Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 28: Quá khứ – Gương vỡ 2/2Chú chó bị bỏ rơi ‍


Mối quan hệ yêu đương này khiến Thẩm Tòng Phỉ không kịp trở tay. Xuất phát từ ý muốn bảo vệ Thẩm Bích Nhiên, ông đã không nhắc gì với nhà họ Cố, nhưng vẫn tiến hành thương lượng để lùi thời gian đón Cố Lẫm Xuyên đi thêm một tháng, cho Thẩm Bích Nhiên một khoảng thời gian đệm.


“Nhà họ Cố không đời nào để cháu đích tôn của mình thích đàn ông, mà sau chuyện của ông nội con, gia đình ta cũng không thể dung túng cho nó nữa. Hãy cố gắng chia tay một cách tự nhiên nhất có thể.” Thẩm Tòng Phỉ nói từng chữ vô cùng thận trọng, ông xoa tóc Thẩm Bích Nhiên: “Xét từ góc độ thực tế, đừng để Cố Lẫm Xuyên hận con, nhưng cũng đừng để nó luyến tiếc con nữa.”


Thẩm Bích Nhiên im lặng hồi lâu, khẽ nói: “Hai điều này không thể làm được cùng một lúc đâu, ba ơi.”


Cố Lẫm Xuyên tuy trầm ổn, nhưng thực chất lại cực kỳ thiếu cảm giác an toàn. Từ ngày đưa hắn về nhà, ngày qua ngày Thẩm Bích Nhiên luôn bám dính lấy hắn, cũng là người dẫn dắt hắn, bắt nạt hắn, nhưng cũng bảo vệ hắn. Cách họ chung sống nhìn qua có vẻ bình thường giản đơn, nhưng mỗi lời nói, mỗi hành động đều kết tinh từ tâm tư của Thẩm Bích Nhiên. Cậu luôn hy vọng Cố Lẫm Xuyên tin rằng bản thân mình được cần đến, được yêu thương.


Nội tâm của Cố Lẫm Xuyên dưới gầm cầu năm ấy là một vùng đất hoang tàn. Ngày gặp gỡ đó, Thẩm Bích Nhiên đã lén lút vùi xuống một hạt giống khô héo, rồi kiên nhẫn tưới tẩm suốt mười năm ròng rã.


Tất cả những điều này, Cố Lẫm Xuyên lòng sáng như gương. Trong mười năm ấy, hắn theo Thẩm Bích Nhiên học những ngôi trường tốt nhất, luôn đứng hạng nhất trong các kỳ thi; hắn cùng Thẩm Bích Nhiên chọn các lớp năng khiếu, rồi tự mình tìm thấy niềm đam mê với các thuật toán, cùng nhau học cưỡi ngựa, cùng nhau đánh cờ vây, sát cánh bên nhau, cùng đối phương hóa giải những ván cờ tàn… Trí tò mò của Thẩm Bích Nhiên là không có giới hạn, cậu không ngừng đưa hắn đi xem thế giới rộng lớn hơn, và Cố Lẫm Xuyên cũng chưa bao giờ làm cậu thất vọng. Hết lần này đến lần khác, hắn vươn cao nhìn xa trong thế giới ấy, rồi quay đầu lại dịu dàng kéo theo Thẩm Bích Nhiên.  


Mười năm, họ chưa từng nói rõ, nhưng tâm ý tương thông. Giống như hai chú kiến hợp sức làm việc, từng chút một, cuối cùng đã xây dựng nên lớp vỏ bảo vệ nội tâm cho Cố Lẫm Xuyên.


Thế nhưng giờ đây, phải đập tan lớp vỏ ấy của Cố Lẫm Xuyên, lật nhào thế giới của hắn, hủy hoại mười năm đã tiêu tốn toàn bộ tình yêu và sức lực của cả hai.


Không ai có thể làm được điều đó, ngoại trừ Thẩm Bích Nhiên.


Thẩm Bích Nhiên có thể nhào nặn nên Cố Lẫm Xuyên, thì cũng chỉ có cậu, mới có thể g**t ch*t Cố Lẫm Xuyên.


Tuần thứ hai Thẩm Hạc Tầm hôn mê, trong bữa tối, Cố Lẫm Xuyên cầm một tờ đơn xin nghỉ phép đến tìm Thẩm Bích Nhiên: “Tối nay để anh vào bệnh viện trông ông nội thay em, em về nhà ngủ một giấc thật ngon đi.”


Thẩm Bích Nhiên đã ở lì trong bệnh viện suốt mười ngày liên tục, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương, ánh mắt đờ đẫn. Cậu lắc đầu: “Không cần anh.”


“Nhưng em đã có quầng thâm mắt rồi kìa.”


Cố Lẫm Xuyên vươn ngón tay định v**t v* vùng da dưới mắt cậu, nhưng Thẩm Bích Nhiên lại né ra sau, một động tác giống như bản năng.


Cố Lẫm Xuyên khựng lại một nhịp: “Sao vậy?”


Thẩm Bích Nhiên cúi đầu dọn dẹp cặp sách: “Ông nội vừa mở mắt ra sẽ muốn nhìn thấy em, người khác không có tác dụng gì đâu.”


Cố Lẫm Xuyên nói: “Vậy anh đi cùng em.”


“Đừng, em còn muốn nói vài lời thì thầm với ông.”


Cố Lẫm Xuyên nhìn Thẩm Bích Nhiên lầm lũi dọn dẹp, ngay cả việc nhét nhầm bài kiểm tra của người khác vào cặp mình mà cậu cũng không hề hay biết.


“Vậy sáng mai em muốn ăn gì?”


“Anh đừng quản nữa, cũng đừng đến đón, em tự bắt xe đi.”


“Tài xế taxi lúc nhấn ga lúc phanh gấp, em dễ bị say xe.”


“Vậy thì đi xe buýt.”


“Từ bệnh viện đến trường phải chuyển mấy tuyến liền, em cứ đợi anh…”


“Cố Lẫm Xuyên, sao anh cứ lải nhải hoài vậy?” Thẩm Bích Nhiên bỗng quẳng cặp lên bàn, giọng điệu trở nên thiếu kiên nhẫn. Người ngồi phía trước ngoảnh đầu lại, lạ lẫm nhìn Thẩm Bích Nhiên đang nổi cáu với người anh thân thiết nhất của mình.


