Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 29: Thẩm Phương Nguyệt thần kỳ, xin hãy thích tớ hơn một chút.
Da thịt dính sát vào nhau, hai người đều cảm thấy máu đang sôi trào.
Bùi Kỳ không trả lời, chỉ im lặng, hơi thở của cậu phả lên tóc cô càng lúc càng nặng nề. Mũi của Thẩm Phương Nguyệt chạm vào cằm Bùi Kỳ trong một giây, hai giây… Mãi đến khi thoát khỏi nỗi sợ hãi, cô mới nhận ra rằng khoảng cách giữa mình và Bùi Kỳ dường như quá gần.
Trước đây bọn họ có từng gần gũi như vậy chưa? Tất nhiên là có. Khi Bùi Kỳ tròn 5 tuổi, cô đã từng hôn lên má cậu đến mức kem bánh quanh miệng cô dính đầy lên mặt cậu. Khoảnh khắc đó thậm chí còn được chụp lại, đến giờ vẫn nằm trong album kỷ niệm thời thanh xuân của Thẩm Phương Nguyệt.
Lúc 11 tuổi, khi lật giở lại bức ảnh đó, cô còn muốn làm lại trò cũ nhưng bị Bùi Kỳ né tránh, cậu nghiêm túc nói với cô: “Thẩm Phương Nguyệt, chúng ta không còn là trẻ con 5 tuổi nữa, phụ nữ không thể tùy tiện hôn má đàn ông.” Thẩm Phương Nguyệt nói: “Bùi Kỳ, cậu ngốc thật, 11 tuổi thì đâu phải đàn ông với phụ nữ!” Sau đó, để hôn được Bùi Kỳ, cô đuổi theo Bùi Kỳ khắp phòng, cuối cùng Thẩm Phương Nguyệt cũng đạt được mục đích.
Nhưng cả hai lần đó đều không giống như bây giờ. Hai lần đó Thẩm Phương Nguyệt đều mang tâm lý trêu đùa, sau khi hôn được Bùi Kỳ chỉ cảm thấy vui vẻ và đắc ý.
Còn bây giờ, trong tai Thẩm Phương Nguyệt như có một dàn nhạc nhỏ, leng keng leng keng ngân vang không ngừng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi tận cổ họng.
Tại sao thế? Rõ ràng hôn má còn thân mật hơn cả chạm vào mũi hay cằm.
Ánh đèn trong căn phòng mật thất đột nhiên nhấp nháy hai lần, từ xa vang lên tiếng gào thét mơ hồ của “nữ quỷ”: “Nhật ký… nhật ký của ta đâu!?”
Ngay sau đó là tiếng hét thảm thiết của Tống Triết và Chung Chấn. Tống Triết hét lên: “Không không! Bạn tôi đang đi lấy! Chờ chút, chị ơi, chờ chút——”
“Ngươi gọi ai là chị hả????!” Nữ quỷ càng giận dữ hơn: “Aaaaa!!”
Cùng lúc đó, từng luồng khí lạnh phả ra xung quanh, trên loa phát ra những âm thanh khàn khàn chói tai, chắc hẳn là nhân viên quản trò đang thúc giục tiến độ.
Bình thường nghe thấy tiếng ma quái thế này, Thẩm Phương Nguyệt chắc chắn sẽ lại bắt đầu van xin, nhưng bây giờ cô không còn tâm trí để sợ nữa.
Bùi Kỳ là người quay mặt đi trước.
Bàn tay đang che tai cô buông xuống, tùy ý vỗ nhẹ lên tóc cô, Bùi Kỳ thản nhiên nói: “Buông ra, phải đi rồi, Thẩm Phương Nguyệt.”
Thẩm Phương Nguyệt như con rối gỗ thả lỏng tay ra.
Chiếc áo thun trắng của Bùi Kỳ bị cô ôm đến nhăn nhúm, trên đó còn dính chút son môi màu hồng mà Thẩm Phương Nguyệt cố tình thoa hôm nay.
