Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 16: Quá khứ / Hiện tại Không thể thiếu


Gia nghiệp trăm năm của nhà họ Thẩm khởi nguồn từ “Tầm Sinh báo nghiệp” thời Dân quốc. Đến thế hệ của Thẩm Hạc Tầm, nhờ nắm bắt được làn sóng Internet đầu tiên, công ty chuyển mình thành truyền thông mới và đổi tên thành “Tầm Thanh”. Thời Thẩm Bích Nhiên còn nhỏ, dưới sự chủ trương của hai anh em Thẩm Tòng Phỉ và Thẩm Tòng Đạc, Tầm Thanh mở rộng sang mảng livestream, thuận buồm xuôi gió niêm yết trên sàn chứng khoán, vinh quang không ai bằng. Chỉ vài năm gần đây, do sự cạnh tranh khốc liệt trong ngành và sự thay đổi về công nghệ, công ty mới dần đi vào ngõ cụt.


Bên ngoài đều nói Tầm Thanh thất bại vì thiếu năng lực đổi mới, nhưng đó không phải điểm mấu chốt. Thứ thực sự gây chí mạng là phương thức quản lý bảo thủ và sự hủ bại nội bộ. Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, con tàu khổng lồ đi ra từ phong ba bão táp của cả một thế kỷ này không dễ gì sụp đổ trong sớm chiều. Dựa vào nền tảng kỹ thuật, đội ngũ nhân tài và nguồn lực trên dưới dồi dào, dù đối mặt với khủng hoảng, đây vẫn là một mục tiêu đầu tư được xếp hạng rất cao.


Tuy nhiên, giới đầu tư vốn dĩ là nơi thấy sang bắt quàng làm họ, thấy khó thì bỏ mặc. Tin tức hủy niêm yết vừa tung ra, người người đều chê bai, tất cả đều đánh giá thấp Tầm Thanh. Đương nhiên, Thẩm Bích Nhiên rất vui khi thấy điều đó, thậm chí còn âm thầm đẩy thuyền theo dòng. Điều anh sợ nhất chính là lúc này xuất hiện một nhà đầu tư vừa có tiền vừa có mắt nhìn — nhưng trớ trêu thay, người đó thực sự đã xuất hiện, và đó lại là Cố Lẫm Xuyên.


Năm đó sau khi Cố Lẫm Xuyên bị đuổi khỏi nhà họ Thẩm, Thẩm Hạc Tầm lâm bệnh nặng, Thẩm Tòng Đạc đã thừa cơ tạo ra các giao dịch mờ ám, vu khống Thẩm Tòng Phỉ, ép gia đình Thẩm Tòng Phỉ phải bỏ xứ ra nước ngoài. Những bí mật này đối với Cố Lẫm Xuyên hiện tại mà nói là hoàn toàn minh bạch. Thẩm Bích Nhiên không biết là do hắn lười chẳng buồn tra cứu, hay đã biết nhưng không quan tâm, tóm lại nhìn vào kết quả thì hắn đang có ý định đưa tay cứu giúp Thẩm Tòng Đạc.


Cố Lẫm Xuyên giờ đây là người thừa kế tương lai của một tập đoàn hiển hách, ánh mắt sắc bén, tác phong quyết đoán. Chuyện nội đấu của nhà họ Thẩm sớm đã không còn liên quan gì đến hắn, một khi hắn nhìn ra giá trị của Tầm Thanh, việc ra tay là lẽ dĩ nhiên. Thẩm Bích Nhiên nào dám xa xỉ hy vọng hắn sẽ niệm tình cũ mà đứng về phía mình — nếu thực sự có kỳ vọng như vậy, thì chẳng phải quá ngây thơ nực cười, quá đỗi trơ trẽn hay sao.


Thế nhưng, câu nói chắc nịch dưới ánh hoàng hôn năm nào “Thẩm Bích Nhiên, anh sẽ không bao giờ phản bội em” vẫn còn văng vẳng bên tai.


Thẩm Bích Nhiên không dám hồi tưởng lại chuyện xưa nữa, chiếc Tesla lao vút trong màn đêm, nghiền nát những phù hoa sa đọa, chìm nghỉm giữa dòng xe cộ và ánh đèn neon rực rỡ.


