Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 41: Vượt qua ranh giới


“Cọ có đau lắm không?”


Vào đêm sinh nhật mười tám tuổi của Cố Lẫm Xuyên, sau khi mọi chuyện kết thúc, hắn giúp Thẩm Bích Nhiên lau rửa và kiểm tra cơ thể.


Nơi gốc đùi lưu lại mấy dấu ngón tay đỏ rực, phía bên trong càng nghiêm trọng hơn, nổi lên những vết đỏ lấm tấm như bị phát ban.


Thiếu niên Cố Lẫm Xuyên x** n*n những chứng cứ phạm tội do mình gây ra, cố nén d*c v*ng lại một lần nữa dâng trào, hỏi cậu tại sao đau như vậy mà không thốt lên tiếng nào.


“Em gào muốn rách cổ họng luôn rồi, anh bị điếc rồi hả, Cố Lẫm Xuyên?”


Thẩm Bích Nhiên ngồi bên thành bồn tắm, mặt đỏ bừng như tôm luộc, cậu nhấc chân đạp lên vai hắn, đá văng người đang ngồi xổm ngã bệt xuống đất, nói: “Là do vết chai trên tay anh cọ đau đó.”


Cố Lẫm Xuyên ngẩn ra, giơ hai bàn tay lên nhìn những vết chai cũ: “Thật à?”


Thẩm Bích Nhiên rũ mắt “ừm” một tiếng: “Mấy chỗ da mỏng cảm nhận rất rõ.”


Cố Lẫm Xuyên lập tức thấy tội lỗi, cảm thấy mình giống như một chiếc chén gốm thô ráp, làm hỏng mất khối mỡ cừu mịn màng không tì vết.


“Vậy để anh đi xử lý đống chai tay này nhé, được không?”


“Không được.” Thẩm Bích Nhiên lườm hắn: “Không được bỏ, Cố Lẫm Xuyên, anh mà dám bỏ thì chết chắc với em!”


Cố Lẫm Xuyên chẳng hiểu tại sao, nhưng không dám tranh cãi. Dù sao từ nhỏ đến lớn Thẩm Bích Nhiên nói gì cũng đúng, sau khi lên giường, Thẩm Bích Nhiên lại càng xem mình như một vị hoàng đế tuyệt đối. Đương nhiên, Cố Lẫm Xuyên cũng tự nguyện quy phục dưới quyền trượng của con mèo nhỏ ngang ngược này.


Hắn đỏ mặt tắm rửa sạch sẽ cho một Thẩm Bích Nhiên còn đỏ mặt hơn cả mình.


Cửa sổ trên gác mái mở toang, xua tan đi bầu không khí ái muội đầy tội lỗi. Khi hắn ôm Thẩm Bích Nhiên sắp chìm vào giấc ngủ, mấy sợi tóc lướt qua gò má, Thẩm Bích Nhiên ghé sát tai hắn thì thầm: “Mấy vết chai này khiến anh rất gợi cảm, Cố Lẫm Xuyên.”


Cơn gió đêm mười tám tuổi và luồng gió đêm lúc này như hòa quyện xuyên qua thời không. Sáu năm trước và sáu năm sau, hai câu nói giống hệt nhau chồng lấp bên tai Cố Lẫm Xuyên.


Ánh mắt hắn tối sầm lại, trong mắt chỉ còn thấy gương mặt tinh quái của Thẩm Bích Nhiên, bên tai chỉ nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của chính mình.


Hắn nói về vết chai là thật lòng xót xa cho Thẩm Bích Nhiên. Thẩm Bích Nhiên rõ ràng hiểu ý, nhưng lại không thèm đếm xỉa. Không đếm xỉa thì thôi đi, còn trưng ra bộ dạng vô tội để khơi gợi ký ức về việc l*m t*nh của hai người.


Cái cảm giác đã lâu không gặp, thấy Thẩm Bích Nhiên vừa đáng ghét vừa đáng yêu, vừa nghiến răng nghiến lợi nhưng lại chẳng thể làm gì được, đã quay trở lại.