Âm thanh rùng rợn từ loa càng lúc càng to, Bùi Kỳ nhìn xung quanh xác nhận không có gì bất thường, sau đó đưa tay về phía Thẩm Phương Nguyệt: “Nắm chặt, đi lấy nhật ký thôi.”
Thẩm Phương Nguyệt “Ừm” một tiếng rồi nắm lấy tay của Bùi Kỳ.
Bùi Kỳ nhướng mày, khựng lại một chút. Thấy vẻ mặt của cậu, Thẩm Phương Nguyệt chợt tỉnh ra.
Khoan đã, không đúng, cô đáng lẽ nên nắm cổ tay mới…
Thẩm Phương Nguyệt còn chưa kịp nghĩ thả ra rồi nắm lại cổ tay cậu có kỳ hay không thì Bùi Kỳ đã nắm chặt tay cô, dẫn cô đi về phía trước.
Rõ ràng là hai người cùng tuổi, nhưng bàn tay Bùi Kỳ lại to hơn cô rất nhiều, dễ dàng bao bọc lấy tay cô.
Không biết có phải Bùi Kỳ nhân dịp sinh nhật mà được chiếu cố hay không, nhưng trên đường đi không còn NPC nào nhảy ra dọa họ nữa. Xung quanh vẫn có những cơn gió lạnh lẽo, nhưng Thẩm Phương Nguyệt lại không còn cảm thấy sợ hãi.
Không, có thể là do cô đã bị sợ đến cực hạn, bởi vì tim cô bây giờ vẫn đập rất nhanh.
Bùi Kỳ giúp cô lấy được cuốn nhật ký, hai người quay lại lớp học thì thấy Tống Triết và Chung Chấn đã bị cô gái NPC dọa trốn vào góc. Hai cậu con trai ôm chặt nhau hét lớn: “Chị—— không, người đẹp, nhật ký về rồi, về rồi, người đẹp đừng dọa bọn em nữa… thật sự không chạy nổi nữa đâu…”
NPC nghe vậy quay đầu lại nhìn bọn họ. Bùi Kỳ không chút biểu cảm, lặng lẽ đứng chắn trước Thẩm Phương Nguyệt.
Nhật ký được giao nộp, NPC thông báo bọn họ đi sang phòng tiếp theo rồi hét lên một tiếng, chui vào cánh cửa ẩn dưới bục giảng, lui ra đầy chật vật.
“Vãi chưởng.” Dù đã sợ đến choáng váng, Chung Chấn vẫn không nhịn được cảm thán: “Thời buổi bây giờ kiếm tiền thật không dễ.”
Tống Triết: “Đừng nói nữa, đi thôi, chân tớ sắp nhũn ra rồi… đỡ tớ một chút!”
Thẩm Phương Nguyệt đứng ở cửa phụ họa: “Tớ cũng sợ đến nhũn cả chân rồi.”
Giọng nói cô quá nhỏ, hai người trong lớp bận chỉnh trang lại dáng vẻ luộm thuộm của mình nên không ai nghe thấy, chỉ có Bùi Kỳ quay đầu nhìn cô một cái.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, sau gáy Thẩm Phương Nguyệt bỗng dưng tê rần, dần dần cảm giác lan tỏa khắp người.
Bốn người cùng tiến đến phòng tiếp theo, Tống Triết và Chung Chấn đi phía sau.
“Khoan đã.” Tống Triết nhíu mày, cuối cùng cũng nhận ra điều gì, mò mẫm nhìn về phía hai người phía trước, “Bọn họ… tại sao lại nắm tay nhau thế?”
Vì không gian chật hẹp, Thẩm Phương Nguyệt đương nhiên cũng nghe thấy.
Thực ra cô cũng muốn hỏi.
Nhưng Bùi Kỳ không buông tay, cô… cô bị nắm chặt, làm sao có thể đẩy Bùi Kỳ ra được chứ. Thẩm Phương Nguyệt nghĩ thầm.