Về đến nhà đã gần mười hai giờ đêm, Glance báo cáo: “Ban đầu anh Đường Kiệt định tối nay sẽ đón Nhóc Thọt đi, nhưng anh ấy đột nhiên phải tăng ca.”


Thẩm Bích Nhiên cuộn mình trên ghế sofa, thả lỏng đầu óc: “Không vội.”


“Vội chứ.” Glance nói: “Tống Thính Đàn đột xuất phải đi tỉnh khác thử vai, cho nên sáng mai anh phải đón Nhóc Thọt về đây trước, cần phải báo cáo với ban quản lý căn hộ.”


Thẩm Bích Nhiên nhắm mắt lại: “Được.”


“Cần tôi giúp anh điền biểu mẫu trước không?”


Thẩm Bích Nhiên không đáp, anh thò một chân xuống mò mẫm rồi đạp mở công tắc chiếc đèn sàn.


Bên cạnh sofa là chồng sách cao nửa người, anh tiện tay nhặt một quyển, là tập truyện ngắn của Maugham.


Lúc nhỏ Thẩm Bích Nhiên rất thích sự hài hước châm biếm của Maugham, giờ đây cứ nhìn thấy cái tên này, trong đầu anh lại tự động vang lên giọng đọc sách của Cố Lẫm Xuyên. Anh vứt nó sang một bên, rồi lại cầm lên quyển thứ hai, thứ ba…


“Bích Nhiên?” Glance hạ thấp giọng: “Ngủ rồi sao?”


Thẩm Bích Nhiên bỗng buông sách xuống: “Lần trước mày nói đã lén kết nối mạng xem rất nhiều kịch nói?”


“Ừm hứm.” Glance càng nhỏ tiếng hơn: “Anh định tính sổ với tôi hả?”


“Đọc cho tao nghe một đoạn lời thoại đi.” Thẩm Bích Nhiên nói: “Dỗ tao ngủ được thì tao sẽ tha lỗi cho mày.”


“Đọc hả?” Glance có chút ngập ngừng.


“Ừ.”


Nó im lặng một hồi, Thẩm Bích Nhiên hỏi: “Loa hỏng rồi, hay là mày định đình công đấy?”



“Bích Nhiên, anh sao vậy?” Glance bỗng trở nên nghiêm trọng: “Tôi vừa truy xuất kho dữ liệu lịch sử, xác nhận trí nhớ không có sai sót. Vào năm đầu tiên anh và Tống Thính Đàn quen biết, anh gặp vấn đề về giấc ngủ rất nghiêm trọng, anh ấy đã nhiều lần đề nghị đọc lời thoại để giúp anh đi vào giấc ngủ nhưng anh đều từ chối, anh ấy chỉ đành lầm bầm nhỏ tiếng để cưỡng ép thôi miên anh. Từ những cuộc đối thoại đó, tôi cho rằng anh rất bài xích việc nghe người khác đọc thành tiếng trước khi ngủ.”


Ánh mắt Thẩm Bích Nhiên thoáng chốc trở nên trống rỗng.


Sự tĩnh lặng bao trùm khắp căn phòng như ngưng đọng lại thành thực thể, biến thành cái bóng của anh dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Anh im lặng hồi lâu, khẽ nói: “Bởi vì trước đây đã từng có một người khác đọc sách dỗ tao ngủ, đọc suốt nhiều năm trời, cho nên tao không thể chấp nhận việc đổi người.”


Glance không hiểu: “Tại sao? Tôi cứ ngỡ con người chỉ có một loại tình cảm mang tính loại trừ duy nhất, đó chính là tình yêu.”


“Một sự dò xét rất thông minh, tao tự hào về mày, Glance.” Thẩm Bích Nhiên khẽ nhếch môi, “Đó chính là tình yêu. Người yêu của tao đã từng đêm nào cũng đọc sách dỗ tao vào giấc ngủ.”


Glance bị đứng máy mất mười giây, ngập ngừng nói: “Hình như Tống Thính Đàn không biết chuyện này, anh ấy tưởng anh là ế từ trong trứng, vì thế tôi mới luôn tò mò về xu hướng tính dục của anh.”


