Chiếc Hôn Và Đóa Hồng

Chương 48

499@-
Trong không khí trong nháy mắt trở nên trầm mặc, Quý Minh Châu chớp chớp mắt, “Giang Tịch anh vừa mới hôn tôi có phải không.”

Trán hai người kề cạnh nhau, Giang Tịch đáp lời, “Không phải quá rõ ràng sao.”

Nghe theo lý thường hẳn là, đúng là ngữ khí quá hợp tình hợp lý!

Cô luôn là người khiến anh loạn thân nhân.

“Anh chiếm tiện nghi của tôi!”

“Em vừa mới cắn cằm anh.” Giang Tịch lưu loát đánh trả.

“Cái đấy không tính.” Quý Minh Châu phản bác.

“Vị trí bất đồng mà thôi.” Giang Tịch nói dừng một chút, “Em cũng có thể làm như thế với anh.”

Quý Minh Châu vặn vẹo tượng trưng, rốt cuộc cũng không lại lộn xộn nữa.

Hôn tới hôn lui vạn nhất lại làm đến mức cởi quần áo thì sao bây giờ

Cô vừa không tin tưởng Giang Tịch, cũng không tin chính mình.

“Chúng ta thật sự phải ngủ như vậy một đêm sao?” Tư thế này, không biết còn có thể duy trì bao lâu, Quý Minh Châu cũng đã cảm thấy muốn tê dại đến nơi rồi.

Cô không thể cứ bọc áo khoác rồi dựa vào cửa sổ.

Như vậy khả năng còn thoải mái hơn.

Nhưng trước mắt

Làm tổ ở trong lòng ngực anh, hình như cũng không sai biệt lắm.

“Như vậy là tốt nhất.” Giang Tịch chậm rãi nói, “Hoặc cũng có thể đổi.”

“Hả?”

“Em nằm, anh đè lên người em để ngủ.”

“”

Quý Minh Châu chỉ nghĩ đến hình ảnh này, liền cảm thấy có cái gì đó không đúng lắm.

Giang Tịch không chỉ là con sói đen, khả năng còn có chút vàng vàng nữa rồi ?

Cô âm thầm trừng mắt nhìn anh, rồi sau đó từ cổ áo khoác chui ra nửa đầu, như đang dỗi, trực tiếp gõ gõ chóp mũi người đối diện.

“Giang Tịch, trong đầu anh suy nghĩ cái gì đấy?”

Nam nhân anh tuấn trẻ tuổi trước mắt cứ như vậy nhìn cô trong chốc lát, cười cười không nói chuyện.

Từ trước tới nay, Quý Minh Châu đã nhìn thấy qua Giang Tịch tươi cười rất nhiều lần, đại khái có thể đây là lần anh cười đẹp nhất kể từ khi hai người quen biết tới nay.

Anh thoánh cúi người, ở bên môi cô nhàn nhạt cắn nhẹ.

“Cái này cũng khá dễ đoán mà, là em.”

Cuối cùng kết quả cuộc thương thảo là, hai người thay phiên nhau nằm xuống, dựa vào đối phương, như vậy có thể đổi gối ngủ.

Nhưng Giang Tịch không muốn, Quý Minh Châu cũng không thể khiến anh đổi ý.

Ngoài cửa sổ bông tuyết rào rạt, cửa kính pha lê bị một tầng hơi nước làm cho càng trở nên mờ áo.

Ghế sau xe có một cái đèn nhỏ, Quý Minh Châu thừa dịp nó vẫn tỏa ra nhiệt lượng, dùng ngón tay ở phía trên tùy ý vẽ lung tung mấy thứ.

Cuối cùng, cô còn cảm thấy chưa đủ, viết một hàng chữ dài ——

【 Giang Tịch là một tên đại đầu heo! 】

Giang Tịch ở một bên nhìn chằm chằm động tác của cô, thấy Quý Minh Châu viết như vậy, anh bất động thanh sắc hỏi, “Liền như vậy mà yêu đầu heo sao?”

Quý Minh Châu không chút suy nghĩ, “Không có a.”