“Vậy thì sao?” Chung Chấn thản nhiên, giơ tay mình và Tống Triết đang nắm chặt tay nhau lên, “Không phải bọn mình cũng đang nắm tay nhau sao?”
Tống Triết: “Biến đi, làm sao mà giống được? Cậu đâu phải là con gái.”
Lại có một tiếng cười ghê rợn từ phía trước, Chung Chấn rùng mình, run rẩy nói: “Đến lúc này rồi còn phân biệt nam nữ, giờ có một người chuyển giới đến tớ cũng nắm tay họ!”
Tống Triết cũng rùng mình: “…… Cậu nói đúng.”
20 phút sau, bốn người cuối cùng cũng đến được cửa ra của căn phòng mật thất bí mật.
Đẩy cánh cửa sắt cũ kỹ nặng nề ra, cảnh trước mắt hiện ra rõ ràng. Ở trong phòng tối lâu như vậy, Thẩm Phương Nguyệt hơi sợ ánh sáng, theo bản năng cô nheo mắt lại, giây tiếp theo, tay cô bị thả ra.
Làn da bị nắm chặt lâu nay cuối cùng cũng được tiếp xúc với không khí, hơi lạnh một chút.
&&
Bốn người ra khỏi mật thất của tiệm, Tống Triết và Chung Chấn vẫn đang nói không ngừng, kể lại trong phòng lúc nãy có bao nhiêu k*ch th*ch và nguy hiểm, nói về vai trò của mình trong việc vượt qua thử thách.
Bùi Kỳ không thèm nghe họ khoe khoang, quay đầu hỏi người bên cạnh: “Đi ăn không?”
Thẩm Phương Nguyệt nhìn cậu một giây rồi vội vàng quay mặt đi, trả lời một cách mơ hồ: “Ừ, được.”
“?”
Bữa tối đã được đặt từ trước, tối qua Thẩm Phương Nguyệt ngồi bên cửa sổ đã nhắc đi nhắc lại về quán lẩu Bản Động Nương Nương.
Quán lẩu này vừa ngon vừa rẻ, luôn đông khách, họ phải xếp hàng nửa tiếng mới có thể vào ngồi.
Bùi Kỳ theo thói quen chuẩn bị nước chấm cho hai người, khi quay lại thì Tống Triết và Chung Chấn vẫn đang loay hoay chọn nước chấm, trên bàn chỉ còn Thẩm Phương Nguyệt đang nhìn thực đơn.
Cậu đặt một phần nước chấm trước mặt cô, Thẩm Phương Nguyệt nhìn thoáng qua, không hài lòng: “Ớt của tớ đâu?”
“Cậu không ăn được đâu.”
Thẩm Phương Nguyệt cúi người, mặt đối mặt với cậu, không thể tin nổi mà hỏi: “Cậu đang nói với nữ hoàng cay cái gì thế?”
“Hai ngày nữa là cậu đến kỳ sinh lý rồi.” Bùi Kỳ nhàn nhạt liếc nhìn cô.
“…..”
Thẩm Phương Nguyệt nhìn chằm chằm vào mắt cậu nhớ lại… hình như đúng là như vậy.
“Sao cậu lại nhớ cả kỳ sinh lý của tớ thế?” Thẩm Phương Nguyệt vô ơn mà gây sự: “Đồ b**n th**.”
“Ừ.” Bùi Kỳ hơi cười khẽ, lạnh lùng nói, “Lúc cầu xin tớ nấu nước đường đỏ và đưa túi chườm nóng cho cậu thì không b**n th**.”
Để giúp khách hàng chụp ảnh đẹp hơn, mỗi bàn đều có một chiếc đèn treo sáng ấm áp phía trên. Bùi Kỳ ngồi dưới ánh sáng vàng mờ ảo, mỗi đường nét trên khuôn mặt cậu đều được chiếu rõ ràng và chi tiết.
Trước đây Thẩm Phương Nguyệt luôn nghĩ nụ cười của Bùi Kỳ rất khắt khe, nhưng lúc này cô bỗng nhận ra, thực ra không chỉ là khắt khe.