Cố Lẫm Xuyên không lên tiếng, vẫn như cũ, giúp cậu đeo cặp sách lên vai rồi bước ra ngoài. Ra khỏi tòa nhà dạy học, Thẩm Bích Nhiên nói: “Hồi nhỏ cái gì cũng là em quyết định, giờ bên nhau rồi, anh quản càng ngày càng nhiều.”


Bước chân Cố Lẫm Xuyên khựng lại, thấp giọng hỏi: “Làm em thấy phiền à?”


“Không.” Thẩm Bích Nhiên quay mặt đi chỗ khác, nhìn nửa vầng mặt trời lặn sau tòa nhà, “Chỉ thấy ngày nào cũng giằng co qua lại thế này mệt mỏi thật đấy.”


Vòng qua phía sườn tòa nhà chỗ ít người, Cố Lẫm Xuyên vươn tay ôm lấy vai cậu: “Nhiên Nhiên, ông nội sẽ tai qua nạn khỏi thôi.”


Bờ vai Thẩm Bích Nhiên không tự nhiên mà thoát khỏi tay hắn, cậu cúi đầu đá những viên đá nhỏ dưới chân: “Cố Lẫm Xuyên, ba em biết chuyện của chúng ta rồi.”


Cố Lẫm Xuyên lập tức sững sờ, đôi mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Hắn theo bản năng nắm chặt lấy tay Thẩm Bích Nhiên như muốn trấn an: “Sao chú lại biết?”


“Thì là bắt gặp thôi.” Giọng Thẩm Bích Nhiên rất thản nhiên, “Ba hỏi thì em nói thật.”


Cố Lẫm Xuyên trợn mắt phản ứng hồi lâu: “Vậy chú…”


Thẩm Bích Nhiên nhún vai, “Dù sao em cũng đã nói rõ với ông ấy rồi, hiện giờ ông ấy cũng không rảnh để tâm đến chúng ta, chỉ cần không có những hành vi thân mật nữa là được.”


Câu trả lời này quá nhẹ tênh, Cố Lẫm Xuyên cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không biết phải bắt đầu từ đâu, đờ người ra vài giây mới hỏi: “Nói rõ chuyện gì? Em đã nói thế nào?”


Thẩm Bích Nhiên còn chưa kịp trả lời thì nhận được điện thoại từ bệnh viện, cậu giật lấy cặp sách từ tay Cố Lẫm Xuyên rồi chạy biến đi.


Ngày hôm sau, Cố Lẫm Xuyên định ra trạm xe buýt đón Thẩm Bích Nhiên, nhưng khi đi ngang qua lớp của cậu thì thấy Thẩm Bích Nhiên đã ngồi sẵn ở vị trí của mình rồi.


“Em đi nhờ xe nhà Từ An Dao đến.” Thẩm Bích Nhiên giải thích, “Mẹ cậu ấy là bác sĩ ngoại trú khoa nội thần kinh, nửa năm nay đang ở Đức, có thể giúp ông nội hỏi thăm các chuyên gia bên Heidelberg.”


Cố Lẫm Xuyên nghe vậy rất phấn chấn, “Có phải là bệnh viện đại học Heidelberg có khoa nội thần kinh cực mạnh đó không?”


“Ừm.”



Cố Lẫm Xuyên lấy chai sữa dâu đã pha sẵn cho cậu ở nhà vào sáng sớm ra, “Trạng thái của ông nội hôm nay thế nào?”


Thẩm Bích Nhiên tiện tay đặt nó lên bàn, “Vẫn vậy thôi.”


Chỗ ngồi của Cố Lẫm Xuyên cạnh cửa sổ. Chiều hôm đó lớp Thẩm Bích Nhiên có tiết thể dục, Cố Lẫm Xuyên nhìn qua cửa sổ thấy cậu và Từ An Dao đang cầm phim CT chụp ảnh bên cạnh bồn hoa. Chụp xong, hai người ngồi đó trò chuyện suốt cả tiết học. Thẩm Bích Nhiên vặn mở bình giữ nhiệt, đưa sữa dâu cho Từ An Dao, còn mình thì uống chai nước ngọt cô bạn mua.


Mẹ của Từ An Dao là người Đức gốc Hoa, tiếng Trung không tốt lắm, khi bà giảng giải tình hình bệnh tật cho Thẩm Bích Nhiên cần Từ An Dao cùng nghe điện thoại để hỗ trợ phiên dịch. Những ngày sau đó, Thẩm Bích Nhiên gần như ở bên Từ An Dao từ sáng đến tối.


Đợi phía Từ An Dao xong xuôi, bên công an có tin tức, nói rằng vụ tai nạn cả hai bên đều có trách nhiệm, tài xế đã tử vong nên rất khó phán đoán là tai nạn hay do con người gây ra. Khi Thẩm Tòng Phỉ nhắc đến chuyện này với giọng điệu nặng nề, Thẩm Bích Nhiên nhớ ra trong lớp có bạn học gia đình đang làm trong ngành hình sự, có thể giúp hỏi thăm chút ít.


Người trong ngôi trường này ai cũng có gia thế riêng, người thì giúp hỏi thăm án tình, người thì giới thiệu điều dưỡng chuyên nghiệp. Thẩm Bích Nhiên bị lỡ kỳ thi SAT, có một trường trong nhóm Ivy League không kịp nộp hồ sơ, vừa hay có phụ huynh của bạn học là cựu sinh viên danh dự, đã đặc biệt viết thư giới thiệu giúp đỡ giải thích. Sau đó Thẩm Bích Nhiên mời cô bạn đó đi ăn, hai người lại cùng ăn ở nhà ăn trường vài lần. Trên đường tan học, cô bạn ấy chạy đến, đưa cho Thẩm Bích Nhiên một bức thư.


Thẩm Bích Nhiên có nhân duyên rất tốt, hễ cậu gặp khó khăn là ai cũng sẵn lòng giúp một tay. Trước đây cậu luôn quấn quýt bên Cố Lẫm Xuyên mỗi ngày, nhưng giờ đây, tai nạn của Thẩm Hạc Tầm đã đẩy mạnh cậu một cái, khiến cậu hướng về phía vòng tay thân thiện của nhiều người khác.


