Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 110: Chuyến Bay Lúc Nửa Đêm
Sau khi Quan Viễn Phong rời đi, Chu Vân một mình dọn dẹp tàn cuộc ở Vân Đỉnh Sơn Uyển, thúc cho những cái cây bị phá hủy mọc lại tươi tốt.
Mùa thu là mùa thu hoạch, những cây ăn quả mà trước đây hắn và Quan Viễn Phong mang về từ vườn ươm cũng đã đến lúc bội thu.
Hắn thu hoạch rất nhiều sung, nho, lựu và quýt, sau đó mang đến Vườn thuốc Nam Sơn, bảo Chu Triện trông coi việc phân phát cho các nhân viên và hội viên của công hội gặp khó khăn kinh tế do thiên tai.
Lần này, mặc dù thành Bắc Minh cũng bị ảnh hưởng nặng nề bởi thiên tai, nhưng vì đã chuẩn bị đầy đủ, lại có Hiệp hội Dị Năng Trồng Trọt hệ Mộc giúp bọn họ phục hồi các loại cây trồng bị bão phá hủy, nên đã cứu vãn được rất nhiều thiệt hại, tình hình toàn bộ căn cứ vẫn khá tốt.
Tần Thịnh mang đến một tin tức bên lề của nhà họ Cung: “Nghe nói cái Hiệp hội Dị năng giả gì đó vẫn tổ chức đại hội và chính thức thành lập rồi, hội trưởng là viện trưởng Viện Nghiên cứu Dị năng, Ngô Trụ làm phó hội trưởng, Cung đại tiểu thư thì nhận chức tổng biên tập tạp chí của hiệp hội, nghe nói hai vợ chồng ở Trung Châu như cá gặp nước. Nhà họ Cung đã bỏ ra một số tiền lớn để mua một dinh thự ở đó, hai vợ chồng trẻ đang sống ở bên ấy, xem ra là một sớm một chiều sẽ không về Bắc Minh đâu.”
Tần Thịnh nháy mắt đầy ẩn ý: “Đúng là gừng càng già càng cay mà, rõ ràng là Cung thành chủ muốn tách con gái ra khỏi La Vân Khai kia, chỉ đợi cô ta sinh con bình an thôi. Ở Trung Châu, người thường không ở nổi đâu. La Vân Khai chỉ là một người bình thường, cũng không có cách nào đến đó được.”
Chu Vân không khỏi bật cười, hắn thầm nghĩ chuyện này lại khác xa so với kiếp trước, kiếp trước hắn chưa từng nghe nói Tần Thịnh và Cung tiểu thư có con. Xem ra kiếp trước là vì Cung lão thành chủ không còn, Tần Thịnh hoàn toàn không áp chế được Cung đại tiểu thư, bây giờ có Cung lão thành chủ ở đây, có lẽ bằng mọi giá cũng phải có một đứa con.
Chỉ là, Cung thành chủ lão luyện gian xảo như vậy, lại có một cô con gái không đáng tin cậy thế này, sự hợp tác của hắn và nhà họ Cung cũng sẽ chỉ dừng lại ở mức lợi ích, chứ không thể hợp tác sâu rộng như với Nhậm Dược Phi ở căn cứ Tĩnh Nam được.
Dù sao đi nữa, hiện tại đã khác xa với kiếp trước rồi.
Hắn nghĩ đến đây, hắn nhìn Tần Thịnh với vẻ có chút thương cảm: “Tôi thấy Cung thành chủ gần đây có phải cũng rất trọng dụng cậu không?”
Tần Thịnh đáp: “Chắc là nể mặt anh tôi thôi, ông ấy giao cả xưởng gỗ ở khu rừng bạch đàn ngoài thành và nhà máy giấy ven biển cho tôi quản lý, nói là vừa hay tôi có quan hệ tốt với các hội viên của Hiệp hội hệ Mộc. Chỗ đó vốn do cháu trai ông ta quản lý, nghe nói hiệu quả không cao, người cháu này còn tìm lý do bao biện, Cung thành chủ liền thu về giao cho tôi.”
Chu Vân mỉm cười, thực ra năng lực của bản thân Tần Thịnh cũng rất mạnh, chỉ là hiện tại đã hoàn toàn bị Tần Mộ che lấp mất rồi.
