Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 41: Tớ cũng đâu có muốn hôn nước súc miệng.
Bộ phim vừa chiếu xong thì đúng lúc tan học.
Cổ và má của Thẩm Phương Nguyệt vẫn còn nóng bừng. Cô do dự một chút rồi gấp khăn quàng cổ lại, nhét vào cặp sách.
Nhưng vừa bước ra khỏi lớp học, cơn gió lạnh ập đến khiến cô rùng mình.
Bùi Kỳ đi phía trước, đang nói chuyện với một bạn học cầm bài kiểm tra đến hỏi bài. Thẩm Phương Nguyệt khẽ kéo vạt áo đồng phục của cậu, muốn cậu chờ cô một chút để lấy khăn quàng cổ. Cậu quay đầu liếc nhìn cô một cái, giọng vẫn không ngừng giảng bài. Tay cậu khẽ nâng lên, chiếc khăn quàng mà cậu vẫn luôn cầm trong tay được quàng lên cổ cô.
Đó là chiếc khăn mà ba mẹ của Thẩm Phương Nguyệt tặng Bùi Kỳ vào hôm sinh nhật, cậu đã dùng được một thời gian, trên đó có mùi hương nhàn nhạt, khô ráo dễ chịu.
Sau khi thu dọn xong, bảy, tám người trong lớp cùng nhau xuống lầu. Trên cầu thang ồn ào náo nhiệt, ai nấy đều thảo luận về tình tiết bộ phim vừa xem, cho đến khi bọn họ gặp Cố Phi Bạch vừa đi hẹn hò với bạn gái về.
Vừa nhìn thấy cậu ấy, đám con trai liền đồng loạt reo hò trêu chọc. Cố Phi Bạch cười ngượng ngùng nhưng vẫn tươi tắn, nhanh chân chạy lên lầu, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Sự xuất hiện của Cố Phi Bạch khiến mọi người lại nhớ đến chủ đề nóng hổi trước khi xem phim, thế là chẳng hiểu sao mũi dùi lại chĩa về phía Bùi Kỳ. Cả đám lại bắt đầu truy hỏi cậu rốt cuộc đã hôn ai, ríu rít không ngừng. Tiền Phi đi phía trước, bị ồn đến mức phải bịt tai lại, lẩm bẩm: “Mấy đứa con trai các cậu thật nhiều chuyện…”
Người trong cuộc vẫn không chịu hé răng, cả nhóm liền chuyển hướng: “Tống Triết, Chung Chấn, hai cậu thân với cậu ấy như vậy, thử nghĩ xem dạo này cậu ấy hay đi với cô gái nào nhất?”
“Thật sự không có ai mà.” Tống Triết gãi đầu, “Chị Nguyệt ngày nào cũng ở bên cậu ấy đấy, mà cũng có biết gì đâu?”
“À thì…” Thẩm Phương Nguyệt lên tiếng, “Thật ra tớ vừa mới nhớ ra.”
Tống Triết: “Cậu xem—— hả?”
Chung Chấn sốt ruột: “Là ai? Mau nói đi! Học lớp nào vậy?”
Cả đám đồng loạt quay đầu lại. Bùi Kỳ đứng bên cạnh cô cũng nghiêng mặt, nhướng mày, lặng lẽ nhìn cô đầy hứng thú.
“Hình như là người học cùng khối với bọn mình, cụ thể thì tớ không biết, chỉ nghe cậu ấy nhắc qua thôi—”
Thẩm Phương Nguyệt vùi nửa khuôn mặt vào khăn quàng cổ của Bùi Kỳ, hơi nóng trong phòng học khi nãy vẫn chưa tan hết. Nửa khuôn mặt lộ ra hồng hồng, may mà đang là mùa đông, trông cũng không quá bất thường, mọi người chỉ nghĩ rằng cô bị lạnh.
Thẩm Phương Nguyệt: “Cậu ấy nói đối phương là một cô gái tài sắc vẹn toàn, hoạt bát đáng yêu, lương thiện dịu dàng, thông minh lanh lợi.”
