Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 136: Nói Đi Là Đi

Sáng sớm mùng một Tết. Khắp nơi vang vọng tiếng pháo, ngay cả trong khu Vân Đỉnh Sơn Uyển cũng có tiếng pháo.

 

Tấm rèm voan trắng trên cửa sổ sát đất vẫn đang mở, bên ngoài trời đã sáng rõ, tuyết cũng đã tạnh.

 

Chu Vân nằm úp sấp trên giường, uể oải duỗi tay tắt chuông báo thức ở đầu giường.

 

Quan Viễn Phong xoa xoa tóc hắn, kéo chăn đắp lại cẩn thận cho hắn rồi tự mình trở dậy đi vệ sinh cá nhân.


 

Lúc vệ sinh cá nhân xong, Quan Viễn Phong quay lại, thấy Chu Vân vẫn nằm im không nhúc nhích, anh bèn cúi đầu, ghé vào tai hắn cười khẽ một tiếng, hỏi: “Hôm nay em không cần làm thí nghiệm nữa à?” Kể từ khi có được thiết bị tốt, lòng nhiệt huyết với thí nghiệm của Chu Vân bùng nổ dữ dội, ngày nào cũng vùi đầu trong phòng thí nghiệm, như thể đã tích lũy không biết bao nhiêu thí nghiệm cần làm.

 

Mí mắt Chu Vân nặng trĩu, hắn mơ màng đáp: “Không làm, kỳ nghỉ Tết em đều dành để ở bên anh.”

 

Lòng Quan Viễn Phong ấm áp: “Vậy em dậy chạy bộ vận động chút nhé?”


 

Chu Vân lật người, quay lưng về phía anh.

 

Quan Viễn Phong bật cười, chỉ cảm thấy đối phương đáng yêu vô cùng. Anh cũng biết Chu Vân không dậy nổi là do tối qua hai người đã quá buông thả, chứ trước kia lúc còn ở chung, Chu Vân ngày nào cũng duy trì thói quen sinh hoạt tốt là ngủ sớm dậy sớm.

 

Anh đưa tay xoa mái tóc của Chu Vân: “Anh phải đi cùng Chu Triện và mọi người để thăm hỏi động viên những người đã và đang bám trụ ở vị trí của mình từ đêm qua đến hôm nay. Đợi khi về, anh đưa em ra ngoại thành bắn súng nhé? Đội của Tham Lang có mở một trường bắn ở gần doanh trại quân đội, kinh doanh cũng khá tốt. Thẩm Lan và mọi người cũng thường đến đó bắn súng giải trí.”


 

Chu Vân nhắm mắt từ chối: “Không, nghỉ lễ rồi, em chỉ muốn ở cùng anh thôi.” Hắn không muốn gặp bất kỳ ai, cứ hễ gặp người là lại tiêu hao năng lượng.

 

Quan Viễn Phong hôn hắn một cái, thay quân phục rồi ra ngoài.

 

Bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, mặt trời nhàn nhạt ló dạng. Trên đường phố có trẻ con đang đốt pháo. Thành Quy Khư nhỏ, tối qua tuần tra tốt nên cũng không xảy ra vấn đề gì về an ninh phòng cháy chữa cháy như hỏa hoạn.


 

Anh cùng Chu Triện đi thăm hỏi trong thành trước, sau đó lại ra doanh trại ngoại thành thăm hỏi một vòng, chỉ hai tiếng sau đã trở về nhà, thấy Chu Vân vẫn đang ôm chăn ngủ say sưa. Anh dứt khoát nằm xuống, kéo Chu Vân vào lòng mình, lần đầu tiên trong đời ngủ nướng một giấc.

 

Hai người ngủ một mạch đến trưa, Quan Viễn Phong mới bị tiếng rung của điện thoại đánh thức. Anh cầm điện thoại lên xem rồi bắt máy: “Tần Mộ à?”

 

Tần Mộ nói: “Diệp Duật Khanh đã thức tỉnh dị năng hệ Quang rồi. Sáng nay tôi qua xem thử, cảm thấy cần phải nói cho bác sĩ Chu biết, nhưng điện thoại của bác sĩ Chu lại tắt máy.” Mãi đến trưa vẫn chưa mở.


