Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 26: Nhập vai
“Người ta nói anh chưa bao giờ thất thủ.”
“Ừm.”
“Lần này tôi muốn tìm một sát thủ không chỉ giàu kinh nghiệm mà còn phải máu lạnh.”
Thẩm Bích Nhiên khẽ ngước mắt: “Mục tiêu là hạng người nào?”
“Mười lăm đứa trẻ.”
Một tia mỉa mai thoáng qua trong đôi đồng tử đen thẫm, Thẩm Bích Nhiên nhìn xuống đôi tay mình.
“Không có gì phải lo.” Anh bình thản nói, “Mấy đứa trẻ không quen biết thì đáng là gì, chắc hẳn họ cũng nói với ông rồi, tôi đã từng g**t ch*t người mình yêu.”
“Nhưng họ không nói chi tiết, nên rất khó tin.”
Thẩm Bích Nhiên tiện tay cầm con dao ăn trên bàn, xoay một vòng giữa những ngón tay: “Ông muốn chi tiết thế nào?”
“Chi tiết việc anh giết người yêu mình.”
Con dao không ngừng xoay chuyển, ánh bạc lóe lên trên khuôn mặt xinh đẹp mà lạnh lùng ấy, Thẩm Bích Nhiên khẽ đáp: “Muốn giết kẻ mình yêu nhất, nhất định phải tìm đúng điểm yếu. Xuất đao phải nhanh, đâm đao phải hiểm, tôi chọn cách đối diện trực tiếp, một dao cắt đứt cổ họng.”
Dứt lời, anh bỗng nhìn thẳng vào người đối diện: “Kẻ mà tôi giết gọn gàng nhất, chính là người yêu của tôi.”
“Cắt!”
Tống Thính Đàn xua tay xin tha, cầm ly whisky lên nốc liền mấy shot rồi phản đối: “Thẩm Bích Nhiên, sao cậu lại tự ý thêm kịch bản thế? Trong cuốn sổ tôi đưa cậu làm gì có câu thoại cuối cùng đó!”
Uống rượu diễn kịch là tiết mục giải trí quen thuộc mà Thẩm Bích Nhiên và Tống Thính Đàn vẫn thường chơi từ thời sinh viên. Nếu sau này Tống Thính Đàn có trở thành Ảnh đế, thì Thẩm Bích Nhiên chắc chắn là người đã đồng hành cùng y trên mỗi bước đường thành công.
Thẩm Bích Nhiên nhập vai rất ngẫu hứng, đôi khi chán nản đọc như trả bài, lúc lại dốc hết tâm tình, tùy thuộc vào việc Tống Thính Đàn đưa cho anh kịch bản gì. Thế nhưng, dù có phát huy vượt mức đến đâu, thì việc tự thêm lời thoại như hôm nay vẫn là lần đầu tiên.
Đợi đến khi hàng dài ly whisky trước mặt sắp bị Tống Thính Đàn uống sạch, Thẩm Bích Nhiên mới hoàn hồn, nở nụ cười hối lỗi: “Tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa.”
Tống Thính Đàn xua tay, gọi nhân viên lại khui thêm một chai nữa.
Cậu nhân viên nhìn dãy ly whisky đồ sộ trên bàn, im lặng hồi lâu: “Thưa ngài, ly của chúng tôi đã dùng hết rồi, để tôi đi rửa một lượt đã, hai vị vui lòng đợi cho một chút.”
“Cái quán bar này mở kiểu gì mà hời hợt thế, chỗ ngồi ít, ly cũng ít.” Tống Thính Đàn không nhịn được cằn nhằn, “Trang trí đẹp thế này, thật là phí quá.”
Cậu nhân viên mỉm cười hiền lành, hỏi y dự tính sẽ uống thêm mấy vòng nữa.
Thẩm Bích Nhiên và Tống Thính Đàn có một nhịp điệu uống rượu rất riêng độc đáo — bắt đầu bằng cocktail để khai vị, sau đó là whisky uống nguyên chất, và cuối cùng là các loại rượu mạnh pha trộn. Khi kết thúc, Tống Thính Đàn thích uống một chai sữa chua uống, còn Thẩm Bích Nhiên lại chuộng soda vị dâu tây.
