Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 44: Lén lén lút lút ‍


Cuộc họp vừa ngắt, ngón tay của Cố Lẫm Xuyên vẫn còn đặt trên cằm Thẩm Bích Nhiên.


“Sếp Cố.” Thẩm Bích Nhiên rũ mắt liếc nhìn, rồi từ từ ngước lên nhìn hắn, “Đây là văn phòng, xin hãy tự trọng một chút.”


Cố Lẫm Xuyên thu tay lại, phủi nhẹ những nếp nhăn bị túm lấy trên ống tay áo, “Ai là người không tự trọng trước đây, sếp Thẩm?”


Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng.


Thẩm Bích Nhiên tiện tay nhặt tấm thẻ viết quy tắc trò chơi lên, kẹp giữa hai ngón tay, nhẹ nhàng chặn trên môi Cố Lẫm Xuyên khi hắn định tiến lại gần, “Anh nói xem là ai?”


Rõ ràng khoảng cách không hề thay đổi, nhưng tấm thẻ ngăn cách này trái lại khiến hai người như đang kề sát da thịt vào nhau.


Không khí trở nên căng thẳng và đông đặc.


“Sếp Thẩm.” Giọng nói của Cố Lẫm Xuyên bị che sau tấm thẻ, nghe như lời thì thầm: “Họp xong rồi, bánh quy cũng ăn xong rồi, lập tức lật lọng không nhận người quen luôn.”


Biên độ mở lời của hắn rất nhẹ, đôi môi từng chút một khẽ đẩy tấm thẻ, lực đạo tinh vi truyền theo tấm thẻ xuống, giống như đang hôn lên đầu ngón tay Thẩm Bích Nhiên một cách mập mờ.


Cảm giác ngứa ngáy li ti từ đầu ngón tay lan đến tận tim, yết hầu Thẩm Bích Nhiên khẽ chuyển động, anh rũ mắt hỏi khẽ: “Bánh quy gì, loại bánh mới ra của nhà máy bột sấy thăng hoa đó hử? Vị đúng là rất ngon, có phải nhà đầu tư đã đích thân chỉ điểm công thức không?”


Cố Lẫm Xuyên nghe vậy khựng người lại, lập tức hiểu ra vấn đề, “Tên Đường Kiệt này thật là…”


“Không được sa thải Jeff, cũng không được mắng anh ta.” Thẩm Bích Nhiên ngắt lời hắn, dùng tấm thẻ vỗ nhẹ lên môi hắn hai cái, “Cố Lẫm Xuyên, đừng có hống hách quá mức.”


Dứt lời, Thẩm Bích Nhiên thu hồi tấm thẻ nhét vào túi ngực, quay người bỏ đi, “Cũng không được đuổi theo.”


Anh quay về Glance lao đầu vào công việc, bận rộn từ sáng đến tối, để bộ não vận hành tốc độ cao giữa các hạng mục khác nhau, nhưng cảm giác nóng tai thoang thoảng kia vẫn không sao xua đi được. Trước khi tan làm, Thẩm Bích Nhiên dừng chân trước bồn rửa mặt của công ty, sếp Thẩm trong gương bình tĩnh chững chạc, che giấu đốm lửa nhỏ đang chực chờ bùng cháy trong lòng một cách không tì vết.


Anh chưa từng hình dung qua cảnh tượng sáng nay — Thẩm Tòng Đạc có mặt ở đó, nhưng anh lại nằm trong góc khuất tầm mắt của ông ta, cử chỉ mập mờ với Cố Lẫm Xuyên.


Sự căng thẳng khi vụng trộm, pha lẫn một chút kh*** c*m trả thù, đối với anh mà nói, không nghi ngờ gì chính là một liều thuốc mạnh.


Tình yêu chôn giấu thời niên thiếu vốn dĩ đã là muốn che mà lại càng lộ rõ, nay lại thêm vào d*c v*ng của người trưởng thành và cả những hiểm ác. Như lũ treo trên đê, một khi đổ ập xuống sẽ chẳng thể thu hồi.


Tuyệt đối không thể tiến thêm bước nào nữa, Thẩm Bích Nhiên nghĩ, quá nguy hiểm.


*


Tối đến, Cố Lẫm Xuyên lại sang nhấn chuông cửa.