 

Quan Viễn Phong cúi đầu nhìn, thấy Chu Vân cũng đã mở mắt, đang ngái ngủ nhìn anh, hắn đưa tay ra, tự nhiên cầm lấy điện thoại của Quan Viễn Phong: “Ca phẫu thuật thành công, việc thức tỉnh dị năng là rất tự nhiên mà, có chuyện gì lạ xảy ra sao?”

 

Tần Mộ ngập ngừng một lúc rồi mới nói tiếp: “Có vẻ như ông ta không kiểm soát được, bây giờ khắp nơi đều là những quả cầu ánh sáng tản ra, mà cả người thì vẫn đang ngủ say. Tôi sợ ông ta sẽ bị cạn kiệt dị năng mất.”

 

Chu Vân: “…” Con cá mặn hắn đây đành phải gắng sức ngồi dậy. Chăn tuột khỏi người, để lộ làn da đầy dấu vết tình yêu, cuối cùng đầu óc hắn cũng tỉnh táo hơn một chút: “Được rồi, để tôi qua xem sao.”


 

Quan Viễn Phong đứng dậy đi cùng hắn, hai người cùng lái xe đến Vườn thuốc Nam Sơn.

 

Trên không trung của Vườn thuốc Nam Sơn quả nhiên đang lơ lửng những đốm sáng li ti, tuy đang là ban ngày, nhưng những dị năng giả cấp cao như bọn họ đều có thể cảm nhận được năng lượng hệ Quang đậm đặc.

 

Chu Vân mặc áo khoác gió, quàng khăn, đưa ngón tay ra chạm vào một đốm sáng: “Xem ra Diệp Duật Khanh vừa ra tay đã gây kinh ngạc, không biết tại sao lúc sương mù đỏ giáng xuống ông ta lại không thức tỉnh được.” Dị năng thật sự quá ngẫu nhiên, không thể tìm ra quy luật.


 

Hai người bước vào bệnh viện, Tần Mộ và Tần Thịnh, cùng với nhóm người của Trang viên Niết Bàn đều ở đó. Chu Vân hơi ngạc nhiên: “Mùng một không phải là lúc hương khói thịnh nhất hả? Sao đạo trưởng và đại sư đều ở đây vậy?”

 

Thiền sư Tâm Hải: “A Di Đà Phật, hương đầu năm đã thắp xong cả rồi, vừa mới rảnh rỗi. Nghe nói bên này có chuyện vui… à không, có sự cố, nên bần tăng qua xem có giúp được gì không.”

 

Từ khi thành Quy Khư tuyển mộ nhân sự rầm rộ, ông cũng tuyển được không ít tăng chúng và tín đồ. Đặc biệt là khi các tăng đồ này vui mừng phát hiện ra vị trụ trì Tâm Hải này lại là một dị năng giả, và thành Quy Khư rất thích hợp để tu hành, bọn họ đã gọi thầy gọi bạn, dần dần, ngày càng có nhiều tăng nhân đến nương tựa. Hiện nay, số lượng tăng đồ trong chùa Giác Phi đã gần trăm người, bọn họ tự canh tác, trồng thảo dược trên núi, và khoản thuế hương khói nộp cho thành Quy Khư cũng rất đáng kể.


 

Còn Đạo quán Vân Phù trên cùng một ngọn núi thì ít người hơn. Chủ yếu là do tính tình của Vân Ẩn đạo trưởng không tốt lắm, cũng không hay tuyển người, mà tuyển người thì lại phải thi trước, nghe nói chỉ riêng phần thi viết thôi đã có một trăm câu hỏi, còn phải nộp cả bùa đã vẽ, vẽ không đúng là bị từ chối ngay.

 

Đến nỗi hiện tại trong đạo quán, Vân Ẩn đạo trưởng chỉ có vỏn vẹn vài đệ tử, nhưng ông lại rất an phận với điều này.

 

Những người khác như Trương Quang Minh, Hoa Nhu, Tần Thịnh cũng đều có mặt. Thẩm Lan cười giải thích: “Tối qua chúng tôi tụ tập đón giao thừa đánh bài, sáng nay nghe Tần Mộ nói nên đều qua xem náo nhiệt.”


