Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 10: Quá khứ / Hiện tại Câu chuyện nực cười


“Không thể tưởng tượng nổi.”


Cố Lẫm Xuyên mười hai tuổi khép cuốn sách lại, đó là một tập truyện ngắn phổ thông của Mỹ, mà mười truyện thì hết chín truyện kết thúc bằng việc hai người không ai ngờ tới đột nhiên lên giường với nhau. Nếu hắn và Thẩm Bích Nhiên là nhân vật trong sách, sớm muộn gì hai người cũng sẽ làm ra chuyện gì đó đại nghịch bất đạo.


Hắn cảm thấy việc Thẩm Bích Nhiên không chịu ngủ đàng hoàng tử tế hẳn là có liên quan mật thiết đến những loại ấn phẩm ma quỷ này. Gia giáo nhà họ Thẩm rất chính thống, nhưng duy nhất chuyện đọc sách là không quản Thẩm Bích Nhiên — có lẽ cũng chẳng quản nổi, Thẩm Bích Nhiên nghiện sách, tốc độ tiêu thụ cực lớn, lại còn không kén chọn, bất kể thứ gì kỳ quái, hay ho hay tà đạo đều không từ chối.


Cố Lẫm Xuyên quăng cuốn sách ra xa: “Hôm nay không đọc nữa, ngủ cho đàng hoàng đi.”


Dưới lớp chăn bên cạnh cộm lên một khối rồi đột ngột bị hất văng, lộ ra một Thẩm Bích Nhiên mặc đồ ngủ bằng lụa, mái tóc mềm mại rối bời vì lăn lộn.


“Không ngủ được, em không ngủ được.” Cậu như một chú sâu đang phát điên, “Cố Lẫm Xuyên, anh đọc cho em thêm vài đoạn nữa đi, em vừa mới hơi buồn ngủ thì bị anh phá hỏng rồi!”


“Nói dối.” Cố Lẫm Xuyên vạch trần: “Anh còn nghe tiếng em cười khúc khích mà.”


“Đó là em ăn no quá nên nấc cụt thôi.” Thẩm Bích Nhiên chộp lấy tay Cố Lẫm Xuyên, vén áo ngủ lên, áp lòng bàn tay hắn vào bụng mình, “Anh sờ xem nó chướng lên đến mức nào rồi nè? Đều tại anh hết, cả một dĩa nấm xào to đùng toàn là một mình em ăn để anh khỏi bị phát hiện là kén ăn đó!”


Thẩm Bích Nhiên vừa nói vừa giả vờ ánh mắt đờ đẫn: “Cố Lẫm Xuyên, nấm không có độc đấy chứ, hình như em thấy cả yêu tinh biển rồi.”


Cố Lẫm Xuyên cạn lời giúp cậu xoa bụng: “Chẳng phải anh cũng giúp em ăn lươn rồi sao?”


“Ừ ha.” Đôi mắt Thẩm Bích Nhiên cong lên cười: “Cảm ơn anh nhiều nhé.”


Ánh đèn bàn đọng lại trong mắt Thẩm Bích Nhiên, Cố Lẫm Xuyên nhìn thấy hình bóng mình trong đôi con ngươi đen láy ấy, và chỉ có duy nhất mình hắn, lấp đầy đôi mắt đó một cách xa xỉ.


“Thẩm Bích Nhiên, ngoài hải sâm và lươn ra, em còn không ăn loại cá nào nữa?”


Thẩm Bích Nhiên suy nghĩ một chút: “Cá lanh, cá chạch, tóm lại là mấy loại thân dài, trơn tuồn tuột ấy.”


Lòng bàn tay Cố Lẫm Xuyên xoa hai vòng trên bụng cậu: “Da em còn trơn hơn cả lụa, lấy quyền gì mà chê cá người ta trơn tuồn tuột?”


“Tại vì chúng nó còn nhớp nháp nữa, nhai cứ sần sật, ghê chết đi được.” Thẩm Bích Nhiên giơ một bàn tay lên bên cạnh mặt, dùng ngón cái và bốn ngón còn lại chụm vào nhau để minh họa cho cái tiếng “sần sật” của mình.


Cố Lẫm Xuyên bị chọc cười: “Vậy sau này anh sẽ ăn hết chúng giúp em.”