“………”
Mọi người bao gồm cả đương sự đều im lặng trong giây lát.
“Tớ có nói thế sao?” Bùi Kỳ hỏi.
“Cậu không nói à?” Thẩm Phương Nguyệt nhìn chằm chằm cậu.
“Có nói.” Bùi Kỳ nhượng bộ một chút nhưng vẫn giữ vững quan điểm, “Nhưng ‘thông minh lanh lợi’ chắc là cậu nhớ nhầm rồi.”
“………”
Thẩm Phương Nguyệt nắm chặt quai cặp, đợi đến khi đám người phía trước quay đầu đi, bắt đầu bàn luận về chủ đề mới thì cô mới ác ý giẫm mạnh chân lên giày của cậu.
&&
Buổi tối, sau khi tắm xong, Thẩm Phương Nguyệt nằm trên giường, không kìm được mà lăn lộn vài vòng, trong lòng không ngừng nhớ lại bộ phim chiều nay.
Trời ạ, Bùi Kỳ thích cô.
Bùi Kỳ đã tỏ tình với cô.
Bọn họ đã hôn nhau.
Cô và Bùi Kỳ đang, hẹn, hò.
Từng từ từng chữ hiện lên trong đầu khiến Thẩm Phương Nguyệt không thể kiềm chế nổi sự phấn khích. Từ nhỏ cô đã là người không giấu được niềm vui, lúc bé nhận được giấy khen học sinh ba tốt còn bắt Diệp Uyển dán ngay trước cổng lớn của nhà họ. Giờ phút này, cô thật sự muốn nói cho cả thế giới biết— Bùi Kỳ thích mình! Haha, thật ra mình đã đoán được từ lâu rồi, mình vừa đáng yêu vừa xinh đẹp thế này, cậu ấy thích mình là chuyện đương nhiên— nhưng cô không thể. Vì xét về mặt lý mà nói, đây vẫn được xem là yêu sớm.
Dạo gần đây, nhà trường vừa mới đi tuần tra vườn hoa nhỏ và bắt được mấy cặp đôi yêu sớm, thậm chí còn đưa ra hình thức xử phạt.
Nhưng bắt Thẩm Phương Nguyệt kìm nén một mình thì thật sự quá khó chịu.
Thế là đến lần lăn lộn thứ bảy trên giường, Thẩm Phương Nguyệt không nhịn được nữa mà lấy điện thoại ra.
[Trăng Nhỏ: Tiểu Tương Tương, tớ lén nói cậu nghe một chuyện, cậu nhất định, nhất định không được kể với ai đấy!]
[Cố Tương: Ừm.]
[Trăng Nhỏ: Tớ có người yêu rồi!!!!!!]
[Trăng Nhỏ: (Lăn lộn) (Lăn lộn) (Gào thét)]
Cố Tương vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như mọi khi: [Với Bùi Kỳ à?]
Thẩm Phương Nguyệt kinh ngạc: [Sao cậu biết…]
[Cố Tương: Nói thật, ngoài cậu ấy ra, tớ không nghĩ cậu sẽ yêu ai khác.]
[Cố Tương: Nhưng bây giờ yêu đương có ổn không? Không bị phân tâm à? Còn nửa học kỳ nữa là thi đại học rồi đấy.]
Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ một chút: [Bùi Kỳ rất khó bị phân tâm.]
[Cố Tương: Tớ nói cậu đấy.]
[Cố Tương: Ai mà lo cho Bùi Kỳ chứ? Cậu ấy đạt giải Nhất cuộc thi Vật lý, trước đó còn tham gia vào đội tuyển quốc gia, chắc chắn được tuyển thẳng rồi, danh sách có khi sắp công bố luôn rồi ấy.]
[Trăng Nhỏ: ……]
[Trăng Nhỏ: Tớ cũng rất khó bị phân tâm mà!]
Cố Tương ngồi dưới ánh đèn bàn, lặng lẽ nghĩ: Thôi vậy, cậu ấy tự lừa bản thân cũng được.
