Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 51: Trời ạ, bạn trai cô chẳng có chút năng khiếu chụp ảnh gì cả.
Tối qua dây dưa đến tận khuya nên ngày hôm sau hai người họ ngủ một mạch đến trưa.
Sau khi trả phòng, họ xuống tầng dưới ăn mì ngâm đặc sản của Vân Hỗ. Vì là sinh nhật của Bùi Kỳ nên cậu còn được tặng thêm một viên thịt. Thẩm Phương Nguyệt cười ngọt ngào: “Cảm ơn dì ạ! Dì thật tốt bụng!”
Dì chủ quán tưởng bọn họ là sinh viên của trường đại học gần đó, cười nói: “Hai đứa tình cảm tốt quá, sau này nhớ ghé dì ủng hộ nhé!”
“Nhất định ạ!”
Sau khi bà chủ đi, Bùi Kỳ nhàn nhạt nói: “Đồ nói dối.”
“Tớ không có nói dối, sau này mỗi lần bọn mình đến Vân Hỗ chơi đều sẽ ghé ăn một bát mì mà.” Thẩm Phương Nguyệt hút một sợi mì, đôi mắt mèo sáng rỡ nhìn cậu: “Sao trông cậu buồn ngủ thế?”
Bùi Kỳ trả lời một câu không liên quan: “Tối nay trước khi ngủ đặt một cái camera ở đầu giường đi.”
Thẩm Phương Nguyệt giật mình: “Cậu, cậu còn có sở thích này nữa hả, đồ b**n th**!”
“Đúng là có kẻ b**n th**.” Bùi Kỳ hờ hững liếc mắt nhìn cô, giọng nói đầy vẻ buồn ngủ: “Lần đầu tiên tớ thấy có người ngủ say rồi mà còn đưa tay vào trong áo của người khác đấy.”
Ban đầu chỉ ôm ngủ đã đủ khó chịu rồi. Khó khăn lắm mới sắp lim dim ngủ được, vậy mà bàn tay mảnh khảnh kia không chút phòng bị luồn vào áo cậu, dán lên bụng cậu, vô tư để đấy suốt cả đêm.
Bùi Kỳ mở mắt đến sáng, suýt chút nữa phải đi tắm nước lạnh.
Thẩm Phương Nguyệt rất muốn phản bác.
Nhưng sáng nay tỉnh dậy, tay cô đúng là đang nằm trong áo của Bùi Kỳ.
“Điều hòa lạnh quá, tớ sưởi ấm tay một chút mà.” Cô phê bình: “Cậu là bạn trai tớ, cậu đừng có keo kiệt như thế.”
“……..”
“Được rồi, tớ bồi thường cho cậu một miếng cà rốt. Đừng giận nữa.” Cô miễn cưỡng nhượng bộ.
Đồ kén ăn. Bùi Kỳ mặt không cảm xúc gắp miếng cà rốt bỏ vào miệng.
Ăn trưa xong, xe mà Thẩm Phương Nguyệt đặt cũng vừa đến trước cửa.
Tối qua bận tâm chuyện khác, sáng nay lại buồn ngủ nên Bùi Kỳ vẫn chưa hỏi cô định đi đâu. Cậu chợp mắt thêm hai tiếng trên xe, lúc đến nơi thì đã bị gọi dậy.
Vừa xuống xe liền nhìn thấy núi non trùng điệp, Bùi Kỳ ngửi thấy mùi cỏ cây trong không khí, đưa tay về phía cô: “Đưa điện thoại đây.”
“Làm gì?”
“Gọi tài xế quay lại.” Giọng Bùi Kỳ lạnh nhạt nói: “Thẩm Phương Nguyệt, cậu có đủ kiên nhẫn để leo lên không?”
Thực ra thể chất của Thẩm Phương Nguyệt cũng không tệ, nhưng cô thiếu kiên nhẫn và cũng không quá thích vận động. Đến ngày đại hội thể thao có thể đại diện lớp thi đấu, nhưng mỗi lần học thể dục mà phải chạy 800 mét thì cô luôn tìm đủ mọi cách để trốn chứ đừng nói đến leo núi. Ngọn núi trước mặt trông có vẻ phải leo lên ít nhất hai, ba tiếng đồng hồ.
Bảo sao lúc ra khỏi nhà, Thẩm Phương Nguyệt nhất định bắt cậu mang theo áo gió.