Tửu lượng cỡ này phải kể đến công lao của Thẩm Bích Nhiên hồi còn học đại học, khi anh làm thêm tại một cửa hàng rượu ven đường, đó cũng là công việc bán thời gian suôn sẻ và lâu dài nhất trong quãng đời sinh viên của anh. Bởi vì Tống Thính Đàn ngày nào cũng ghé thăm, mỗi tối sau khi đóng cửa hàng, họ lại ngồi bệt xuống sàn cùng nhau uống đến nửa đêm. Tống Thính Đàn sẽ giữ lại tất cả các nhãn rượu mới để dán vào nhật ký, nói rằng đó là “con đường dẫn lối” cho tình bạn của họ. Theo thống kê của Glance, trong nửa năm đó, họ đã cùng nhau uống 384 loại IPA, 66 loại whisky và 24 loại tequila.
Tống Thính Đàn đã đóng góp một doanh số đáng kể cho Thẩm Bích Nhiên, và tửu lượng của Thẩm Bích Nhiên cũng nhờ y mà được rèn luyện triệt để.
Chỉ là tối nay, Tống Thính Đàn đã một mình tiến đến giai đoạn thứ hai, còn Thẩm Bích Nhiên vẫn cầm ly khai vị lắc lư mãi chưa uống xong.
Anh có chút lơ đễnh, rũ mắt nhìn đoạn lời thoại kia, ánh mắt dừng lại ở cụm từ “g**t ch*t người yêu” thật lâu, mãi không dứt ra được.
Vai bỗng nặng trĩu, Tống Thính Đàn ghé sát tai anh: “Có phải đổi ý muốn dấn thân vào giới giải trí rồi không? Cười với tiểu gia đây một cái thật tươi đi, tôi dắt tài nguyên đến cho cậu.”
Thẩm Bích Nhiên vừa buồn cười vừa bất lực đẩy y ra. Gương mặt nhỏ nhắn của Tống Thính Đàn rất mềm, đến nỗi anh đẩy cũng phải kiểm soát lực đạo: “Đại minh tinh, cẩn thận lại lên hot search đấy.”
Từ khi nổi tiếng đến nay, Tống Thính Đàn giữ mình rất sạch, không dính líu đến scandal đen nào, điều duy nhất khiến người ta dở khóc dở cười là thói mê rượu, số lần bị chụp được cảnh say xỉn quá nhiều, đến mức “nhặt được Tống Thính Đàn ngẫu nhiên trong quán bar” đã trở thành một trò đùa mạng.
Tối nay y đang rất hưng phấn vì đã thử vai thành công. Bộ phim này có tên là Kinh Trập, là kịch bản mà đạo diễn lừng danh Lương Kiến Sơn đã mài giũa suốt chín năm. Lương Kiến Sơn không dùng diễn viên lưu lượng, nên Tống Thính Đàn chưa bao giờ dám tơ tưởng đến kịch bản của ông. Nhưng lần trước khi báo cáo công việc với Bùi Nghiên Thanh, y vô tình nhắc đến việc muốn diễn vai phản diện, không ngờ Bùi Nghiên Thanh lại ghi nhớ trong lòng, chủ động giúp y xin một suất vai nam phụ phản diện trong một bữa tiệc có mặt Lương Kiến Sơn. Vị đạo diễn ban đầu chỉ là nể mặt khách sáo, gọi tạm Tống Thính Đàn đến thử vai, ai mà ngờ Tống Thính Đàn diễn thử một lèo, thể hiện quá kinh ngạc, thực sự giành được vai diễn về tay.
Nhân viên lại mang rượu lên, Tống Thính Đàn tiếp tục tự cụng ly với chính mình, Thẩm Bích Nhiên quay đầu nhìn lướt qua giá sách rượu ở góc phòng.
Cố Lẫm Xuyên đang ở trong đó, anh chắc chắn như vậy.
