Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 134: Năm Tháng Thoi Đưa
Thành Quy Khư chỉ có ngành công nghiệp nhẹ sản xuất các mặt hàng nhu yếu phẩm hàng ngày như nhà máy kem đánh răng, khăn mặt, xà phòng, nhưng thứ thu hút sự chú ý là một nhà máy sản xuất bếp năng lượng.
Nhà máy bếp năng lượng này lại sử dụng năng lượng tinh hạch, điều này khiến cả Nhậm Dược Phi và Cung Nghiên Thanh đều nhạy bén nhận ra sự phi thường.
Nhậm Dược Phi vội vàng hỏi người kỹ sư đang giới thiệu sản phẩm cho họ: “Thật sự có thể ứng dụng năng lượng tinh hạch sao?”
La Trung Ngọc ngồi đó, dưới ánh mắt của Quan Viễn Phong, đầu óc anh ta có chút rối bời, mãi một lúc lâu sau mới ấp úng nói: “Hiện tại chúng tôi đã thử chế tạo ra sản phẩm mẫu, dựa trên mẫu bếp năng lượng mặt trời trước đây.”
Trợ lý của anh ta mở một bản trình chiếu, khi nhìn thấy màn hình trình chiếu quen thuộc trên máy tính, anh ta cứng nhắc đọc theo kịch bản:
“Nhìn chung, bếp năng lượng tinh hạch hệ Hỏa này của chúng tôi vận dụng nguyên lý hội tụ năng lượng và nguyên lý phát xạ định hướng.”
“Chúng ta đều biết rằng, ở một tần số cụ thể, khi tần số của sóng khớp với tần số cố hữu của vật thể mục tiêu, hiện tượng cộng hưởng sẽ xảy ra, năng lượng sẽ tập trung vào vật thể mục tiêu…”
“Đây là ý tưởng được lấy cảm hứng từ phương pháp thi triển cộng hưởng năng lượng dị năng do Thành chủ Đông Quân đề xuất, chúng tôi đã ứng dụng vào công nghệ hội tụ năng lượng tinh hạch.”
“Bếp năng lượng tinh hạch của chúng tôi chính là một thiết bị hội tụ năng lượng và phát xạ định hướng. Nói một cách đơn giản là, chúng tôi hội tụ năng lượng thông qua thiết bị khúc xạ và phản xạ, sau đó sử dụng công nghệ mảng pha để phát năng lượng theo một hướng cụ thể, rồi chuyển hóa thành nhiệt năng.”
“Trong quá trình này, chúng tôi đã sử dụng một thiết bị cộng hưởng nhỏ để cộng hưởng năng lượng, tăng cường hiệu quả hội tụ năng lượng…”
Nhậm Dược Phi đã không thể chờ đợi được nữa: “Nếu theo nguyên lý và ý tưởng này của anh, liệu có thể chế tạo vũ khí năng lượng tinh hạch định hướng không?”
Đôi vai của La Trung Ngọc chùng xuống, vẻ mặt bất lực: “Hiện tại khó khăn của chúng tôi nằm ở chỗ không thể giải quyết được thiết bị lưu trữ năng lượng, thiết bị điều chỉnh hội tụ và phát xạ định hướng, cùng với hệ thống kiểm soát và giám sát ở giai đoạn sau này…”
Vì vậy, bọn họ chỉ có thể làm ra một chiếc bếp chuyển hóa năng lượng từ tinh hạch hệ Hỏa duy nhất, mà chiếc bếp này lại cực kỳ vô dụng, một viên tinh hạch năng lượng hệ Hỏa bình thường chỉ có thể rán chín một quả trứng mà thôi… Khi trời nóng, đập một quả trứng trên đá ngoài trời cũng có thể chín. Điều này khiến La Trung Ngọc, người đã bỏ ra rất nhiều tiền để nghiên cứu, cảm thấy vô cùng thất bại.
Nhưng Thành chủ Đông Quân lại hết lời khen ngợi, thậm chí còn để anh ta đến khu công nghiệp này mở một nhà máy bếp năng lượng tinh hạch nhỏ.
Một chiếc bếp năng lượng chỉ có thể rán chín một quả trứng! Thứ này liệu có ai mua không?
Thế nhưng Thành chủ Đông Quân lại rất lạc quan: “Sản phẩm cao cấp, cứ bán như đồ xa xỉ, sản phẩm năng lượng mới, giá cứ định cao một chút. Lô đầu tiên không cần làm nhiều, vật hiếm thì quý. Chắc chắn sẽ có người đặt hàng, nhớ phải giấu kỹ công nghệ cốt lõi.”
Anh ta cẩn thận liếc trộm Quan Viễn Phong một cái, Quan tướng quân vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc và lạnh lùng, dường như không hề bị lay động bởi những điều này.