Giang Tịch không biết từ chỗ nào móc ra một cái khăn, “Vậy sao em lại đem heo thêu ở bên trên.”

Quý Minh Châu tập trung nhìn vào, kia đúng là quà sinh nhật cô đưa cho anh.

“Anh còn mang theo sao?” Quý Minh Châu lúc trước vốn là nghĩ phải tự mình đưa cho anh, sau khi chuyện này náo loạn đến như vậy, cô cũng lười làm anh kinh hỉ.

Bằng không chính là mặt nóng dán mông lạnh, tục xưng —— còn gọi là cho không.

Khả năng ở trong mắt người nào đó xem ra, còn thực buồn cười.

Nhưng sau khi nhờ giao phó cho anh, Giang Tịch cư nhiên liền mang theo bên người, nhìn xem có bao nhiêu trân quý.

“Đúng.” Giang Tịch gật gật đầu, bám riết không tha, “Em vẫn còn chưa trả lời anh.”

“”

Này muốn cô trả lời như thế nào?

Chẳng lẽ thật sự muốn nói linh cảm ngẫu nhiên sao, đem heo nhỏ tượng trưng chính mình thêu lên?

Tự mình nói ra “Heo nhỏ đấy đại biểu cho bản nhân tôi” quả thực so với lên trời còn khó hơn.

Hơn nữa, Giang Tịch sao lại không hỏi về con gà chứ!

Anh thông minh như vậy, làm sao đoán không ra, cứ một hai phải bắt cô phải tự mình nói!

“Tôi không nghĩ sẽ trả lời anh.” Quý Minh Châu rầu rĩ lên tiếng, rồi sau đó làm như nhớ tới cái gì, như thực hiện được kế hoạch nhỏ, vươn móng vuốt vỗ vỗ khuôn mặt xinh đẹp của anh, “Nói đến đây, tôi cũng có vấn đề muốn hỏi anh.”


Giang Tịch khẽ nhếch nửa bên mi, ý bảo cô nói tiếp đi.

“Anh hiện tại đối với tôi lì lợm la liế.m” cằm nhỏ Quý Minh Châu nhẹ dương lên, ngữ khí ngạo kiều, “Tại sao lúc trước lại còn giả vờ lạnh lùng?”

“Chỗ nào lạnh lùng.”

“Cái kia ’ không gọi ’ chẳng lẽ là cún nói sao?”

Quý Minh Châu tiếp tục chụp mặt anh, bị Giang Tịch ngăn lại, “Hóa ra, cứ như vậy liền tính là hư hỏng đối với em rồi sao?”

“Đương nhiên.” Quý Minh Châu không chút nghi ngờ, “Cha tôi cũng chưa làm như vậy với tôi anh biết không?”

“Ừ.” Giang Tịch gật gật đầu đáp lời, “Qủa thật. “

Quý Minh Châu nhìn anh vân đạm phong khinh, có chút không thể tưởng tượng nổi, “Anh cũng không thèm giải thích sao?”

Giang Tịch tiếp tục nắm chặt tay cô, không để cô tiếp tục giãy giụa lộn xộn.

Thần sắc anh vẫn nhàn nhạt tự nhiên, lại còn gắt gao ngậm chặt miệng, ra vẻ như không hề có quan hệ với đề tài trên, cũng không nhiều lời thêm một chữ.

Quý Minh Châu đợi nửa ngày cũng chưa thấy Giang Tịch đáp lại, ngược lại bởi vì từ buổi chiều nói chuyện mãi đến chạng vạng, lại từ chạng vạng cho tới tối khuya, cô cũng đã mơ màng sắp ngủ.

Mà bên trong thùng xe vì có hô hấp hai người đan xen lẫn nhau, dần dần trở nên ấm áp.

Quý Minh Châu không trụ được quá lâu, thực mau đã ngủ mất.

Giang Tịch điều hỉnh tư thế cho cô, liền như vậy gối lên đùi mình.

Như vậy là thoáng cúi đầu, liền có thể nhìn thấy cô bình yên ngủ ngay trong tầm mắt.

