Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 113: Xây Một Tòa Thành

Trên quảng trường, một tấm áp phích lớn dán trên chiếc xe tải quân dụng màu xanh rêu đặc biệt thu hút sự chú ý, trên đó in dòng chữ nổi bật: “Căn cứ Quy Khư tuyển mộ cư dân khai hoang, dũng cảm tiến lên, cùng xây dựng ngôi nhà mới! Nhóm người khai hoang đầu tiên được miễn thuế một năm!”

 

Trên áp phích, ngoài việc trình bày đơn giản về vị trí và hiện trạng của căn cứ Quy Khư, còn thẳng thắn nêu rõ ưu điểm và nhược điểm. Ưu điểm là nằm ở phía Nam, tựa núi nhìn sông, tương đối an toàn. Thời tiết ấm áp, mưa nhiều, nguồn nước dồi dào, đất đai màu mỡ, thích hợp cho nông nghiệp và sinh sống. Nhược điểm là mùa hè rất nóng, không thể đi lại ngoài trời, có nhiều rắn rết côn trùng biến dị, còn mùa đông vẫn có thời tiết cực đoan lạnh giá, có tuyết rơi.


 

Hiện tại, đã bước đầu xây dựng được hệ thống cung cấp thủy lợi và điện lực, nhà máy nước sạch, trạm y tế đơn giản và các công trình phòng thủ an ninh cơ bản, có quân đội chính quy đồn trú, về cơ bản đã có thể đáp ứng nhu cầu sinh hoạt và an toàn cơ bản của cư dân.

 

Bên dưới liệt kê rõ ràng đối tượng cư dân khai hoang cần tuyển mộ.

 

Thành viên đội thám hiểm và hộ vệ: Sức khỏe tốt, có kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã, có thể thành thạo tiêu diệt tang thi và dã thú, sinh vật biến dị, dũng cảm khám phá những khu vực chưa biết, thu thập thực vật biến dị.


 

Nhân viên xây dựng cơ sở hạ tầng: Những nhân tài có kỹ năng chuyên môn về xây dựng công trình, thủy lợi, thủy điện, điện năng lượng mặt trời, nông nghiệp thủ công nghiệp, máy tính, viễn thông, đảm nhận việc hoàn thiện và mở rộng cơ sở hạ tầng của căn cứ, như xây dựng tường thành, các công trình thủy lợi thủy điện, phát điện quang điện, nhà ở, đường sá, ruộng đồng, nhà máy, trung tâm dữ liệu thông tin, quy hoạch và xây dựng các thiết bị cơ sở hạ tầng viễn thông.

 

Nhân viên sản xuất, trồng trọt, chăn nuôi: Những nhân tài có kinh nghiệm hoặc kỹ thuật chuyên môn về trồng trọt, chăn nuôi, có thể đảm nhận các công việc trồng trọt cây nông nghiệp, hoa quả, rau, thảo dược cũng như chăn nuôi gia cầm, gia súc thông thường.

 

Nhân viên y tế vệ sinh: Nhân viên y tế có khả năng cứu chữa, chịu trách nhiệm đảm bảo sức khỏe cho cư dân trong căn cứ, phòng chống dịch bệnh và các công việc y tế khác.


 

Nhà giáo dục: Nhân viên chuyên ngành văn học, lịch sử, nghệ thuật, các môn khoa học cơ bản, yêu thích sự nghiệp giáo dục, ưu tiên những người có kinh nghiệm giáo dục.

 

Nhân viên nghiên cứu khoa học: Nhân viên nghiên cứu khoa học có nghiên cứu sâu hoặc hứng thú trong các ngành nghề, có khả năng nghiên cứu độc lập từ trước mạt thế.

 

Tất cả những người khai hoang đều được hưởng phúc lợi của người khai hoang và có thể mang theo gia đình. Ngoài ra, điều đáng chú ý hơn là căn cứ cũng tiếp nhận những cư dân thường trú không giới hạn giới tính, tuổi tác, trình độ học vấn và không có tiền án tiền sự, cũng được hưởng phúc lợi miễn thuế một năm. Nếu là người già, trẻ em, người bệnh, người tàn tật không có người nuôi dưỡng, sẽ được căn cứ thống nhất phát trợ cấp, đảm bảo cuộc sống. Những ai có ý định ở lại lâu dài có thể đăng ký, đến lúc đó sẽ được thống nhất sắp xếp đi cùng quân đồn trú.


