Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 11: Thời Tiết Hửng Nắng
Sau khi vận chuyển đồ đạc về nhà, Chu Vân giúp Quan Viễn Phong mang hàng hóa của anh sang nhà.
Quan Viễn Phong mở cửa, mặt lạnh như tiền: “Tiểu khu vừa mới dùng loa thông báo rồi, toàn thành phố diễn tập khẩn cấp, yêu cầu mọi người không ra ngoài, khai báo thông tin thành viên hộ gia đình.”
Chu Vân nói: “Ừ, tôi cũng thấy thông báo trong nhóm ban quản lý khu dân cư rồi.”
Quan Viễn Phong lại nói: “Có gì đó không ổn, tôi thấy trong nhóm chiến hữu của mình, những đồng đội đã giải ngũ đều bị triệu tập khẩn cấp về báo danh rồi.”
Chu Vân hỏi: “Anh cũng phải về à?”
Quan Viễn Phong lắc đầu: “Tôi không cần.”
Sắc mặt anh rất khó coi, đưa tay đỡ lấy kiện hàng trên tay Chu Vân, nặng nề chất đống ở một góc phòng khách, Chu Vân bèn giúp anh sắp xếp một số thuốc men và thực phẩm cần bảo quản lạnh vào tủ lạnh, rồi lại giúp anh xếp gọn gàng đồ hộp, thức ăn cho chó, thực phẩm….
Thấy Quan Viễn Phong lòng vẫn nặng trĩu tâm sự, lại trở về dáng vẻ u ám nghiêm nghị như lúc Chu Vân mới gặp anh, hắn biết chắc chắn anh đang buồn vì mình không thể trở về đơn vị trong lúc khẩn cấp.
Kiếp trước kiếp này, thời gian hắn và Quan Viễn Phong ở chung rất ngắn, nhưng hắn biết anh là người như thế nào.
Sau ngày mạt thế, người lính tàn tật đã giải ngũ này tự nguyện tham gia thí nghiệm dị năng, chịu đựng những tác dụng phụ đau đớn khủng khiếp để thức tỉnh dị năng, nhưng vẫn luôn không thể dung hợp hoàn hảo với nhân dị năng trong cơ thể.
Anh vẫn luôn chiến đấu với cơn đau, nhưng vẫn dấn thân vào công việc bảo vệ căn cứ nặng nhọc trong thời mạt thế, dẫn dắt Đội đặc nhiệm thực hiện vô số nhiệm vụ cứu người cho đến lúc chết, vẫn xứng đáng là một người đĩnh đạc, ngay thẳng, đầu đội trời chân đạp đất, đàng hoàng chính trực.
Chu Vân biết lúc này Quan Viễn Phong không cần an ủi, cũng không quen phơi bày vết thương cho người khác xem. Anh cần được ở một mình, yên tĩnh dưỡng thương hơn. Hắn hỏi anh đã uống thuốc chưa rồi cáo từ, trở về phòng mình, lên mạng xem thử.
Cuộc diễn tập khẩn cấp đột ngột khiến người dân có chút bất ngờ, trường học đều cho nghỉ. Chỉ một số vị trí quan trọng như bác sĩ, cảnh sát, quân nhân, công nhân điện lực, viễn thông và các ngành nghề đặc thù khác vẫn phải đi làm, công chức nhà nước cũng phải đến các cộng đồng dân cư để hỗ trợ quản lý.
Đường sá đều bị kiểm soát, ngay cả mạng internet cũng bị kiểm soát, không ít diễn đàn lớn đều dừng hoạt động để bảo trì, các trang tin tức cũng đóng cửa khu vực bình luận. Cuộc diễn tập khẩn cấp quy mô lớn lần này khiến mọi người đều ý thức được tình hình nghiêm trọng.
Trong nhóm chat của khu dân cư bàn tán xôn xao:
“Là diễn tập chống lũ lụt à?”
“Lại nói không phải đánh nhau, nhưng xem tình hình này có hơi giống… Sắp có chiến tranh thế giới sao?”
“Cẩn thận đấy, đừng có tung tin đồn nhảm nữa.”
“Ở chỗ chúng tôi, cộng đồng đang phát đồ cho từng nhà từng hộ đây, túi y tế khẩn cấp, thức ăn và nước uống.”
