Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 15: Tìm Kiếm Vật Tư

Đợi Quan Viễn Phong chợp mắt một lát rồi dậy quay lại, Chu Vân đã tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, lại mang dáng vẻ sạch sẽ sảng khoái, thần sắc tươi tỉnh hẳn lên, không còn vẻ uể oải yếu ớt như lúc sốt cao hôn mê trước đó nữa.

Quan Viễn Phong hơi ngạc nhiên: “Cậu thật sự khỏi rồi à? Sốt suốt ba ngày liền đấy, đừng gắng gượng.”

Chu Vân cười: “Tôi là bác sĩ mà, đương nhiên là khỏi rồi. Để tôi bắt mạch cho anh.” Trước đó hắn đã đoán trước được mình sẽ sớm sốt cao hôn mê vì thức tỉnh dị năng, nên đã đặc biệt châm cứu tai cho Quan Viễn Phong, bây giờ phải thay rồi.

Quả nhiên Quan Viễn Phong thấy hắn dáng người thẳng tắp, đi lại nhẹ nhàng nhanh nhẹn, đầu óc minh mẫn, sắc mặt cũng như được phủ một lớp hào quang, da dẻ như ngọc, trông còn khỏe mạnh hơn trước vài phần, anh có chút kinh ngạc: “Chẳng lẽ cơn sốt virus này còn có thể khiến người ta thay da đổi thịt được sao?”


Chu Vân không nhịn được bật cười, lấy radio ra bật lên.

Trong radio vẫn là các loại thông báo, phát đi phát lại việc kêu gọi những người sống sót đến căn cứ cứu trợ, nhưng từ các bệnh viện gần đó đã đổi thành bệnh viện thành phố. Sau đó là phát các điểm yếu, đặc điểm của tang thi, phương pháp né tránh tang thi. Còn có các triệu chứng cụ thể khi người bị sốt biến thành tang thi.

Quan Viễn Phong cau mày: “Xem ra đã không thể duy trì nhiều căn cứ cứu trợ nữa, chỉ có thể tập trung thu hẹp lại thành một căn cứ rồi.”

Chu Vân nói: “Nếu đã sốt thì có khả năng nhiễm virus, vậy thì có lẽ nhân viên phụ trách cứu trợ cũng sẽ bị nhiễm, một con tang thi là đủ để lây nhiễm cho vô số người rồi.” Rất nhanh căn cứ ở thành phố Đan Lâm cũng sẽ không thể giữ được, chỉ có thể lui về tỉnh lỵ, lui mãi lui mãi, cho đến khi dị năng giả được phát hiện, dị năng được khai phá sử dụng, nhân loại mới bắt đầu có đất để phản kháng.

Quan Viễn Phong nói: “Đúng vậy, lúc này càng tập trung lại càng nguy hiểm, cho nên chúng ta vẫn nên ở đây chờ đợi tình hình thay đổi.”


Chu Vân nhìn anh, biết anh sẽ không ra ngoài, trong lòng cũng hơi yên tâm, chỉ không biết kiếp trước đồng đội của anh đã liên lạc với anh như thế nào, lại thuyết phục anh rời đi ra sao, để tham gia vào cái thí nghiệm kích phát dị năng gì đó.

Dù thế nào thì bây giờ cũng đã có một khởi đầu tốt.

Hắn bắt mạch cho Quan Viễn Phong, gỡ hết kim châm ở tai ra, rồi bắc thuốc lên sắc, sau đó cầm dao cắt một quả dưa chuột, trước tiên phải bồi bổ cơ thể Quan Viễn Phong cho tốt, sau đó mới tiện cho việc cấy ghép tinh hạch kích hoạt dị năng.

Quan Viễn Phong không phải là người chịu ngồi yên: “Tôi muốn xuống dưới tiểu khu xem tình hình thế nào.”