[Cố Tương: Dù sao tự cậu cũng chú ý vào, đừng để bị phân tâm, cũng đừng để thầy cô phát hiện.]
Thẩm Phương Nguyệt vừa định nhắn tin thì trên cùng màn hình nhảy ra một tin nhắn mới.
[Bùi Rùa: Qua đây.]
Thẩm Phương Nguyệt lập tức nhắn lại cho Cố Tương: [Tuyệt đối không! Tớ là loại người không biết rõ chuyện nào quan trọng hơn sao? Cậu yên tâm đi (hôn gió)]
Cô vào nhà vệ sinh, lục lọi trong đống nước súc miệng đủ vị… Cuối cùng đã chọn vị đào.
Mình chỉ đơn giản là thích sạch sẽ thôi, tuyệt đối không có ý gì khác! Thẩm Phương Nguyệt hà hơi vào lòng bàn tay, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt, rất ngay thẳng mà nghĩ như vậy.
Cô còn chưa xuống lầu, giọng nói đã vang khắp phòng khách: “Ba! Mẹ! Con sang nhà Bùi Kỳ đây!”
Thẩm Chu Sơn đang nằm trên sofa sửa bản thảo, nghe vậy liền ngẩng đầu: “Cô Cổ vừa nhắn trong nhóm lớp bảo tuần sau thi học kỳ rồi đấy? Có tự tin không, Trăng—”
Cửa chính đóng sập lại, Thẩm Phương Nguyệt đã ra ngoài mất rồi.
“……Nhỏ.” Thẩm Chu Sơn ngơ ngác, “Sao con bé qua đó làm bài tập mà phấn khích thế?”
Diệp Uyển đoán: “Chắc là hẹn làm xong bài tập rồi chơi game với Tiểu Kỳ chứ gì.”
&&
Bùi Kỳ vừa mới tắm xong, trong phòng vương vấn hơi nước thoang thoảng. Tóc cậu vẫn còn ẩm, trên người tỏa ra mùi hương sữa tắm tươi mát.
Trong phòng chỉ có tiếng bút lướt trên bài thi sột soạt, cho đến khi Thẩm Phương Nguyệt dừng bút, Bùi Kỳ cũng theo đó dừng lại, hỏi cô: “Làm xong rồi?”
“Ừm.”
“Có câu nào không làm được không.”
“Không.” Sau hai học kỳ nỗ lực, cuối cùng Thẩm Phương Nguyệt cũng bắt kịp tiến độ, cô không còn bó tay nhiều trước Toán Lý nữa. Phần lớn bài tập hàng ngày cô đều có thể tự làm, chỉ là cô không làm đúng hết.
Bùi Kỳ: “Đưa đây tớ xem.”
Cuối cùng, trên bài thi Toán vẫn có mấy câu tự luận làm sai. Bùi Kỳ giảng lại cho cô một lượt, đến câu cuối cùng, ánh mắt cậu lướt qua: “Cậu hiểu chưa?”
Để nghe cậu giảng bài, Thẩm Phương Nguyệt vô thức nghiêng người lại gần, đầu cũng hơi rướn về phía trước. Nghe vậy, cô gật đầu, tìm kiếm ánh mắt cậu: “Ừm…”
Trước đó không để ý, nhưng giờ nhìn thẳng vào mắt nhau mới phát hiện bọn họ gần nhau đến vậy.
Hơi thở chậm rãi quấn quýt vào nhau, ánh mắt Bùi Kỳ cụp xuống, dừng lại vài giây ngắn ngủi.
“Buồn ngủ không?” Cậu hỏi.
Sắp, sắp đến rồi sao.
Ngón tay Thẩm Phương Nguyệt cuộn lại, đầu óc bỗng chốc hỗn loạn. Hai lần trước vì say rượu nên cô chẳng nhớ gì, buổi chiều hôm nay khi Bùi Kỳ tới gần, đầu óc cô trống rỗng, cứ thế mà xong luôn. Lần này cô nhất định phải cảm nhận thật nghiêm túc!