Giờ nhớ lại, lần đầu tiên đến quán bar này và bắt gặp Cố Lẫm Xuyên, cuộc đối thoại giữa Cố Lẫm Xuyên và nhân viên đã có quá nhiều điểm bất thường, chỉ là do anh đã lơ là cảnh giác. Cho đến hôm nay, lời nhắc nhở “dâu tây chỉ có một quả” giống như một gáo nước lạnh dội xuống, khiến anh lập tức xâu chuỗi được mọi manh mối lại với nhau.
Anh vô thức quan sát quán bar này thêm một vòng nữa, hồi lâu sau mới rũ mắt mỉm cười không thành tiếng. Cảm giác vừa cảm động, vừa đắng cay, trăm mối tơ vò thật khó diễn tả bằng lời.
“Anh Thẩm.” Cậu nhân viên bỗng nhỏ giọng gọi anh, từ trên khay lật mở một tờ giấy chú thích rồi đẩy qua.
Trên tờ giấy là một dòng chữ bút máy mạnh mẽ, dứt khoát:
Có thể xin một ly rượu không? Một ly Negroni giống của em.
Thẩm Bích Nhiên sững người trong giây lát, đối diện với dòng chữ ấy, anh thoáng chốc nhớ về thuở thiếu thời.
Lúc mới bên nhau, ngày nào Cố Lẫm Xuyên cũng muốn hôn anh. Cố Lẫm Xuyên sẽ hỏi ý kiến anh trước khi hôn, nếu anh không đồng ý thì sẽ không hôn, nhưng chỉ cần anh gật đầu, Cố Lẫm Xuyên sẽ làm càn theo ý mình.
Đã vô số lần Thẩm Bích Nhiên bị hôn đến mức gần như nghẹt thở, anh muốn đẩy Cố Lẫm Xuyên ra, nhưng ngặt nỗi đó lại là thứ anh thích — Cố Lẫm Xuyên chỉ mới hôn anh vài lần đã nhanh chóng nắm bắt được nhịp độ và lực đạo khiến anh nghiện, mỗi lần đều mang theo sự thành kính hoàn toàn phục vụ anh, bắt nạt anh đến mức muốn khóc mà không ra nước mắt.
Ngày hôm đó chuông vào giờ vang lên, Thẩm Bích Nhiên vội vã chạy về lớp. Giáo viên phát đề kiểm tra tại lớp, còn anh thì đối diện với tờ giấy thi mà não bộ trống rỗng suốt nửa tiết học.
Hôn quá dữ dội sẽ bị mụ mị đầu óc, sẽ trở nên ngốc nghếch. Tờ đề bình thường có thể đạt 90 điểm, Thẩm Bích Nhiên chỉ vừa suýt soát qua vạch trung bình, thế là tan học bị giáo viên giữ lại lớp, nghe mười phút giáo huấn chân thành tha thiết.
Về nhà ăn cơm tối xong, ba mẹ vừa về phòng là anh thay đổi sắc mặt ngay lập tức, tống khứ Cố Lẫm Xuyên về lại gác mái rồi đóng sầm cửa lại.
“Hôm nay đừng để em nhìn thấy anh!” Thẩm Bích Nhiên hung dữ gầm gừ với anh: “No touch, no eye contact!” ( Không đụng chạm, không nhìn ngó gì hết! )
Cố Lẫm Xuyên ở bên trong im lặng một hồi lâu, trầm giọng hỏi: “Vậy thời hạn thi hành án là bao lâu?”
Thẩm Bích Nhiên quay người bỏ đi: “No conversation!” (Không nói chuyện luôn!)
Anh về phòng vừa m*t kẹo que vừa làm bài tập, chẳng mấy chốc đã quẳng chuyện này ra sau đầu. Chờ đến khi làm xong bài, định bụng lên giường đi ngủ, anh mới sực nhớ ra máy đọc sách trước giờ ngủ của mình.