Hắn không nghĩ về những chuyện này nữa, nhiệm vụ trước mắt bây giờ là tích trữ lương thực, thuốc men, chuẩn bị cho mùa đông sắp đến.
Chu Vân vẫn lo lắng cho thầy Diêu, thấy bên vườn thuốc đã có Chu Triện, công hội có thiền sư Tâm Hải, công ty dược lại có Tần Mộ quán xuyến, mọi thứ đều rất ổn thỏa. Hắn bèn định đưa đám tù binh kia đến vườn thuốc, đồng thời kiểm tra những loại thuốc trên người Ngụy An Quốc.
Hôm đó Thẩm Lan qua hỏi thăm tình hình cơn bão, vừa hay liền cùng nhau tiêm cho những người này một ít thuốc khiến bọn họ hôn mê, rồi đưa lên trực thăng, chở đến Trang viên Niết Bàn.
Bên Thiên Lang có tổng cộng hai mươi bốn người bị bắt làm tù binh, tất cả đều là dị năng giả, thể chất ai nấy đều rất tốt, đến Trang viên Niết Bàn liền bị nhốt vào nhà giam chuyên dụng cho dị năng giả.
Nơi này cũng được dán kín tường và sàn nhà bằng đay bóng tối, thiết kế có khả năng chống va đập. Song sắt, cùng với áo trói dệt bằng đay bóng tối và xiềng xích, cả đám người đều trở nên ngoan ngoãn.
Bọn họ bị nhốt trong một nhà giam lớn, sau khi lần lượt tỉnh lại, đây là lần đầu tiên sau khi bị bắt, bọn họ gặp lại đông đủ người của mình, ai nấy đều nhìn nhau: “Các người cũng bị bắt tới đây rồi à?”
Các đội viên không nhịn được mà nhìn quanh đếm lại số người, Phá Quân nói: “Không cần tìm nữa, chỉ có Thất Sát là không có ở đây. Không biết là đã trốn thoát hay là bị nhốt riêng, người cuối cùng nhìn thấy cậu ta là ai?”
Mọi người đều im lặng, các đội viên của mấy nhóm hành động cùng nhau nói: “Hoàn toàn không thấy người đâu, bị dây leo quấn lấy rồi ngất đi, đến cả gửi tin tức cũng không kịp.”
Ly Hỏa nói: “Trước đó nhóm chúng tôi trèo lên tầng ba mươi rồi bị kẹt trong tòa nhà đó, đội trưởng còn liên lạc với chúng tôi, nhưng sau đó hình như đã xảy ra giao chiến, dường như chỉ còn Cự Môn trả lời, những người khác sau đó hình như đều không hồi đáp.”
Phá Quân nhìn về phía Ngụy An Quốc: “Cự Môn?”
Ngụy An Quốc im lặng một lúc: “Trước đó tôi vẫn luôn mai phục dưới đáy hồ chờ lệnh, Thất Sát gọi ra, bảo tôi chuẩn bị tập kích, cậu ta sẽ chiến đấu để thu hút sự chú ý, mục tiêu là cấp năm, dặn tôi phải hết sức cẩn thận, một đòn tất sát, không cần nương tay.”
“Sau đó tôi tập kích không thành công, chỉ làm đối phương bị thương nặng, rồi mục tiêu triệu hồi thực vật quấn lấy tôi, tôi ngất đi, không biết cuối cùng Thất Sát thế nào.”
Phá Quân nói: “Nói như vậy là còn có dị năng giả hệ Mộc mai phục? Là thiền sư Tâm Hải đó sao?”
Ngụy An Quốc đáp: “Không chắc, lúc đó khắp nơi đều là sương mù mờ mịt, tôi không nhìn thấy người.”
Tham Lang nhìn quanh nhà giam và bộ đồ tù nhân trên người bọn họ: “Đây rốt cuộc là nơi nào, kỳ quái thật, hoàn toàn khắc chế được dị năng, các người cũng vậy sao?”
Phá Quân đáp: “Đúng vậy, không thể thi triển dị năng được. Móng vuốt máy móc của Cự Môn đâu?”
Ngụy An Quốc đáp: “Đã bị tháo chi giả rồi.”