Chu Vân đã sớm chuẩn bị: “Chúng ta vẫn chưa nẵm rõ được tình hình, bên ngoài tang thi rất hung dữ. Tôi nghe đài nói, chúng nó khỏe vô cùng, mạnh như dã thú, tốc độ cũng nhanh hơn người thường, còn có độc tang thi nữa, anh đừng l* m*ng. Anh đợi chút, tôi có flycam, chúng ta dùng flycam xem xét tình hình tiểu khu trước đã.”


Quan Viễn Phong sững sờ: “Flycam?” Anh phấn chấn tinh thần, cái này quả thực tốt hơn việc anh đích thân đi dò xét, huống hồ anh còn đang ngồi xe lăn.

Anh có thói quen nắm bắt tình hình xung quanh khi tình thế chưa rõ ràng, vì vậy muốn nhân lúc thang máy vẫn còn điện, mau chóng xuống dưới xem xét.

Để tránh sau này mất điện, anh thật sự sẽ bị kẹt trên tầng thượng này, chỉ có thể dựa vào Chu Vân, một bác sĩ không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu.

Đối với anh, đây là một sự sỉ nhục không thể nói thành lời, lòng tự tôn quá mạnh mẽ của anh và tình trạng tàn tật của cơ thể luôn không thể dung hòa, nhưng anh không ngờ Chu Vân hoàn toàn không chỉ ra khuyết điểm xe lăn của anh, mà lại bình tĩnh đưa ra một giải pháp khác vô cùng hợp lý.


Chu Vân nói: “Đúng vậy, trước đây tôi từng chơi rồi, dùng máy tính của tôi điều khiển, lúc đó tôi còn lắp một trạm phát sóng vô tuyến nữa. Ăn cơm trước đã, lát nữa tôi chỉnh lại một chút là dùng được, dạo này bận trồng dược liệu nên không chơi nữa.”

Quan Viễn Phong nói: “Sở thích của cậu thật sự rất rộng.” Chơi flycam và làm bác sĩ thật khó mà liên hệ được với nhau.

Chu Vân thái thịt hun khói thành lát rồi cho vào nồi canh măng, quay đầu nhìn anh cười: “Thanh niên thích mấy thứ này có gì lạ đâu, từ cấp ba đến đại học, câu lạc bộ yêu thích flycam rất phổ biến, tôi lại không thích ca hát nhảy múa, chỉ có thể chơi mấy thứ này thôi.”

Quan Viễn Phong nhìn cái liếc mắt quay đầu của Chu Vân, ánh mắt sáng long lanh, khóe mắt ẩn chứa ý cười, anh vốn là người quan sát tỉ mỉ, mọi nơi đều để ý, trong lòng kinh ngạc, không hiểu sao lại cảm thấy Chu Vân sau khi ốm dậy trông càng đẹp trai hơn, anh cười nói: “Chắc chắn lúc ở trường cậu rất được các bạn nữ yêu thích.”

Chu Vân khẽ mỉm cười không nói gì, chỉ múc bát canh măng thịt xông khói thơm ngon ra, lại đổ chỗ xương hầm trong nồi áp suất vào bát ăn của chó, hai người một chó bắt đầu dùng bữa.


Sau bữa cơm chiều, Chu Vân quả nhiên vào phòng làm việc mở máy tính, sau đó lấy flycam ra.

Quan Viễn Phong nhận lấy xem xét một hồi rồi khen ngợi: “Định vị vệ tinh, pin năng lượng mới tích hợp, hồng ngoại nhìn ban đêm, cảm biến ánh sáng, hình ảnh nhiệt hồng ngoại, đo nhiệt độ, chế độ ban đêm, tuần tra thông minh, sạc không dây, nhiều chức năng như vậy, đây là cấu hình mới nhất rồi.”

Anh lại thở dài: “Cái này chắc đắt lắm nhỉ, cấu hình loại thường dùng trong quân đội cũng không tốt bằng cái này của cậu đâu. Còn tự lắp trạm phát sóng nữa, đúng là dân chơi cao cấp. Thảo nào cậu không để dành được tiền, tôi thấy sở thích nào của cậu cũng tốn kém cả.”

