Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 23: Kỷ Vân Hành thật sự rất yêu thích cây trâm vàng đó.
Kỷ Vân Hành có thể tự mình biện hộ.
Nhưng điều kiện tiên quyết là nàng phải ở trong một môi trường không có sự đe dọa hay uy h**p, hơn nữa còn phải im lặng thì nàng mới có thể tập trung tinh thần, tìm ra biện pháp giải quyết của riêng mình.
“Nhưng ta muốn bọn họ ra ngoài hết, bao gồm cả phu nhân.” Kỷ Vân Hành đưa ra yêu cầu.
Kỷ Doanh Doanh nghe thấy yêu cầu này, lập tức sợ hãi nhìn mẹ mình, trong mắt ngấn lệ, chất chứa nỗi sợ hãi sâu sắc.
Vương Huệ bị một cước kia đá đến nửa sống nửa chết, ôm lấy vết thương muốn vùng vẫy ngồi dậy, định móc mảnh vải bố trong miệng ra để nói chuyện.
Nhưng bà ta còn chưa kịp mở miệng, Hứa Quân Hách đã ra lệnh một tiếng, tất cả nha dịch đã thúc giục người hầu ra khỏi cửa, ngay cả Vương Huệ không thể đứng dậy cũng bị khiêng ra ngoài cùng, cửa sảnh chính khép lại, chỉ còn lại lác đác vài người.
Hắn ngồi xuống vị trí chủ toạ mà Thường Khang vừa ngồi, Thường Khang đứng bên tay trái, bên tay phải là Ân Lang và Hạ Nghiêu.
Kỷ Vân Hành đứng giữa sảnh lớn, cách đó vài bước là Kỷ Doanh Doanh đang quỳ dưới đất.
Trong sảnh trở nên yên tĩnh, nhất thời không ai lên tiếng.
Hứa Quân Hách cũng không thúc giục, để cho Kỷ Vân Hành đứng đó tự suy nghĩ, hắn cũng rất muốn biết Kỷ Vân Hành sẽ dùng cách gì để tự minh oan.
Người này thường ngày nhát gan yếu đuối, bị ức h**p cũng không dám lớn tiếng với người khác, lúc này nhìn qua lại có vài phần cứng rắn.
Kỷ Vân Hành nhìn Hứa Quân Hách trước mặt, chợt cảm thấy như đã quay lại tiểu viện của mình.
Hứa Quân Hách sẽ sửa mái nhà cho nàng, sẽ trèo tường mang thuốc cho nàng, còn có thể leo cây hái hoa cho nàng, thậm chí có thể đá Vương Huệ một cú lộn nhào khi bà ta muốn bắt nàng lại.
Có Lương Học ở đây, sẽ không ai dám đánh nàng.
Nàng đứng đó một mình hồi lâu, đợi đến khi không còn sợ hãi nữa, cảm xúc dần bình tĩnh lại, mới đưa tay ra, mở một lòng bàn tay: “Có thể cho ta xem ngọc được không?”
Ân Lang nghe vậy, lập tức quay đầu nhìn Hứa Quân Hách.
Thông thường trong tình huống này, chỉ cần Hứa Quân Hách có một động tác hay ánh mắt rất nhỏ thôi, Ân Lang đã có thể phân biệt được hắn đồng ý hay từ chối.
Đó là nhãn lực y bồi dưỡng được qua nhiều năm hầu hạ bên cạnh Hứa Quân Hách.
Nhưng mà lần này Hứa Quân Hách lại không đưa ra chỉ thị nào cho Ân Lang, mà tự mình cầm lấy miếng ngọc trên bàn, đi hai bước đến trước mặt Kỷ Vân Hành đưa ngọc cho nàng.
Sau khi nàng nhận lấy, đặt trong lòng bàn tay quan sát tỉ mỉ.
Đây không phải lần đầu nàng nhìn thấy miếng ngọc này, nhưng lại là lần đầu tiên chạm vào nó.
Lạnh lẽo như băng, giống như là nước ngưng tụ mà thành, mặc dù cả miếng ngọc này đều xanh biếc sáng tỏ, không có màu sắc hỗn tạp gì, nhưng vẫn có thể mơ hồ thấy bóng ngón tay qua lớp ngọc.
Trong suốt như nước, tinh khiết như băng, quả thật là một món bảo vật hiếm có trên đời.
“Lúc trước ta có nghe Tiết thúc nói, ngọc bích trong thiên hạ, xét về chất ngọc và màu sắc, ngọc của Bồ Cam là quý giá và hiếm có nhất, mỗi miếng đều là có một không hai.” Bụng ngón tay của Kỷ Vân Hành lướt qua ngọc, khẽ nói.
Hứa Quân Hách thầm nghĩ tên đồ tể mổ lợn đó cũng hiểu biết không ít.
Ngoài miệng lại nói: “Đây chính là ngọc của Bồ Cam.”
Kỷ Vân Hành gọi: “Kỷ Doanh Doanh.”