 

Thông báo này khiến mọi người dân Trung Châu đang khao khát thay đổi hiện trạng đều có chút chú ý quan tâm.

 

Không ít người đã đến chụp lại tấm áp phích tuyển mộ của căn cứ rồi về xem kỹ. Tôn Hằng Nghị vừa từ mỏ khoáng sản trở về, mệt mỏi bước xuống xe, lúc đi ngang qua quảng trường thấy tờ rơi quảng cáo, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ “miễn thuế một năm”, sự chú ý ngay lập tức bị thu hút.

 

Anh ta đến trước tấm áp phích xem xét kỹ lưỡng một hồi, lấy điện thoại ra chụp lại, rồi hỏi han chi tiết một số vấn đề với các nhân viên quân đội đang đứng ở quầy tuyên truyền.


 

Anh ta trở về một tòa nhà cao tầng ở rìa căn cứ, bước vào nhà mình. Nơi đây là ba gia đình cùng ở chung một căn hộ, ba đứa con cùng mẹ và vợ anh đều đang đợi anh về ăn tối.

 

Bữa tối là khoai tây miếng và cơm ngũ cốc thô được cấp phát, kèm một ít cá khô. Mấy đứa trẻ mỗi đứa được một quả trứng luộc. Trời đã trở lạnh, tuy chưa có tuyết rơi, nhưng nghe nói phía Bắc đã bị tuyết lớn phong tỏa thành phố, bên này chắc cũng sắp rồi.

 

Nghĩ đến trận tuyết lớn lạnh thấu xương và mùa đông đói meo năm ngoái, anh ta có chút đau lòng, cẩn thận để lại phần cơm cho vợ là Viên Lan: “Anh ăn bánh bao ở công trường rồi, em ăn đi.” Anh nhìn mẹ già bên cạnh mắt đã mờ, tai đã lãng, đang nheo mắt xỏ kim khâu tất. Mẹ anh ta lần nào cũng cố ý ăn sau cùng, chỉ muốn để dành thức ăn cho người trẻ.


 

Viên Lan nói: “Em nghe Tiểu Lưu nhà bên cạnh nói rồi, bánh hấp ở công trường ăn chẳng đủ no, anh làm việc nặng, vẫn nên ăn no một chút.”

 

Tôn Hằng Nghị nói: “Anh có chuyện muốn bàn với em, sống ở căn cứ Trung Châu vất vả quá.”

 

“Năm ngoái chúng ta được coi là dân tị nạn được cứu về, vốn dĩ cũng không phải người ở Trung Châu, được bố trí ở khu tị nạn cũng được một năm rồi, ăn ở đều phải nộp tinh hạch, con cái lại đông, trời lại lạnh, anh nghĩ, bây giờ có cơ hội chuyển đến nơi ấm áp hơn ở phía Nam, sẽ không khổ sở như vậy.”


 

Viên Lan nói: “Đi đâu? Ở đây gần chính phủ liên minh nhất, lại còn cứu trợ và thu nhận người tị nạn vô điều kiện. Các căn cứ khác, nhất là căn cứ tư nhân, không ổn định đâu. Nghe nói thuế rất cao.”

 

Tôn Hằng Nghị lấy điện thoại ra, mở tấm áp phích đã chụp cho vợ xem: “Căn cứ Quy Khư ở phía Nam, thành phố Đan Lâm, cũng coi như là ven biển, thời tiết ấm áp. Mùa đông bây giờ tuy cũng lạnh, có tuyết rơi nhưng không lạnh bằng bên này. Quan trọng là căn cứ mới, được miễn thuế một năm, con cái còn được đi học. Đại Bảo sang năm bảy tuổi rồi, phải đi học thôi, còn cháu gái sáu tuổi, cũng không thể để nó thiệt thòi. Bên này tuy cũng được đi học, nhưng nghe nói một lớp cả trăm người…”

 

Viên Lan nói: “Người đông mấy thì cũng là giáo dục miễn phí. Đi cái căn cứ Quy Khư gì đó, trên đường đi phải mất mấy ngày chứ, bên ngoài toàn là tang thi và dã thú… chúng ta còn có người già và trẻ nhỏ.”


