Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 103: Băng Tuyết Thất Thường

Mãi đến ngày hôm sau Chu Vân mới biết phía Bắc đã bị bão tuyết tấn công. Cơ sở hạ tầng thông tin liên lạc yếu kém bị phá hủy trên diện rộng, trời rét căm căm, đường sá tắc nghẽn không thể sửa chữa.

 

Các căn cứ ở phương Bắc hiện đã mất mạng, mất liên lạc, chỉ có điện báo quân dụng là có thể miễn cưỡng sử dụng.

 

Căn cứ Trung Châu tuy chưa có tuyết rơi, nhưng nhiệt độ cũng đã giảm mạnh.

 

Trong khi đó, phương Nam vẫn đang trong thời tiết nắng nóng, nhiệt độ ban ngày đã gần sáu mươi độ.


 

Dưới ánh mặt trời như thiêu như đốt, mặt đất nóng bỏng rát, lá cây bị cái nắng gay gắt thiêu đốt đến khô quắt, cong queo.

 

Chỉ có ve sầu điên cuồng kêu inh ỏi, ánh nắng chói chang đến mức cả tang thi cũng phải trốn vào trong rừng.

 

Các loại cây trồng ngoài trời, ngoài một vài giống vốn chịu hạn tốt như sắn dây biến dị, bí ngô biến dị, thùa biến dị, thì vẫn còn sống sót. Các loại khác đều không chịu nổi nhiệt độ cao, đã sớm được Chu Triện sắp xếp cho phạm nhân thu hoạch hết vào ban đêm.

 

Trong tiết trời nóng nực như vậy, vải làm từ sợi đay bóng tối lại được phát hiện thêm một công dụng, đó là khi trải chúng lên nóc nhà kính vườn ươm, chúng có thể hấp thụ một lượng lớn nhiệt lượng mặt trời, làm giảm nhiệt độ bên trong nhà kính.


 

Chu Triện đang bận rộn sắp xếp người trải vải đay bóng tối lên tầng trên cùng của các vườn ươm trồng thảo dược quý.

 

Hoàng hôn, ráng chiều rực rỡ khắp trời. Trong bụi cỏ trước nhà giam, bỗng xuất hiện những đàn dế biến dị lớn nhảy nhót khắp nơi, đôi cánh đen bóng loáng, cặp đùi to khỏe khoắn.

 

Chúng đa phần là hệ Thổ, có thể độn thổ bất cứ lúc nào, nhưng lúc này dường như đã bị mặt đất nóng bỏng ép phải trồi lên, chỉ bật nhảy trên cỏ, bắn đi tứ phía, còn phát ra những tiếng kêu chói tai vô cùng bất an.


 

Hoa Nhu và cậu bé Triệu Dực dẫn một đàn vịt con bóng tối đi dạo trong bụi cỏ, nhìn đàn vịt duỗi cổ, mỗi nhát gắp một con, nhanh nhẹn ăn mồi.

 

Thầy trò Diêu Hoán và Chu Vân ngồi trên ghế mây dưới lầu nhìn chúng chơi đùa. Bên cạnh đặt một tảng băng khổng lồ mà Chu Vân đã đông lại, tỏa ra từng luồng khí lạnh. Tuệ Tinh nằm dài bên tảng băng, lè lưỡi, gà gật. Thường ngày vào lúc này nó rất thích theo Triệu Dực chơi đùa trong bụi cỏ, nhưng lúc này nó không nỡ rời khỏi tảng băng.

 

Diêu Hoán nói: “Dế trong đất bò ra, ngày xưa các cụ già chúng ta nói, đó là dấu hiệu sắp có sóng thần.”


 

Chu Vân có chút lo lắng: “Con nghe Thẩm Lan nói bên Tam Giác Vàng núi non trùng điệp, độ cao lớn. Trang viên Niết Bàn lại được xây ở trên cao, không sợ ngập. Vì ở trong rừng nguyên sinh nên nhiệt độ ngược lại còn dễ chịu hơn ở đây, hay là nhân lúc điều kiện thời tiết còn bay được, thầy qua đó ở một thời gian đi ạ.”

 

Thực ra hắn lo lắng bên Viện Nghiên cứu Dị năng vẫn còn nhòm ngó thầy mình, phía nhà họ Cung cũng không phải là một khối vững chắc, nếu không kiếp trước một cường giả như Tần Thịnh cũng sẽ không dễ dàng bị hại như vậy.