Giang Tịch chăm chú nhìn một lúc lâu, ở bên trong xe, lại còn là nơi hoang vu ít dân cư giữa tuyết trời giá lạnh, chậm rãi mở miệng, “Về sau em sẽ hiểu.”

Hiện tại anh, tuy rằng cũng đã thừa nhận, nhưng lại không muốn nói ra.

Giang Tịch như thế nào cũng sẽ không nói, ở ngày đó ngẫu nhiên đụng phải Quý Minh Châu cùng Giang Mặc, một loại tình cảm cứ như dây leo quấn quanh, thiêu đốt toàn bộ lý trí, khiến anh gần như phát cuồng.

Cũng không ai biết được, bên dưới khuôn mặt bình tĩnh ấy giấu giếm cả vực sâu.

Từng nét bút, cuối cùng hiển hiện ra, đều là hai chữ “Ghen ghét”.

Lúc ấy anh ghen đến phát điên rồi

Quý Minh Châu lại lần nữa tỉnh lại, đã nằm trên giường.

Chợt từ trên xe quay lại chiếc giường êm ấm mềm mại, cô có lẽ đã ngủ đến phát ngốc, ấy vậy mà một chút cảm giác cũng không có.

Tối hôm qua là thật quá dài, Quý Minh Châu cùng Giang Tịch câu được câu không trò chuyện, thêm vào đó cô lại thường hay tỉnh lại, giấc ngủ kỳ thật vô cùng chập chờn.

Rạng sáng ngày hôm nay, mới xem như chân chính đi vào giấc ngủ.

Quý Minh Châu nhìn chằm chằm đèn treo trên trần nhà, bụng trống rỗng khẽ vang lên tiếng nhỏ như biểu tình, giọng nói cũng không thoải mái.

Rồi sau đó cô muốn giở mình, phát hiện bên cạnh có cỗ ấm áp, ai đó đang thật sự rất gần.

Quý Minh Châu nửa nhấc mí mắt lên, lọt vào trong tầm mắt lại là vẻ bề ngoài Giang Tịch đang an ổn ngủ.

Thật đúng là nhân cơ hội, cứ như vậy mơ màng hồ đồ mà nằm lên giường cô, lại thuận nước đẩy thuyền làm chút chuyện cầm thú này?

Nghĩ vậy, Quý Minh Châu phản ứng đầu tiên là nhìn một vòng xem quần áo của mình.

Áo khoác cởi, bên trong vẫn là bộ quần áo ngày hôm qua.

“Hô” cô thở phào nhẹ nhõm, không biết là do thả lỏng cảnh giác hay vẫn là cảm thấy có gì đó đáng tiếc.

Đại khái có lẽ là do tiếng động cô mang lại quá lớn, Giang Tịch hơi nhíu nhíu mày.

Quý Minh Châu vừa muốn duỗi tay vuốt phẳng chân mày đang nhíu chặt của anh, động tác đến nửa đường lại ngừng lại.

Nghĩ đến ngày hôm qua anh vô tư cống hiến chỗ nằm êm ái cho mình, Quý Minh Châu lại không có tâm trạng đi chọc ghẹo hay làm trò đùa dai, thôi thì dứt khoát đến phòng tắm rửa mặt trước.

Chờ đến khi cô quay lại, Giang Tịch cũng đã tỉnh.

Anh nửa nhấc thân mình, khuỷu tay chống về phía sau, tóc đen hơi rũ trên trán, che khuất đôi mắt mơ màng.

“Anh tỉnh rồi sao.” Quý Minh Châu lẹp xẹp lẹp xẹp trên sàn nhà, “Chúng ta khi nào trở lại?”

“Anh chú ý thời gian, chờ đến thời điểm nó mở cửa liền trực tiếp lái xe trở lại.” Giang Tịch lúc này mới khôi phục sự thanh tỉnh, giọng nói mang vẻ mới vừa tỉnh ngủ hơi khàn khàn.

“Tôi tự mình đi lên sao?” Quý Minh Châu thử dò hỏi.

“Không phải.” Anh trực tiếp phủ nhận.

Giang Tịch bình tĩnh dời tầm mắt lại đây, “Em không khác gì con bạch tuộc, cứ quấn lấy anh không buông.”