Suốt cả tháng mười một, Thẩm Bích Nhiên gần như không mấy khi về nhà, còn Cố Lẫm Xuyên lại chẳng bao giờ có cơ hội vào viện bầu bạn. Lòng hắn vô cùng hoảng loạn và bối rối, không hiểu tại sao mình lại bị gạt ra khỏi việc chăm sóc Thẩm Hạc Tầm. Khó khăn lắm mới có một lần được phép tới thăm, hắn nghĩ ông cụ chưa tỉnh, không ăn uống được gì nên chỉ mang theo một hộp bánh điểm tâm cho Thẩm Bích Nhiên. Thế nhưng khi đến nơi, hắn thấy trước giường bệnh của Thẩm Hạc Tầm chất đầy những giỏ hoa quả, bên trong có rất nhiều thiệp cầu nguyện do bạn học của Thẩm Bích Nhiên viết. 


Thẩm Bích Nhiên tiện tay đặt hộp bánh đó vào giữa đống hoa quả, lúc sau khi đói cũng không cố ý tìm lại, chỉ tiện tay nhặt một quả chuối đỏ. Ăn xong, cậu còn gửi một tin nhắn thoại cho người bạn tặng giỏ quả, cười nói: “Tôi còn chẳng biết là có cả chuối màu đỏ đấy, ngọt thật.”


Đối phương trả lời: “Thẩm Bích Nhiên, cậu cũng ngạc nhiên quá đà rồi đấy, mau ra khỏi cái làng họ Thẩm của cậu mà xem, thế giới bên ngoài rực rỡ lắm.”


Cố Lẫm Xuyên đứng ngoài phòng bệnh, nhìn Thẩm Bích Nhiên đang tìm niềm vui trong nỗi khổ qua ô cửa kính nhỏ, bỗng cảm thấy trái tim mình hẫng đi một nhịp.


Suốt một tháng qua hắn đã cố hết sức ngăn mình không nghĩ ngợi lung tung, nhưng ngay khoảnh khắc này, một câu nói vô tâm lại ép hắn phải đối mặt với nỗi hoảng sợ của chính mình — 


Tất cả sự ưu tú của hắn đều dẫm trên những bậc thang mà Thẩm Bích Nhiên đã bắc sẵn cho hắn, nhưng bên cạnh Thẩm Bích Nhiên lại có quá nhiều kẻ vốn dĩ đã thiên bẩm ưu việt. Hắn luôn cảm thấy tình yêu của Thẩm Bích Nhiên dành cho mình thật khó hiểu — rốt cuộc đó là yêu, hay chỉ là thói quen? Là thực sự không thể thiếu hắn, hay chỉ vì từ nhỏ đã quen nhân nhượng hắn mà chưa từng chia sẻ tầm mắt cho bất kỳ ai khác?


Cố Lẫm Xuyên gần như là trốn chạy khỏi bệnh viện, mãi đến tận trước khi đi ngủ buổi tối mới nhận được điện thoại của Thẩm Bích Nhiên.


“Người đâu rồi?”


Cố Lẫm Xuyên trầm giọng: “Anh hơi sốt nên về trước, xin lỗi.”


Nói sốt là nói dối, Cố Lẫm Xuyên muốn Thẩm Bích Nhiên quan tâm mình một chút, chỉ một câu thôi cũng được. Hắn siết chặt điện thoại, giống như một con chuột hèn mọn dưới cống rãnh, ngửa đầu nín thở chờ đợi trộm lấy một tia sáng của loài người.


“Ờ, vậy ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon.” Thẩm Bích Nhiên cúp máy.


Đúng là tự lấy đá đè chân mình.


Điện thoại đã ngắt, nhưng Cố Lẫm Xuyên vẫn cầm chiếc máy trên tay, sững sờ rất lâu. Hắn nhớ lại khi mới đến nhà họ Thẩm, hắn giúp Thẩm Bích Nhiên bóc bưu kiện, lưỡi dao vô tình cứa vào lòng bàn tay. Người làm nhà họ Thẩm không để tâm, chính hắn cũng chẳng coi là chuyện gì to tát, vậy mà Thẩm Bích Nhiên lại gào lên như thể trời sắp sập. Cậu đưa hắn đi băng bó, ngày ngày thay thuốc cho hắn, không cho hắn xách đồ, đến cả cửa xe cũng không cho hắn tự mở.   


Đến ngày thứ ba, khi Thẩm Bích Nhiên rón rén tháo băng gạc để thay thuốc, Cố Lẫm Xuyên nghiêng đầu hỏi cậu một cách nghiêm túc: “Em vẫn còn tìm thấy vết thương nằm ở đâu thật à?”


“Cố Lẫm Xuyên, anh không có dây thần kinh cảm giác đau à?” Thẩm Bích Nhiên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đầy phẫn nộ lên, “Anh có thể tự quan tâm đến bản thân mình một chút được không!”


Cố Lẫm Xuyên vốn đã quen giấu bệnh. Những năm đầu là do thói quen ăn nhờ ở đậu, những năm sau đó lại là vì mong đợi Thẩm Bích Nhiên có thể phát hiện ra. Việc Thẩm Bích Nhiên lườm hắn, hay gầm lên với hắn một câu theo kiểu hận sắt không thành thép, lại khiến hắn cảm thấy rất ngọt ngào. 


Thẩm Bích Nhiên luôn dung túng cho sự hèn mọn của hắn, điều đó khiến hắn càng thêm lấn tới, sự hèn mọn ấy bén rễ sâu sắc. Cho đến một ngày, Thẩm Bích Nhiên ngừng trao đi sự dung túng đó, chỉ còn lại một mình Cố Lẫm Xuyên đối diện với sự nực cười của chính mình.


Nói phát sốt là nói dối, nhưng hai ngày sau, Thẩm Bích Nhiên lại là người đổ bệnh trước vì kiệt sức. Cậu lên cơn sốt cao và bị Thẩm Tòng Phỉ đuổi về nhà nghỉ ngơi. Cậu ngoan ngoãn uống thuốc, uống sữa nóng rồi chui tọt vào chăn.