 

Mấy ngày nay nóng nực, Diêu Hoán cũng có chút khó chịu, ăn không ngon, ngủ không yên. Ông tuổi già sức yếu, bật điều hòa thì thấy gió thổi khó chịu, tắt đi thì lại nóng không chịu nổi, quả thực là không thoải mái.


 

Ông cầm một chiếc quạt giấy từ từ phe phẩy: “Đi đâu cũng vậy cả thôi, ta nghe theo con sắp xếp. Con không đi cùng à?”

 

Chu Vân nói: “Bên này còn mấy thí nghiệm phải tiếp tục làm, trời nóng mới dễ ra số liệu, cũng có thể phơi ít thuốc. Với lại bên Vân Đỉnh Sơn Uyển con còn trồng không ít thứ, người khác không biết chăm sóc thế nào, vẫn là để tự con làm.”

 

Diêu Hoán nhìn hắn một cái: “Ta thấy con là không nỡ để người khác dọn dẹp nhà của đội trưởng Quan thì có, ngày xưa con đã vậy rồi. Thí nghiệm con phụ trách, ngay cả một cái ống nghiệm cũng phải tự mình rửa, cái người khác chạm vào rồi là không dùng.”


 

Chu Vân: “…”

 

Diêu Hoán thở dài thườn thượt: “Nghe đạo trưởng nói, trên mạng đưa tin, phương Bắc tuyết lớn, đường không đi được nữa, còn có tang thi triều, thú biến dị, áp lực lớn hơn ở đây nhiều.”

 

“Cũng không biết những thứ Tần Mộ gửi qua dạo trước có đủ cho bọn họ chống chọi qua mùa Đông này không. Đội trưởng Quan lại là người thật thà, chỉ sợ vật tư đều nhường cho người khác trước bản thân mình, thật khiến người ta lo lắng.”


 

Chu Vân: “…”

 

Diêu Hoán nói ý tứ sâu xa: “Chu Vân à, đôi khi cũng nên chủ động một chút chứ. Ta thấy nếu con mở lời, cậu ấy sẽ ở lại thôi – chẳng lẽ sau này cứ mãi lo lắng thế này sao?”

 

“Đây cũng không phải là thời thái bình thịnh thế, chân trời gần trong gang tấc, gọi một cuộc điện thoại, một cuộc video là có thể gặp mặt.”


 

“Con ngại ngùng, hay là còn lo ngại điều gì?”

 

“Sợ đến cả bạn bè cũng không làm được? Sợ đối phương không thích đàn ông?”

 

Chu Vân im lặng.

 

Diêu Hoán từ từ dẫn dắt: “Một cái ống nghiệm, người khác chạm qua rồi con còn không muốn. Chuyện này mà con theo đuổi lâu như vậy, lại bị người khác nhanh chân đến trước thì…”


 

Chu Vân: “…”

 

Đàn vịt con bỗng nhiên như gặp phải thiên địch, vội vàng đập cánh, vung đôi chân vịt màu hồng dẹt chạy ra khỏi bụi cỏ, chạy đến bên cạnh Triệu Dực.

 

Chu Vân và Diêu Hoán ngẩng đầu, thấy Tần Mộ và Tần Thịnh đang từ xa đi tới, Tần Mộ một tay nhấc một con vịt con chạy chậm nhất lên: “Sao lại sợ tao thế này, lạ thật.”

 

Triệu Dực ngẩng đầu, đôi đồng tử không có tiêu cự nhìn anh ta: “Chúng nó cảm thấy chú giống như đại ma vương, rất đáng sợ, có thể ăn thịt chúng.”

 

Tần Mộ: “…”

 

Tần Thịnh vui vẻ chào hỏi: “Thầy Diêu! Bác sĩ Chu! Tôi mang ít hải sản qua cho hai người đây, tối nay làm tôm tít rang muối cho mọi người, ngon lắm đấy.”

 

Diêu Hoán vừa ngó xem vừa nói: “Ôi, dạo này chỉ số axit uric của ta hơi cao, không ăn được. Mấy đứa trẻ các cậu ăn đi, đâu ra con tôm to thế này.”

 

Tần Mộ nói: “Các lão thuyền viên của băng Lão Nhai mượn thuyền của tôi ra khơi một chuyến, mang về ít đồ để cảm ơn. Nhưng mà…”

 

Vẻ mặt anh ta có chút nghiêm túc: “Các cụ già nói, nhìn ráng chiều ở chân trời, e là sắp có bão lớn. Thời gian thủy triều lên xuống quá nhanh, sứa trong biển đều nổi lên mặt nước, rất nhiều cá lớn cũng bơi lên mặt biển rồi.”