“”

Cô không tin!

“Giang tổng, nói dối sẽ phải trả giá đấy.” Quý Minh Châu “Thiện ý” nhắc nhở.

“Bà chủ nhà chính là nhân chứng.” Giang Tịch nói xong nhớ tới buổi sáng lúc anh ôm Quý Minh Châu trở về, vợ chồng chủ nhà mang theo ánh mắt chế nhạo lại không dứt bát quái, đại khái cho rằng hai người tối hôm qua băng thiên tuyết địa chơi xe chấn mất.

Quý Minh Châu vội vàng thúc giục anh, bắt đầu dời khỏi đề tài này, “Tôi không nói chuyện này với anh nữa, anh mau đi rửa mặt đi.”

Nửa người cô thoáng khom lưng, đi xung quanh bàn trà tìm kiếm mấy thiết bị chụp ảnh.

Cũng không biết Giang Tịch đặt ở chỗ nào rồi.



Thật là kỳ quái.

Nghi hoặc càng thêm nhiều, Quý Minh Châu giương mắt lại muốn đi thúc giục anh thêm lần nữa, lại phát hiện Giang Tịch ánh mắt lăng lăng, thẳng tắp nhìn sang bên này.

Tầm mắt dừng lại vừa vặn là ở trước ngực cô.

Quý Minh Châu rửa mặt xong liền thay đổi bộ quần áo có chút rộng thùng thình, bởi vì là ở trong nhà, cũng không cần mặc quá nhiều.

Chỉ là quần áo như vậy, lại còn là tư thế đó, đủ thiên thời địa lợi, một mảng lớn tuyết trắng lộ ra không nói, khe rãnh như vực sâu thăm thẳm, phập phồng lên xuống, không khỏi khiến người khác suy nghĩ miên mang.

Cũng càng tiện cho “Giang kẻ rình coi” nào đó không có ánh mắt tốt đẹp.

“Uy!” Quý Minh Châu giơ tay che che.

Giang Tịch thu hồi tầm mắt, lưu loát mà nhấc chăn lên, “Anh vào phòng tắm đây.”

Đợi cho thân ảnh của Giang Tịch biến mất, Quý Minh Châu mới ôm lấy mặt mình.

Chỗ đó của cô, hẳn cũng khá dọa người đi.

Hơn nữa, Quý Minh Châu vô duyên vô cớ cảm thấy, ánh mắt Giang Tịch vừa nãy khác xa lúc bình thường.

Cực kỳ có tính xâm lược, ánh mắt âm trầm như mặt nước sâu.

Nhưng khi anh nhìn cô như thế, cô lại không thấy sợ hãi.

Thậm chí là có chút chờ mong.

“A chết mất thôi” Quý Minh Châu xoa xoa mặt, nghe bên trong truyền đến tiếng nước, che giấu trái tim đang rung động mãnh liệt.

Bên trong nhà tắm, Giang Tịch ở nơi dòng nước ấm áp cọ rửa, cơ bắp sôi sục.

Kỳ thật đêm qua anh vẫn luôn không thể ngủ ngon.

Bởi vì lý do không thể miêu tả, anh một chút cũng không thể chạm vào cơ thể của cô, hơi gần một chút liền cảm thấy có chút không ổn.

Bộ dáng này.

Mãi đến sau nửa đêm, mới có vẻ áp lực, không nghĩ thêm được một chút nào nữa.

Chờ đến khi trở về trấn Long Cương, Giang Tịch dần chìm vào giấc ngủ rồi, trong mộng anh lại như muốn nghiệm chứng lời anh thuận miệng nói lúc trước nặng nề thế nào.

Cảnh trong mơ như một giấc mộng viển vông, mồ hôi nhỏ giọt.

Tư vị kia, mặc dù chỉ là mông lung nhưng cũng vui vẻ chịu đựng.

Càng không đề cập đến —— sau một giấc ngủ tỉnh dậy, lại thấy được tình cảnh khiến con người ta nóng mắt đến thế.

Cho nên, khao khát nào đó không thể biểu đạt, lại một lần nữa điên cuồng như cỏ dại.

