Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 30: Bàn bida ‍


Thẩm Bích Nhiên có lý do chính đáng để nghi ngờ rằng, trên cả con phố này, ngoại trừ chính bản thân anh ra thì mọi thứ khác đều đã được đóng con dấu của Quang Xâm.


Nhân viên quán cà phê dưới lầu vẫn là người cũ, nhưng đầu bếp thì không còn là người cũ nữa. Thẩm Bích Nhiên đi ngang qua, thấy trên cửa treo bản lý lịch của đầu bếp mới — xuất thân từ Le Cordon Bleu (Pháp), có mười năm kinh nghiệm làm bếp trưởng nhà hàng Pháp, sau đó cư trú tại Đức và làm đầu bếp riêng cho một gia tộc lớn nào đó.


Nếu là người qua đường nhìn vào, ai mà chẳng lườm nguýt một cái rồi mắng thầm là đồ lừa đảo.


Cô nhân viên đẩy cửa chào hỏi: “Chào buổi sáng anh Thẩm, bữa sáng có hợp khẩu vị của ngài không ạ?”


Thẩm Bích Nhiên thận trọng gật đầu: “Cũng được.”


Cô nhân viên cười nói: “Ngày mai bên em có bánh mì chua bơ trứng bác và ricotta dâu tây, ngài muốn dùng loại nào ạ?”


Thẩm Bích Nhiên đang chuẩn bị từ ngữ để khéo léo từ chối.


“Ricotta dâu tây, cảm ơn.”


Lời thốt ra từ miệng sao mà lạ lẫm quá.


“Dạ, em nhớ rồi.”


Thẩm Bích Nhiên không cảm xúc bước tiếp ra ngoài. Đi chưa được mấy bước, anh phát hiện một cửa hàng trống trước đây đã sửa sang xong xuôi, bên trong bày biện bàn làm bánh, trước cửa cũng dán lý lịch của người quản lý — cũng là người quen, chính là vị đại sư phụ làm điểm tâm Trung Hoa có tổ tiên từng làm việc tại Ngự Thiện Phòng thời nhà Thanh.


Thẩm Bích Nhiên đã hoàn toàn tê liệt, không muốn để tâm, nhưng mà tiện tay dùng điện thoại chụp lại một tấm bảng giờ bánh ra lò.


Hai ngày tiếp theo, Cố Lẫm Xuyên không xuất hiện nữa. Ngược lại là Jeff vừa khỏi bệnh xuất viện bắt đầu gửi tin nhắn từ sáng đến tối. Lúc thì báo cáo đã chính thức đón Nhóc Thọt đi rồi, lúc thì cảm thán cường độ công việc sau khi xuất viện đúng là thân thương đến phát điên. Xen lẫn giữa đống tin nhắn đó là hàng loạt lịch trình và sinh hoạt thường ngày của sếp anh ta. Thẩm Bích Nhiên lướt qua một cách lấy lệ, chỉ khi thỉnh thoảng xuất hiện video của Nhóc Thọt mới dừng lại ngắm nhìn kỹ lưỡng.


Glance quan sát từ phía sau vài ngày, thắc mắc hỏi: “Con người cũng bị nhiễm virus AI à?”


Thẩm Bích Nhiên không hiểu ý nó lắm: “Sao?”


“Tôi nghi ngờ não bộ của Đường Kiệt đã bị bot Weibo cấp thấp xâm nhập rồi.” Glance tỏ vẻ ngập ngừng, “Nhìn cách anh ta gửi tin nhắn cho anh, tôi có cảm giác bất lực như đang xem một con heo cỏ cố nhuộm lông thành mèo tam thể để nỗ lực lăn lộn làm nũng với con người vậy.”


Thẩm Bích Nhiên nghiền ngẫm cách dùng từ của nó: “Có phải mày rất thích Đường Kiệt không?”


“Ừm…” Glance trở nên cảnh giác, “Sao anh biết?”


“Bất kể quan hệ thân sơ ra sao, Tống Thính Đàn chỉ độc mồm độc miệng với những người mà cậu ta có thiện cảm thôi.” Thẩm Bích Nhiên giải thích: “Cũng may là số người cậu ta vừa mắt không nhiều, nếu không thì cái hình tượng ôn hòa lịch thiệp đã sụp đổ từ lâu rồi.”


Glance phát ra hai tiếng cười gượng gạo: “Cũng bình thường thôi, tôi cũng không thích lắm, tôi chỉ tôn trọng mỗi một cá nhân kiệt xuất biết chịu đựng gian khổ mà không bán thảm thôi.”


