Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 125: Diệu Thủ Hồi Xuân
Bão tuyết gầm thét bay lượn, cuộn lên sương tuyết, xen lẫn cả những trụ băng, giống như một con rồng tuyết giận dữ ào ào lao xuống núi với khí thế vô cùng hùng hổ.
Từng đợt gió tuyết ập đến, quất mạnh vào cả đám người, ngăn cản tất cả mọi người leo lên núi.
Dị năng giả hệ Thổ đã xây dựng sẵn những boongke tránh bão tuyết, các chiến sĩ dị năng chia nhóm đứng trong boongke, dùng ống nhòm nhìn lên núi qua lỗ châu mai.
Bọn họ có chút bất an, thì thầm với nhau: “Sao còn chưa lên núi hành động? Không phải đã diễn tập rồi sao?”
“Có lẽ Quan tướng quân có cách khác.”
“Tôi nghe nói lốc xoáy của anh ấy có điện, có thể cuốn chết tang thi dọn sạch chiến trường, như vậy tốt hơn nhiều so với việc chúng ta từ từ đánh lên, cũng an toàn hơn.”
Bọn họ quả thực nhìn thấy vô số cơn lốc xoáy cuốn lên, khi bầy tang thi đối mặt với lốc xoáy, chúng không sức chống cự, đột nhiên bị cuốn lên không trung như những con rối bị xé nát, thi thể và xương vụn cháy thành tro trong tia chớp.
Từng bầy tang thi trên núi không hề biết đau đớn hay sợ hãi, chúng chỉ theo bản năng tránh xa loại sức mạnh đáng sợ này, gào thét bỏ chạy.
Đám tang thi mà dị năng giả bình thường phải mất mấy tiếng đồng hồ để dọn dẹp, giờ đây lại bị cuốn vào trong lốc xoáy, không thể phản kháng, bị xem như rác rưởi mà quét sạch không thương tiếc.
Cảnh tượng này khiến cho những quân nhân căn cứ ôm quyết tâm cảm tử đến đây đều cảm thấy vô cùng khoan khoái.
“Vẫn là Lạc tướng quân có cách, mời được Quan tướng quân đến.”
“Giá mà Quan tướng quân có thể thường trú tại căn cứ Tam Sở thì tốt rồi – cái cảm giác mỗi lần ra trận đều phải từ biệt người nhà này thật không dễ chịu chút nào.”
“Đã là mạt thế rồi, sống thêm được ngày nào hay ngày đó.”
Những bông tuyết lớn như lông ngỗng bay lượn trên không, nhưng không ai chú ý đến những cụm hoa nhỏ màu trắng mềm mại đang theo gió rơi xuống khắp ngọn núi.
Đột nhiên có người kinh ngạc: “Hình như gió đã nhỏ lại rồi.”
Cơn bão điên cuồng, vô cùng hung tợn, có thể lay chuyển trời đất, không biết từ lúc nào đã tan biến mất, không còn nghe thấy tiếng gào thét như xua đuổi vạn vật nữa.
Khi những bầy tang thi lớn bị cuốn sạch, những cơn lốc xoáy dường như cũng biến mất không còn dấu vết.
Trong không khí, gió dịu dàng từ từ thổi tới.
Những bông tuyết rơi xuống, như những sợi bông mỏng manh, lấp lánh, bay lượn trong gió nhẹ, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.
Mà những bông tuyết lả tả khi rơi xuống đất, vậy mà lại tan ra.
Tan ra?
Các chiến sĩ ở dưới là những người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường: “Tuyết đang tan!”
Đúng vậy, tuyết đang tan, ngay cả trong mùa đông giá rét này.
Tuyết tích tụ tan thành những dòng suối nhỏ, chảy vào những mầm cỏ xanh non.
Đợi đã, đây là mùa đông, lấy đâu ra mầm non?
Chẳng mấy chốc, các binh lính lần lượt kinh ngạc kêu lên.
