Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 12: Vừa tranh vừa cướp


Bữa tiệc tối riêng tư dành cho giới thượng lưu của công ty Trần Huy quy tụ phân nửa anh tài trong giới giải trí. Xiêm y lộng lẫy, váy áo thướt tha, cả sảnh đường rực rỡ ánh sáng.


Thẩm Bích Nhiên không phải cổ đông của bất kỳ bên nào, cũng không phải người của công chúng, nhưng khi anh trong bộ vest nhạt màu cùng Tống Thính Đàn bước vào sảnh tiệc, thực sự đã thu hút không ít ánh nhìn. Thậm chí có người quản lý còn tiến lên thăm dò ý định gia nhập làng giải trí của anh, tất nhiên bị anh ôn tồn từ chối. Có điều việc đi cùng Tống Thính Đàn, được Bạch Dực chủ động chào hỏi, cộng thêm phong thái sang trọng mà không kiêu ngạo, dù chỉ chào hỏi xã giao qua loa một vòng, anh cũng đã nhận danh thiếp đến mỏi tay, WeChat kết bạn thêm hơn chục người, toàn là những nhân vật có tên tuổi.


Tống Thính Đàn dừng chân nghỉ tại khu vực ẩm thực, trêu chọc: “Nhìn xem, cậu chọn sai đường rồi kìa. Đặt cậu trên thương trường thì cùng lắm là được người ta ưu ái, chứ bước vào chốn danh lợi này mới thực sự là hô mưa gọi gió.”


Thẩm Bích Nhiên gật đầu cảm ơn người phục vụ vừa đưa rượu, quay sang hếch cằm hỏi ngược lại tên bạn thân: “Thế cậu đã thấy bộ dạng của tôi trên thương trường bao giờ chưa?”


Tống Thính Đàn cùng anh cười đến híp cả mắt, cánh tay tựa vào nhau: “Tôi đi đối phó với mấy ông chủ vài câu, cậu tự tìm cái gì ăn đi. Lát nữa nếu tôi bị kéo vào sảnh nội bộ thì cậu không cần đợi tôi đâu.”


Sảnh nội bộ là nơi tổ chức tiệc riêng cho khách VIP. Mặc dù bên ngoài đang tụ họp đầy danh lưu, nhưng những nhân vật thực sự có sức nặng sẽ không nán lại đây cả tối. Lát nữa, sau khi ban giám đốc hai bên làm xong thủ tục xã giao sẽ di chuyển vào tiệc riêng, Tống Thính Đàn là nhất ca của Trần Huy, rất có khả năng sẽ bị kéo vào ngồi cùng.


Thẩm Bích Nhiên đẩy nhẹ vào thắt lưng y, ra hiệu cho y mau đi làm việc. Sau đó, anh một mình dạo quanh khu ẩm thực, nhận thấy trà bánh và rượu nước đều được tuyển chọn cực kỳ xuất sắc, cách bài trí cũng rất có thẩm mỹ. Anh từng tham gia một bữa tiệc thương mại khác tại đây, so sánh với nơi này thì đúng là thô kệch không nhìn nổi.


Anh tùy tay lấy một chiếc bánh đậu đỏ bạch ngọc, kích thước vừa vặn một miếng, nhẹ nhàng nhấp một cái, lớp đậu đỏ mịn màng tan trong miệng, phảng phất hương mật hoa quế, thơm ngát kẽ răng. Cảm giác nhàm chán khi xã giao lập tức tan biến, anh đi quanh khu vực bánh ngọt vừa xem vừa nếm, lần lượt thử qua bánh đậu vàng, bánh đào tô, lòng đầy mãn nguyện. Lần cuối cùng được ăn điểm tâm Trung Hoa chuẩn vị thế này là hồi còn nhỏ, khi nhà họ Thẩm mời một bậc thầy điểm tâm về, tổ tiên người đó từng phục vụ tại cục điểm tâm của Ngự Thiện Phòng đời Thanh. Mấy món hôm nay vị y hệt hương vị khó quên năm nào, anh suýt thì nghi ngờ chúng được làm ra từ cùng một đôi bàn tay.


Xung quanh bỗng chốc yên tĩnh, Thẩm Bích Nhiên tay cầm tách trà quay đầu lại, khi nhìn thấy Cố Lẫm Xuyên, anh nhất thời không kịp phản ứng.