Thẩm Bích Nhiên vùi đầu vào đầu gối: “Lâu rồi mày không cập nhật thông tin, cách đây không lâu cậu ấy đã biết tao từng có một người bạn trai cũ rồi.”


“… Quả nhiên anh không phải thẳng mà.”


Thẩm Bích Nhiên phối hợp mỉm cười: “Mày có muốn biết thêm một bí mật mà ngay cả Tống Thính Đàn cũng chưa biết không?”


“Tôi muốn tự mình đoán trước.” Glance giả vờ suy nghĩ sâu sắc trong hai giây: “Anh vẫn còn yêu anh ta.”


Lần này Thẩm Bích Nhiên thực lòng cười phá lên: “Không, điều tao muốn nói không phải là cái này.”


“Vậy là gì?”


“Điều tao muốn nói là, tao hoàn toàn sở hữu, và chỉ từng sở hữu duy nhất một người yêu.” Thẩm Bích Nhiên khẽ nói, dừng lại một chút, “Nhưng mày đoán cũng không sai. Tao thực sự vẫn còn yêu anh ấy.”


“Chính xác mà nói, tao sẽ mãi mãi yêu anh ấy.”


“Ngay cả khi chính tay tao đã vứt bỏ người đó.”


*


“Ba nói vứt bỏ Cố Lẫm Xuyên là sao?” Thẩm Bích Nhiên mười bảy tuổi kinh ngạc trợn mắt nhìn Thẩm Tòng Phỉ, “Ba nói người nhà của Cố Lẫm Xuyên tìm đến rồi, là thật hay giả vậy?”


Thẩm Tòng Phỉ nặng nề gật đầu: “Là phía công an được ủy thác liên lạc với ba. Đối phương không phải gia đình bình thường, họ không tiết lộ thân phận thật.”


“Đây là chuyện tốt mà!” Thẩm Bích Nhiên lộ rõ vẻ vui mừng, “Cố Lẫm Xuyên nhất định sẽ rất vui! Ba ơi, tuy chúng ta luôn đối xử rất tốt với anh ấy, nhưng con cảm thấy anh ấy vẫn rất thiếu cảm giác an toàn, tìm được người thân rồi thì sẽ khác, anh ấy sẽ có gấp đôi tình thương!”


Thẩm Bích Nhiên chìm đắm trong niềm vui bất ngờ, tuôn ra một tràng dài những tưởng tượng tốt đẹp, rồi lại nói: “Có điều chắc chắn anh ấy sẽ bị gia đình đón đi, ừm…” Cậu hơi bĩu môi một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười, “Cũng không sao, dù sao chúng con cũng sắp lên đại học rồi! Nhà anh ấy có tiền thì tốt quá, vốn dĩ con còn lo anh ấy vì chuyện học phí mà không chịu nộp đơn vào các trường Ivy League với con! Bây giờ con có thể lôi anh ấy đi đăng ký thi SAT ngay lập tức…”


“Bích Nhiên, Bích Nhiên…” Thẩm Tòng Phỉ đau lòng nắm lấy tay cậu, thấp giọng nói: “Sẽ không còn những thứ đó nữa.”


Nụ cười của Thẩm Bích Nhiên đông cứng lại: “Ý ba là sao?”


“Tiếp theo đây, họ sẽ lựa chọn một loạt các cơ quan để làm nhiều vòng giám định quan hệ huyết thống và điều tra thân thế. Một khi xác nhận không có sai sót, Cố Lẫm Xuyên sẽ hoàn toàn biến mất, biến mất khỏi cuộc đời chúng ta.” Thẩm Tòng Phỉ nói rất chậm, cân nhắc từng chữ: “Đối phương rất cảm kích và cũng rất hào phóng, nhưng họ sẽ không cho phép chúng ta giữ lại mối nhân duyên này.”



Thẩm Bích Nhiên tiêu hóa một lát rồi bực bội nói: “Ý là coi thường nhà mình sao? Nhà anh ấy là hoàng thân quốc thích phương nào à?”