 

Tôn Hằng Nghị nói: “Là đi cùng quân đội được cử đi đồn trú, dọc đường có hộ tống, có đảm bảo an toàn. Hơn nữa còn có nhiều chính sách ưu đãi, đặc biệt, anh là chuyên ngành thủy lợi thủy điện, em là chuyên ngành violin, trên này đều nói có thể dựa vào bằng cấp trước ngày mạt thế, sắp xếp công việc theo chuyên môn.”

 

“Chuyên ngành thủy lợi thủy điện được nói rõ là ngành đang thiếu hụt, còn các ngành nghệ thuật như âm nhạc, hội họa cũng nói là cần tuyển. Nhóm người khai hoang đầu tiên được đảm bảo việc làm, sẽ được ưu tiên sắp xếp trong trường học, bằng cấp của em có lợi thế, nếu ở trong trường học còn có thể tiện chăm sóc con cái.”

 

“Tốt hơn là cứ không có công việc phù hợp như bây giờ. Chúng ta lại không có dị năng, ra ngoài thành đánh tang thi không làm được, chỉ có thể làm những công việc tay chân đơn giản này, sắp đến mùa đông rồi.”


 

Viên Lan có chút do dự: “Nói là người khai hoang, chỉ sợ đến đó chẳng có gì cả. Chế độ đãi ngộ gì nói cũng hay, lỡ lừa chúng ta đến đó, xa xôi như vậy, bọn họ không thực hiện cũng chẳng làm gì được, chẳng lẽ chúng ta lại quay về được?”

 

Tôn Hằng Nghị nói: “Sắp vào đông rồi, các căn cứ khác tuy đều thu nhận người tị nạn nhưng không thể đảm bảo việc làm. Trời lạnh một cái, chúng ta lại giống như năm ngoái. Ở phía Nam, ít nhất cũng lạnh chậm hơn một chút, chỉ cần còn có thể ủ giá đỗ, tự trồng ít rau, chúng ta cũng không chết đói được, bên đó còn gần biển, hải sản phong phú hơn. Anh từng học đại học ở phía Nam, rau cỏ bên đó thực sự rất dễ sống.”

 

“Còn nữa, chỉ huy của căn cứ mới này là Quan Viễn Phong, đại đội trưởng đội đặc nhiệm của Trung Châu chúng ta, em có thể không biết, anh ấy rất mạnh. Anh đã tận mắt thấy anh ấy một mình dùng một tia sét đánh chết một bầy sói hoang tấn công mỏ khoáng sản. Anh ấy đã đưa ra lời hứa, anh nghĩ sẽ không nuốt lời, cho dù có giảm bớt, chắc cũng sẽ có bồi thường khác.”

 

“Hơn nữa, đây có thể là một trong số ít những căn cứ tuyển mộ người thường, lại còn có phúc lợi cho người khai hoang, có quân đồn trú hộ tống dọc đường, đây là cơ hội có một không hai, sau này chắc chắn không có nữa. Anh hỏi rồi, còn ba ngày nữa là xuất phát, nghe nói đã có không ít người đăng ký, cũng hầu hết là những người tị nạn giống chúng ta, vốn dĩ đã sống rất khó khăn ở căn cứ Trung Châu. Chúng ta có già có trẻ, bỏ lỡ cơ hội này, sau này muốn đổi căn cứ rất khó.”

 

Viên Lan đã xiêu lòng, lập tức quyết định: “Vậy thì đi! Dù sao cũng đã tệ thế này rồi, còn phải lo cho ba đứa con, phải tính cho tương lai thôi.”

 

Thấy vợ đồng ý, Tôn Hằng Nghị vui vẻ nói: “Vậy ngày mai anh đi đăng ký, em ở nhà thu dọn hành lý.”

 

======

 

Căn cứ Trung Châu nhanh chóng có người dán tấm áp phích tuyển người khai hoang của thành Quy Khư lên diễn đàn trên mạng, nhưng lại mang giọng điệu châm biếm: “Thời buổi này mà còn có căn cứ mới tuyển người thường sao? Lại còn là phía chính quyền đứng ra tuyển mộ cư dân thường trú, mà già trẻ bệnh tật gì cũng đều tuyển hết. Đan Lâm là cái nơi quỷ quái nào vậy, tôi tra rồi, thành phố cấp huyện thôi. Đây là đang đẩy gánh nặng của căn cứ Trung Châu xuống phía Nam vứt đi cho xong chuyện chứ gì, ha hả. Cuộc lưu đày thời đại mới à? Sao không chọn luôn đảo Quỳnh Châu cho rồi, một bước đến nơi.”

