Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 118: Nâng Ly Vì Tình Yêu

Hoa Nhu thấy mọi người trong phòng tiệc đều nhìn về phía sau lưng mình, ngay cả Tuệ Tinh vốn đang ở cạnh Triệu Dực cũng vui vẻ chạy tới. Cô bé vội vàng quay đầu lại, bắt gặp gương mặt nghiêm túc quen thuộc của Quan Viễn Phong, mặt liền đỏ bừng lên.

 

Tần Thịnh ngồi đối diện vội vàng giải vây cho cô: “Đội trưởng Quan và bác sĩ Chu là bạn bè vào sinh ra tử đó! Ha ha ha, thân thiết như một đôi vậy.”

 

Cậu ta vừa dứt lời, cả căn phòng càng thêm im lặng, tất cả mọi người đều nhìn cậu ta với vẻ kinh ngạc hơn. Tần Mộ ngồi cạnh Thẩm Lan không nỡ nhìn thẳng, đưa tay lên che mặt giả vờ mình không tồn tại.


 

Bên chiếc bàn tròn đối diện, Diêu Hoán đang ngồi trò chuyện với Vân Ẩn đạo trưởng cũng phải nghẹn họng trân trối, miếng bánh kem vừa xiên trên nĩa lại rơi ngược về đĩa. Triệu Dực ngồi cạnh ông có chút ngơ ngác, trố mắt nhìn, không hiểu tại sao đột nhiên lại im lặng đến thế.

 

Tiếng dương cầm bỗng vang lên.

 

Những ngón tay của Thẩm Lan nhảy múa trên phím đàn, khúc dạo đầu quen thuộc vừa vui tươi vừa có sức lan tỏa, đó là giai điệu đặc trưng của «Bài Ca Uống Rượu».


 

Một người phụ nữ đột nhiên đứng lên, cất tiếng hát theo điệu nhạc: “Nào ta hãy cùng nâng cao ly rượu mừng, trong ly rượu đẹp tựa hoa tươi nở…”

 

Cô mặc một chiếc váy sơ mi màu xanh đen đơn giản, mặt tròn mắt to, dung mạo dịu dàng, giọng hát hay đến bất ngờ, cao vút và đầy nhiệt huyết, dễ dàng khuấy động bầu không khí của bữa tiệc.

 

Mọi người trong sảnh vui vẻ vỗ tay theo nhịp, đệm nhạc cho người phụ nữ.


 

“Nâng ly lên, tận hưởng niềm vui! Dù là đêm hay ngày!”

 

“Cuộc sống là phải tận hưởng, nhưng không thể thiếu tình yêu!”

 

Trong bầu không khí vui vẻ sôi trào, Đổng Khả Tâm cười nói để lảng sang chuyện khác: “Phó đội trưởng Giang, đây là chị dâu phải không? Nghe nói trước đây chị ấy học thanh nhạc, quả nhiên hát hay thật, lúc trước em có nghe thấy chị dâu luyện hát ở nhà.”

 

Giang Dung Khiêm đáp: “Đúng vậy, không làm phiền mọi người chứ.”


 

Đổng Khả Tâm nói: “Không làm phiền đâu mà, chị toàn luyện hát vào buổi chiều tối, nghe cũng hay lắm.”

 

Một cô bé cầm bong bóng trong tay chạy tới: “Bố ơi! Mẹ đang hát!”

 

Giang Dung Khiêm bế cô bé lên: “Chào chú Quan, chào chị Đổng đi con. Đây là con gái tôi, Giang Đan.”

 

Quan Viễn Phong liếc nhìn Hoa Nhu đang cúi gằm mặt, ánh mắt lảng tránh, bối rối và lúng túng. Anh không nói gì, chỉ gật đầu đáp lại Giang Đan rồi đi tới bàn của Diêu Hoán. Vân Ẩn đạo trưởng đã nhường chỗ cho anh: “Đội trưởng Quan ngồi đi.”


 

Diêu Hoán nhìn Quan Viễn Phong, cười tủm tỉm: “Sao Đội trưởng Quan lại đến một mình thế? Không đưa Chu Vân tới à?”

 

Quan Viễn Phong đáp: “Chẳng phải là thầy giao cho em ấy nhiệm vụ viết luận văn sao? Mấy hôm nay em ấy bận đến mức thường xuyên thức đêm, tối cũng không ngủ sớm, sáng lại không dậy nổi.”