“To gan, cậu có biết người đang đứng trước mặt cậu là ai không?” Thẩm Phương Nguyệt chống nạnh: “Huy chương đồng nội dung chạy tiếp sức của Nhất Trung Sơn Thành đây!”
Bùi Kỳ im lặng, ngước mắt quan sát xung quanh.
Gần đó có lác đác vài người yêu thích đi bộ đường dài, trên đường còn có nhiều biển hướng dẫn leo núi và cả cáp treo xuống núi, có vẻ như đây là ngọn núi có địa hình khá an toàn.
“Hơn nữa, ở đây còn có một truyền thuyết.” Thẩm Phương Nguyệt chạm vai cậu, thần bí nói: “Người ta bảo rằng, chỉ cần hai người yêu nhau cùng leo l*n đ*nh núi và ngắm hoàng hôn thì sẽ mãi mãi bên nhau—”
“Chắc là cùng nguồn tin với cái câu ‘Người đầu tiên chúc bạn năm mới vui vẻ sẽ ở bên bạn mãi mãi’ nhỉ?” Giọng điệu Bùi Kỳ nhàn nhạt nói: “Hắn ta vẫn chưa bị bắt vì tội tung tin đồn à?”
“……” Thẩm Phương Nguyệt hích vào cậu một cát: “Thế rốt cuộc cậu có muốn ở bên tớ mãi mãi không hả!”
Hành lý đã được tài xế giúp gửi đến khách sạn dưới chân núi. Mười phút sau, hai người thuê hai cây gậy leo núi ở lối vào, hòa mình vào dòng người đang leo núi.
Rõ ràng truyền thuyết này không chỉ lừa được Thẩm Phương Nguyệt, bởi vì những người leo núi mà họ nhìn thấy hầu như đều là các cặp đôi. Những người khác đi cạnh nhau vừa trò chuyện vừa cười nói, hoặc cùng nhau chia sẻ một chai nước.
Chỉ có hai người họ, một trước một sau, cách nhau cả một khoảng rất xa.
Để chứng minh mình rất lợi hại, mỗi bước chân của Thẩm Phương Nguyệt đều to và nhanh, thỉnh thoảng còn quay đầu lại với vẻ mặt đầy khó xử: “Haizz, cậu chậm như vậy, rốt cuộc thì khi nào chúng ta mới leo lên đến đỉnh núi đây.”
Mặc cho cô chế giễu, Bùi Kỳ vẫn cứ chậm rãi đi theo nhịp riêng của mình.
Ba mươi phút sau, hai người đi ngang bằng nhau. Thẩm Phương Nguyệt không cam lòng, nhất định phải đi nhanh hơn cậu nửa vai.
Một tiếng sau, Thẩm Phương Nguyệt bị tụt lại phía sau cậu nửa vai.
Một tiếng rưỡi sau, Thẩm Phương Nguyệt vịn tường đi vào đài ngắm cảnh dành cho người leo núi nghỉ ngơi.
Bùi Kỳ dựa vào cột đỏ, nhìn cô với vẻ mặt như cười mà không phải cười: “Haizz, nghỉ ngơi thế này, rốt cuộc thì khi nào chúng ta mới leo lên đến đỉnh núi đây.”
“……….”
Thẩm Phương Nguyệt vừa định mắng cậu bắt chước mình thì đã thấy nắp chai nước được mở sẵn đưa đến trước miệng cô.
Nhân lúc Thẩm Phương Nguyệt uống nước, cuối cùng Bùi Kỳ cũng có thời gian xem điện thoại. Nửa tiếng qua, chân cậu gần như bị tin nhắn rung đến tê liệt, cậu nghe thấy tiếng thông báo WeChat nhưng lười mở ra xem.
Sau khi đọc nội dung tin nhắn, Bùi Kỳ khẽ cau mày.
Uống nước xong, cổ họng của Thẩm Phương Nguyệt cuối cùng cũng dễ chịu hơn, cô cũng lấy điện thoại ra xem, phát hiện nhóm lớp 12/5 vậy mà đã nhắn đến hơn 99+ tin. Phải biết rằng sau khi tốt nghiệp, mọi người đều hóa thân hành cú đêm, chỉ có đến chiều tối nhóm chat mới bắt đầu náo nhiệt.
[Trần Nguyên: Vãi chưởng, anh em đoán xem hôm nay tớ nhìn thấy gì trên diễn đàn trường?]
[Chung Chấn: Diễn đàn nào? Diễn đàn của trường chúng ta à?]
