Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 165: Bệnh Viện Bình Thường
Lời hắn vừa dứt, những người đối diện đã vây quanh hết lại, bọn họ đều là những người miền Bắc điển hình, chiều cao của người nào người nấy đều trên một mét tám, hơn nữa tất nhiên cũng đều là dị năng giả, cả bọn tổng cộng có bảy người, khi vây lại tạo cảm giác áp bách rất đáng sợ, nếu là người bình thường hẳn đã biến sắc sợ hãi bỏ đi rồi.
Nhưng Chu Vân lại mặt không biến sắc, chỉ rũ mắt nhìn bệnh nhân trên mặt đất, bệnh nhân dị năng hệ Kim đó lăn lộn một hồi, dường như đã mất ý thức, thỉnh thoảng co giật một cái, những chỗ lộ ra trên thân thể, cổ và tay đều biến thành màu kim loại, ngay cả mặt đất lát gạch xanh mà anh ta lăn qua cũng hiện lên màu kim loại.
Đây là triệu chứng của dị năng quá tải điển hình, dị năng mất khống chế, dị năng tràn ra ngoài quá nhiều.
Vốn dĩ hắn dựa vào sự nhạy bén nghề nghiệp của một bác sĩ, nhìn thấy có bệnh nhân liền tiến lên xem có cần giúp đỡ gì không, nhưng rất nhanh sau đó đã phát hiện đối phương hóa ra là dị năng giả, hơn nữa còn xuất hiện triệu chứng quá tải dị năng mà dị năng giả cấp thấp giai đoạn này hiếm khi gặp.
Gió núi thổi từ núi Liên Hoa đến làm chiếc áo sơ mi trắng bằng vải lanh trên người hắn khẽ bay bay, hắn rũ mắt nhìn bệnh nhân trên mặt đất, khóe môi mang theo một nụ cười thong dong bình thản.
Lúc này đối phương cũng nhìn ra Chu Vân không phải người bình thường, cho dù đối phương chỉ đạp một chiếc xe đạp địa hình bình thường đã cũ, trên người hắn cũng mặc quần áo bình thường, trong giỏ xe của hắn còn đựng cá tươi vừa mua ở chợ còn đang giãy giụa.
Nhưng nhìn kỹ lại thì, làn da của hắn như ngọc lạnh, lông mày và tóc đen nhánh như lông quạ, khí chất bình tĩnh tự nhiên phi thường, đối phương chắc chắn cũng là dị năng giả.
Nhóm dị năng giả này ai nấy đều là dị năng giả cấp cao trên cấp ba, cố ý phóng ra cảm giác uy h**p, những dị năng giả bình thường hơn cho dù không lùi ra tránh xa, cũng sẽ có chút bất an và sợ hãi bị áp chế theo bản năng.
Nhưng đối phương không có phản ứng gì, không phải là chậm chạp, mà là cấp bậc dị năng không thấp hơn bọn họ.
Người phụ nữ lúc trước thi triển dị năng hệ Mộc nhìn hắn cười nói: “Cậu trai trẻ này trên người có mùi nước khử trùng đặc trưng của bệnh viện, trông có vẻ rất chuyên nghiệp, có hiểu biết về bệnh tình của dị năng giả, cậu là bác sĩ à? Chúng tôi chưa từng nghe dị năng quá tải là bệnh gì?”
Chu Vân cũng rất kiên nhẫn giải thích cho bọn họ: “Dị năng quá tải, nói là năng lượng của tinh hạch quá dồi dào, vượt quá giới hạn mà cơ thể hoặc tinh thần của dị năng giả có thể chịu đựng.”
“Triệu chứng ban đầu là không thể khống chế chính xác năng lực của bản thân, xuất hiện hiệu quả kỹ năng dị năng hoặc giải phóng năng lượng ngoài ý muốn. Nên đây là lý do các người cho anh ta mặc bộ đồ vải đay bóng tối toàn thân.”
Bộ quần áo mà bệnh nhân dị năng hệ Kim này đang mặc bề mặt là vải bông bình thường, nhưng bên trong lại may vải đay bóng tối.
