Chiếc Hôn Và Đóa Hồng

Chương 12

209@-
“Phòng của anh chỉ có một cái giường thôi à?” Quý Minh Châu lặng im trong phút chốc, liên tục nhìn xung quanh mình.

Cô giơ chân đá nhẹ vào một góc nhỏ cạnh giường.

Có vẻ như cô đang muốn kiểm tra xem có phải cái giường này được ghép lại hay không, có khi nào nó có thể tự động vỡ ra làm đôi.

“Cô nghĩ sao?”

Giang Tịch còn không nhìn hay trả lời thờ ơ mà trực tiếp hỏi ngược lại.

Quý Minh Châu cũng biết câu hỏi của mình không thể có đáp án nào khác, nhưng cảm xúc bị dồn nén không nhịn nổi mà cứ vậy hỏi thẳng ra.

Một chiếc giường, hai cái gối.

Quý Minh Châu chưa từng ngủ cùng giường với bất kỳ một người đàn ông nào, chỉ cần nghĩ đến điều đó thì cô đã cảm thấy não mình như muốn nổ tung.

Nhưng cũng không phải không thể chấp nhận được việc này, dù sao chăng nữa thì cô cũng sẽ không để mình chịu thiệt thòi mà nằm ngủ dưới sàn nhà.

Hiện tại cô suy nghĩ —— mẹ Giang đã sắp xếp như thế mà Giang Tịch lại có thể dễ dàng đồng ý sao?

Thực tế Giang Tịch cũng không cho cô quá nhiều thời gian để suy tư, chân bước thẳng về phía giường.

Quý Minh Châu vốn còn đang suy nghĩ, đột nhiên trước mặt xuất hiện một bóng đen làm cho cô lập tức lùi về sau mấy bước.

Bỗng nhiên một suy nghĩ ập đến, bây giờ cô nhìn Giang Tịch thế nào cũng có cảm giác kỳ quái.

Dù nhìn thế nào đi nữa cũng cảm thấy Giang Tịch có vẻ vội vã, gấp rút.

Quý Minh Châu nghĩ đến đây cũng không thể nghĩ thêm được gì nữa.

Ánh mắt Giang Tịch nhàn nhã nhìn cô, “Muộn rồi, còn không đi tắm à?”

Nói xong anh ngồi xuống giường, tay chỉ vào quần áo tắm còn đang được xếp để trên giường, “Hay là cô muốn nằm lên trên đó luôn.”

Cái gì chứ, ở nhà của mình là muốn làm vua đây ư.

Giọng điệu thản nhiên như thế, người không biết chắc còn nghĩ rằng cô là cung nữ đang chờ để được Hoàng Thượng sủng hạnh cho xem.

“Tôi không có như anh, tắm nhanh được như vậy.”

Quý Minh Châu hừ một tiếng rồi liếc xéo Giang Tịch, ba bước thành hai, dứt khoát đi qua, một tay vơ lấy đống quần áo, sau đó một mạch đi thẳng vào phòng tắm.


Khi tắm xong, Quý Minh Châu mới nhìn lại mình trong gương, chỉ cảm thấy hôm nay mọi chuyện xảy ra đảo lộn quá nhiều.

Hơn nữa —— làm sao mà giúp xong việc cũng không nói được một lời tử tế, đúng là Diêm Vương mặt lạnh, cô trông giống bao cát trút giận lắm à?

Cô nghĩ đến đây, đầu hơi ngẩng lên.

Trong gương cô vẫn giống như mọi khi, đôi má ửng hồng, làn da trắng sứ, mắt sáng như sao.

Nhưng hình như vẫn có gì đó không ổn, bộ đồ mà mẹ Giang chuẩn bị, vừa thì đúng là vừa thật, mặc vào rất thoải mái, nhưng mà … có hơi ôm sát.

Quý Minh Châu vốn là người chăm sóc cơ thể khá tốt, hai luồng no đủ, dáng người thì hoàn toàn xứng với nhan sắc, ngay lúc này được áo ngủ ôm sát vẽ ra đường cong.

