Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 14: Quá khứ / Hiện tại Lời nói dối của người lớn
Thẩm Bích Nhiên nhớ đến Cố Lẫm Xuyên để tự giải quyết, tuy đầy tội lỗi nhưng lại rất khoái lạc, cả người nhẹ nhõm hẳn ra.
Anh dọn dẹp phòng tắm xong, một mình đi ra quầy bar mini phía ngoài câu lạc bộ ngồi nghỉ, gọi một ly soda chanh tại quầy, uống cạn một hơi, mọi mệt mỏi cũng dần vơi bớt.
Vì điện thoại để quên trong phòng bao, anh bèn rút thẻ tín dụng ra thanh toán. Đang định rời đi thì một người khác tiến thẳng tới, ngồi xuống chiếc ghế cao ngay bên cạnh.
Thẩm Bích Nhiên nghi ngờ có phải sau khi phóng túng thì khứu giác mình bị hỏng rồi không, ngồi gần thế này mà chẳng ngửi thấy chút mùi nước hoa cổ điển nào của Cố Lẫm Xuyên. Anh không tin, lén hít hít mũi một cái, vẫn không có mùi gì.
“Sao vậy?” Cố Lẫm Xuyên liếc anh một cái, chẳng rõ vì sao thần sắc có chút lạnh nhạt: “Ngửi cái gì đó?”
“Không có gì.” Thẩm Bích Nhiên thu hồi tầm mắt, ra vẻ không liên quan. Vừa mới làm chuyện xấu xong, lúc này anh vẫn có thể đối mặt với Cố Lẫm Xuyên một cách bình thản đến lạ lùng, thậm chí còn tùy tiện rút chiếc thẻ tín dụng vừa cất đi ra: “Mời anh một ly nhé?”
Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên lướt qua chiếc thẻ, dừng lại trên tờ hóa đơn có chữ ký “Noah Shen” đặt trên quầy bar. Hắn đưa tay nhấc tờ giấy mỏng manh ấy lên, dùng ngón tay m*n tr*n trên chữ ký hồi lâu, thậm chí còn giơ lên soi dưới ánh đèn rồi nhướng mày một cái.
Thẩm Bích Nhiên cứ ngỡ hắn sẽ hỏi về nguồn gốc cái tên tiếng Anh này, nào ngờ Cố Lẫm Xuyên bỗng nhiên nói: “Biết không, mực bút máy của tôi là loại đặc chế, dùng để chống làm giả.”
Thẩm Bích Nhiên ngẩn người nửa giây, đầu óc bỗng vang lên những tiếng ù ù.
—— Bút bi của quán bar bị hết mực, lúc nãy anh đã dùng chính cây bút máy mà Cố Lẫm Xuyên đánh rơi, vốn đang được anh cất trong túi trong áo vest, để ký tên.
Anh cảm thấy như bị sét đánh ngang tai, câm nín không thốt nên lời, chỉ biết ngây người nhìn trân trân vào Cố Lẫm Xuyên.
Một người có thể xấu tính đến mức nào, lúc này đã được thể hiện một cách trọn vẹn nhất. Anh không nói gì, Cố Lẫm Xuyên vậy mà cũng chẳng nói gì, một mặt thong thả nghịch chiếc thẻ tín dụng của anh, một mặt lật xem thực đơn rượu, tinh tuyển giữa vô vàn năm tuổi của dòng Whisky. Thậm chí tâm trạng hắn tốt đến mức thảo luận qua lại vài câu với nhân viên pha chế, cuối cùng gọi một chai đắt nhất, mà chỉ riêng phí mở chai quy đổi ra cũng đã ngốn cả vạn tệ.
Đợi đến khi làm xong tất cả những việc này, Cố Lẫm Xuyên mới quay đầu nhìn lại Thẩm Bích Nhiên.
Bất chợt, hắn khẽ cười: “Đùa em thôi.”
“……?”
Thẩm Bích Nhiên thề rằng, Cố Lẫm Xuyên thời thiếu niên chưa bao giờ nở nụ cười đểu giả và giễu cợt đến thế, khiến anh rất muốn vứt bỏ phong độ, cưỡi lên người hắn rồi dẫm cho một trận ra trò giống như hồi còn nhỏ.