Tham Lang đứng dậy s* s**ng khắp tường, xiềng xích vang lên loảng xoảng: “Bọn họ định nhốt chúng ta ở đây để làm gì? Nơi này có lắp camera giám sát không?”
Một người đàn ông vẫn luôn im lặng nói: “Tôi có sức đề kháng với thuốc mê, tỉnh lại sớm hơn một chút, thấy tất cả chúng ta đều bị lấy máu, đo chiều cao cân nặng. Hơn nữa thời tiết ở đây ấm và nóng, tính thời gian hôn mê thì từ Bắc Minh bay về Tam Giác Vàng, thời gian cũng gần đúng.”
Tham Lang quay đầu nhìn anh ta, rùng mình kinh hãi: “Ý của Thiên Cơ là, có thể chúng ta sẽ bị đem đi làm thí nghiệm?”
“Giống như những vật thí nghiệm ở thành Thương Sơn? Dùng Anh túc biến dị để khống chế chúng ta?”
Tất cả mọi người đều trầm mặc.
Có người nhỏ giọng nói: “Biết đâu còn bị moi tinh hạch.”
Cuối cùng Ngụy An Quốc cũng không nhịn được nữa, nói: “Quan Viễn Phong không phải loại người đó. Anh ấy nói là để kiểm tra thuốc trên người tôi.”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía gã ta, Phá Quân hỏi: “Cự Môn đã gặp Quan Viễn Phong? Không phải anh ta vẫn đang cứu trợ thiên tai ở phía Bắc sao?”
Ngụy An Quốc đáp: “Đúng vậy, tôi cũng không biết tại sao anh ấy lại đột nhiên xuất hiện, lúc tôi tỉnh lại ở vườn thuốc, anh ấy đã đến hỏi tôi chi tiết về tình hình trận chiến, và nhiệm vụ tôi nhận được là gì. Vẻ mặt anh ấy vẫn luôn rất nghiêm túc, nhưng cũng không nói gì khác, chỉ nói rằng cảm thấy loại thuốc thăng cấp dị năng mà tôi dùng có vấn đề, có thể dẫn đến biến dị và sụp đổ gen, sẽ cho kiểm tra. Anh ấy còn hỏi những người khác trong Thiên Lang có dùng không, và ai đã tiêm thuốc cho tôi.”
Phá Quân hỏi: “Cậu nói hết rồi à?”
Ngụy An Quốc đáp: “Cũng chẳng có gì không thể nói cả, quá trình đối chiến cũng chỉ là một lần tập kích, nhiệm vụ nhận được là bắt giữ và tiêu diệt tòng phạm của trùm m* t** và các nhà nghiên cứu phi pháp. Còn về thuốc, vốn dĩ tôi cũng không biết là thuốc do ai nghiên cứu, là Thiên Tướng đưa cho, mọi người đều dùng mật danh. Các người có dùng thuốc hay không, tôi cũng không biết.”
Thiên Cơ nhạy bén nhìn gã ta: “Trước đây cậu quen Quan Viễn Phong à?”
Ngụy An Quốc im lặng một lúc rồi nói: “Phải… chúng tôi đều giải ngũ vì bị thương tật. Sau khi hai chân anh ấy hồi phục và trở về Trung Châu, Thiên Tướng còn bảo tôi đi kiểm tra toàn diện một lần, hỏi tôi tại sao không thể dùng dị năng để phục hồi cánh tay.”
Thiên Cơ nói: “Vậy tại sao Quan Viễn Phong ngay cả chân cũng có thể mọc lại được? Là vì hệ Lôi Điện khác biệt? Hay là dị năng song hệ mạnh hơn?”
Ngụy An Quốc đáp: “Không biết, sau đó bọn họ giới thiệu cho tôi loại thuốc này, nói là vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, nhưng đã được thí nghiệm trên động vật, tạm thời chưa thấy tác dụng phụ nào. Nói rằng nâng cao cấp bậc dị năng, có thể tôi sẽ phục hồi được cánh tay của mình.”
Thiên Cơ nói: “Nhưng cậu vẫn chưa phục hồi được. Hơn nữa thực lực của cậu lúc mạnh lúc yếu, không ổn định bằng Tham Lang cũng là hệ Thổ.”