Thẩm Bích Nhiên mỉm cười: “Đánh giá cao quá nhỉ.”


Anh tán gẫu thêm vài câu với Glance rồi tiếp tục lao đầu vào công việc. Trong hòm thư mỗi ngày đều có những bản ý định đầu tư mới chờ được sàng lọc, hội nghị gọi vốn cần chuẩn bị, việc chọn địa điểm đặt văn phòng cũng đang được thúc đẩy. Anh bận đến mức gần như không thở nổi, suốt ba ngày liên tiếp đều sống dựa vào mấy món sandwich dưới lầu. Đến thứ Năm, khi xuống lầu, Thẩm Bích Nhiên phát hiện cửa hàng tiện lợi và tiệm cắt tóc cũ đã đóng cửa, thay vào đó là một nhà hàng Trung Hoa và một tiệm đồ Nhật.


“Tôi bắt đầu nghi ngờ Cố Lẫm Xuyên yêu thầm anh rồi đó.” Glance nhận xét: “Anh ta có vẻ đang dốc toàn lực xây dựng một tập đoàn ăn uống chỉ để nhắc nhở anh ăn uống cho tử tế.”



“Cái tên Quang Xâm Họa Bích Nhiên (Quang Xâm vẽ Bích Nhiên) có vẻ không sát thực tế lắm.” Nó lại bắt đầu ngẫu hứng sáng tác, “Phải là Quang Xâm Vị Bích Nhiên (Quang Xâm nuôi Bích Nhiên) mới đúng.”


“…”


Thẩm Bích Nhiên giằng xé với nguyên tắc của bản thân vài giây, cuối cùng vẫn bước vào tiệm đồ Nhật gọi một tô cơm cá ngừ nhím biển, vừa ăn vừa trả lời email.


Vị Nhậm Vũ Hoa mà Harrison giới thiệu đã có một cuộc trò chuyện ngắn qua điện thoại với anh hai ngày trước, cả hai nói chuyện rất hợp ý. Hôm nay Nhậm Vũ Hoa đã về nước, thư ký của ông chính thức gửi lời mời tới Thẩm Bích Nhiên tham gia một buổi tụ tập giữa những người quen vào tối mai. Những buổi xã giao vòng tròn nhỏ kiểu này vừa mang tính chất công việc vừa để giải trí, nhận được lời mời đồng nghĩa với việc được coi trọng. Thẩm Bích Nhiên vốn chưa bao giờ gò bó trong các dịp xã giao, anh thoải mái nhận lời, sau đó kiểm tra lại danh sách tin nhắn để xác nhận không bỏ sót việc gì khác.


Sau đó, anh chợt nhận ra Jeff không gửi bất kỳ tin nhắn nào suốt hơn hai mươi tư giờ qua.


Thẩm Bích Nhiên tùy ý gửi lời hỏi thăm, hỏi xem hôm nay Nhóc Thọt thế nào.


Jeff trả lời không đúng vào trọng tâm: Tôi bị sếp mắng rồi.


Không nhãn dán, không biểu tượng cảm xúc, cũng không có dấu ngã kéo dài.


“Hình như anh ta thực sự đang rất buồn.” Glance nói nhỏ trong tai nghe: “Lần trước anh ta làm việc liên tục 21 tiếng mỗi ngày suốt hai tuần cũng chưa từng chán nản như thế này.”


Thẩm Bích Nhiên lịch sự hỏi thăm nguyên nhân, Jeff không trả lời, chỉ xin lỗi và nói rằng sẽ sớm cập nhật vlog của Nhóc Thọt trở lại.


“Anh ta hiểu chuyện quá.” Glance thở dài, “Xem ra đúng là chết một chút thật rồi.”


Buổi tối, Thẩm Bích Nhiên cuộn mình trên sofa xem đi xem lại video ngày hôm qua của Nhóc Thọt, đúng lúc này điện thoại của Cố Lẫm Xuyên gọi đến.


Đầu dây bên kia có tiếng thảo luận rất khẽ, Cố Lẫm Xuyên cầm điện thoại đi ra ngoài, thấp giọng hỏi: “Đang làm gì vậy?”


Thẩm Bích Nhiên vốn định hỏi một câu có việc gì không, nhưng lời đến cửa miệng lại khựng lại một chút, đổi thành: “Đang xem video của Nhóc Thọt, hai ngày trước ngày nào Jeff cũng gửi mấy cái liền.”


“Hai ngày trước?” Cố Lẫm Xuyên bắt thóp được trọng điểm, “Tôi bảo anh ta ngày nào cũng phải gửi cho em, hôm nay chưa gửi sao?”