 

Chu Vân: “…” Hắn nhìn Lăng Đỉnh Tu đang đi đi lại lại trong phòng bệnh: “Gọi ông ấy không tỉnh à?”

 

Tần Mộ nói: “Hình như không gọi được, tôi lại hơi lo đây là một dạng tự bảo vệ để chữa lành của cơ thể, ngắt ngang thì không tốt.”

 

Chu Vân bước vào, xem xét tình trạng của Diệp Duật Khanh, thấy ông ta đúng là đang ngủ say, bèn bắt mạch ở cổ cho ông ta, thấy mạch tượng cũng ổn định.

 

Lăng Đỉnh Tu đứng bên cạnh nói: “Hôm qua sau khi ngài đi, ông ấy cứ ngủ mãi không tỉnh. Tôi vốn định gọi ông ấy dậy ăn bữa cơm tất niên, nhưng lại nhớ ngài dặn cứ để ông ấy ngủ, vậy nên đã không gọi.”

 

“Đến rạng sáng thì bắt đầu như thế này.”

 

Chu Vân hỏi: “Khoảng mấy giờ sáng?”

 

Lăng Đỉnh Tu hơi ngượng ngùng: “Lúc đó tôi ngủ quên mất, chỉ cảm thấy trong mơ rất dễ chịu, những vết thương cũ trên người như thể đều đã lành lại. Mãi sau này tỉnh dậy mới thấy có gì đó không ổn.”

 

Tần Mộ đứng bên cạnh gợi ý: “Mặc cho ông ta một bộ đồ Đay bóng tối nhé?”

 

Chu Vân trầm ngâm: “Đưa ông ta đến chỗ cây Đay bóng tối biến dị kia đi. Quang và Ám triệt tiêu lẫn nhau, có cây Đay bóng tối cấp Vương trấn áp, những quả cầu dị năng hệ Quang kia có lẽ sẽ không bay loạn xạ nữa.”

 

Tần Mộ nói: “Nhưng… cây Đay bóng tối cấp Vương đó hình như đã thăng cấp rồi, hôm qua tôi cũng thấy bên cạnh nó toàn là những quả cầu bóng tối.” Anh ta cũng đã hấp thụ không ít, cảm thấy dị năng hệ Ám của mình cũng được nâng cao.

 

Chu Vân nói: “Thế chẳng phải rất tốt sao? Thực vật dị năng có thiên địch sẽ phát triển nhanh hơn. Cứ chuyển vào xem thử, biết đâu trong tiềm thức Diệp Duật Khanh cảm nhận được kẻ địch, cũng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn thì sao.”

 

Tần Mộ: “…” Bỗng dưng cảm thấy Diệp hồ ly có hơi đáng thương.

 

Vân Ẩn đạo trưởng nói: “Cây Đay bóng tối đó quả thực có chút tác dụng. Trước kia dị năng của chúng tôi vẫn có chút tác dụng phụ, nhưng khi đến hang động của cây Đay bóng tối đó, lúc vận khí luyện công, sẽ cảm thấy cảm giác mất kiểm soát dị năng nhẹ đi một chút.”

 

Chu Vân hơi ngạc nhiên: “Đó là vì Đay bóng tối quả thực có khả năng ức chế và triệt tiêu dị năng của các thuộc tính khác. Cứ thử xem sao.”

 

Thế là Diệp Duật Khanh được chuyển vào trong hang động của cây Đay bóng tối biến dị, nằm ở đó. Những đốm sáng nhỏ không ngừng tuôn ra và những bóng đen của cây Đay bóng tối lơ lửng trong không trung quấn lấy nhau, triệt tiêu lẫn nhau.

 

Nửa giờ sau, Diệp Duật Khanh tỉnh lại.