Tham Lang nói: “Tôi không dùng thuốc, từ nhỏ mẹ tôi đã nói thuốc nào cũng có ba phần độc.”
Thiên Cơ nói: “Tôi cũng không dùng.”
“Tôi cũng không…” Những người khác đều báo cáo một lượt, cuối cùng tất cả đều nhìn về phía Phá Quân.
Phá Quân xoa xoa mũi, có chút lúng túng: “Nói ra thì, tuy tôi không ưa Quan Viễn Phong, nhưng tôi nghe nói tất cả đội viên Đội đặc nhiệm đều từ chối để Viện Nghiên cứu Dị năng nghiên cứu, Quan Viễn Phong còn từ chối cung cấp bất kỳ mẫu máu hay xét nghiệm nào.”
“Tôi vẫn luôn cảm thấy, người ta có thể ngồi ở vị trí cao như vậy, e là có kênh thông tin của riêng của họ, tuy tôi không thể từ chối xét nghiệm, nhưng loại thuốc này… có thể không dùng thì vẫn là không nên dùng… Thất Sát, Tử Vi, Thiên Phủ những người đó đều không dùng, tuy không nói ra. Nhưng nhìn là biết bọn họ có gia thế rất tốt, chẳng lẽ bọn họ ngốc sao, có thứ tốt mà không dùng trước?”
Thiên Cơ tổng kết: “Vậy là ngoài Cự Môn ra, mọi người đều không dùng.”
Ngụy An Quốc lại nói: “Các người còn nhớ Thiên Đồng không? Có lần tôi được Thiên Tướng đưa đi xét nghiệm, đã gặp cậu ấy trong phòng thí nghiệm.”
Thiên Cơ nói: “Không phải cậu ta đã bị xác nhận là gián điệp và bị bắt rồi sao? Cũng không biết cậu ta là người của phe nào cử đến, cậu gặp cậu ta à, cậu ta đang làm gì?”
Ngụy An Quốc hạ giọng: “Tôi không biết, cậu ấy mặc áo phẫu thuật, gầy đi rất nhiều, nếu cậu ấy không gọi thì tôi cũng không nhận ra. Cậu ấy thấy tôi liền vội vàng nói với tôi một câu, bảo tôi đừng tiêm loại thuốc đó nữa.”
Tham Lang do dự một lúc, cũng hạ giọng nói: “Thật ra, tôi rất ngưỡng mộ các đội viên của Đội đặc nhiệm, Quan Viễn Phong tuy mạnh mẽ, nhưng những người trong đại đội đặc chiến, dù là người bình thường, nhưng cuộc sống dường như cũng ra dáng con người hơn chúng ta.”
“Đều là hệ Thổ, Đường An Thần kia ngốc nghếch, trí tuệ bị khiếm khuyết, đừng nói là độn thổ, ngay cả một kỹ năng hệ Thổ cao cấp một chút cũng không thi triển được, bị kẹt ở cấp ba rất lâu rồi, nhưng Quan Viễn Phong đi đâu cũng vẫn mang theo cậu ta, không hề chê bai chút nào.”
“Đi làm nhiệm vụ, về cơ bản đều toàn thây trở về, dù là đội viên đặc chiến bình thường cũng không có ai tử vong cả.”
Phá Quân nói: “Nói những chuyện này làm gì, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức, mỗi người có một nhiệm vụ riêng mà.”
Tham Lang gãi đầu: “Thật ra tôi chỉ muốn nói, rơi vào tay anh ta chưa chắc đã là chuyện xấu, bảo các người đừng quá lo lắng.”
Hắn ta cười một tiếng: “Các người biết không? Bọn họ lừa tôi vào phòng tiếp khách không thể thi triển dị năng đó, trên tường còn dán chữ ‘Mời anh vào tròng’. Thật ra tôi thấy bọn họ cũng khá hài hước, không giống người xấu lắm.”
Ly Hỏa nhỏ giọng nói: “Bọn họ muốn giết chúng ta thì dễ như trở bàn tay mà, làm thí nghiệm cũng không cần thiết phải giữ lại nhiều người sống như vậy. Tôi cũng cảm thấy bọn họ đã nương tay rồi, biết đâu… là vì nể tình đều là chiến hữu với nhau.”