Đã hơn hai tiếng trôi qua, liệu mùi nước súc miệng trong miệng cô có còn không?
Tim đập thình thịch, Thẩm Phương Nguyệt trợn tròn mắt, cố tỏ ra bình tĩnh hết mức có thể: “Không! Không buồn ngủ! Tớ rất tỉnh táo!”
Bùi Kỳ “Ừm” một tiếng: “Vậy làm thêm một bài kiểm tra Vật lý nữa.”
“Được—— hả?”
Trong lúc Thẩm Phương Nguyệt còn ngây người, Bùi Kỳ đã thuần thục lấy ra một tờ đề trắng tinh, mở ra trước mặt cô, dùng bút gõ hai cái: “Làm đi, không hiểu thì hỏi.”
Cũng đúng.
Sau khi về đến nhà, Thẩm Phương Nguyệt ngẫm nghĩ, chiều nay họ mới hôn rồi, tối lại hôn nữa thì có phải là không biết tiết chế không? Dù là yêu đương thì cũng không thể hôn thường xuyên như vậy được.
Đêm hôm sau, hai người làm bài đến tận 11 giờ 30 tối, không hôn.
Bình thường thôi, Thẩm Phương Nguyệt tự nhủ. Hôm nay bài tập nhiều như thế, mệt muốn chết, còn hơi sức đâu mà hôn chứ?
Đêm thứ ba, bài tập đã làm xong từ tiết tự học buổi tối, thế là Bùi Kỳ dán mắt theo dõi cô làm thêm hai bài kiểm tra Vật lý, sửa lỗi sai và giảng đề đến gần 12 giờ.
Không hôn.
Đêm thứ tư….
Cho đến khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, ngọn nến vô hình trên đầu Thẩm Phương Nguyệt đã bùng cháy suốt hơn một tuần qua cuối cùng cũng vụt tắt.
Lần này, điểm thi cuối kỳ của Thẩm Phương Nguyệt lại tiến bộ ổn định, tổng điểm 587, là thành tích tốt nhất của cô từ trước đến nay.
Cổ Hàm gửi bảng điểm riêng cho từng phụ huynh. Khi Thẩm Phương Nguyệt về đến nhà, Thẩm Chu Sơn đã làm sẵn một bàn đồ ăn ngon để chúc mừng, còn bảo cô đi gọi Bùi Kỳ qua ăn cùng.
“Không được.” Thẩm Phương Nguyệt từ chối.
“Tại sao vậy?”
“Bây giờ con không muốn ăn cơm cùng với cậu ấy.”
Điện thoại rung lên một cái, đúng là vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện.
[Bùi Rùa: Mang bài tập qua đây.]
[Trăng Nhỏ: Không muốn.]
[Bùi Rùa: ?]
[Trăng Nhỏ: Hôm nay tớ không muốn làm bài tập.]
[Trăng Nhỏ: Kỳ nghỉ đông còn dài mà, để vài ngày nữa làm cũng được.]
[Bùi Rùa:…….]
[Bùi Rùa: Tớ muốn làm.]
Thẩm Phương Nguyệt vừa định nói “Cậu muốn làm thì tự làm đi, gọi tớ qua có tác dụng gì chứ, tớ đâu có làm hộ cậu được”—
[Bùi Rùa: Tớ muốn làm cùng cậu.]
[Bùi Rùa: Được không?]
Sau khi tắm xong xuống lầu, cả người của Thẩm Phương Nguyệt trông uể oải, kéo dài giọng nói: “Ba, mẹ, con sang nhà Bùi Kỳ làm bài tập đây…”
Thẩm Chu Sơn nhìn theo cô con gái ủ rũ rời khỏi nhà, thắc mắc: “Mấy hôm trước chẳng phải còn vui vẻ lắm sao? Sao tự nhiên giờ lại trông uể oải thế này?”
……..
Thẩm Phương Nguyệt kẹp bút lên tai, nhìn chằm chằm vào quyển bài tập trước mặt, thất thần.