Rượu được mang lên, Cố Lẫm Xuyên đón lấy ly rượu, dưới ống tay áo vest, một ánh xanh lam thấu suốt thoáng hiện rồi biến mất.
Thẩm Bích Nhiên cảm thấy kỳ lạ, thấp thoáng thấy đó là một chiếc khuy măng sét bằng đá Sapphire, trông còn có chút quen mắt. Nhưng anh hồi tưởng một hồi không có kết quả, có lẽ chỉ là tình cờ liếc thấy trong trung tâm thương mại, hoặc từng chạm qua kiểu dáng tương tự khi giao thiệp qua lại.
Anh không nghĩ nhiều nữa, lạnh lùng nói: “Xem ra tâm trạng sếp Cố rất tốt, còn có thể đùa giỡn.”
Cố Lẫm Xuyên lắc đầu: “Ngược lại thì có, bị nhiễm lạnh nên đau đầu, tâm trạng rất tệ, cho nên tìm em để phát tiết.”
Thẩm Bích Nhiên chỉ coi như hắn nói nhảm, không nhìn hắn nữa. Cố Lẫm Xuyên cũng xoay ghế lại, cùng anh đối mặt với tủ rượu ở quầy bar, cổ tay khẽ xoay, hòa quyện rượu Whisky và đá trong ly, dùng giọng điệu tùy ý nhưng nghiêm túc nói: “Không uống không rượu của em, nói cho em một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Cố Lẫm Xuyên nhìn làn rượu: “Ngày đi đến nghĩa trang đó, lúc ở trên xe tôi đã nói dối.”
Nhịp tim Thẩm Bích Nhiên khựng lại.
Nói dối chuyện gì? Hôm đó họ tổng cộng cũng chẳng nói được mấy câu. Những lời có hàm lượng thông tin nhất, chẳng qua là một câu “gọi nhầm” của anh, và một câu “cuộc gọi lạ” của Cố Lẫm Xuyên.
Cố Lẫm Xuyên uống cạn ly Whisky, thần sắc bình thản: “Có lẽ vì tôi mới nuôi một con mèo, bản thân cũng trở nên dễ bị kích ứng hay xòe móng vuốt, không biết có làm em bị thương không, nếu có, tôi xin lỗi.”
Thẩm Bích Nhiên tức thì ngũ vị tạp trần, có lời gì đó xông đến đầu môi, nhưng lại chỉ có thể gắng gượng nuốt xuống, giống như nuốt chửng một nắm cát nóng bỏng, ngũ tạng lục phủ bị thiêu đốt đến khô héo.
“Thẩm Bích Nhiên.” Cố Lẫm Xuyên gọi anh.
Thẩm Bích Nhiên ngơ ngác quay đầu lại, ánh mắt Cố Lẫm Xuyên dịu dàng, hòa quyện cùng tầm mắt anh: “Còn em thì sao, có từng lừa dối tôi chuyện gì không?”
*
“Sao em có thể lừa anh được?”
Thẩm Bích Nhiên mười bốn tuổi đã cao đến 176 cm, tuy vẫn thấp hơn Cố Lẫm Xuyên một cái đầu, nhưng vóc dáng mảnh khảnh, thanh thoát đã vô cùng nổi bật giữa những bạn bè cùng trang lứa. Những đường nét đáng yêu thời thơ ấu cuối cùng cũng nảy nở thành vẻ thanh tú khiến lòng người rung động, đôi mắt cười ấy trở thành niềm tương tư của ngày càng nhiều người. Cố Lẫm Xuyên đã nhẫn nhịn rất lâu khi nghe những lời trầm trồ, ngưỡng mộ Thẩm Bích Nhiên sau lưng, cuối cùng hắn vẫn không kìm được nổi giận vì những tin đồn gần đây giữa Thẩm Bích Nhiên và hoa khôi của trường.
Bởi vì hắn biết tuần sau là sinh nhật hoa khôi, mà hôm kia Thẩm Bích Nhiên vừa ký nhận một kiện hàng bí ẩn, còn đuổi hắn đi để tự mình đến cửa hàng quà tặng mua những dải ruy băng lòe loẹt, xấu xí không chịu nổi.