 

Tần Mộ nói: “Cung thành chủ bên Bắc Minh cũng đã gửi con gái và con rể đến căn cứ Trung Châu rồi. Tôi qua đây là muốn đề nghị hai người đến Trang viên Niết Bàn tránh một thời gian.”

 

Diêu Hoán sững sờ: “Nguy hiểm đến vậy sao?”

 

Tần Thịnh cười hì hì: “Tất nhiên đối ngoại sẽ không nói là đi tránh bão, chỉ nói là đi tham dự cái gì của Hội Nghiên cứu Dị năng ở căn cứ Trung Châu ấy, bọn họ cũng thật sự nhận được thư mời. Thực ra chúng tôi đều biết, chắc chắn là Cung thành chủ phải ở lại trấn giữ Bắc Minh, nhưng đại tiểu thư đã mang thai rồi, tất nhiên là không nỡ để con gái chịu khổ.”

 

“Bây giờ trong thành mỗi ngày đều tuyển mộ dị năng giả hệ Thổ và hệ Mộc, gia cố khắp nơi, làm dày tường thành, hàng rào, bên Lão Nhai của bọn tôi cũng đã gia cố lại toàn bộ một lượt. Các nhà kính trồng lương thực trong thành cũng đã được dựng lên, nhà nhà người người đều bận rộn phòng chống bão.”

 

Tần Mộ nói: “Tuy chúng ta ở gần biển, năm nào cũng có bão đã quen rồi. Nhưng trước đây không có nhiều thời tiết cực đoan như vậy, năm ngoái quy mô bão nhỏ, chỉ mưa vài trận, nhưng hạn hán khá nghiêm trọng, năm nay thì chưa chắc, nghe các thuyền viên giàu kinh nghiệm nói, e là sắp có một trận bão lớn.”

 

“Trong thành người đông hỗn tạp, nếu có thiên tai thì ngược lại không thích hợp ở lại. Tối qua tôi đã gọi cho Thẩm Lan rồi, cũng cảm thấy Trang viên Niết Bàn tốt hơn, thực phẩm về cơ bản có thể tự cung tự cấp, hơn nữa đều là người của mình, bên căn cứ Tĩnh Nam cũng có không ít dị năng giả đến, đều ở lại đó cũng an toàn.”

 

“Đề nghị thầy Diêu, bác sĩ Chu đều qua đó, tốt nhất là nên quyết định sớm, nếu gió thật sự nổi lên rồi thì sẽ khó đi, bên Thẩm Lan sẽ cho máy bay qua đón hai người.”

 

Diêu Hoán nói: “Cậu ta còn biết lái cả máy bay sao? Chà! Đúng là nhân tài!”

 

“Tướng quân Nhậm cũng để lại hai phi công trực thăng ở đó túc trực, nói là hai người thay phiên nhau lái sẽ an toàn hơn.” Tần Thịnh hăm hở: “Tôi cũng định học, Tướng quân Nhậm cũng xuất thân từ phi công, kỹ thuật siêu tốt, nói là sau này có cơ hội sẽ dạy cho tôi.”

 

Tần Mộ nói: “Tiểu Thịnh, Chu Triện đều đi cùng hai người, đạo trưởng, đại sư, Tiểu Nhu, Tiểu Dực cũng đi cả đi, bên này một mình tôi ở lại là được rồi.”

 

Chu Triện nói: “Tôi cũng ở lại, tình hình phạm nhân ở đây tôi quen thuộc hơn.”

 

“Chúng ta gia cố tường rào, xây dựng điểm tránh nạn ở những nơi địa thế cao hơn, nói trước với các nhân viên của vườn thuốc, nếu ai muốn ở lại đây, có thể đón gia đình đến trước, ai muốn ở lại trong thành thì mấy ngày nay có thể cho nghỉ phép vì nắng nóng và bão, lĩnh một ít vật tư, lương thực rồi về thành.”

 

Chu Vân nhìn sang Diêu Hoán, Diêu Hoán quyết định: “Được, không ở đây làm gánh nặng cho các cậu, tôi qua đó. Chu Vân không đi, nó phải trông nhà cho tiểu Quan, cứ để nó vậy đi, dù sao thì chỗ đó địa thế cũng cao, không sợ ngập.”

 

Chu Vân: “…”

 

Tần Mộ biết Chu Vân rất có chủ kiến, cũng không miễn cưỡng, quan tâm hỏi: “Thực phẩm có đủ không? Nếu gió thật sự nổi lên, thường thì liên lạc sẽ bị cắt đứt.”