“Vậy em cũng sẽ ăn nấm giúp anh.” Thẩm Bích Nhiên nói một cách công bằng.



“Được.” Cố Lẫm Xuyên gỡ cậu ra khỏi người mình, “Anh về phòng đây.”


Tuần sau cả hai sẽ bắt đầu vào cấp hai. Thẩm Tòng Phỉ nói, trẻ lớn rồi phải ra dáng trẻ lớn, không thể cứ ôm nhau ngủ mãi được. Thẩm Bích Nhiên thấy thật đáng tiếc, không muốn mất đi cái máy đọc sách trên giường này chút nào.


“Cố Lẫm Xuyên, sắp lên cấp hai rồi, anh có lo lắng không?”


Cố Lẫm Xuyên đứng bên giường nhìn cậu, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Thẩm Bích Nhiên, tại sao nhất định phải bắt anh học trường quốc tế với em?”


Gia đình họ Thẩm vốn định để Cố Lẫm Xuyên học một trường công lập trọng điểm, hắn đã thấy vô cùng biết ơn rồi, nhưng Thẩm Bích Nhiên đã làm loạn một trận, cuối cùng vẫn khiến Cố Lẫm Xuyên học cùng mình tại ngôi trường quốc tế có học phí ba mươi vạn mỗi năm.


Thẩm Bích Nhiên lấy chăn cuốn mình lại thành một con tằm, chớp chớp mắt: “Em không rời xa anh được mà, anh không ở đó thì em sai bảo ai.”


Cậu cũng nói với ba mẹ mình y hệt như vậy.


Nhưng Cố Lẫm Xuyên biết đây chỉ là mánh khóe nhỏ của cậu — những năm cùng học tiểu học, Thẩm Bích Nhiên đi học, đi lớp năng khiếu, đi dã ngoại xuân, trại hè, đi nghỉ dưỡng nước ngoài… bất kể đi đâu cũng nhất định phải mang hắn theo. Chi phí ăn mặc, đi lại tùy tùng đều đồng bộ, hắn không giống như được nhận nuôi để hầu hạ cậu chủ nhỏ, mà giống như một đứa con khác của nhà họ Thẩm hơn.


Đôi khi, Thẩm Bích Nhiên còn rất tự nhiên, hoạt bát ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên gọi hắn là “anh trai”, những việc vặt vãnh lông gà vỏ tỏi đều hỏi ý kiến hắn trước, tâng bốc hắn rất cao. 


Khi người lớn hỏi đến, Thẩm Bích Nhiên lại nũng nịu nói không thể rời xa hắn, nhưng thực tế riêng tư lại rất ít khi thực sự sai bảo hắn làm việc, thậm chí còn thường xuyên lăng xăng chạy vặt cho hắn. Có lần Thẩm Bích Nhiên đi mua kem giờ ra chơi, chuông reo rồi mà Cố Lẫm Xuyên vẫn còn nửa cây chưa ăn xong, đành phải cúi người dưới gầm bàn tống hết vào miệng, lạnh đến mức dùng tay bịt chặt sau gáy, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thẩm Bích Nhiên cũng đang bịt sau gáy y hệt.


Thẩm Bích Nhiên ghé sát tai hắn nói: “Sao cái gì anh cũng dám làm cùng em vậy, Cố Lẫm Xuyên, anh tốt thật đó, không có anh thì em xong đời rồi.”


“Thật may vì có anh” là câu nói Thẩm Bích Nhiên hay nói với hắn nhất trong một hai năm đầu đến nhà họ Thẩm. Dạo đó, trong nhà thường vang vọng tiếng gọi vô tư lự của Thẩm Bích Nhiên: “Cố Lẫm Xuyên đâu rồi? Có ai thấy Cố Lẫm Xuyên của con đâu không?”


Đến cả người làm cũng cảm thán, sau khi nhận nuôi Cố Lẫm Xuyên, Thẩm Bích Nhiên trở nên hoạt bát hơn trước, nói năng cũng có khí thế hơn hẳn, lời đồn về câu nói “lửa ấm dưỡng ngọc” của đại sư quả không sai. Nhưng Cố Lẫm Xuyên biết, tất cả đều là cố ý, Thẩm Bích Nhiên luôn tìm mọi cách để cả nhà họ Thẩm, bao gồm cả chính Cố Lẫm Xuyên, đều cảm thấy hắn là một người được cần đến, một người có giá trị.