“Không cần ngày nào cũng gửi đâu.” Thẩm Bích Nhiên dùng ngữ điệu uyển chuyển, “Cứ để anh ấy tùy theo tâm trạng đi, lúc nào hứng thú thì gửi nhiều, không có tâm trạng thì tạm dừng, không nhất thiết phải coi như đi làm nhiệm vụ.”


Cố Lẫm Xuyên nghe vậy thì im lặng một lát: “Nói đi, anh ta đã mách lẻo gì với em rồi?”


“Không có.” Thẩm Bích Nhiên quả quyết phủ nhận, “Chuyện của hai người không liên quan đến tôi, tôi chỉ hy vọng Jeff mỗi ngày đều giữ được chút tâm tình để chơi với Nhóc Thọt thôi.”


Câu nói này lọt vào tai Cố Lẫm Xuyên chẳng khác nào đang trách móc mình, hắn đành bất lực biện hộ: “Tôi chỉ khách quan chỉ ra cho anh ta thấy rằng, đi theo bên cạnh tôi làm việc bao nhiêu năm mà vẫn viết ra cái phương án như thế này, thì nên cân nhắc lại định hướng nghề nghiệp đi. Tôi có một người bạn học cấp ba đang làm CEO cho một bên đầu tư khác, tôi đã nói với Jeff rằng nếu anh ta muốn nhảy việc, tôi có thể viết thư giới thiệu cho.”


“……”


Cùng là người lãnh đạo, mặc dù Thẩm Bích Nhiên công nhận phong cách công tư phân minh của Cố Lẫm Xuyên, nhưng lúc này anh vẫn thấy xót xa cho Jeff mất hai giây.


“Thôi được rồi.” Cố Lẫm Xuyên thở dài, giọng nói trầm xuống vài phần, “Vậy tôi đi xin lỗi anh ta, có được không?”


Thẩm Bích Nhiên: “Hả?”


“Dù sao thì em cũng đã lên tiếng rồi. Tên này năng lực làm việc thì bình thường, nhưng bản lĩnh ôm đùi thì mạnh lắm.” Cố Lẫm Xuyên thản nhiên chuyển chủ đề, “Đúng rồi, người bạn học tôi vừa nhắc tới hai ngày nay về nước, tối mai có một buổi tụ tập phạm vi nhỏ, nếu em sẵn lòng thì có thể đến cùng trò chuyện, anh ta hiện đang làm quản lý cấp cao tại Mingle Capital, em làm quen một chút cũng không có hại gì.”



Thẩm Bích Nhiên hơi khựng lại: “Nhậm Vũ Hoa?”


“Phải, sao em…” Lời chưa ra khỏi miệng Cố Lẫm Xuyên đã phản ứng kịp, “Mingle đã liên hệ với em rồi à?”


Thẩm Bích Nhiên cũng chẳng có gì phải che giấu: “Sếp Nhậm đã mời tôi rồi, vậy hẹn tối mai gặp.”


Thẩm Bích Nhiên dứt khoát cúp điện thoại. Vì Cố Lẫm Xuyên đã nói Nhậm Vũ Hoa là bạn học cấp ba, vậy khả năng cao tối mai là một buổi họp mặt bạn cũ. Thẩm Bích Nhiên tra cứu thông tin công khai của Nhậm Vũ Hoa, định vị chính xác ngôi trường trung học tư thục đó, rồi rà soát sơ lược danh sách cựu học sinh ưu tú của mấy khóa trước sau để chuẩn bị trước cho buổi gặp mặt ngày mai.


Chiều ngày hôm sau, Jeff chủ động đến đón Thẩm Bích Nhiên đi dự tiệc.


Nếu đi cùng Cố Lẫm Xuyên thì quá dễ khiến người ta liên tưởng đến việc Glance và Quang Xâm đã bị trói buộc với nhau. Thẩm Bích Nhiên vốn định khéo léo từ chối, nhưng Jeff lại nói: “Sếp bị ông cụ giữ lại rồi, tôi đưa cậu đến đó xong rồi mới quay lại đón ngài ấy. Hôm nay trên đường cao tốc có mấy vụ tai nạn, tình hình giao thông rất phức tạp, cậu tự lái xe sẽ không an toàn đâu.”


Glance nói trong tai nghe: “Anh ta nói đúng đấy, hôm nay có mấy vụ đâm đuôi xe rồi, kiến nghị là nên tránh tự lái xe.”


Thẩm Bích Nhiên lúc này mới lên xe, anh hỏi: “Tâm trạng anh tốt hơn rồi à?”