Thẩm Bích Nhiên hậu tri hậu giác nhận ra, Cố Lẫm Xuyên thực sự đã không tìm anh suốt cả buổi tối. Anh cảm thấy mình hơi chuyện bé xé ra to, vì rõ ràng lúc hôn anh cũng rất tận hưởng, có lẽ chỉ là sau khi yêu nhau, anh quen thói làm mình làm mẩy với Cố Lẫm Xuyên, thấy Cố Lẫm Xuyên nhẫn nhịn mình thì anh sẽ vui.
Thế là Thẩm Bích Nhiên xuống lầu rót một ly sữa, bưng lên gác mái, dự định đi dỗ dành bạn trai.
Trên sàn nhà trước cửa phòng ngủ của Cố Lẫm Xuyên có hai mẩu giấy nhỏ được luồn qua khe cửa. Thẩm Bích Nhiên hơi thắc mắc, ngồi xổm xuống sàn để xem.
Cả hai mẩu giấy đều có ghi thời gian, mẩu thứ nhất từ hai tiếng trước: Có thể xin một ly nước không?
Mẩu thứ hai từ nửa tiếng trước: Tối nay đọc cho em nghe Chuyến Tàu Đêm được không?
Thẩm Bích Nhiên vừa đọc xong mẩu thứ hai thì mẩu thứ ba đã chui ra từ khe cửa.
Chủ nhân, anh muốn xin phép đi vệ sinh một chút.
Mẩu thứ tư.
Xin em đó.
Thẩm Bích Nhiên bật dậy khỏi mặt đất như lò xo, thẳng tay kéo cửa ra.
Cố Lẫm Xuyên đang đứng ngay cửa, hơi lúng túng nói khẽ một câu “Cảm ơn” rồi rảo bước đi về phía nhà vệ sinh.
Thẩm Bích Nhiên ngồi trên giường của Cố Lẫm Xuyên đợi hắn quay lại, mấy mẩu giấy nhỏ bị nắm chặt trong lòng bàn tay, cảm giác hơi nóng hổi. Thực ra ý định ban đầu của anh không phải thế này, chuyện này dường như đã bị hai người họ chơi đến mức biến tướng rồi.
Sau khi quay lại, Cố Lẫm Xuyên rất điềm tĩnh, đứng trước mặt anh uống cạn ly sữa, rồi sau đó thế mà lại nói với anh: “Thẩm Bích Nhiên, em đối xử với anh thật tốt.”
Thẩm Bích Nhiên cạn lời, trong cơn thẫn thờ anh nghĩ, tuy ban đầu không nên như vậy, nhưng thế này xem ra cũng khá thú vị.
“Anh Thẩm?”
Cậu nhân viên khẽ gọi Thẩm Bích Nhiên, đẩy tờ giấy viết tay xin một ly rượu của Cố Lẫm Xuyên lại gần thêm một chút, “Có được không ạ?”
Thẩm Bích Nhiên trực tiếp úp tờ giấy xuống, quay sang trò chuyện với Tống Thính Đàn, không hề hồi đáp.
Từ khóe mắt, anh thấy cậu nhân viên ngượng nghịu thu lại tờ giấy, khẽ lắc đầu về phía giá sách bốn mặt.
Negroni là một loại cocktail cổ điển được pha chế từ rượu Gin, Campari và Vermouth ngọt, với hương vị đắng và ngọt đan xen, cũng là món đồ uống yêu thích nhất của Thẩm Bích Nhiên. Anh một mình thưởng thức ly Negroni của mình, chỉ để lại cho phía giá sách bốn mặt một cái gáy.
Rượu quá ba tuần, Tống Thính Đàn đã say đến mức mắt nhắm mắt mở, Thẩm Bích Nhiên cũng không trò chuyện với y nữa mà ngồi yên một bên, lặng lẽ xuất thần nghĩ về những ký ức thời niên thiếu cùng Cố Lẫm Xuyên.
Chẳng bao lâu sau, cậu nhân viên lại sát lại gần.
“Chuyện đó——” Cậu nhân viên đặt tay lên cạnh miệng, thấp giọng hỏi Thẩm Bích Nhiên: “Ông chủ xin chỉ thị, liệu anh ấy có thể để bạn mình đi trước không ạ?”