 

Một lần thức tỉnh dị năng mà lại kinh động nhiều người như vậy, ông ta cũng có chút ngại ngùng. Nhưng lần này, ông ta quả thực đã cảm nhận được sự tồn tại của năng lượng hệ Quang. Mà cây Đay bóng tối biến dị bên cạnh như một lỗ đen không ngừng nuốt chửng ông ta, khiến ông ta cảm thấy bất an mãnh liệt. Sau khi tỉnh lại, ông ta có tình trạng cơ thể bị kiệt sức do sử dụng dị năng quá mức rất rõ ràng.

 

Chu Vân lại kiểm tra cơ thể cho ông ta, phát hiện quả nhiên tứ chi đã có dấu hiệu sinh trưởng rất rõ rệt.

 

Sau khi châm cứu cho Diệp Duật Khanh, hắn lại nhờ Trương Quang Minh lúc rảnh rỗi dạy cho Diệp Duật Khanh cách sử dụng dị năng hệ Quang, rồi mới cùng Quan Viễn Phong rời khỏi Vườn thuốc Nam Sơn.

 

Quan Viễn Phong lái xe đưa hắn ra ngoài, hỏi: “Về nghỉ ngơi tiếp hay đi đâu dạo chơi?” Anh bổ sung: “Chỉ hai chúng ta thôi.”

 

Chu Vân lại đang trầm tư, hắn nhớ ra một chuyện. Khoảng mùa xuân năm sau, dường như có người đã phát hiện ra hai bộ hài cốt của dị thú biến dị khổng lồ ở gần một miệng núi lửa phía Tây Bắc. Có lẽ chúng đã tranh đấu với nhau, cả hai đều bị thương nặng mà chết. Trên cơ thể chúng mọc lên một loại tảo núi lửa biến dị vô cùng tươi tốt.

 

Những cây tảo núi lửa biến dị này, giống như cây Đay bóng tối biến dị hôm nay, liên tục tỏa ra dị năng hệ Hỏa.

 

Tinh hạch hệ Hỏa cấp cao bên trong hai con dị thú biến dị thì gây ra một cuộc tranh giành khốc liệt giữa các dị năng giả.

 

Lúc đó hắn vẫn còn ở căn cứ Tam Sở, chỉ loáng thoáng nghe nói cuộc tranh giành lần này vô cùng thảm khốc, rất nhiều dị năng giả đã chết.

 

Hắn biết chuyện này cũng chỉ vì được chia một ít tảo núi lửa biến dị để nghiên cứu. Nhưng lúc đó mẫu vật quá ít, hắn lại nghèo, không có tiền mua, chỉ làm một ít phân tích rồi không còn mẫu vật để tiếp tục nữa.

 

Nhưng năng lượng hệ Hỏa chứa trong một chút tảo núi lửa đó lại vô cùng kinh người. Lúc đó hắn còn nghĩ, nếu thứ này có thể được ứng dụng, thì những người sống sót trong căn cứ sẽ không còn ai bị chết cóng nữa.

 

Hôm nay, khi nhìn thấy năng lượng hệ Ám khuếch tán từ cây Đay bóng tối, hắn chợt liên tưởng đến loại tảo núi lửa kia, và cả con dị thú núi lửa bí ẩn đó nữa.

 

Hắn đột nhiên cao hứng quay sang nói với Quan Viễn Phong: “Chúng ta đi du lịch đi!” Khoảng thời gian này quản lý thành Quy Khư thực sự quá bận rộn, hiếm khi có được một khoảng thời gian rảnh, nên đi xem thử.

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Chu Vân quay sang nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh: “Chỉ hai chúng ta thôi.”

 

Quan Viễn Phong nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của hắn, những công việc quân sự phức tạp bỗng trở nên không còn quan trọng nữa: “Được.”

 

Dù nói là đi ngay, nhưng vẫn cần phải chuẩn bị một vài thứ.

 

Chu Vân tỏ ra vô cùng nhiệt tình với chuyến đi sắp tới, bắt đầu cùng Tuệ Tinh thu dọn khắp nơi.

 

Máy phát điện cắm trại phải mang hai cái, một cái q*** t** bằng năng lượng mặt trời và một cái chạy xăng dạng hộp.

