Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 39: Tớ rất thích.
Lớp học im lặng vài giây.
Ngay sau đó, Tống Triết và Chung Chấn gần như cùng lúc nhào tới Bùi Kỳ. Trọng lượng của hai người cộng lại khiến Bùi Kỳ bị va đập đến lảo đảo.
Chung Chấn kinh ngạc kêu lên: “Mẹ kiếp! Thật hay giả vậy! Tớ không tin! Có phải cậu sĩ diện nên nói dối không—— Không đúng, cậu không phải kiểu người như vậy!”
Tống Triết: “Khi nào? Với ai? Gần đây à?”
“Gần đây.” Bùi Kỳ né sang một chút, “Tránh xa ra, nước miếng của cậu phun hết lên tay tớ rồi đây này.”
Lời này vừa nói ra, hai người kia lập tức giữ chặt cậu hơn.
Tống Triết đau đớn trách móc: “Cậu phản bội cách mạng!!”
Bùi Kỳ: “Tớ tham gia cách mạng từ khi nào chứ.”
Chung Chấn: “Ai! Cậu đã hôn ai hả! Có phải Lâm Âm không—— Không đúng, trước đó em ấy còn đi cùng Vân Khai Thành tới xin lỗi cậu, nhìn có vẻ hai người họ là một cặp. Chết tiệt, rốt cuộc là ai! Chị Nguyệt chị có biết không? Mau nói cho bọn tớ nghe… chị Nguyệt?”
Thẩm Phương Nguyệt đi được hai bước thì mới nhận ra là bọn họ đang gọi mình.
Cô khẽ vê đầu ngón tay: “Tớ cũng không biết.”
Những bạn nam khác hoàn hồn, lập tức tham gia vào màn tra hỏi. Giữa tiếng ồn ào, Thẩm Phương Nguyệt quay lại chỗ ngồi của mình, cúi đầu chậm rãi dọn dẹp bàn học.
Sau khi dọn dẹp xong, cô lại thấy bàn mình quá sạch sẽ, bèn cúi xuống ngăn bàn lục lọi, tùy tiện lấy một quyển bài tập ra, lật mở, mặt bình tĩnh đọc.
“Thế nào? Đi dạo các gian hàng có vui không?” Cố Tương thuận miệng hỏi. Cô ấy không hứng thú với lễ kỷ niệm trường nên không đi xuống lầu cùng bọn họ, mà ở lại lớp làm bài suốt từ nãy đến giờ.
Thẩm Phương Nguyệt im lặng vài giây mới trả lời: “Ừm, cũng được, cũng khá vui.”
Cố Tương nhạy bén đặt mà bút xuống: “Sao vậy? Tớ cảm giác cậu hơi kỳ lạ.”
“Hả?” Thẩm Phương Nguyệt ngồi thẳng người dậy, mỉm cười, “Không có gì đâu, chỉ là hơi mệt, vì mỗi gian hàng đều có rất nhiều người xếp hàng.”
Cố Tương vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, vừa định hỏi tiếp thì cửa sổ vang lên hai tiếng gõ.
“Đang ồn ào cái gì đấy? Cả tòa nhà này chỉ có lớp các em là ồn nhất, cô ở tầng một cũng nghe thấy tiếng ồn của các em. Còn ồn nữa thì đừng mong được xem phim tiếp, tự học đi.” Cổ Hàm đứng ngoài cửa sổ, cau mày đẩy gọng kính, “Tiền Phi, em ở lại trông lớp, ai còn làm ồn thì ghi tên lại.”
Mấy bạn nam lập tức im thin thít. Cổ Hàm lúc này mới hài lòng: “Cô vẫn ở văn phòng, có bài nào không hiểu thì đến tìm cô.”
Sau khi Cổ Hàm rời đi, Trần Mạn lập tức quay người lại, rủ Cố Tương cùng đi hỏi bài toán khó mà họ thảo luận cả nửa buổi vẫn chưa giải ra.
“Được thôi.” Cố Tương nhìn sang người bên cạnh, “Cậu có muốn đi cùng không?”
Thẩm Phương Nguyệt vừa định lắc đầu, Trần Mạn đã trả lời thay: “Cậu ấy chắc chắn không đi đâu, buổi tối cậu ấy có thể hỏi thẳng Bùi Kỳ.”