Phải biết là bây giờ thành Quy Khư rất nóng, ai lại mặc quần áo như vậy, nên hắn đã chú ý đến điểm bất thường trong trang phục của bệnh nhân ngay lập tức.
Biểu cảm trên mặt của nhóm người kia đều thay đổi.
Chu Vân nói: “Cơ thể mệt mỏi, tinh thần hỗn loạn, dị năng mất khống chế, chức năng sinh lý rối loạn, nhận thức và tri giác xuất hiện sai lầm và trở ngại, những điều này hẳn là tình trạng xuất hiện trên người anh ta ở giai đoạn đầu. Chắc hẳn anh ta đã chịu đựng tất cả, nhưng các người hẳn cũng đã cảm nhận được sự bất thường của anh ta, ví dụ như xuất hiện ảo giác.”
“Nhưng tiếp theo đó là năng lượng bùng phát, không ngừng vận động. Nhìn từ mạch tượng thì, mạch tượng hồng đại, đến mạnh đi yếu, hình dạng như hồng thủy, dương nhiệt quá thịnh, kinh mạch khí huyết gì cũng đều không thể gánh chịu được dị năng quá dồi dào, dương thịnh âm kiệt, dấu hiệu nguy hiểm lộ rõ, nguy cơ tứ phía, giống như ống nước nhỏ không thể chịu được áp lực.”
Hắn khẽ mở bàn tay: “Dị năng dồi dào, áp lực mạch tăng lớn, kinh mạch của dị năng giả bình thường yếu ớt, sẽ khiến kinh mạch da thịt nứt toác, dị năng tiết ra ngoài cho đến khi khô cạn, năng lượng dự trữ bên trong cơ thể bị tiêu hao hết, bệnh nhân kiệt sức mà chết.”
“Nhưng dị năng giả hệ Kim này, kinh mạch cường tráng, lại thường xuyên rèn luyện thân thể, dùng dị năng biến cơ thể thành kim loại, cưỡng ép chịu đựng và điều khiển dị năng quá mạnh mẽ này. Nếu ống nước quá mạnh thì dị năng sẽ chảy ngược lại, xung kích với trái tim yếu ớt, phản phệ tinh hạch dị năng, tinh hạch nổ tung, dị năng hoàn toàn mất kiểm soát tràn ra. Bản thân bệnh nhân cũng vô cùng đau đớn.”
Tất cả mọi người đều bị hắn giải thích một tràng thuật ngữ y khoa nghe rất chuyên nghiệp này làm cho kinh ngạc.
Thiếu niên kia tiến lên một bước, căng thẳng lo lắng nói: “Có chữa được không?”
Chu Vân khẽ mỉm cười: “Năng lượng tinh hạch không phù hợp với cơ thể, muốn khỏi thì chỉ cần loại bỏ viên tinh hạch không thuộc về bản thân là được rồi.”
Cấy ghép tinh hạch thực vật, động vật, đa phần là lựa chọn tinh hạch cấp thấp có chất lượng tốt, năng lượng thuần khiết đơn nhất để cấy ghép, mới dễ cấy ghép thành công hơn. Chỉ có tinh hạch của con người, vì nguồn sức mạnh phức tạp, liên quan đến việc hấp thụ năng lượng tinh hạch thu được từ ăn uống, trình độ tu luyện thân thể và tinh thần ở nhiều phương diện. Nhưng vẫn luôn có người cảm thấy tinh hạch của con người mới dễ tương thích hơn, cũng vẫn luôn có những người bất chấp luân lý đạo đức đi thí nghiệm, bất kể là kiếp trước hay kiếp này gì cũng đều vậy, mà loại người này lại càng dễ mắc chứng dị năng quá tải.
Ngoài ra, dị năng quá tải còn có thể xảy ra khi đột nhiên hấp thu tinh hạch cấp quá cao, nhưng tình huống này là tạm thời, chỉ cần tĩnh tâm tu luyện một thời gian, từ từ dẫn dắt tiêu hóa nguồn sức mạnh quá hùng hậu đó thì tình hình chung sẽ được cải thiện. Còn vị trước mắt này, hiển nhiên là đã chịu đựng sự giày vò trong thời gian dài rồi.