“Tiểu khu chúng tôi đang gia cố cổng sắt, dọn dẹp hầm trú ẩn, xe cộ đều bị dời đi hết rồi.”
“Tình hình quốc tế cũng không nói có biến động gì mà? Nói ra thì hình như gần đây tin tức quốc tế cũng chẳng có gì để đưa tin cả.”
Cũng có người có bạn bè người thân ở nước ngoài, mấy ngày nay đã không liên lạc được với họ, liền đoán mò trong nhóm:
“Hình như nước ngoài có virus gì đó, mạng internet cũng bị cắt rồi.”
“Trước đây có một diễn đàn ngành sản xuất của chúng tôi tổ chức ở nước ngoài, cũng dừng rồi, mấy ngày nay không liên lạc được với người phụ trách.”
“Con tôi đi du lịch nước ngoài, cũng không liên lạc được, đã báo cho bên đại sứ quán rồi.”
“Con nhà chúng tôi du học ở nước ngoài, mấy ngày nay cũng không liên lạc được.”
Chu Vân nhớ lại kiếp trước cũng là tình huống này, ban đầu mọi người chỉ nghi ngờ là có cuộc chiến tranh đột ngột nào đó.
Nhưng sau này mới biết làn sóng tang thi quá hung mãnh, các tổ chức cộng đồng ở nước ngoài vốn đã lỏng lẻo, nhanh chóng mất trật tự, mạng lưới internet không có người bảo trì, cũng có không ít video được đăng tải, nhưng các trung tâm dữ liệu, trung tâm mạng và cơ sở hạ tầng khác nhanh chóng bị gián đoạn do sự cố.
Trong nước vì biết sau khi xã hội khủng hoảng sẽ gây ra hỗn loạn, nên đã ra tay trước để kiểm soát cộng đồng, nhưng cuối cùng cũng chẳng có tác dụng gì.
Tang thi vốn không hề sợ hãi, hình thành những bầy tang thi lớn xâm nhập ồ ạt từ biên giới, cộng thêm những ca lây nhiễm lẻ tẻ trong nước nhanh chóng lan rộng, mà quan trọng nhất là sương mù đỏ giáng xuống, tang thi không còn cách nào kiểm soát được nữa.
Chỉ là bây giờ mọi người vẫn chưa biết, vẫn tưởng rằng phòng thủ nghiêm ngặt, đồng lòng hợp sức là có thể kiểm soát được trật tự.
Nhưng ngoài tang thi, lòng người mới thực sự là thứ hiểm ác nhất.
Một khi con người biết mạt thế sắp đến, mọi ràng buộc của đạo đức và pháp luật sẽ không còn tồn tại, mọi cái ác và lòng tham sẽ mặc sức tung hoành không kiêng dè gì.
Giây phút thái bình cuối cùng trong sự kiểm soát này, chính là hồi kết của xã hội văn minh.
Chu Vân thấy trong nhóm đã lại chuyển chủ đề sang thời tiết:
“Hình như gần đây thời tiết ở nước ngoài cũng bất thường, trận mưa này thật sự quá lâu rồi.”
“Có phải mưa nhiều ngày như vậy nên mạng internet có vấn đề không, đừng lo lắng nữa.”
“Dự báo thời tiết nói trời sắp nắng rồi.”
Ngày hôm sau quả nhiên trời hửng nắng, trận mưa lớn kéo dài gần nửa tháng khiến cư dân trong tiểu khu thấy mặt trời liền vội vàng phơi quần áo, chăn màn.
Chu Vân ở một mình, quần áo mùa hè đơn giản, đều được sấy khô, cũng chẳng hề gì.
Sáng sớm hắn đã lên sân thượng, kiểm tra hệ thống thoát nước, kiểm tra thiết bị lọc và làm sạch nước mưa, nước sau khi lọc thử chất lượng lại khá tốt, đun sôi chắc là có thể uống được, còn lại có thể dùng để tưới cây, dọn dẹp vệ sinh, nuôi cá cũng không thành vấn đề.
Trời quang đãng, nắng vàng rực rỡ. Chu Vân lại lần lượt kiểm tra tình hình xói mòn đất, xem xét tình hình sinh trưởng của rau củ quả, tình trạng của cá và các loại gia cầm như thỏ, dê, lợn.
May mà hắn chuẩn bị sớm, tuy mưa lâu như vậy nhưng trong chuồng gia súc gia cầm vẫn rất khô ráo sạch sẽ, vì vậy tình trạng của lũ động vật cũng khá tốt.