[Trần Nguyên: Không phải, là của Đại học Vân Hỗ ấy. Còn một tháng nữa là nhập học rồi, tớ vào sớm để tìm đồng hương.]
[Tống Triết: Nói trọng điểm đi.]
Trần Nguyên chia sẻ một bài viết trên diễn đàn, Thẩm Phương Nguyệt tiện tay nhấn vào xem—
[Diễn đàn Đại học Vân Hỗ] #Tìm người#! Cầu hỏi~ Chiều ngày 23 xếp hàng ở quán bánh quẩy trước cổng trường, một nam sinh mặc áo trắng quần đen (kèm ảnh). Có ai biết đây là ai không? Trước đây chưa từng thấy, có phải là tân sinh năm nay không? Học chuyên ngành gì vậy? Mong được biết thông tin [cầu xin] (Ban đầu tôi muốn xin phương thức liên lạc của cậu ấy nhưng chớp mắt một cái đã không thấy bóng dáng cậu ấy đâu…)
Trong ảnh là Bùi Kỳ đang giúp cô xếp hàng mua bánh quẩy vào ngày hôm qua. Chàng trai cao gầy, cổ và lưng hơi cúi xuống một cách lười biếng, đường nét cằm sắc sảo lạnh nhạt. Góc nghiêng đẹp đến mức chủ bài đăng không cần phải đặc biệt đánh dấu, giữa đám đông dày đặc, mọi người cũng có thể ngay lập tức nhận ra người đang được tìm kiếm là ai.
Nếu nhìn kỹ, còn có thể thấy cái gáy tròn trịa của Thẩm Phương Nguyệt đang xếp hàng mua mì căn nướng phía bên cạnh.
Trong kỳ nghỉ hè, số bài đăng trên diễn đàn rất ít, lưu lượng người xem cũng không cao, chỉ có bài đăng này là có nhiều bình luận nhất, hơn 40 bình luận.
[Đúng là tân sinh viên, sắc đẹp cỡ này trước đây trẫm chưa từng thấy qua (icon đầu chó)]
[Đoán bừa là sinh viên khoa nghệ thuật, à, cũng có thể là của Học viện Kịch nghệ bên cạnh.]
[Suốt ngày tìm người thế này, chị gái à, đây là diễn đàn trường học chứ không phải Haidilao đâu.]
[Lầu trên, diễn đàn này vốn dĩ có chuyên mục tìm người, chủ bài viết cũng đã thêm thẻ tag rồi, không thích xem thì đừng vào là xong? Miệng một câu “chị gái”, bộ bạn nghĩ bạn sẽ không già không chết à?]
[Đột nhiên tôi thèm ăn bánh quẩy ghê.]
[Tân sinh viên khóa 2X – Trần Nguyên: Vãi chưởng, đây là bạn tôi, nhưng cậu ấy không học Đại học Vân Hỗ đâu, cậu ấy được tuyển thẳng vào Đại học Yến Kinh rồi.]
[Chủ bài đăng: Hả? Vậy cậu ấy là đi du lịch à? Kệ đi! Du lịch cũng tìm, bạn có thể cho mình phương thức liên lạc của cậu ấy không (chắp tay cầu xin)]
[Tân sinh viên khóa 2X – Trần Nguyên: (hình ảnh) Mời đàn chị.]
………
[Trần Nguyên: @Bùi Kỳ, thế nào rồi anh bạn, có ai thêm cậu chưa (cười gian)]
[Chung Chấn: Vãi thật, tớ cũng muốn được làm trai đẹp!]
[Tống Triết: Không phải chứ, đại ca, cậu đưa luôn liên lạc của Bùi Kỳ ra ngoài à? Cậu ấy đang hẹn hò với chị Nguyệt đấy.]
[Trần Nguyên: Hả??]
[Trần Nguyên: Chuyện đó xảy ra từ khi nào vậy??!]
[Chung Chấn: Bọn tớ cũng đến ngày tốt nghiệp mới biết…]
[Trần Nguyên: Vãi, tớ hoàn toàn không biết luôn, có ai nói với tớ đâu! Nhìn chẳng ra gì cả! Hai người họ cũng không giống Cố Phi Bạch và bạn gái cậu ấy, không đăng ảnh trên vòng bạn bè, cũng không để avatar đôi… Thôi được rồi, tớ đi xin xóa bài đây nhưng chắc nghỉ hè nên xử lý hơi lâu…]
Bùi Kỳ vẫn chưa xem hết lịch sử tin nhắn thì đã cảm nhận được ánh mắt chăm chú từ người bên cạnh.