“Cố Lẫm Xuyên.” Thẩm Bích Nhiên thấy hắn suốt quãng đường đều sa sầm mặt mũi, dỗ dành thế nào cũng không xong, bản thân cũng bắt đầu thấy bực. Gương mặt cậu căng lên, giống như một chú mèo nhỏ đang thủ thế chuẩn bị xù lông: “Em mà có yêu sớm thật thì cũng chẳng việc gì phải giấu anh hết! Dù sao anh cũng đâu có quản được em.”
Cố Lẫm Xuyên suýt thì nghẹn họng, ngọn lửa vô danh bốc lên trong lòng nhưng lại chẳng tìm được lời nào để đáp trả, chỉ có thể đứng trân trối nhìn đầy tức tối.
Thẩm Bích Nhiên thừa thắng xông lên: “Hơn nữa, từ nhỏ đến lớn em lừa anh có bao giờ thành công đâu, em bỏ cuộc lâu rồi, những gì nói với anh đều là thật lòng hết.”
Lý trí Cố Lẫm Xuyên biết chắc chắn Thẩm Bích Nhiên đang có gian dối, nhưng nghe cậu nói vậy, thái độ vẫn dịu đi đôi chút: “Thật sự không yêu sớm?”
“Không có mà, không có! Không! Có!! Trời ơi, rốt cuộc tại sao anh cứ phải xoáy sâu vào chuyện này vậy hả?” Thẩm Bích Nhiên sốt ruột đến mức suýt thì xoay tại chỗ một vòng, bỗng nhiên cậu nảy ra một ý, liền quay sang đổ vấy cho đối phương: “Chờ đã! Không lẽ anh nhận lợi ích gì từ ba mẹ em để đi mách lẻo với họ phải không!”
Cố Lẫm Xuyên quả nhiên mắc bẫy, lập tức giải thích: “Anh không có, anh chỉ cảm thấy em không nên yêu sớm thôi.”
“Thật không?” Thẩm Bích Nhiên nheo mắt, tỏ vẻ hoài nghi nhìn chằm chằm vào hắn.
Cố Lẫm Xuyên mặt đầy nghiêm nghị: “Thật.”
“Vậy thì được.” Thẩm Bích Nhiên lập tức nở nụ cười, hất gương mặt nhỏ nhắn lên, bày ra bộ dạng khoan dung độ lượng: “Vậy chuyện em không yêu sớm cũng là thật, rốt cuộc anh có tin hay không?”
Lời đã nói đến mức này, Cố Lẫm Xuyên đi sai một quân cờ, đành phải gật đầu.
Đường tan học đông đúc người qua lại, tài xế nhà họ Thẩm đã bị đuổi đi, chỉ còn lại hai người họ, không khí mùa thu lan tỏa hương thơm ngọt lịm của khoai mật nướng. Thẩm Bích Nhiên thấy đói bụng, đang phân vân nên mua ngay một củ khoai mật để ăn hay là đợi về nhà để Cố Lẫm Xuyên pha cho một ly sữa dâu ấm áp, bỗng nghe thấy Cố Lẫm Xuyên ở phía sau trịnh trọng nói: “Thẩm Bích Nhiên, em cũng phải tin tưởng anh.”
“Hửm?” Thẩm Bích Nhiên quay đầu lại, “Tin tưởng chuyện gì?”
Ánh hoàng hôn nhuộm lên thiếu niên với gương mặt lạnh lùng phía sau một lớp hơi ấm, câu nói khẽ khàng thốt ra của hắn cũng giống như được dát vàng, đầy sức nặng.
“Anh không cùng phe với ba mẹ em. Thẩm Bích Nhiên, anh không cùng phe với bất kỳ ai cả, anh sẽ không bao giờ phản bội em.”
Thẩm Bích Nhiên ngẩn người hai giây, sau đó lao nhanh như một cơn gió đến sau lưng Cố Lẫm Xuyên, cười rộ lên rồi nhảy phắt lên lưng hắn.
Hơn hai nghìn ngày đêm trôi qua, thiếu niên đã lặng lẽ trưởng thành. Cậu tay chân dài rộng, nhẹ nhàng tựa như một chú mèo đang vươn mình, ghé sát môi vào tai Cố Lẫm Xuyên: “Biết rồi mà. Cố Lẫm Xuyên sẽ không bao giờ phản bội Thẩm Bích Nhiên. Anh nói được làm được, em sẽ thưởng cho anh.”