Quả thực cũng không có tiến triển gì lớn, anh ta có chút nản lòng, con đường từ tinh hạch đến vũ khí còn xa vời vợi, lẽ nào anh ta chỉ có thể làm một giám đốc nhà máy năng lượng tinh hạch rồi ôm hận cả đời…
Nhưng hai mắt Nhậm Dược Phi lại sáng rực: “Ý tưởng rất hay! Chỗ tôi có vài chuyên gia vũ khí, sau Tết tôi sẽ cử người đến học hỏi nâng cao tay nghề cùng giám đốc La! Chúng tôi sẵn lòng hùn vốn mở nhà máy!”
Quan Viễn Phong khẽ ho khan một tiếng: “Đây là sản nghiệp của Thành chủ Đông Quân, chỉ chấp nhận góp vốn bằng công nghệ. Cứ mang thành quả nghiên cứu khoa học đến trước, chúng tôi sẽ xem xét có hợp tác hay không.”
Nhậm Dược Phi: “…” Anh ta quay đầu nhìn Quan Viễn Phong, vô cùng lên án: “Chẳng lẽ cậu không biết nó có triển vọng tốt đẹp đến thế nào trong lĩnh vực quân sự sao? Đừng có đặt ngưỡng cửa hợp tác cao như vậy chứ! Cứ tập hợp nhân tài, giải quyết các khó khăn kỹ thuật trước đã!”
Quan Viễn Phong nghiêm mặt nói: “Lạc Thủ Thường nói sau Tết sẽ cử người qua, ông ta đã đưa ra hai thành tựu khoa học rồi, còn giúp tôi xây dựng nhà máy quân sự miễn phí nữa.”
Nhậm Dược Phi: “…” Cái tên Lạc Thủ Thường này! Cạnh tranh quá rồi! Có để người khác sống hay không chứ!
Anh ta bực bội nói: “Được rồi, được rồi, chỗ tôi có một chút tiến triển trong việc lưu trữ tinh hạch, có một loại sò hữu ích trong việc lưu trữ năng lượng tinh hạch.”
Lúc này Quan Viễn Phong mới hài lòng gật đầu: “Gửi tài liệu qua trước đi, để Thành chủ Đông Quân xem qua đã.”
Nhậm Dược Phi nói: “Được!”
Cung Nghiên Thanh đứng bên cạnh cùng con gái, con rể và cháu trai chỉ nghe mà thấy như chuyện trên trời, đại khái cũng biết thứ này có lẽ có công dụng lớn trong lĩnh vực quân sự.
Ông ta cười nói: “Có việc gì tôi có thể làm không? Chúng tôi cũng có đội tàu ra khơi, loại sò đó, biết đâu chúng tôi cũng có thì sao?”
Ánh mắt của Quan Viễn Phong cuối cùng cũng dừng lại trên khuôn mặt Cung Nghiên Thanh: “Nếu Cung thành chủ có thể cung cấp một số nguyên liệu thô thì tốt quá rồi.”
Cung Nghiên Thanh mừng rỡ vô cùng: “Đó là điều tất nhiên, sau này cần loại sò nào, cứ nói với chúng tôi là được.”
Quan Viễn Phong gật đầu tán thưởng.
Sau khi xem xong khu công nghiệp, bọn họ lại tiện thể tham quan khu dân cư, khu trồng trọt và khu chăn nuôi, sau đó quay trở lại khán phòng của tòa thị chính để tổ chức buổi tiệc trà.
Chu Triện đã có một bài phát biểu ngắn gọn, giới thiệu sơ qua những thành tựu hiện tại của thành Quy Khư. Buổi tiệc trà diễn ra đơn giản và thực tế, nhưng đã tiêm một liều thuốc trợ tim cho toàn thể cư dân thành Quy Khư.
Khi buổi tiệc trà kết thúc, Nhậm Dược Phi mới theo Quan Viễn Phong trở về Vân Đỉnh Sơn Uyển. Nhậm Đóa Đóa đã được Tần Thịnh cho xe đưa đến chỗ Diêu Hoán từ trước, một đám người đang ngồi gói sủi cảo trong phòng khách.
Nhậm Đóa Đóa vừa gói sủi cảo vừa đọc thuộc lòng đơn thuốc cho Diêu Hoán nghe, thấy Quan Viễn Phong đến thì rất hiểu chuyện chào hỏi: “Chào Quan tướng quân, Bác sĩ Chu đang ở trong bếp ạ.”