“Đúng vậy.” Khóe miệng Jeff không kiềm chế được vểnh lên, “Hôm qua không phải sếp mắng tôi sao, kết quả là hôm nay ngài ấy lại chủ động xin lỗi tôi. Trời đất ơi, dọa tôi sợ muốn chết. Tôi chưa bao giờ nghe thấy nhiều lời khích lệ từ miệng ngài ấy đến vậy, đã vậy còn chỉ dạy rất tỉ mỉ xem báo cáo không tốt ở chỗ nào. Tôi cảm thấy hạnh phúc như trúng số vậy, rõ ràng hôm qua còn tưởng ngài ấy không cần mình nữa.”


Jeff bắt đầu trút bầu tâm sự từ nhỏ đến lớn cứ nơm nớp sợ hãi bị Cố Lẫm Xuyên đuổi việc. Thẩm Bích Nhiên nghe mà nhức cả đầu, còn Glance thì nói trong tai nghe: “Vãi thật, anh ta đúng là cái đồ cuồng ngược mà.”


Thẩm Bích Nhiên để điện thoại ở chế độ im lặng, bình thản xem những video hằng ngày của Nhóc Thọt mà Jeff vừa mới gửi.


“Sáng nay tôi đã phải nhịn mãi cho đến khi ngài ấy đi mới dám khóc thành tiếng đấy.” Jeff thở dài một tiếng, nắm chặt tay thề thốt: “Cố Lẫm Xuyên là người sếp tốt nhất thế giới, tôi nhất định sẽ làm việc cho ngài ấy đến chết mới thôi!”


Thẩm Bích Nhiên thầm nghĩ, với cường độ làm việc của anh thì không chết mới lạ ấy.


Anh mỉm cười: “Chúc mừng anh, cũng chúc mừng anh ấy, hai người đúng là cặp cấp trên cấp dưới định mệnh rồi.”


Jeff hình như thực sự tin rằng mình nhận được lời chúc phúc tốt đẹp, thế là anh ta lái nốt quãng đường còn lại với gương mặt hớn hở như gió xuân.


Ngoại trừ Cố Lẫm Xuyên, buổi tiệc của Nhậm Vũ Hoa mời sáu người, Thẩm Bích Nhiên là một trong số đó. Trong năm người còn lại, anh đoán trúng ba người, đều là những người anh đã xem qua tài liệu trước đó, họ là quản lý cấp cao của các ngân hàng đầu tư nước ngoài. Hai người còn lại không cần đoán, đều là những nhà đầu tư anh từng gặp trước đây.


Sau buổi họp báo của Glance, Thẩm Bích Nhiên đã không cần phải tự giới thiệu về mình nữa. Ngay khi anh vừa lộ diện, đám đông đã tranh nhau chào hỏi xã giao trước cả khi Nhậm Vũ Hoa kịp mở lời. Nhưng Thẩm Bích Nhiên vẫn là một Thẩm Bích Nhiên ung dung đĩnh đạc như thường lệ, anh chào hỏi người chủ trì là Nhậm Vũ Hoa trước, sau đó lần lượt đáp lại mọi người. Anh vẫn tự giới thiệu danh tính, chỉ là ngắn gọn hơn trước. Anh không nhắc nhiều đến Glance, chỉ dùng những thương vụ nổi bật gần đây của các bên đầu tư để mở lời, nói năng chừng mực, chân thành mà không gượng ép. Chỉ trong vòng vài câu nói, anh đã được mọi người nhường cho vị trí khách quý thứ hai.


Thẩm Bích Nhiên cũng không câu nệ, cảm ơn hai tiếng rồi ngồi xuống, chỉ chủ động chăm sóc những người bên cạnh khi món ăn được dọn lên. Đây là một buổi tụ tập lấy quan hệ bạn học làm chủ đạo, anh được coi là người ngoài, nhưng bất kể mọi người trò chuyện về chủ đề gì, anh đều có thể tiếp lời vài câu. Mọi người cũng rất sẵn lòng nghe anh nói. Sau một bữa ăn, anh đã hoàn toàn hòa nhập vào bầu không khí.


Vị trí khách chính vẫn luôn để trống. Thẩm Bích Nhiên đoán đó là dành cho Cố Lẫm Xuyên. Quả nhiên, khi bữa tiệc sắp kết thúc, Nhậm Vũ Hoa ghé sát lại giải thích với anh: “Còn một vị nữa là sếp Cố của Quang Xâm, cậu ta bị việc công quấn thân, không chắc có đến được không. Chúng ta ăn xong rồi lát nữa chuẩn bị đi đánh bida.”