Quay đầu lại, cậu đối diện với đôi mắt của Thẩm Phương Nguyệt: “Cậu nhận được bao nhiêu lời mời kết bạn rồi?”
“Vài người thôi.”
Thẩm Phương Nguyệt không tin, đứng lên chọc vào điện thoại của cậu, đếm thử—đúng thật là chỉ vài người, vừa đúng 9 tin nhắn.
&&
Khoảng cách giữa hai người lại trở về trạng thái một trước một sau.
Thẩm Phương Nguyệt thực ra đã gần như kiệt sức, bước chân xiêu vẹo, nhưng vẫn bướng bỉnh, ngay cả cái gáy cũng toát ra một sự cứng cỏi.
Bùi Kỳ đi theo sát cô: “Nói thật nhé, chuyện này đâu phải lỗi của tớ.”
Không lẽ trách ai đây? Cô cũng không thể trách Trần Nguyên được, vì chẳng thân lắm nên lúc tốt nghiệp cũng không nói với cậu ta: “Vậy thì trách cậu thôi. Nếu cậu nói với cậu ta là cậu có bạn gái rồi thì ta làm sao đưa số liên lạc của cậu ra ngoài được?”
“Không thân mà cố tình nói ra thì chẳng khác nào như Cố Phi Bạch hôn bạn gái trước mặt chủ nhiệm khối.”
“…” Được rồi.
“Thế cậu có thể đăng ảnh lên vòng bạn bè, hoặc để avatar đôi với tớ—” Thẩm Phương Nguyệt ngừng lại một chút, ỉu xìu nói: “Thôi quên đi, lần trước tớ bảo cậu đổi ảnh đại diện mà cậu cũng không chịu.”
Lần trước? Bùi Kỳ nhớ lại, đúng là có chuyện đó. Hồi lớp 10, Thẩm Phương Nguyệt cứ bắt cậu đổi sang ảnh một con rùa Squirtle thổi bong bóng nhưng cậu không chịu.
Bùi Kỳ: “Cái đó đâu phải ảnh đại diện đôi.”
“Dù sao thì cũng là cậu không muốn đổi.” Thẩm Phương Nguyệt quay đầu đi, lẩm bẩm: “Tớ mệt quá, cậu đừng nói chuyện với tớ nữa.”
“………..”
Thẩm Phương Nguyệt cũng biết mình đang vô lý.
Thực ra cô cũng không phải là tức giận.
Cô chỉ là không thể ngừng nghĩ: Trời ạ, chỉ mua có một cái bánh quẩy chiên thôi mà, sao đã có tận 9 người thêm WeChat của Bùi Kỳ rồi? Hồi cấp ba đâu có nghiêm trọng như vậy chứ. Không còn áp lực học hành và quy định cấm yêu đương nên mọi người đều thoải mái bung xõa như thế sao?
Vậy thì sau này khi vào Đại học Yến Kinh, chắc chắn sẽ có nhiều người thích Bùi Kỳ hơn nữa.
Sinh viên Yến Kinh ai cũng xuất sắc như vậy.
Thế nên, rốt cuộc tại sao mình lại thèm ăn đến vậy! Tại sao cứ nhất định phải mua cái bánh quẩy chiên đó chứ!!
Dòng suy nghĩ hỗn loạn và lan man, cô cảm nhận được Bùi Kỳ cũng không còn đi sát theo mình nữa mà chậm rãi tụt lại sau hai bước. Trong lòng Thẩm Phương Nguyệt càng thêm bức bối.
Cô cúi đầu, đá vào một viên sỏi vô tội ven đường.
Sau đó, vừa rẽ qua góc thì cô liền bị “họ hàng” của viên sỏi là một hòn đá nhỏ trả thù, vấp một cái rồi bị trật chân.
Thẩm Phương Nguyệt nhăn mặt vì đau, cô còn chưa kịp kêu thành tiếng thì đã bị ai đó đỡ lấy eo, rồi được đặt xuống một chiếc ghế đá bên cạnh.
Bùi Kỳ ngồi xổm xuống, cởi giày của cô, lấy ra bình xịt mà cậu tiện tay mua ở chân núi rồi xịt lên chỗ bị sưng vài lần.