Thiếu niên giận dữ mở to hai mắt: “Anh nói bậy bạ gì đấy!”
Người phụ nữ ấn vai thiếu niên, mỉm cười nói: “Xem ra vị tiên sinh này là người trong nghề, không giấu gì ngài, bệnh nhân này là đội trưởng của chúng tôi, một năm trước bị người ta hãm hại mổ lấy tinh hạch cấy ghép vào cơ thể một người khác. Mấy ngày trước, chúng tôi mới tìm được cơ hội báo thù, lấy lại tinh hạch. Tính tình của đội trưởng nhà chúng tôi ương bướng, lập tức ép buộc bác sĩ của bọn họ cấy ghép lại viên tinh hạch này vào người mình. Lúc đầu chúng tôi cũng tưởng sẽ ổn thôi, nhưng không ngờ cơ thể đội trưởng lại bắt đầu xuất hiện vấn đề dị năng mất khống chế và mất cân bằng, lần này chúng tôi đến Quy Khư, thực ra cũng là vì nghe nói bên Quy Khư này kỹ thuật nghiên cứu dị năng tiên tiến, đặc biệt đến để cầu y.”
Người phụ nữ khẩn cầu nói: “Chúng tôi vẫn luôn sống ở phía Bắc, bên đó và thành Quy Khư nơi đây khác biệt rất lớn, hỗn tạp, tài nguyên ít, môi trường khắc nghiệt, toàn là lừa lọc và dối trá, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đâm sau lưng, nên thói quen đề phòng người khác. Cậu em này của chúng tôi cũng là vì lo lắng cho bệnh tình của đội trưởng nên mới nóng vội. Nhưng chúng tôi tuyệt đối không làm chuyện đoạt tinh hạch của người khác.”
Trước tiên bị mổ lấy ra cấy ghép rồi lại cấy ghép trở lại? Trường hợp bệnh nhân này vẫn là lần đầu tiên hắn nghe nói đến, Chu Vân hơi kinh ngạc: “Có tư liệu liên quan đến phẫu thuật cấy ghép tinh hạch không?”
Người phụ nữ nói: “Có.”
Chu Vân nhìn bệnh nhân đang hôn mê trên mặt đất một cái, suy nghĩ một lát rồi nói: “Cõng bệnh nhân lên đi, chúng ta đến bệnh viện.”
Hắn nâng chân bước lên xe đạp, rất tùy ý vẫy tay về phía ngọn núi. Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn lên núi, nhìn thấy trong đình trên đường núi, hình như bên đó có mấy vị đạo sĩ đang nhìn xuống, vị lão đạo trưởng dẫn đầu dường như còn phất phơ phất trần hướng về phía này vái chào một cái, hình như là quen biết vị bác sĩ trẻ tuổi trước mắt này.
Hắn dẫn nhóm người này quay lại con hẻm nhỏ, rẽ qua ngã ba chợ ra đến đường lớn, liền thấy một chiếc xe việt dã vừa lúc chạy đến, dừng lại trước mặt họ, Thẩm Lan hạ cửa kính xe xuống, mỉm cười: “Bác sĩ Chu đi đâu vậy? Tôi đưa các người một đoạn nhé?”
Chu Vân nhấc rau trong giỏ xe lên đưa cho cậu ta: “Không sao, bên tôi lại có bệnh nhân cấp cứu rồi, sẽ về trễ một chút, phiền cậu đưa túi đồ này về giúp tôi nhé.”
Thẩm Lan đưa tay nhận lấy túi cá còn đang giãy giụa và óc heo gan heo tỏa ra mùi tanh: “Được.”
Cậu ta lại nhìn nhóm người đang cõng bệnh nhân: “Có cần tôi giúp đưa bệnh nhân đến bệnh viện không?”
Người phụ nữ cười nói: “Cảm ơn, chúng tôi đông người, nơi này cách bệnh viện trung tâm cũng không xa, chúng tôi qua đó nhanh thôi.”