Thiên Cơ nhíu mày: “Đừng quá lạc quan.” Anh ta ngước mắt lên nhìn một lượt: “Ở đây chắc chắn có hệ thống giám sát, mọi người trong lòng biết là được, đừng nói ra bí mật của đội là được rồi.”
Phá Quân nói: “Tuy tôi là đội phó, nhưng tôi muốn nói, tôi chẳng biết bí mật gì cả. Thiên Cơ, chẳng lẽ cậu biết bí mật gì ghê gớm lắm sao? Mọi người vẫn luôn gọi nhau bằng mật danh, cấp ba trở lên mới có được mật danh của mười bốn chủ tinh, Thiên Đồng bị bắt, lập tức lại có một Thiên Đồng khác thay thế. Huấn luyện cũng đều ở căn cứ bí mật, thực hiện nhiệm vụ thì càng chỉ biết mục tiêu nhiệm vụ chứ không biết nhiệm vụ đến từ đâu. Cậu nói xem, chúng ta có thể tiết lộ bí mật gì của đội chứ?”
Thiên Cơ: “…”
Các đội viên của Thiên Lang đều phá lên cười ha hả.
Thiên Cơ nhìn nụ cười hiếm khi thoải mái của mọi người, có chút bất đắc dĩ: “Cũng không cần phải vạch trần rằng chúng ta chỉ là những con dao dùng làm vật liệu thí nghiệm và làm những việc bẩn thỉu mệt nhọc nhanh như vậy chứ.”
===
Bầu trời tháng Chín xanh biếc một màu, không một gợn mây.
Vào một buổi chiều nắng đẹp, ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi khắp trang viên, những tòa nhà xây bằng đá cẩm thạch trắng xóa hiện lên trong ánh sáng chói lòa như những tòa lâu đài trong truyện cổ tích.
Rõ ràng đã là cuối thu, phía Bắc đã tuyết rơi đầy trời, nhưng làn gió nhẹ ở vùng Tam Giác Vàng vẫn ấm áp và ẩm ướt, trong gió ấp ủ hương hoa cỏ cây nồng nàn, còn mang theo chút hơi thở của đất vừa mới xới, thổi qua ấm áp, hòa hợp khiến người ta cảm thấy thật dễ chịu.
Một buổi chiều như thế này, nằm trong khu vườn ở tầng cao nhất, chỉ khiến người ta cảm thấy buồn ngủ rũ rượi, rất thích hợp cho một giấc ngủ trưa thoải mái.
Sáng sớm Chu Vân đã dậy đi xem tình hình cây sơn trà trồng ngoài trời, lại vừa cùng thầy ăn trưa xong, lúc này đang trong trạng thái lười biếng, nhưng hắn lại không muốn ngủ trưa. Hắn nằm một mình trong khu vườn trên sân thượng, cầm một quyển sách lơ đãng lật xem từng trang. Tuệ Tinh nằm bên cạnh hắn, quấn quanh một tảng băng lớn, cũng đang gà gật.
Xa xa vọng lại tiếng cánh quạt trực thăng, một chiếc máy bay màu xanh quân đội đáp xuống sân bay trên nóc một tòa nhà không xa.
Hắn thấy mấy người đi xuống, biết có lẽ là máy bay của căn cứ Tĩnh Nam, cũng lười tìm hiểu, lười biếng tiếp tục cuộn mình trong ghế tựa.
Nhậm Dược Phi sải bước lên khu vườn trên sân thượng, thấy Chu Vân một mình nằm trên ghế tựa, thong dong cầm sách đọc, anh ta có chút ngạc nhiên: “Sao cậu lại rảnh rỗi thế này? Đọc sách gì vậy?”
Chu Vân lật bìa sách cho anh ta xem: “Sao Nhậm tướng quân lại đích thân đến đây? Không phải nói là có bão, các căn cứ ven biển đều bị thiệt hại khá nặng sao?”
Nhậm Dược Phi thấy bìa sách quen thuộc: “Là ‘Chuyến Bay Đêm’ à, trước đây mẹ của Đóa Đóa đã tặng tôi một quyển.”
Chu Vân nghĩ đến nghề nghiệp trước đây của anh ta, gật đầu: “Rất thích hợp để tặng cho phi công, phu nhân của anh thật có gu.”