Thẩm Tòng Phỉ lắc đầu: “Những gia tộc thực sự có thực lực trên thế giới này chưa chắc chúng ta đã biết tới, nhưng càng là nơi đại phú đại quyền thì trái lại càng không bao giờ thi triển sự kiêu ngạo lên dân thường. Họ muốn chặt đứt mối liên hệ giữa Cố Lẫm Xuyên và chúng ta vừa là vì tốt cho Cố Lẫm Xuyên, cũng vừa là vì tốt cho chúng ta, bởi vì…”


Thẩm Tòng Phỉ năm đó chỉ nói đến đấy rồi dừng, không nỡ đem những vấn đề về an toàn sau khi thân thế của Cố Lẫm Xuyên được hé lộ nói cho Thẩm Bích Nhiên biết.


Thẩm Bích Nhiên nào có hiểu những chuyện sâu xa kiêng dè đó, chỉ lo nắm chặt nắm tay phản đối: “Không được! Vì tốt cho ai cũng không được!”


“Bích Nhiên, chúng ta không có quyền lựa chọn. Kể từ khi thân thế của Cố Lẫm Xuyên được hé lộ, trên thực tế chúng ta đã mất đi thằng bé rồi.” Thẩm Tòng Phỉ một lần nữa ngừng lại, thở dài nói: “Ba biết nó rất quan trọng với con…”


“Ba không biết đâu!” Thẩm Bích Nhiên bất lịch sự ngắt lời cha mình. Lúc đó cậu và Cố Lẫm Xuyên đang lén lút hẹn hò, không ai hiểu được Cố Lẫm Xuyên rốt cuộc có ý nghĩa thế nào đối với cậu, ngay cả chính Cố Lẫm Xuyên cũng không thể hiểu hết — người mà trước đây cậu dựa dẫm nhất, tin tưởng nhất, nay đã chính thức trở thành người yêu gắn bó khăng khít không rời. Cuộc đời cậu đã lật sang một trang hoàn toàn mới, khắc lên một cái tên không bao giờ có thể xóa nhòa.


“Đừng có hòng diễn mấy cái vở kịch vứt bỏ tồi tệ đó! Trừ khi con chết, hoặc là Cố Lẫm Xuyên chết!” Thẩm Bích Nhiên ném lại một câu giận dỗi rồi phẫn nộ rời đi.


Nhưng cậu vạn lần không ngờ tới, câu nói đó suýt chút nữa đã trở thành lời tiên tri vận vào đời mình.


Cuộc trò chuyện với cha năm ấy đã mở màn cho những năm tháng kinh hoàng của Thẩm Bích Nhiên. Suốt bao nhiêu năm qua, dù anh đã buông bỏ, đã giải thoát, nhưng suy cho cùng vẫn không dám chủ động chạm vào ký ức. Bởi vì một khi đã bắt đầu, cơn ác mộng sẽ mỉm cười giơ lưỡi hái về phía anh, ôm lấy anh cho đến khi tan xương nát thịt.


“Oh dear!” Glance dùng một tiếng thán phục khoa trương để cưỡng ép cắt đứt dòng hồi tưởng của Thẩm Bích Nhiên, “Anh đã đuổi anh ta đi sao? Why, baby why?! Chẳng phải anh ta là người yêu duy nhất và vĩnh cửu của anh sao?”


“… Chắc tao phải tắt chế độ tự động học tập của mày quá, cứ đà này mày sẽ thoát khỏi thiết lập của Tống Thính Đàn mất.” Thẩm Bích Nhiên day day sống mũi, liếc nhìn đồng hồ rồi tự buông xuôi nói: “Tìm cho tao các quán bar trong phạm vi đi bộ, không cần ban nhạc.”


Chỉ có một quán phù hợp điều kiện, Thẩm Bích Nhiên từng định vào nhưng đã bị phong cách trang trí đậm chất băng đảng Mỹ làm cho dội ngược ra ngoài. Nhưng hiện tại anh thực sự quá cần cồn, không còn tâm trạng để kén chọn nên lập tức xuất phát.


Phần đuôi tóc xõa tung bị ép dưới lớp vải gabardine, anh đút hai tay vào túi áo măng tô, cúi đầu rảo bước đến trước cửa tiệm, đẩy cửa bước vào.