Ánh mắt sắc bén của Thẩm Lan giao nhau với ánh mắt người phụ nữ trong chốc lát, lúc này mới cười nói với Chu Vân: “Vậy mọi người vất vả rồi.”
Chu Vân mỉm cười vẫy tay: “Cảm ơn.”
Hắn đạp xe dẫn đường phía trước, chạy một mạch đến bệnh viện, dẫn bọn họ đi thẳng qua tòa nhà khám bệnh đông đúc nhất, đi đến bên cạnh tòa nhà khám sức khỏe tương đối yên tĩnh ở phía sau, nơi đề rõ ràng “Trung tâm khám chữa bệnh dị năng giả”.
Chu Vân dẫn bọn họ đi thẳng vào khu vực phân loại bệnh nhân khám ban đầu, y tá phụ trách đã đứng dậy cười hỏi: “Chào bác sĩ Chu.”
Chu Vân khẽ gật đầu căn dặn: “Sắp xếp phòng giám sát cấp cứu tiếp theo cho vị bệnh nhân này, trước tiên đo điện tâm đồ cho anh ta, trời nóng, vừa rồi anh ta đổ mồ hôi khá nhiều, truyền cho anh ta một ít nước muối sinh lý, cho dùng máy thở. Sắp xếp người chuẩn bị một chút, tôi sẽ châm cứu cho anh ta.” Hắn nói xong liền đi thẳng vào phòng thay đồ.
Y tá vội vàng chạy nhanh, dẫn bọn họ cõng bệnh nhân đi vào bên trong một phòng giám sát cấp cứu trống, rất nhanh sau đó, các nhân viên y tế đều ra ngoài, thi nhau hỗ trợ đặt bệnh nhân lên giường, c** q**n áo cho anh ta, cố định trên giường kiểm tra, nối các loại thiết bị theo dõi, máy thở….
Các y tá nhíu mày nói với nhóm người kia: “Xin mời người nhà tạm thời ra ngoài một chút.”
Sáu người kia nhìn nhau, nhưng không ai động đậy.
Chu Vân rửa tay, sát khuẩn, thay áo blouse trắng, đội mũ, đeo khẩu trang rồi đi ra, nhìn thấy bọn họ thì nói: “Để lại hai người đi.”
Người phụ nữ liền ở lại, cậu thiếu niên kia cũng chủ động nói: “Tôi ở lại.” Người phụ nữ nói: “Tất Phương vẫn nên ra ngoài đi, Chúc Long ở lại.”
Chu Vân quay đầu nhìn Chúc Long kia một cái: “Hệ Quang à?”
Người đàn ông cao to kia có chút kinh ngạc: “Bác sĩ lợi hại vậy sao?” Anh ta không thi triển dị năng, chỉ nhìn thôi mà đã biết được là dị năng gì sao?
Chu Vân nói: “Chúc Long mở mắt thì trời sáng lên rồi, đó không phải hệ Quang sao?”
Người phụ nữ mỉm cười: “Bác sĩ Chu uyên bác thật, tôi là Thanh Loan. Đội trưởng của chúng tôi là Quỳ Ngưu, chúng tôi là chiến đội dị năng Sơn Tiêu.”
Đương nhiên những cái tên này là mật danh rồi, Chu Vân khẽ gật đầu, không để tâm đến tên thật của bọn họ, mà mở hộp kim châm bạc sáng lấp lánh trong xe đẩy nhỏ y tá vừa đẩy đến bên cạnh. Cửa bên cạnh mở ra, Kỳ Thư Hồng đã dẫn theo một nhóm sinh viên y thực tập mặc áo blouse trắng vội vàng chạy đến: “Bác sĩ Chu.”
