Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 54: (NT 1): Thẩm Phương Nguyệt, vui lắm à?
Vào khoảng gần cuối kỳ năm nhất, Thẩm Phương Nguyệt quyết định lén chuẩn bị một bất ngờ cho Bùi Kỳ.
Hôm đó, cô nhận được tin nhắn từ Bùi Kỳ nói chiều thứ Bảy anh có một trận bóng rổ giao hữu với trường khác.
[Trăng Nhỏ: Ồ, nói cho tớ làm gì, tớ có đi cổ vũ cho cậu đâu.]
[Bùi Rùa: Tớ chỉ muốn báo cho cậu một tiếng, hôm đó nhiệm vụ giới hạn cuối tuần của game cậu tự vào tài khoản mà làm.]
[Trăng Nhỏ: Giờ nghỉ giải lao giữa trận cậu không thể giúp tớ làm à?]
[Bùi Rùa: Xem lại lời mình nói có phải là tiếng người không, Thẩm Phương Nguyệt.]
………….
Nói thì nói vậy thôi nhưng Thẩm Phương Nguyệt lập tức đi tìm gián điệp của mình bên trường Đại học Yến Kinh để hỏi thăm thời gian trận đấu, đến đúng giờ chiều thứ Bảy, cô hẹn gặp nội gián trước cổng trường.
Đây là lần đầu tiên cô đến Đại học Yến Kinh. Học kỳ này trường đang xây tòa nhà thí nghiệm nên không cho người ngoài vào, thế nên đều là Bùi Kỳ sang Đại học Khoa học Kỹ Thuật Yến Kinh để tìm cô. Mấy ngày gần đây trường mới bắt đầu cho phép tham quan vào cuối tuần.
“Nhớ cậu chết đi được! Tiểu Tương Tương!!!” Thẩm Phương Nguyệt ôm Cố Tương thật chặt.
Từ lúc nhập học đến giờ, bọn họ mới gặp nhau một lần, sau đó Cố Tương lúc nào cũng bận rộn.
Cố Tương cũng đưa tay ôm lại cô, giọng điềm tĩnh nói: “Tớ cũng nhớ cậu.”
“Đi, chúng ta đi xem bóng rổ!” Thẩm Phương Nguyệt hào hứng nói, “Tối nay chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé?”
“Cậu tự đi đi, tớ phải đến phòng thí nghiệm.” Cố Tương từ chối, “Tối nay chắc tớ không có thời gian, để hôm khác đi nhé.” Dù không học cùng trường nhưng Thẩm Phương Nguyệt vẫn thường xuyên nhắn tin với Cố Tương. Mỗi lần hỏi đối phương đang làm gì, câu trả lời luôn là ở thư viện hoặc phòng thí nghiệm. Thẩm Phương Nguyệt tựa đầu lên vai cô bạn, thở dài: “Vất vả ghê. Xung quanh toàn người học giỏi thế này cậu có áp lực lắm không?”
Cố Tương: “Thật ra cũng ổn.”
Trước đây, khi còn học cấp ba ở Nhất Trung, cái tên được nhắc đến nhiều nhất bên tai cô là Bùi Kỳ. Bây giờ đến Đại học Yến Kinh, cái tên được nhắc đến nhiều nhất vẫn là Bùi Kỳ. Bị học sinh giỏi đè ép suốt mấy năm, Cố Tương cũng quen rồi, thật sự cảm thấy không có gì khác biệt.
Thẩm Phương Nguyệt: “Ồ, vậy thì thôi, đợi cậu hết bận rồi tớ lại tìm cậu ăn cơm riêng nhé.”
Cố Tương gật đầu đồng ý.
Sau khi chào tạm biệt Cố Tương, Thẩm Phương Nguyệt men theo hướng cô bạn chỉ, tìm đến nhà thi đấu của Đại học Yến Kinh.
Bên trong có tiếng bóng rổ nảy trên sàn vang lên dồn dập. Một sân đấu tập trung đông người nhất, trên khán đài hai bên cũng có không ít khán giả. Thẩm Phương Nguyệt nhìn về phía đó, quả nhiên trông thấy bóng dáng bạn trai của mình.