Đang kiểm tra, bỗng hắn nghe thấy tiếng chó sủa, Chu Vân ngẩng đầu lên thì thấy Quan Viễn Phong cũng đã lên sân thượng, Tuệ Tinh vui vẻ chạy tới, dí mũi ngửi mấy con gà con vịt con, gà con vịt con sau nửa tháng đã lớn hơn nhiều, bị chó đuổi chạy tán loạn trên sân, vỗ cánh loạn xạ, nhất thời sân thượng cũng trở nên náo nhiệt.
Chu Vân cười nói: “Sao hôm nay anh không đến tập luyện? Trời nắng rồi, tôi làm một cái bia di động ở ngoài, anh kéo xa ra mà tập.”
Quan Viễn Phong nói: “Tôi xuống lầu xem tình hình biệt thự nhà tôi, cũng đi xem qua đường đến hầm trú ẩn.”
“Nếu có không kích, chúng ta ở trên sân thượng không an toàn. Lỡ như thật sự như vậy, đến lúc đó cậu với tôi xuống biệt thự ở, ở đó có tầng hầm. Sáng nay tôi đã chuyển một ít thức ăn và nước uống xuống đó tích trữ rồi.”
Chu Vân có chút cảm động, Quan Viễn Phong lại nhìn đám gà vịt dê lợn, suy nghĩ một lát rồi ngẩng đầu nhìn máy phát điện gió, máy phát điện mặt trời lắp trên nóc nhà Chu Vân, còn có thiết bị lọc nước mưa… mấy hôm trước mới lắp cổng sắt… và cả việc trời nóng như vậy mà vẫn miệt mài làm lạp xưởng, thịt xông khói, ủ rượu…
Quan Viễn Phong như có điều suy nghĩ, bèn hỏi hắn: “Cậu có kênh thông tin nội bộ nào không? Ở bệnh viện à?”
Chu Vân nói: “Bệnh viện bên đó bây giờ giới nghiêm rồi, hình như thật sự có virus gì đó. Trước đây hợp đồng của tôi hết hạn không gia hạn nên nghỉ việc rồi, trước khi nghỉ việc cấp trên đã có yêu cầu, nói cố gắng thuyết phục người nhà hỏa táng người thân đã qua đời. Tôi có chút lo lắng, với lại dù sao nghỉ việc ở nhà cũng buồn chán, nên làm chút chuẩn bị.”
Đối diện với ánh mắt sắc bén như lính trinh sát, Chu Vân rất ung dung bình tĩnh giải thích.
Quan Viễn Phong gật đầu, người có thói quen tích trữ không ít, nhất là dân tộc nông nghiệp như bọn họ vốn có tập tính thích trồng trọt, tích trữ.
Anh nhanh chóng chuyển sự chú ý sang việc bắn cung: “Bia di động ở đâu?”
Sau khi giải ngũ, anh vốn tưởng mình đã chấp nhận sự thật rằng không bao giờ có thể quay lại chiến đấu được nữa, nhưng giờ phút này anh mới biết mình không cam tâm đến vậy, anh khát khao có được kỹ năng gì đó để chứng minh mình không phải là một kẻ vô dụng.
Chu Vân đi tới lấy bia di động ra, sân thượng rộng hơn nhiều, lại mở cửa sân thượng đối diện, nối liền lại, khoảng cách liền xa hơn nhiều so với trong nhà.
Quan Viễn Phong điều khiển xe lăn, đi lấy cây cung lại, đứng ở nơi xa nhất giương cung nhắm vào tấm bia, vút! Mũi tên tre luyện tập b*n r*, trúng ngay hồng tâm.
Chu Vân khen ngợi: “Thiên phú thật cao, trước đây anh không phải là lính bắn tỉa đấy chứ?”
Quan Viễn Phong không nói gì, tình hình không rõ ràng, người nhà không liên lạc được, ít nhiều gì cũng khiến anh lo lắng, mà cảm giác bất lực vì không thể làm gì khiến anh có chút u uất, cũng mất đi cả hứng thú nói chuyện phiếm.
Chu Vân hái mấy nắm rau tươi trên sân thượng: “Anh cứ tập đi, tôi xuống làm bữa sáng, anh tập xong thì xuống thẳng bên dưới luôn, hôm nay làm món bún chần nhé?”