Quý Minh Châu nhớ tới ánh mắt nhạo báng lúc nãy của Giang Tịch, hoặc là không làm, mà nếu đã làm thì phải làm đến cùng, dứt khoát mở cửa phòng tắm, cố ý phát ra tiếng vang thật lớn.

Cô bày ra tư thế vô cùng cao quý lạnh lùng, đang muốn dùng khí phách của mình chế phục Giang Tịch, kết quả chỉ nhận được ánh nhìn lạnh nhạt của anh.

Cũng chỉ là nhìn thoáng qua một cái rồi nhanh chóng bình tĩnh dời đi.

Quý Minh Châu thấy anh thờ ơ như vậy, tiếc vì ngay cả đấu khẩu cũng không thể, chỉ làm bộ giơ tay lên, nhẹ nhàng vén tóc ở thái dương sang một bên.

Cô đóng cửa phòng tắm lại, đi thẳng vào bên trong.

Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi tí tách, trong phòng ánh đèn sáng rực.

Giang Tịch dựa vào đầu giường, sau khi dời tầm mắt thì chỉ cúi đầu, nhìn chăm chú vào cái gì đấy.

Quý Minh Châu bước tới, lúc này mới phát hiện trong tay anh đang cầm một quyển sách.

Cô cởi bỏ dép lê, chậm rãi leo lên giường, “Giang Tịch, chúng ta phải nói trước, nước sông không phạm nước giếng, phải có vật gì đó ngăn ở giữa.”

Cô ngủ phần cô và Giang Tịch ngủ phần anh.

“Có cái gối.” Như là đã đoán trước cô sẽ nói như vậy, Giang Tịch trực tiếp trả lời.

Ánh mắt của anh chưa từng rời khỏi quyển sách, dáng vẻ không để ý đến chuyện bên ngoài, nhưng ngược lại phản ứng khá nhanh.

Quý Minh Châu nhìn về phía “cái gối” theo lời của Giang Tịch, là một cái gối to dài.

Quả thật dựng theo chiều dọc cũng coi như là chia đôi giường, trực tiếp tách hai người ra.



Ngay từ đầu, cô vẫn luôn vẫn duy trì tư thế ngồi quỳ trên giường, nhưng bởi vì tò mò, thân người Quý Minh Châu nghiêng về phía trước, hơi cúi xuống một chút.

Đúng lúc Giang Tịch nghe xong lời cô nói thì liền ngồi thẳng dậy, ngước mắt nhìn cô.

Trong phút chốc, khoảng cách hai người được kéo lại rất gần.

Hương thơm của tuyết tùng và hoa hồng hòa quyện vào trong không khí, xộc thẳng vào mũi, nhất thời làm cả hai đều sững sờ một lúc.

Mà cũng chính vì khoảng cách quá gần nên tầm mắt Giang Tịch đập thẳng vào trước ngực cô.

Không kém một ly.

Quý Minh Châu phản ứng đầu tiên, cô vội vàng lùi về sau ôm lấy chân, xoay về bên này nhanh như chớp.

Như một con cá kiếm lao nhanh xuống biển.

Chẳng qua là lao vào biển nhanh quá nên sóng hơi lớn.

Giường là đệm mềm, ngồi lên sẽ có một chút dao động nhỏ, nhưng mà Quý Minh Châu di chuyển mạnh như vậy, biên độ dao động rõ ràng tăng lên rất nhiều.

Cô nhắm mắt lại, hai tai nóng lên, nhưng lại cố gắng giữ giọng ổn định vững vàng, “Tôi muốn ngủ, làm phiền tắt đèn.”

Nhưng mà không ngờ qua một lúc cũng không nghe tiếng Giang Tịch trả lời.

Không biết qua bao lâu, đi theo một tiếng lách cách vang lên, đèn trong phòng vụt tắt.

Khi tầm nhìn của Quý Minh Châu đã là một mảng tối, cô mới nghe được tiếng Giang Tịch nói.

Anh nói, “Lăn nhẹ chút.”

……

Lăn nhẹ chút?

Lăn? Nhẹ chút?

Bởi vì câu nói cuối cùng đó của Giang Tịch mà Quý Minh Châu mãi không thể ngủ.