Anh thật sự là, không thể lại thừa nhận.

Giang Tịch nghĩ cô ngày thường có bộ dáng lười nhác gọi anh, hoặc là yêu kiều gọi tên anh, hoặc có thể nâng cao giọng điệu thẹn quá hóa giận.

Không biết qua bao lâu, tiếng nước dần dần trở nên im ắng, thế giới hoàn toàn khôi phục vẻ im lặng.

Giang Tịch lúc này đây, ở bên trong phá lệ lâu, tiếng nước vẫn luôn không ngừng.

Hay là ở bên ngoài một đêm không trở về, đã đem mọi thứ từ trước đến nay mà một người yêu sạch sẽ gột hết đi, có lẽ anh đã nghẹn đến hỏng rồi.

Quý Minh Châu càng nghĩ càng cảm thấy có chuyện như vậy xảy ra.

Cô ở bên ngoài mặc xong xuôi, vốn dĩ muốn cùng anh lên tiệm cơm trấn trên nổi danh để ăn, kết quả chờ mãi chờ mãi mà chưa thấy người tới.

Chờ đến Giang Tịch trở ra, Quý Minh Châu hồ nghi chằm chằm, ánh mắt đảo từ trên xuống dưới, quét tới quét lui như cái radar.

“Anh ở bên trong làm gì mà tắm lâu vậy?”

Thật sự không đem bản thân chà bớt một lớp da đấy chứ!

Động tác Giang Tịch thoáng dừng, trên mặt không biểu lộ gì, thế nhưng vành tai lại phiếm hồng.

Ánh mắt Quý Minh Châu quả thực không sai, chỉ cảm thấy đây thực sự là nguyên nhân anh tắm lâu như thế.

“Em xác định muốn anh cẩn thận miêu tả sao?”

Ngay tại thời điểm Quý Minh Châu cho rằng Giang Tịch sẽ không đáp lại, anh đột nhiên thả nhẹ một câu, thanh âm như ngọc lạnh lẽo nhưng cảm xúc lại có chút bất đồng, đương nhiên, nó không hề giống như vừa mới rời giường.

Đê mê trầm trầm.

Không đợi cô trả lời, anh đã nói tiếp, “Sau khi anh đi vào, c/ởi áo trên trước, rồi sau đó c/ởi quần, sau đó anh cởi ——”

“Anh dừng lại!”

Thật sự không cần kỹ càng tỉ mỉ như vậy đâu!

Cô cũng chỉ hỏi bất chợt, làm sao hiểu được anh trả lời nghiêm túc đến thế.

Bất quá nhìn Giang Tịch trước mắt, chuyện nào đó ở trong trí nhớ đột nhiên hiển hiện ra, nổi lơ lửng, phá lệ rõ ràng.

“Giang tổng.”

“Sao?”

“Nếu tin tức của tôi không sai.” Quý Minh Châu nhìn tóc anh nửa ướt, “Anh hẳn đã đặt trước cho mình một gian phòng rồi chứ.”

“Cho nên —— theo lời anh nói, là không có chỗ ở?”



Tới gần giữa trưa, nơi trấn nhỏ Long Cương Thụy Sĩ, trên phòng, lầu hai.

Có thể thông qua cửa sổ nhìn thấy, một nam nhân bị một nữ nhân, đuổi ra khỏi phòng như là đuổi vịt.

Đóng cửa vào lại mở cửa ra, ném bổ sung một chút hành lý.

Trấn nhỏ yên bình, mỗi ngày đều trình diễn mấy tiết mục gia đình, đủ loại việc vặt

Hai người ở Thụy Sĩ đi gần một vòng, đem khung cảnh chụp hết, sau đó mới thong dong dẹp đường quay về.

Mấy ngày này, Giang Tịch vẫn luôn bồi Quý Minh Châu dạo chơi, cô cũng không câu nệ, liều mạng sai sử Giang Tịch, lần này còn thu hoạch không ít video cùng ảnh chụp.

Đến khi về nước, là Quý Thiếu Ngôn tự mình tới đón.

Lên xe rồi, ông bảo hai người về Quý Trạch ăn bữa cơm.

