Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 57: Lộ rõ chân tướng


Thẩm Bích Nhiên tỉnh cả rượu, mà trời cũng như sụp xuống luôn rồi.


Anh gọi điện cho Tống Thính Đàn định hỏi cho ra lẽ xem cái “Ok?” của ” Hận Hải Tình Thiên ông chủ Bùi” là có ý gì. Tống Thính Đàn ấp úng phát ra mấy tiếng đệm vô nghĩa rồi bắt đầu giả vờ tín hiệu kém, gọi lại lần nữa thì đã tắt máy.


Cố Lẫm Xuyên đang chọn sách đọc trước khi ngủ trên giá sách cho anh: “Chuyện mà chính cậu ta còn chưa làm rõ được thì em hỏi cũng vô ích thôi.”


“Anh biết những gì rồi?” Thẩm Bích Nhiên rút một cuốn tạp chí cuộn lại thành ống, kề sát vào cổ hắn: “Thành thật thì được khoan hồng, Bùi Nghiên Thanh kể hết với anh rồi đúng không?”


Cố Lẫm Xuyên chủ động tì cổ vào ống giấy: “Nghiên Thanh từ nhỏ đã lớn lên trong sự kìm kẹp của gia đình, nội tâm u ám, chưa bao giờ tâm sự chuyện tình cảm cá nhân với bọn anh cả.”


Thẩm Bích Nhiên cau mày: “Nội tâm u ám à…”


“Anh chỉ biết dạo này cậu ta không bình thường, không lý do mà cho cả bọn leo cây bảy tám lần, gọi điện cũng không nghe. Ban đầu bọn anh đều tưởng những ức chế thời thơ ấu của cậu ta sau khi có được tự do cuối cùng cũng bùng phát thành trầm cảm, nhưng khi gặp mặt nói chuyện lại thấy cậu ta cởi mở hơn trước nhiều. Cái ngày đầu tiên cậu ta nhìn điện thoại mỉm cười, Chúc Hoài Tranh còn ép cậu ta đi làm kiểm tra tâm thần để xác nhận xem có bị rối loạn lưỡng cực không đấy.”


Cố Lẫm Xuyên vừa nói vừa rút vũ khí đang đe dọa mình ra, đặt một nụ hôn lên tay Thẩm Bích Nhiên: “Đúng rồi, dạo trước anh thấy một vị đạo diễn nào đó không thuận mắt lắm, nên đã bảo Bùi Nghiên Thanh thu mua lại Trần Huy, sắp xếp cho tên đó đi công tác nhiều một chút. Thực tế Trần Huy vốn chỉ là mảng cậu ta đầu tư chơi thôi, rõ ràng chỉ cần giao cho quản lý chuyên nghiệp là xong, nhưng giờ ngày nào cậu ta cũng đến Trần Huy đi làm. Anh nghĩ chuyện này cũng kỳ quái giống hệt việc anh mặc kệ thị trường tài chính châu Âu đang dầu sôi lửa bỏng để chạy đi quan tâm đến nghiệp vụ của Tầm Thanh vậy.”


Thẩm Bích Nhiên ngây người hồi lâu: “Anh đợi đã —— vị đạo diễn nào đó… Bạch Dực hả??”


Chẳng trách bữa cơm anh nợ Bạch Dực đến giờ vẫn chưa mời được. Tuy rằng đúng là do anh bận nên đã khất hai lần, nhưng sau đó anh chủ động mời lại mười mấy lần, lần nào Bạch Dực không phải đang khảo sát ở cao nguyên Tây Tạng thì cũng là đang lấy cảnh ở núi tuyết Haba.