Thẩm Bích Nhiên vừa mới hé cửa ra một khe nhỏ, một khối lông bông xù đã cọ qua bắp chân anh rồi lủi vào trong.


Nàng mèo Golden lông dài này vốn mang dòng máu ưu việt, mới tám tháng tuổi đã lớn tướng như một chú sư tử nhỏ xù bông. Nó dựng đứng cái đuôi thẳng tắp như chiếc chổi lông gà, nửa thân người vào cửa, ngửa đầu dùng đôi mắt ngọc lục bảo tròn xoe nhìn Thẩm Bích Nhiên.


Đối mắt vài giây, mèo nhỏ khẽ “meo” một tiếng với Thẩm Bích Nhiên.


—Con người, bé vào được hông?



Thẩm Bích Nhiên ngẩn ra hai giây: “Mời vào.”


“Meo.”


Mèo nhỏ bước những bước điệu đà, tuần tra dọc theo tường phòng khách. Nó phập phồng cái mũi nhỏ vừa đi vừa ngửi, lần lượt kiểm tra nhà bếp và phòng ngủ chính, cuối cùng quay lại phòng khách, nhảy tót lên sofa, ngửi ngửi xung quanh rồi nằm bẹp xuống chiếc chăn mà Thẩm Bích Nhiên vừa mới trải ngày hôm qua.


Cái bụng mập mạp đè lên cuốn tiểu thuyết Thẩm Bích Nhiên đang đọc dở, cái đuôi khẽ quất vào lưng ghế sofa.


Vài giây sau, động cơ bắt đầu khởi động, tiếng kêu hừ hừ bắt đầu vang vọng khắp phòng khách.


Cố Lẫm Xuyên đứng ở cửa nói: “Sáng mai tôi bay sang Đức rồi, nên tối nay mang nó sang luôn.”


Thẩm Bích Nhiên nhanh chóng nén lại khóe môi đang vô thức cong lên: “Sao nó không sợ môi trường lạ nhỉ?”


“Mèo sống dựa vào khứu giác, nó rất quen thuộc với mùi của em.” Cố Lẫm Xuyên nói, “Đây là lần đầu em gặp nó, nhưng không phải lần đầu nó gặp em đâu.”


Thẩm Bích Nhiên cảm thấy khó tin: “Nó ngửi thấy mùi của tôi ở đâu?”


“Nhiều lắm.” Cố Lẫm Xuyên thản nhiên giải thích: “Chiếc xe em từng ngồi, áo vest của tôi em từng khoác, à đúng rồi, lần em ngủ quên trên xe và tôi bế em về ấy, tôi có tiện tay lấy đi một chiếc chăn sofa, mấy ngày nay đều trải trên giường của nó.”


“… Tôi còn đang thắc mắc sao tự nhiên lại mất tiêu một chiếc chăn.” Thẩm Bích Nhiên định mắng hắn b**n th**, nhưng nghĩ lại đó là để mèo nhỏ thích nghi tốt hơn với nơi ở mới, nên thấy cũng không cần thiết phải so đo quá mức.


“Nó không có hành lý à?” Thẩm Bích Nhiên phát hiện Cố Lẫm Xuyên hai bàn tay trắng.


Cố Lẫm Xuyên xoay người chỉ tay về phía hành lang: “Quản gia của nó cũng dọn đến đây rồi, ở căn thứ tư bên tay trái em. Vừa nãy tôi đã đưa nó đi nhận đường, khi nào nó muốn ăn hay đi vệ sinh sẽ tự chạy sang đó, em chỉ cần mở cửa cho nó là được.”


“?”


Thẩm Bích Nhiên lập tức nhìn sang, cửa căn hộ đó quả nhiên đang khép hờ một khe nhỏ để mèo dễ dàng ra vào.


Chuyện này thật sự quá hoang đường rồi.


“Cố Lẫm Xuyên.” Thẩm Bích Nhiên hít sâu một hơi, “Nó đã có quản gia rồi thì còn gửi sang chỗ tôi làm gì nữa?”