Bỗng nhiên cô cảm thấy tuần trước mình hùng hồn tuyên bố với Cố Tương rằng yêu đương sẽ không làm mình bị phân tâm giống y như một con ngốc.
Cô và Bùi Kỳ gần như chẳng có tiếp xúc thân mật nào suốt cả tuần nay. Gần đây xe buýt lúc nào cũng chật kín học sinh cùng trường, đến cả nắm tay cũng ít nắm, mà cũng chẳng ai nhắc lại chuyện buổi chiều hôm đó.
Bùi Kỳ vẫn giữ thái độ như bình thường, giống như chỉ có mình cô là đang phấn khích, đang bùng cháy, đang suy nghĩ lung tung.
Phân tâm cái gì chứ? Cô và Bùi Kỳ dường như còn chưa thực sự yêu đương.
Bây giờ nghĩ lại, tuy rằng Bùi Kỳ đã tỏ tình với cô, cô cũng có đáp lại một chút xíu xíu xíu, nhưng hình như bọn họ chưa thực sự chính thức yêu nhau…
Vậy rốt cuộc bọn họ có đang yêu đương hay không?!
Thẩm Phương Nguyệt hít sâu một hơi, lại muốn quay sang chất vấn người bên cạnh xem rốt cuộc cậu có ý gì.
Nhưng nếu hỏi thì chẳng khác nào là cô đang mong đợi điều đó.
Rốt cuộc là ai tỏ tình trước hả trời!!!
“Buồn ngủ à?” Thấy cô vẫn luôn không nhúc nhích, Bùi Kỳ bỗng lên tiếng.
“Ừm.” Thẩm Phương Nguyệt thuận thế gấp quyển bài tập lại, ủ rũ nói: “Tớ về đây.”
“Muộn một chút rồi về.”
Thẩm Phương Nguyệt dứt khoát từ chối: “Không được, tớ buồn ngủ quá.”
“Vậy thì cậu ráng nhịn chút đi.”
“?”
Thẩm Phương Nguyệt vừa định hỏi làm gì có người đáng ghét như cậu, lại còn ép người khác làm bài tập trong kỳ nghỉ đông— Quay đầu lại, cô thấy cánh tay của Bùi Kỳ vẫn giữ nguyên tư thế làm bài, chỉ là hơi nghiêng mặt về phía cô.
Chàng trai hơi rủ mắt, ánh mắt rơi xuống dưới sống mũi thẳng tắp của cô. Cậu kìm nén chớp mắt một cái, khi nói yết hầu khẽ chuyển động: “Tớ có thể hôn cậu không, Thẩm Phương Nguyệt?”
Chưa đợi Thẩm Phương Nguyệt trả lời, Bùi Kỳ đã cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi cô rồi rời đi ngay.
“………”
Lại nhanh như vậy. Thẩm Phương Nguyệt nghĩ, não bộ cô như đang sôi trào. Sao Bùi Kỳ cứ tấn công bất ngờ như thế này? Cô còn chưa kịp cảm nhận gì cả.
Nhưng lần này Bùi Kỳ không rời đi quá xa, hoặc có thể nói là cậu chỉ tạm dừng một chút. Họ vẫn giữ tư thế hôn, môi chỉ còn cách nhau một khoảng cách rất nhỏ.
Bùi Kỳ nuốt nước bọt hai lần, giọng khàn khàn hỏi: “Có thể vươn lưỡi ra không, Thẩm Phương Nguyệt?”
Đầu óc của Thẩm Phương Nguyệt như muốn nổ tung!
Cô tự nhủ với chính mình là phải bình tĩnh, nhưng thực tế ngón tay lại đang run rẩy, vô thức nói ra: “Hôm nay tớ không dùng nước súc miệng…”
Bùi Kỳ cúi xuống hôn cô lần nữa, chậm rãi và nóng bỏng tách đôi môi cô ra. Dùng hành động để trả lời cô, không sao cả, tớ cũng đâu có muốn hôn nước súc miệng chứ.
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 41: Tớ cũng đâu có muốn hôn nước súc miệng.
10.0/10 từ 31 lượt.