Thẩm Bích Nhiên còn chưa kịp tiêu hóa hết cái câu chuyện hoang đường này thì đã bị Cố Lẫm Xuyên kéo vào lòng. Một tay hắn vòng qua eo anh từ phía sau, tay kia cách một khoảng không tiếp tục lướt trên giá sách để tìm kiếm, vừa làm vừa nói:


“Lúc đó anh vừa hoang mang vừa bất lực, chỉ có thể dùng mấy cái phương pháp cứu quốc đường vòng này thôi. Nhưng đem hết mấy chiêu đó ra dùng cũng chẳng ích gì. Thẩm Bích Nhiên, lúc mới gặp lại em tuyệt tình thật đấy, em cho anh địa chỉ giả nhưng lại hẹn anh ta đến nhà ăn cơm, em chỉ cho anh tiễn đến bãi đậu xe, nhưng lại cùng anh ta dắt chó đi dạo dưới lầu nhà Tống Thính Đàn giữa đêm khuya. Anh ngồi trong xe nhìn hai người, gọi điện cho em em còn lừa anh. Lúc đó anh đã bị kích động một lần rồi, mấy ngày sau đọc tin lá cải lại bị đâm thêm một nhát nữa. Em dẫn anh ta đến quán bar anh chuẩn bị cho em chơi, còn định tặng anh ta tập thơ có bài Dâu Tây đó nữa. Đó là cuốn anh đặc biệt mua về sưu tầm năm mười tám tuổi đấy, Thẩm Bích Nhiên——”  


Bàn tay lớn bóp mạnh vào hông Thẩm Bích Nhiên hơn một chút, Cố Lẫm Xuyên dùng cơ thể khẽ đâm vào anh: “Tự em nói xem, vậy có đúng không?”


“…” Thẩm Bích Nhiên: “Trước khi nói mình hoang mang bất lực, thì để chỗ đó của anh bình tĩnh lại đã, đừng có cọ vào em.”



“Xin lỗi.” Cố Lẫm Xuyên trái lại càng dán sát hơn, “Bi phẫn cũng là một loại k*ch th*ch.”


Mối quan hệ bạn bè bình thường đã bị ai đó thêm mắm dặm muối bóp méo đến mức không còn hình thù gì. Thẩm Bích Nhiên đang định nói lý lẽ với hắn cho ra trò thì Cố Lẫm Xuyên lại tự giác buông lỏng anh ra, thắc mắc: “Sao lại thiếu một quyển sách nhỉ?”


Hàng sách vốn được xếp khít khao trên giá dường như đã lỏng lẻo đi đôi chút. Cố Lẫm Xuyên đưa ngón tay vào đo thử, vừa vặn là độ dày của một cuốn sách. Hắn lướt tay qua gáy sách từ trái sang phải theo thứ tự, nhíu mày: “Anh nhớ trên hàng này cũng có một tập thơ của Morgan, sao lại không thấy đâu rồi.”


Thẩm Bích Nhiên nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay hắn: “Hay là nhớ nhầm rồi.”


“Không thể nào.” Cố Lẫm Xuyên lần này thực sự bình tĩnh lại, tỉ mỉ soát lại danh mục sách một lần nữa: “Đêm đầu tiên chúng ta về lại biệt thự cũ anh còn lật xem tập thơ đó mà, sao có thể tự nhiên biến mất được?”


“Thế thì chắc là anh xem xong rồi vứt ở chỗ nào đó, hoặc bị Nhiên Nhiên tha đi đâu rồi.” Thẩm Bích Nhiên ngáp một cái rồi leo lên giường: “Cứ phải tìm quyển đó làm gì, tối nay anh định đọc thơ cho em nghe à, hay là có giấu thứ gì trong đó?”


Cố Lẫm Xuyên khựng lại một cách vi diệu, cuối cùng nói: “Cũng không có gì, chỉ là tình cờ nhớ ra thôi.”


“Ờm.”


Vào cái đêm mưa bão đó, Thẩm Bích Nhiên đã tình cờ phát hiện ra tập thơ có dòng chữ viết tay: “Chú chó nhỏ bị bỏ rơi rất nhớ em”.


Anh quá hiểu Cố Lẫm Xuyên. Cố Lẫm Xuyên có thể nói với anh rất nhiều lời đường mật, có thể trực tiếp thừa nhận trước mặt anh rằng mình là một chú chó nhỏ, nhưng trong một đêm một mình cảm thán, nghiêm túc mà đầy cảm tính viết xuống dòng chữ đó, rồi lại lén giấu nó vào sâu trong giá sách, thì có lẽ hắn vốn định không bao giờ cho anh biết. Ngày nào đó nhớ ra, không chừng hắn còn tiêu hủy bằng chứng. Vì vậy, Thẩm Bích Nhiên đã lén chuyển cuốn sách đó về căn hộ của mình, trân trọng cất giữ nó như một bức thư tình sau nhiều năm xa cách.