Trận đấu đã bắt đầu, lúc này đang chuẩn bị phát bóng. Bùi Kỳ đứng ở góc sân, hai tay chống hờ lên eo. Anh đứng không quá ngay ngắn, biểu cảm cũng lạnh nhạt, nhưng vẫn toát lên vẻ đầy sức sống và phong thái phóng khoáng.
Hôm nay anh mặc chiếc áo bóng rổ James trắng tinh mà Thẩm Phương Nguyệt tặng hồi năm lớp 11, bên trong là một chiếc áo phông trắng, quần short đen lộ ra lớp quần bó bên trong. Thẩm Phương Nguyệt hài lòng gật đầu, coi như cũng biết giữ “đạo đức đàn ông” đấy.
Để tạo bất ngờ cho đối phương, hôm nay Thẩm Phương Nguyệt ăn mặc khá kỹ lưỡng: Đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, mặc chiếc váy mới mua mà Bùi Kỳ chưa từng thấy. Cô len vào đám đông, trốn sau một anh chàng cao lớn người phương Bắc, nghiêng đầu lén quan sát trận đấu.
Trước đây, mỗi lần Bùi Kỳ thắng trận, cô đều mang theo bản năng soi mói mà nghĩ rằng chắc do mấy người ở Nhất Trung chơi quá yếu nên anh mới trông giỏi đến thế.
Nhưng bây giờ, Thẩm Phương Nguyệt buộc phải thừa nhận rằng Bùi Kỳ thực sự rất giỏi, cũng thực sự rất đẹp trai.
Dù quần áo khá kín đáo nhưng khi chàng trai nhảy lên ném bóng, những đường cơ bắp căng chặt trên chân và tay anh vẫn vô cùng thu hút. Chỉ trong thời gian ngắn, anh đã liên tục ghi 6 điểm. Trong tiếng reo hò “trâu bò” tán dương của đồng đội, Bùi Kỳ cúi đầu lau mồ hôi, nở nụ cười lạnh nhạt rồi cụng tay chúc mừng với người khác.
“Oa——” Thẩm Phương Nguyệt nghe thấy cô gái bên cạnh mình nhỏ giọng hét lên.
“Thấy thế nào? Không lừa cậu chứ? Tớ đã bảo cậu rồi, hot boy của lớp tụi tớ, không……. phải nói là hot boy của khoa cực kỳ đẹp trai.” Bạn của cô gái ngồi bên cạnh nói.
“Thật sao, nếu tớ chưa có bạn trai thì đã lao tới rồi.” Cô gái kia nhìn quanh rồi hỏi, “Sao chẳng có ai đưa nước cho cậu ấy nhỉ?”
“Điện thoại, ảnh đại diện WeChat, ảnh nền trang cá nhân của cậu ấy, tất cả đều là hình của bạn gái. Chỉ còn thiếu nước viết ‘Có chủ, đừng làm phiền’ lên mặt nữa thôi.”
“Vậy à… Này, không phải cậu có WeChat của cậu ấy sao? Mở ra cho tớ xem bạn gái của cậu ấy trông như thế nào đi.”
Thẩm Phương Nguyệt kéo thấp vành mũ, dựng thẳng tai nghe ngóng —
“Ôi trời.” Chẳng mấy chốc, cô gái kia thốt lên, “Đẹp thật đấy… Bảo sao hot boy của khoa lại đăng ảnh cô ấy đầy WeChat như vậy.”
Cảm ơn cậu nhé!!!
Thẩm Phương Nguyệt hét lên trong lòng, cười ngốc nghếch sau lớp khẩu trang.
&&
Lại thêm một cú ném ba điểm trúng rổ, vừa khéo kết thúc một hiệp đấu, Đại học Yến Kinh dẫn trước 8 điểm.
Bùi Kỳ trở về ghế nghỉ bên sân, nói với cậu bạn ngồi cạnh đang chờ thay người: “Hiệp sau cậu chơi đi.”
“Mau thế? Mới có hiệp đầu… Đừng mà, cậu chơi thêm hiệp nữa đi, thế nào cũng phải cách biệt hai con số rồi hẵng nghỉ chứ, hay là cậu mệt rồi?”
“Không.” Bùi Kỳ cầm điện thoại lên, “Nhưng tớ có chút việc.”
“Việc gì mà gấp vậy? Cậu phải nộp báo cáo à?”