Quan Viễn Phong gật đầu, sải bước chân dài đi vào bếp, Nhậm Dược Phi ngồi xuống, mỉm cười nói chuyện với Diêu Hoán: “Ông ngoại của Đóa Đóa định mùa xuân năm sau khi tuyết tan cũng sẽ đến miền Nam, đặc biệt nhờ tôi hỏi Diêu Lão ngài xem bên này đã xây trường học nào chưa? Ông ấy cũng muốn tìm một công việc giảng dạy.”
Diêu Hoán nói: “Giáo sư Mễ qua đây thì tốt quá rồi, chúng tôi hiện đang thiếu giáo dục đại học, ông ấy qua đây mở trường thì quá tốt, có thể đưa bao nhiêu người đến chúng tôi cũng đều có thể sắp xếp được.”
Nhậm Dược Phi nói: “Diêu Lão thật là khí phách, trước đây tôi khuyên ông ngoại con bé qua mà ông ấy mãi không chịu, bây giờ lại chủ động đề nghị muốn đến.”
Diêu Hoán nói: “Trung Châu đang bận loại trừ phe phái đối lập, kéo bè kết phái, vẫn là đến đây tốt hơn, đã là mạt thế rồi, yên ổn thanh tịnh chẳng phải tốt hơn sao.”
Nhậm Dược Phi nói: “Cũng không trách họ có e ngại, trước đây chỗ tôi cũng loạn, không ổn định, họ cũng không nỡ rời xa quê hương. Bây giờ có lẽ cũng là vì thấy bên chỗ mọi người không ngừng cho ra các thành quả công nghệ, có rất nhiều nhà khoa học có chút tiếng tăm trong ngành đều đã đến đây, nên ông ấy cũng thấy ngứa ngáy trong lòng.”
Diêu Hoán nói: “Bên kia có một ngọn núi Liên Hoa, dưới chân núi có một khu biệt thự, trước đây đều là nơi ở của các quan chức quyền quý, bây giờ đã được quy hoạch riêng cho các nhà khoa học từ khắp nơi đến ở và làm phòng thí nghiệm. Nếu giáo sư Mễ qua đây, ta sẽ bảo Chu Vân tìm một căn tốt cho giáo sư Mễ.”
Nhậm Dược Phi cảm ơn: “Vậy thì tốt quá rồi, cảm ơn giáo sư Diêu, tôi sẽ về chuyển lời, khuyên ông ấy mau chóng qua đây.”
Trong bếp, Quan Viễn Phong đang đứng cạnh Chu Vân xem hắn luộc sủi cảo, vừa lấy tạp dề đeo lên: “Thiết bị đã lắp đặt xong hết chưa?”
Chu Vân nói: “Lắp xong rồi, sáng nay nghe nói Đóa Đóa đến, vừa hay việc bên đó cũng xong, em liền cùng thầy trở về. Bên anh hôm nay tiệc trà thế nào?”
Quan Viễn Phong nói: “Cũng bình thường. Nhưng Nhậm Dược Phi rất hứng thú với cái bếp tinh hạch của La Trung Ngọc.”
Chu Vân cười hì hì: “Thả con săn sắt bắt con cá rô thôi mà, trước đây anh còn chê tiến độ chậm, anh xem, đợi căn cứ Tam Sở và căn cứ Tĩnh Nam cũng tham gia vào thì sẽ nhanh thôi. Một khi tinh hạch này có thể trở thành nguồn năng lượng mới, chúng ta sẽ phát tài.”
Quan Viễn Phong: “…”
Chu Vân thở dài: “Có làm chủ gia đình rồi mới biết củi gạo đắt đỏ, một thành phố lớn thế này, đâu đâu cũng cần năng lượng, cần tài nguyên, cần ăn uống. May mà bọn Chu Triện với Tần Mộ đều là người tài giỏi…”
Quan Viễn Phong nói: “Cần làm món gì? Nếu phiền phức quá anh gọi người đến giúp.”
Chu Vân nói: “Không sao, đều là quà do ba của Đóa Đóa gửi qua, heo sữa quay có sẵn rồi, chỉ cần cho vào hâm nóng lại. Gà cũng đã hấp, sủi cảo cũng đã gói xong hết rồi, chỉ cần luộc lên, còn có một ít há cảo cá, bánh gạo… Xào thêm hai món rau nữa là gần đủ rồi.”
Vừa dứt lời, Tần Thịnh tràn đầy năng lượng ở bên ngoài đã bước vào: “Bác sĩ Chu! Để tôi! Nghe nói có bánh gạo! Để tôi làm món cua xào bánh gạo!” Vừa vào đã thấy Quan Viễn Phong: “Quan tướng quân.”
Chu Vân cười nói: “Cua xào bánh gạo ngon đấy, cậu vào xào đi, bánh gạo đang ngâm nước bên kia kìa, tôi lên lầu viết mấy chữ.”
Quan Viễn Phong nói: “Viết gì thế em?”