Chu Vân cầm kim bạc khẽ gật đầu, nói với những sinh viên thực tập kia: “Ca bệnh hôm nay là một trường hợp bệnh nhân dị năng quá tải hiếm gặp, vì năng lượng tinh hạch của bệnh nhân quá dồi dào, vượt quá sức chịu đựng của cơ thể và tinh thần, dẫn đến dị năng quá tải, hiện tại chúng ta nắm được là những biện pháp cấp cứu và phác đồ điều trị có thể áp dụng để đối phó với tình huống này…”
Thanh Loan và Chúc Long: “…”
Thực ra thời gian châm cứu không dài, Chu Vân châm cứu các huyệt vị liên quan cho đội trưởng Quỳ Ngưu, thấy tình hình ổn định lại. Lại dựa vào ca bệnh này giảng bài thực hành châm cứu tại chỗ, thậm chí còn gọi vài sinh viên lên thao tác thực hành châm cứu tại chỗ, lúc này mới cho sinh viên thực tập về.
Sau đó hắn liền nói với Thanh Loan: “Tôi qua viết phác đồ điều trị và phiếu nhập viện cho các người, lát nữa các người đóng phí, chuyển thẳng đến khoa nội trú là được rồi.”
Nói xong thì hắn cũng đến văn phòng bác sĩ.
Những người bên đội Sơn Tiêu tụ tập trong phòng bệnh nhìn Quỳ Ngưu đã ngủ say, khẽ hỏi Thanh Loan: “Thế nào rồi? Trông có vẻ tình hình đã được kiểm soát? Những người này có thể tin tưởng được không?”
Thanh Loan nói: “Ít nhất trông có vẻ là một bệnh viện rất bài bản…” Thiết bị y tế rất đầy đủ, quy trình y tế nhìn cũng rất quy củ, bác sĩ điều trị thậm chí còn giảng bài thực hành tại chỗ cho sinh viên thực tập. Nhân viên y tế cũng hoàn toàn không như những nơi khác, vì bọn họ là dị năng giả mà cung kính, run sợ, giữ khoảng cách, sợ dị năng bọn họ mất khống chế là sẽ làm hại mình.
Bác sĩ và nhân viên y tế thấy chuyện lạ cũng không lấy làm lạ, chỉ làm theo quy trình, hoàn toàn là đang làm việc, giống hệt như những bệnh viện bình thường trước mạt thế, nhưng trong mạt thế, cái sự “bình thường” như vậy không hiểu sao lại khiến bọn họ cảm thấy thật yên tâm.
Chúc Long nói: “Vị bác sĩ kia không có bảng tên, nhưng địa vị rất cao, tôi vừa tra rồi, nữ bác sĩ vừa dẫn đội vào, tên trên thẻ công tác là Kỳ Thư Hồng, cô ấy là viện trưởng, cũng là phó bộ trưởng bộ y tế thành Quy Khư, nhưng xem ra, cô ấy lại nghe theo sự sắp xếp của vị bác sĩ Chu kia.”
Thanh Loan nói: “Chắc hẳn là cậu ấy rất có uy quyền trong phương diện điều trị dị năng. Sử dụng kim châm cứu, hẳn là y học cổ truyền.”
Chúc Long lại nói: “Còn nữa, hôm nay sau khi bác sĩ Chu này dừng lại bên cạnh chúng ta, con hẻm nhỏ và con phố kia đã không còn một người đi bộ thứ hai nào đi qua nữa. Rõ ràng lúc chúng ta đi xuống núi vẫn còn rất nhiều người đi qua đi lại.”
Thanh Loan nói: “Tôi cũng cảm giác được không đúng. Vị đạo trưởng trên núi kia, các người nhìn thấy rồi phải không? Đó là vị trụ trì Vân Ẩn đạo trưởng mà trước đây chúng ta đi xem bướm sét ở đạo quán đã gặp. Tôi xem trên mạng thấy bọn họ thảo luận rồi, vị trụ trì của đạo quán này là hệ Lôi cấp cao, trừ tà rất giỏi. Còn người lái xe mà chúng ta gặp sau khi ra khỏi con hẻm, khí thế cũng rất kinh người.”
“Cậu nói xem, lúc đó nếu chúng ta thật sự làm gì với vị bác sĩ Chu kia, có phải chúng ta sẽ không ra khỏi con hẻm đó được không.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