Bùi Kỳ có một đôi mắt hoa đào rất đẹp, khi cười, đuôi mắt hẹp dài của cậu hơi nhướng lên, ánh mắt hướng về phía cô mang theo sự trêu chọc lười biếng và nhẹ nhàng.
Cảm giác tê dại nhè nhẹ lại lan tỏa trong đầu cô, Thẩm Phương Nguyệt vô thức tránh ánh mắt cậu, mắt cô lướt qua cằm Bùi Kỳ.
Cô vừa chạm qua, nhìn trông có vẻ rất sắc nhọn nhưng thực ra lại mềm mại.
“…..”
Thấy cô không nói gì, Bùi Kỳ vừa định hỏi cô có muốn thêm một phần rượu nếp đường đỏ hay không.
Sau đó, như thể thấy khoảng cách vẫn chưa đủ, cô lại dùng cả hai tay nâng ghế lên, tiếp tục dịch xa hơn một chút nữa.
Bùi Kỳ: “?”
Khi cô định dịch ghế lần thứ ba, cổ áo đã bị ai đó nhẹ nhàng kéo lại.
“Làm gì thế?” Bùi Kỳ hỏi.
Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc trả lời: “Người cậu có tĩnh điện.”
“?”
“Thật đấy, tớ bị điện giật mấy lần rồi.” Thẩm Phương Nguyệt khó xử nói, “Tạm thời chúng ta giữ khoảng cách chút nhé.”
“…..”
&&
Theo kế hoạch của Thẩm Phương Nguyệt, sau khi ăn tối, nhóm bọn họ vốn định đi karaoke ở “Melody.” Nhưng trong lúc ăn mì trường thọ, Bùi Kỳ vô tình tiết lộ kế hoạch này, khiến Diệp Uyển ân cần nhắc nhở rằng đó không phải nơi phù hợp cho học sinh. Bà còn ra lệnh sau bữa tối phải về nhà ngay.
Thẩm Phương Nguyệt nghi ngờ Bùi Kỳ cố ý, nhưng vì hôm nay là sinh nhật cậu, cô không tiện nói gì. Cô đành đợi đến sau 12 giờ đêm mới tính sổ với cậu.
Vì vậy sau khi ăn tối xong, cả nhóm bốn người chuẩn bị giải tán.
“Khoan đã, cậu không đặt bánh sao?” Trước khi rời đi, Tống Triết đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, “Bọn tớ cùng cậu cắt bánh rồi hẵng về chứ?”
Chung Chấn: “Đúng vậy. Ủa? Sao tớ có cảm giác năm ngoái tổ chức sinh nhật cho cậu, bọn tớ cũng không được ăn bánh nhỉ?”
Nghe vậy, Thẩm Phương Nguyệt hơi khựng lại, ánh mắt lén lút liếc về phía Bùi Kỳ.
Bánh kem tất nhiên là có.
Hồi nhỏ, bánh kem của Bùi Kỳ phải chia cho rất nhiều người. Nhưng kể từ khi Thẩm Phương Nguyệt mua cho cậu một chiếc bánh sinh nhật đầu tiên và hai người cùng chia nhau ăn hết, họ dường như đã có một sự thỏa thuận ngầm——
Bất kể ngày sinh nhật Bùi Kỳ có tổ chức cùng ai khác hay không, cuối cùng chỉ có Thẩm Phương Nguyệt ở lại cùng cậu ăn bánh và ước nguyện.
“Không đặt, tớ không thích ăn.” Bùi Kỳ thản nhiên nói, “Hôm nay cảm ơn các cậu, đến trường tớ sẽ mời các cậu một bữa ở căn tin. Đi thôi.”
……….
Quán lẩu cách nhà không xa, vì ăn quá no nên hai người quyết định đi bộ về.
Tiện thể ghé qua tiệm bánh, lấy một chiếc bánh kem nhỏ đã được đóng gói sẵn.