Cố Lẫm Xuyên đứng trước giường: “Để anh đọc sách cho em nghe, hôm nay em muốn nghe tiểu thuyết hay truyện ký?”


“Đau đầu lắm.” Thẩm Bích Nhiên lộ vẻ mệt mỏi trùm kín đầu, “Đừng đọc nữa.”


Thật kỳ lạ, rõ ràng chỉ là một tháng ít tiếp xúc hơn, và ngày nào cũng gặp mặt, nhưng Cố Lẫm Xuyên lại thấy người nằm trên giường thật xa lạ, xa lạ đến mức hắn có chút lúng túng. Rõ ràng từ nhỏ Thẩm Bích Nhiên cứ hễ bệnh là lại càng nhõng nhẽo, đòi dỗ dành, đòi ôm ấp, giờ vấn đề nằm ở đâu rồi?


Hắn buông quyển sách đã dày công chọn lựa xuống một cách vô thức: “Vậy ngủ đi, anh ôm em ngủ.”


Thẩm Bích Nhiên đột nhiên thò đầu ra khỏi chăn, nhưng chỉ thò đầu ra thôi, tay vẫn nắm chặt mép chăn.


“Anh nghĩ gì thế.” Thẩm Bích Nhiên nhíu mày, “Tối nay ba cũng ở nhà đấy.”


Cố Lẫm Xuyên không muốn bỏ qua chủ đề này thêm một lần nào nữa: “Rốt cuộc em đã nói gì với chú?”


Thẩm Bích Nhiên lại che nửa dưới khuôn mặt: “Dù sao thì ông ấy cũng tin rồi, cảm thấy hiện tại đây chưa phải là vấn đề gì quá lớn.”


“Sao có thể?” Cố Lẫm Xuyên nhíu mày, hít sâu vài nhịp, bàn tay buông thõng bên hông siết chặt rồi lại buông ra, cuối cùng vẫn hỏi thành lời.


“Thẩm Bích Nhiên, có phải em nói với chú rằng chúng ta chỉ là nhất thời hứng thú, vừa mới bên nhau không lâu không?”


Thẩm Bích Nhiên né tránh ánh nhìn, lầm bầm: “Vậy em còn có thể nói thế nào nữa, vào cái lúc nước sôi lửa bỏng này…”


“Vậy em có phải thế không? Trong lòng em thật sự nghĩ như vậy sao?” Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu, “Đừng gạt anh, em đã nói là sẽ không gạt anh mà.”


Thẩm Bích Nhiên im lặng.


Có lẽ sự im lặng chỉ kéo dài mười mấy giây, nhưng cứ mỗi một giây trôi qua, Cố Lẫm Xuyên lại cảm thấy cả người lạnh đi một bậc, cho đến khi lòng bàn chân tê dại nhói đau, như thể đang dẫm lên lớp băng dưới gầm cầu năm ấy.


Sau đó, Thẩm Bích Nhiên rũ mắt, thấp giọng nói: “Cố Lẫm Xuyên, mỗi một lần em nói thích anh, đều là xuất phát từ tận đáy lòng.”


Cố Lẫm Xuyên mỉm cười một cách vô vọng: “Nhưng hình như em chưa bao giờ nói sẽ mãi mãi thích anh, cũng chưa từng nói yêu anh.”



“Em nói danh nghĩa là quan hệ, bổn phận là nghĩa vụ, còn thích chỉ là một loại bốc đồng.” Cố Lẫm Xuyên trầm giọng: “Lúc đó em đối với anh chỉ có thích, chỉ có bốc đồng, nên chúng ta mới làm bạn trai. Nếu bốc đồng có thể trở thành lâu dài thì mới là người yêu, nếu không thể, thì chỉ có thể dừng lại đột ngột.”


Thẩm Bích Nhiên không nói gì thêm, cậu cũng không ngủ, cứ thế che nửa khuôn mặt, rũ mắt nhìn mép chăn ngẩn người. Cố Lẫm Xuyên đứng bên đầu giường hồi lâu, mãi đến khi chiếc đèn đọc sách cảm ứng tự động tắt ngóm, căn phòng chìm vào bóng tối, hắn mới rốt cuộc cử động.


Hắn cúi người, dang rộng cánh tay về phía người trên giường.


“Cho anh ôm một cái nhé.”


Thẩm Bích Nhiên không từ chối. Vài giây sau, Cố Lẫm Xuyên ôm cậu một cái qua lớp chăn, vò tóc cậu hai cái như hồi nhỏ: “Ngủ cho ngon đi, sáng mai đầu sẽ không đau nữa đâu.”


Cố Lẫm Xuyên cẩn thận đắp lại góc chăn cho cậu, xoay người đi ra đến cửa rồi lại ngoảnh đầu nhìn lại.


“Thẩm Bích Nhiên, thực ra, có phải em thấy anh rất vô dụng không?”


Thẩm Bích Nhiên vùi đầu trong chăn, phát ra một âm thanh nhỏ xíu, mang theo chút nghi hoặc.


“Từ lúc ông nội gặp chuyện đến nay, tất cả mọi người đều có thể giúp em, chỉ có anh là luôn không giúp được gì, ngược lại còn giống như một kẻ gây thêm rắc rối.” Cố Lẫm Xuyên khựng lại một chút, “Hồi nhỏ em không gặp phải khó khăn gì, nên anh thế nào cũng được. Nhưng bây giờ em đang rất tuyệt vọng, e cần sự giúp đỡ của người khác, và rồi sự bất tài của anh bỗng trở nên chí mạng.”


Thẩm Bích Nhiên lại im lặng. Cố Lẫm Xuyên quay đầu nhìn cậu, chỉ thấy cậu như đang thất thần, hàng mi dài rủ xuống che đi đôi mắt xinh đẹp ấy.


Thực ra hắn biết đôi mắt ấy lúc này trông như thế nào. Hồi nhỏ mỗi khi Thẩm Bích Nhiên trốn tránh sự dạy dỗ của Thẩm Tòng Phỉ, cậu đều có dáng vẻ này.


Cố Lẫm Xuyên cảm thấy mình hỏi như vậy sẽ rất thiếu dịu dàng, nhưng hắn vẫn truy hỏi: “Tại sao không nói gì?”