 

Vũ khí, cung tên, đèn pin siêu sáng, đèn cắm trại, cần câu cá và các loại công cụ vũ khí khác, bếp ga mini và các dụng cụ nhà bếp, lều, túi ngủ, túi chống ẩm và các vật dụng dã ngoại cùng với các loại thuốc cấp cứu khác. Cả hộp thu thập, các loại hộp đựng đồ, tủ lạnh di động, thùng xốp, túi nylon, túi Đay bóng tối cũng phải mang theo hết.

 

Còn phải nhanh chóng hấp thức ăn cho chó của Tuệ Tinh, và lương khô cho hai người họ.

 

Những thứ cần chuẩn bị quá nhiều, nhưng ngay khoảnh khắc đưa ra quyết định, Chu Vân đã liệt kê ra một danh sách dài trong đầu.

 

Quan Viễn Phong gọi một cuộc điện thoại sắp xếp ổn thỏa mọi việc, rồi lên lầu, thấy Chu Vân đang đứng trước tủ quần áo, mở một chiếc vali khổng lồ ra để sắp xếp quần áo cho cả hai.

 

Anh nói: “Để anh dọn cho, em chỉ cần nói cần những gì là được.”

 

Chu Vân đáp: “Không cần, anh dọn xong, lát nữa em lại phải dọn lại từ đầu.”

 

Quan Viễn Phong bị chê: “…”

 

Anh đành phải nói: “Anh vừa gọi điện cho Tiểu Giang, bảo cậu ấy dẫn người đến lắp flycam lên nóc xe, tiện thể kiểm tra lại xe. Tấm pin năng lượng mặt trời trên nóc, bánh xe, bình xăng, định vị đều phải điều chỉnh lại, còn phải lắp thêm một số vũ khí, thiết bị bảo vệ nữa.”

 

Chu Vân mừng rỡ: “Vậy thì phiền phó đội trưởng Giang quá.”

 

Quan Viễn Phong hỏi: “Tiểu Giang hỏi điểm đến là ở đâu, để cậu ấy tùy theo địa hình mà cài đặt sẵn bản đồ cho chúng ta luôn.”

 

Chu Vân đáp: “Cụm núi lửa Huyền Vũ. Trước đây em từng một mình lái xe đi du lịch đến đó, phong cảnh rất đẹp, ở đó có một hồ nước mặn rất đẹp.” Hắn tỏ ra vô cùng hào hứng.

 

Quan Viễn Phong sững sờ: “Quả thực rất đẹp.” Chỉ là, anh cứ ngỡ đây sẽ là một chuyến đi ngắn ngày.

 

Từ Đan Lâm lái xe qua đó cũng phải khoảng năm nghìn cây số, một chiều cũng mất sáu bảy ngày. Nếu gặp phải đường xấu, thời tiết không thuận lợi, dị thú biến dị hoặc bầy tang thi và các tình huống bất ngờ khác, sẽ còn tốn nhiều thời gian hơn, đi về cũng mất nửa tháng đến một tháng. Lại còn là mùa đông, ở vùng cao nguyên băng tuyết, có phải là quá xa không.

 

Nhưng anh không đưa ra ý kiến phản đối làm mất hứng. Chu Vân không phải là người tùy hứng, hắn đột ngột quyết định đi du lịch, nhất định là có lý do của riêng mình. Còn về những khó khăn có thể gặp phải trên đường, anh cũng hoàn toàn tự tin vào bản thân và Chu Vân, không hề lo lắng.

 

Chu Vân ngạc nhiên: “Anh cũng từng đến đó rồi à?”

 

Quan Viễn Phong gật đầu: “Anh đã từng đóng quân ở cao nguyên Băng Tích một thời gian ngắn để thực hiện nhiệm vụ, cụm núi lửa Huyền Vũ nằm gần lưu vực Long Hồ ở phía Tây Bắc của cao nguyên, anh đã đến đó xem qua rồi.”

 

Chu Vân cười nói: “Vậy thì tốt quá, em còn lo một mình không nhớ đường, có anh ở đây thì em yên tâm rồi.”

 

Trong lòng Quan Viễn Phong lập tức dâng lên một cảm giác muốn bảo vệ mãnh liệt: “Yên tâm.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 136: Nói Đi Là Đi
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...