 

Bên dưới lúc đầu cũng chỉ có vài bình luận lác đác, dù sao ban ngày phần lớn mọi người đều đi làm, dùng điện thoại lên mạng phải tốn thêm phí dữ liệu, những người có thể lên mạng đều là gia đình có điều kiện khá.

 

Có người đồng tình: “Miễn thuế một năm, lại còn không yêu cầu gì cả, trông rất giống làm từ thiện, thực ra là lừa những gánh nặng của thành phố này đi thôi, đợi đến nơi đó, mạng không thông, vốn đã là kẻ yếu, ở đó kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không hay, tự sinh tự diệt.”

 

“Các căn cứ lớn trước đây đều chỉ tuyển dị năng giả, nhân viên y tế, nhân viên hộ vệ an ninh, dù sao mùa đông cũng không dễ dàng gì. Bây giờ đột nhiên có một căn cứ mới ở tít phía Nam, động não một chút cũng biết là chính quyền muốn vứt bỏ gánh nặng rồi.”

 

“Chọn phía Nam là vì không dễ chết cóng, nghe cho hay thôi. Nhìn cái hiện trạng kia kìa, ngay cả tường thành cũng chưa có, còn cần phải xây. Sắp đến mùa đông rồi, cho dù phía Nam lạnh chậm hơn một chút, cũng không kịp đâu. Chẳng lẽ đều ở nhà trên cây? Hay là ở hang động? Bên đó núi nhiều mà.”

 

“Bán heo con thời đại mới à?”

 

“Tôi nói này, mấy người trên đừng có thánh mẫu quá, mùa đông năm ngoái lúc tiếp nhận người tị nạn vô điều kiện, có bao nhiêu người đi bao vây tòa thị chính, bây giờ ăn no rồi lại làm ra vẻ à? Căn cứ Trung Châu đã quá tải từ lâu rồi, đáng lẽ phải phân luồng nhân sự từ sớm. Hơn nữa có quân đội hộ tống, đã rất chu đáo rồi.”

 

“Phân luồng thì cũng nên phân luồng đến các căn cứ gần đây chứ, chưa thấy ai phân luồng đến nơi xa như vậy.”

 

“Căn cứ gần đây ai còn dám nhận? Đã bão hòa từ lâu rồi, lương thực, năng lượng, tất cả đều là áp lực.”

 

“Tôi nói này, các người không ai xem chỉ huy quân đồn trú đó là ai à?”

 

“Chính quyền vừa mới cập nhật thông tin về căn cứ Quy Khư, ai cũng xem được.”

 

“Cuối cùng cũng có người nói đến điểm mấu chốt, vị này mấy hôm trước vừa gây ra chuyện lớn, bị ém xuống rồi, đây cũng coi như là bị lưu đày đến biên cương chứ gì?”

 

“Chuyện lớn gì?”

 

“Hóng drama.”

 

“Đặt gạch.”

 

“Nói mau nói mau.”

 

“Nghe nói, rõ ràng là anh hùng cứu trợ ở tiền tuyến, hậu phương lại có người vu oan hãm hại điều tra, anh hùng nổi giận lật bàn, toàn thân rút lui.”

 

“Toàn thân rút lui cái gì chứ, rõ ràng là rời khỏi trung tâm quyền lực Trung Châu rồi, sau này ai còn dám dùng anh ta? Dĩ hạ phạm thượng.”

 

“Minh thăng ám giáng, thủ đoạn bẩn thỉu quen thuộc rồi. Nhưng có anh ta làm chỉ huy, an ninh phòng ngự của thành Quy Khư chắc chắn không cần lo lắng.”

 

“Mấy người ở trên đây toàn là ngây thơ, đấu tranh quyền lực tr*n tr**, anh hùng cái gì. Phe Đàm dùng một tâm phúc để đổi lấy việc phe Diệp bị đẩy khỏi trung ương, dĩ nhiên phe Đàm cũng đừng nghĩ có thể một tay che trời, hừ , không có kim cương thì đừng có ôm đồ sứ, mắt thấy thiên hạ đại loạn, cục diện thống nhất tốt đẹp bị lòng riêng của một số ít người làm hỏng.”

 

“Ngây thơ cái gì, chúng tôi chỉ xem ai thực sự làm việc thực tế cho chúng tôi ăn no mặc ấm, ai quan tâm các người phe với phái nào. Đội trưởng Quan đúng là việc khổ, việc mệt, việc bẩn gì cũng đều làm, anh ấy đi rồi, an ninh của Trung Châu có được đảm bảo không?”