 

Diêu Hoán nói: “Ồ… Đây là đến để hỏi tội ta đây mà…”

 

Thiền sư Tâm Hải ngồi cạnh ông cười nói: “Chẳng lẽ không đáng sao? Tôi thấy bác sĩ Chu vốn đã rất chăm chỉ rồi, Diêu lão hà cớ gì còn tạo thêm gánh nặng cho cậu ấy nữa.”


 

“Bây giờ đang xây dựng thành mới, bận rộn lắm. Bác sĩ Chu như một đội viên chữa cháy khắp nơi, lúc nào cũng rất vất vả, ngài cũng không thương cậu ấy chút nào.”

 

Diêu Hoán đáp: “Đầu óc Chu Vân thông minh như vậy, sao có thể lãng phí thời gian vào những việc mà ai cũng làm được chứ. Hiện tại chúng ta có mấy loại thuốc mới cần chứng minh, vẫn đang thiếu nhân tài chuyên môn. Ta bảo cậu ấy tìm thêm người để chia sẻ bớt việc vặt. Phải biết rằng, chỉ khi có thành quả nghiên cứu khoa học, công bố thuốc mới hiệu quả, có lợi ích xã hội rồi thì mới có nguồn nhân tài nghiên cứu khoa học không ngừng đổ về. Có người mới có sản nghiệp, thành Quy Khư này mới thực sự sống được.”

 

Ông liếc nhìn Quan Viễn Phong, ánh mắt ngập ý cười: “Hơn nữa, cậu học trò này của ta tính tình bướng bỉnh lắm, nếu nó muốn đến, ta có gọi hay không thì nó cũng sẽ đến. Nó không muốn đến, thì chắc chắn là không muốn đến, luận văn chỉ là cái cớ mà thôi.”


 

Quan Viễn Phong im lặng không nói, anh cảm thấy Chu Vân không vui, nhưng có nhiều người ở đây, anh lại không muốn phơi bày những cảm xúc tinh tế của Chu Vân trước mặt người ngoài. Anh nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu không phải là nhiệm vụ do thầy giao, cháu khuyên em ấy vẫn nên chú ý giờ giấc nghỉ ngơi thì hơn.”

 

Anh đứng dậy: “Vậy thầy và mọi người cứ từ từ trò chuyện, cháu đi trước.”

 

Diêu Hoán cười tủm tỉm: “Đi về với Chu Vân đi.”


 

Quan Viễn Phong: “…” Anh vỗ đầu Tuệ Tinh: “Mày ở đây chơi với các bạn nhỏ đi.” Lại thấy Giang Dung Khiêm và Đổng Khả Tâm định đi theo, anh cũng vẫy tay ra hiệu cho bọn họ ở lại: “Mọi người cứ ở lại đi, hôm nay không có nhiệm vụ gì nữa, tôi về một mình.”

 

Anh bước ra khỏi phòng tiệc, cảm thấy sau lưng vẫn có người lén nhìn mình, mà trong phòng tiệc, vợ của Giang Dung Khiêm vẫn đang say sưa hát: “A, chúng ta hãy vì tình yêu mà cạn ly, rồi lại cạn ly.”

 

Anh ra ngoài, tự lái xe về Sơn Uyển, đầu tiên là đến biệt thự, quả nhiên không thấy Chu Vân. Anh cảm thấy Chu Vân đã ít nhất ba bốn ngày không xuống lầu rồi. Một khi hắn đã tập trung thì người khác có chạy theo cũng không kịp.


 

Đỗ xe xong, anh đi thẳng lên tầng ba mươi, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm, trong phòng toàn là mùi canh giò heo hầm đậu nành.

 

Trên bàn, trong đĩa ăn có một bọc giấy bạc, nhìn hình dạng chắc chắn là sườn nướng mật ong giấy bạc, sau lần đầu tiên anh ăn và kinh ngạc như được nếm món ngon trên trời, lần nào Chu Vân cũng nướng nửa tảng sườn.

 

Anh đi vào xem, thấy Chu Vân vẫn đang ở trong phòng làm việc, chuyên tâm nhìn vào máy tính. Ánh hoàng hôn xuyên qua khung cửa sổ chiếu lên gò má hắn, ánh mắt tập trung, nhưng hắn vẫn ngẩng lên nhìn anh cười: “Em nướng sườn mật ong rồi đó, anh ăn trước đi. Em sắp xong rồi.”

 

Quan Viễn Phong ngồi xuống chiếc sô pha đơn bên cạnh Chu Vân, đó là một chiếc sô pha vải nhung kẻ màu xanh rêu đã hơi cũ, Chu Vân thường thích ngồi đọc sách ở đây.