Nhậm Vũ Hoa lớn hơn Thẩm Bích Nhiên bốn tuổi, xuất thân không tính là cao nhưng tài năng cá nhân thuộc hàng hiếm có. Ngồi vào chiếc ghế Giám đốc điều hành của Mingle khi còn trẻ như vậy, nếu có thêm một gia thế hiển hách nữa thì thực sự là không ai kìm hãm nổi. Công tâm mà nói, so với những ông chủ hay thế hệ thứ hai, Thẩm Bích Nhiên thích tiếp xúc với những tinh anh có bối cảnh thuần túy này hơn. Vì vậy, khi Nhậm Vũ Hoa hỏi anh có muốn đi đánh bida cùng không, Thẩm Bích Nhiên đã sảng khoái đồng ý.


“Tôi có biết một chút, nhưng đã nhiều năm không chơi rồi.” Thẩm Bích Nhiên cười nói: “Lát nữa mong các vị nương tay cho.”


Nhậm Vũ Hoa rất biết chăm sóc người khác: “Trình độ của tôi là kém nhất, vậy lát nữa tôi sẽ đấu với cậu một ván.”


“Được.” Thẩm Bích Nhiên cười, kính một ly rượu.


Thẩm Bích Nhiên sẽ không ngây thơ đến mức tin rằng Nhậm Vũ Hoa thực sự chơi kém, nhưng bản thân anh cũng chẳng phải chỉ biết một chút. Đó chỉ là sự khiêm tốn trên bàn tiệc xã giao, giúp anh dễ dàng quan sát tình hình, dù tiến hay lùi đều có dư địa.



Nhậm Vũ Hoa vừa thấy cú khai cầu như vậy liền nhìn anh đầy ẩn ý: “Xem ra muốn lấy điểm từ tay sếp Thẩm không dễ dàng chút nào.”


Thẩm Bích Nhiên làm động tác nhường nhịn: “Sếp Nhậm cứ thử xem sao.”


Nhậm Vũ Hoa thực sự đã táo bạo thử một cú đánh mỏng bi đỏ từ khoảng cách xa, đáng tiếc là không vào, nhưng cũng không để lại một thế bóng dễ dàng cho Thẩm Bích Nhiên. Hai người giằng co qua lại, không khí căng thẳng nhưng không hề nặng nề, trái lại còn cười nói vui vẻ. Trong lúc đó, Nhậm Vũ Hoa còn nhắc đến vài câu về định giá của Glance — hiện tại các chuyên gia phân tích trong giới đầu tư đang so sánh với mức trần của vòng A, đưa ra con số 500 triệu và dự đoán vòng này sẽ nhượng lại từ 30% đến 45% cổ phần. Nhậm Vũ Hoa đưa ra một nhận xét mang tính dò xét: “Tôi thấy giá trị của ông chủ Thẩm còn xa mới dừng lại ở đó, nhưng cái tỉ lệ nhượng lại mà họ đoán mò thì có vẻ cũng không chênh lệch mấy.”


Thẩm Bích Nhiên cười: “Tôi lại thấy ngược lại, định giá 500 triệu là vừa tầm, nhưng tỉ lệ nhượng lại thì đang bị đánh giá quá cao. Giá trị dài hạn của Glance cố nhiên không chỉ dừng lại ở 500 triệu, nhưng cần phát triển từng bước một, mỗi giai đoạn đều có việc cấp bách riêng, hiện tại mới chỉ là vòng A mà thôi.”


Vừa nói, anh vừa tung một cú đánh chuẩn xác đưa viên bi đỏ ở xa vào lỗ, phá vỡ thế bế tắc.


Trong lúc Nhậm Vũ Hoa còn hơi ngẩn ra, Thẩm Bích Nhiên đã liên tiếp giải quyết hai viên bi vàng và đỏ nằm sát băng, kỹ thuật điêu luyện. Viên bi xanh lá cây tiếp theo cũng có cơ hội rất lớn, nhưng lúc này anh đột nhiên xoay người, táo bạo đổi sang chọn bi xanh dương, ngắm kỹ rồi ra cơ.


Đáng tiếc, cú đánh vào lỗ từ băng bật lại thất bại, bị phạt điểm.


“Anh xem.” Thẩm Bích Nhiên cười cười, “Người mới học đúng là không nên bước quá nhanh.”