Đôi khi hắn sẽ nghĩ, liệu có phải bất kể nhặt ai về, Thẩm Bích Nhiên cũng đều đối xử tốt với người đó như vậy không. Có lẽ là đúng, Thẩm Bích Nhiên thân thiện và chân thành với tất cả mọi người, ai mà không thích Thẩm Bích Nhiên cho được, ai mà chịu nổi khi Thẩm Bích Nhiên cười rạng rỡ, ngẩng mặt lên nói chuyện với mình? Giống như khi ông trời nhào nặn con người đã nhào tất cả những gì ngây thơ và tốt đẹp nhất vào một nắm bùn nhỏ, nắm bùn nhỏ này hóa thành hình người, trưởng thành thành dáng vẻ của Thẩm Bích Nhiên.


May mắn là người được Thẩm Bích Nhiên nhặt về là mình —— Cố Lẫm Xuyên mười hai tuổi nảy sinh ý nghĩ mơ hồ như thế trong lòng. Hắn biết nội tâm mình u tối và xấu xí, nhưng thực sự lại ôm một tâm nguyện mãnh liệt, mong rằng ngoại trừ con chó giữ nhà “Tiểu Sơn” đến trước hắn nửa năm ra, Thẩm Bích Nhiên đừng nhặt thêm bất kỳ ai hay bất kỳ con vật nhỏ nào về nhà nữa.


Thẩm Bích Nhiên đột ngột ngồi bật dậy trên giường, tóc đã lâu không cắt nên vài sợi xõa xuống cổ áo. Cậu kéo nhẹ vạt áo của Cố Lẫm Xuyên, bí mật nháy mắt với hắn: “Nghe nói an ninh ở khối quốc tế nghiêm ngặt lắm, tường vây cũng cao, toàn là camera giám sát, sau này chúng ta đừng hòng lén chạy ra ngoài.”


Cố Lẫm Xuyên nhạy cảm hỏi: “Người bên ngoài có vào trường được không?”


“No no no.” Thẩm Bích Nhiên lắc ngón tay, “Đến cả nhân viên hậu cần ra vào khuôn viên trường cũng phải có giấy thông hành của ngày hôm đó đấy.”


Cố Lẫm Xuyên lập tức thả lỏng, đưa tay ấn lên trán cậu: “Uống sữa không?”



“Uống.” Thẩm Bích Nhiên dùng bàn chân khều khều hắn, “Anh pha cho em đi.”


Thẩm Bích Nhiên bưng ly sứ uống sữa, Cố Lẫm Xuyên nói: “Anh vẫn thấy hơi không yên tâm.”


“Vậy chúng ta thử một chuyến xem sao.” Thẩm Bích Nhiên hoàn toàn không hỏi tại sao hắn luôn lo lắng về chuyện an toàn, ngược lại rất sẵn lòng phối hợp, cái đầu đáng yêu của cậu chứa đầy những ý tưởng nghịch ngợm: “Chúng ta lén chạy ra ngoài, nếu chúng ta không chạy ra được thì có lý do để tin rằng người ngoài cũng không dễ dàng vào được đâu nhỉ.”


Thế là hai tân sinh viên lớp 6 nhà họ Thẩm đã leo tường trốn học ngay tuần đầu tiên khai giảng. Thẩm Tòng Phỉ nổi trận lôi đình, mắng cho cả hai một trận tơi bời. Cố Lẫm Xuyên nhận đó là ý tưởng sai lầm của mình, Thẩm Tòng Phỉ lòng sáng như gương, vờ vịt định đánh Cố Lẫm Xuyên. Khi cây chổi lông gà vừa giơ lên, Thẩm Bích Nhiên đột nhiên khóc nấc, đứng chắn trước mặt Cố Lẫm Xuyên, cúi đầu sụt sùi. Thẩm Tòng Phỉ chờ con trai thú nhận lỗi lầm, cứ ngỡ vô dụng nhất cũng phải nghe được một câu “muốn đánh anh ấy thì đánh con trước”, không ngờ Thẩm Bích Nhiên chỉ không ngừng lặp đi lặp lại: “Ba xấu lắm”.