 

Chu Vân nhận ra anh có chuyện muốn nói, liền lưu tài liệu lại rồi ngẩng lên nhìn anh: “Hôm nay có chuyện gì à? Không phải anh đi xem nhà máy thủy điện nhỏ ở hồ chứa sao?”

 

Lời nói của Quan Viễn Phong nghẹn lại ở cổ họng, anh cẩn trọng nói ra những lời đã suy nghĩ kỹ trên đường đi: “Hôm nay mọi người tổ chức sinh nhật cho Triệu Dực.”

 

Chu Vân gật đầu: “Đúng rồi, anh đi à? Bánh kem là em nướng đó, có cho nhiều dâu tây và việt quất lắm, anh đã ăn chưa?”

 

Quan Viễn Phong: “Anh thấy rồi… Ý anh là, bây giờ suy nghĩ của đám trẻ khá cởi mở.”

 

Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy đang tập trung nhìn mình của Chu Vân, do dự nói: “Hình như bọn họ đã hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta.”

 

Anh nói úp mở: “Anh thì không quan tâm đến danh tiếng gì cả, nhưng em… Ý anh là, hay là để anh tìm cơ hội giải thích rõ ràng.”

 

Ánh mắt Chu Vân lúc đầu có vẻ hoang mang ngạc nhiên, nhưng sau đó lại chuyển thành thấu hiểu, khóe miệng từ từ nở một nụ cười. Quan Viễn Phong nhìn vẻ mặt của Chu Vân thay đổi, không hiểu sao tim lại đập nhanh hơn.

 

Chu Vân nhìn anh rất thản nhiên: “Giải thích cái gì chứ? Xu hướng giới tính của em đúng là nam mà.”

 

Hắn nhìn Quan Viễn Phong dường như đang sững sờ, mỉm cười nói: “Thầy cũng biết xu hướng giới tính của em mà.”

 

Hắn nhìn Quan Viễn Phong, không nói tiếp. Hắn đang chờ một câu trả lời.

 

Quan Viễn Phong im lặng rất lâu, cứ nhìn hắn, vẻ mặt vừa kinh ngạc, lại vừa như thể mọi thứ đã có lời giải đáp. Yết hầu anh khẽ trượt lên trượt xuống, cổ họng khô khốc: “Đàn ông với đàn ông… yêu nhau như thế nào?”

 

Chu Vân trả lời rất nhanh: “Giống như đàn ông và phụ nữ thôi.”

 

Thậm chí hắn còn kiên nhẫn giải thích: “Nó đến lúc nào không hay không biết, cũng không hề có lý lẽ…”

 

Hắn đột nhiên ngừng lại, vì Quan Viễn Phong đã hơi cúi người xuống, thân hình cao lớn bao trùm lấy hắn. Anh cúi đầu, dùng môi chạm nhẹ lên môi Chu Vân, rất nhẹ, như thể đang xác nhận điều gì đó: “Là thế này sao?”

 

Chu Vân nhìn anh, môi hơi hé mở, như thể bị dọa đến ngây người.

 

Khóe miệng Quan Viễn Phong thoáng chút đắc ý, như thể đã giành được chiến thắng chiến lược đầu tiên, anh ngồi lại vào sô pha, vừa mở miệng định nói gì đó.

 

Ánh mắt Chu Vân sâu hơn, hắn đã đứng dậy, đưa tay đè mạnh vai anh vào lưng ghế sô pha, cúi người xuống, đáp lại nụ hôn của anh bằng một thái độ dữ dội hơn.

 

Nụ hôn này rất sâu, rất lâu, đầu gối phải của Chu Vân tì lên sô pha cạnh chân Quan Viễn Phong, từ mãnh liệt lúc đầu, dần dần biến thành nụ hôn tinh tế dịu dàng.

 

Quan Viễn Phong có thể cảm nhận được hơi thở của Chu Vân, gần trong gang tấc.

 

Nụ hôn này mang theo niềm vui sướng, từ nồng nàn đến dần dần hụt hơi, rồi dường như muốn rút lui.

 

Anh đưa tay giữ lấy vai Chu Vân, tay kia đặt lên sau gáy hắn, hơi dùng sức một chút, không cho phép hắn lùi bước.

 

Cả hai gần như không thở nổi, dường như cả cơ thể đều bị hormone điều khiển, những h*m m**n và suy nghĩ trong đầu là chất xúc tác, biến bộ não của cả hai thành một thứ bột nhão đã lên men, cũng không biết ai chiếm thế thượng phong, chỉ biết rằng sự giằng co, thăm dò và cho phép này quá đỗi mê người.