Ngoài trồng trọt và y thuật, lại còn flycam, cung tên, rồi chơi dao găm, mua cái nào cũng chọn loại đắt tiền, trông tuổi không lớn, nhưng sở thích thì lại thật sự rất rộng.


Chu Vân hỏi anh: “Cái này còn có chức năng trạm gốc di động, có thể lắp trên nóc xe, tự động bay tuần tra, tự động quay về trạm. Hình như anh Quan cũng biết dùng?”

Quan Viễn Phong nói: “Cũng từng tham gia huấn luyện chuyên môn về thông tin trinh sát. Biết một chút, không tính là tinh thông, phải cần chút thời gian.”

Chu Vân thay pin cho flycam, rồi điều chỉnh một lúc, mở cửa sổ ra, đặt flycam lên bệ cửa sổ, sau đó bật máy tính khởi động trình điều khiển, cài đặt một vài thông số rồi đưa bộ điều khiển từ xa của flycam cho Quan Viễn Phong: “Thử xem. Máy tính sẽ nhận được hình ảnh truyền về đồng bộ.”

Mùa hè đã sắp tàn, đang lúc giữa trưa, ánh nắng trong tiểu khu trắng xóa.

Flycam cất cánh, một lúc sau Quan Viễn Phong đã tìm lại được cảm giác, từ từ điều khiển nó bay ra khỏi cửa sổ, lên sân thượng, bay một vòng trên sân thượng.


Dưới sự chỉ dẫn của Chu Vân, Quan Viễn Phong điều khiển flycam bay một vòng quanh các tấm pin mặt trời và hệ thống thu gom nước mưa, kiểm tra xem thiết bị có còn nguyên vẹn không. Sau đó lại từ từ bay lên cao, nhìn bao quát toàn bộ tiểu khu.

Hai người ghé sát vào máy tính nhìn qua góc nhìn của flycam.

Chu Vân chỉ tay: “Quảng trường vắng tanh, xem ra có vẻ tang thi cũng không thích ánh nắng mặt trời lắm? Hoặc có lẽ chúng chỉ không thích ở những nơi trống trải, chắc là đều ở trong phòng cả rồi, xem từng tầng một sao? Hay là trước tiên xem tổng thể đường sá, công trình công cộng của tiểu khu đã.”

Quan Viễn Phong điều khiển flycam lướt qua quảng trường, đài phun nước của tiểu khu: “Trước tiên đi một vòng các con đường công cộng từ lối vào tiểu khu, đến phòng điện đóm gì đó xem có thứ gì dùng được không.”

Vẻ mặt anh nghiêm nghị: “Chắc là chúng ta sẽ phải ở đây rất lâu, phải nghĩ cách thu thập tất cả tài nguyên có thể dùng được.” Mặc dù trước đó đã tích trữ một ít đồ dùng hàng ngày, thực phẩm và thuốc men, nhưng nếu bị mắc kẹt thời gian dài, vẫn phải tìm cơ hội thu thập tích trữ vật tư, trật tự xã hội e là khó mà duy trì được, nhưng người muốn sống thì phải ăn uống sinh hoạt.


Chu Vân biết dù là khả năng sinh tồn độc lập hay năng lực tổ chức chỉ huy gì Quan Viễn Phong cũng đều xuất chúng, nên hắn cũng vui vẻ đồng ý: “Vậy thì văn phòng quản lý tài sản, phòng điện, bãi đậu xe ngầm, nhà ăn phúc lợi của tiểu khu, những nơi công cộng này đều nên xem qua, anh nói, tôi ghi lại, trước tiên thống kê đã, rồi sắp xếp thứ tự.”

Flycam rất nhanh đã bay xuống chân núi, từ sườn núi bay lên, ánh mắt Quan Viễn Phong sắc bén, nhanh chóng phát hiện điều bất thường trên màn hình thiết bị hình ảnh nhiệt hồng ngoại gắn trên máy bay: “Trong rừng cây nhỏ toàn là tang thi.”