Chu Vân nói: “Đóa Đóa nghe nói em biết viết chữ, nên nằng nặc đòi em viết một đôi câu đối Tết, bọn họ ăn cơm xong là về Tĩnh Nam rồi. Mai là ba mươi Tết, em viết thêm vài đôi câu đối cho mọi người. Mực đã mài sẵn trên lầu rồi, em còn pha cả kim phấn nữa.”
Quan Viễn Phong theo hắn lên lầu, bước vào phòng sách, quả nhiên thấy trên chiếc bàn rộng lớn đã trải sẵn những dải giấy đỏ rắc kim tuyến, trong nghiên mực cũng có mực pha kim phấn.
Chu Vân cầm cây bút lông lớn, tay kia lật cuốn sách mẫu câu đối, thuận tay viết thử vài chữ.
Quan Viễn Phong thấy hắn hạ bút như mây trôi nước chảy, viết bốn chữ “Tuế Tuế Bình An”, bất giác nhớ lại cảnh năm đầu tiên anh và Chu Vân đón Tết ở tầng ba mươi.
Chu Vân viết xong, có vẻ rất đắc ý, ngẩng đầu nhìn Quan Viễn Phong: “Anh thấy em viết thế nào?”
Quan Viễn Phong nói: “Ừm, anh nhớ năm đầu tiên anh và em đón Tết, em cũng viết bốn chữ này dán trên cửa.”
Chu Vân ngạc nhiên: “Em không nhớ nữa, sao anh nhớ rõ vậy?”
Quan Viễn Phong nói: “Lúc đó chỉ có hai chúng ta.” Bây giờ đón Tết đông người hơn, những người làm Chu Vân phân tâm cũng nhiều hơn. Giờ đây nhớ lại, lúc đó anh đã có được từng giây từng phút của Chu Vân, nhưng lại không hề biết mình giàu có đến nhường nào.
Chu Vân lại hạ bút viết mấy chữ “Thời gian thấm thoát thoi đưa, đón chào năm mới. Thời vận hưng thịnh, vạn sự đổi thay, cầu chúc bình an”, rồi viết luôn hoành phi “Vạn Tượng Canh Tân”. Quan Viễn Phong giúp hắn mang sang một bên để phơi khô, Chu Vân nói: “Tặng đôi này cho Tĩnh Nam đi. Bên Tam Sở cũng nói muốn một đôi.”
Hắn nhíu mày, bắt đầu tập trung suy nghĩ.
Quan Viễn Phong cầm cuốn sách câu đối lên, thuận tay lật một trang: “Đôi này đi, anh thấy khá hay.”
Chu Vân cầm lấy xem: “Thuận buồm xuôi gió cát tinh đến, vạn sự như ý phúc lâm môn.” Hắn không nhịn được cười: “Anh cũng qua loa quá đấy.” Tuy chê hơi sáo rỗng, nhưng hắn vẫn hạ bút nghiêm túc viết đôi câu đối này.
Tần Mộ bước vào thấy vậy liền reo hò khen ngợi: “Chữ đẹp quá, đôi này tặng tôi đi!”
Chu Vân: “…”
Tần Mộ cười: “Có chủ rồi à? Hay để tôi chọn đôi khác.” Anh ta cầm lấy cuốn sách câu đối trên tay Quan Viễn Phong lật xem, vừa nói chuyện với Chu Vân: “Hôm nay con rể của Cung thành chủ, người tên là Ngô Trụ ấy, có hỏi dò riêng với tôi, nói là một người bạn ở Trung Châu có một vị trưởng bối đã âm thầm làm phẫu thuật cấy ghép tinh hạch hệ Thủy, bây giờ có một số tác dụng phụ, rất sợ lạnh, không ngủ yên được. Muốn hỏi xem có thể nhờ Đông Quân có thời gian rảnh giúp xem bệnh, bồi bổ cơ thể được không, giá cả tùy bên Thành chủ Đông Quân ra.”
Chu Vân sững người, đặt bút xuống, nhưng Quan Viễn Phong lại nói: “Từ chối đi, cứ nói Đông Quân cũng không biết chữa.”
Tần Mộ nhìn về phía Chu Vân, Chu Vân suy nghĩ một chút rồi nói: “Cứ làm theo lời Quan tướng quân, từ chối đi.”
Tần Mộ cười nói: “Lúc đó tôi cũng lo là họ đang ném đá dò đường, chưa chắc đã thật sự có người như vậy, nên chỉ nói bên thành Quy Khư không có kỹ thuật này, có lẽ không giúp được anh ta.”
Chu Vân và Quan Viễn Phong nhìn nhau, tâm linh tương thông, e rằng thật sự có một người như vậy.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