 

“Đã mạt thế rồi mà vẫn còn nội đấu, hừm.”

 

“Chỉ có hai người cũng phải bầu ra đội trưởng, chia quả cũng phải chọn quả to, đừng nghĩ nữa, có dị năng thì còn đỡ, không có dị năng thì cứ ngoan ngoãn làm người hạ đẳng đi.”

 

“Chậc, nói vậy thì, bây giờ còn có căn cứ chịu chủ động thu nhận người thường cũng coi như là có lương tâm rồi.”

 

“San sẻ áp lực cho căn cứ Trung Châu là thật, nhưng bên đó cũng chưa chắc đã là nơi tồi tệ. Nói cho công bằng thì, ít nhất không lo về an toàn, thời tiết cũng là một yếu tố quan trọng cần cân nhắc, tốt hơn phía Bắc lạnh đến mức cỏ cũng không mọc nổi. Bây giờ Trung Châu đúng là áp lực dân số rất lớn, một thành phố chỉ có thể chứa được một số lượng dân nhất định, phân luồng xây dựng các căn cứ khác vốn cũng là biện pháp rất hợp lý. Vả lại đều là tự nguyện, cũng không có ai cầm súng dí vào đầu bắt đi.”

 

“Ha hả, tự nguyện, thấy hai chữ tự nguyện là muốn cười. Không đi, đợi đến mùa đông thành công dân hạng hai, phát cái gì cũng không đến lượt cậu, hỏi cậu có đi không.”

 

Rất nhanh đã đến giờ cao điểm, các bài đăng liên quan trên diễn đàn đã bị xóa.

 

Nhưng chẳng mấy chốc lại có người cung cấp một thông tin khác: “Không ai để ý thành chủ của thành Quy Khư là Đông Quân à? Có phải là vị Đông Quân đó không?”

 

Rất nhanh cũng có người hỏi: “Đông Quân nào?”

 

“Chỉ cần là dị năng giả hệ Mộc đều biết, hội trưởng của Hiệp hội dị năng trồng trọt hệ Mộc, Đông Quân, người đã phát minh ra dị năng hợp lực của nhiều người ‘Sức mạnh Tự nhiên’ đó.”

 

“Không chỉ hệ Mộc, theo tôi biết Hội Người Trồng Trọt bây giờ đã mở rộng phạm vi, hệ Thủy, hệ Thổ cũng đã gia nhập làm hội viên rồi.”

 

“Không công bằng, vạn vật đều cần mặt trời, tại sao không cho dị năng giả hệ Quang gia nhập?”

 

Chủ đề ngày càng đi chệch hướng, bắt đầu có những cư dân mạng không rõ tình hình vào hỏi, sau đó là những người nhiệt tình giải đáp. Rất nhanh sau đó đã có người thích lo chuyện bao đồng đã chuyển link bài đăng vào khu vực hội viên nội bộ của diễn đàn người trồng trọt, hỏi Đông Quân: “Thành chủ thành Quy Khư, Đông Quân, có phải là hội trưởng không?”

 

Đông Quân nhanh chóng trả lời: “Đúng vậy, hoan nghênh những người có chí hướng gia nhập thành Quy Khư, cùng xây dựng một mái nhà tươi đẹp.”

 

Tin tức thành chủ của căn cứ mới Quy Khư là hội trưởng Hiệp hội dị năng trồng trọt hệ Mộc, Đông Quân, nhanh chóng được lan truyền, gây nên chấn động không nhỏ.

 

Dần dần có người ngẫm lại: “Chỉ huy là cựu Đại đội trưởng của Đội đặc nhiệm, chiến lực đỉnh cao, thành chủ là hội trưởng Hiệp hội dị năng trồng trọt hệ Mộc, giỏi trồng trọt. Có hai người đó, thành Quy Khư này, chưa chắc là không đi được nhỉ?”

 

“Ít nhất thì an ninh an toàn và lương thực quan trọng nhất đã được đảm bảo rồi còn gì.”

 

====

 

Gió nhẹ mây bay, trời thu trong xanh.

 

Trong tâm bão dư luận, Quan Viễn Phong và Chu Vân lại đang câu cá trong khu rừng bên cạnh hồ chứa nước.