Ngay trước mắt bọn họ, núi Mộc Lan phủ đầy tuyết trắng cứ thế mà tỉnh giấc với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Đúng vậy, chỉ có thể dùng hai từ “tỉnh giấc” để hình dung, hoặc là, “tái sinh”.
Những thảm cỏ xanh mướt mọc lên từ mặt đất, vươn ra những chiếc lá dày và dài, nhuộm xanh cả sườn núi. Những mầm cỏ non vàng óng vẫn không ngừng chui ra từ dưới lớp tuyết chưa tan hết, phá vỡ lớp đất đông cứng, liên tục nảy mầm.
Cây cối đâm chồi nảy lộc, tán cây nhanh chóng nở rộng, lá xanh như mây, trên sườn núi điểm xuyết những cây hoa nở rộ như khói như mây.
Hoa đỗ quyên nở rộ từng mảng lớn, đỏ thẫm, đỏ nhạt, đỏ cam, đỏ tía, rực rỡ như lửa, tựa như những mảng màu lộng lẫy đến tột cùng bắn tung tóe, hoang dại và lãng mạn, điểm xuyết khắp ngọn núi với những sắc độ đậm nhạt khác nhau.
Hoa trúc đào màu trắng hồng nở ra từ những cành lá mảnh mai, duyên dáng, tạo nên một khung cảnh hoa lá rực rỡ chói mắt.
Ngoài ra còn có hoa trà dại, hoa phượng tiên, hoa bìm bìm, hoa ngải tiên, bồ công anh và rất nhiều loài hoa dại không gọi được tên, từng cụm từng bụi nở rộ khắp sườn núi.
Mà tuyết thì vẫn còn đang từ từ tan chảy, tụ lại thành những dòng suối trong vắt, róc rách chảy xuống từ giữa những loài hoa cỏ tốt tươi.
Hoa lá tươi tắn, đậm nhạt đan xen, cây bụi và dây leo, tất cả dường như đã hấp thụ đủ năng lượng, thân và mầm căng mọng nước, lấp lánh bóng dầu, hối hả sinh trưởng.
Hương hoa thoang thoảng theo gió đưa tới, tựa như cảnh xuân rực rỡ cuối mùa.
Nhưng nhiệt độ trong không khí vẫn lạnh đến thấu xương, hơi thở phả ra từ miệng và mũi nhắc nhở bọn họ rằng đây vẫn là mùa đông. Những dãy núi trập trùng phía xa vẫn còn phủ tuyết trắng xóa, khô héo xám xịt.
Các binh sĩ sững sờ nhìn cảnh tượng này, bàn tán xôn xao: “Đây là dị năng hệ Mộc sao?”
“Chẳng lẽ… là Đông Quân?”
“Chắc là vị Đông Quân đã xây nên tòa thành Xương Rồng kia.”
“Đúng là thần tích.”
“Đông Quân, chính là Thần Mùa Xuân mà.”
“Vậy… tang thi vương đâu?”
Lạc Thủ Thường cũng quay đầu nhìn Chu Vân vẫn còn đang nhắm mắt, thở phào một hơi dài, nén lại sự phấn khích như chứng kiến thần tích khiến tim đập thình thịch trong lồng ngực, khẽ hỏi Quan Viễn Phong: “Tang thi vương đâu?”
Quan Viễn Phong vỗ vỗ lên người Tuệ Tinh, con chó đã sớm đi vòng quanh anh và Chu Vân, háo hức muốn chiến đấu: “Đi, lấy tinh hạch về đây.”
Tuệ Tinh được lệnh, vui mừng nhảy cẫng lên như một tia chớp, lao lên sườn núi.
Lạc Thủ Thường nửa tin nửa ngờ, ông nhìn Chu Vân. Chu Vân mở mắt ra quay sang nhìn ông, mỉm cười: “Xong rồi, có thể thu quân về thành rồi.”