Một dịp nhỏ thế này vốn không nên thu hút được vị đại Phật này, ước chừng hắn cũng đi tháp tùng bạn bè giống như mình. Có điều, anh cùng lắm là giúp Tống Thính Đàn đỡ vài ly rượu, còn Cố Lẫm Xuyên thì thực sự là đến để chống lưng cho Bùi Nghiên Thanh.


Tại những nơi công cộng, Cố Lẫm Xuyên luôn xuất hiện cùng một đoàn người, trầm mặc mà đầy quyền uy. Hắn đi phía trước, Bùi Nghiên Thanh theo sau, trông cứ như Cố Lẫm Xuyên mới chính là nhà đầu tư thực sự của Trần Huy. Một nhóm giám đốc tiến lên nghênh đón, lúc bắt tay cũng hướng về phía Cố Lẫm Xuyên trước, thấy hắn không phản ứng gì mới lần lượt chuyển sang Bùi Nghiên Thanh.


Cố Lẫm Xuyên không đáp lại lời chào của bất kỳ ai, đi thẳng qua sảnh tiệc hướng về phía phòng bao riêng. Vệ sĩ đi cùng tách đám đông nghệ sĩ và quản lý cấp cao sang hai bên, dù ánh mắt họ đầy rẫy khát khao nhưng tuyệt đối không thể tiếp cận hắn nửa bước.


Khi đi ngang qua Thẩm Bích Nhiên, mắt Cố Lẫm Xuyên nhìn thẳng, lướt qua như không hề nhận ra sự hiện diện của anh. Thẩm Bích Nhiên cũng chỉ cụp mắt nhìn những món điểm tâm trên bàn, không để ánh nhìn đuổi theo bóng dáng tây trang giày da lịch lãm ấy.


Đợi đến khi đám đông khôi phục tiếng cười nói, chủ đề câu chuyện không ngoài dự đoán đều xoay quanh vị khách quý đầy bất ngờ này. Thẩm Bích Nhiên tìm một góc khuất để hưởng chút thanh tịnh, bàn ăn trước mặt từ điểm tâm Trung Hoa đã đổi sang sashimi Nhật Bản. Anh thích cá ngừ vây xanh, nên chọn phần bụng lớn có kết cấu mềm và dày nhất, gắp liền mấy miếng vào miệng như để trấn an tinh thần.


Mùi hương gỗ pha lẫn mộc lan thoang thoảng bỗng chốc lại gần: “Không phải nói là chuyển sang ăn chay rồi ư?”



Thẩm Bích Nhiên cứng đờ người, Cố Lẫm Xuyên chẳng biết từ lúc nào đã từ sảnh nội bộ quay trở ra, đứng cùng anh trong góc tối mờ ảo này, vệ sĩ canh giữ cách đó vài mét.


Bị bắt quả tang chuyện nói một đằng làm một nẻo, Thẩm Bích Nhiên chỉ đành cười gượng: “Mấy ngày đó đúng là tôi có ăn chay.”


Cố Lẫm Xuyên nhếch môi: “Trong miệng em chẳng có lấy một câu nói thật.”


Thẩm Bích Nhiên bị mỉa mai nhưng cũng không thấy oan ức gì, từ khi gặp lại đến nay, anh đúng là chưa từng nói với Cố Lẫm Xuyên được mấy câu thật lòng.


Jeff cầm bộ đồ ăn của Cố Lẫm Xuyên đi tới, hắn tùy ý xua tay, cầm lấy chiếc đĩa sứ bên cạnh Thẩm Bích Nhiên, cũng nếm thử hai miếng cá mà anh vừa khen ngợi, bâng quơ hỏi: “Khẩu vị vẫn ổn chứ?”


Thẩm Bích Nhiên gật đầu, chỉ về phía khu đồ ngọt: “Bên kia có điểm tâm Trung Hoa, ngon lắm.”


“Bữa tiệc tối này coi như Bùi Nghiên Thanh và Trần Huy cùng đăng cai. Cậu ta không nhận quà mừng của tôi, chỉ nhờ tôi tìm giúp một đội ngũ tổ chức tiệc đáng tin cậy.” Cố Lẫm Xuyên dùng giọng điệu như đang tán gẫu: “Lúc nhỏ em từng nếm qua tay nghề của vị sư phụ điểm tâm này một lần rồi, vừa hay mấy năm trước ông nội đã thuê ông ấy về nhà bên Đức, tôi lướt qua danh sách khách mời, thấy có tên em nên bảo người đón ông ấy sang đây. Nếu em cảm thấy ngon miệng hơn một chút, thì cũng coi như lão tiên sinh không uổng công bay một chuyến.”


