Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 145: Đóng Gói Rác Rưởi

Trong hẻm núi đã yên tĩnh trở lại, hồ núi lửa màu xanh lam tĩnh lặng yên bình.

 

Hơn ba mươi người đều được cứu ra, nằm ngay ngắn trên tấm lót chống ẩm trên sườn núi, nước mưa đã gột sạch chất nhầy trên người bọn họ.

 

Cách đó không xa, Quan Viễn Phong và Tuệ Tinh đã đốt hai đống lửa than để tránh cho những người này bị h* th*n nhiệt. Tất cả đều là dị năng giả, thể chất khá tốt, bị kẹt trong kén nhện lâu như vậy mà tim vẫn còn đập yếu ớt.

 

Có một người không biết vì sao không đội mũ bảo hiểm, những chỗ không được đồ bảo hộ che chắn trên mặt, cổ và tay đều bị chất nhầy ăn mòn đến mức lồi lõm như bị bỏng.


 

Chu Vân thấy gã ta cũng không đeo găng tay, nhưng trên cánh tay lại quấn một sợi dây xích kim loại, đầu dây xích sắc bén, nhìn chất liệu kim loại không phải loại thường.

 

Xem ra người này cũng giống Nhậm Dược Phi và Tần Thịnh, đều là hệ Kim, có lẽ vì cơ thể có thể kim loại hóa bất cứ lúc nào, lại để tiện thi triển kỹ năng nên không đội mũ bảo hiểm và găng tay bảo hộ.

 

Lớp hạ bì trên mặt và cổ của gã ta đã bị ăn mòn nghiêm trọng, thậm chí một số chỗ đã lộ ra mô dưới da và cơ bắp. Vết thương do ăn mòn da thịt như vậy rất khó chữa trị.


 

Khác với việc tái tạo chi bị đứt, dù sao cũng không thể chặt đầu hay lột cả mặt để cấy da, việc này cần sự phục hồi và phát triển vô cùng tinh vi, bị thương nặng như vậy rất khó phục hồi như cũ, phải xem khả năng hồi phục dị năng của chính gã ta thế nào.

 

Chu Vân chỉ đơn giản thi triển Thuật Hồi Xuân cho gã ta, để vết thương đang chảy máu và mủ trên mặt liền lại, nhưng cuối cùng vẫn để lại những vết sẹo lồi lõm như bỏng. Dù có thể hồi phục, e rằng cũng phải mất một thời gian rất dài giữ nguyên tình trạng hủy dung như hiện tại, nhưng sống sót đã là may mắn lắm rồi.

 

Người quá đông, cứu từng người một quá chậm, có thể tổ chức được nhiều chiến binh dị năng như vậy không phải là nhân vật nhỏ.


 

Có Quan Viễn Phong và Tuệ Tinh bảo vệ, Chu Vân liền triệu hồi Nhân Sâm ra, thi triển Sâm Vinh Thuật, giúp bọn họ phục hồi nguyên khí.

 

Trong ánh sáng trắng dịu nhẹ, mùi hương đặc trưng của Nhân Sâm lan tỏa khắp hẻm núi.

 

Nhưng khu vực này có lẽ vốn là địa bàn của nhện núi lửa, các dị thú khác sợ hãi uy thế của nó nên không dám vào, chỉ có một đàn chim ưng bay đến lượn lờ trên trời, bị Quan Viễn Phong ném một tia sét cũng nhanh chóng bỏ chạy.


 

Nhân Sâm vốn có công hiệu cấp cứu và đại bổ nguyên khí, huống chi còn mang theo dị năng hệ Quang, rất nhanh sau đó ba mươi người kia cũng dần dần hô hấp bình thường trở lại, tim cũng đập lại.

 

Quan Viễn Phong thấy Chu Vân thu lại Nhân Sâm, sắc mặt hắn có hơi tái, liền biết hắn liên tục thi triển nhiều kỹ năng như vậy, dị năng hẳn cũng đã hao tổn không ít, anh có chút xót xa: “Sao rồi em?”