Nhậm Dược Phi ngồi xuống chiếc ghế mây bên cạnh Chu Vân, thở ra một hơi dài: “Thật hổ thẹn, quyển sách này, lúc đó tôi không đọc kỹ, chỉ nhớ trong đó có rất nhiều đoạn độc thoại vô cùng cảm xúc. Nhưng những cảm nhận về những chuyến bay lúc nửa đêm được viết quả thật rất tinh tế.”
Anh ta duỗi thẳng đôi chân dài, hàng chân mày tuấn tú dường như đang hồi tưởng: “Tôi còn nhớ trong sách nói, điều khiển máy bay không phải là điều khiển một khối kim loại lạnh lẽo, mà là chế ngự một cơ thể sống động. Lúc đó tôi đọc thấy rất cảm động, còn có những cảm nhận khi bay trên trời nhìn bầu trời đêm.”
“Lúc đó mẹ của Đóa Đóa nói với tôi rằng, đọc quyển sách này có thể tưởng tượng ra dáng vẻ tôi bay trên trời, cảm thấy sẽ gần gũi với tôi hơn, hiểu tôi hơn một chút.”
Chu Vân gật đầu, Nhậm Dược Phi nhìn dáng vẻ thanh tịnh của hắn: “Cậu đúng là kiểu người thích đọc loại sách này, tôi nhớ trong sách có một câu, đại khái là sự giàu có của một người đến từ những khổ đau và gian truân của họ, cũng đến từ việc chấp nhận một cuộc sống giản đơn.”
Chu Vân cười nói: “Nhậm tướng quân quá khiêm tốn rồi, rõ ràng là nhớ rất rõ mà, sách do người thương tặng có khác.”
Nhậm Dược Phi nói: “Bởi vì câu đó nằm ở ngay phần đầu, cả cuốn sách chỉ có mấy vạn chữ, nhưng tôi đã rất cố gắng đọc nhiều lần, lần nào cũng bắt đầu từ đầu… Vợ tôi còn lấy bút màu gạch một đường ở đó. Cô ấy thật sự rất thích tác giả này, còn mua ‘Hoàng Tử Bé’ cho Đóa Đóa.”
“Lúc đó tôi không mấy hứng thú, vì nghe nói tác giả này đã mất tích sau một chuyến bay nào đó, thật không may mắn chút nào.”
Chu Vân không nhịn được cười.
Nhậm Dược Phi nhìn hắn: “Trong sách còn có một câu, hạnh phúc của đời người không nằm ở sự tự do không ràng buộc, mà nằm ở trách nhiệm gánh vác và chấp nhận sứ mệnh.”
Anh ta cười: “Câu này khiến người ta rất dễ nghĩ đến Quan Viễn Phong.”
Chu Vân mỉm cười: “Nhậm tướng quân trăm công nghìn việc, hao tổn năng lượng đặc biệt đến đây, không phải là muốn đến trò chuyện văn chương, nói chuyện nhân sinh với tôi chứ.”
Nhậm Dược Phi nói: “Cậu đoán ra rồi phải không?”
Chu Vân nói: “Liên quan đến Quan Viễn Phong à?”
Nhậm Dược Phi giơ tay ra: “Tôi ngàn vạn lần không muốn đến, nhưng cho dù là Đàm tướng quân hay là Diệp Duật Khanh gì cũng đều đã nhờ vả tôi rồi, hy vọng tôi đến làm thuyết khách.”
Chu Vân nói: “Anh ấy đã làm gì?”
Nhậm Dược Phi nói: “Cậu ấy đã trở về Trung Châu, không nói với ai, bí mật dẫn theo tâm phúc của Đội đặc chiến, nửa đêm trực tiếp bao vây dinh thự của Diệp Duật Khanh.”
“Bên cạnh Diệp tướng quân còn có hai phó quan dị năng là Thái Dương và Thái *m h* vệ, một người dị năng hệ Hỏa, một người dị năng hệ Thủy, đã bị sét đánh chết tại chỗ. Đương nhiên… cậu ấy không giết người thì người chết sẽ là mình, đối phương vừa ra mặt cũng đã ra tay hạ sát, súng bắn tỉa, pháo cối gì cũng dùng đến, dị năng giả đối chiến, sinh tử chỉ trong khoảnh khắc. Tóm lại, chỉ cần có người ra khỏi dinh thự nghênh chiến, đều không qua nổi ba chiêu của Quan Viễn Phong.”