“Quản gia chỉ là công cụ hỗ trợ thôi, không thể cung cấp giá trị cảm xúc.” Giọng điệu của Cố Lẫm Xuyên vô cùng hiển nhiên, “Từ nhỏ đến lớn nó chỉ bồi đắp tình cảm với mỗi tôi, ngoài ra chính là mùi hương của em. Lần này tôi đi tận mười mấy ngày, buộc phải gửi sang chỗ em, nếu không nó sẽ bị trầm cảm mất. Không tin thì lúc nó ăn em cứ đi theo mà xem, nó chưa bao giờ kêu hừ hừ khi ở cạnh quản gia đâu.”


“…”


Thẩm Bích Nhiên cảm thấy Cố Lẫm Xuyên đang nói nhảm, nhưng anh không tìm được bằng chứng.


Sau khi tiễn Cố Lẫm Xuyên đi, vừa quay đầu lại thì mèo nhỏ đã ngủ say rồi.


Thẩm Bích Nhiên có kinh nghiệm phong phú trong việc sống chung với chó, nhưng đây là lần đầu tiên anh đối diện trực tiếp với một con mèo con. Anh nín thở quan sát — nó nằm ngủ theo tư thế nửa nghiêng nửa ngửa, lồng ngực và râu ria phập phồng theo nhịp thở, bốn miếng đệm thịt trông mềm xèo, dáng vẻ hoàn toàn không chút phòng bị.


Cuốn tiểu thuyết đọc trước khi ngủ mới được một nửa rõ ràng là đành phải từ bỏ. Thẩm Bích Nhiên cởi dép lê ngay tại chỗ, nhẹ nhàng tắt đèn, rón rén quay về phòng ngủ nằm xuống.


Đêm khuya thanh vắng.


Hóa ra khi ngủ mèo nhỏ vẫn liên tục phát ra tiếng hừ hừ, thỉnh thoảng còn chép chép miệng hai cái.



Căn hộ trống trải dường như lập tức được chú mèo này lấp đầy.


Thẩm Bích Nhiên lắng nghe động tĩnh của mèo nhỏ ngoài phòng khách, rất nhanh cũng chìm vào giấc ngủ. Một mạch đến ngày hôm sau, trong cơn mơ màng, anh nhận thấy tiếng hừ hừ còn vang rõ hơn cả tối qua, và dường như nó đang dán ngay sát bên gối của mình.


Anh đột ngột mở mắt, một cái đầu mèo vốn đã ở rất gần lập tức rướn lại gần hơn, đôi mắt tròn xoe nhìn anh đầy trang trọng.


Thẩm Bích Nhiên nhìn xuống phía dưới, nghi ngờ nhìn thấy một vết hằn do mèo nằm đè lên ngay bên cạnh mình. Ướm thử kích thước, anh chắc chắn chính là vị trước mắt này.


Đêm qua sau khi anh ngủ say, mèo nhỏ đã vào tìm anh để ngủ cùng.


“Chúc Ngủ Ngon?” Anh thử gọi một tiếng.


Mèo nhỏ không lên tiếng.


“… Nhiên Nhiên?”


“Meo.”


Quả nhiên không hề đổi tên. Thẩm Bích Nhiên có chút cạn lời, “Có phải mày muốn ra ngoài không?”


Mèo nhỏ dùng hành động để trả lời anh, nó nhảy phóc từ trên giường xuống, lúc tiếp đất còn phát ra một tiếng hừ nhẹ. 


Thẩm Bích Nhiên rất không muốn thừa nhận, nhưng trái tim anh đang nhanh chóng mềm nhũn ra thành một vũng nước. Quá đáng yêu, thực sự là quá sức đáng yêu. Gọi là Nhiên Nhiên thì cứ gọi là Nhiên Nhiên vậy, chỉ cần mỗi lần anh gọi nó đều nhận được phản hồi, thì dùng chung một cái tên cúng cơm đã sao chứ.


Tiễn mèo nhỏ sang phòng quản gia ăn sáng, phía sau vang lên tiếng mở cửa, Thẩm Bích Nhiên quay đầu lại — đúng lúc Cố Lẫm Xuyên từ căn hộ bên cạnh bước ra.


Thời gian dường như ngưng đọng trong vài giây.


Nhịp tim của Thẩm Bích Nhiên cũng theo đó mà đình trệ, trong đầu chỉ còn những tiếng ù ù liên hồi. Hồi lâu sau, anh chỉ tay vào căn phòng kho mà mình đã hỏi xin Cố Lẫm Xuyên: “Anh… đêm qua ngủ ở ngay sát vách tôi sao?”