Cố Lẫm Xuyên cụp mắt nhìn xuống mặt đất, hai bóng người trên đất hòa vào làm một, hắn giống như đang cõng một chú mèo thật vậy, loại tao nhã và đắt giá nhất.
Hắn mượn động tác gạt tóc để chạm vào vành tai hơi nóng lên, giọng nói vẫn coi là bình ổn: “Thưởng cho anh cái gì?”
Đêm khuya hai ngày sau, Cố Lẫm Xuyên đã đọc cho Thẩm Bích Nhiên nghe vô số câu chuyện kể trước khi ngủ, vậy mà Thẩm Bích Nhiên vẫn nhõng nhẽo lỳ ở trong phòng hắn không chịu đi, lúc thì đòi làm bài tập, lúc lại muốn chơi xếp hình, hành hạ hắn đến mức nảy sinh vô năng cuồng nộ. Vào lúc hắn buồn ngủ đến mức sắp ngất đi, Thẩm Bích Nhiên ghé sát tai hắn — giống hệt như đêm Tết Dương lịch Thẩm Bích Nhiên bị sốt bảy năm về trước, phả ra hơi thở nóng hổi, nói với hắn: “Mười hai giờ rồi. Cố Lẫm Xuyên, sinh nhật vui vẻ.”
Cố Lẫm Xuyên vô cùng chấn động — lần đầu tiên hắn biết rằng, hóa ra con người ta có thể cảm nhận được pháo hoa rực rỡ bừng sáng khắp bầu trời ngay trong tâm trí, lộng lẫy sắc màu, tĩnh lặng mà vĩnh cửu.
Giống như đôi mắt của Thẩm Bích Nhiên.
Ngày sinh của Cố Lẫm Xuyên vốn là điền bừa, vì Nguyễn Thanh chưa bao giờ nói cho hắn biết ngày thật. Năm đó Thẩm Bích Nhiên còn là một đứa trẻ, năng lực có hạn, bị những thông tin mập mờ của viện mồ côi xoay như chong chóng không biết bao nhiêu lần, nhưng cậu vẫn kiên trì không bỏ cuộc. Cuối cùng, sau bảy năm chung sống bên nhau, cậu đã tra ra được ngày sinh thực sự của Cố Lẫm Xuyên, rồi dùng giọng điệu thản nhiên như không vào khoảnh khắc nửa đêm của ngày sinh nhật nói với hắn: “Sinh nhật anh là ngày 9 tháng 9, là tiết Bạch Lộ, tiết khí thứ mười lăm trong hai mươi tư tiết khí, đánh dấu hơi lạnh tăng dần, mùa hè thực sự kết thúc rồi.”
Cố Lẫm Xuyên ôm lấy món quà được quấn bởi dải ruy băng xinh đẹp, hắn ôm rất chặt, chiếc hộp cấn vào lồng ngực, một chút đau đớn khiến lòng người ta thêm phần chân thực.
“Vậy em có hy vọng mùa hè kết thúc không?” Hắn thấp giọng hỏi.
“Tất nhiên rồi.” Thẩm Bích Nhiên mỉm cười nói: “Cố Lẫm Xuyên, chúng ta lại có thể cùng nhau trải qua mùa thu rồi.”
Thẩm Bích Nhiên không lừa hắn, họ đã cùng nhau đi qua một mùa thu tuyệt vời nữa, cùng nhau đi học rồi tan trường, cùng đọc sách thi cử, cùng ngắm lá rụng vàng sân, cành cây trơ trụi. Khi mùa thu trôi đi, Thẩm Bích Nhiên lại bắt đầu mơ màng về mùa đông. Họ cùng nhau chọn áo len cho con chó Tiểu Sơn, cùng trang trí cây thông Noel, cùng đến Luân Đôn tham gia trại trao đổi của trường Eton. Trong một bữa tiệc sinh viên ở Anh, họ lần đầu tiên nếm mùi rượu, say khướt rồi ngã nhào lên người nhau —— cũng chính đêm đó, Cố Lẫm Xuyên lần đầu tiên hiểu ra tại sao mình lại không thể chấp nhận được việc Thẩm Bích Nhiên yêu sớm.
d*c v*ng là con quỷ dữ, và Cố Lẫm Xuyên mười lăm tuổi khi ấy vẫn chưa học được cách để kháng cự lại nó.