Nhưng dường như khi trưởng thành, hắn đã hiểu Thẩm Bích Nhiên hơn. Hắn biết đây là một sự an ủi, Thẩm Bích Nhiên dùng cách thức nghịch ngợm để nói với hắn rằng không có gì đâu, anh đừng có ủy mị quá, bản thân em còn chẳng thấy khổ, trái lại còn thấy khá tự hào.


Hóa ra một người có thể yêu đi yêu lại cùng một người, mà lần sau lại càng mãnh liệt hơn lần trước. 


Gió đêm quẩn quanh giữa hai người, hắn nhìn chằm chằm Thẩm Bích Nhiên, Thẩm Bích Nhiên cũng mỉm cười nhạt nhìn lại hắn, mọi thứ đều nằm trong sự tĩnh lặng. Một lúc lâu sau, ở phía xa, một tòa cao ốc bỗng nhiên tắt đèn, cắt đứt bầu không khí sền sệt khiến người ta khó lòng dứt ra được ấy.



“Sếp Cố.” Thẩm Bích Nhiên chớp mắt: “Tôi buồn ngủ rồi, đưa tôi về nhà đi.”


Cố Lẫm Xuyên gật đầu: “Được.”


“Đúng rồi.” Thẩm Bích Nhiên chợt nhớ ra: “Bánh đào ban nãy còn chưa kịp nếm thử.”


“Đã bảo người đóng gói sẵn cho em rồi.” Cố Lẫm Xuyên nói.


Thẩm Bích Nhiên rõ ràng đang rất vui vẻ và hài lòng, anh xoay người đi bộ trở lại. Cố Lẫm Xuyên lùi lại nửa bước đi theo sau, khi cơn gió đêm ập tới sau lưng, hắn cởi cúc áo vest, cởi ra rồi choàng lên người anh.


Chặng đường lái xe về Vân Lan Quốc Tế có chút xa. Thẩm Bích Nhiên ăn sạch cả một hộp bánh đào trên xe, men rượu đã làm giãn đi những sợi dây thần kinh căng như dây đàn sau nhiều ngày làm việc liên tục, lượng đường trong máu tăng cao càng làm cơn buồn ngủ thêm trầm trọng. Anh chống một tay bên cửa sổ, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu khuôn mặt mình và Cố Lẫm Xuyên trên kính xe một lát rồi dần dần thiếp đi.


Chiếc Maybach không một chút xóc nảy, anh ngủ rất sâu, mơ thấy năm mười lăm tuổi cùng Cố Lẫm Xuyên sang Anh trao đổi tại một trường công lập. Trong bữa tiệc Giáng sinh, cả hai đều uống quá chén, anh ngủ lịm đi, chính Cố Lẫm Xuyên đã bế anh về.


Trong mơ, đôi cánh tay đỡ lấy lưng và khoeo chân anh có vẻ rắn chắc, mạnh mẽ hơn so với ký ức thực tế, nhưng giấc mơ vẫn tái hiện lại tình cảnh năm đó — Cố Lẫm Xuyên bế anh đi xuyên qua hành lang ký túc xá sinh viên quốc tế, nhẹ nhàng đặt lên giường, dùng khăn ấm lau tay và mặt cho anh, vuốt lại mái tóc, còn khẽ hôn lên người anh, thì thầm bên tai: “Ngủ ngon, Thẩm Bích Nhiên.” 


Thiếu niên Cố Lẫm Xuyên năm ấy chỉ dám hôn lên gò má anh, còn Cố Lẫm Xuyên trong giấc mơ lại càng hợp ý Thẩm Bích Nhiên hiện tại hơn, hắn khẽ đặt một nụ hôn lên môi anh.


Thẩm Bích Nhiên rất hài lòng, anh trở mình trong mơ, lầm bầm một câu “Ngủ ngon, Cố Lẫm Xuyên”.


*


Sáng sớm hôm sau, Thẩm Bích Nhiên tỉnh dậy, ngồi thẫn thờ trên giường.


Đầu óc anh cứ như đang bị một chiếc búa sắt lớn nện vào.