“Đúng vậy.” Cố Lẫm Xuyên gật đầu, “Tôi sợ Nhiên Nhiên đêm đầu tiên không thích nghi được nên dứt khoát ngủ lại đây luôn, giờ thì ra thẳng sân bay đây.”


Nói đoạn, hắn bỗng nhíu mày: “Cái thùng sách kia của em sao mà kỳ lạ vậy? Người bán tìm đâu ra cái thùng gỗ hình chữ nhật dài như vậy, dựng sát vách tường trông cứ như cái quan tài ấy, đêm qua tôi ngủ mà cứ thấy âm khí nặng nề.”


“…”


Lại chẳng âm khí nặng nề, đó là bia mộ của anh đấy.


Loại đã trải qua rất nhiều buổi làm phép cầu siêu nữa cơ.


Thẩm Bích Nhiên rùng mình nổi hết da gà, thật sự khó có thể tưởng tượng nổi cảnh Cố Lẫm Xuyên lại đi chung đụng một đêm với bia mộ của chính mình. Anh khó khăn nuốt nước bọt: “Anh có mở ra xem không đó?”


Cố Lẫm Xuyên ngẩn ra: “Chưa mà. Em có cần tôi mở giúp không? Vì lúc nhỏ em không thích người khác bóc sách hộ mình nên tôi không dám…”


“Vậy thì tốt.” Thẩm Bích Nhiên vội vàng ngắt lời hắn, nở một nụ cười cứng nhắc, “Hai ngày tới tôi sẽ tìm người vận chuyển nó đến công ty, lúc đó tôi tự mình tháo dỡ.”


“Ồ…” Chân mày Cố Lẫm Xuyên khẽ động, nhìn anh một lúc: “Vậy được rồi, cần giúp gì cứ lên tiếng.”


Chuyến đi này Cố Lẫm Xuyên mang theo cả Jeff. Thẩm Bích Nhiên dằn lòng đợi đến tối ngày thứ hai, sau khi đã xác nhận đi xác nhận lại với Jeff rằng Cố Lẫm Xuyên đã bắt đầu ngày làm việc mới tại Đức, anh lập tức hành động.



Nhân viên công ty vận tải mang theo xe đẩy nhỏ đến bốc hàng, quản gia của mèo nghe thấy động tĩnh liền ra xem, giật mình hỏi: “Ngài có cần giúp đỡ không?”


Thẩm Bích Nhiên mỉm cười lịch sự: “Không cần đâu, tôi chuyển một thùng sách đến công ty, mất khoảng ba tiếng, cứ để Nhiên Nhiên ở chỗ anh một lát.”


Quản gia lộ vẻ do dự: “Nhất định phải chuyển vào giữa đêm thế này sao, hơn nữa chẳng phải công ty ngài nằm ngay đối diện Quang Xâm sao, sao lại mất đến ba tiếng?”


Thẩm Bích Nhiên cố tình chọn lúc nửa đêm để tránh tối đa việc bị nhìn thấu lộ trình di chuyển, và anh cũng đã chuẩn bị sẵn lý do.


“Tôi còn phải tốn chút thời gian để xếp đống sách này cho ổn thỏa nữa.” Anh giả vờ cười bất lực, “Lúc trang trí văn phòng tôi hay bị phân vân lắm.”


Anh đã hạ quyết tâm, tối nay phải giải quyết triệt để rắc rối này.


Thẩm Bích Nhiên không kịp tìm nhà mới ở ngoại ô như kế hoạch, bèn trực tiếp yêu cầu công ty vận chuyển kéo củ khoai lang bỏng tay này về nhà cũ. Phía sau nhà chính của nhà cũ họ Thẩm có một phòng chứa dụng cụ riêng biệt, năm xưa dùng để chất đồ lặt vặt, chỉ có người làm và thợ làm vườn ghé qua, người nhà họ Thẩm hiếm khi đặt chân tới. Sau bao nhiêu năm, nơi đó vừa hay có thể dùng để cất giữ bia mộ của Cố Lẫm Xuyên.


Sau một hồi loay hoay, cuối cùng anh cũng giải tỏa được một nỗi lo trong lòng, nhẹ nhõm một mình lái xe về nhà.