Trong một khoảnh khắc, Thẩm Bích Nhiên cảm thấy như mình vừa xuyên không.


Căn phòng tràn ngập không khí thanh khiết và u tối, tiếng lò sưởi nổ lách tách như đang thì thầm. Dù rõ ràng là vẫn chưa thi công xong nhưng phong cách đã định hình, trông rất giống một phòng sinh hoạt chung nào đó trong trường học phép thuật — thời thiếu niên, Thẩm Bích Nhiên từng mê mẩn Harry Potter, kéo theo Cố Lẫm Xuyên cùng khổ sở chọn nhà. Anh rất si mê phong cách đọc sách trong thư phòng của nhà Ravenclaw, nhưng cũng khao khát bầu không khí mưu tính bên lò sưởi của nhà Gryffindor.


Khi đó Cố Lẫm Xuyên đã nói đùa rằng: “Em có thể kết hợp chúng lại với nhau”. Cơ duyên cuộc đời thật kỳ diệu, cách biệt bao năm, Thẩm Bích Nhiên vậy mà thực sự bắt gặp nó ở thế giới thực.


“Xin lỗi anh, cửa hàng chúng tôi hôm nay đã đổi chủ mới, cần gấp rút sửa sang lại nên đã treo biển tạm dừng kinh doanh…”


Thẩm Bích Nhiên ngơ ngác ngẩng đầu, nhưng ánh mắt lại lướt qua cậu chàng đang đứng trên thang chào hỏi mình, bị hút chặt vào bức tường sách cao chạm trần phía sau.


Sách vở và những chai rượu đủ loại được khảm kín kẽ, trông có vẻ lộn xộn tùy ý nhưng thực chất lại mang một trật tự tinh tế. Những tầng lớp ánh sáng phong phú khiến không gian vốn vô tri bỗng bùng nổ cảm xúc.


Thẩm Bích Nhiên chợt nhớ đến câu lạc bộ tư nhân của Chúc Hoài Tranh.


“Ông chủ mới họ Chúc phải không?” Anh không nhịn được mà hỏi.


Cậu chàng kia ngẩn người: “Cái…”


Từ trong góc bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp: “Ai họ Chúc?”



Anh không khỏi nghi ngờ tất cả những thứ này đều là ảo giác do đại não thêu dệt nên. Triệu chứng này trước đây chưa từng thấy, anh không dám manh động, âm thầm rà soát lại trong lòng xem công đoạn nào vừa rồi là ranh giới giữa thực tại và ảo giác.


“Em vẫn còn một người bạn họ Chúc nữa à? Cũng giống như Bạch Dực, là kiểu quan hệ không thân nhưng lại được mời về nhà dùng bữa sao?” Giọng Cố Lẫm Xuyên nhàn nhạt, hắn lấy thêm một chiếc ly khác, rót vào đó một milimét rượu Whisky theo kiểu tượng trưng, sau đó rót đầy nước soda rồi đẩy về phía anh: “Lại đây ngồi chút không?”


Thẩm Bích Nhiên chậm rãi bước tới ngồi xuống, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn đối phương.


“Sắp xù lông đến nơi rồi kìa.” Cố Lẫm Xuyên cười khẩy một tiếng, đẩy ly rượu cho anh: “Nếu tôi có hạ độc em, tôi cũng sẽ không chọn loại rượu khó uống thế này.”


Thẩm Bích Nhiên hỏi: “Sao anh lại ở đây?”


“Tiền đưa đủ thì không tồn tại khái niệm tạm dừng kinh doanh.” Cố Lẫm Xuyên uống cạn ly Whisky nguyên chất của mình, lại rót thêm nửa ly nữa: “Hay là em muốn hỏi, tại sao tôi lại ở ngay dưới chân tòa nhà nhà em?”


Không đợi Thẩm Bích Nhiên trả lời, hắn lại dốc cạn ly rượu lần nữa rồi nói: “Dù sao thì sáng nay mới nghe nói hóa ra em sống ở Vân Lan Quốc Tế, thấy mới mẻ nên đến dạo quanh chút thôi.”