Thẩm Bích Nhiên ngẩn ra: “Bên trong còn có người khác?”
Cậu nhân viên gật đầu: “Ông chủ nói anh ấy biết sai rồi, hy vọng người bạn không bị liên lụy.”
“……”
“Lạnh quá đi.” Tống Thính Đàn bỗng nhiên ngồi dậy xoa xoa cánh tay, hỏi nhân viên: “Cậu đốt lò sưởi lên được không?”
Cậu nhân viên cáo lỗi: “Đó là lò sưởi trang trí thôi ạ, không đốt được.”
“Đó là tại cậu không biết đốt thôi.” Tống Thính Đàn đứng dậy, tiện tay cầm lấy một chiếc que khuấy rượu, đi đến bên lò sưởi ngồi xổm xuống, chọc que vào bên trong: “Để tôi dạy cậu, cái bộ đánh lửa này phải đưa vào sâu nhất bên trong…”
Thẩm Bích Nhiên vội vàng đứng dậy túm Tống Thính Đàn lại, vừa lôi vừa kéo ấn y xuống ghế, áy náy nói với nhân viên: “Thật sự xin lỗi, cậu ấy cứ say vào là thích làm loạn.”
Tống Thính Đàn thở dài một tiếng thườn thượt, lại nằm bò ra bàn: “Nhưng mà thực sự lạnh lắm luôn á.”
Đúng lúc này, mặt giá sách hướng về phía góc phòng trong cụm giá bốn mặt lặng lẽ trượt ra, một bóng người cao lớn từ bên trong bước ra ngoài.
Khi Thẩm Bích Nhiên nhận ra đó lại chính là Bùi Nghiên Thanh vừa mới dùng một cuộc điện thoại để gọi Bạch Dực đi, anh cảm thấy nực cười đến mức muốn bật cười. Anh phóng tầm mắt vượt qua Bùi Nghiên Thanh nhìn vào căn phòng bao bí mật đó — giá sách lại lặng lẽ trượt đóng lại, vị ở bên trong kia, không biết là thật sự nghe lời hay đang giả vờ nghe lời, mà vẫn không chịu lộ diện.
Bùi Nghiên Thanh thế mà còn gật đầu chào Thẩm Bích Nhiên, bước tới thấp giọng nói với anh: “Cậu Thẩm, tôi đi trước đây.”
Thẩm Bích Nhiên: “……”
Bùi Nghiên Thanh bước ra ngoài hai bước, ánh mắt dừng lại trên người Tống Thính Đàn đang say khướt nằm bò trên bàn, bước chân hơi khựng lại. Anh ta tiện tay cởi một chiếc cúc áo vest, khoác áo lên người Tống Thính Đàn vẫn còn đang lầm bầm kêu lạnh, sau đó một lần nữa gật đầu chào Thẩm Bích Nhiên rồi mới thực sự rời đi.
“Mùi gì thế này, Thẩm Bích Nhiên, sao cậu lại bắt đầu xịt loại nước hoa Cologne nồng mùi gia vị này rồi.” Tống Thính Đàn say đến mức không mở nổi mắt, ghét bỏ gạt chiếc áo vest ra. Chiếc áo rơi xuống đất, Thẩm Bích Nhiên định cúi người nhặt thì cậu nhân viên tiến lại gần nói: “Xe của ông chủ đang ở ngay bên ngoài, cứ để tài xế đưa anh Tống về, nếu ngài không yên tâm thì có thể đi cùng.”
Vốn dĩ họ đi nhờ xe của Bạch Dực đến đây, giờ Bạch Dực đã đi rồi, quả thực rất khó xử. Dù sao Tống Thính Đàn cũng không phải người bình thường, sau khi say rượu dù là bắt taxi hay gọi lái xe hộ đều tiềm ẩn rủi ro về dư luận.
Thẩm Bích Nhiên đành gật đầu: “Vậy làm phiền tài xế đánh xe lại gần một chút, tôi đưa cậu ấy ra ngoài.”