“……….”
Hai cô gái cứ thế cùng nhau đến văn phòng của Cổ Hàm, chỗ ngồi bên cạnh Thẩm Phương Nguyệt bỗng chốc trở nên trống vắng.
Thẩm Phương Nguyệt lật vài trang sách bài tập, nụ cười bên môi dần dần biến mất. Cô cầm một cây bút xoay chầm chậm, bắt chước Bùi Kỳ nhưng làm không tốt, đặc biệt là lúc này. Cây bút run rẩy giữa các đốt ngón tay cô rồi “cạch” một tiếng rơi xuống bàn. Cô nhặt lên nhưng lại làm rơi lần nữa, rất giống với tâm trạng hụt hẫng của cô bây giờ.
Bói bài Tarot gì chứ? Chẳng đúng chút nào. Bùi Kỳ đã hôn người khác rồi, vậy mà cô vẫn còn rút bài hỏi ông trời rằng cậu ấy có thích mình không. Đúng là ngốc chết đi được.
Còn tự mình đa tình nghĩ rằng cô và Bùi Kỳ đang mập mờ, hóa ra nắm tay chỉ đơn thuần là nắm tay mà thôi. Giống như khi trẻ con mẫu giáo nắm tay lên sân khấu biểu diễn, hay khi học sinh cấp hai nắm tay nhau leo núi, chẳng có gì khác cả. Sưởi ấm tay thực sự chỉ là sưởi ấm tay mà thôi.
Cũng may Bùi Kỳ không biết những suy nghĩ lòng vòng đầy ảo tưởng này của cô, nếu không chắc chắn cậu sẽ cười nhạo cô cả đời.
Lồng ngực chua xót đến mức tưởng như sắp tràn ra thành nước. Thẩm Phương Nguyệt lạc quan suy nghĩ.
Sau khi Cổ Hàm rời khỏi, lớp học lại ồn ào thêm một lúc, cho đến khi Tiền Phi lặng lẽ lấy sổ ghi tên ra thì mọi người mới chịu yên lặng.
Bùi Kỳ cuối cùng cũng thoát khỏi đám con trai kia, trở về chỗ ngồi của mình. Tống Triết thì dứt khoát ngồi luôn ở hàng ghế phía trước để có góc xem phim đẹp nhất, không quay lại chỗ cũ.
Đám con trai tự ý chọn một bộ phim kinh dị hot nhất hai năm gần đây. Để tiện theo dõi màn hình, họ tắt hết đèn trong lớp, kéo rèm thật chặt, biến 3 giờ chiều thành khung cảnh đêm khuya. Cộng thêm mấy đoạn nhạc kinh dị lúc mở đầu phim, bầu không khí lạnh lẽo lập tức đạt đến đỉnh điểm.
Nếu là bình thường, Thẩm Phương Nguyệt chắc chắn đã sợ đến mức co rúm người lại, che hai mắt rồi len lén nhìn qua kẽ tay. Nhưng hôm nay cô không hề ngẩng đầu, tấm lưng gầy khẽ rũ xuống, chống cằm nhìn chằm chằm vào trang bài tập mà cô chẳng thể thấy rõ.
Có ai đó chọc vào lưng cô. Bùi Kỳ nói: “Không dám xem một mình thì ngồi qua đây.”
Thẩm Phương Nguyệt không quay đầu: “Không cần, tớ dám xem.”
Phía sau không còn động tĩnh, có vẻ Bùi Kỳ không nhận ra cô có gì khác thường. Thẩm Phương Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy tim mình quặn thắt. Cửa lớp đóng kín, rèm cũng kéo chặt, ngay cả một tia sáng cũng không lọt vào, khiến cô có cảm giác bức bối, ngột ngạt đến mức khó thở. Không biết đây là lần thứ mấy cô làm rơi cây bút trong tay, cuối cùng cũng từ bỏ, định ra ngoài hít thở chút không khí.
Không ngờ có người đã đứng dậy trước cô.
Chiếc ghế bên cạnh bị kéo ra, có người ngồi xuống.
Bùi Kỳ di chuyển rất nhẹ nhàng, cả lớp đều đang căng thẳng theo dõi bộ phim, ngoại trừ Thẩm Phương Nguyệt thì không ai phát hiện ra cậu đã đổi chỗ.