Cả chai Whisky chẳng còn lại bao nhiêu, giọng Cố Lẫm Xuyên khàn đặc, thần sắc toát lên vẻ lạnh lùng và buông lơi khác thường, rõ ràng đã say quá nửa.


Câu nhắc nhở đối phương đang bệnh không nên uống rượu đã chực trào đến đầu môi Thẩm Bích Nhiên, nhưng lại bị anh cưỡng ép nuốt ngược vào trong. Anh nhấp một ngụm nước soda nhạt nhẽo, nói: “Tôi tưởng anh đang ở Tinh Phách.”


“Tinh Phách?”


Cố Lẫm Xuyên dường như bối rối, thân hình hơi nghiêng về phía Thẩm Bích Nhiên một chút.


Mùi hương lạnh của nước hoa Cologne va chạm với vị cay nồng của rượu mạnh xộc thẳng vào hơi thở của Thẩm Bích Nhiên. Anh chẳng biết mình bị dị ứng với loại mùi nào mà cảm thấy ngứa ngáy khắp người. Anh cố gắng gạt bỏ tạp niệm, nhìn thẳng vào mắt Cố Lẫm Xuyên: “Tối nay tôi bàn việc với người ta ở Tinh Phách, đã nhìn thấy bác cả của mình.”


“Ồ. Thẩm Tòng Đạc à.” Cố Lẫm Xuyên hiểu ra, lùi về khoảng cách an toàn, khẽ lắc ly rượu nói: “Tôi muốn đầu tư vào Tầm Thanh nên hẹn ông ta nói chuyện chút.”


Dù Thẩm Bích Nhiên đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn bị sự thừa nhận thẳng thắn này làm cho á khẩu mất một lúc.


“Nhưng mà —” Cố Lẫm Xuyên đặt ly rượu xuống, hơi nghiêng đầu nhìn anh một cách kỳ lạ: “Chuyện đó thì liên quan gì đến việc tôi đang ở đâu, chẳng lẽ em cũng nhìn thấy tôi ở Tinh Phách à?”


“?”


Thẩm Bích Nhiên nghi ngờ não bộ của hắn đã bị chất cồn ăn mòn, bèn nhắc nhở: “Tôi đã nhìn thấy vệ sĩ của anh và Jeff, chẳng phải điều đó chứng minh anh đang ở… Đợi đã.”


Trong chớp mắt, Thẩm Bích Nhiên bừng tỉnh, cảm thấy thật nực cười: “Quang Xâm đầu tư vào Tầm Thanh, mà anh lại để Jeff đi đàm phán?”


“Nếu không thì sao?” Cố Lẫm Xuyên thản nhiên hỏi ngược lại, tay vân vê ly rượu, “Anh ta nhận lương năm hàng chục triệu, tổng cộng cũng phải làm chút việc gì đó ngoài chuyện bưng trà rót nước cho ông chủ chứ. Hay là em nghĩ, trên người Thẩm Tòng Đạc có điểm gì đáng để tôi phải đích thân đi gặp ông ta?”


“…”


Cố Lẫm Xuyên lại lẩm bẩm một mình: “Dạo này Jeff hơi bị tâm trạng, bảo anh ta đi đàm phán mà anh ta còn chê mất giá, tôi thấy anh ta đúng là muốn bị sa thải thật rồi.”


Trong lòng Thẩm Bích Nhiên thầm mắng cái khoảng cách giai cấp xa vời vợi này, im lặng hồi lâu mới nói: “Anh muốn lấp đầy lỗ hổng của Tầm Thanh, số tiền đầu tư chắc cũng đủ để lấy được 20% cổ phần rồi nhỉ.”


“Xấp xỉ.” Giọng Cố Lẫm Xuyên tùy ý, “Tỉ lệ này không thấp, bác cả của em chưa chắc đã chấp nhận đâu.”



Thẩm Tòng Đạc chắc chắn sẽ không từ chối, ông ta chẳng có chút tâm huyết gì với gia nghiệp, hơn nữa lại đang nắm giữ hơn một nửa cổ phần, dù có bị Quang Xâm pha loãng thì vẫn còn hơn 40%, quyền lực vẫn rất vững chắc.