Thẩm Bích Nhiên ngẩn người một lát mới hiểu ra, tức thì bị sự tùy hứng của giới siêu giàu làm cho chấn động. Cả một phen kỳ công này hóa ra đều dành cho anh, nhưng Cố Lẫm Xuyên lại nói bằng giọng nhẹ tênh, khiến lòng anh lúc thì thấy đầy ắp, lúc lại thấy trống rỗng, hồi lâu không nói nên lời. Cố Lẫm Xuyên cũng không đợi anh đáp lời, hắn đưa tay lướt qua món lươn nướng trước mặt, hướng về phía dãy bát sứ nhỏ tráng men xanh thiên thanh: “Cua tuyết thạch giấm thủy vân chắc cũng hợp khẩu vị của em đấy, nếm ——”


“Bích Nhiên.”


Đôi đũa đang gắp thức ăn của Cố Lẫm Xuyên khựng lại một nhịp, nhưng hắn vẫn chọn ra một chiếc bát nhỏ có màu men đều nhất đặt trước mặt Thẩm Bích Nhiên, sau đó mới ngước mắt nhìn vị khách không mời mà đến.


Lần trước ở hầm xe, Bạch Dực chưa biết thân phận của Cố Lẫm Xuyên, lần này biết rồi anh ta vẫn giữ vẻ mặt không nóng không lạnh đó, chỉ khẽ gật đầu với đối phương rồi nghiêng người về phía Thẩm Bích Nhiên: “Sao cậu lại trốn ở đây một mình thế này?”


Cố Lẫm Xuyên liếc nhìn Jeff một cái.


Jeff cười gượng, trong lòng kêu khổ không thôi. Bạch Dực là một cổ đông nhỏ của Trần Huy, lại còn là đạo diễn lớn, vừa rồi vẫn luôn bàn chuyện chính sự với Bùi Nghiên Thanh. Lúc nãy Bùi Nghiên Thanh chỉ tay về hướng này, anh ta và vệ sĩ đều tưởng Sếp Bùi muốn giới thiệu Bạch Dực cho Cố Lẫm Xuyên nên không ngăn cản, ai dè người ta lại nhắm thẳng vào vị kia mà tới.


Cú nghiêng người này của Bạch Dực khiến khoảng cách giữa anh ta và Thẩm Bích Nhiên dường như hơi quá gần. Nhưng sau vụ Glance, Thẩm Bích Nhiên cảm thấy họ cũng coi như là người mình nên vẫn đứng yên không nhích ra, mỉm cười đáp: “Thính Đàn nói tôi không cần lo gì cả, cứ lấp đầy bụng là được.”


Bạch Dực trước giờ chưa từng ra vẻ với anh: “Ý tôi là món ăn ở khu này đơn điệu quá, muốn ăn thì cũng phải chọn món gì tốt mà ăn.” Nói đoạn, anh ta lướt mắt qua bàn tiệc, tùy ý gạt chiếc bát cua tuyết trước mặt Thẩm Bích Nhiên sang một bên: “Người chưa khỏe hẳn, bớt chạm vào mấy đồ có tính hàn đi.” Anh ta đổi cho Thẩm Bích Nhiên một đĩa lươn nướng nhỏ: “Ăn lót dạ trước đi, lát nữa tiệc riêng bắt đầu, cậu vào trong đó cùng tôi.”


Thẩm Bích Nhiên còn chưa kịp mở miệng, khuỷu tay bỗng thắt lại, Cố Lẫm Xuyên kéo nhẹ anh một cái, nghiêng đầu ghé sát: “Vị này là?”



“Không nhớ.” Giọng Cố Lẫm Xuyên lạnh nhạt, hắn tùy tay lấy luôn đĩa lươn nướng đi, lời lại hướng về phía Thẩm Bích Nhiên: “Sao lại khách sáo với bạn thân thế, không ăn được lươn cũng không nói cho người ta biết một tiếng.”