Thẩm Tòng Phỉ dở khóc dở cười, Ôn Thục không nhịn được bật cười theo, Thẩm Bích Nhiên thì đắc ý mãn nguyện. Trong bốn người, chỉ có Cố Lẫm Xuyên là hoảng hốt. Lúc sắp bị đánh mặt hắn không đổi sắc, vậy mà giờ phút này lại lúng túng rối bời, một tay nắm chặt bàn tay nhỏ lạnh lẽo của Thẩm Bích Nhiên, tay kia nhẹ nhàng vuốt lưng cậu. Chiếc khăn lụa buộc tóc của Thẩm Bích Nhiên bị lỏng, Cố Lẫm Xuyên liền tháo nó xuống, che đi đôi mắt đẫm lệ của cậu.


“Đừng khóc nữa.” Hắn nói khẽ bên tai Thẩm Bích Nhiên: “Sao em diễn sâu thế, ba em có định đánh em đâu.”


Cố Lẫm Xuyên chưa bao giờ nói được lời nào đặc biệt êm tai, nhưng câu nói này, kết hợp với ánh mắt lúng túng hiếm thấy và tông giọng hạ thấp nhún nhường, Thẩm Bích Nhiên cảm thấy chẳng khác nào hắn đang dốc hết vốn liếng ra để dỗ dành mình. Trong lòng càng đắc ý, ngoài mặt cậu càng diễn vẻ tủi thân, “òa” một tiếng ôm chầm lấy Cố Lẫm Xuyên, vừa khóc vừa gào lên “Ba em đáng sợ quá”, rồi ra sức đẩy Cố Lẫm Xuyên rời xa bãi chiến trường.


Buổi giáo dục gia đình kết thúc không đâu vào đâu. Nửa đêm, tại phòng ngủ trên gác mái, Thẩm Bích Nhiên lại đung đưa đôi chân sai bảo Cố Lẫm Xuyên đọc sách cho mình nghe.


“Hôm nay đọc gì nhỉ.” Cậu tùy ý lật giở xấp sách chồng cao ngất trên tủ đầu giường của Cố Lẫm Xuyên. Thực chất đó đều là sách của cậu, quăng lung tung nên chỗ nào trong nhà cũng có. Cậu chọn hồi lâu, cuối cùng rút ra một tập thơ tiếng Anh, bìa sách bọc vải lụa màu đay, một dòng chữ tiếng Anh không hiểu nghĩa nhưng sờ vào rất có cảm giác.


“Đọc thơ đi, thầy giáo bảo anh có khiếu phát âm giọng Anh-Anh, anh cứ dùng giọng đó mà đọc.”


Bài thơ rất dài, Cố Lẫm Xuyên không hiểu hết nghĩa nhưng có thể đánh vần được. Hắn hiểu rõ trong lòng, những tác phẩm tiếng Anh không thể nào dỗ Thẩm Bích Nhiên ngủ được, vì cậu sẽ không nhịn được mà đọc theo để bắt chước âm điệu của hắn.


Nhưng đêm đó Cố Lẫm Xuyên như bị ma xui quỷ khiến, chỉ cần Thẩm Bích Nhiên không khóc, bảo hắn làm gì cũng được. Hắn đón lấy tập thơ, cần mẫn bắt đầu từ dòng đầu tiên.


“Our birth is but a sleep and a forgetting……”



Giọng thiếu niên ngồi trên giường đọc sách năm nào vẫn còn văng vẳng bên tai, dần dần chồng khít lên giọng nói của chính Thẩm Bích Nhiên lúc này.


“……In the primal sympathy, which having been must ever be; In the soothing thoughts that spring out of human suffering; In the faith that looks through death, In years that bring the philosophic mind.”


Thẩm Bích Nhiên đứng trước bia mộ, khẽ đọc hết câu thơ này.


Người quản lý nghĩa trang đứng sau lưng lên tiếng: “Bài thơ này thật yên bình.”


Thẩm Bích Nhiên gật đầu: “Anh ấy từng đọc cho tôi nghe.”