Nghiêm túc mà nói, Quý Minh Châu cùng Giang Tịch đã về Giang Trạch được vài lần, nhưng lại chưa từng cùng nhau ghé qua Quý Trạch.

Nhưng vì, lời Quý Thiếu Ngôn đề nghị tuy là có ý tốt, lần này Giang Tịch chạy đến Thụy Sĩ bồi bên người cô nhiều ngày như vậy, dựa theo trạng thái cuồng công việc trước đây của anh, hẳn bây giờ đã muốn lập tức về Giang thị xử lý sự vụ.

“Nếu anh vội, thì bây giờ quay về công ty đi.” Quý Minh Châu nói, quay đầu nhìn về phía Giang Tịch bên cạnh.

Kỳ thật cô nói vậy, cũng là vì vừa mới ở bên ngoài sảnh sân bay, thấy được Lâm thúc đang chờ bên ngoài một chiếc xe khác.

“Không việc gì, công ty bên kia có trợ lý.”

“U —— vậy lần trước khi anh bận rộn ở công ty trắng đêm không về, bên người không có trợ lý sao?”

Giang Tịch liếc nhìn cô một cái thật sau, không phản bác.

Quý Thiếu Ngôn đang lại, đem hành động của hai người thu vào trong mắt, nở nụ cười.

Rốt cuộc chuyến này trở về, không khí giữa hai người hoàn toàn khác nhau.

Bầu không khí này, khó có thể dùng ngôn ngữ để nói rõ.

Ám muội giưa nam và nữ, có đôi khi chỉ cần một ánh mắt, hoặc là một động tác lơ đãng.

“Lần này trở về, giải sầu hết rồi phải không?” Quý Thiếu Ngôn không buông tha bất luận một cơ hội trêu ghẹo nữ nhi mình.

Vẫn là loại thời điểm này, loại cơ hội này.

Mấu chốt nhất chính là, lại còn ở trước mặt Giang Tịch.

“Ba!” Quý Minh Châu vội vàng nâng âm điệu, đánh gãy lời Quý Thiếu Ngôn.

Đừng như vậy chứ.

Đó không phải chứng minh cô lúc ấy đang bế tắc trong lòng sao!

Sau khi Quý Minh Châu nói như vậy, xoay người nhìn Giang Tịch bên cạnh.

Anh lại làm như hiểu rõ, ngón tay ưu nhã đặt lên hai chân.

Tính xấu Quý Minh Châu nổi lên, trực tiếp túm lấy tay anh, lôi đến trước mặt mình, dùng đầu ngón tay ở trong lòng bàn tay anh gãi gãi

Không bao lâu đã đến Quý Trạch.

Quý Thiếu Ngôn đại khái đã sớm có chuẩn bị, lúc trở lại, Lý tẩu đã chuẩn bị cơm nước xong xuôi.

Chẳng qua, hôm nay Thư Ngọc Hoa cũng ở đây.

Nhưng bà ta dường như có chút thất thần, chỉ chào hỏi qua loa, sau đó liền không nói chuyện, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Cũng không giống như lúc trước, cố tình mang theo nụ cười ôn hòa thấu tình đạt lý tiến lên, hỏi han ân cần.

Trước đây mỗi một lần, bà ta rõ ràng không quen nhìn Quý Minh Châu, lại cố tình muốn làm ra vẻ từ mẫu.

Cho nên hôm nay bà ta tuy có chút khác thường, làm Quý Minh Châu nghi hoặc, nhưng chỉ thoáng qua thôi, còn lại chỉ thấy thoải mái.

Dù sao Thư Ngọc Hoa không vui, Quý Minh Châu liền vui vẻ.

Cô thật sự không nghĩ xem nữ nhân này dùng vẻ mặt giả dối gì để đối đãi, một bộ dạng nữ chủ nhân Quý Trạch, lấy lý do là để bù đắp, nhưng kỳ thật muốn đem mối quan hệ Quý Minh Châu với mẹ đẻ trước đây hết thảy xóa sạch.

Mẹ Quý, cũng chính là Thích Nhan, từng có một gian phòng để đồ. Thư Ngọc Hoa muốn động tay động chân có được chìa khóa, nhưng không thành công.