 

Tâm trạng Chu Vân khá tốt, dù sao cũng thu hoạch đầy đủ, lại còn cứu được người.


 

Hắn bắt mạch rồi nói: “Đều là dị năng giả, thể chất mạnh hơn người thường, đều sống được, chỉ là, giống nhện này chúng ta cũng chưa từng nghe nói, không biết độc chất nhầy đó có tác dụng phụ gì không.”

 

Lúc hai người đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng r*n r*, dù sao cũng là dị năng giả, khả năng hồi phục khá mạnh, dần dần tất cả đều tỉnh lại.

 

Chu Vân và Quan Viễn Phong lấy chăn trong lều của bọn họ ra đắp cho mấy người, chỉ thấy một người đàn ông ngồi dậy, trông có vẻ cấp bậc dị năng của hắn ta cao hơn, cơ thể cũng khỏe mạnh hơn, hắn ta đứng dậy ho mấy tiếng, vừa khó khăn tháo mũ bảo hiểm ra, nhìn về phía hai người: “Các anh là… quân tiếp viện của căn cứ Tây Ninh sao?”


 

Lời vừa dứt, bốn mắt nhìn nhau, cả hai bên đều sững sờ, còn Tuệ Tinh bên cạnh thì đã sủa lên mấy tiếng đe dọa.

 

Người đàn ông đó vốn không chắc chắn, đến khi nhìn thấy con chó Tuệ Tinh khổng lồ vô cùng ấn tượng kia thì lập tức phản ứng lại: “Là các người?”

 

Chu Vân cũng lập tức nhận ra người này chính là “Lạc thiếu gia” hôm đó vừa gặp đã muốn cướp Bướm Tia Chớp của hắn.

 

Chu Vân có chút cạn lời: “…”


 

Quan Viễn Phong cau mày bước tới, chắn trước mặt hắn, hỏi người kia: “Quanh đây các người còn có người tiếp ứng không? Chúng tôi đã cứu các người rồi, nhưng các người cần nhanh chóng đến bệnh viện điều trị.”

 

Sắc mặt Lạc Thần Huy biến đổi liên tục, nhìn trái nhìn phải rồi gượng cười: “Thì ra là hai vị đã cứu chúng tôi, đại ân không dám nói lời cảm tạ, chúng tôi có người quen ở căn cứ Tây Ninh, phiền hai vị liên lạc giúp, lát nữa chúng tôi nhất định sẽ hậu tạ.”

 

Quan Viễn Phong lấy điện thoại ra xem: “Ở đây không có tín hiệu, tốt nhất là nên nhanh chóng rời khỏi đây, trời sắp tối rồi, chúng tôi để chó dụ con nhện đi, lén vào ổ của nó cứu các người ra, con nhện lớn đó rất nguy hiểm, e là sẽ đuổi theo.”


 

Lạc Thần Huy khẽ run lên, nhìn Quan Viễn Phong, nói: “Chúng tôi đi máy bay đến… nếu hai vị có xe, có thể đến căn cứ Tây Ninh báo tin giúp chúng tôi được không?”

 

Quan Viễn Phong trầm giọng nói: “Ở đây quá nguy hiểm, ban đêm nhiệt độ sẽ xuống dưới không độ, các người đều đang yếu, ở lại đây sẽ gặp chuyện.” Anh biết nhân phẩm đối phương có vấn đề, không muốn cứu trợ vô điều kiện.

 

“Đốt lửa ở đây, để lại thức ăn, vũ khí và thuốc men cho bọn họ, bọn họ có thể tự bảo vệ. Chỉ cần đưa tôi và Lạc thiếu gia về căn cứ Tây Ninh là được, chúng tôi sẽ lập tức sắp xếp người đến cứu những đồng đội còn lại, chúng tôi sẽ hậu tạ thật lớn.” Một giọng nói khàn khàn vang lên.