“…”


“Anh nhớ có một khoảng thời gian em rất thích George Bernard Shaw.” Cố Lẫm Xuyên thì thầm: “Anh từng đọc cho em nghe một câu của ông ấy, anh cũng ấn tượng rất sâu sắc.”


Câu nói đó là: Im lặng là cách hoàn hảo nhất để biểu đạt sự khinh miệt.


Cố Lẫm Xuyên không nói ra khỏi miệng, nhưng cả hắn và Thẩm Bích Nhiên đều tự hiểu rõ đó là câu nào.


Cố Lẫm Xuyên đứng chôn chân ở cửa không nhúc nhích, giống như nếu không đợi được một lời của Thẩm Bích Nhiên thì hắn nhất quyết không đi. Rất lâu sau, Thẩm Bích Nhiên cuối cùng cũng mở miệng, giọng cậu rất phẳng, gần như lạnh nhạt — “Anh còn nhớ cái cảnh tượng mà anh đã giả định khi em hỏi anh rằng tình yêu thường vì điều gì mà biến mất không?”


Tim Cố Lẫm Xuyên đột ngột chìm xuống, một cơn đau dữ dội lan tỏa khắp cơ thể, hắn không cần nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào nữa.


Thẩm Bích Nhiên tiếp tục: “Vụ tai nạn của ông nội giống như đột ngột kéo em ra khỏi thế giới vốn có, mọi thứ xảy ra quá nhanh, đến khi em ngoảnh đầu lại, trái lại cảm thấy cuộc sống trước kia như thể kiếp trước vậy, em…”


“Cho nên, ý của em là, em chỉ thấy anh tốt khi ở trong cuộc sống cũ thôi.” Cố Lẫm Xuyên khẽ khàng tiếp lời.


Căn phòng tĩnh lặng như thể đã trôi qua cả một thế kỷ.


“Cố Lẫm Xuyên, xin lỗi.” Thẩm Bích Nhiên lẩm bẩm bằng giọng gió.


“Không sao.”


Thẩm Bích Nhiên nhìn trừng trừng vào không khí trong phòng, đôi mắt không chút thần sắc: “Em không muốn lừa anh.”


“Anh biết.” Ngữ điệu của Cố Lẫm Xuyên vẫn ôn hòa như cũ, hắn khựng lại một chút, rồi lại hỏi: “Vậy em có thể nói thẳng cho anh biết, có phải thực sự đã không còn thích anh đến vậy nữa rồi không?”


Trong lúc chờ đợi, Cố Lẫm Xuyên cảm thấy mình đang xem một vở kịch câm dài đằng đẵng, hai diễn viên đứng ở vị trí của riêng mình để đối đầu, lặng lẽ đợi động tác tiếp theo của đối phương.


Giọng Thẩm Bích Nhiên hơi khàn: “Nếu em nói là đúng, thì sẽ thế nào?”


—— Thế là, chờ được một bên nổ súng.


Viên đạn xuyên thấu cơ thể không một tiếng động, máu hoa bắn tung tóe.


Thẩm Bích Nhiên: “Sinh nhật tuổi mười bảy, em không nên tùy hứng. Nếu chúng ta chưa từng ở bên nhau thì tốt rồi.”


Chân mày Cố Lẫm Xuyên run rẩy không kiểm soát được, hắn đứng sững trên mặt đất, đến cả ngón chân cũng gồng chặt, nhưng ngữ điệu vẫn rất nhẹ: “Cũng không sao cả, em nói cho anh biết, là được rồi.”  


“Xin lỗi, xin lỗi…”


Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng Thẩm Bích Nhiên nghe chừng còn buồn hơn cả hắn. Cậu co rụt trong chăn, chỉ để lộ nửa khuôn mặt phía trên. Căn phòng rất tối, nhưng dù vậy, chỉ dựa vào vài tia sáng yếu ớt hắt vào từ phía cửa, Cố Lẫm Xuyên vẫn thấy hốc mắt cậu nhanh chóng lan tràn sắc đỏ, thấy nước mắt cậu đong đầy nơi rèm mi, và thấy lồng ngực giấu dưới lớp chăn đang phập phồng run rẩy một cách dữ dội trong thinh lặng.


“Đừng không vui.” Đầu óc Cố Lẫm Xuyên đã ngừng hoạt động, hắn chỉ đang nói theo bản năng. Hắn rất muốn bước tới ôm lấy Thẩm Bích Nhiên, nói với cậu rằng nếu ở bên nhau khiến cậu không vui thì chúng ta không ở bên nhau nữa, nhưng nếu chia tay khiến cậu không vui, cũng có thể không chia tay. Chúng ta có thể tồn tại dưới bất kỳ trạng thái nào, chỉ cần cậu muốn, chỉ cần cậu hạnh phúc.


“Thẩm Bích Nhiên.” Hắn nhả từng chữ đầy kiên định, “Thực ra anh chỉ là một con chó em nhặt về nhà thôi. Em thích anh, anh là bạn trai em, em không thích nữa, anh quay lại làm con chó của em. Dù thế nào đi nữa, anh đều thấy mãn nguyện.”


Thật vậy sao? Cố Lẫm Xuyên tự hỏi lòng mình, mày thực sự mãn nguyện sao?


Hắn siết chặt nắm đấm, dùng lực dập tắt đi những si vọng cuồng si của chính mình.


Thẩm Bích Nhiên nhìn vào hư không cười khổ một cái, lẩm bẩm như tự nói với chính mình: “Nhưng chúng ta thật sự có thể quay lại sao?”


“Có thể.”


“Sẽ rất gượng gạo đúng không?”


“Anh sẽ không vượt quá giới hạn nữa, em không cần phải thấy gượng gạo.”



“Nhưng trong lòng luôn có một cái dằm…”


“Từ lúc tỏ tình đến nay cũng chỉ mới hơn bốn tháng, mà quan hệ trước kia của chúng ta đã mười năm rồi, cho dù chỉ dựa vào quán tính, cũng có thể quay lại được.”


“Em vẫn thấy rất khó…”


“Anh nói là có thể!”


Đây là lần đầu tiên Cố Lẫm Xuyên lớn tiếng với Thẩm Bích Nhiên.