Tuệ Tinh đã từ trên núi chạy nhanh về, miệng ngoạm một thứ tròn tròn bọc đầy dây leo, chạy đến trước mặt họ rồi nhả ra, sau đó vui vẻ chạy quanh Chu Vân để đòi thưởng.
Lạc Thủ Thường thấy Quan Viễn Phong lấy chiến đao ra gạt đám dây leo bọc quanh thứ đó, lúc này mới phát hiện ra đó là một cái đầu lâu của tang thi.
Đầu lâu không bị thối rữa nhiều, trên xương cốt tựa như băng ngọc mọc đầy bồ công anh, còn đang nở hoa vàng. Quan Viễn Phong thành thạo chém một nhát vào đầu lâu, để lộ ra tinh hạch hệ Thủy cấp vương to lớn lấp lánh bên trong.
Quan Viễn Phong đeo găng tay, nhưng vẫn lấy một chiếc khăn tay nhặt viên tinh hạch đang tỏa ra hơi lạnh đó lên, gói lại rồi đưa cho Chu Vân.
Chu Vân cười nói: “Cho anh.”
Quan Viễn Phong nói: “Anh có cái khác rồi, em dùng đi.”
Chu Vân cũng không từ chối, nhận lấy rồi tiện tay bỏ vào túi áo tác chiến, sau đó lấy một miếng thịt khô ra cho Tuệ Tinh ăn.
Hắn liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Tôm hùm đất biến dị ăn tối qua ngon thật đấy, con nào cũng đầy gạch, tối nay còn ăn được nữa không?”
Lạc Thủ Thường: “…”
Quân đội căn cứ rầm rộ kéo đến như đối mặt với đại địch, cuối cùng lại chỉ lên núi dọn dẹp những con tang thi lẻ tẻ còn sót lại, thu thập tinh hạch trên xác chúng.
Tiếng quân ca vang dội khắp núi, đã lâu lắm rồi bọn họ mới có một trận thắng mà không hề tổn thất, thậm chí còn không tốn một viên đạn nào như thế này.
Lạc Thủ Thường giao lại cho đội ngũ còn lại dọn dẹp, quay người định lên xe, lại thấy viên phó quan bên cạnh có chút tiếc nuối: “Tướng quân, cả một núi rau dại thế này, tôi dẫn một đội cảnh vệ đi hái một ít về nhé, lâu lắm rồi chưa được ăn rau xanh tươi.”
Anh ta nuốt nước bọt: “Nhiều rau tề lắm, non mơn mởn, tối nay có thể gói sủi cảo rồi.”
Lạc Thủ Thường: “…” Ông có chút bất đắc dĩ phất tay: “Cậu ở lại, hái nhiều một chút.” Những ngày này đúng là đã làm khổ mọi người rồi.
Mắt phó quan sáng lên: “Vâng!”
Rồi lại khéo léo lấy lòng: “Tôi thấy bên kia có một cây hương xuân to lắm, tôi sẽ cho người lên cây hái nhiều một chút về làm rau trộn cho ngài.”
Lạc Thủ Thường: “…”
Ông vẫy tay gọi viên phó quan lại gần: “Cậu dẫn một đội lên núi tìm thi thể của con tang thi vương đó mang về, rồi chụp ít ảnh, quay ít video hiện trường về cho tôi xem.”
Phó quan trung thành tuyệt đối, lập tức đáp: “Vâng!”
Lạc Thủ Thường quay người đi về phía xe của mình, thấy phía trước Quan Viễn Phong đang mở cửa xe nhìn Chu Vân lên xe, cẩn thận như đang bảo vệ một báu vật quý hiếm nào đó, rồi mới tự mình lên xe.
Mặc dù trước đó ông cũng cảm nhận được Quan Viễn Phong quá coi vị thành chủ Đông Quân này, nhưng lúc này ông đột nhiên hoàn toàn hiểu ra, đó không phải vì đối phương là một món trang sức dễ vỡ.