Lúc về đến nhà đã quá nửa đêm.


Thẩm Bích Nhiên nhập mật mã mở cửa, vừa kéo cánh cửa ra, tai bỗng động đậy, như có linh tính quay đầu nhìn lại — Nhiên Nhiên từ khe cửa phòng quản gia chui ra, khẽ “meo” một tiếng với anh.


— Con người, anh về rồi à.


“Chào buổi tối.” Thẩm Bích Nhiên thấp giọng chào hỏi, gật đầu với người quản gia đi theo sau, rồi bế mèo về nhà.


Tuy mới sống chung hai ngày, nhưng Thẩm Bích Nhiên đã lún sâu không dứt ra được.


Nhiên Nhiên là người bạn cùng phòng hoàn hảo nhất.


Nó thân thiết với con người nhưng rất chừng mực. Mỗi ngày đều đi loanh quanh dưới chân Thẩm Bích Nhiên, nhưng không hề thiếu tinh tế mà lúc nào cũng vồ vập lao lên. Sáng Thẩm Bích Nhiên rửa mặt, nó sẽ ngồi xổm bên bồn rửa, tối anh tắm, nó cũng đứng cách lớp cửa kính tự l**m lông mình, trước khi ngủ anh đọc sách, nó sẽ cuộn tròn trong vòng tay anh phát ra tiếng hừ hừ như tiếng ồn trắng. Nó có cảm xúc ổn định, yên tĩnh, biết dùng những tiếng “gừ gừ” và “meo” với âm lượng và ngữ điệu khác nhau để chào hỏi, bày tỏ nhu cầu hay cảm ơn.


Điểm Thẩm Bích Nhiên thích nhất ở nó là tính sạch sẽ, chỉ cần lông dính chút bụi là nó sẽ ngồi xuống l**m sạch ngay lập tức. Hơn nữa giữa họ còn có không ít điểm chung, ví dụ như ghét nước mưa — tối qua trời mưa, chiếc ô của một cư dân để lại một vũng nước nhỏ ngoài hành lang, lúc Nhiên Nhiên đi ăn sáng đã cố tình đi vòng một vòng rất lớn để tránh.


Thẩm Bích Nhiên tắm xong, vẫn như trước ôm mèo trên giường mở một cuốn sách ra, bỗng nhiên dùng khuỷu tay huých nó hai cái: “Nếu cuối cùng tao và Cố Lẫm Xuyên không quay lại với nhau —”


Nhiên Nhiên ngẩng đầu nhìn anh đầy nghiêm túc.


Thẩm Bích Nhiên hỏi: “Tao có thể xin anh ta cho tao nuôi mày không?”


“Meo.”


“Tuy tao hơi nghèo một chút, nhưng chắc chắn sẽ cố hết sức để mày có cuộc sống tốt.” Thẩm Bích Nhiên cắn răng, “Tao cũng có thể bỏ tiền thuê cho mày một người quản gia.”


Lời vừa dứt, Cố Lẫm Xuyên bỗng gửi tới một tin nhắn: Em ngủ chưa? Tôi muốn ngắm Nhiên Nhiên một chút.


Thẩm Bích Nhiên do dự một lát, trả lời: Ngắm thế nào?


Lời mời gọi video lập tức hiện lên.


Thẩm Bích Nhiên định chỉ quay mèo, bèn bế nó từ trong lòng đặt xuống cuối giường, kết quả vừa ngồi lại nhấc điện thoại lên, Nhiên Nhiên đã linh hoạt nhảy phắt trở lại, mông hạ xuống, ngồi gọn trong lòng anh.



“…”


Hết cách, anh đành phải bắt máy trong tình trạng như vậy.


Cố Lẫm Xuyên dường như không ngờ sẽ thấy anh mặc đồ ngủ ôm mèo xuất hiện trực tiếp như thế, hắn sửng sốt một giây, đôi mắt đen ánh lên một lớp sáng nhu hòa. Hắn nhấn nút đóng rèm cửa phòng mình để ngăn ánh nắng ban ngày, bật một chiếc đèn sàn, giọng nói dịu dàng: “Chào buổi tối, Nhiên Nhiên.”