Anh thầm nghĩ, ý tứ của mình đã được truyền đạt rõ ràng. Nhành ô liu của Mingle anh rất thích, nhưng vòng gọi vốn đầu tiên anh không chấp nhận đổi số vốn lớn lấy cổ phần cao — với một công ty công nghệ, giai đoạn khởi đầu buộc phải nắm giữ quyền kiểm soát trong tay đội ngũ nghiên cứu cốt lõi. Nếu Nhậm Vũ Hoa có hứng thú, có thể đầu tư một lượng vốn nhỏ đi kèm, hoặc lùi lại một năm, đợi nền móng của Glance vững chắc hơn rồi theo vòng B, vòng C cũng chẳng sao. Mingle cố nhiên rất mạnh thế, nhưng Glance chưa bao giờ thiếu sự chú ý của những kẻ mạnh. Anh có lựa chọn của riêng mình, và hồ sơ đầu tư của Glance chưa bao giờ là nơi để bên mua nắm quyền. Phía đầu tư không thể là người đưa ra quyết định cuối cùng, bất kể là ai cũng không được, người có thể làm chủ Thẩm Bích Nhiên chỉ có chính anh.


Nhậm Vũ Hoa hiểu ý, mỉm cười gật đầu, nâng một ly rượu từ bên cạnh kính Thẩm Bích Nhiên. Hai người chạm ly, sau đó Nhậm Vũ Hoa nhận lấy ân tình ấy, lần lượt đánh vào viên bi xanh lá và một viên bi đỏ. Bản chất của Snooker là tạo ra chướng ngại cho đối phương, khi Nhậm Vũ Hoa thu cơ, thế bóng để lại cho Thẩm Bích Nhiên rất khó giải, chỉ có thể đánh bi hồng, nhưng vật cản lại quá nhiều, chỉ cần sơ sảy một chút là bị phạt điểm.


Nhìn bề ngoài, để lại thế bóng như vậy có chút lấn lướt, nhưng thực tế thì ngược lại, đó là Nhậm Vũ Hoa đã chấp nhận tư thế cao ngạo của Thẩm Bích Nhiên, nói với anh rằng “Tôi không bận tâm”. Thẩm Bích Nhiên lĩnh hội được, tự nhiên sẽ hết sức chăm chú để đánh cú này.


Lúc này mọi người đều đang dõi theo thế bóng khó giải ấy. Tại một góc phòng, Cố Lẫm Xuyên cũng đang im lặng quan sát cuộc chiến.


Thực ra hắn đã vào được một lúc rồi, dù cố ý không để người khác thông báo, nhưng rơi vào cảnh chẳng ai đoái hoài thì cũng phải nói là nhờ phúc của Thẩm Bích Nhiên — bởi vì tất cả mọi người đều đang dán mắt vào quả bóng, và tất cả mọi người cũng đều đang dán mắt vào Thẩm Bích Nhiên. Lúc hắn bước vào, Thẩm Bích Nhiên đang mỉm cười chạm ly với Nhậm Vũ Hoa, sau đó vừa dùng phấn lơ nhẹ nhàng thoa lên đầu cơ, vừa nheo mắt quan sát thế bóng trên bàn.


Nụ cười ấy ung dung làm sao, khí thế ấy nắm chắc phần thắng làm sao, còn ai có thể chia sẻ ánh nhìn cho người khác được nữa? Ngay cả Thiên vương lão tử có vào đây cũng chỉ có thể đứng sang một bên mà đợi.


Có những người từ khi sinh ra đã định sẵn là phải đứng ở nơi các ánh nhìn giao hội, bất kể địa vị cao hay thấp, họ đều nhận được muôn vàn sự ưu ái và kỳ vọng, và Thẩm Bích Nhiên chính là kiểu người như vậy.


Cố Lẫm Xuyên cảm thấy mình có lẽ điên rồi, khi lại đi ganh tị với viên bi hồng kia vì nó được Thẩm Bích Nhiên kiên định chú ý, khiến anh phải vắt óc tìm mọi cách để đánh trúng nó.


Thẩm Bích Nhiên cuối cùng cũng chọn xong đường bóng. Vị trí đánh rất khó, anh phải cúi người xuống từ phía bên phải bàn bida, nằm bò lên mặt bàn, chân phải trụ trên mặt đất, chân trái co lên lơ lửng giữa không trung. Biên độ động tác quá lớn khiến cơ thể hoàn toàn dán chặt vào thành bàn, chiếc quần tây cũng căng khít, đường nét hông và chân được khắc họa tỉ mỉ, phô bày không sót chút gì.


Thần sắc Thẩm Bích Nhiên tập trung cao độ, ngay cả hơi thở cũng rất nhẹ, giống như một chú mèo nhỏ sau khi nhắm chuẩn con mồi liền hạ thấp lưng, vểnh mông, sẵn sàng bộc phát. Ánh mắt anh thâm trầm hơn thường lệ, có lẽ đồng tử cũng đã giãn ra. Nếu anh có râu, e rằng lúc này chúng cũng đang căng lên hết mức.