Đương nhiên, Quý Thiếu Ngôn căn bản không có khả năng đồng ý.

Quý Minh Châu có đôi khi cũng không nghĩ được thái độ Quý Thiếu Ngôn đối với Thư Ngọc Hoa, tuy nói để bà ta tiến vào, nhưng đại bộ phận thời gian, ông đều ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, tin tức giải trí trên báo bát quái bay đầy trời.

Từ nữ minh tinh, cho tới người mẫu mới, cái gì cần có đều có.

Chỉ riêng điều này không thôi, hẳn cũng có thể làm cho lòng Thư Ngọc Hoa nháo loạn không thôi.

—— “Sao lại không ăn cơm, ngẩn người ra làm gì thế?”

Lời Quý Thiếu Ngôn nói thành công đem suy nghĩ Quý Minh Châu kéo về.

Vừa mới ở trên bàn cơm, Quý Thiếu Ngôn vẫn luôn cùng Giang Tịch bàn luận chuyện thương trường, cô có để tâm lưu ý.

Nhưng thực mau, Quý Minh Châu liền thất thần.

“Con đang ăn mà.” Quý Minh Châu nhìn đồ ăn bên trong bát cơm đã chất thành một ngọn núi nhỏ, theo bản năng quay sang nhìn Giang Tịch bên cạnh.

Chính bản thân anh không ăn bao nhiêu, nhưng thật ra lại gắp cho cô không ít.

“Con nói về nước liền tiến vào Quý thị, ba đã giúp con an bài mọi thứ ổn thỏa rồi, khi nào thì tới công ty?”



Cô âm thầm tính tính thời gian, mở miệng nói, “Như vậy đi, vậy sau ——”

Nhưng Quý Minh Châu mới chỉ nói một nửa, liền bị Giang Tịch đánh gãy, “Bác trai, cô ấy tạm thời không có khả năng đi được.”

“Sao cơ?” Quý Thiếu Ngôn mắt nhìn Quý Minh Châu, “Sao lại nói như thế?”

Giang Tịch nghiêm trang mở miệng, “Giang thị bên này nối tiếp nghiệp vụ đều phải cố định, có một số việc, cô ấy còn chưa xử lý xong?”

Một bên Quý Minh Châu: “”

Sao cô lại không nghe nói qua điều khoản này!

Hơn nữa Giang Tịch phái người giao nhiệm vụ cho cô tuy nói mỗi ngày một nhiều, nhưng —— mỗi ngày được giao, cô đều nghiêm túc hoàn thành bằng hiệu suất cao.

Ít nhất là, sự vụ trong ngày Quý Minh Châu khẳng định sẽ không để sót. Dù sao thì, cô cũng tốt nghiệp ngành tài chính ở nước ngoài, thực lực không thể kém đến thế.

Cái gì mà còn chưa xử lý xong???

Đúng lúc này Quý Thiếu Ngôn cái hiểu cái không gật gật đầu, “Như vậy a, cũng đúng.”

Bị vô duyên vô cớ đánh gãy, đồng thời cũng bị người khác quyết định hướng đi cho mình khiến Quý Minh Châu chấn kinh không thôi.

Thấy vậy, cô chỉ khảy khảy đồ ăn trong chén, cũng không phản bác lại.

Mang theo cảm giác cam tâm tình nguyện thỏa hiệp.

Giang Tịch một đường đuổi tới Thụy Sĩ, cũng chính là ngoài miệng nói nói, yên lặng hành động.

Đến bây giờ bất luận ám chỉ gì thì cũng tỏ vẻ như không có.

Chẳng lẽ, thật sự muốn chơi một phen yêu đương văn phòng sao.

Sau khi dùng cơm chiều xong, Thư Ngọc Hoa nói không khoẻ, lên lầu trước.

Quý Thiếu Ngôn nhận điện thoại, hiếm khi cảm thấy hứng thú, liền lôi kéo Giang Tịch vào phòng khách chơi cờ vây, cũng không biết đàm đạo bao nhiêu lâu.