Trên bia mộ khắc hai dòng chữ —— “Nguyện người yêu Cố Lẫm Xuyên, linh hồn an nghỉ tại đây.”


Phần ký tên là “Người yêu Thẩm Bích Nhiên”.


“Noah, sao anh lại đột ngột hủy bỏ nghi lễ?”


Thẩm Bích Nhiên thở dài.


Người quản lý nhận ra vẻ trầm uất của anh, bèn đổi giọng: “Nhưng đúng là cũng có một số người cảm thấy, không nên làm phiền người đã khuất nhiều năm nữa…”


“Người chưa chết.” Thẩm Bích Nhiên ngắt lời cô, “Tôi rất xin lỗi.”


Người quản lý: “… Hả?”


“Anh ấy đưa tôi đến đây đấy.” Thẩm Bích Nhiên lại chỉ vào bia mộ.


Người quản lý cảm thấy sống lưng lạnh toát: “Cái gì?”


“Không có gì, chỉ là một câu chuyện tình bi thảm bỗng chốc biến thành một vở hài kịch kịch tính thôi.” Thẩm Bích Nhiên nói một cách nhẹ nhõm, nhưng trong mắt lại phủ một lớp hụt hẫng. Anh cúi đầu im lặng, ngón tay lướt qua bia mộ, lưu luyến rất lâu ở hai chữ “Người yêu”. “Tôi muốn giải tỏa ngôi mộ này. Tất nhiên, không cần hoàn lại phí mua mộ, tôi sẽ nộp thêm một khoản phí nữa, nhờ các anh chị thu dọn lại các di vật bên trong cùng với tấm bia này rồi gửi bưu điện cho tôi. Phiền các anh chị đóng gói cẩn thận, đừng để sứt mẻ.”


“Anh Thẩm…” Người quản lý lo lắng, “Anh vẫn ổn chứ? Có phải anh nhớ anh ấy quá không?”


“Tôi rất ổn, từ hôm nay trở đi, tôi không cần phải ăn chay nữa rồi.” Nụ cười của Thẩm Bích Nhiên vẫn đúng mực như cũ, cứ như anh không hề đưa ra bất kỳ yêu cầu vô lý nào, rồi bước chân nhẹ nhàng rời đi.


Chiếc Tesla nằm cô độc bên lề đường, Thẩm Bích Nhiên hít hà mùi nước hoa nam còn vương lại trong xe — tông gỗ lạnh, dư vị mang theo hương mộc lan thanh khiết nồng nàn, giống hệt mùi hương anh ngửi thấy ở nhà hàng hôm qua, nhưng trong không gian kín, nó trở nên rõ rệt hơn. Khi Cố Lẫm Xuyên ở đây, hương thơm chỉ phảng phất quanh quẩn, khi Cố Lẫm Xuyên đi rồi, mùi hương này ngược lại càng thêm sức tấn công.


Anh nhận ra mình đang ngửi mùi hương Cố Lẫm Xuyên để lại một cách đầy bệnh thái, lập tức lôi một điếu thuốc từ trong xe ra, ngậm vào miệng rít mạnh hai hơi.


Thực ra anh rất hiếm khi hút thuốc, cả tháng có khi chẳng nhớ đến việc chạm vào một điếu, nhưng kể từ khi gặp lại đến nay, đây đã là lần thứ hai.


Mùi hương trong xe cuối cùng không còn thuần khiết như thế nữa. Thẩm Bích Nhiên kẹp điếu thuốc giữa ngón tay nghĩ về Cố Lẫm Xuyên, nghĩ về sự vô tình khi hắn quên mất dãy số điện thoại đó, cũng nghĩ về thành ý khi hắn chạy đến bệnh viện vì mình, nghĩ về sự mỉa mai trong lời nói của hắn, và cả sự xót thương trong ánh mắt khi hắn an ủi…


Càng gỡ càng rối, càng cắt càng loạn, chẳng có gì hơn thế này.


Anh tự giễu cợt bản thân, cười khổ lắc đầu, buông một tay xuống dưới ghế xe để tìm nút điều chỉnh, định kéo khoảng cách ghế mà Cố Lẫm Xuyên đã chỉnh xa ra quay trở lại. Ngờ đâu, đầu ngón tay chạm phải một vật lạnh lẽo, tinh xảo mang cảm giác kim loại. Nhặt lên xem, đó là một cây bút máy.