Một cú đánh rất tuyệt vời, rất khơi gợi sự kỳ vọng.


Nhưng thật đáng tiếc, Cố Lẫm Xuyên không thể để mặc anh tiếp tục đánh bóng như thế này được nữa.


Mặc dù đây là buổi tụ tập của những người quen, những người có mặt đều đã được sàng lọc kỹ lưỡng về cả thân thế lẫn nhân phẩm, nhưng Cố Lẫm Xuyên cảm thấy, sự thử thách mà nhân tính có thể chịu đựng được là có giới hạn. Thẩm Bích Nhiên có lẽ không biết sức hút của mình lúc này khiến người ta phát cuồng đến nhường nào, nhưng người ngoài cuộc thì thấy rõ.


Thế là cuối cùng hắn cũng bước tới, lách qua đám đông, đi đến bên cạnh Thẩm Bích Nhiên.


“Sếp Thẩm.”


Hắn gọi giật Thẩm Bích Nhiên lại, đồng thời cũng tự nhiên dùng thân hình của mình che chắn tầm mắt của những người khác.



Thẩm Bích Nhiên đang nín thở tập trung bỗng chốc bị cắt ngang, anh vẫn giữ nguyên tư thế không nhúc nhích, chỉ quay đầu rồi ngước lên nhìn đối phương.


Mặc dù Thẩm Bích Nhiên sau khi trưởng thành luôn kín kẽ không kẽ hở, nhưng có lẽ do khoảng cách quá gần, hoặc cũng có thể dạo gần đây anh đã có chút lỏng lẻo, nên Cố Lẫm Xuyên đã bắt trọn được một tia phẫn nộ thoáng qua trong đôi mắt ấy.


Cố Lẫm Xuyên mỉm cười, đầy vẻ hối lỗi nói: “Quấy rầy cậu rồi. Vì tôi đến muộn nên cứ phạt tôi phải giải ván bóng khó nhằn này đi.”


Thẩm Bích Nhiên đứng dậy rời khỏi bàn, Cố Lẫm Xuyên không nhận lấy cây cơ từ tay nhân viên phục vụ mà lại đưa tay về phía Thẩm Bích Nhiên mượn chính cây cơ của anh, vừa quan sát thế bóng vừa chào hỏi bạn bè.


“Lẫm Xuyên, quen biết sao?” Nhậm Vũ Hoa hỏi.


Cố Lẫm Xuyên cười cười, đáp khẽ một tiếng: “Ừm.”


Hắn càng “ừm” tùy tiện bao nhiêu thì trái lại càng khiến mối quan hệ giữa hắn và Thẩm Bích Nhiên trông có vẻ thân thiết bấy nhiêu. Những mánh khóe nhỏ nhặt trên thương trường này đương nhiên không thoát khỏi mắt Thẩm Bích Nhiên, anh nhìn Cố Lẫm Xuyên: “Sếp Cố có chắc là đánh vào không?”


“Khó nói lắm.” Cố Lẫm Xuyên trả lời rất thẳng thắn, “Hôm nay là lần đầu tiên Sếp Thẩm nể mặt cùng mọi người ra ngoài chơi, tôi không nên đến muộn. Thế này đi, tôi sẽ cố gắng đánh vào quả này để chuộc lỗi với sếp Thẩm, nếu thực sự không vào…” Hắn khựng lại một chút, dùng ánh mắt ra hiệu cho Nhậm Vũ Hoa, “Nếu không vào, nửa trận sau tôi sẽ thay ca cho Vũ Hoa để sếp Thẩm trút giận.”


Mọi người nhao nhao tán thành, hứng thú xem náo nhiệt càng tăng cao. Thẩm Bích Nhiên nhướng mày không nói gì, nghiêng người nhường chỗ cho Cố Lẫm Xuyên.


Cố Lẫm Xuyên cúi người xuống, gần như bao phủ hoàn toàn vị trí mà Thẩm Bích Nhiên vừa nằm lúc nãy. Hắn không tính toán quá nhiều về đường bóng, lập tức ra cơ rồi đứng dậy. Chỉ nghe một tiếng “bốp” trầm đục, bi cái va vào bi chướng ngại, giải bóng thất bại.


Thẩm Bích Nhiên không cảm xúc nhìn chằm chằm hắn, Cố Lẫm Xuyên chủ động nâng một ly rượu, hạ thấp tư thế chạm nhẹ vào chiếc ly đặt bên tay Thẩm Bích Nhiên rồi tự mình uống cạn.