Thẩm Bích Nhiên: “…”


Bạch Dực nhướng mày: “Không thể nào, lần trước tôi gọi món lươn giao tận nơi cho Bích Nhiên, cậu ấy còn đặc biệt gọi điện hỏi tên quán mà.”


Thẩm Bích Nhiên chợt nhớ đến phần lươn nướng mà mình đã âm thầm vứt đi từ rất lâu về trước, nhất thời cứng họng không nói được lời nào.


Bạch Dực đưa tay vỗ nhẹ lên vai anh: “Cậu không gạt tôi đấy chứ?”


Thẩm Bích Nhiên không còn cách nào khác ngoài việc tự lấp l**m lời nói dối, đành phải rướn dài cánh tay gắp đĩa lươn nướng kia quay trở lại, giả lả nói: “Không gạt anh, tuy bản thân tôi không thường gọi món này, nhưng phần lươn hôm đó làm thực sự rất khá.”


“Vậy mới đúng chứ.” Bạch Dực rạng rỡ nụ cười, nhìn sang Cố Lẫm Xuyên: “Sếp Cố chắc là bạn cũ của Bích Nhiên? Có lẽ anh không biết, mấy năm nay Bích Nhiên vẫn luôn sống ở nước ngoài, mấy người bạn định cư lâu năm của tôi cũng giống cậu ấy, ai nấy đều dần dần thay đổi khẩu vị cả rồi.”


Cố Lẫm Xuyên không lên tiếng, ánh mắt dời từ bờ vai Thẩm Bích Nhiên về lại gương mặt anh. Bạch Dực cũng đang nhìn sang, Thẩm Bích Nhiên đành phải nhắm mắt nhắm mũi nếm một miếng lươn nướng, gật đầu nói: “Món hôm nay làm cũng rất ngon.”


“Vậy thì tốt.” Cố Lẫm Xuyên nói, “Thích thì ăn nhiều một chút.”


Dứt lời, hắn liền xoay người rời đi.


Thẩm Bích Nhiên gượng ép ăn thêm vài miếng lươn, cảm giác trơn nhớt thực sự khiến anh buồn nôn, bèn tìm cớ lẩn vào nhà vệ sinh. Vừa mới rửa tay xong thì cửa bị đẩy ra, Cố Lẫm Xuyên bước vào.


Cố Lẫm Xuyên nhìn anh qua gương, đứng ở bồn rửa tay bên cạnh: “Vừa rồi là tôi mạo muội rồi.”


Thẩm Bích Nhiên khựng lại: “Sao?”


Cố Lẫm Xuyên nói: “Không ngờ hiện tại em lại thích ăn lươn như vậy, tôi tự ý lấy đĩa lươn đó đi, chắc không làm ảnh hưởng đến khẩu vị của em chứ?”


Giọng điệu của Cố Lẫm Xuyên bình thản, nhưng khi nói chuyện thậm chí hắn còn chẳng buồn nhướng mí mắt lên. Từ nhỏ, cách Cố Lẫm Xuyên giận dỗi Thẩm Bích Nhiên chính là từ chối nhìn thẳng vào mắt đối phương. Ở sảnh tiệc Thẩm Bích Nhiên còn có thể cố ý phớt lờ áp lực từ hắn, nhưng lúc này thì không thể mắt nhắm tai ngơ được nữa.


Cố Lẫm Xuyên lại nói: “Vừa hay, gần đây bạn tôi có mua một ngư trường ở Nhật Bản, để tôi bảo hắn ta vận chuyển đường hàng không mấy thùng lươn sống đến cho em nuôi tại nhà, coi như lời tạ lỗi. Tiện thể chọn một sư phụ người Nhật đến tận nơi chế biến, nếu em thích, sau này cứ để vị sư phụ đó ở lại nhà em, mỗi ngày đều vì em mà…”



Thẩm Bích Nhiên thực sự được mở mang tầm mắt, không ngờ người này lúc thiếu thời thì ra dáng ông cụ non, giờ đây lại có thể thốt ra những lời mỉa mai đến mức này, anh chỉ biết bất lực gọi một tiếng: “Sếp Cố.”


Cố Lẫm Xuyên ngừng lời, thông qua gương nhìn xoáy vào anh.