Trong bóng tối, ánh sáng màn hình di động của cô vẫn còn hiện lên lờ mờ.



Liên Đường: 【 Giang Tịch? 】

Quý Minh Châu: 【? 】

Quý Minh Châu: 【 Sao cậu biết? 】

Quý Minh Châu: 【 Tớ còn chưa nhắc đến tên anh ta nữa mà. 】

Liên Đường: 【 Dùng chân nghĩ cũng biết. 】

Liên Đường: 【 Lần trước cậu nói những lời này cũng là do anh ấy! 】

?

Quý Minh Châu bấm tay tính toán, hình như là vậy.

Nhưng mà ngay cả đầu quả dưa như Liên Đường cũng có lúc tinh như vậy, cô bèn trực tiếp phun ra hai câu ——

Quý Minh Châu: 【 Này 】

Quý Minh Châu: 【 Anh ấy đang nằm ngủ bên cạnh tớ. 】

Quả nhiên ——

Liên Đường: 【… Chờ một chút! 】

Liên Đường: 【 Kịch bản này tiến triển nhanh quá, trước tiên có thể phanh gấp lại một chút để cho tớ từ từ đuổi kịp được không! 】

Quý Minh Châu: 【 Chưa nói hết mà, giữa bọn tớ có khoảng cách. 】

Quý Minh Châu: 【 Nhưng mà việc này có nguyên nhân của nó, dù sao tớ sẽ không ngủ ở phía dưới. 】

Liên Đường: 【 Oa! Tiểu Bát. 】

Liên Đường: 【 Không ngờ Giang Tịch là người nằm dưới. 】

Quý Minh Châu: 【 Cậu suy nghĩ đi đâu vậy hả? 】

Quý Minh Châu: 【 Cái tớ nói là sàn nhà…...】



Liên Đường: 【 Tiếp tục! Tiếp tục! 】

Tiếp tục cái đầu cậu, Quý Minh Châu nhìn chằm chằm màn hình, đem vấn đề đại khái nói sơ qua với Liên Đường một lần.

Cô trình bày, Liên Đường đáp lời.

Đương nhiên trong đó có một vài chuyện được cô lược bỏ.

Quý Minh Châu: 【 Cậu thử nói xem câu cuối của anh ta có ý gì. 】

Liên Đường: 【 Cũng dễ hiểu mà, cậu cứ xem ý trên mặt chữ ấy! 】

Quý minh châu: 【? 】

Cuộc trò chuyện này không kéo dài quá lâu, đến cuối cùng, Quý Minh Châu bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, mí mắt cứ liên tục đánh nhau.

Cô buông điện thoại xuống, ôm gối lập tức ngủ say.

Trong mơ màng, cô cảm thấy bản thân mình như đang mơ.

Trong chốc như lát thiên đường, lúc thì như địa ngục, trong người cũng một lúc nóng một lúc lạnh.

Vô cùng khó chịu.

Giống như là đang ngâm mình trong nước đá thì giây tiếp theo đã bị ném vào lò lửa, cứ vậy thay thiên nhau.

Mũi cũng có cảm giác bị người khác bịt lại, hít thở không thông.

Cô dựa vào ý chí sống còn, ném cái gối sang một bên, như vậy mới cảm thấy mình thoải mái được phần nào.

Chẳng qua không bao lâu sau, Quý Minh Châu lại cảm thấy bản thân rơi vào hầm băng, lạnh rùng mình.

Cô theo bản năng hướng đến nguồn nhiệt bên cạnh, sau đó gắt gao kề sát, dùng sức ôm chặt lấy.

Thật ra thì nguồn nhiệt kia không quá cao, vừa ấm áp vừa mát mẻ giống như ngọc thạch.

Quý Minh Châu ôm một lát, cả người tiếp tục dán vào nơi ấm áp ấy, chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ đều thoải mái.

Cô cuối cùng cũng tìm được một vị trí tuyệt hảo.

Cứ như vậy cuối cùng chìm vào giấc ngủ sâu.
Chiếc Hôn Và Đóa Hồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chiếc Hôn Và Đóa Hồng Truyện Chiếc Hôn Và Đóa Hồng Story Chương 12
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...