“Cậu ấy cũng hoàn toàn không đưa ra yêu cầu gì, chỉ bao vây ngôi nhà, Diệp Duật Khanh sai người hỏi cậu ấy có yêu cầu gì, cậu ấy cũng không nói.”
“Lăng Đỉnh Tu dẫn đội vệ binh đến cứu viện, trước mắt bao người bị cậu ấy dùng vòi rồng cuốn lên rồi giật điện đến đại tiểu tiện mất kiểm soát, nếu lúc đó không có dị năng giả hệ Quang cấp cao, thì cũng không cứu về được.”
“Tướng quân Đàm đích thân đến đối thoại, Quan Viễn Phong cũng không gặp ông ấy, nghe nói là đã nói chuyện qua điện thoại, nhưng dầu muối gì cũng không vào, không nghe khuyên giải.”
“Đã bao vây dinh thự một tuần rồi.”
Chu Vân bật cười.
Nhậm Dược Phi rất bất đắc dĩ: “Tướng quân Đàm tìm tôi, chuyện này hoàn toàn được coi là binh biến rồi. Nếu thật sự phải ra tòa án quân sự, lão Quan sẽ bị ngàn người chỉ trích. Bây giờ mọi chuyện vẫn đang được ém nhẹm, không cho phép bất kỳ ai bàn tán, sự việc vẫn còn trong nội bộ cấp cao của quân đội, trong phạm vi có thể kiểm soát được.”
“Tướng quân Đàm nhờ tôi chuyển lời đến cậu, bây giờ có lẽ chỉ có cậu mới có thể khuyên được cậu ấy.”
“Tướng quân Đàm nói, lần này quả thật là cậu đã chịu ấm ức rồi, ông ấy cũng là sau đó mới biết chuyện. Phe phái trong quân đội phức tạp, khó mà giải thích rõ ràng trong một sớm một chiều được, tóm lại là, với năng lực của ông ấy cũng không thể hoàn toàn hạ bệ được đối phương. Đánh rắn không chết rắn sẽ quay lại cắn, nên ông ấy đề nghị vẫn là nên nhẫn nhịn trước. Ông ấy sẽ đứng ra hòa giải, cũng hỏi ý của cậu, xem cậu và Quan Viễn Phong muốn tranh thủ bồi thường như thế nào, ông ấy sẽ dốc toàn lực tranh thủ cho hai người, nhưng Quan Viễn Phong cứ tiếp tục kéo dài như vậy, có thể ông ấy sẽ không bảo vệ được cậu ấy, có thể sẽ lại liên lụy đến cậu lần nữa, không nên tiếp tục làm cho sự việc tệ đến mức không thể cứu vãn.”
“Diệp Duật Khanh cũng đã tìm tôi, nhờ tôi gửi lời xin lỗi đến cậu, nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, ông ta cũng bị tình báo đánh lừa, tưởng rằng Quan Viễn Phong đã tự ý giữ lại những thứ gây hại đó.”
Chu Vân mỉm cười: “Hiểu lầm? Xin hãy chuyển lời đến tướng quân Đàm và tướng quân Diệp rằng, Quan Viễn Phong là đang trút giận cho tôi, sao tôi có thể đi khuyên anh ấy được, tôi sẽ không ra mặt đâu.”
“Bọn họ hẳn là hiểu được Quan Viễn Phong muốn gì — anh ấy là một người đơn giản như vậy, chẳng qua anh ấy chỉ muốn công bằng mà thôi.”
Hắn cầm cuốn “Chuyến Bay Đêm” lên, vẫy vẫy về phía Nhậm Dược Phi: “Con người không đòi hỏi mọi thứ đều phải vĩnh hằng, chỉ là không muốn nhìn thấy hành động của mình bỗng chốc mất đi ý nghĩa chỉ sau một đêm.”
Trong cuộc sống không có lối thoát. Thứ duy nhất tồn tại là sức mạnh để tiến lên.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