 

Chu Vân nhìn gã dị năng giả hệ Kim mặt mày thảm không nỡ nhìn kia ngồi dậy, rõ ràng cũng nghe thấy cuộc nói chuyện của họ.

 

Đây là muốn bỏ rơi những người khác, trong lòng Chu Vân lạnh lẽo, liếc nhìn những vệ sĩ dị năng giả kia, một số vẫn còn hôn mê, một số đã tỉnh lại, đều lần lượt cởi mũ bảo hiểm, quần áo bảo hộ còn ướt sũng trên người. Có người quấn chăn bông lại gần đống lửa sưởi ấm, một số vệ sĩ dị năng giả có tình trạng tốt hơn bắt đầu chăm sóc đồng đội gần đó. Ai nấy đều uể oải, mặt mày tái nhợt.

 

Gã dị năng giả hệ Kim kia tiếp tục bổ sung: “Chúng tôi đã có đồng đội trốn thoát, chắc cũng sớm liên lạc được cứu viện cho chúng tôi rồi. Đại ân đại đức của hai vị, sau này chúng tôi nhất định sẽ báo đáp.”

 

Lạc Thần Huy quay đầu nhìn thấy khuôn mặt đầy sẹo của gã ta thì giật mình, nhưng vẫn kiểm soát được biểu cảm trên mặt, phụ họa nói: “Đúng vậy, thiếu tướng Lạc Thủ Thường của căn cứ Tam Sở chắc các vị biết chứ? Đó là chú ruột của tôi, một khi các vị cứu chúng tôi ra ngoài, nhà họ Lạc chúng tôi sẽ vô cùng biết ơn, sang năm tôi cũng sẽ đến căn cứ Trúc Thành nhậm chức, đến lúc đó nhất định sẽ dốc lòng báo đáp, tùy các vị sai khiến!”

 

Quan Viễn Phong nghe đối phương đến giờ vẫn nói năng lấp lửng không nói ra tên thật của mình, chỉ hứa suông, rõ ràng là xuất thân từ gia đình quan lại, đã quen thói khéo ăn khéo nói, mồm mép trơn tru, nhưng sẽ không dễ dàng cho người khác lợi ích.

 

Nhưng nếu đã có thể nói ra tên Lạc Thủ Thường, lại còn là phó chấp chính quan tương lai của Trúc Thành, thì đợi đến căn cứ Tây Ninh tìm chỉ huy Phó Thiệu Cương ở đây, hỏi một chút là biết thân phận thực sự ngay.

 

Quan Viễn Phong cau mày, vừa định mở miệng đòi chút lợi ích thực tế, bỗng nghe thấy tiếng cánh quạt trực thăng từ phía chân trời vọng lại.

 

Anh ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một chiếc trực thăng quân dụng từ trên cao từ từ hạ xuống một khu đất bằng phẳng trên đỉnh núi gần đó, sau đó thấy cửa khoang mở ra, lần lượt có quân nhân bước xuống, một người từ trên đó chạy xuống, hét lớn về phía họ: “Lạc thiếu! Lạc thiếu! Tôi mời được Phó tướng quân của căn cứ Tây Ninh đến rồi!”

 

Lạc Thần Huy mừng rỡ: “Tốt quá! Người của tôi liên lạc được với quân tiếp viện rồi!”

 

Quan Viễn Phong vừa nghe là Phó Thiệu Cương, liền có chút không muốn xã giao, bèn nói: “Nếu người của các cậu đã đến rồi, chắc không sao nữa, vậy chúng tôi đi trước đây.”

 

Anh xoay người định đi, lại thấy Diệp Thời Khanh tiến lên một bước chặn họ lại: “Đợi đã, trước đó hai vị ở Trúc Thành cướp mất dây leo và bướm Tia Chớp, nay lại ‘tình cờ’ cứu chúng tôi trong ổ nhện núi lửa nguy hiểm như vậy, cũng coi như có duyên, sao có thể đi nhanh như vậy, không đợi chúng tôi báo đáp một chút?”