Chính hắn cũng bị tiếng quát của mình làm cho hoảng hốt, lập tức xoay người trở về gác mái. Cả đêm đó, đầu óc hắn trống rỗng nhìn trừng trừng lên trần nhà, cố tình phớt lờ việc Thẩm Bích Nhiên không còn thích mình nữa, chỉ mải miết nghĩ xem ngày mai phải xin lỗi Thẩm Bích Nhiên như thế nào.


Thế nhưng sáng sớm hôm sau Thẩm Bích Nhiên đã đến bệnh viện, những ngày tiếp theo, ngay cả ở trường cũng không tìm thấy bóng dáng cậu đâu. Cố Lẫm Xuyên nhận ra Thẩm Bích Nhiên đang trốn tránh mình. Tim hắn rất đau, nhưng hắn vẫn nghĩ rằng, Thẩm Bích Nhiên muốn trốn chạy là điều hợp tình hợp lý, hắn nên nói được làm được, không làm phiền và cũng không ép buộc cậu.


Có lẽ Thẩm Bích Nhiên muốn vượt qua giai đoạn nguội lạnh này một cách không đau đớn, đợi khi cậu điều chỉnh xong, cả hai sẽ trực tiếp quay lại cách chung sống như trước kia, như vậy cũng xem là một cái kết tốt nhất cho hiện tại.


Cố Lẫm Xuyên cảm thấy trái tim mình như đang nứt toác ra từng phút từng giây, cứ mỗi khi nó nứt ra, hắn lại thô bạo ép nó khép lại, rồi nứt ra, lại khép lại. Hắn cấm bản thân nảy sinh vọng tưởng, lặp đi lặp lại việc tự nhủ rằng dù có lùi về vạch xuất phát thì cũng nên cảm thấy mãn nguyện rồi.


Thế nhưng một tuần sau, Thẩm Tòng Phỉ bỗng nhiên tìm Cố Lẫm Xuyên, dùng ngữ điệu gần như hời hợt để nói về chuyện nhà họ Cố.


“Chú sẽ nhường lại quyền nuôi dưỡng.” Thẩm Tòng Phỉ mỉm cười với hắn, nụ cười ấy mang ý vị phức tạp, nhưng vẫn chân thành như cũ.


“Lẫm Xuyên, chúc mừng con. Sự đời xoay chuyển, chú không thể khẳng định chắc chắn là con đã khổ tận cam lai hay chưa, nhưng dẫu sao từ nay về sau trời cao biển rộng, cuộc đời con giờ đây mới thực sự bắt đầu.”


Thẩm Tòng Phỉ lại giới thiệu thêm vài câu về tình hình nhà họ Cố. Những gì ông biết rất hữu hạn, thậm chí không nói chính xác được thân phận và họ tên của đối phương, nhưng ông vẫn dặn dò cực kỳ chi tiết, đem tất cả những phong cách làm việc, quan hệ giữa các thành viên mà ông tìm hiểu được qua vài lần tiếp xúc, tỉ mỉ kể hết cho Cố Lẫm Xuyên, hy vọng hắn trở về gia tộc to lớn ấy sẽ được mọi sự thuận lợi.


Nhưng Cố Lẫm Xuyên hoàn toàn không nghe lọt tai, trong đầu hắn chỉ quanh quẩn mấy chữ “nhường lại quyền nuôi dưỡng”.


Cuối cùng hắn chỉ hỏi duy nhất một câu: “Thẩm Bích Nhiên nói sao ạ?”


Thẩm Tòng Phỉ khựng lại, mỉm cười: “Chú cũng đã nói với nó rồi, nó vẫn chưa kịp chúc mừng con sao?”


Cố Lẫm Xuyên chạy đến bệnh viện trong trạng thái mê muội, trực tiếp lôi Thẩm Bích Nhiên từ phòng bệnh của Thẩm Hạc Tầm ra ngoài.


“Ý gì đây? Thẩm Bích Nhiên?” Cả người Cố Lẫm Xuyên run lẩy bẩy, dùng lực siết chặt vai Thẩm Bích Nhiên, “Chẳng phải nói là lùi về vạch xuất phát sao, giờ đến làm một con chó em cũng không cho anh làm nữa à?”


Thẩm Bích Nhiên bị hắn bóp đau đến nhíu mày, nhìn hắn hồi lâu mới nói: “Chó gì mà chó, thân phận của anh giờ đã khác rồi, sao còn nói những lời tự khinh tự rẻ mình như thế.”


Cố Lẫm Xuyên buông cậu ra, siết chặt nắm đấm: “Anh khác ở chỗ nào? Thẩm Bích Nhiên, em nói cho anh biết, anh của ngày hôm nay và anh của ngày hôm qua có gì khác nhau!”


“Ba tôi nói điều kiện gia đình anh đặc biệt tốt, tốt đến mức vượt xa nhận thức của mọi người, anh sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.”


Thẩm Bích Nhiên đăm đăm nhìn hắn, rõ ràng là trả lời không đúng vào câu hỏi, nhưng lại vô cùng bình thản và kiên định.


“Cố Lẫm Xuyên, thực ra nhà họ Cố tốt hay xấu đều không quan trọng, việc anh ở lại hay rời khỏi nhà họ Thẩm cũng không quan trọng.” Thẩm Bích Nhiên chậm rãi nói từng chữ: “Anh chắc chắn, chắc chắn sẽ có một cuộc đời rất tốt đẹp, bởi vì đó vốn dĩ là điều anh xứng đáng được nhận. Anh xứng đáng với sự an toàn, niềm vui và tự do đó, nó không phụ thuộc vào bất kỳ ngoại vật nào, anh hiểu không?”


“Anh chỉ hiểu ý em là muốn anh đi.” Cố Lẫm Xuyên tuyệt vọng nhìn cậu.


Thẩm Bích Nhiên im lặng hồi lâu, “Không đi lẽ nào sẽ tốt hơn sao? Hiện tại mỗi ngày chúng ta ở chung với nhau đều rất gượng gạo, anh không cảm thấy thế à?”


Cố Lẫm Xuyên cười giễu cợt: “Hiện tại mỗi ngày chúng ta có cái gọi là ở chung sao? Thẩm Bích Nhiên, lần cuối cùng em nói chuyện với anh là ngày nào?”