“Đọc sách trong bóng tối thế này, cậu còn muốn giữ mắt không?”
Thẩm Phương Nguyệt rất muốn nói “Cậu mặc kệ tớ đi” nhưng lại cảm thấy nếu nói như thế thì nỗi buồn của mình sẽ quá rõ ràng. Cuối cùng, cô đành đáp lại bằng giọng bực bội: “Cố Tương không thích người khác ngồi vào chỗ của cậu ấy.”
“Ồ.” Bùi Kỳ lười biếng tựa vào lưng ghế, không hề nhúc nhích. “Vậy đợi cậu ấy về rồi tớ sẽ xin lỗi.”
“……….”
“Thẩm Phương Nguyệt, đồ của tớ đâu?” Bùi Kỳ hỏi.
“Đồ gì?”
“Mặt dây chuyền, cái mà bị cậu giẫm lên đầu ấy.”
Lạ thật, để có thể tập trung xem phim, Tống Triết và mọi người đã bật âm lượng rất to, hoàn toàn không quan tâm đến lớp bên cạnh có bị ảnh hưởng hay không. Bùi Kỳ vốn nói chuyện không lớn, giọng điệu lúc nào cũng bình thản, nhưng từng chữ từng câu của cậu cô đều nghe thấy rất rõ.
Không biết vì sao, bỗng nhiên cô không muốn đưa mặt dây chuyền đó cho cậu nữa. Thẩm Phương Nguyệt lấp l**m: “Không có, tớ làm rơi ở đâu rồi.”
“Làm rơi rồi?” Bùi Kỳ dường như khẽ cười, giọng nói trầm ấm nhưng sắc bén, chậm rãi hỏi: “Vậy phải làm sao đây, tớ bỏ tiền ra mua mà.”
Không phải chỉ có 15 tệ thôi sao? Sao cậu lại keo kiệt vậy? Thẩm Phương Nguyệt nói: “Tớ sẽ chuyển khoản lại cho cậu sau.”
“Nhưng tớ chỉ muốn cái mặt dây chuyền đó thôi.”
“Vậy cậu đến chỗ gian hàng đấy xem họ còn bán không.”
“Không còn, tớ vừa xem qua, chủ gian hàng bảo mỗi mẫu chỉ làm một cái.”
“Vậy coi như là cậu xui xẻo.” Thẩm Phương Nguyệt lạnh lùng nói.
Bùi Kỳ lại bật cười: “Được thôi.”
Thẩm Phương Nguyệt chống tay lên má, nhiều lần định đứng dậy rời đi nhưng cuối cùng lại không kiềm chế được mà ngồi lại.
“Lúc nãy chơi bóng không để ý, băng cá nhân bị bong một góc rồi.” Giữa lúc cô đang giằng co với chính mình, Bùi Kỳ lại thản nhiên nói, “Cậu giúp tớ thay cái mới đi, công chúa thiên nga.”
Sao tự dưng lại gọi cô như vậy làm gì? Thẩm Phương Nguyệt sững lại, giọng cứng cắn nói: “Không có cái mới đâu. Với lại vết thương của cậu cũng gần lành rồi, không cần dán nữa.”
“Dán vào có cảm giác an toàn.”
“Vậy thì nhờ người khác dán cho cậu đi.”
“Tớ nhờ ai?”
Cậu nhờ ai cũng được. Tống Triết, Chung Chấn, hoặc là cái người cậu đã hôn——
Từ lúc bước vào lớp, Thẩm Phương Nguyệt vẫn luôn cố nhịn, nhưng ngay khi cụm từ đó thoáng qua trong đầu, cô liền mất kiểm soát, miệng nhanh hơn cả não.
Chờ đến khi phản ứng lại, cô đã hỏi ra thành lời: “Bùi Kỳ, cậu yêu đương rồi à?”
“Không có.”
Thẩm Phương Nguyệt sửng sốt: “Vậy sao lúc nãy cậu nói cậu—”
“Không yêu đương, chỉ là hôn thôi.”
“….Cậu cũng quá tùy tiện rồi đấy. Sao có thể chưa xác định mối quan hệ mà đã làm chuyện đó với người ta?”