 

Gã ta nhấn mạnh hai chữ “tình cờ”.

 

Quan Viễn Phong nhướng mày kiếm, khí thế uy nghiêm của người ở vị trí cao bộc phát ra: “Chê cái tình cờ này à, hay là tôi đưa các người trở lại ổ nhện nhé?”

 

Lạc Thần Huy vội vàng bước lên cười làm lành: “Anh đừng nổi giận, anh bạn này của tôi không biết ăn nói, chúng tôi chỉ cảm thấy thật sự có duyên với hai vị, chỉ muốn mau chóng báo đáp đại ân đại đức của các vị…” Trong lòng lại thầm oán Diệp Thời Khanh EQ cực thấp, bây giờ bên bọn họ toàn là mấy con mèo bệnh, người đối diện kia chỉ cần vài tia sét là có thể xử lý bọn họ ngay.

 

Thế giới này quả thực rộng lớn, thời mạt thế đi lại không dễ dàng, hai người này xuất hiện ở nơi khỉ ho cò gáy này lại còn cứu bọn họ, quả thực là quá kỳ lạ, nhưng dù có nghi ngờ ý đồ của hai người, bọn họ cũng nên trở về căn cứ an toàn trước đã rồi mới tìm cách điều tra thân phận của đối phương, bây giờ nói thẳng ra như vậy, chẳng lẽ là chán sống rồi sao?

 

Quan Viễn Phong cười lạnh một tiếng, lại thấy người ở trên trực thăng đã xuống, người dẫn đầu đi đứng như rồng như hổ, bước đi như gió, người đó chính là Phó Thiệu Cương, ông ta mắt sắc như điện, vừa nhìn đã thấy anh, mừng rỡ vô cùng, đứng từ xa đã hô lớn: “Cậu em Quan! Thì ra là cậu!”

 

Quan Viễn Phong có chút đau đầu, quay đầu nhìn Chu Vân, Chu Vân cười hỏi: “Người quen à anh?”

 

Lạc Thần Huy và Diệp Thời Khanh đều quay đầu nhìn Quan Viễn Phong, chỉ thấy người đối diện bước mấy bước đã lao tới, thấy Quan Viễn Phong mặc thường phục, liền không chào theo kiểu quân đội, mà trực tiếp bước lên ôm một cái thật chặt, mắt hổ rưng rưng: “Bao nhiêu năm không gặp! Về Trung Châu cũng không đến thăm tôi, rồi lại đi về phía Nam! Đến Tây Ninh sao cũng không chào một tiếng!”

 

Đầu Quan Viễn Phong đau âm ỉ: “Tôi chỉ có chút việc riêng đi ngang qua. Vừa hay gặp nhóm người này bị nhện kéo vào ổ, tiện tay cứu bọn họ ra, đang lo không biết xử lý thế nào. Anh đến thật đúng lúc, đưa bọn họ về chữa trị đi.”

 

Phó Thiệu Cương trừng mắt: “Hai thằng nhóc này đúng là gặp vận cứt chó mới được cậu cứu giúp!” Lại bỗng nhiên phản ứng lại: “Lạc Thủ Thường là thuộc hạ của cậu mà, phải không? Chẳng lẽ là Lạc Thủ Thường nhờ vả? Không thể nào là con cáo già họ Diệp chứ? Nghe nói cậu đánh ông ta thành chó nhà có tang chạy về Lâm Đông rồi! Ha ha ha! Tôi vui chết đi được!”

 

Quan Viễn Phong: “…” Anh không muốn gặp Phó Thiệu Cương chính là vì lý do này, ông này là một kẻ lắm lời, cái miệng như súng liên thanh, hễ mở miệng là bala bala bala không lúc nào ngơi nghỉ, anh thậm chí còn nghi ngờ Tướng quân Đàm cử ông đến Tây Ninh là vì chê ông ở bên cạnh quá ồn ào.