Thẩm Bích Nhiên vờ như không hiểu sự mập mờ trong cách gọi này, lại dùng khuỷu tay huých nhẹ mèo nhỏ: “Thấy rồi đó, còn việc gì nữa không?”


“Hôm qua vừa hạ cánh xuống Đức có một số việc khẩn cấp cần xử lý, tôi đã không kịp dỗ mèo nhỏ của tôi đi ngủ.” Giọng điệu Cố Lẫm Xuyên vô cùng tự nhiên, “Cũng quên chưa bàn bạc trước với em, Nhiên Nhiên có thói quen nghe tôi đọc sách mới ngủ được. Nếu thuận tiện, sau này mỗi tối trước khi ngủ có thể gọi điện nửa tiếng không? Chỉ cần mở loa ngoài là được.”


“?”


Thẩm Bích Nhiên nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Cố Lẫm Xuyên, anh cố ý đúng không?”


“Không phải như em nghĩ đâu.” Giọng Cố Lẫm Xuyên càng thấp hơn, giải thích một cách đầy vô tội và kiên nhẫn: “Từ lúc đón nó về, ngày nào nó cũng được tôi dỗ ngủ như vậy, có thế nó mới ngủ sâu được. Bình thường nó hay tìm một mặt phẳng cứng để tự ngủ, nếu nửa đêm tỉnh dậy mới quấn lấy người để ngủ cạnh. Có lẽ em thấy không sao, nhưng đó là biểu hiện của việc nó thiếu cảm giác an toàn.”


“…”


“Lâu dần sẽ bị suy nhược thần kinh.”


“…”


“Thẩm Bích Nhiên, tôi nhớ lúc nhỏ em từng vì ngủ không ngon mà nghi ngờ mình bị suy nhược thần kinh, cảm giác đó không dễ chịu chút nào, phải không?”


“…”


Vài phút sau, Thẩm Bích Nhiên tắt đèn phòng ngủ, theo chỉ dẫn của Cố Lẫm Xuyên, dựng điện thoại ngay cạnh gối.


“Nhiên Nhiên, chuẩn bị đi ngủ thôi.” Cố Lẫm Xuyên nói.


Nghe thấy câu này, da đầu Thẩm Bích Nhiên tê rần, một loại DNA nào đó ngủ say trong cơ thể dường như thức tỉnh. Gần như theo bản năng, anh tung chăn, chậm chạp nằm vào trong.


Thật khó tin, mèo nhỏ cũng gần như cùng lúc chui ra khỏi lòng anh, nhảy lên tủ đầu giường, nằm xuống một cách khoan khoái.


Tâm trạng Thẩm Bích Nhiên vô cùng phức tạp, lại nghe Cố Lẫm Xuyên tiếp tục: “Nhiên Nhiên, hôm nay có người cùng nghe truyện trước khi ngủ với mày, nên chúng ta sẽ đọc Maugham nhé.”


“… Tôi có nên nói lời cảm ơn không?” Thẩm Bích Nhiên lạnh lùng hỏi.


Cố Lẫm Xuyên mỉm cười: “Đừng khách sáo.”


“Ngủ ngon nhé, đợi hai người ngủ say tôi sẽ tự ngắt máy.” Hắn nói xong, lật mở một trang sách.


Thẩm Bích Nhiên đã rất nhiều năm không đọc lại Maugham, thậm chí, trước khi biết Cố Lẫm Xuyên còn sống, anh cứ ngỡ đời này mình sẽ không bao giờ ôn lại bất kỳ tác phẩm nào của Maugham nữa.


Cho đến khoảnh khắc này, giọng nói quen thuộc đó lại một lần nữa vang lên bên gối, vẫn dịu dàng trầm thấp như thời thiếu niên, nhưng có thêm vài phần từ tính hơn xưa —


“Phải nói thẳng rằng, khi lần đầu làm quen với Charles Strickland, tôi chẳng thấy ông ta có điểm gì xuất chúng cả…”


“… Việc người họa sĩ này bỗng chốc nổi danh có thể nói là một trong những sự kiện mang màu sắc lãng mạn nhất trong lịch sử nghệ thuật…*”


Vài phút sau, Thẩm Bích Nhiên gối đầu lên âm thanh khó phân định là hiện thực hay mộng cảnh ấy, chìm sâu vào giấc ngủ.


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 44: Lén lén lút lút ‍
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...