“……”


“Cho nên, việc anh rời khỏi nhà họ Thẩm thực ra đã khiến em thở phào nhẹ nhõm, có đúng không?”


“……”


Cố Lẫm Xuyên đứng cách Thẩm Bích Nhiên hai bước chân. Nếu sự vô vọng có âm thanh, hắn đã nghe thấy tiếng gân cốt mình đứt đoạn, xương thịt tan chảy. Hắn nhìn Thẩm Bích Nhiên đăm đăm, một lúc lâu sau, cuối cùng không thể chịu đựng thêm được nữa, hắn vươn tay ôm chặt lấy Thẩm Bích Nhiên vào lòng.


Thẩm Bích Nhiên gầy quá, gầy hơn cả những gì hắn nhìn thấy. Lần cuối cùng hắn ôm cậu mạnh mẽ thế này là ngày Thẩm Hạc Tầm gặp tai nạn, khi đó cậu vẫn chưa gầy đến mức làm đau lồng ngực người khác như bây giờ.


“Nhiên Nhiên.” Đôi mắt Cố Lẫm Xuyên đỏ ngầu, giọng nói run rẩy, “Rốt cuộc là làm sao vậy? Một tháng qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có thể nói cho anh biết không, em đừng đối xử với anh như thế này, anh đau lắm, thực sự rất đau…”


Thẩm Bích Nhiên chết lặng trong vòng tay hắn. Hắn ôm càng chặt bao nhiêu, Thẩm Bích Nhiên càng cứng đờ bấy nhiêu.


Cố Lẫm Xuyên chợt nghĩ ra điều gì đó, trong chớp mắt như vớ được một cọng rơm cứu mạng: “Có phải đây là yêu cầu của gia đình anh không? Họ bắt em phải đoạn tuyệt với anh, đúng không?”


Thẩm Bích Nhiên cuối cùng cũng dời ánh mắt vô hồn về phía hắn, gỡ tay hắn ra, bình thản quan sát hắn một hồi lâu rồi khẽ cười nhạt một tiếng.


Lần đầu tiên Cố Lẫm Xuyên nhìn thấy sự chế nhạo lạnh thấu xương trên khuôn mặt này.


“Gia đình anh căn bản không biết gì về mối quan hệ này của chúng ta. Nó đã kết thúc rồi, không cần thiết phải gây thêm rắc rối nữa.”


Thẩm Bích Nhiên hỏi: “Nhưng họ có nói với anh tại sao ông nội em lại bị tai nạn xe hơi không?”


Một câu nói chấn động tâm can.


Về những suy đoán quanh vụ tai nạn của Thẩm Hạc Tầm, lời giải thích sau đó của Thẩm Bích Nhiên tuy chỉ có vài câu ngắn ngủi, nhưng một lần nữa khiến thế giới của Cố Lẫm Xuyên sụp đổ tan tành.


Hắn đã không còn đủ sức để tiêu hóa những sự thật phi lý ấy, thậm chí đến cả sức lực để cảm thấy tội lỗi cũng bị rút cạn. Hắn chỉ đỏ hoe mắt hỏi: “Vậy em biết tất cả chuyện này từ bao giờ?”



“…”


“Em biết từ lâu rồi. Cho nên suốt thời gian qua, đối với anh không hoàn toàn là sự bốc đồng phai nhạt, mà còn có cả sự hận thù thực sự, đúng không?”


Thẩm Bích Nhiên không trả lời. Cậu nhìn chằm chằm vào bức tường hồi lâu mới quay đầu lại, khẽ nói: “Cố Lẫm Xuyên, em quả thực rất thích anh, từ nhỏ đã rất thích anh rồi. Nhưng tất cả những điều đó đều phải dựa trên một cuộc sống an toàn và bình yên. Lần này là ông nội, lần sau liệu có phải là ba, là mẹ, hay là chính em không? Em biết đó không phải lỗi của anh, nhưng nỗi sợ hãi quá lớn, nó đã hoàn toàn đánh sập tình cảm em dành cho anh. Hơn nữa, ngoài anh ra, em còn có nhiều lựa chọn khác, những lựa chọn khiến em không cần phải lo lắng cho sự an nguy của gia đình mình, cho nên…”


Cố Lẫm Xuyên run rẩy xoay người: “Anh hiểu rồi, đừng nói nữa.”


“Sự bốc đồng đã không thể trở thành tình yêu, xin lỗi.” Thẩm Bích Nhiên nói từ phía sau: “Anh sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.”


Cố Lẫm Xuyên cười khẩy một tiếng, nước mắt rơi xuống.


Con người ta khi vứt bỏ con chó của mình cũng thường nói như vậy — Chủ mới sẽ đối xử với mày tốt hơn, mày phải hạnh phúc nhé. Họ sẽ không ngừng lặp đi lặp lại câu nói đó, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến lời hứa khi mới đưa nó về nhà, sau này hãy theo tao mãi nhé.


Trong cơn mê muội, hắn nhớ lại mười năm trước, cái ngày hắn tỉnh dậy trên căn gác mái nhà họ Thẩm. Lúc đó hắn đã hạ sốt, được ăn no, nằm trên giường và nghĩ rằng con chó hoang tàn phế như mình thế mà lại được cứu.


Mười năm trôi qua trong chớp mắt, tựa như cả một đời người. Hắn cứ ngỡ mình đã đi được rất xa, nhưng cuối cùng ngẩng đầu lên, hắn vẫn quay về vạch xuất phát.


Cố Lẫm Xuyên trở về thì lên cơn sốt cao, hôn mê đến tận ngày hôm sau. Khi tỉnh lại, Thẩm Bích Nhiên đang ngồi bên giường, tay cầm vài mảnh giấy vụn bị xé nát, trông giống như một bản vẽ phác thảo.


“Cái gì vậy?”


“Không có gì.”


Cố Lẫm Xuyên suy nghĩ một chút: “Là bản thiết kế chiếc đồng hồ vốn định tặng anh phải không?”