*
Có lẽ mọi sự kháng cự đều là vô ích.
Thẩm Bích Nhiên nghĩ như vậy, thầm hy vọng ánh sáng mờ ảo của quán bar có thể che giấu phần nào sự cứng nhắc và lúng túng của mình lúc này.
Anh đã im lặng quá lâu, và sự im lặng tự thân nó đã là một câu trả lời, xé toạc lớp vỏ bọc lạnh lùng mà anh đã dốc hết sức để ngụy trang ngày hôm đó. Thật ra, chỉ cần anh nhẫn tâm lập tức giả ngơ đáp lại một câu: “Lừa anh cái gì?”, thì anh đã không đến mức bị động thế này — Cố Lẫm Xuyên quả thực đã tung ra một chiêu vừa nhanh vừa mạnh, nhưng chiêu này thực chất cũng rất dễ hóa giải, chỉ cần anh nỡ lòng. Nỡ lòng sau khi Cố Lẫm Xuyên gần như hạ mình lấy lòng, phơi bày tử huyệt mềm yếu nhất trước mặt anh, tiếp tục vô tình đâm thêm một nhát dao nữa.
Thẩm Bích Nhiên muốn tìm một điếu thuốc, nhưng trên người không mang theo, đành phải đưa tay với lấy ly rượu. Vừa chạm vào thành ly, cổ tay anh đã bị siết chặt.
“Thẩm Bích Nhiên. Câu hỏi này khó trả lời đến thế sao?”
Cố Lẫm Xuyên nắm rất chặt, không cho phép phản kháng, nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng.
Hắn đã nhìn thấu tất cả rồi.
Việc nói dối là gọi nhầm điện thoại bị bóc trần còn khiến người ta khó xử hơn cả việc trực tiếp thú nhận rằng mình nhớ hắn lúc yếu lòng.
Câu hỏi tiếp theo thì sao? Hắn sẽ hỏi tại sao anh lại gọi cuộc điện thoại đó vào lúc gặp tai nạn xe hơi, rồi lần này anh lại phải bịa ra lý do gì đây?
Anh không thể nào nói với Cố Lẫm Xuyên rằng tôi cứ ngỡ anh đã chết từ sáu năm trước rồi, và đã sống trong dằn vặt suốt nhiều năm vì không bắt máy cuộc gọi cuối cùng đó.
Càng không thể nói với hắn rằng tôi có lập cho anh một ngôi mộ di vật, ăn chay cầu nguyện cho anh, còn nhân danh anh để tài trợ cho rất nhiều trẻ mồ côi bị bỏ rơi.
… Cũng càng không thể nói với hắn rằng vì tin tức hắn qua đời, tôi đã luôn hận bản thân vì đã trả anh về cho nhà họ Cố, nhưng cũng chính vì anh đã chết, suốt sáu năm qua tôi mới dám không kiêng dè gì mà nhung nhớ và yêu anh tận đáy lòng cho đến tận bây giờ.
Thẩm Bích Nhiên cụp mắt xuống, anh cố gắng thoát khỏi sự giam cầm nhưng chỉ bị nắm chặt hơn — đúng rồi, Cố Lẫm Xuyên của hiện tại đã trưởng thành, lông cánh đầy đủ, một cái nắm tay của hắn mạnh mẽ đầy uy lực, sẽ không còn bao dung hay nhượng bộ nữa.
“Không có.” Thẩm Bích Nhiên nghe thấy giọng nói máy móc của chính mình: “Những gì tôi nói với anh đều là thật lòng.”
Cố Lẫm Xuyên không một chút do dự: “Ngay cả câu này cũng không phải lời nói thật.”
Thẩm Bích Nhiên không thể tin nổi mà ngước mắt lên, không biết hắn định dồn mình vào bước đường cùng nào, nhất định phải ép anh thừa nhận rằng anh đã nhớ đến hắn vào khoảnh khắc yếu lòng nhất khi gặp tai nạn sao?