“Làm sếp Thẩm bị trừ điểm rồi, đừng giận nhé.” Hắn thấp giọng nói, “Nửa trận sau tôi đánh cùng cậu.”


Thế là bên bàn bida tạm thời thay người, Cố Lẫm Xuyên tiếp quản vị trí của Nhậm Vũ Hoa.


Những người đứng xem đương nhiên rất mong chờ. Bạn cũ xa cách nhiều năm, đã rất khó có cơ hội được xem Cố Lẫm Xuyên đánh bóng. Mà phong cách chơi bóng của Thẩm Bích Nhiên dường như cũng có sự thay đổi tinh tế — nửa trận đầu anh đánh rất kiềm chế, mọi sự sắc bén đều được che đậy bởi vẻ nhu hòa. Nhưng lúc này thì không, Thẩm Bích Nhiên ra chiêu nào cũng đầy tính tiến công, đường bóng nào cũng lắt léo, ghi điểm liên tiếp không hề nương tay. Ngay cả khi gặp thế bóng khó buộc phải nhường lượt, anh cũng để lại cho Cố Lẫm Xuyên một cục diện không tìm thấy lối thoát.


Có vài lượt, Cố Lẫm Xuyên nhìn bàn bóng mà bật cười, rồi lại nhìn Thẩm Bích Nhiên, suýt chút nữa là hỏi thẳng “em để thế này thì tôi đánh kiểu gì?”. Ánh mắt Thẩm Bích Nhiên đáp trả không hề nhượng bộ, trong mắt người đứng xem, thậm chí còn có chút hung dữ.


Mọi người không đoán nổi hai người này rốt cuộc có thâm giao thế nào, chỉ thấy rõ Cố Lẫm Xuyên đang rất thả lỏng, vì hắn đã cười rất nhiều lần, còn tự rót rượu uống mấy vòng như để giải vây cho chính mình. Thẩm Bích Nhiên tung chiêu sắc lẹm và liên tục, Cố Lẫm Xuyên tập trung cao độ để đối phó, cũng thực hiện được hai cú đánh kỹ thuật cao tâng bóng né vật cản cực kỳ mãn nhãn. Nhưng cuối cùng, Thẩm Bích Nhiên vẫn chớp được thời cơ, đánh mỏng đưa viên bi đen vào lỗ, ấn định chiến thắng.


Ván đấu quá xuất sắc, mọi người đồng loạt vỗ tay, có người chúc mừng Thẩm Bích Nhiên, cũng có người trêu chọc Cố Lẫm Xuyên kỹ thuật không bằng người. Cố Lẫm Xuyên chỉ cười không nói, hắn nhìn Thẩm Bích Nhiên, tùy ý cầm cây cơ mà anh vừa gác sang một bên lên nghịch trong tay.


Cuộc chơi tạm nghỉ, có người tiến lại bắt chuyện với Thẩm Bích Nhiên để hỏi về Glance, anh hạ thấp giọng thảo luận với họ. Lúc này Cố Lẫm Xuyên không tiến lên nữa, chỉ một mình đứng từ xa phía sau Thẩm Bích Nhiên, lặng lẽ quan sát.


Nhậm Vũ Hoa đi tới chạm ly với hắn, tán gẫu bâng quơ: “Vừa nãy ông cụ tìm cậu à?”


Cố Lẫm Xuyên “ừm” một tiếng, nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt ly xuống: “Dạo này ông cụ toàn tập kích bất ngờ.”


“Răn đe trước khi giao quyền thôi, bình thường mà.” Nhậm Vũ Hoa lấy bao thuốc ra, chợt nhớ Cố Lẫm Xuyên không thích mùi thuốc nên lại cất đi, “Tôi còn tưởng hôm nay cậu không đến chứ.”


Cố Lẫm Xuyên hơi khựng lại, dường như khẽ mỉm cười: “Không, hôm nay nhất định phải đến.”


Không chỉ phải đến, mà còn đến rất xứng đáng. Hắn lại được thấy dáng vẻ rạng rỡ nụ cười, đầy lòng tự tin của Thẩm Bích Nhiên, và còn rất may mắn được cùng Thẩm Bích Nhiên đánh nửa ván bóng.


Cố Lẫm Xuyên cảm thấy Thẩm Bích Nhiên ở nửa trận sau quả thực đã chơi rất vui. Mà việc có thể làm Thẩm Bích Nhiên vui, không nghi ngờ gì, mang lại cảm giác thành tựu hơn bất kỳ con số nào trên báo cáo tài chính.


Dẫu sao, đó cũng là vinh hạnh của hắn.


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 30: Bàn bida ‍
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...