Đợi đến sau mạt thế thì khó mà ăn được những thứ này, vừa hay mấy hôm trước đã xẻ thịt cả con lợn ra cất giữ rồi, còn lại không ít lòng lợn, vừa hay nấu món bún lòng lợn.
Quan Viễn Phong gật đầu: “Sao cũng được.” Anh nhìn mấy cây ớt trĩu quả bên cạnh, chỉ chỉ: “Làm một đĩa tỏi ớt băm, ăn với bún sẽ rất ngon.”
Chu Vân bèn hái thêm một nắm ớt lớn, ngẩng đầu nhìn ánh nắng ngày càng chói chang, bề mặt lớp đất ẩm ướt trong vườn rau vốn bị mưa lớn tưới đẫm đã bắt đầu khô lại, mà nhiệt độ cũng đang tăng cao.
Hắn nhắc Quan Viễn Phong: “Nắng hơi gắt, tập xong thì xuống đi.” Tiếp theo sẽ là những ngày nắng nóng khắc nghiệt kéo dài, virus tang thi cũng nhờ đó mà lây lan nhanh chóng.
Quan Viễn Phong gật đầu, tập trung nhìn bia rồi lại bắn một mũi tên.
Chu Vân xuống lầu, đun nước sôi, thấy Quan Viễn Phong còn định tập khá lâu, bèn lấy mấy khúc xương lợn đã để dành từ hôm trước ra, đem nửa bộ ruột già lợn đã rửa sạch ra cắt khúc, bỏ vào nồi áp suất, thêm chút củ cải, bí đỏ, nấu trước cho Tuệ Tinh ăn.
Rồi lại tìm trong tủ lạnh lấy lòng lợn ra, cắt lòng non, gan lợn và các loại nội tạng khác ra ướp, đun nước sôi thì cho lòng lợn vào trước, nấu chín rồi mới cho gan heo, thịt heo thái mỏng, thêm bún, chần chín rồi thì vớt ra bát.
Sau đó là thêm tỏi và ớt băm, rưới dầu hành, dầu mè, giấm, lạc rang, vừng giã nhỏ, múc một muôi dầu nóng rưới lên trên, tiếng xèo xèo vang lên cùng mùi thơm lan tỏa. Chu Vân hài lòng gật đầu, nhìn đám ớt, nghĩ bụng hôm nay phải thu hoạch hết ớt, làm tương ớt thôi.
Nhưng sau đó sẽ phải đối mặt với thời tiết nắng nóng, lúc này, nên làm một ít rau khô.
Trước đó trời mưa, không ít nhà kính trồng rau bị ngập, hắn đã cố tình ra chợ thu mua một ít rau củ rẻ tiền, dễ bảo quản, trước đó đã làm một phần muối chua, còn lại khoai lang, khoai môn, cà tím, đậu đũa, nấm hương các loại, giờ đều có thể cắt ra phơi khô.
Còn quả bí ngô khổng lồ của hắn cũng có thể thu hoạch rồi, phơi thêm một thời gian, lượng đường bên trong sẽ nhiều hơn, cũng sẽ bở hơn.
Hắn vừa nghĩ, tay cũng không ngừng, lại rang thêm một đĩa lạc, rồi dùng dầu còn lại xào một đĩa rau mầm kỷ tử non tươi.
Cuối cùng hắn mở nồi áp suất, đổ thức ăn cho chó đã nấu chín bên trong ra bát ăn của chó đặt bên cạnh.
Cuối cùng Quan Viễn Phong cũng bị mùi thơm hấp dẫn, dẫn Tuệ Tinh xuống lầu, anh hỏi: “Rang lạc à? Thơm quá.” Tuệ Tinh đã chạy vọt tới chỗ bát thức ăn của mình, thích thú hít hà mùi thơm.
Chu Vân rưới nước dùng lên đĩa rau kỷ tử xanh mướt, rất hài lòng, đây là giống kỷ tử lá to hắn đặc biệt chọn, trồng trên ban công lá to và xum xuê hơn lá kỷ tử bình thường.
Hắn múc rau kỷ tử từ trong nồi ra đĩa đặt lên bàn, mỉm cười với Quan Viễn Phong: “Ăn cơm thôi.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Story
Chương 11: Thời Tiết Hửng Nắng
10.0/10 từ 17 lượt.