Cảm giác lạnh buốt làm dịu cơn đau, Thẩm Phương Nguyệt nhẹ nhàng thở ra.
Bên cạnh có một tấm biển nhắc nhở những người leo núi rằng chỉ còn chưa đến 5km nữa là lên đến đỉnh núi.
“Bùi Kỳ, cậu nói xem đây có phải là ý trời không?” Thẩm Phương Nguyệt rầu rĩ nói, “Chúng ta không lên được đỉnh núi rồi.”
Bùi Kỳ liếc cô một cái, ánh mắt như muốn nói “cậu lại phát điên gì đây”, rồi siết chặt balo, nói với cô: “Cầm lấy.”
Thẩm Phương Nguyệt sững sờ, vừa định nói trời ạ, tại sao lại có người để bạn gái bị thương mang balo—
Thì người trước mặt đã quay lưng lại, nửa quỳ xuống trước mặt cô.
“Lên đi, Thẩm Phương Nguyệt.”
Bờ vai chàng trai rộng lớn, bước chân vững vàng, cứ thế cõng một người một túi mà chậm rãi bước trên con đường núi.
Những người đi ngang qua không khỏi ngoảnh lại nhìn, có lẽ đang nghĩ chẳng lẽ bây giờ giới trẻ đều bị điên rồi à? Khu du lịch dán đầy số điện thoại cứu hộ, gọi một cái là xe từ dưới chân núi sẽ chạy lên ngay, việc gì phải cõng nhau để khoe tình cảm như thế này?
Bùi Kỳ thở dài. Bạn gái suốt ngày tin vào những chuyện mê tín phong kiến, cậu có thể làm gì được đây?
Thẩm Phương Nguyệt ôm lấy cổ cậu, nhỏ giọng gọi bên tai cậu: “Bùi Kỳ.”
“Ừm.”
“Xương bả vai cậu cứng quá, đâm vào người tớ.”
“Chịu đựng đi.”
“Được rồi.”
“Bùi Kỳ.”
“Ừm.”
“Tớ nặng không?”
“Cậu nói xem?” Giọng của chàng trai lạnh nhạt nói, “Nói rồi, đồ uống không calo cũng chẳng có tác dụng gì đâu.”
Cậu chưa nói dứt câu đã bị người phía sau kẹp cổ. Cánh tay cô gái mảnh khảnh mềm mại, không dám dùng sức thật, kẹp cổ người ta chẳng khác gì đang cọ xát làm nũng.
“Bùi Kỳ.”
“Ừm.”
“Tớ xinh đẹp như vậy, đáng yêu như vậy, lại còn biết thấu hiểu lòng người.” Giọng cô gái chậm rãi, “Vậy nên, cậu sẽ không thích người khác đúng không.”
“Đừng tự luyến.”
“…” Mũi Thẩm Phương Nguyệt chợt cay cay.
“Sẽ không.” Bùi Kỳ nói thản nhiên, “Chỉ thích cậu thôi.”
Lại không cay nữa. Thẩm Phương Nguyệt nghiêng đầu, má dán vào mái tóc đen mềm mại của cậu: “Bùi Kỳ, chúc cậu sinh nhật vui vẻ.”
Chàng trai giọng lười biếng nói: “Cảm ơn.”
………
Lên đến đỉnh núi thì trời đã là hoàng hôn.
Trên đỉnh núi đã chật kín những đôi tình nhân cũng mê tín không kém, ai nấy đều đang chụp ảnh check-in. Có người tốt bụng thấy Thẩm Phương Nguyệt bị trật chân, liền nhường cho bọn họ một tảng đá lớn có thể ngồi nghỉ. Thẩm Phương Nguyệt cảm động nắm lấy tay người ta, muốn kết bạn, nhất quyết bảo đối phương khi nào rảnh thì đến Sơn Thành tìm mình chơi.
Bùi Kỳ thấy cô còn hứng thú kết bạn với bốn phương, chắc là cũng không còn đau nữa. Vì thế cậu yên tâm để balo xuống bên tảng đá, cậu đi đến cửa hàng gần đó mua chút đồ ăn.
Khi quay lại, người bạn mới của Thẩm Phương Nguyệt đã rời đi, cô ngồi trên tảng đá, vùi đầu vào điện thoại. Nhìn kỹ thì lại là diễn đàn của Đại học Vân Hỗ.