Không có người ngoài, Thẩm Bích Nhiên thấp giọng nói: “Chốn xã giao thì phải nâng đỡ lẫn nhau thôi. Đạo diễn Bạch tặng cá là ý tốt, chúng tôi cũng chưa thân thiết đến mức đó, sao tôi nỡ ép người ta phải tìm hiểu khẩu vị của mình?”


Cố Lẫm Xuyên hỏi: “Không thân?”


Thẩm Bích Nhiên thành thật: “Duyên gặp mặt vài lần. Bạn thân của tôi là nam chính của anh ta.”


Cố Lẫm Xuyên: “Vậy em có phải không?”


Thẩm Bích Nhiên ngẩn ra: “Tôi là cái gì?”


“Nam chính.” Cố Lẫm Xuyên quay đầu lại, ánh mắt trực diện và nghiêm túc, nhưng mở miệng lại đọc vanh vách một chuỗi tiêu đề tin tức —— “Bạch Dực hẹn hò đêm khuya với người đàn ông bí ẩn, nghi vấn là nam chính phim mới hoặc là… gì ấy nhỉ, đoạn sau tôi quên rồi.”


Thẩm Bích Nhiên nghe đến ngây người, nhưng sắc mặt Cố Lẫm Xuyên vẫn bình thản, tiếp tục nói: “Bùi Nghiên Thanh muốn đầu tư vào Trần Huy, cứ đọc mấy cái tin tức lăng nhăng ở bên tai tôi, tôi tình cờ nghe được thôi. Mặc dù tiêu chuẩn chọn bạn đời của em không liên quan gì đến tôi, nhưng nể tình xưa nghĩa cũ, tôi vẫn muốn nhắc nhở em, giới giải trí chẳng có mấy người tốt đâu. Em muốn chơi bời chút thì còn được, chứ nếu muốn nghiêm túc tìm đối tượng ——”


“Cố Lẫm Xuyên.” Thẩm Bích Nhiên dở khóc dở cười, “Đêm đó anh ta cần bàn kịch bản với Tống Thính Đàn, Tống Thính Đàn đợi trên lầu, chúng tôi chỉ xuống lầu mua đồ ăn khuya thôi.”


Cố Lẫm Xuyên nghe xong lời giải thích, khẽ nhướng mày nhưng không đáp lại. Ánh mắt hắn hạ xuống, dừng lại trên đôi môi của Thẩm Bích Nhiên.


Thẩm Bích Nhiên chắc chắn không nhận ra rằng, vừa rồi anh đã gọi thẳng tên hắn —— anh gọi là Cố Lẫm Xuyên, chứ không phải câu “Sếp Cố” lạnh lẽo kia nữa.


Dẫu cho Thẩm Bích Nhiên khi trưởng thành đã học được cách nói một đằng nghĩ một nẻo và khéo léo đưa đẩy, nhưng dáng vẻ vội vàng giải thích lúc này của anh thật chẳng khác gì lúc nhỏ. Đôi môi ấy nhỏ nhắn hồng hào, hai cánh môi mềm mỏng đóng mở nhanh liên tục, trông rất đáng yêu.


Cố Lẫm Xuyên thực sự khó lòng ngăn bản thân nhớ về trước kia —— trước kia, mỗi khi Thẩm Bích Nhiên nói liến thoắng, hắn sẽ đột ngột hôn xuống một cách nhẹ nhàng và chậm rãi, rồi dùng răng hơi dùng lực cắn nhẹ. Thẩm Bích Nhiên lúc đó ngoan lắm, mặc cho hắn cắn, chỉ ngước đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn —— trên đời này, bất kỳ ai bị Thẩm Bích Nhiên nhìn như thế quá một giây, chắc chắn cả đời sẽ tình nguyện nghe anh sai bảo, muốn gì được nấy.


Cố Lẫm Xuyên bỗng nhiên hỏi: “Em thấy, hai người ngày nào cũng hôn nhau thì có tính là đã từng yêu nhau không?”


“…… Hả?”



“Có tính không?” Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên đầy cố chấp.


Thẩm Bích Nhiên trầm tư một lát, bỗng nhiên vỡ lẽ, phẫn nộ nói: “Tay săn ảnh nào chụp được cảnh tôi và đạo diễn Bạch hôn nhau? Đây là ảnh ghép, là tung tin đồn nhảm, tôi phải kiện bọn họ!”