Cố Lẫm Xuyên đột nhiên quay đầu lại, cảnh giác nhìn anh: “Em xem qua chưa?”


Trong lòng Thẩm Bích Nhiên có chút hoảng hốt, nhưng lần này anh giả vờ vô cùng hoàn hảo, nhíu mày nói: “Sách từ năm nào rồi, đừng để tâm nữa, tối nay đọc Bá tước Monte Cristo đi.”


“… Được rồi.” Cố Lẫm Xuyên tìm ra cuốn Bá tước Monte Cristo, lại thấp giọng lẩm bẩm: “Để hôm nào anh bảo người tìm kỹ lại, không thể mất được.”


Thẩm Bích Nhiên: “Ừ ừ ừ, cứ tìm đi.”


Sau một hồi vắt kiệt sức lực, Thẩm Bích Nhiên cuộn tròn trong lòng Cố Lẫm Xuyên, mệt mỏi hỏi: “Tấm bia mộ đó vẫn còn ở trong phòng kho phải không, anh định xử lý thế nào?”



Cố Lẫm Xuyên nhắm mắt đáp: “Cuối năm đưa em về Đức, sau đó chúng ta sẽ xây ngôi nhà của riêng mình, anh sẽ dành riêng một căn phòng để đặt nó.”


“…”


Thẩm Bích Nhiên lặng lẽ kéo chăn chặt hơn một chút. Anh nghĩ, bia mộ đã có phòng riêng, vậy thì cuốn “thư tình chú chó nhỏ” kia cũng nên có một nơi như thế, bèn nói: “Vậy em cũng muốn một căn phòng trống, làm kho chứa đồ.”


“Tất nhiên, em cứ tùy ý chọn, nhưng…” Cố Lẫm Xuyên mở mắt ra, “Em muốn chứa cái gì?”


Thẩm Bích Nhiên xoay người đưa lưng về phía hắn: “Bí mật.”


“Thần thần bí bí…” Cố Lẫm Xuyên ngờ vực: “Thẩm Bích Nhiên, không lẽ em còn tấm bia nào khác của anh nữa? Ở Mỹ em cũng lập mộ cho anh à?”


Thẩm Bích Nhiên: “… Ngủ rồi, đừng nói nữa.”


*


Sáng sớm thứ Hai, sau khi báo cáo xong tình hình thời tiết, Glance lên tiếng: “Bích Nhiên, tối qua tôi đã lùng sục khắp các mặt báo về tin đồn của Tống Thính Đàn, cố gắng tìm ra một chút scandal tình ái nào đó của anh ấy nhưng chẳng thu hoạch được gì. Tôi đoán vị khách mời bí ẩn của anh ấy là một nhà tư bản, đã dùng tiền nhét đầy miệng đám phóng viên săn ảnh rồi.”


Thẩm Bích Nhiên im lặng chuẩn bị món bánh cuốn cho bữa sáng.


“Chuyện này cứ gác lại đã, đợi tôi rà soát danh sách các tỷ phú để khoanh vùng những đối tượng phù hợp về độ tuổi và ngoại hình rồi sẽ chia sẻ với anh sau.” Glance nói tiếp: “Tôi muốn nói với anh một chuyện khác, vì một vài từ khóa liên quan, trong lúc tìm tin đồn tôi đã tình cờ thấy một vài thứ kỳ quái, có lẽ liên quan đến danh tiếng công ty cũng như danh tiếng cá nhân của anh.”


“Thứ gì?”


“Một bài viết từ một đơn vị truyền thông rất mờ nhạt, cơ bản là chẳng ai quan tâm, không loại trừ khả năng vì để chạy KPI mà viết bừa viết ẩu.”


“Nói tóm gọn lại là, bài viết liên quan đến anh và CEO của một công ty AI khác ở Thung lũng Silicon, Harrison.”


Thẩm Bích Nhiên lập tức phản ứng: “Vu khống chúng tôi có giao dịch mờ ám?”



Cùng lúc đó, Cố Lẫm Xuyên hỏi: “Bịa đặt hai người là bạn trai tin đồn à?”