Hồi lâu sau, anh không chắc chắn lắm chạm nhẹ vào Glance: “Có đó không?”


Glance vụng về bắt chước điệu bộ ngáp dài khi say rượu của Tống Thính Đàn: “Hửm~”


Thẩm Bích Nhiên nghi hoặc hỏi: “Tối qua tao về bằng cách nào vậy?”


“Ừm… việc này cần chúng ta cùng nhau phục dựng lại hiện trường một chút.” Glance đổi sang tông giọng của nhân viên chăm sóc khách hàng thông minh: “Lần cuối cùng tôi ghi nhận được âm thanh là hai người chúc nhau ngủ ngon, diễn ra vào lúc 0 giờ 21 phút.”


Thẩm Bích Nhiên nín thở, một lúc sau, anh lờ mờ nhớ lại một chút mảnh ghép trong giấc mơ, thầm nghĩ trong lòng không ổn rồi.


“Chúc ngủ ngon kiểu gì?”


“Tôi sẽ gọi đó là kiểu dính dấp.” Glance quyết đoán kết luận, lại bổ sung một cách đầy chặt chẽ: “Anh ta là kiểu dính dấp của người rất yêu anh, còn anh là kiểu dính dấp của người ngủ đến mụ mị đầu óc.”


“…” Thẩm Bích Nhiên đỡ trán: “Lùi lại phía trước một chút đi.”


“Được thôi.



Lần ghi nhận âm thanh trước đó là vào lúc 0 giờ 15 phút, anh ta gọi anh hai tiếng, tôi đoán là đang cố gọi anh thức dậy ở trên xe. 


Trong sáu phút yên tĩnh giữa hai khoảng thời gian đó, độ cao so với mặt nước biển của điện thoại anh đã tăng thêm 44 cm, và duy trì những dao động lên xuống cực kỳ nhẹ ở độ cao này. Tôi suy luận một cách hợp lý là Cố Lẫm Xuyên đã bế kiểu công chúa đưa anh về giường. Bước chân của anh ta ổn định đến mức bất thường, vì vậy có thể đoán rằng khi bế anh, anh ta cảm thấy như đang nâng niu báu vật.”


Thẩm Bích Nhiên: “… Tắt chế độ tiểu thuyết tổng tài đi.”


“Tuân lệnh, đã chuyển sang chế độ nhân công thiểu năng.”


“Truy xuất về lúc 23 giờ 30 phút, trong khoảng thời gian này tôi ghi nhận được tiếng anh ăn bánh đào, tạm thời xếp vào nhóm thông tin vô giá trị.


Trước 23 giờ 30 phút, hai người đã có một cuộc hội thoại dài trên sân thượng khách sạn. Lượng từ ngữ tuy ít, nhưng cần phải kết hợp với rất nhiều yếu tố như bầu không khí, ngữ điệu và cả quá khứ mà tôi không rõ của hai người để phân tích, chế độ nhân công thiểu năng không thể hoàn thành nhiệm vụ này.


Đã tự động chuyển sang chế độ hóng hớt.


Mà thôi, cái AI hóng hớt này không muốn lãng phí năng lực tính toán để mổ xẻ mấy lời tán tỉnh yêu đương của hai người đâu. Tuy nhiên, cuối cùng chúng ta cũng đã đến thời điểm 23 giờ 15 phút đầy kích động! Lúc đó tôi nghi ngờ mình đã nghe thấy một vài tiếng th* d*c hỗn loạn, tiếng nước và tiếng rên hừ hừ…”


“Câm miệng.”


“AI hóng hớt bác bỏ yêu cầu cấm ngôn của anh.


Anh biết không, từng lớp trong mạng thần kinh khổng lồ của tôi đều đang không ngừng hồi tưởng lại những động tĩnh nhỏ nhặt trong vài giây ngắn ngủi đó, học máy suốt cả một đêm đấy.”


“…”


“Còn một câu hỏi cuối cùng, anh có thể thỏa mãn một AI nhỏ bé không có mắt điện tử này không?”


“…”


“Tối qua anh ta có giúp anh c** q**n áo không?”