“Thì đã sao chứ, lời hứa nào mà chẳng có thể rút lại, lòng người dễ đổi thay, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên tôi lật lọng.” Thẩm Bích Nhiên cười tự giễu, khẽ nói: “Bị tôi trêu đùa, chắc anh thất vọng lắm nhỉ, Cố Lẫm Xuyên.”
Cố Lẫm Xuyên không hề bị sự sắc nhọn của anh làm tổn thương, giọng điệu vẫn bình thản như cũ: “Em hỏi lần nào?”
Thẩm Bích Nhiên: “Cái gì lần nào?”
“Nếu là hỏi chuyện trước kia, đúng là tôi từng thất vọng.” Cố Lẫm Xuyên trả lời rất nghiêm túc, “Nhưng lần này thì không.”
Hắn đột ngột buông Thẩm Bích Nhiên ra, đưa tay lấy cốc nước chanh trên quầy bar, rót nửa ly rồi đẩy về phía Thẩm Bích Nhiên, nói: “Lần này tôi đã có được câu trả lời mình muốn rồi.”
Ly nước va vào lòng bàn tay, như va thẳng vào tim Thẩm Bích Nhiên.
Cố Lẫm Xuyên bỗng nhiên mỉm cười, đưa thẳng tay về phía anh. Ngay trước khi ngón tay chạm vào gò má, hắn lại đột ngột đổi hướng, luồn xuống dưới túi trong của chiếc áo vest.
Cây bút Montblanc chạm ngọc khắc hoa xoay nhẹ một vòng, rơi gọn vào lòng bàn tay Cố Lẫm Xuyên.
“Còn nói không lừa tôi? Chẳng phải em bảo không nhặt được bút của tôi sao?”
Thẩm Bích Nhiên ngỡ ngàng ngước mắt.
Cố Lẫm Xuyên đã buông tha cho anh.
Anh không thể tin được Cố Lẫm Xuyên lại chịu nhượng bộ đến mức này, cứ thế nhẹ nhàng lướt qua mọi chuyện. Một sự dung túng lộ liễu nhưng lại vô cùng hoàn hảo. Giữ lại thể diện cho cả hai, nhưng trong lòng mỗi người đều đã tự hiểu rõ.
Cố Lẫm Xuyên tùy ý quẳng thêm một quả bom nữa: “Nó nằm ngay bên cạnh ghế lái, rất dễ thấy. Chẳng lẽ lúc tự lái xe, em còn không thèm điều chỉnh lại vị trí ghế ngồi sao?”
Thẩm Bích Nhiên lại có một cái nhìn mới về hắn: “Anh cố ý…”
“Nhưng tôi quyết định không truy cứu nữa. Dù sao thì nó quả thực rất đẹp, rung động trước nó cũng là lẽ thường tình.” Cố Lẫm Xuyên m*n tr*n miếng ngọc khảm nơi đuôi bút, “Nhưng nó rất quan trọng với tôi, vậy nên, sếp Thẩm có sẵn lòng hoàn vật về cho chủ cũ không?”
Người này hỏng rồi, Thẩm Bích Nhiên thầm nghĩ. Dẫu nhà họ Thẩm không đủ giàu sang, cũng đã nuôi dạy Cố Lẫm Xuyên thời thiếu niên thành một người đoan chính, chân thành. Nhà họ Cố quyền thế ngút trời thật đấy, nhưng đã dạy cho hắn những gì? Hành sự quái gở phóng túng, lời nói thâm sâu ác độc, nhìn bề ngoài thì có vẻ chân thành khiêm nhường, nhưng thực chất lại vô cùng ung dung tự tại.
Hắn trêu đùa anh giống như đang cầm một chiếc cần câu mèo với túm lông xù nhất, chiếc chuông kêu vui tai nhất, bản thân thì thong dong tự tại, nhưng lại khiến anh phải nhảy bổ khắp nơi, thở không ra hơi.