Thẩm Bích Nhiên đứng dậy: “Chiều nay nhà họ Cố sẽ đến đón anh.” Cậu khựng lại, dường như cuối cùng cũng có chút không nỡ, nói thêm: “Nếu anh thấy mệt quá thì có thể dời lại một ngày rồi đi, em sẽ đi nói với ba.”


Cố Lẫm Xuyên gần như muốn cười lạnh. Thẩm Bích Nhiên đưa tay định sờ trán hắn, nhưng hắn đã nghiêng đầu né tránh.


“Không cần đâu, hôm nay anh sẽ đi luôn.”


Nhưng hắn vẫn chưa đi được. Cơn giận và nỗi đau công tâm khiến hắn ngất lịm đi lần nữa, mãi tới tận chiều ngày hôm sau mới có thể gượng dậy bước xuống đất.


Chạng vạng hôm đó, Cố Lẫm Xuyên không thu dọn bất cứ thứ gì. Cơn sốt vừa dứt, hắn đã nhận được thông báo phải đi ngay. Hắn ra đi với hai bàn tay trắng, đầu óc choáng váng, bước lên chiếc xe sang trọng nhưng đầy xa lạ trong trạng thái mê muội.


Trước khi đi, Cố Lẫm Xuyên hỏi lại một lần nữa, liệu món quà sinh nhật của hắn có còn được tính không. Thẩm Bích Nhiên lắc đầu, nói tiền đã tiêu vào việc khác rồi.


“Em có bao giờ hối hận vì đã nhặt anh về không?”


Ánh mắt Thẩm Bích Nhiên đờ đẫn không một gợn sóng, không trả lời.


Cuối cùng, Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu, khẽ khàng nói: “Nếu đã quyết định cắt đứt thì đừng buồn, cũng đừng cảm thấy gánh nặng.”


“Những gì Thẩm Bích Nhiên muốn đều sẽ có được, những gì muốn giữ đều sẽ không mất đi, và những gì muốn vứt bỏ cũng sẽ không bao giờ quay lại làm phiền em nữa.”


“Xin lỗi, vì đã làm hại ông nội em.”


Khi chiếc xe lăn bánh, hắn thấy Thẩm Bích Nhiên đứng lặng yên tại chỗ với khuôn mặt không cảm xúc. Trong đôi mắt ấy không có gì cả, không có niềm vui, cũng chẳng có nỗi buồn, không vương vấn, mà cũng không hề thấy sự giải thoát. Hắn chợt cảm thấy tất cả những điều này chẳng qua chỉ là một giấc mộng hư ảo. Hắn đã mơ suốt mười năm, giờ tỉnh mộng, cũng chẳng biết hiện thực rốt cuộc là thứ gì.


Điều duy nhất chắc chắn là, cuộc đời hắn cứ thay phiên bị người ta ruồng bỏ. Dẫu đã từng thực sự tin rằng mình sẽ không bao giờ lặp lại vết xe đổ, nhưng cuối cùng, hắn vẫn chỉ là một con chó bị bỏ rơi. 


Sau khi chiếc xe Lincoln khuất khỏi tầm mắt, Thẩm Bích Nhiên quay trở lại vào nhà. Cậu vẫn bình tĩnh, bình tĩnh đến mức cha mẹ cũng không dám lên tiếng bắt chuyện. Cậu lẳng lặng bước lên gác mái, vào phòng Cố Lẫm Xuyên rồi chốt cửa lại.


Chăn của Cố Lẫm Xuyên vẫn chưa gấp, còn in hằn hình dáng của một cơ thể. Trên gối vẫn còn vệt ẩm ướt — suốt hai ngày hai đêm qua, mồ hôi của người phát sốt và nước mắt của người túc trực bên cạnh đã hòa lẫn vào nhau, khô lại thành những vết loang lổ khó lòng tách rời.


Thẩm Bích Nhiên chui tọt vào trong chăn, để hơi ấm còn sót lại của Cố Lẫm Xuyên bao bọc lấy mình. Cậu từ dưới gối mò ra bản thiết kế đồng hồ đã bị xé nát rồi dán lại, lật ra mặt sau, dùng một cuốn sách làm điểm tựa, bắt đầu đặt bút viết một cách dịu dàng nhưng kiên định. Cậu nhẹ nhàng viết xuống một lá thư vĩnh viễn không bao giờ được gửi đi.


Cố Lẫm Xuyên:


Anh từng đọc cho em nghe về George Bernard Shaw, đọc rằng “Im lặng là cách hoàn hảo nhất để biểu đạt sự khinh miệt”. Nhưng thực ra em chẳng có cảm ngộ gì về câu nói đó cả, hôm đó phải vắt óc suy nghĩ hồi lâu mới đoán ra anh đang nhắc đến câu nào.


Điều khiến em ấn tượng sâu sắc thực ra lại là những gì anh đọc về Hermann Hesse — “Mặc dù vỏ trứng từng là cả thế giới của loài chim, nhưng để có được sự sống mới, nếu không đập tan thế giới cũ là không thể được.”


Một cuộc sống an toàn đúng là rất tốt, nhưng em không hề coi trọng nó đến vậy, đó thực chất lại là khát khao từ nhỏ đến lớn của anh.


Cuộc sống mới rất an toàn, rất tự do, khiếm khuyết duy nhất là không có em. Nhưng có lẽ trong tương lai anh sẽ chợt nhận ra rằng, thực ra em cũng chẳng quan trọng đến vậy đâu.


Cố Lẫm Xuyên, em không vì chuyện của ông nội mà hận anh. “Ngọc vốn không tội, mang ngọc trong mình mới là cái tội”, em tên là Thẩm Bích Nhiên, đạo lý này em đã hiểu từ khi còn nhỏ.


Cũng chưa từng có một giây phút nào em coi thường anh.


Em vẫn luôn tự hào về anh nhất.


Em từng nhặt được món quà quý giá nhất cuộc đời mình dưới gầm cầu năm ấy, mười năm của em, anh trai của em, và người yêu của em.


Mỗi một lần nói thích anh đều là thật lòng. “Yêu anh”, tuy rằng chưa kịp nói ra, nhưng cũng là thật lòng.


Mãi mãi yêu anh.


—— Thẩm Bích Nhiên.


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 28: Quá khứ – Gương vỡ 2/2Chú chó bị bỏ rơi ‍
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...