Vừa nói, cậu bạn vô thức liếc qua điện thoại, trơ mắt nhìn anh thành thạo mở game nông trại, bắt đầu làm nhiệm vụ giới hạn cuối tuần. “…….”
“Cậu không sao chứ người anh em? Giờ này còn giúp bạn gái cậu trồng trọt à?” Người bạn kia không nói nên lời, “Cái nhiệm vụ này nhất quyết phải làm sao?”
“Ừm.” Bùi Kỳ thản nhiên trả lời, “Cô ấy muốn phần thưởng là con rùa cưỡi của sự kiện.”
“….” Chịu thua.
Vừa định nói “Hay là đưa điện thoại cho tớ, tớ làm giúp bạn gái cậu nhé?” thì một chai nước chìa ra giữa hai người, kèm theo giọng nói giả vờ trầm thấp vang lên từ phía sau truyền đến:
“Chào anh đẹp trai, cậu khát không? Muốn uống nước không? Tớ có thể kết bạn WeChat của cậu không?”
Hai người đồng loạt quay đầu, đối diện với một chiếc mũ lưỡi trai to sụ.
Có lẽ vì ngại, người đưa nước cúi thấp đầu, mặt bị vành mũ che kín không nhìn thấy gì cả.
Cậu bạn kia sững người một chút, rồi lập tức nhận ra— à, lại có người đến đưa nước cho Bùi Kỳ đây mà.
Anh ta cười, định giải thích như thường lệ: “Người đẹp, cậu muộn một bước rồi, cậu ấy đã có bạn gái….”
Chưa nói hết câu, người bên cạnh đột nhiên vươn tay, nhận lấy chai nước: “Có thể kết bạn.”
Bạn tốt: “?”
Người đội mũ lưỡi trai: “?”
Bùi Kỳ hơi kéo một chút nhưng không kéo được vì chai nước bị đối phương nắm chặt.
Mũ lưỡi trai cúi đầu, giọng vẫn cố ý trầm trầm: “Chẳng phải cậu đã có bạn gái rồi sao?”
Bùi Kỳ lạnh nhạt nói: “Có thì sao?”
“Cô ấy đâu có biết.”
“……….”
Bạn tốt: “???”
Bùi Kỳ nắm chặt chai nước, thu nhỏ trò chơi nông trại xuống nền rồi mở WeChat: “Cậu quét mã kết bạn với tớ hay là sao?”
“… Thật sự có thể kết bạn à? Nếu bạn gái cậu phát hiện thì sao?” Giọng nói của mũ lưỡi trai bị bóp nghẹn, từng chữ gặn rất nặng.
“Sẽ không đâu.” Giọng Bùi Kỳ lạnh nhạt, “Bạn gái tớ ngốc lắm, cô ấy không phát hiện ra—”
Giây tiếp theo, giày thể thao của anh bị dẫm mạnh một cái. Chai nước bị buông lỏng, người đội mũ lưỡi trai hậm hực quay ngoắt bỏ đi——
Thì bị Bùi Kỳ vòng tay siết ngang eo kéo trở lại.
“Á! Làm gì đấy!! Tớ đổi ý rồi! Tớ không thêm WeChat nữa!!”
“Đừng diễn nữa, Thẩm Phương Nguyệt.”
“………..”
Thẩm Phương Nguyệt bị kéo về chỗ cũ, mũ lưỡi trai bị nhấc lên, khẩu trang bị gỡ xuống, hít thở cũng thấy thông thoáng hơn hẳn. Cô ngẩng đầu, chạm phải nụ cười đẫm mồ hôi của Bùi Kỳ.
Nghĩ đến bàn tay mình vừa chạm vào bóng rổ còn dính bẩn, anh dùng cổ tay vuốt qua tóc mái bị mũ đè xô lệch của cô, sau đó nghiêng người, hờ hững giới thiệu với đám bạn đại học: “Bạn gái tớ, Thẩm Phương Nguyệt.”
&&
“Tớ cải trang hoàn hảo như vậy, làm sao cậu có thể nhận ra tớ được?”