Thẩm Bích Nhiên mặt không cảm xúc nói: “Xin lỗi nha, hiện tại quần áo của tao vẫn rất chỉnh tề.”


Glance im lặng vài giây, ném lại một câu “Tôi hận anh ta là một quý ông!” rồi giận dữ offline.


“…”


Thẩm Bích Nhiên đau cả đầu, anh mở điện thoại ra, lại nhìn thấy tin nhắn Cố Lẫm Xuyên gửi tới từ nửa giờ trước.


Chào buổi sáng, ngủ ngon không? Nửa đêm qua có bị tỉnh giấc không?


Thẩm Bích Nhiên trả lời bằng một biểu tượng mỉm cười có sẵn của hệ thống, một lần nữa tạm thời để hắn vào chế độ im lặng, rồi phi thẳng đến công ty.


*



Glance vừa mới khởi động, những khách hàng mà Thẩm Bích Nhiên từng bắt cầu trước đó đã lũ lượt kéo đến, đều là các nhà quảng cáo muốn thực hiện phân phối bằng AI. Tin tốt là nhu cầu của mọi người gần như tương đồng, có thể tiến hành tối ưu hóa khác biệt sau một lần phát triển cốt lõi, nhưng tin xấu là có tận mười khách hàng như vậy.


Tất cả mọi người đều đang chạy đua với công việc, bao gồm cả chính vị CEO.


Thẩm Bích Nhiên ăn cả bữa trưa ngay trong lúc họp. Quản lý R&D vừa vẽ lên bảng trắng vừa gặm sandwich, vụn thức ăn không ngừng b*n r* theo lời nói. Nếu là trước kia, Thẩm Bích Nhiên sẽ cảm thấy rất khó thở, nhưng sau khi nhuốm mùi công sở, mọi hành vi đều trở nên dễ chấp nhận hơn nhiều.


Bận rộn đến hơn mười giờ đêm, Thẩm Bích Nhiên đi một vòng qua từng phòng họp, đuổi hết nhân viên về đi ngủ rồi mới tắt đèn văn phòng.


Tống Thính Đàn gần đây đi ghi hình chương trình thực tế ở tỉnh ngoài, tâm trạng rất phiền muộn, nói rằng ghi hình xong tập hôm nay sẽ bắt chuyến bay đêm về tìm Thẩm Bích Nhiên uống rượu. Thẩm Bích Nhiên dự định về nhà đặt sẵn đồ ăn ngoài đợi y, lúc đang đi về phía thang máy thì điện thoại của Jeff gọi đến.


Jeff dè dặt hỏi: “Sếp Thẩm, cậu đã xuất phát chưa?”


Thẩm Bích Nhiên thắc mắc: “Đi đâu?”


“Coi kìa, quả nhiên cậu quên rồi! Hôm nay cậu vẫn chưa đến báo cáo hằng ngày.”


Thẩm Bích Nhiên lập tức lạnh mặt: “Tôi rất mệt rồi, tôi từ chối.”


“Nhưng—” Jeff đang nói dở thì bị ngắt quãng, dường như Cố Lẫm Xuyên đã nói gì đó với anh ta, vì vậy anh ta thở dài đổi giọng: “Được rồi, sếp nói nếu cậu mệt thì cứ về nghỉ ngơi đi. Hầy, chúng tôi mới có một trợ lý hai mới, vốn dĩ tôi còn định mời cậu cùng tham gia tiệc trà chiều của chúng tôi nữa.”


Thẩm Bích Nhiên chấn kinh nhìn đồng hồ: “Tiệc trà chiều của các anh vào lúc mười giờ đêm à?”


“Thực ra là sau khi họp xong hai phần ba số cuộc họp của ngày hôm nay.” Jeff hạ thấp giọng: “Vị trợ lý hai mới này là tôi tuyển chọn một trong vạn người đấy, làm việc khá ổn, còn có sức lực để về nhà lúc ba giờ rưỡi sáng nướng bánh muffin mang đến công ty. Hơn nữa cô ấy thực sự rất xinh đẹp, sếp thấy bình thường, còn tôi thì cực kỳ hài lòng.”