 

Chu Vân nói: “Không cần lo cho tôi, ngược lại các cậu mang nhiều đồ đi một chút.”

 

Một lúc sau mọi người đều tất bật, thu dọn vật tư, thực phẩm và đồ dùng cá nhân. Sau khi tiễn mọi người đi, bọn họ bắt đầu gia cố vườn thuốc, chuyển các thiết bị máy móc đắt tiền và những thứ có giá trị lên tầng cao, làm đủ mọi công tác chuẩn bị phòng chống bão.

 

Chu Vân bèn trở về Vân Đỉnh Sơn Uyển, cũng làm một số công tác chuẩn bị. Quả nhiên sau khi thầy Diêu và mọi người đi được hai ngày, bão đã tấn công vào Bắc Minh. Đan Lâm cách Bắc Minh hơn một trăm cây số cũng bắt đầu có mưa bão.

 

Nửa đêm, Chu Vân ở tầng ba mươi bị tiếng gió làm cho tỉnh giấc, hắn xem điện thoại thì thấy đã mất tín hiệu. Cả đêm gió gào thét bên ngoài, dữ dội và cuồng bạo. Tuệ Tinh canh giữ bên giường hắn, có chút bồn chồn đi qua đi lại, hắn vỗ về an ủi xoa đầu nó.

 

Trời sáng, bầu trời vẫn tối tăm mịt mùng, trong cơn hỗn độn gió mưa như trút, hạt mưa như những viên đạn dày đặc bắn lên mái nhà, lộp bộp, lộp bộp.

 

Hắn lên sân thượng tầng hai xem qua, gió mưa dữ dội, cửa kính sân thượng bị gió lay giật rung lên bần bật. Điện trong nhà vẫn còn, xem ra thiết bị điện gió không có vấn đề gì.

 

Nhìn qua tấm kính ra xa, mực nước hồ Thanh Vân đã đạt đến điểm cao nhất, dòng nước đục ngầu đang cuồn cuộn chảy xuống hạ lưu.

 

Gió từ biển thổi vào mang theo những âm thanh đáng sợ, cuồn cuộn kéo đến, từng đợt từng đợt quật vào cây cối. Cây cối trên núi đều lắc lư theo gió, lăn lộn nhảy múa, xào xạc, những cây cao bị gió thổi gãy cành, đổ rạp xuống đất, có những cây gốc nông thì bị bật rễ, những cây thấp hơn thì ngâm trong nước.

 

Đây là thiên tai của thời mạt thế, may mà thầy và mọi người đã di tản trước, bên vườn thuốc cũng có Tần Mộ và Chu Triện trấn giữ, vấn đề không lớn. Hắn lục lọi trong ký ức kiếp trước đã mơ hồ của mình về thông tin của những trận thiên tai này, nhưng lúc đó hắn đã ở căn cứ Tam Sở, với tư cách là nhân viên nghiên cứu và hậu cần, hắn đã chai sạn với những thông tin về thiên tai thường xuyên bên ngoài, đặc biệt là thành phố Đan Lâm, đã sớm trở thành một thành phố không người.

 

Hắn nhìn lên bầu trời đen kịt, nghĩ không biết trận bão này bao giờ mới qua, cũng không biết Quan Viễn Phong đang phải hứng chịu bão tuyết ở phương Bắc, giờ này đang làm gì?

 

=====

 

Lúc này Quan Viễn Phong cũng đang nghĩ đến Chu Vân.

 

Ngày rời khỏi Đan Lâm, Chu Vân mặc chiếc áo thun cotton màu sáng, vầng trán đầy đặn, sống mũi thẳng, khuôn mặt tràn đầy sức sống, mái tóc bị gió sớm thổi bay nhè nhẹ, dáng người cao ráo khỏe khoắn đứng trong ánh nắng sớm vẫy tay chào tạm biệt anh, nơi chân trời là ráng mây ấm áp rực rỡ như vàng.

 

Anh biết Chu Vân chắc chắn đang cùng những người bạn mới quen, cùng hai anh em nhà họ Tần, cùng thầy của em ấy đang bận rộn trồng thảo dược, trồng lương thực, chuẩn bị Trung thu. Dù sao thì em ấy cũng sẽ không bao giờ chịu nhàn rỗi, nhưng trong ấn tượng của anh, em ấy lúc nào cũng ung dung, nhàn nhã, luôn mỉm cười.