“Không nói em với Bạch Dực.” Khóe môi Cố Lẫm Xuyên khẽ nhếch lên một chút, “Là bạn của tôi đang rơi vào rắc rối tình cảm, tôi không giỏi trả lời mấy câu hỏi kỳ quặc này nên tiện miệng hỏi thôi.”


Thẩm Bích Nhiên nghi ngờ hắn đang nói nhảm, ngập ngừng đáp: “Cũng không nhất định, còn tùy người.”


Dứt lời, như một ảo giác, anh nhận thấy trong đôi mắt đối diện thoáng qua một loại cảm xúc nào đó, u ám, giống như một ngôi sao băng không có ánh sáng.


Cố Lẫm Xuyên nhìn anh một lúc rồi cười khẽ: “Cũng đúng.”


Cố Lẫm Xuyên rửa tay xong liền rời đi, một người phục vụ đẩy cửa bước vào, đưa cho Thẩm Bích Nhiên nước súc miệng và một ly trà hoa mộc lan. Thẩm Bích Nhiên rốt cuộc cũng thoát khỏi cái mùi lươn nướng kia, định hỏi là ai gửi nhưng lại thấy điều đó đã quá rõ ràng. Hương hoa mộc lan lưu lại trong miệng, thấm vào tâm can, anh đứng lặng hồi lâu rồi nhét chiếc khăn tay lụa dùng để lau miệng vào túi.


Người phục vụ dẫn anh đến phòng bao tiệc riêng. Chiếc bàn dài đã gần ngồi kín chỗ, hai bên vị trí chủ tọa là các giám đốc của Quảng Nghiên và Trần Huy, Thẩm Bích Nhiên mỉm cười gật đầu chào từng người. Bạch Dực cũng là cổ đông nhưng cổ phần không nhiều, ngồi ở gần cửa, giữa anh ta và Tống Thính Đàn chừa ra một chỗ trống, nhìn là biết dành cho Thẩm Bích Nhiên.


Thẩm Bích Nhiên vừa mới ngồi xuống, cánh cửa lớn phía sau đã mở toang, Cố Lẫm Xuyên đến.


Cuộc trò chuyện trên bàn tiệc lập tức im bặt, mọi người đồng loạt đứng dậy gọi “sếp Cố”. Giữa Cố Lẫm Xuyên và vị trí chủ tọa dường như tồn tại một lối đi thẳng tắp, hắn sải bước tiến về phía trước, nhưng đi được hai bước thì dừng lại, đứng ngay sau lưng Bạch Dực và Thẩm Bích Nhiên, hếch cằm với Bùi Nghiên Thanh ở phía xa.


Bùi Nghiên Thanh thản nhiên đứng dậy, nhích lên một ghế để ngồi vào vị trí chủ tọa. Người ngồi dưới anh ta thấy Cố Lẫm Xuyên vẫn không có ý định di chuyển, cũng đành thuận thế nhích lên theo. Cố Lẫm Xuyên cứ như đã cắm neo dưới chân, đứng bám trụ tại chỗ không hề nhúc nhích. Thế là, những người ở dãy bên đó cứ thế lần lượt dời chỗ lên trên, cho đến khi chiếc ghế phía trên Bạch Dực trống ra.


Bạch Dực không nhích đi, anh ta cười nói: “Sếp Cố muốn ngồi cạnh tôi sao?”


Cố Lẫm Xuyên mở lời: “Tôi ngồi chỗ của anh.”


Phòng bao bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đầy vi diệu. Bạch Dực thu lại nụ cười, không nói một lời, Cố Lẫm Xuyên cũng sừng sững không lung lay, đối mắt trực diện với anh ta.


Hồi lâu sau, một vị giám đốc của Trần Huy phải lên tiếng gọi Bạch Dực, lúc này anh ta mới đứng dậy, nhích lên một vị trí.


Cố Lẫm Xuyên thong thả cởi một chiếc cúc áo vest, điềm nhiên ngồi xuống vị trí giữa Bạch Dực và Thẩm Bích Nhiên. Hắn ngồi đó, phong thái vững vàng như núi Thái Sơn, chẳng mảy may xao động.


“Mọi người cứ tự nhiên, đừng gò bó.” Cuối cùng hắn cũng chịu mở lời vàng ngọc: “Tôi cũng chỉ đến ăn chực bữa cơm cùng bạn bè mà thôi.”


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 12: Vừa tranh vừa cướp
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...