Thấy cô liên tục lướt xem bài viết, Bùi Kỳ ngồi xuống bên cạnh, đưa bánh bao đến bên miệng cô: “Đang xem gì thế?”
Thẩm Phương Nguyệt cắn một miếng, mắt vẫn không rời khỏi màn hình: “Xem có ai tìm tớ không.”
“……….”
Không có.
Đáng ghét! Biết thế hôm qua đã trang điểm rồi!
Thẩm Phương Nguyệt cứ lướt mãi, thấy bài viết tìm Bùi Kỳ có thêm hơn 30 lượt bình luận, trong lòng không phục lại nhấn vào—
[Tôi biết cậu ấy nè, Bùi Kỳ, từng gặp trong cuộc thi, đúng là rất giỏi, lúc đó hình như hai trường đại học hàng đầu là Đại học Khoa học Kỹ Thuật Yến Kinh và Đại học Yến Kinh đều muốn tranh giành cậu ấy. Mà nói thật cậu ấy không ăn ảnh lắm nhỉ, ngoài đời đẹp trai hơn trong ảnh nhiều haha]
[Tôi tìm thử tên rồi, đúng là sinh viên Đại học Yến Kinh, còn lên cả tin tức nữa, có vẻ rất giỏi]
[Vớ vẩn, sinh viên Đại học Yến Kinh thì đương nhiên là giỏi rồi?]
………
[Tan đi thôi, các đồng môn, vô vọng rồi, người ta đổi ảnh đại diện thành ảnh bạn gái rồi.]
Thẩm Phương Nguyệt sững sờ.
Cô lập tức quay lại WeChat, quả nhiên, ảnh đại diện con mèo đen của “Bùi Rùa” không biết từ lúc nào đã đổi thành một tấm ảnh.
Trong ảnh, cô đang ngồi trong lớp học, mặt đầy khó chịu quay đầu lại, ngay cả cú đấm giơ lên về phía Bùi Kỳ cũng bị bóng mờ của nó làm nhòe đi.
Hẳn là lần nào đó Bùi Kỳ ngứa tay chọc cô đang ngủ, lúc cô quay đầu lại thì tiện tay chụp trộm.
“… Bùi Kỳ, cậu cố ý phải không.” Thẩm Phương Nguyệt cảm động nói.
“Tớ lại làm sao nữa.”
“Cậu nhất định phải chọn tấm xấu nhất của tớ để làm ảnh đại diện à?”
Bùi Kỳ cạn lời, không phải vẫn là cùng một gương mặt sao. Cậu ném điện thoại cho Thẩm Phương Nguyệt: “Vậy cậu tự chọn đi.”
Thẩm Phương Nguyệt tuy hay dùng điện thoại của cậu nhưng chưa bao giờ xem album ảnh hay WeChat của cậu.
Ảnh trong máy Bùi Kỳ không nhiều, chỉ vài chục tấm. Trong đó có ảnh thẻ dự thi, ảnh bảng điểm thi, ảnh chứng minh thư mặt trước mặt sau… Còn lại toàn bộ đều là ảnh của Thẩm Phương Nguyệt.
Thẩm Phương Nguyệt bị bệnh nên khóc lóc, Thẩm Phương Nguyệt ngủ gục trong lớp, Thẩm Phương Nguyệt ăn uống thả ga, Thẩm Phương Nguyệt ngửa đầu cười lớn.
Xấu quá đi mất.
Trời ạ, bạn trai cô chẳng có chút năng khiếu chụp ảnh gì cả.
Thẩm Phương Nguyệt tự chụp một tấm, chụp vào nửa gương mặt Bùi Kỳ, đặt làm ảnh đại diện của cậu. Sau đó quay đầu gọi cậu: “Bùi Kỳ.”
“Ừm.”
“Cậu thật b**n th**, cứ chụp lén tớ mãi, trong album của tớ còn chẳng có nhiều ảnh của tớ bằng cậu.”
Ai tin? Rõ ràng ngày nào cô cũng tự chụp selfie.
Mặt trời lặn như vàng nung chảy, nhuộm hồng cả đỉnh núi.
Cuối cùng, Bùi Kỳ không phủ nhận nữa. Cậu hơi cúi đầu, ánh hoàng hôn dịu dàng bao phủ đường nét của chàng trai, trong sắc vàng ấm áp cậu hôn vào môi cô.
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 51: Trời ạ, bạn trai cô chẳng có chút năng khiếu chụp ảnh gì cả.
10.0/10 từ 31 lượt.