 

Nói đúng ra là Quan Viễn Phong đang câu cá, Tuệ Tinh thì chạy đi chạy lại trên bờ hồ, thỉnh thoảng lại lao vào rừng, đuổi cắn gà rừng, chim hoang.

 

Chu Vân thì đứng trên một bụi xương rồng hái quả xương rồng, cho vào máy ép tay, rồi làm mấy viên đá để pha nước quả ép lạnh. Bên cạnh bụi xương rồng là một cây chuối, chuối trĩu quả, đã bị Chu Vân hái mất mấy nải.

 

Thỉnh thoảng Quan Viễn Phong lại liếc nhìn Chu Vân, hắn mỉm cười: “Anh nhìn gì thế?”

 

Quan Viễn Phong rất thẳng thắn: “Nhìn dị năng triệu hồi thực vật biến dị của em rất mới lạ, các hệ Mộc khác hình như không có.”

 

Chu Vân nói: “Lê Hùng chắc là có thể làm được. Chắc là do tối hôm sương mù đỏ giáng xuống, em đã ăn hạt sen biến dị.”

 

Quan Viễn Phong ngẩn ra: “Thảo nào có đôi lúc anh cảm thấy trên người em có có mùi thơm của hoa sen.”

 

Chu Vân: “…” Hắn không thể tin nổi: “Sao có thể chứ?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Thật đấy, rất nhạt. Trước đây anh còn tưởng em đi ra ao hái lá sen hay gì đó, sau này thấy hình như cũng không phải.”

 

Anh suy nghĩ một lát rồi nói: “Rất hợp lý mà, Lê Hùng dung hợp với cây anh túc biến dị, nên trên người sẽ có đặc tính của anh túc, có thể mê hoặc lòng người. Em dung hợp với hoa sen, chắc cũng phải có chút đặc tính gì đó của hoa sen chứ.”

 

Chu Vân bật cười: “Hoa sen có đặc tính gì, thanh mát à? Hay là dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng … ” Đột nhiên Chu Vân khựng lại, hắn nhớ đến truyền thuyết dân gian Na Tra dùng hoa sen để tái sinh.

 

Quan Viễn Phong thấy vẻ mặt của hắn, nhạy bén nói: “Em đừng có lấy cơ thể mình ra để thử nghiệm cái gì mà tái sinh chi thể hay dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng đấy, không được phép.”

 

Chu Vân hoàn hồn: “Không có, em nói bừa thôi. Em chỉ nghĩ đến việc sử dụng Đay bóng tối trước đây, em muốn tìm một cây Đay bóng tối cấp Vương để thử dung hợp.”

 

Vẻ mặt Quan Viễn Phong nghiêm nghị: “Làm bậy, thuộc tính hệ Ám khắc chế các thuộc tính khác, em tùy tiện dung hợp vào, nhỡ đâu ảnh hưởng đến tinh hạch hệ Thủy, Mộc vốn có của em thì sao?”

 

Chu Vân: “…” Hắn có chút chột dạ: “Em chỉ muốn thử thôi.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Em muốn thí nghiệm thế nào cũng được, đừng lấy cơ thể mình ra để thí nghiệm.” Anh nhìn chằm chằm Chu Vân, vô cùng nghiêm túc.

 

Chu Vân: “Em biết rồi.” Nhưng Đay bóng tối trông có vẻ rất hữu dụng…

 

Quan Viễn Phong suy nghĩ một lát rồi nói: “Việc cây đay bóng tối cấp Vương, anh sẽ nói với Lương thành chủ một tiếng, nhờ cô ấy để ý tìm cho em một cây để nghiên cứu. Nhưng em phải hứa với anh, nhất định không được dùng tinh hạch của mình để thí nghiệm bừa bãi.” Hoàn toàn không thể yên tâm được, tính tò mò của Chu Vân quá mạnh, chỉ vì muốn xem thêm vài kỹ năng của dị năng hệ Thủy cấp cao mà suýt nữa đã khinh địch thất bại, đối với cơ thể của mình lại càng không biết trân trọng.

 

Chu Vân hối hận vì đã nhắc đến Đay bóng tối để đánh lạc hướng Quan Viễn Phong, đành phải hứa: “Em hiểu rồi, em sẽ không làm bừa đâu.”

 

Đúng lúc đó một chiếc máy bay bay qua, Chu Vân ngẩng đầu nhìn: “Hôm qua anh nói hôm nay máy b** ch**n đ**, phi công và các thành viên Đội đặc nhiệm sẽ đến nơi đúng không?”