Khi gần về đến nhà, Thẩm Phương Nguyệt cuối cùng không nhịn được nữa, cô dùng vai huých vào cánh tay của Bùi Kỳ.
“Đố vui có thưởng! Năm nay bánh kem của cậu có hình con rùa như thế nào?”
“Thưởng gì?”
“Cậu đoán trước đi!”
“Cậu nói trước đi.”
“…..”
Thẩm Phương Nguyệt đảo mắt: “Đoán đúng thì được đi chơi mật thất với cô gái xinh đẹp số một phố Nam Tân thêm lần nữa.”
“Rồi lại bị làm nhăn một cái áo, va vào cằm thêm một lần nữa à?”
“Nhăn ở…” Ánh mắt cô lướt qua chiếc áo trên người cậu vẫn còn nhăn nhúm, Thẩm Phương Nguyệt lập tức đổi giọng, “Va ở đâu mà va! Chỉ là vô tình chạm vào một chút thôi!”
Bùi Kỳ “ừ” một tiếng, thản nhiên mà ăn vạ: “Rồi vô tình làm cằm tớ bầm tím luôn.”
“?” Thẩm Phương Nguyệt kinh ngạc, “Không thể nào, quay đầu lại để tớ nhìn xem!”
“Sao lại không thể? Cậu không biết cậu khỏe như trâu à?”
“Cậu mới khỏe—— lại đây để tớ xem!!”
Thẩm Phương Nguyệt vươn tay muốn kéo cổ cậu lại nhưng bị Bùi Kỳ cười tránh đi. Hai người vừa cãi vừa đùa, đi xiêu vẹo một đoạn làm cổ áo của Bùi Kỳ bị cô kéo lệch sang một bên.
Cậu cười: “Còn nói mình không khỏe như trâu.”
Thẩm Phương Nguyệt: “Bùi Kỳ!”
“Bùi Kỳ!!!”
Một giọng nói thô bạo đồng thời vang lên, chồng lên tiếng của Thẩm Phương Nguyệt.
Cả hai đều ngẩn ra, giữ nguyên tư thế giằng co, cùng ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Lúc này, trong căn nhà của Bùi Kỳ, nơi thường ngày vẫn luôn tối om, lại đang sáng đèn.
Bùi Vĩnh Ân đứng ở cửa, trông như đã đợi một lúc lâu, trên mặt đầy vẻ bực bội và sốt ruột. Thấy bọn họ, ông dập tắt cuộc gọi trên tay, mở miệng mắng lớn: “Mày đi đâu thế hả?! Điện thoại thì không gọi được, tin nhắn cũng không trả lời, còn về muộn thế này nữa, mày có biết mày vẫn còn là học sinh không?! Nghỉ học thì coi trời bằng vung à? Có phải tao đánh mày một trận thì mày mới thoải mái không?!”
Nghe tiếng quát của ông, một người phụ nữ vội vàng từ trong nhà Bùi Kỳ đi ra. Thẩm Phương Nguyệt đã từng gặp qua người đó, bà ấy là vợ hiện tại của chú Bùi.
“Được rồi được rồi, nó về là được rồi, anh quát lớn thế làm gì?” Người phụ nữ nhanh chóng vỗ lưng ông để xoa dịu, “Không phải anh đến đây để tổ chức sinh nhật cho nó sao…”
Bùi Vĩnh Ân thở mạnh vài hơi, cố lấy lại bình tĩnh, nhưng sắc mặt vẫn đầy u ám.
“Mau lên! Dì mày đã mua bánh kem, vào nhà ăn ngay!”
……….
Thẩm Phương Nguyệt ngẩng đầu, nhìn Bùi Kỳ.
Nụ cười trên mặt cậu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự im lặng lạnh lùng.