Buổi tối, trong khách sạn. Trăng Nhỏ phiên bản thám tử Holmes khoanh tay dựa vào tường ngoài phòng tắm, bắt chước thám tử lừng danh Conan nheo mắt phân tích, giọng nói hòa lẫn trong tiếng ù ù của máy sấy tóc: “Nhất định là cậu rất muốn thêm WeChat của người đẹp đội mũ lưỡi trai, lúc ôm vào rồi mới phát hiện ra đó là tớ, cho nên cậu bèn hoảng hốt chữa cháy——”
“Đội mũ lưỡi trai thì làm sao tớ nhìn ra có phải là người đẹp hay không?”
“Sao lại không nhìn ra? Hôm nay tớ mặc đẹp thế cơ mà. Đã là người đẹp thì có khí chất của người đẹp, cậu hiểu không?”
“Không hiểu.”
“Cậu nhìn xem, vậy là cậu bị tớ vạch trần rồi, không cãi lại được nữa nên đành phải giả ngốc—”
Câu nói bị chặn lại giữa môi lưỡi.
Bùi Kỳ vừa tắm xong, chỉ mặc một chiếc quần dài màu xám, trên người vẫn còn ẩm ướt. Anh chẳng buồn nghe Thẩm Phương Nguyệt lảm nhảm nữa, tóc còn chưa sấy khô hẳn, thẳng tay túm lấy cô, một tay bóp nhẹ hai má Thẩm Phương Nguyệt, cúi đầu xuống hôn cô.
Những nụ hôn của họ giờ đã không còn đơn thuần nữa.
Mới chốc lát mà lưng Thẩm Phương Nguyệt đã tựa sát vào tường, nụ hôn của Bùi Kỳ từng chút trượt xuống— cằm, cổ, xương quai xanh, cuối cùng rơi xuống khoảng da thịt lộ ra từ chiếc áo ngủ nửa mở nửa đóng của Thẩm Phương Nguyệt.
Thẩm Phương Nguyệt ôm lấy anh, hơi ngửa đầu, bờ vai run lên theo từng nụ hôn, hơi thở gấp gáp: “… Còn muốn đánh lạc hướng tớ nữa chứ.”
“Được rồi đấy, Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ trầm giọng hỏi: “Cậu có mang theo không?”
“… Trong túi.”
Dạo này hễ có thời gian, Bùi Kỳ sẽ đến Đại học Khoa học Kỹ Thuật Yến Kinh để tìm cô. Nhưng hai người vừa vào đại học, lịch học lại dày đặc, còn có hoạt động của câu lạc bộ, nhiều thứ cần thích nghi nên tính ra mỗi tháng chỉ gặp nhau được hai ba lần.
Đối với một cặp đôi mới yêu nhau thì như thế này thật sự không đủ.
Thẩm Phương Nguyệt ngồi tựa vào đầu giường, nhìn Bùi Kỳ lục lọi túi xách của mình tìm thứ cần tìm, tim đập thình thịch, cả người nóng bừng.
Bùi Kỳ c** tr*n, cơ bụng săn chắc, đường nét sắc sảo theo nhịp thở dồn dập phập phồng lên xuống. Chiếc quần dài trong màn hỗn loạn vừa rồi bị kéo thấp xuống một chút, đường nhân ngư rõ nét biến mất nơi cạp quần.
Sau khi tìm được đồ, Bùi Kỳ ném túi trở lại trên tủ đầu giường, cảm giác người trên giường bỗng nhiên ngồi thẳng, nghiêng người tới gần anh.
“Bùi Kỳ.” Khuôn mặt cô đỏ bừng, liếc nhìn anh rồi cúi đầu nhìn xuống bên dưới.
“Ừm.”
“Để tớ đeo giúp cậu nhé.”
“……….”
Bùi Kỳ lập tức hối hận.
Anh biết ngay… làm gì có chuyện Thẩm Phương Nguyệt lại siêng năng và tốt bụng như thế.
Anh vòng tay ôm eo cô gái đang ngồi trên đùi mình, cúi đầu nhìn những ngón tay thon nhỏ của cô, sắc mặt đỏ bừng vì kìm nén khó chịu, giọng trầm khàn nói: “Thẩm Phương Nguyệt, vui lắm à?”
“Vui chứ.” Thẩm Phương Nguyệt cúi đầu, lúc thì dùng cánh tay so với anh, lúc thì chạm nhẹ bằng đầu ngón tay, thỉnh thoảng còn lướt lên trên, chậm rãi vuốt dọc bụng anh và đường nhân ngư của anh.