 

Cuối cùng Quan Viễn Phong cũng bị chuyển hướng chú ý thành công: “Đúng vậy, hôm nay Tiểu Giang và Khả Tâm đều sẽ đến, sau đó tiếp nhận công việc xây dựng doanh trại, Cát Thần bên này cũng sẽ nhẹ gánh hơn. Tường thành cũng sắp khép kín rồi, có thể bắt đầu dọn dẹp tang thi trong thành.”

 

Chu Vân nói: “Có Đường An Thần là hệ Thổ đến, Thẩm Lan cũng sẽ nhẹ gánh hơn. Một số vị trí quan trọng bọn họ cũng đã dựng tường đất lên rồi, em nghe Thẩm Lan nói, định để mấy người hệ Thổ của tiểu đội Thiên Lang đến làm việc, nhưng lại lo sẽ gây phiền phức cho bên anh, nên muốn tìm cơ hội hỏi anh trước, nhưng mấy hôm nay đều không gặp được anh.”

 

“Tiểu đội Thiên Lang bên này có hai mươi tư người, anh xem xử lý thế nào? Cứ nhốt ở đó trồng thuốc mãi sao? Thực ra như vậy có hơi lãng phí, toàn là dị năng giả cả đấy, nhưng dùng thì lại không dám yên tâm mà dùng.”

 

Quan Viễn Phong nhíu mày: “Ngày mai anh sẽ đến hỏi ý kiến của bọn họ, nói rõ tình hình, ai muốn quay về tìm Diệp Duật Khanh anh cũng không miễn cưỡng, cứ để bọn họ về. Ai muốn ở lại, anh sẽ ghi danh cho bọn họ. Có lẽ chính bản thân bọn họ cũng không biết, thậm chí bọn họ còn không có tên trong danh sách quân tịch của liên minh, coi như là tư binh của phía Diệp Duật Khanh.”

 

Chu Vân nói: “E rằng ở lại sẽ nhiều hơn, quay về không sợ bị diệt khẩu sao?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Mọi chuyện đã nói rõ ràng rồi, còn diệt khẩu cái gì nữa. Cái gì bọn họ cũng không biết, hơn nữa, có thể bên kia còn có người nhà, giữ bọn họ lại cũng là một phiền phức, cho họ quay về đi.”

 

Chu Vân nói: “Anh không lo những người ở lại sẽ có hai lòng sao?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Bất cứ lúc nào cũng sẽ có những người vì lợi ích mà trở mặt, người thân cũng vậy. Bây giờ là lúc cần người, chúng ta cũng chỉ là xây dựng thành phố, muốn sống yên ổn thì cứ sống, ai không sống yên ổn, gây chuyện phạm lỗi thì cứ xử lý theo quy định là được.”

 

Anh nhìn Chu Vân: “Đừng lo lắng về những chuyện chưa xảy ra, em lúc nào cũng nghĩ quá nhiều, lúc nào cũng cầu toàn, điều đó không cần thiết.” Với hoàn cảnh gia đình và tính cách của Chu Vân, hoàn toàn không giống kiểu người lo trước lo sau như vậy. Hắn đã trải qua chuyện gì mà lại phòng bị người lạ đến thế, lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác và ẩn mình, lo lắng trăm bề, không thể mở lòng với ai?

 

Chu Vân bật cười: “Anh nói rất đúng.” Bây giờ bên cạnh hắn đã có Đội trưởng Quan, đúng là rất yên tâm.

 

Bầu trời trong xanh vời vợi, vài vệt mây mỏng bay qua, gió thu mát rượi thổi tới, mặt nước gợn những con sóng lăn tăn, trong gió mang theo chút se lạnh của sương thu và hơi ẩm tanh nồng của rong rêu, trong rừng cây, lá và cỏ va vào nhau, phát ra tiếng xào xạc trong trẻo, nghe thật thoải mái.

 

Hắn kéo chiếc máy ép tay, trộn lẫn thứ nước quả màu hồng xinh đẹp với những viên đá trong veo, đưa cho Quan Viễn Phong: “Tận hưởng cuộc sống hiện tại mới là quan trọng nhất.” Tương lai có thể mong chờ, hiện tại chính là điều tốt đẹp nhất.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 113: Xây Một Tòa Thành
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...