Anh cẩn thận điều khiển flycam tiến lại gần rừng cây ven đường, từ từ bay vào theo con đường mòn trong rừng.

Trong rừng trồng các loại cây như đào, mận, phong, tường vi, trúc đào, đang là mùa hè cành lá sum suê.


Mà trong rừng cây, lúc nhúc những bóng dáng còng lưng đi đi lại lại, chính là những con tang thi da xám xanh, mắt lồi ra, răng nanh dài, móng tay dài!

Flycam kêu rè rè bay qua, gây ra chút động tĩnh cho chúng, nhưng có lẽ phát hiện không phải là máu thịt, nên lại lảo đảo bỏ đi.

Quan Viễn Phong nói: “Chúng có thính giác, thị lực hình như không tốt lắm, chủ yếu là dựa vào khứu giác.”

Chu Vân gật đầu, rồi lấy một chiếc gối tựa từ bên cạnh đặt vào sau lưng Quan Viễn Phong trên xe lăn.

Quan Viễn Phong khẽ nhúc nhích người để hắn đặt gối tựa vào, nhưng sự chú ý vẫn tập trung vào màn hình, toàn tâm toàn ý điều khiển flycam bay xuyên qua rừng cây, từ từ bay trở lại rừng cây nhỏ phía bên kia, đếm một lúc: “Rừng cây nhỏ có khoảng hơn hai trăm con tang thi.”

Chu Vân tìm trên giá sách, trải ra một tấm bản đồ màu, rút một cây bút dạ đánh dấu lên đó.

Quan Viễn Phong cúi đầu nhìn thoáng qua, sững sờ: “Cậu lấy đâu ra bản đồ tiểu khu vậy.”

Chu Vân nói: “Tờ rơi quảng cáo lúc mua nhà trước đây đó, hồi đó khuyến khích các hộ dân tái định cư giải tỏa, phát rất nhiều bản vẽ thiết kế, tờ rơi quảng cáo, bố cục thực tế bây giờ cũng không khác mấy đâu.”

Quan Viễn Phong lại thở dài: “Cái gì cậu cũng giữ lại không vứt đi à?”

Cứ như người già mắc chứng thích tích trữ đồ vậy, anh nhớ lại lúc thấy hắn thu vỏ dứa của người bán hàng rong để ủ phân, lúc đó anh đã cảm thấy hắn không giống người thường rồi.

Những ngày này quả nhiên tất cả thức ăn thừa không cho chó ăn thì cũng đem đi ủ phân, hắn có vứt đồ gì đi không?

Chu Vân không nhịn được cười: “Không khen là sợ tôi kiêu ngạo sao?”

Quan Viễn Phong tranh thủ lúc rảnh rỗi, giơ ngón tay cái với hắn.

Flycam nhanh chóng bay xuống bãi đậu xe ngầm của tiểu khu xem xét một vòng, đến bãi đậu xe ngầm tín hiệu rất yếu, anh không dám nán lại quá lâu nên bay trở về, nhưng cũng đủ để thấy cửa bãi đậu xe ngầm đã bị phá hỏng, vô số tang thi đang lảng vảng bên dưới.

Bãi đậu xe vẫn còn một số xe, có thể thấy không ít xe cũng đã được lái đi, lối ra bị kẹt xe, có thể thấy trong xe có mấy con tang thi bị nhốt, rõ ràng là một gia đình trong quá trình chạy trốn đã xảy ra biến cố, tang thi không có trí tuệ, không có cách nào mở cửa ra, chỉ ở bên trong cào cấu.

Quan Viễn Phong cau mày nói: “Không biết các cọc sạc năng lượng mới ở dưới đó còn hoạt động bình thường không.”

Chu Vân nói: “Tiểu khu có máy phát điện chạy bằng xăng dầu, chắc là ở phòng điện, chỉ có điều ở đó tín hiệu không tốt, flycam khó vào, trước tiên cứ đánh dấu lại đã.”

“Nếu bước tiếp theo mất điện có thể đến xem, hơn nữa ở bãi đậu xe ngầm này có thể thu gom hết xăng trong các xe, như vậy sẽ có rất nhiều xăng dự trữ để phát điện.”