Quý Minh Châu nằm ở sô pha bên cạnh bọn họ, cắn hạt dưa chán muốn chết.

Nếu không có gì ngoài ý muốn, có lẽ đêm nay Giang Tịch hẳn sẽ ngủ lại bên này.

Hơi muộn một chút Quý Thiếu Ngôn mới về thư phòng.

Quý Minh Châu cùng Giang Tịch lên lầu, nhìn thấy sắp đến phòng mình rồi, cô hướng tới anh tùy ý mà vẫy vẫy, dùng tay chỉ cửa phòng cách đó không xa, “Tôi về trước phòng đây.”

“Cùng nhau.”

“A?”

Trước khi cô kịp nghi hoặc, Giang Tịch đã dợm bước.

Anh cứ gắt gao đi theo cô.

“Anh đi theo tôi làm gì?” Quý Minh Châu nhận ra, dứt khoát dừng lại, xoay người nhìn anh, “Dì Lý đã chuẩn bị tốt phòng cho anh rồi.”

Nơi này không phải Giang Trạch, hơn nữa, cũng không có một vị có trái tim rộng lớn như Lâm Mạn Hề.

Dì Lý đã sớm lanh lẹ thu thập tốt một gian phòng cho khách!

Giang Tịch bước hai bước, một tấc đã áp cô lên trên vách tường.

Quý Minh Châu lảo đảo, hoàn toàn bị Giang Tịch bất thình lình hóa tổng tài làm cho chấn kinh.

Thẳng đến khi không còn đường thối lui, Giang Tịch một tay để lên tường, Quý Minh Châu cũng theo đó bị anh vây ở trong lòng ngực.

“Cái này không quá công bằng.” Anh chậm rãi mở miệng, “Ở Giang Trạch em ngủ ở phòng anh, tới Quý Trạch thì anh phải ngủ lại, mới tính là huề nhau.”

“”

Công bằng tính như thế này hả?

Quý Minh Châu cảm thấy da mặt anh càng ngày càng dày.

Hay là, cái mặt ấy mới trực tiếp rơi ra rồi.

“Giang Tịch.” Quý Minh Châu nhìn người trước mắt, “Anh biết trên thế giới này, còn có một loại gọi là da mặt giả không?”

Cô lười nhác cười một cái, trực tiếp dùng tay kéo kéo da mặt người đối diện, làm bộ kinh ngạc, “Ai nha anh cũng có này.”

Giang Tịch tùy ý để cô làm càn, tầm mắt tĩnh lặng.

Đột nhiên, anh cúi đầu, khẽ chạm vào môi cô.

Quý Minh Châu nghiêng cổ, không biết chính mình mấy ngày qua, bị anh cố ý vô tình anh đậu hủ qua vài lần.

Không có danh phận thì dễ nói chuyện rồi, nam nữ thụ thụ bất tương thân nha!

“Có lần đầu tiên liền còn muốn lần thứ hai, lần thứ ba. Anh là chim gõ kiến sao? Hay là nghiện rồi!”

Dựa vào cái gì!

Cô cũng là người bị hại đấy nhá!

Quý Minh Châu nghĩ như vậy, lập tức bĩu môi, cũng tức mình mà cắn trở về.

Nhưng không nghĩ đến khi cắn đối phương, lại dùng sức quá mạnh. Môi nàng đụng phải sườn mặt Giang Tịch, tiện đà một đường đi xuống phía dưới, tới gần chỗ cổ nhạy cảm.

Tư thế này lại càng tiện cho Giang Tịch ấn trên tường, anh áp lại, trực tiếp bám vào sườn tai cô. Giữa những động tác giày vò nhau, Quý Minh Châu chỉ cảm thấy bên tai đó như có lửa đốt.

“Nhưng em lại nói sai rồi.” Anh vẫn tiếp tục chôn mũi, ngửi mùi hoa hồng bên gáy cô, “Em cho rằng lần đầu tiên, nhưng đó không phải là lần đầu tiên anh hôn em.”
Chiếc Hôn Và Đóa Hồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chiếc Hôn Và Đóa Hồng Truyện Chiếc Hôn Và Đóa Hồng Story Chương 48
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...