 

Từ khi quen biết Chu Vân, Đan Lâm đã có một màu sắc ấm áp, an ổn, từ “nhà” cũng có một biểu đạt cụ thể.

 

Lúc này anh đang đứng trên tường thành cao của căn cứ, nhìn những bông tuyết lớn bay lượn trong gió lạnh buốt xương, bên ngoài nhiệt độ đã xuống âm hai mươi độ, hoàn toàn không có người sống, còn bên ngoài tường thành, là tang thi triều gầm gào chen chúc.

 

Bão tuyết ngày càng dữ dội, gió lớn rít gào thê lương trên bầu trời, cuộn theo những bông tuyết, điên cuồng lay động cành cây, gào thét giận dữ, càn quét khắp núi rừng, trong tiếng gào thét và hú hét đó, chỉ nghe thấy những âm thanh thê lương, nghe như thể linh hồn đang gào thét trong bão tuyết.

 

Chỉ huy căn cứ Bành Triết Nghị đi lên, xuyên qua gió tuyết tiến về phía anh, nhíu mày: “Một sớm một chiều sẽ không tan đâu, xuống nghỉ ngơi trước đi.”

 

“Không cần lãng phí dị năng vô ích, cho dù cậu có tạo ra gió lốc sấm sét cũng chỉ là xua đuổi tạm thời. Chúng nó không biết đau, sẽ nhanh chóng tập trung lại. Bên ngoài không còn vật sống, chúng sẽ tập trung lại dưới sự dẫn dắt của tang thi vương, để vây công căn cứ của con người, mùa đông năm nào cũng vậy.”

 

Quan Viễn Phong quay đầu, vẻ mặt có chút lãnh đạm: “Không sao, trong thành ngột ngạt quá, tôi ra đây hóng gió cho thoáng, đợi tang thi vương ra thì báo tôi.”

 

Bành Triết Nghị nói: “Được, người của các căn cứ nhỏ gần đây đều đã được thu gom về rồi, may mà trước đó người của Hiệp hội hệ Mộc đã thúc đẩy sinh trưởng không ít lương thực, lại dạy cho các dị năng giả hệ Mộc cách sử dụng sức mạnh tự nhiên, hiện tại lương thực tạm thời đủ. Thêm vào đó, Dược phẩm Thanh Điểu lại vừa gửi đến một lô đường, mía, bánh trung thu và bưởi này, thật sự rất hữu dụng, đều là những thứ có thể bổ sung năng lượng tức thời.”

 

Quan Viễn Phong không nói gì.

 

Bành Triết Nghị nói: “Chỉ sợ trận bão tuyết này lại giống như năm ngoái, kéo dài nửa tháng, Đội Đặc nhiệm bị kẹt ở đây, bên cậu có gặp phiền phức gì không.”

 

Quan Viễn Phong mặt không cảm xúc: “Có thể có phiền phức gì chứ.”

 

Bành Triết Nghị thở dài: “Tôi biết cậu ở Trung Châu cũng không dễ dàng gì, quá yếu thì không chống đỡ nổi, quá mạnh thì lại bị e dè. Các căn cứ lớn đều sáng mắt cả. Nếu căn cứ Trung Châu không có cậu, có đến lượt bọn họ làm chủ không? Nhưng bây giờ cậu cứ ở ngoài lâu như vậy, tôi sợ tình hình ở Trung Châu sẽ có biến động, cậu sẽ không ứng phó kịp.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Kệ họ đi, tưởng tôi hiếm lạ gì Trung Châu sao?”

 

Bành Triết Nghị có chút kinh ngạc, nhìn anh, rồi lại không nhịn được thử thăm dò lôi kéo: “Vậy ở lại đây với tôi đi? Chức chỉ huy này cho cậu đó.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Lăn đi.”

 

Bành Triết Nghị cười, nhưng lại thấy Giang Dung Khiêm đi lên, vẻ mặt có chút nghiêm túc: “Đội trưởng Quan, có điện khẩn.”

 

Bành Triết Nghị thấy vậy liền nói: “Tôi đi tuần tra nơi khác trước, cậu cứ bận việc của mình đi.”

 

Quan Viễn Phong và Giang Dung Khiêm đi vào doanh trại dưới chân tường thành, lúc này Giang Dung Khiêm mới thấp giọng nói: “Khả Tâm đã gửi một bức điện khẩn, Bắc Minh có bão, tập đoàn quân tiền tuyến đã cử ‘Lang’ đi, hướng đi không rõ.”

 

Sắc mặt Quan Viễn Phong hơi thay đổi.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 103: Băng Tuyết Thất Thường
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...