Cô thế mà còn trả lời. Yết hầu của Bùi Kỳ khẽ chuyển động: “Hoặc là cậu làm nhanh lên, hoặc là đưa cho tớ.”
“Ồ ồ, ngay đây.”
Đây là lần đầu tiên Thẩm Phương Nguyệt làm chuyện này, tay cô hơi run, mất một lúc mới xé được bao bì. Khi đeo vào cũng chậm, ngón tay còn bất ngờ trượt xuống, vô tình cọ nhẹ một cái.
Cô thậm chí còn phàn nàn: “Cậu đừng có ngẩng lên nữa—— a!”
Chưa nói hết câu, cô đã bị lật người đè xuống giường. Từ lồng ngực đến vành tai của Bùi Kỳ đều đỏ rực, đôi mắt anh nhìn xuống lạnh lùng hờ hững nhưng hơi thở lại nóng bỏng, dâng trào.
“Ngốc chết đi được, Thẩm Phương Nguyệt.” Anh dùng một tay nâng сhân cô lên, kéo sát về phía mình, ôm chặt lấy cô.
………….
Giống như con thuyền trong cơn bão, bị sóng vỗ liên tục khiến chao đảo tới lui, mỗi lần đều như sắp bị lật úp xuống biển.
Để không bị tụt xuống, Thẩm Phương Nguyệt chỉ có thể nắm chặt tay Bùi Kỳ. Nhưng thực ra cô chẳng có bao nhiêu sức, ngược lại, chính Bùi Kỳ mới là người siết chặt cổ tay cô, kéo cô theo.
Hai luồng sức lực trên người cô đều đến từ Bùi Kỳ. Ánh mắt của Thẩm Phương Nguyệt trở nên mơ màng, chỉ có thể tùy theo nhịp thở ɡấp gáp của anh, phát ra những âm thanh đứt quãnɡ.
Không khí ẩm ướt, trước mắt cô, Bùi Kỳ cũng đầm đìa mồ hôi nhưng lại không giống lúc chơi bóng, anh chẳng còn dáng vẻ nhẹ nhàng hay ung dung nữa. Trong đôi mắt đen nhánh kia chỉ còn sự nóng bỏng khàn đục và һam mυốn cuồng nhiệt.
Chuyện này mang lại cho Thẩm Phương Nguyệt cảm giác ngày càng k*ch th*ch hơn, mỗi khi chạm mắt với Bùi Kỳ, cô lại càng căng thẳng và nhạy cảm đến mức sống lưng tê dại.
Thế nên khi cô siết chặt eo lần thứ hai rồi bị Bùi Kỳ bật cười: “Lại nhanh thế à?”, cô không nhịn được mà đáp: “Vậy cậu đừng nhìn tớ nữa…”
Bùi Kỳ “ừm” một tiếng, rất dễ nói chuyện: “Vậy cậu xoay người lại đi, thế thì không thấy tớ nữa.”
………….
Lúc mọi chuyện kết thúc thì đã 10 giờ tối.
Cô được anh ôm vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ rồi lại về giường. Thẩm Phương Nguyệt nằm sấp trên gối, chẳng buồn động đậy. Eo, bụng dướі, đầu gốі, ɡiữa hai cһân… chỗ nào cũng mỏі nhừ.
Có âm thanh báo tin nhắn từ điện thoại đặt ở đầu giường. Cô tiện tay cầm lên xem, điện thoại tự động mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt. Nhìn rõ nội dung tin nhắn, cô mới nhận ra đây không phải điện thoại của mình.
[Bùi Vĩnh Ân: Được, mày có bản lĩnh. Tốt nhất cả đời này đừng nhận tiền của tao và mẹ mày nữa.]
Bùi Kỳ chỉ tắm qua loa đơn giản, sạch sẽ mát mẻ trở lại giường.
Thẩm Phương Nguyệt vẫn như mọi khi, tựa vào anh, dính lấy anh, tay lần mò hình xăm ở ngực anh. Cô rất thích cảm giác ở nơi đó, có chút thô ráp nhẹ nhàng.
Bùi Kỳ mặc kệ cô nghịch: “Cậu đói không?”
Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu, ngước mắt nhìn anh chằm chằm: “Bùi Kỳ, cậu không nhận tiền của ba mẹ nữa à?”
“Ừm.”
Thẩm Phương Nguyệt “ồ” một tiếng, thực ra cô cũng không quá bất ngờ. Bùi Kỳ trước giờ luôn là người như vậy – độc lập, kiên cường và tự trọng. Nếu không phải thời cấp ba anh còn chưa đủ tuổi đi làm thì có lẽ khi đó anh đã cắt đứt với ba mẹ rồi.
Cô suy nghĩ một lát: “Vậy chúng ta chọn nhà lần nữa đi.”
Họ đã nói sẽ cùng nhau thuê nhà, thời gian qua vẫn luôn xem trên các ứng dụng tìm phòng, lưu lại một số căn phù hợp về vị trí và diện tích, chỉ là giá hơi cao một chút.
Bùi Kỳ chắc chắn sẽ không để cô trả tiền thuê nhà, dù chia đôi thì với một sinh viên không có sự hỗ trợ từ ba mẹ mà nói con số ấy vẫn không hề nhỏ.
“Được.” Bùi Kỳ lười biếng nói.
Thẩm Phương Nguyệt liền xoay người, mở lại ứng dụng, giảm một nửa ngân sách.
Sau đó cô lướt suốt nửa tiếng mà vẫn không tìm được căn nào ưng ý.
Lại thêm một lúc nữa, cuối cùng cô cũng miễn cưỡng chọn ra một căn tạm ổn, cô đưa điện thoại đến trước mặt Bùi Kỳ: “Thấy sao?”
“Không được.”
“Tại sao vậy?” Thẩm Phương Nguyệt sửng sốt.
“Một tầng có quá nhiều phòng, cách âm chắc chắn là rất tệ.” Bùi Kỳ chậm rãi nói, “Mà cậu lại hay kêu to như thế.”
“………..”
Thẩm Phương Nguyệt mặt đỏ bừng, dùng khuỷu tay huých nhẹ anh một cái: “Tớ có thể nhỏ giọng lại mà——”
Rồi cô liền bị Bùi Kỳ thuận thế kéo vào lòng, ôm chặt lấy.
Vòng tay chàng trai ấm áp, lời nói của anh cũng vậy.
“Đùa cậu thôi, không đổi nữa, vẫn là mấy căn trước, đến lúc đó xem căn nào trống thì thuê căn đó.”
“Cậu có biết gia sư của Đại học Yến Kinh đáng giá như thế nào không? Tớ nhận hai người rồi đấy. Chứ cậu cậu tưởng thời gian qua tớ bận gì thế hả?”
“Nói mới nhớ, tớ dạy người khác rồi mới phát hiện ra hóa ra là giảng bài cũng không khó lắm. Vượt qua chế độ khó như cậu rồi, tớ dạy ai cũng không thấy phiền nữa…”
Lại bị huých khuỷu tay. Bùi Kỳ chẳng bận tâm, chỉ cười nhạt, càng ôm cô chặt hơn.
“Vậy nên đừng lo lắng, tớ không định để cậu phải chịu khổ đâu. Công chúa thiên nga.” Giọng anh lười biếng nói, như thể đã mệt rồi. Cũng phải thôi, chiều nay anh còn chơi một trận bóng, từng âm điệu đều như mưa bụi tí tách, rơi từng chút một vào lòng Thẩm Phương Nguyệt. “Bây giờ không, sau này cũng sẽ không.”
Thẩm Phương Nguyệt nghe mà cảm động, nhưng vẫn không phục: “Cậu đừng nói thế, nghe như tớ yếu đuối lắm vậy. Tớ cũng chịu khổ được mà, được chưa?”
Mắt cô đã díp lại, không mở nổi nữa. Bùi Kỳ khẽ “ừ” một tiếng: “Cậu giỏi lắm. Nhưng tớ không nỡ để cậu khổ, được không?”
“Được rồi.” Thẩm Phương Nguyệt bĩu môi, lại lẩm bẩm: “Haizz, cậu đừng yêu tớ quá nhiều đấy nhé.”
“Im miệng, ngủ đi. Thẩm Phương Nguyệt.”
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 54: (NT 1): Thẩm Phương Nguyệt, vui lắm à?
10.0/10 từ 31 lượt.