Thân bút bằng bạch kim, đuôi bút khảm ngọc, ngòi bút chạm khắc hình ảnh sông băng dốc đứng, dòng nước xiết vỗ vào bờ, ý cảnh lạnh lẽo sắc sảo.



Logo của Montblanc được giấu ở một vị trí cực kỳ khiêm tốn, lại là một món đồ đặt làm riêng, tên của chủ nhân là ai đã quá rõ ràng.


Vừa mới trả xong chiếc đồng hồ, lại rơi ra một cây bút máy.


Thẩm Bích Nhiên bỗng chốc cảm thấy tuyệt vọng, nhưng rất nhanh sau đó, anh bình tĩnh trở lại. Một tay anh m*n tr*n thân bút, tay kia kẹp điếu thuốc đang cháy, cứ thế lặng lẽ nhìn, trong lòng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ xấu xa — Nếu như, anh không trả lại cho Cố Lẫm Xuyên thì sao?


Bút máy khác với đồng hồ, nó không tính là quá quý giá, cũng rất khó để xác định đã đánh rơi ở đâu. Chỉ cần anh không chủ động nhắc tới, Cố Lẫm Xuyên phần lớn sẽ không tìm đến, thậm chí chẳng bận tâm.


Thiết kế của cây bút này rất Cố Lẫm Xuyên, đuôi bút lại tình cờ khảm một miếng ngọc, hoàn toàn có thể coi như một món kỷ vật cho đoạn tình cảm đã thối rữa từ lâu. Cứ coi như anh không có đạo đức đi, coi như anh phóng túng ác niệm của mình, nhưng làm vậy vừa tránh được rắc rối khi tiếp tục dây dưa với Cố Lẫm Xuyên, vừa thỏa mãn được chút ích kỷ không thể để ai biết, có gì là không được chứ?


Đang mải suy nghĩ thì Tống Thính Đàn gọi điện tới.


Thẩm Bích Nhiên ngả người ra sau ghế, một tay tựa lên vô lăng, tay kia kẹp điếu thuốc chậm rãi rít một hơi sâu. Khói thuốc lờ lững quanh sống mũi và đôi mắt, khiến gương mặt bình thản của anh trở nên có chút bí ẩn.


Sau khi nghe xong bản tin nực cười kia, anh không hề vội vàng hay cáu kỉnh, thậm chí còn bật cười.


“Thính Đàn, đây là ông trời đang giúp tôi.” Đôi mắt trầm mặc của anh một lần nữa bừng sáng, anh chớp mắt, lộ vẻ tinh quái: “Cậu đang ở đâu?”


“Ở nhà, tôi đang định đến công ty, đạo diễn Bạch cũng đang ở đó.”


“Được rồi, lát gặp lại.”


Thẩm Bích Nhiên dứt khoát cúp điện thoại, dập tắt điếu thuốc rồi nhét cây bút máy vào túi áo sơ mi, cẩn thận xác nhận nắp bút không bị lộ ra ngoài, sau đó nhanh chóng lái xe rời khỏi mảnh đất đầy chột dạ này.


Lời tác giả muốn nói:


Nhật ký quan sát Cố Lẫm Xuyên Tác giả: Thẩm Bích Nhiên


Ngày 28 tháng 8, trời nắng.


Thích nghe Cố Lẫm Xuyên đọc tiểu thuyết Mỹ.


Mấy câu chuyện tình yêu drama bình thường cũng thú vị đấy, nhưng nhìn Cố Lẫm Xuyên nhíu mày đọc sách thì thú vị hơn nhiều.


Cố Lẫm Xuyên luôn không hiểu nổi tại sao ai cũng có thể dây dưa, quan hệ với nhau được.


Chuyện đó có gì đâu chứ, thế giới này biến ảo khôn lường, ai cũng có khả năng đến với nhau cả thôi.


Đúng là một Cố Lẫm Xuyên chẳng có trí tưởng tượng gì hết.


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 10: Quá khứ / Hiện tại Câu chuyện nực cười
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...