Bùi Kỳ hít thở sâu vài lần, tự nhủ trong lòng:
Thẩm Phương Nguyệt vẫn còn ở bên cạnh. Đừng để cô ấy thấy mấy chuyện rắc rối trong nhà, đừng để cô ấy bị kéo vào mấy cuộc cãi vã này, dù rằng Thẩm Phương Nguyệt đã không biết bao nhiêu lần chứng kiến sự khó xử của cậu.
Nhưng thiếu niên thường luôn cố gắng hết sức để giữ thể diện trước người mà mình thích.
Cậu vừa định mở miệng bảo Thẩm Phương Nguyệt về nhà trước.
Nhưng tay đã bị nắm chặt.
Tay của Thẩm Phương Nguyệt nhỏ nhắn, nhưng cô rất cố gắng để nắm thật chặt tay cậu, nhỏ giọng nói với âm lượng chỉ đủ hai người nghe.
“Bùi Kỳ, chúng ta chạy đi.”
……….
Cơ thể phản ứng nhanh hơn cả đầu óc.
Đến khi Bùi Kỳ nhận ra, cậu đã cùng Thẩm Phương Nguyệt nắm tay bỏ chạy. Bất kể Bùi Vĩnh Ân ở phía sau gọi hay mắng thế nào, cả hai đều không quay đầu lại.
Cơn gió đêm nhẹ nhàng phả lên người, cái lạnh trên gương mặt từ từ tan đi. Vẻ mặt của Bùi Kỳ dần giãn ra, cuối cùng nở một nụ cười bất lực.
Bọn họ chạy trên con đường ánh đèn vàng mờ ảo, chạy mãi chạy mãi cho đến khi Thẩm Phương Nguyệt không thể chạy nổi nữa mới dừng lại.
Bọn họ dừng chân bên bờ sông, Thẩm Phương Nguyệt một tay vịn vào lan can đá, tay còn lại chống lên đầu gối, khom người thở hổn hển.
Khi lấy lại hơi, cô ngẩng đầu lên, nụ cười phấn khích và ranh mãnh hiện rõ trên khuôn mặt.
Bùi Kỳ cũng thở không đều, nhưng vẫn cười. Hai người nhìn nhau, một người khom, một người ngẩng, ánh mắt giao nhau thật lâu, cuối cùng cả hai bật cười thành tiếng.
“Mệt quá đi.” Thẩm Phương Nguyệt nói năng lộn xộn: “Chú Bùi mập lên rồi, bụng chú ấy to ghê luôn.”
“Uống nhiều rượu sẽ vậy thôi.” Bùi Kỳ đáp.
“Ồ, vậy sau này cậu tuyệt đối đừng uống rượu, đừng để có bụng bia đấy.”
“Tớ thì sao chứ? Bụng tớ nhỏ hơn cậu nhiều, được chưa!”
Thẩm Phương Nguyệt nói xong, một tay xoa bụng mình, tay kia qua lớp áo thun định sờ thử bụng Bùi Kỳ.
Cô chưa kịp chạm vào thì cổ tay đã bị Bùi Kỳ nắm lại.
“Đủ rồi đấy, Thẩm Phương Nguyệt. Hôm nay cậu đã động tay động chân với tớ suốt cả ngày rồi.” Bùi Kỳ chậm rãi nói.
Thẩm Phương Nguyệt sững sờ, mặt bỗng đỏ bừng: “Tớ đâu có! Tớ chỉ định sờ bụng cậu—”
Thẩm Phương Nguyệt: “…….”
Bùi Kỳ khẽ bật cười, không trêu chọc cô nữa.Cậu tựa người lên lan can đá, nhàn nhạt nói: “Giờ chúng ta đang gặp một vấn đề rất nghiêm trọng.”
“Gì vậy?”
Bùi Kỳ giơ hộp bánh trên tay lên: “Hình như nó bị chúng ta xóc hỏng mất rồi.”
“…..”
Thẩm Phương Nguyệt vội vàng mở hộp bánh ra. Hai cái đầu đồng thời nhìn vào trong.
Chiếc bánh Donatello cầm gậy Samurai, đeo mặt nạ tím đã méo mó đến mức không còn hình dạng rùa nữa, kem bơ thì nhòe nhoẹt khắp nơi.