Thẩm Bích Nhiên chỉ còn cách im lặng kháng cự. Khi quay lại phòng bao, anh mới phát hiện buổi tiếp khách đã kết thúc, trong phòng không còn một bóng người. Trong chiếc điện thoại để quên trên sofa có một tin nhắn thoại, Bạch Dực tưởng anh say rượu về trước nên nói mình đi cùng các vị giám đốc đến địa điểm tiếp theo để tăng hai, còn bảo anh đừng lo cho Tống Thính Đàn, sếp Bùi buổi tối có công vụ đi trước nên tiện đường đưa Tống Thính Đàn về nhà.
Thế giới này dường như là một chiếc cần câu mèo khổng lồ.
Thẩm Bích Nhiên đành phải gọi tài xế lái hộ. Anh vừa mới ngồi vào ghế sau, cửa xe còn chưa kịp đóng thì đã bị Cố Lẫm Xuyên đưa tay chặn lại.
Thân hình cao lớn của Cố Lẫm Xuyên đứng bên ngoài, lịch sự hỏi: “Em ngồi dịch vào trong một chút được không?”
Thẩm Bích Nhiên mặt không cảm xúc: “Sếp Cố, tôi say rồi, không cử động được.”
“Hiểu mà.” Cố Lẫm Xuyên gật đầu, “May mà tôi chưa say.”
Hắn sải bước vòng sang phía bên kia, mở cửa lên xe rồi nói: “Tôi có một vài công việc đột xuất cần xử lý, làm phiền đưa tôi đến Quang Xâm trước.”
Thẩm Bích Nhiên mỉa mai: “Chiếc Maybach của anh cũng vô tình bị thất lạc rồi à?”
“Tài xế và vệ sĩ lái đi rồi.” Cố Lẫm Xuyên đáp một cách điềm nhiên.
Mỉa mai xong câu này anh bỗng thấy hối hận, gần như có thể đoán được Cố Lẫm Xuyên sẽ đáp trả thế nào — bởi vì cảnh tượng hiện tại, trông lại càng giống như ông chủ Cố Lẫm Xuyên đây đang muốn tư thông với người khác hơn.
Cố Lẫm Xuyên nhìn anh, trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, sự ăn ý đã chìm lắng nhiều năm nhưng chưa từng tan biến bỗng chốc trỗi dậy. Họ gần như đồng thời nhận ra tâm tư của đối phương qua ánh mắt. Cố Lẫm Xuyên nghiêng đầu nén cười, hồi lâu mới nói: “Họ đưa Jeff về công ty xử lý việc trước rồi.”
Thẩm Bích Nhiên làm vẻ mặt như đã đại ngộ: “Hóa ra Jeff quan trọng đến thế.”
“Đương nhiên.” Cố Lẫm Xuyên gật đầu, “Thực ra rất nhiều quyết định đều do anh ta đưa ra, có điều, công trạng cuối cùng đều sẽ ký tên tôi.”
Thẩm Bích Nhiên mặt không cảm xúc: “Vậy tôi khuyên anh nên tranh thủ thời gian bình tâm để thể hiện cho tốt trước khi anh ấy thôi việc.”
“Cảm ơn đã nhắc nhở, tôi sẽ cân nhắc.”
Thẩm Bích Nhiên không nói gì thêm, nhắm mắt vờ ngủ. Cố Lẫm Xuyên cũng ngồi yên lặng, chỉ phát ra tiếng thở đều đặn sâu dài.
Chiếc Tesla dừng hẳn dưới tòa nhà Quang Xâm, Cố Lẫm Xuyên tháo dây an toàn. Thẩm Bích Nhiên cảnh giác nhìn hắn: “Lần này sẽ không bỏ quên thứ gì nữa chứ, sếp Cố?”
Cố Lẫm Xuyên không trả lời mà hỏi ngược lại: “Em có thể cho tôi mượn điện thoại một lát không?”
Thẩm Bích Nhiên nhất thời chưa phản ứng kịp, ánh mắt lướt qua bộ vest phẳng phiu của Cố Lẫm Xuyên — bình thường khi ra ngoài, điện thoại của Cố Lẫm Xuyên đa phần do Jeff giữ, có lẽ đúng là không mang theo người thật.