 

Anh vẫy tay ngăn ông tiếp tục lải nhải, lạnh lùng vô tình nói: “Trời sắp tối rồi, đừng lằng nhằng nữa, những người này đều trúng độc của nhện núi lửa, thành phần không rõ, không biết có tác dụng phụ gì không, anh mau đưa họ về căn cứ Tây Ninh chữa trị đi.”

 

Phó Thiệu Cương miễn cưỡng nói: “Nhận lệnh. Vậy chúng ta lên trực thăng rồi nói chuyện tiếp.”

 

Quan Viễn Phong quay đầu nhìn Chu Vân, Chu Vân nói: “Chúng tôi còn chút việc, tạm thời chưa đến căn cứ Tây Ninh được, mấy ngày nữa sẽ đến.”

 

Phó Thiệu Cương sững sờ, Quan Viễn Phong lập tức nói: “Đúng vậy, trời sắp tối rồi, mấy người này cứ giao cho các anh sắp xếp, mấy ngày nữa tôi qua căn cứ Tây Ninh rồi sẽ đi tìm anh.”

 

Phó Thiệu Cương nhạy bén nhận ra, Quan Viễn Phong với tư cách là chỉ huy quân khu Tây Nam đột nhiên xuất hiện ở đây, e là có nhiệm vụ khác, chắc không phải vì hai tên công tử bột này mà đến, cũng phải, hai tên công tử bột này cũng xứng để Quan Viễn Phong đích thân ra mặt cứu viện sao?

 

Phó Thiệu Cương nói: “Được, tôi tiễn cậu.” Lại quay đầu dặn dò phó quan đi cùng: “Mau chóng tổ chức sắp xếp bệnh nhân và thương binh lên máy bay, sơ cứu cho bọn họ.”

 

Ông tiễn Quan Viễn Phong và Chu Vân xuống thung lũng, cách xa những người ở trên, lúc này mới khẽ hỏi: “Cậu đến đây… có nhiệm vụ khác à? Có cần tôi hỗ trợ không? Chỗ này sau vụ núi lửa phun trào năm ngoái, xuất hiện rất nhiều thú biến dị, người dân địa phương ở đây không dám đến nữa.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Không sao, chỉ là việc riêng thôi, không cần phiền anh. Mà nhóm người vừa rồi, anh quen à?”

 

Phó Thiệu Cương khinh miệt nói: “Lông còn chưa mọc đủ, cũng xứng để tôi quen? Một đứa là cháu của Lạc Thủ Thường, một đứa là anh họ của Diệp Duật Khanh, nghe nói là nhận được tin trên mạng, biết ở đây có dị thú núi lửa biến dị rất mạnh, liền dẫn một đám dị năng giả đến đây định kiếm chác. Đúng là không biết sống chết, cũng không tự lượng sức mình, nếu dễ giết như vậy, ông đây sớm đã dẫn người giết rồi, còn đến lượt chúng nó à?”

 

Ông khinh bỉ một tiếng: “Mịa nó, kết quả là đều bị kẹt lại, thuộc hạ của bọn chúng lái xe chạy đến căn cứ Tây Ninh, tìm tôi cứu viện, mịa kiếp, thật không muốn cứu chút nào.”

 

Ông thấy Chu Vân bên cạnh Quan Viễn Phong mỉm cười, bất giác nuốt lại một bụng lời tục tĩu, chỉ miễn cưỡng nói: “Thật sự là nể tình đồng đội, nhưng cũng may mà đến mới gặp được cậu, thật sự không cần tôi giúp à?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Không cần, cảm ơn.”

 

Chu Vân lại hỏi: “Anh họ của Diệp Duật Khanh, có nói tên là gì không?”

 

Phó Thiệu Cương: “…Hình như có nói, tôi không nhớ.” Ai hơi đâu mà nhớ tên mấy nhân vật nhỏ này? Ngày nào cũng bao nhiêu việc.

