sao chép thẳng từ ổ cứng máy tính của người ta. Hắn lướt qua xem, quả thực không có tài liệu gì quan trọng, loại tài liệu nghiên cứu này, hắn không cho rằng nó quý giá đến mức khiến người ta phải chạy đến một chuyến.
Hắn cho người gửi sang cho bên Chu Triện, vẫn là nên để cho người trong ngành xem thử.
Chuyện ở bệnh viện đã xong, những kẻ bị bắt còn phải thẩm vấn, Chu Vân bèn trở về Vân Đỉnh Sơn Uyển, tắm rửa rồi ngủ bù một giấc.
Đến khi tỉnh dậy sau một giấc ngủ li bì, hắn phát hiện trời đã tối, có người đang ôm mình. Không biết Quan Viễn Phong đã về từ lúc nào, cũng đã lên giường ngủ, có lẽ tối qua đi cứu hộ cũng thức cả đêm. Bản thân hắn vậy mà không hề tỉnh giấc, có lẽ là do trong tiềm thức quá tin tưởng, quá thả lỏng với anh.
Hắn có chút buồn cười, xoay người đưa tay lấy đồng hồ báo thức trên đầu giường muốn xem giờ, Quan Viễn Phong ôm chặt eo hắn hơn: “Ngủ thêm chút nữa đi, tối qua em lại đánh nhau rồi.” Giọng anh vẫn còn ngái ngủ.
Chu Vân xoay người ôm lấy anh, đưa tay v**t v* môi, cằm anh, rồi lướt dần xuống: “Em nghe Tần Thịnh nói rồi, tối qua ở bờ đê cũng không yên ổn, bắt được một số người à?”
Quan Viễn Phong nhắm mắt, có vẻ hưởng thụ, hơi ngẩng cằm lên mặc cho Chu Vân trêu chọc, chỉ lơ đãng đáp: “Ừm, mấy tên hệ Thổ và hệ Thủy, nhận nhiệm vụ. Vốn dĩ lượng nước không nên lớn như vậy, thượng nguồn đã mưa cả tuần, nhưng lưu lượng nước này vẫn không bình thường. May mà chúng ta có chuyên gia thủy lợi, kịp thời phát hiện mực nước đỉnh lũ không đúng, chúng ta kiểm tra ngược lên trên, phát hiện dấu vết có người cố tình phá hoại đê ở thượng nguồn.”
“Giăng bẫy, bắt được người rồi, đang thẩm vấn, còn đặc biệt mượn Triệu Dực qua bắt mạch cho bọn chúng.”
Chu Vân nói nhỏ: “Cách này độc ác thật, nếu là một vài căn cứ bình thường, thật đúng là khó lòng phòng bị, có lẽ cả thành phố sẽ bị lũ lụt nhấn chìm, phá hủy mất.”
Quan Viễn Phong nói: “Không sợ đâu, hệ thống phòng vệ của căn cứ chúng ta đã lắp đặt lá chắn tinh hạch rồi. Nếu thật sự có lũ lụt, kịp thời tổ chức dị năng giả hệ Thổ và hệ Thủy tiến hành chuyển hướng dòng chảy lũ lụt cũng không khó. Lạc Thủ Thường bên kia cũng có kinh nghiệm. Hơn nữa, bức tường thành xương rồng của em còn có khả năng hút nước và trữ nước nhất định. Nhìn chung, cách này chỉ phù hợp để đối phó với các căn cứ nhỏ, e là bọn chúng đã làm vậy rất nhiều lần rồi.”
Chu Vân trong lòng cảm thán: “Mạt thế, tuy có thiên tai, nhưng năng lực của con người cũng không ngừng tiến hóa… Nhưng, tại sao bọn chúng lại làm vậy?”
Quan Viễn Phong nói: “Tất nhiên là vì lợi ích rồi. Sự trỗi dậy của thành Quy Khư vẫn khiến nhiều người chướng mắt. Thử nước, gây khó dễ, đều có khả năng. Những chuyện này đều là chuyện nhỏ, các căn cứ chính thức lớn đều đã trải qua những chuyện như đầu độc, gieo rắc bệnh dịch, phóng hỏa rồi.”
Chu Vân nhớ ra thuốc của mình: “Hôm nay em cho người mang nước thuốc qua đó, mọi người đều uống cả rồi chứ?”
Quan Viễn Phong khẽ mỉm cười: “Uống rồi… Em đừng có nhóm lửa nữa, tối còn có việc. Sờ đâu đấy em?”
Tay Chu Vân đặt lên đan điền của anh, vẻ mặt chính khí lẫm liệt nói: “Em chỉ kiểm tra tinh hạch của anh thôi, Quan tướng quân nghĩ đi đâu vậy.”
Quan Viễn Phong mở mắt: “Y thuật của bác sĩ Chu như thần, cứu người trong cơn nguy khốn.” Anh cảm nhận được dị năng hệ Mộc của Chu Vân từ từ nhẹ nhàng thăm dò đi vào, không ngờ lại thật sự đang kiểm tra tinh hạch, anh bất giác bật cười: “Là chuyện trói buộc tinh hạch kia à?”
Chu Vân nói: “Ừm, lúc đó anh hẳn là đã dùng phương pháp hành khí em dạy, sau này tu luyện chắc cũng vậy. Nhưng bây giờ tinh hạch song hệ của anh vẫn rất khác so với của em.”
Quan Viễn Phong bất lực nhìn hắn đang quỳ ngồi trên đùi mình, một mực nghiêm túc ấn vào đan điền của anh, nhưng lại cố tình lờ đi những chỗ khác: “Khác ở đâu.”
Chu Vân trầm ngâm một lúc: “Em đã hẹn với đạo trưởng, tối qua em đã xemNội Đan Thực Tuvà một số sách y học cổ, cảm thấy có những điểm tương đồng. Em đang nghĩ, dùng phù chú để cố định một trận pháp nào đó, như vậy có thể trực tiếp khắc dấu ấn tinh thần này lên tinh hạch.”
Quan Viễn Phong: “…” Đây là đang nói cái gì vậy? Sao lại nhảy sang chuyện này rồi?
Chu Vân lại nghiêm túc giải thích cho anh: “Nói một cách dễ hiểu thì, đây là nguyên lý tương tự vướng víu lượng tử, các lượng tử ở trạng thái vướng víu, khi tác động lên một cái, sẽ lập tức ảnh hưởng đến cái còn lại, do đó, trạng thái của chúng liên kết chặt chẽ và là độc nhất vô nhị…”
“Chúng ta dùng sự cộng hưởng tần số năng lượng để bảo vệ, kết hợp trận pháp và tinh hạch, tạo thành một hàng rào bảo vệ vô hình… Chỉ có tần số phù hợp với dấu ấn tinh thần cụ thể mới có thể cộng hưởng và tương tác với tinh hạch năng lượng.”
Hắn xuống giường: “Để em xem đạo trưởng khi nào mới rảnh, còn cả thầy nữa, em phải đối chiếu với thầy.”
Quan Viễn Phong: “…”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