 

Một tay Quan Viễn Phong trượt từ sống lưng Chu Vân xuống, ôm lấy eo hắn, dùng sức một chút, để hắn ngồi lên đùi mình. Rồi thuận thế v**t v* bắp đùi đang căng cứng của hắn khi quỳ trên sô pha, hơi nóng từ lòng bàn tay xuyên thẳng qua lớp quần vải lanh mỏng, làm làn da Chu Vân nóng rực.

 

Cơ thể Chu Vân vốn đã bị đốt cháy, giờ lại bị Quan Viễn Phong giành lấy thế chủ động. Lòng bàn tay khô ráp có vết chai đó liên tục cọ qua cơ thể, giống như bị một loạt tia sét liên tiếp đánh trúng, cảm giác tê dại đau nhói mang theo hơi nóng lan tỏa trên da, hắn nghi ngờ Quan Viễn Phong đã dùng dị năng.

 

Nhưng khi hắn nắm ngược lại bàn tay Quan Viễn Phong, trong lòng bàn tay nóng rực mạnh mẽ đó không hề có dấu hiệu sử dụng dị năng.

 

Tay Quan Viễn Phong rất lớn, năm ngón tay siết lại, đan chặt mười ngón với hắn, hôn hắn sâu hơn, mạnh mẽ hơn.

 

Hắn cũng không chịu yếu thế, tỉ mỉ hôn lên trán, cổ, ngực anh, chỉ lướt qua rồi thôi, châm lửa ở khắp nơi.

 

Cả hai cũng không biết từ lúc nào đã ôm nhau lên chiếc giường trong phòng.

 

Cơ thể hòa hợp, đôi môi mềm mại, vòng eo thon gọn săn chắc. Quan Viễn Phong sâu sắc và tỉ mỉ, thưởng thức cơ thể hắn không biết mệt mỏi, trong hơi thở ngập tràn mùi hương hoa sen thanh mát ẩm ướt.

 

===

 

Nửa đêm, Quan Viễn Phong thức dậy, anh cho miếng sườn nướng mật ong bọc giấy bạc còn nguyên vẹn vào lò nướng lại mười phút, lấy ra mở bọc, mùi thơm ngọt của mật ong và hương chanh hòa quyện với mùi thịt, mùi thì là và tiêu lan tỏa khắp nơi.

 

Anh đặt vào đĩa mang vào phòng, thấy Chu Vân đang ôm chăn nằm sấp ngủ, vai và lưng đều lộ ra ngoài chăn.

 

Anh do dự một lúc, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng đẩy hắn: “Không phải em nói đói sao? Sườn nướng nóng rồi, dậy ăn một chút đi em.”

 

Chu Vân không động đậy, hàng mi dài khẽ run run, dường như đang yếu ớt đấu tranh giữa việc dậy ăn và ngủ, cuối cùng vẫn từ bỏ và chìm vào giấc mơ.

 

Quan Viễn Phong: “…” Đại lão cấp năm xem ra thể lực cũng không tốt lắm nhỉ.

 

Sương thu đã buông xuống, trời có chút lạnh. Anh kéo chăn lên đắp kín tấm lưng có đường cong tuyệt đẹp kia, đưa tay hắn vào trong chăn. Anh có chút kinh ngạc vì mình đã làm kẻ mù lòa lâu như vậy, bỏ lỡ nhiều cảnh đẹp đến thế.

 

Anh lại cảm thấy đói, bèn bưng đĩa sườn ra, tự mình ăn bữa tối muộn trước bàn ăn, còn uống thêm hai bát canh. Khi định xử lý chỗ xương còn lại, anh mới nhớ đến Tuệ Tinh.

 

Anh lấy điện thoại ra xem, quả nhiên thấy tin nhắn của Giang Dung Khiêm hỏi anh, ở biệt thự không thấy người, anh ta để Tuệ Tinh ở lại bên chỗ Diêu lão rồi.

 

Quan Viễn Phong trả lời lại một chữ: “Ừ”.

 

Đổng Khả Tâm thì gửi lịch trình công việc ngày mai cho anh.

 

Anh trả lời lại một câu: “Dời lại hết.”

 

Anh trở về phòng, thỏa mãn nằm xuống, tự nhiên vòng tay qua eo Chu Vân, cảm giác chạm vào làn da trơn láng ấm áp khiến anh hài lòng.

 

Anh kéo đối phương vào lòng mình gần hơn một chút, cảm nhận lưng hắn áp sát vào ngực mình, cảm nhận trái tim đối phương đang đập theo nhịp. Cảm giác mới lạ này khiến anh say mê.

 

Ngày mai, anh sẽ ở bên Chu Vân.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 118: Nâng Ly Vì Tình Yêu
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...