 

Chu Vân cười nói: “Vậy Phó tướng quân đừng quên đòi thêm chút thù lao từ căn cứ Lâm Đông nhé.”

 

Phó Thiệu Cương khinh thường nói: “Tên đó có dầu khí, ông đây cũng có, tên đó có nhà máy vũ khí nóng, ông đây cũng có, tôi chẳng thèm giao du với con cáo già họ Diệp kia – giao du với loại người này, phút chốc là rơi vào bẫy của ông ta.”

 

Chu Vân không nhịn được lại bật cười.

 

Phó Thiệu Cương có chút không hiểu.

 

Chu Vân lại hỏi Phó Thiệu Cương: “Phó tướng quân có biết ở đây ngoài nhện, còn có dị thú nào khác không?”

 

Phó Thiệu Cương cau mày: “Nhện, chuột chũi, chuột, dơi, hồ ly, ngay cả thỏ cũng có con biến dị, hai người đừng chủ quan.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Được rồi, tiễn đến đây thôi, trời thật sự sắp tối rồi, anh về trước đi.”

 

Phó Thiệu Cương vẫy tay chào tạm biệt Quan Viễn Phong và Chu Vân, Quan Viễn Phong vẫn không giới thiệu Chu Vân, ông cũng không hỏi han gì, chỉ mỉm cười từ biệt.

 

Đứng trước chiếc trực thăng, Lạc Thần Huy nhìn Phó Thiệu Cương ở đằng xa vẫy tay chào tạm biệt hai người kia, rồi đứng nhìn họ quay người đi xa. Mặc dù lời nói tùy tiện, rất thân thiết, dường như không có sự phân biệt trên dưới, nhưng cái vẻ tôn trọng và kính sợ không tự chủ trong ngôn ngữ cơ thể lại rất rõ ràng.

 

Hắn ta lẩm bẩm: “Họ Quan… dị năng hệ Lôi Điện…”

 

Diệp Thời Khanh bên cạnh hắn ta đã lạnh lùng nói: “Là Quan Viễn Phong, chó cắn chó với Diệp Duật Khanh, kết quả bị giáng chức, điều đi khỏi trung ương.”

 

Bị điều đi? Nghĩ đơn giản quá rồi. Vị này chính là cấp trên tương lai của hắn ta, hắn ta đã đắc tội chết với người ta rồi. Trong lòng Lạc Thần Huy vô cùng bực bội, đã có chút mất kiên nhẫn với Diệp Thời Khanh, hắn ta chỉ nói: “Cậu vẫn nên mau chóng lên máy bay để bác sĩ xem vết thương đi.”

 

Diệp Thời Khanh có chút không hiểu: “Vết thương gì?” Trên người gã ta ngoài sự suy kiệt, yếu ớt sau khi dị năng cạn kiệt, còn lại không có vết thương ngoài nào.

 

Ánh mắt Lạc Thần Huy né tránh, không muốn nhìn thẳng vào khuôn mặt đáng sợ của Diệp Thời Khanh: “Vết thương trên mặt, uầy, hôm nay đã bảo cậu đội mũ bảo hiểm, đeo găng tay rồi, độc của lũ nhện đó độc quá…”

 

Diệp Thời Khanh đưa tay sờ lên khuôn mặt gồ ghề lồi lõm của mình, lập tức nhớ lại cảm giác bỏng rát trên mặt và cổ lúc bị cuốn vào kén nhện.

 

Gã ta nhận ra điều gì đó, vội vàng lao đến tấm gương hàng hóa phía dưới đầu trực thăng, ánh chiều tà phản chiếu, tấm gương hiện rõ mồn một, gã ta bỗng nhiên hét lên một tiếng đau đớn thảm thiết: “Bác sĩ! Mau tìm dị năng giả trị liệu hệ Quang cho tôi!”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 145: Đóng Gói Rác Rưởi
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...