Xăng dầu và các loại năng lượng này, ở thời mạt thế thật sự vô cùng quý giá.

Vẻ mặt Quan Viễn Phong nghiêm nghị, điều khiển flycam bay lên, đến khu cửa hàng công cộng bên cạnh quảng trường tiểu khu.

Cửa ra vào của không ít cửa hàng ở đây đã bị xé toạc, có thể thấy là cửa cuốn bị tang thi xé rách, để lại những vết cào sâu hoắm như của dã thú và một cái lỗ lớn.

Có thể là có người trốn ở bên trong bị tang thi bao vây săn giết.

Mặc dù biết phần lớn người sống sót đã theo quân đội rút lui từ hôm kia, cho dù không kịp rút lui, e rằng cũng đã bị tang thi ăn thịt trong ba ngày này rồi, nhưng thật sự nhìn qua góc nhìn của flycam một vòng, thấy quảng trường tiểu khu mấy ngày trước còn đầy hơi thở cuộc sống, nay chỉ còn lại tang thi, vẫn khiến người ta kinh hãi.

Chu Vân lại ở bên cạnh cầm bút ghi chép, vừa ghi vừa đếm: “Cửa hàng trái cây, có thời gian có thể xuống lấy một ít trái cây để được lâu lên, loại có hạt có thể trồng được cũng có thể lấy.”

“Cửa hàng tạp hóa cũng có thể đến lấy một ít đồ dùng lặt vặt, cửa hàng tạp hóa này có một tủ đông bán kem, lấy tủ đông đó về dùng.”

“Tiệm in ấn, máy in, máy tính và giấy photocopy, những vật tư tiêu hao này có thể thu thập, sau này có lẽ rất khó có được những sản phẩm công nghiệp này nữa.”

“Hiệu thuốc, cái này có ích, phải tìm thời gian đến thu hết thuốc bên trong, họ có tủ lạnh bảo quản thuốc. Cửa hàng hoa… có thể lấy một ít chậu cây cảnh bên trong nhưng cái này không vội.”

“Quán ăn nhanh, bên trong chắc sẽ có không ít gạo mì và thực phẩm khác, có thể thu gom về cất giữ. Tôi nhớ họ có một tủ đông, hình như họ còn có gas, bếp cồn gì đó nữa.”

“Cửa hàng mẹ và bé, bên trong chắc cũng có đồ tốt, sữa bột, bột gạo, vitamin, dầu gan cá tuyết gì đó, có thể lấy về cho Tuệ Tinh dùng, phải vào đó thu thập kỹ một ít mới được.”

“Quán net, bên trong toàn là máy tính, có thể tạm thời đánh dấu lại, chắc là có máy chủ hoặc một số thiết bị điện đóm gì đó dùng được. Bên trong chắc cũng có một ít mì gói, nước khoáng gì đó, chủ quán bán cho bọn trẻ chơi game.”

“Ở đây có một điểm nhận gửi chuyển phát nhanh, chỗ này chắc sẽ có rất nhiều bưu kiện chưa lấy, tìm thời gian đến cẩn thận bóc hàng, e là sẽ có không ít đồ dùng được.”

Chu Vân cầm bút viết lia lịa, Quan Viễn Phong nhìn cảnh tượng mạt thế tang thi hoành hành không một ai sống sót, tâm trạng vốn nặng trĩu, lại dần dần bị ảnh hưởng bởi thái độ lạc quan của hắn khi lẩm nhẩm đếm những vật tư hữu ích, bỗng trở nên nhẹ nhõm hơn một chút.

Dù trong lòng anh biết, trong thời gian ngắn, với sức lực của hai người họ, e rằng không thể đột phá vòng vây tang thi ở khắp nơi để thu thập những vật tư này. Nhưng nắm bắt trước những tình hình này, dù sao cũng là một sự an ủi tinh thần rất lớn.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 15: Tìm Kiếm Vật Tư
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...