Đây rõ ràng là một vũ khí sát thương hàng loạt, không thể tùy tiện sử dụng, một khi sử dụng chắc chắn sẽ bị người ta dòm ngó, ao ước.
Tay không xây thành, hóa tuyết hồi xuân, vô hình giết địch, ông thậm chí còn không biết con tang thi vương đó bị giết lúc nào, dù sao thì hai người đó vẫn luôn ở bên cạnh ông.
Ông đúng là đồ ngốc mà, lại còn tưởng người ta cần được bảo vệ.
Trong xe việt dã, Đường An Thần lái xe ở phía trước, Tuệ Tinh ngồi ở ghế phụ, Quan Viễn Phong và Chu Vân ngồi ở hàng sau.
Thực ra vừa lên xe là Chu Vân đã có chút uể oải nhắm mắt lại, Quan Viễn Phong đưa tay ôm lấy eo Chu Vân: “Nằm xuống nghỉ một lát đi, hay là em muốn hấp thụ viên tinh hạch này luôn.”
Chu Vân thuận thế nằm lên đùi Quan Viễn Phong: “Em nghỉ một lát, quả thực hơi mệt.” Làm màu quả thật không dễ dàng gì, trước đó dùng bồ công anh để tiêu diệt tang thi vương, tuy có lốc xoáy mang điện của Quan Viễn Phong giúp sức, nhưng cũng không hề nhẹ nhàng chút nào.
Sau đó lại làm tan hết trận bão tuyết do tang thi vương mang đến, dùng dị năng đánh thức và thúc đẩy thực vật trên cả ngọn núi sinh trưởng, hắn thực sự có chút cạn kiệt dị năng, đã lâu rồi không có cảm giác mệt mỏi kiệt quệ như vậy.
Hắn có chút cảm khái: “Muốn ra oai trước mặt người khác thì phải chịu khổ sau lưng.”
Quan Viễn Phong: “…”
Chu Vân không nhịn được mà cười phá lên.
Cuối cùng Quan Viễn Phong cũng có chút bất đắc dĩ mỉm cười, nói: “Cũng không phải đánh không lại, cùng lắm thì đánh chậm hơn một chút thôi, hà cớ gì phải lãng phí nhiều dị năng như vậy.” Anh đưa tay từ từ v**t v* gò má có phần tái nhợt của hắn, trong lòng vô cùng thương xót.
Chu Vân nói: “Đã đến một lần thì phải ra vẻ cho hoành tráng. Bản thân Lạc Thủ Thường cũng là một cường giả cấp cao, trong tay có binh có quyền, có địa bàn có tài nguyên, lòng tự trọng cao, thực ra ông ấy không phục anh lắm đâu. Muốn ông ta tâm phục khẩu phục, gây dựng uy thế ở căn cứ Tam Sở, không thể hiện chút bản lĩnh thật sự ra thì sao được.”
“Căn cứ Tam Sở rất quan trọng, là một thành phố công nghiệp lâu đời, mà thành Quy Khư của chúng ta lại yếu nhất về công nghiệp. Lần này rất đáng giá.”
Quan Viễn Phong thấy hắn càng nói càng đắc ý, gò má thậm chí còn ửng hồng, đôi mắt sáng lấp lánh, hoàn toàn khác với vẻ mặt chìm sâu trong ác mộng đêm qua, anh không khỏi mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa môi hắn: “Thành chủ Đông Quân quả nhiên lợi hại.”
Chu Vân dựa vào chân Quan Viễn Phong, cảm thấy thật ấm áp và an tâm, sau khi hưng phấn thì mệt mỏi ập đến, hắn buồn ngủ rã rời, mí mắt cũng sụp xuống, nhưng vẫn kiêu ngạo nói: “Chuyện đó còn phải nói sao.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