Trong lúc hai người trao đổi vài câu, Tống Thính Đàn lại lén lút nốc cạn chỗ rượu còn sót lại trên bàn. Thẩm Bích Nhiên lần này thực sự hết cách, cưỡng ép bắt y ngừng lại, khoác cánh tay y lên vai mình, dồn sức đứng phắt dậy.
“Sức cậu lớn thật đấy.” Tống Thính Đàn gục vào tai Thẩm Bích Nhiên nói thầm: “Lần này tôi tin cậu rồi.”
Thẩm Bích Nhiên khó khăn nhích từng bước ra ngoài: “Tin cái gì?”
“Cậu là một tên sát thủ vô tình vô nghĩa.”
“……”
Hơi thở nóng hổi của Tống Thính Đàn phả vào bên má Thẩm Bích Nhiên: “Nói cho tôi biết, cậu chôn xác người yêu mình ở đâu rồi?”
Thẩm Bích Nhiên trống một tay rút khẩu trang ra đeo cho y, nghiến răng nghiến lợi: “Nghĩa trang… Vạn An.”
“Quào…” Tống Thính Đàn cảm thán: “Đắt đỏ quá, cậu yêu sâu đậm thật đấy.”
“……”
Làm bạn với Tống Thính Đàn, nếu không có phẩm chất kiên cường thì không được. Thẩm Bích Nhiên nghi ngờ y treo một đống quả cân bên trong chiếc áo hoodie rộng thùng thình kia, nếu không thì một kẻ gầy như tờ giấy sao lại nặng đến thế này.
Cuối cùng cũng dìu được người xuống mấy bậc thang trước cửa, vệ sĩ của Cố Lẫm Xuyên tiến đến tiếp nhận, một người đỡ Tống Thính Đàn lên xe, những người khác vây quanh che chắn. Đừng nói là thợ săn ảnh, ngay cả một con ruồi cũng đừng hòng nhìn thấy qua kẽ hở xem ai vừa bước ra từ quán bar.
Thẩm Bích Nhiên cũng lên xe theo, phía trước xe chỉ có tài xế và một vệ sĩ, hàng ghế sau có vách ngăn đảm bảo không gian riêng tư. Anh đặt Tống Thính Đàn ngồi ngay ngắn trên ghế, rồi rướn người lấy dây an toàn phía bên kia của y.
Khi nghiêng mặt áp sát, Tống Thính Đàn lại gọi anh bên tai: “Bích Nhiên.”
“Ừm.”
“Bích Nhiên.”
“Nói đi.”
“Bích Nhiên.”
Thẩm Bích Nhiên hít sâu một hơi: “Nói đi chứ, đừng có thổi hơi vào tai tôi.”
Tống Thính Đàn cười hì hì, mơ mơ màng màng áp sát mặt nhìn anh chằm chằm, một lúc lâu sau bỗng nhỏ giọng hỏi: “Vẫn còn buồn lắm, đúng không?”
Tim Thẩm Bích Nhiên khẽ thắt lại.
“Cậu không phải là một tên sát thủ vô tình vô nghĩa.” Tống Thính Đàn nấc cụt một cái vì rượu, nhưng ngữ điệu lại rất trịnh trọng, “Đừng giả vờ nữa.”
Thẩm Bích Nhiên đã không còn cách nào phân biệt được người bạn thân của mình đang say mèm mấy phần, tỉnh táo mấy phần, không biết mấy câu này là đang trong kịch bản hay ngoài đời thực.
Nhưng anh lại rũ mắt im lặng hồi lâu, mãi đến khi Tống Thính Đàn gật gù như sắp ngủ thiếp đi, mới khẽ đáp một tiếng: “Ừm.”
“Nhưng phải làm sao đây.” Thẩm Bích Nhiên khẽ tự lẩm bẩm một mình: “Tôi đã từng g**t ch*t chính người mình yêu thật rồi.”
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 26: Nhập vai
10.0/10 từ 37 lượt.