“…”


“…”


Hai người nhìn nhau, không nói nên lời, rồi cùng nhìn vào màn hình điện thoại.


Glance bật bài viết đó lên, vừa giới thiệu vừa tự động lướt xuống dưới.


“Lượt thích chỉ có 10, bình luận chỉ có 3 dòng: một tài khoản ảo, hai tài khoản chạy quảng cáo câu trích dẫn tình cảm.


“Chủ đề bài viết là Thiên tài đều sống trong cùng một thế giới, huyền thoại AI Trung Quốc và huyền thoại AI Thung lũng Silicon vừa là bạn học vừa là bạn thân.”


“Tấm ảnh đầu tiên là buổi tiệc Giáng sinh của câu lạc bộ sinh viên Stanford bốn năm trước, truy nguồn từ Twitter của một người bạn học cùng khóa với anh, anh và Harrison đang cụng ly ở góc ảnh.


“Tấm thứ hai là năm đầu tiên Massive thành lập, có người chụp được cảnh anh đang ngồi xổm trêu mèo hoang trước cửa quán cà phê trong khuôn viên công ty. Tấm này vốn dĩ nằm trong một bài báo giới thiệu về Massive, phóng viên giữ lại hình ảnh người qua đường là anh phần lớn có lẽ chỉ vì nhìn anh quá đẹp trai.


“Tấm thứ ba thì mang tính suy diễn cá nhân hơn, mấy tháng nay Harrison đã nhấn thích khá nhiều bài báo đưa tin về công ty và cá nhân anh trên mạng xã hội nước ngoài.”


Thẩm Bích Nhiên còn chưa kịp đưa ra phân tích gì thì đã bị Cố Lẫm Xuyên nắm chặt lấy tay.


Sắc mặt Cố Lẫm Xuyên coi như bình tĩnh, nhưng giọng điệu hơi trầm xuống, nói với Glance: “Harrison trông như thế nào, trích xuất ảnh xem thử, tài sản bao nhiêu? Lịch sử tình trường thế nào?”


Thẩm Bích Nhiên: “?”


“Hì hì, tôi đã thức đêm phân tích giúp anh rồi.” Glance đổi sang giọng điệu hớn hở nhưng phải cố kìm nén của Tống Thính Đàn khi đang hóng hớt: “Sếp Cố, tôi đã chạy thử xác suất Thẩm Bích Nhiên yêu Bạch Dực và yêu Harrison, xác suất yêu Bạch Dực cao gấp mười lần! Thế nên anh có thể yên tâm, nếu anh đã thắng được Bạch Dực, đương nhiên cũng thắng được Harrison.”


Thẩm Bích Nhiên không thể tin nổi: “Mày điên à, mỗi ngày mày tiêu tiền thuê GPU của tao để tính toán mấy cái thứ quỷ này đó hả?”



Cố Lẫm Xuyên vẫn giữ vẻ nặng nề: “Tao không đồng tình. Tình yêu đầy rẫy sự ngẫu nhiên, xác suất yêu nhau lớn hay nhỏ không có tính truyền dẫn.”


Glance: “Ok ok, vậy tôi đổi cách nói khác. Thẩm Bích Nhiên sẽ loại bỏ tất cả người da trắng khỏi phạm vi đối tượng hẹn hò của mình một cách bình đẳng. Dựa trên sự hiểu biết của Tống Thính Đàn về anh ấy suốt sáu năm qua, tỷ lệ anh ấy yêu người nước ngoài tiệm cận bằng không.”


Cố Lẫm Xuyên bấy giờ mới như trút được gánh nặng: “Cảm ơn, thông tin rất hữu ích.”


Thẩm Bích Nhiên: “??”


Glance không thể nói rõ mẩu tin này kỳ quái ở đâu, nhưng nó cho rằng một đơn vị truyền thông thành lập hai năm mà lúc nào cũng sống dở chết dở, không nên có khả năng thu thập tỉ mỉ ba chuyện nhỏ nhặt và tinh quái đến thế, để rồi cuối cùng chỉ đưa ra một kết luận nhẹ bẫng, đến làm tin đọc giải trí còn thấy nhạt nhẽo là “Thiên tài thường chơi cùng một hội”.