Thẩm Bích Nhiên quyết định nhanh chóng: “Hỏi Cố Lẫm Xuyên xem, tôi chỉ ăn bánh mà không báo cáo được không.”


Mười giờ đêm, quả thực là khoảng thời gian toàn bộ nhân viên Quang Xâm uống cà phê và ăn điểm tâm. Trợ lý hai mới của Cố Lẫm Xuyên là một cô gái nhỏ nhắn tên Jacqueline, cô chào hỏi “chào sếp Thẩm” một cách rất ngọt ngào, rồi xoay người bê ra một thùng giấy đầy bánh muffin.


“Hình vẽ trên túi chính là loại mứt, sếp Cố có một cuộc gọi đột xuất, bảo ngài đợi một lát.”


Thẩm Bích Nhiên lật tìm một hồi, tiếc là không thấy vị dâu tây, thế là anh lấy một cái vị kem truyền thống, thuận miệng hỏi: “Sếp Cố ăn vị gì vậy?”


“Dâu tây ạ.”


“Hửm?” Thẩm Bích Nhiên khựng lại, ánh mắt lại nhìn vào thùng bánh: “Tất cả đều ở đây rồi sao?”


Jacqueline gật đầu: “Ngài muốn tìm vị gì?”


Vừa dứt lời, Cố Lẫm Xuyên cầm chiếc bánh muffin dâu tây đã bị cắn một miếng từ trong văn phòng đi ra. Nhìn thấy cái trên tay Thẩm Bích Nhiên, hắn khựng lại một chút: “Sao em không chọn…”


“Sếp, đến ký báo cáo này.” Jeff đột ngột cầm một tờ tài liệu xông ra, thấy chiếc bánh trên tay Cố Lẫm Xuyên thì ngạc nhiên vui sướng: “Chúng ta đúng là tâm linh tương thông, tôi cũng chọn vị dâu tây, lại còn là cái cuối cùng nữa chứ. Sếp… sao ngài lại nhìn tôi như vậy?”


Nhiệt độ không khí xung quanh đột ngột hạ xuống điểm đóng băng.



Cố Lẫm Xuyên lạnh lùng giật lấy tờ giấy: “Trang ký tên mà không dán nhãn đánh dấu, anh làm trợ lý kiểu gì vậy?”


“Hả?” Jeff ngẩn người, mồ hôi vã ra: “Cái này tổng cộng có đúng một trang mà sếp.”


Cố Lẫm Xuyên mở cửa ra hiệu cho Thẩm Bích Nhiên vào trong, rồi nói với Jeff: “Ngày mai anh không cần đến nữa.”


Thẩm Bích Nhiên mím môi bước vào phòng, cửa vừa đóng lại anh đã bật cười thành tiếng.


“Em đó—” Cố Lẫm Xuyên thở dài, bất lực cầm chiếc bánh muffin dâu tây đã bị cắn một miếng: “Để tôi đưa em ra ngoài mua một cái vị dâu khác.”


Thẩm Bích Nhiên tiện tay đặt chiếc bánh muffin kem lên bàn làm việc của Cố Lẫm Xuyên: “Thôi đừng, tôi đang vội về nhà, tối nay Thính Đàn định qua chơi.”


Nghe vậy, Cố Lẫm Xuyên xoay phần bánh đã bị cắn về phía mình, đưa mặt bánh còn nguyên vẹn về phía Thẩm Bích Nhiên: “Vậy nếm thử của tôi một miếng nhé?”


Chiếc bánh được đưa đến tận miệng, Thẩm Bích Nhiên khựng lại vài giây rồi vẫn cắn một miếng.


Lớp mứt đậm đà bung tỏa từ phần cốt bánh xốp mềm, chua ngọt và mịn màng.


Linh hồn Thẩm Bích Nhiên như bay bổng mất hai giây, anh thấy mắt mình sáng lên một chút.


Cố Lẫm Xuyên cười khẽ, xoay cái vết cắn hình trăng khuyết sang một góc khác: “Thêm miếng nữa nhé.”