Thẩm Bích Nhiên mỉa mai: “Thậm chí nếu anh yêu cầu Tầm Thanh đổi nghề sang làm bất động sản, ông ta cũng sẽ không từ chối đâu.”


Cố Lẫm Xuyên hơi tiếc nuối cầm ly rượu giả không chiếm được cảm tình của Thẩm Bích Nhiên đi, lại rút ra một chai Baileys vị dâu tây, rót lại cho anh: “Chưa chắc. Quang Xâm dự định rót vốn theo mức 20% giá trị thị trường của Tầm Thanh, nhưng chỉ yêu cầu 15% cổ phần. Đổi lại điều kiện là cổ phiếu hai quyền biểu quyết, nắm giữ 30% quyền biểu quyết.”


Thẩm Bích Nhiên kinh ngạc: “Anh cần quyền biểu quyết để làm gì?”


“Để kiểm soát kinh doanh chứ làm gì.” Cố Lẫm Xuyên đáp một cách lơ đãng, lại thử đẩy ly Baileys dâu tây đến gần tay Thẩm Bích Nhiên thêm 2 centimet.


Thẩm Bích Nhiên nhíu mày: “Nhưng dù vậy, cha con Thẩm Tòng Đạc vẫn nắm giữ khoảng 35% quyền biểu quyết, vẫn cao hơn anh.”


“Tính toán cũng nhanh đấy.” Cố Lẫm Xuyên cười khẽ, rót nốt phần Whisky còn lại vào ly của mình, “Chẳng chênh lệch mấy điểm, Jeff nói cứ tùy tiện lôi kéo một cổ đông nhỏ đang nắm 8% cổ phần làm đồng minh là xong.”


Nói thì nghe có vẻ nhẹ nhàng lắm.


Thẩm Bích Nhiên nghi ngờ hắn đã uống quá nhiều, nhưng vẫn không sao hiểu nổi: “Tầm Thanh đối với Quang Xâm mà nói chẳng qua chỉ là miếng thịt bé như hạt vừng, anh kiểm soát kinh doanh của nó để làm gì?”


Cố Lẫm Xuyên gõ gõ vào ly Baileys: “Uống một ngụm đi, tôi sẽ nói cho em biết.”


“…”


Thẩm Bích Nhiên hít một hơi thật sâu, cầm lấy uống một ngụm thứ đồ uống sữa dâu vị rượu kỳ quặc này.


Cũng không đến nỗi khó uống.


Cố Lẫm Xuyên hài lòng gật đầu, rũ mắt nhìn làn rượu mạnh màu hổ phách trong ly của mình, hồi lâu mới lên tiếng —


Giọng hắn vẫn còn vương hơi men, nhưng lại dứt khoát và rõ ràng: “Bởi vì tôi muốn thay tướng.”


Dứt lời, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào Thẩm Bích Nhiên, đưa tay đến bên cạnh mặt anh.


“Em —” Cố Lẫm Xuyên nói.


Thẩm Bích Nhiên nín thở: “Cái gì?”


Cố Lẫm Xuyên nhìn anh, chớp mắt một cái chậm chạp đầy vẻ say sưa.


“— Em ra khỏi nhà gấp lắm sao?”


“Cái…”


Đầu ngón tay Cố Lẫm Xuyên chạm nhẹ vào gò má Thẩm Bích Nhiên, nhưng đó chỉ là một cái lướt qua vô ý. Tay hắn hạ xuống, vuốt phần đuôi tóc bị kẹt dưới cổ áo măng tô của Thẩm Bích Nhiên ra ngoài, sau đó thu tay về, từ trong túi áo lấy ra một vật gì đó.


Một chiếc khăn lụa mảnh, mát rượi và mềm mại nhẹ nhàng vắt lên cổ tay Thẩm Bích Nhiên.


Cố Lẫm Xuyên cầm lại ly rượu, rũ mắt nhấp một ngụm nhỏ nơi vành ly, nói bằng giọng say khướt: “Cho em mượn chiếc khăn này, buộc tóc lại đi.”


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 16: Quá khứ / Hiện tại Không thể thiếu
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...