Khi nhận lấy điện thoại, Cố Lẫm Xuyên còn khách khí nói một câu “Cám ơn”, nhưng hành động tiếp theo của hắn lại chẳng khách khí chút nào. Hắn mở danh bạ, nhấn phím “4” — quả nhiên hệ thống tự động liên tưởng đến cái tên “Cố Lẫm Xuyên”, nhưng dưới danh thiếp này chỉ lưu một số điện thoại, chính là số công vụ mà hắn dùng để gọi cho Thẩm Bích Nhiên cách đây không lâu.
Dãy số bí mật đã xuyên qua năm tháng kia, quả nhiên, chưa từng và cũng không cần được lưu vào danh bạ, lại càng không cần lo lắng về việc vô tình chạm phải hay bị hệ thống gợi ý.
Thẩm Bích Nhiên đã không còn sức để ngăn cản. Anh cứ ngỡ Cố Lẫm Xuyên đã buông tha cho mình, thực ra là không, chẳng qua chỉ là đi đường vòng và dùng thủ đoạn nhân từ hơn một chút mà thôi.
Cố Lẫm Xuyên ngước mắt khỏi màn hình, ánh nhìn của hai người lặng lẽ giao thoa. Hồi lâu sau, Cố Lẫm Xuyên cười khẽ, trả lời câu hỏi lúc nãy của Thẩm Bích Nhiên: “Tôi vốn hay quên trước quên sau, nên khó mà đảm bảo sẽ không có lần tới. Sếp Thẩm, nếu lại phát hiện ra đồ thất lạc của tôi, hay có bất kỳ chuyện gì khác—”
Cố Lẫm Xuyên dứt khoát xóa đi số công vụ duy nhất được lưu trong máy, rồi ném trả điện thoại cho Thẩm Bích Nhiên: “Lần trước em đã gọi vào số nào, thì cứ gọi lại vào số đó.”
Thẩm Bích Nhiên nghiêm giọng: “Nếu còn phát hiện đồ anh đánh rơi, tôi sẽ đem đi quyên góp thẳng luôn.”
“Vậy cũng tốt.” Cố Lẫm Xuyên vui vẻ gật đầu, “Coi như quyên góp cho mấy chú mèo nhỏ cần đến nó.”
“…”
Về đến nhà đã là nửa đêm, Thẩm Bích Nhiên kiệt sức đến mức không còn lực để phản hồi lời chào hỏi của Glance nữa. Glance cứ ngỡ anh bị tái phát chấn động não nên đã trực tiếp quay số gọi cấp cứu 120.
Thẩm Bích Nhiên kịp thời tắt máy, thở dài: “Dạo này tao làm gì cũng không thuận lợi.”
Glance lập tức đổi sang giọng điệu thảng thốt: “Sao anh lại nghĩ như thế! Bích Nhiên, anh là người tuyệt vời nhất mà Thần linh đã tạo ra, ông trời tuyệt đối sẽ không phụ lòng anh! Anh phải tin rằng, mọi điều không thuận lợi đều là cái cớ để Thần lén lút đưa kẹo cho anh thôi, vận may lớn của anh đang ở ngay trước mắt đó!”
Thẩm Bích Nhiên suýt thì sét đánh ngang tai: “Mày học cái thứ này từ kho dữ liệu nào vậy?”
Glance rất thành thật: “Tống Thính Đàn thường xuyên trò chuyện với anh về kịch nói phương Tây, nên lúc rảnh rỗi tôi đã lén kết nối mạng để học mở rộng.”
Thẩm Bích Nhiên lạnh lùng ném điện thoại sang một bên, lăn ra ngủ say như chết.
Nhưng chẳng rõ là trùng hợp, hay là trong một tầng lớp nào đó của mạng lưới thần kinh đồ sộ, AI đã thực sự dự báo chính xác các sự kiện tương lai — sáng sớm hôm sau khi Thẩm Bích Nhiên tỉnh dậy, anh nhận được một loạt tin tức chấn động đầy phấn khích.
Vốn đầu tư Phong Lôi từ chối cứu viện Tầm Thanh, Triệu Quân nghi ngờ khả năng tồn tại của livestream truyền thống
Tầm Thanh bị kim chủ lớn nhất bỏ rơi, khó thoát khỏi vận hạn phá sản thanh toán tài sản
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 14: Quá khứ / Hiện tại Lời nói dối của người lớn
10.0/10 từ 37 lượt.