Thẩm Bích Nhiên thuận theo góc hắn xoay cắn liên tiếp ba miếng, cuối cùng chỉ còn lại một mẩu nhỏ đầy dấu răng xung quanh, Cố Lẫm Xuyên trực tiếp ném luôn vào miệng.


“Xem ra tuyển trợ lý hai không uổng công.” Cố Lẫm Xuyên nuốt xong miếng bánh rồi cười nói: “Vốn dĩ tôi còn đang nghĩ bỏ ra ba triệu tệ để mua giá trị cảm xúc cho Jeff thì hơi đắt, giờ thấy cũng đáng giá rồi.”


“Ba triệu tệ?” Thẩm Bích Nhiên sững sờ: “Giá trị cảm xúc của Jeff?”


Cố Lẫm Xuyên thản nhiên giải thích: “Anh ta đã tuyển trợ lý hai cho tôi mấy lần rồi, nhưng người có thể thật sự san sẻ khối lượng công việc giúp anh ta chẳng có mấy ai. Có lẽ chính anh ta cũng không nhận ra, đa số bọn họ chỉ có thể cung cấp cho anh ta một chút an ủi về mặt tâm lý mà thôi.”


“Đừng hiểu lầm, tôi không tốt bụng gì với anh ta đâu.” Cố Lẫm Xuyên nói tiếp, “Nếu tuyển về một bình hoa di động làm trợ lý hai mà có thể khiến hiệu suất làm việc của trợ lý một tăng lên hai phần, chỉ cần cô ta không vứt lung tung đồ đạc cá nhân của sếp, thì đứng dưới góc độ chi phí nhân sự, việc này hoàn toàn có thể chấp nhận được.”


Có quá nhiều điểm để châm chọc trong câu nói này khiến Thẩm Bích Nhiên nhất thời cạn lời. Cố Lẫm Xuyên vê chiếc túi đựng bánh muffin, thấp giọng hỏi: “Sếp Thẩm, ngày mai vẫn có bánh muffin dâu tây, ngày mai em còn đến không?”


“Để mai rồi tính.” Thẩm Bích Nhiên liếc hắn một cái, “Tôi về đây, Thính Đàn sắp đến nhà tôi rồi.”


Cố Lẫm Xuyên dường như vẫn còn điều muốn nói, nhưng thấy thái độ dứt khoát của anh nên đành bảo: “Muộn quá rồi, để tài xế của tôi đưa em về, tôi xuống hầm xe cùng em.”


Nếu hai người cùng đi xuống, Thẩm Bích Nhiên lo lắng Cố Lẫm Xuyên sẽ nhắc lại chuyện tối qua — tự hỏi lòng mình, anh cảm thấy việc hắn bế anh về giường đi ngủ là một hành động vượt quá giới hạn hơn cả nụ hôn lúc tình ý mê loạn, nó khiến anh rung động hơn, nhưng cũng khiến anh bất an hơn. Anh không thể trốn tránh cảm xúc thật của chính mình, anh thích ở bên cạnh Cố Lẫm Xuyên, thích hôn hắn. Cả hai đều đã trưởng thành, nhiều lúc, d*c v*ng là thứ đơn giản và thuần khiết hơn tình cảm. Nếu bây giờ Cố Lẫm Xuyên yêu cầu anh ngồi xuống để đưa ra một định nghĩa rõ ràng cho mối quan hệ giữa hai người, anh sẽ hoàn toàn bó tay.


Điện thoại bỗng nhiên reo vang, là người đại diện của Tống Thính Đàn.


“Bích Nhiên, Thính Đàn hôm nay không đến được rồi, chúng tôi đang ở bệnh viện.” Đầu dây bên kia là một mớ hỗn độn, người đại diện nói: “Lúc xuống máy bay cậu ấy bị đám fan đón máy bay sai quy định xô đẩy, vệ sĩ không ngăn kịp, Thính Đàn bị ngã, cổ tay bị giẫm gãy xương rồi.”


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 41: Vượt qua ranh giới
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...