Bùi Kỳ cảm thấy vô tội: “Cô ấy hôn tớ.”
“Một chàng trai cao to như cậu, nếu thật sự không muốn bị hôn thì cô ấy cũng chẳng thể hôn được cậu đâu.”
“…………”
Đây đúng là sự thật. Bùi Kỳ gật đầu thừa nhận, hiếm khi không phản bác lại: “Cậu nói đúng. Hết cách rồi, thực ra là do tớ cũng muốn hôn cô ấy.”
“………..”
Thẩm Phương Nguyệt cắn chặt răng, cảm thấy mình đúng là đang tự chuốc khổ vào người. Nhưng đã hỏi đến đây rồi, nếu không hỏi cho ra lẽ, sợ là sau khi về nhà cô sẽ cứ nghĩ mãi về chuyện này.
Cô khô khốc đáp một tiếng “Ồ”, rồi cố giữ giọng điệu bình thường để hỏi tiếp: “Người đó là ai thế? Tớ có quen không? Sao cậu không nói với tớ? Cậu còn coi tớ là bạn thân nhất không đấy? Hai người… hôn nhau khi nào vậy? Cậu thích cô ấy lắm à?”
Bùi Kỳ khẽ “ừ” một tiếng: “Tớ rất thích.”
“……….”
“Hôn vào ngày sinh nhật cậu.”
“……….”
Đầu óc Thẩm Phương Nguyệt lập tức tê rần. Lịch trình ngày sinh nhật của cô kín mít, vậy mà cậu vẫn có thể tranh thủ gặp mặt rồi hôn nhau sao? Nhất định phải chọn đúng ngày sinh nhật cô mới được à?
Hôm đó cô còn suýt chút nữa uống say để đi tỏ tình với Bùi Kỳ.
Trái tim mong manh của Thẩm Phương Nguyệt hoàn toàn vỡ vụn, nỗi chua xót lan đến tận khoang mũi: “Ồ, tớ biết rồi.”
“Hôn hai lần. Lần đầu đúng là tớ không kịp đề phòng, trước khi hôn lần thứ hai cô ấy đã ngầm gợi ý nhưng tớ không né tránh.” Bùi Kỳ nói với giọng điệu nhẹ bẫng như mây gió, song từng câu từng chữ lại thẳng thắn đến mức không chừa đường lui. “Bởi vì tớ cũng thích cô ấy, tớ đã muốn hôn cô ấy từ lâu rồi.”
Thẩm Phương Nguyệt phát hiện ra mình không chịu nổi nữa: “Biết rồi, cậu đừng nói nữa.”
“Thật ra tớ còn muốn hôn tiếp, nhưng chưa chính thức hẹn hò, nói ra cũng không tiện.”
“… Đừng nói nữa, tớ không muốn nghe.”
“Cậu nói xem, tớ có còn cơ hội không?”
“Tớ đã bảo là đừng nói nữa!”
Không nhịn nổi nữa, Thẩm Phương Nguyệt quay ngoắt đầu lại, tức giận trừng mắt nhìn cậu. Cả lớp học tối om, đôi mắt cô hoe đỏ, trong suốt long lanh như ánh nước, nhưng cô cố gắng nhịn xuống. Sợ bị người khác nghe thấy, cô đè giọng xuống quát khẽ: “Cậu muốn hôn cô ấy thì đi mà nói với cô ấy! Nói với tớ làm gì? Tớ đồng ý thì cậu hôn được chắc?”
Bùi Kỳ nhìn vào mắt cô: “Ừm, phải có sự đồng ý của cậu.”
Thật là vô lý! Thẩm Phương Nguyệt bực tức nói: “Tớ đồng ý rồi đấy, cậu đi hôn ngay đi, đừng làm phiền tớ nữa…”
Giọng nói của Thẩm Phương Nguyệt biến mất trong tiếng nhạc nền rùng rợn của bộ phim kinh dị.
Gần như ngay lúc cô nói xong, Bùi Kỳ chống khuỷu tay lên bàn, tiện tay cầm cuốn sách bài tập mà Thẩm Phương Nguyệt chưa thèm động đến lên chắn trước mặt rồi nghiêng đầu áp sát lại, hôn vào môi cô.
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 39: Tớ rất thích.
10.0/10 từ 31 lượt.