Thẩm Phương Nguyệt ỉu xìu, mặt mếu máo đầy tiếc nuối: “Tất cả là tại Bùi Vĩnh Ân!”
Ngày thường Thẩm Phương Nguyệt luôn gọi người đó là “chú Bùi”, lần này học theo cách gọi của Bùi Kỳ mà gọi thẳng họ tên, xem ra cô thực sự rất buồn.
Bùi Kỳ bật cười, giọng điệu lười biếng: “Đúng thế, đều tại Bùi Vĩnh Ân hết.”
“Thôi vậy.” Thẩm Phương Nguyệt không rõ đang an ủi mình hay an ủi Bùi Kỳ, “Ít nhất nó chưa bị dập nát thành bùn là được.”
Cô lấy từ trong túi ra một cây nến hình số “18”, cẩn thận cắm lên mai con rùa Donatello đã nứt toác rồi thắp nến.
“Xong rồi!” Cô nâng bánh bằng hai tay, đưa đến trước mặt Bùi Kỳ, “Tớ bắt đầu đây.”
“Từ từ đi, có người đi ngang qua đấy, đừng làm họ sợ.”
Lời còn chưa dứt, giày của cậu đã bị giẫm lên một cái. Thẩm Phương Nguyệt trừng mắt liếc cậu rồi hắng giọng, bắt đầu hát bài hát chúc mừng sinh nhật cho cậu nghe.
Trên mặt sông lấp lánh ánh đom đóm lơ lửng, như hòa cùng tiếng hát của Thẩm Phương Nguyệt mà chập chờn lên xuống.
Giọng hát của Thẩm Phương Nguyệt giờ không còn vang dội như hồi bé nữa, từng âm tiết ngân lên nhẹ nhàng, chậm rãi, từng chút một chạm đến trái tim của Bùi Kỳ.
Hát đến câu cuối cùng, đúng lúc có người tình cờ đi ngang qua, tò mò nhìn bọn họ.
Thẩm Phương Nguyệt nhận ra, cô quay đầu lại cười với người đó: “Hôm nay là sinh nhật của cậu ấy!”
Vậy là Bùi Kỳ lại nhận thêm một lời chúc “Sinh nhật vui vẻ”.
Bùi Kỳ thở dài, cảm thấy thật khó tin. Tại sao Thẩm Phương Nguyệt luôn có thể kéo tâm trạng của cậu từ đáy vực lên đến đỉnh cao chỉ trong chớp mắt như vậy?
Thế giới này thật kỳ diệu, bởi vì có một người thần kỳ như Thẩm Phương Nguyệt.
Sau khi tạm biệt người qua đường, Thẩm Phương Nguyệt lấy từ túi mình ra một món quà sinh nhật đã được chuẩn bị sẵn.
Đó là một cặp tai nghe không dây.
“Cái tai nghe trước của cậu tớ đeo không thoải mái.” Cô đặt món quà vào tay Bùi Kỳ, giọng điệu đầy lý lẽ, “Từ giờ cậu dùng cái này đi.”
“Chúc mừng sinh nhật, Bùi Kỳ.” Cô giơ chiếc bánh kem méo mó lên, cười rạng rỡ trong ánh nến, “Ước đi, điều ước năm nay của cậu nhất định sẽ thành hiện thực!”
Năm nào Thẩm Phương Nguyệt cũng ép Bùi Kỳ phải ước. Cậu không tin mấy chuyện này, nhưng cũng không thắng được cô, đành miễn cưỡng nhắm mắt lại, thực ra chẳng hề ước gì.
Năm nay, cậu vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt.
Vài giây sau, trong lòng cậu thầm ước.
Thẩm Phương Nguyệt thần kỳ, xin hãy thích tớ hơn một chút.
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 29: Thẩm Phương Nguyệt thần kỳ, xin hãy thích tớ hơn một chút.
10.0/10 từ 31 lượt.