Cố Lẫm Xuyên sau khi bị Thẩm Bích Nhiên ra lệnh tắt chế độ yêu đương mù quáng, chậm chạp suy nghĩ nửa phút: “Quả thật anh đã nghĩ đến một hướng dư luận rất tồi tệ…” Hắn nói được một nửa rồi khựng lại, thở dài, “Xin lỗi, dừng lại một chút đã. Thẩm Bích Nhiên, anh thực sự vô cùng để tâm, rốt cuộc em và Harrison có quan hệ gì?”


“Em là một trong những nhà phát triển ẩn danh thời kỳ đầu của Massive…” Thẩm Bích Nhiên bất lực nói: “Nhưng đó chỉ là bước đệm để em luyện tay nghề trước khi mở công ty riêng thôi. Sau khi nó đi vào quỹ đạo, em đã rút lui để làm Glance. Trước đây em vẫn nắm giữ một ít cổ phần của Massive, sau vài lần gọi vốn bị pha loãng xuống còn chưa đầy 2%. Cuối tháng trước em đã bán sạch cho Harrison rồi, hiện tại chúng em hoàn toàn không còn quan hệ gì nữa.” 


Nói xong, Thẩm Bích Nhiên lập tức không chịu nổi hỏi: “Anh có thể đừng dùng cái biểu cảm như kiểu nhìn thấy Nhiên Nhiên vừa học được cách săn mồi để nhìn em được không?”


“Ngưỡng mộ năng lực của em là chuyện thường tình của con người mà.” Cố Lẫm Xuyên tự bào chữa cho mình, cuối cùng hắn cũng khôi phục lại tư duy nhạy bén: “Vậy thì rất dễ suy đoán rồi. Kẻ đứng sau chọn khởi xướng trên mạng xã hội là muốn kích động dư luận người dùng. Hãy nghĩ xem, người dùng nhạy cảm với vấn đề gì nhất?”


“An ninh thông tin.” Thẩm Bích Nhiên thở dài, “Xem ra bác cả của em vẫn còn gừng cay lắm, vậy mà cũng tra ra được mối liên hệ trước đây giữa em và Massive.”


Cố Lẫm Xuyên cân nhắc rồi lắc đầu: “Kiểu nhân viên kỹ thuật rút lui từ sớm như em không dễ tra đến thế đâu. Tầm Thanh không có thực thể doanh nghiệp tại Mỹ, ông ta không có bất kỳ con đường hợp pháp nào để lấy được thông tin việc làm và thuế cá nhân của em. Anh nghiêng về giả thuyết mèo mù vớ cá rán hơn. Có lẽ ông ta đã thuê người lùng sục mọi dấu vết công khai của em trên mạng tại Mỹ, rồi cưỡng ép chắp vá ra một câu chuyện thôi.”


Thẩm Bích Nhiên suy tính kỹ lưỡng, quyết định án binh bất động. Đợi thêm một tuần, đến thứ Sáu, cá sấu cuối cùng cũng trồi lên mặt nước, chủ đề bùng nổ.


Dù không có bằng chứng xác thực, nhưng dưới sự thêu dệt và lên men của dư luận, Thẩm Bích Nhiên vẫn bị coi là có mối quan hệ mật thiết với CEO công ty AI ở Thung lũng Silicon. Liên quan đến các vấn đề ngành nghề phức tạp, công chúng vốn mù mờ nên chỉ sẵn lòng nghe theo nhịp dẫn dắt của các blogger. Một vài blogger mảng công nghệ đi đầu đã đồng loạt đặt nghi vấn —— Nếu Glance thu thập một lượng lớn dữ liệu người dùng Trung Quốc trong tương lai, liệu có tồn tại rủi ro bí mật bán lại cho Massive hay không?


Nửa giờ trước khi tan sở, bộ phận quan hệ công chúng của Tầm Thanh gửi email cảnh báo. Giữa tâm bão dư luận, rủi ro truyền thông của công cụ tương tác AI đã bị bật đèn đỏ. Tầm Thanh yêu cầu khẩn cấp tạm dừng hợp tác.


Mọi quân bài đã lật ngửa.


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 57: Lộ rõ chân tướng
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...