Kỷ Doanh Doanh sợ đến mức cả người run lên, quỳ trên đất không dám ngẩng đầu, hai chân đã mềm nhũn như sợi bún, dù cho lúc này có ai bảo nàng ta đứng dậy trả lời, nàng ta cũng không đứng dậy nổi, trong lòng sớm đã hoảng loạn như tơ vò.
“Muội nói miếng ngọc này là tặng ta muội, vậy ta hỏi muội.” Kỷ Vân Hành dùng giọng điệu nghiêm túc hỏi: “Khối ngọc này có mấy miếng?”
Kỷ Doanh Doanh suýt nữa đã buột miệng trả lời hai miếng.
Nhưng miếng còn lại đang ở trong tay huynh trưởng nàng ta.
Thời gian trước khi nàng ta đến tìm huynh trưởng, vô tình bắt gặp Kỷ Viễn cất ngọc vào trong hộp, khi đó Kỷ Doanh Doanh còn hiếu kỳ hỏi hắn ta tại sao lại cất đi, Kỷ Viễn đáp là sợ mang trên người sẽ làm ngọc bị vỡ, cho nên mới cất vào.
Lúc Kỷ Viễn cất giấu ngọc chỉ tránh đám người hầu, nhưng lại không phòng bị Kỷ Doanh Doanh, vì thế nàng ta đã tận mắt thấy Kỷ Viễn giấu ngọc vào ngăn bí mật sau giá sách.
Hôm nay nha dịch điều tra tất nhiên không lục soát được gì, nếu không đã sớm được đưa đến trước mặt các vị đại nhân rồi.
Nhưng cũng chỉ là tạm thời, vì cuộc khám xét vẫn chưa kết thúc.
Kỷ Doanh Doanh hoang mang lo sợ, giọng run run đáp: “Một…”
Kỷ Vân Hành nhìn nàng ta, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ, cắt ngang lời nàng ta: “Muội nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời, nếu như nói dối, các vị đại nhân sẽ không tha cho muội.”
“Chỉ có một miếng, tỷ chỉ cho ta một miếng.” Kỷ Doanh Doanh bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay, không để bản thân vì sợ hãi mà mất lý trí.
Kỷ Vân Hành quay đầu gọi một tiếng: “Lương đại nhân.”
“Ta họ Hứa.” Hứa Quân Hách sửa lại.
“Hứa đại nhân, nếu muội ấy nói dối thì sẽ xử trí thế nào?” Kỷ Vân Hành hỏi.
“Cô nghĩ nên xử lý ra sao?” Hắn hỏi ngược lại.
“Quất roi, đánh gậy.” Kỷ Vân Hành suy nghĩ một lát, lại bắt chước giọng điệu của Vương Huệ: “Tát muội ấy vài bạt tai, muội ấy biết đau rồi sẽ nói thật thôi.”
Kỷ Doanh Doanh cắn chặt răng, khi nghe vậy thì nghĩ, dù nàng ta có bị đánh gậy, đau thế nào đi nữa cũng phải nhẫn nhịn, tuyệt đối không thể quên những lời mẹ đã dặn dò.
Lúc ở trước cửa Vương Huệ đã nói với nàng ta, tuyệt đối không thể thừa nhận miếng ngọc này là của cha cho, cứ một mực đổ lên đầu Kỷ Vân Hành là được, vì đã có ông ngoại đã chết của nàng gánh tội thay.
Lúc trước cha mang về hai miếng ngọc này, nói là không thể bán đổi thành hiện kim, lại vì quá quý giá mà không nỡ vứt, cho nên mới cho hai huynh muội họ, dặn dò bọn họ phải cất giấu cẩn thận.
Huynh muội bọn họ cũng giấu rất kỹ, chưa bao giờ để người ngoài nhìn thấy, nhưng ai ngờ tai họa từ trên trời đột nhiên giáng xuống, một tia sét thình lình đánh vào Kỷ gia, huynh trưởng và cha liên tiếp bị bắt, cái mũ hối lộ quan trên và lén trao đổi riêng chụp xuống, mầm tai họa chôn giấu trước đây cũng theo đó mà bị điều tra ra.
Ngọc từ Bồ Cam.
Kỷ Doanh Doanh căn bản chưa từng nghe nói qua, không biết Bồ Cam là nơi nào, càng không rõ lai lịch của miếng ngọc này từ đâu.
“Nếu nàng ta dám cả gan nói dối trước mặt ta, ta lập tức cho người cắt lưỡi nàng ta thành từng miếng, lại để nàng ta ăn hết từng chút một.”
Hứa Quân Hách chỉ hỏi, cũng không tiếp thu ý kiến của Kỷ Vân Hành.
Kỷ Doanh Doanh chưa từng trải qua những việc thế này, vừa bị dọa như vậy lập tức không chịu nổi, sụp đổ khóc lớn nói: “Hai miếng, có hai miếng!”
“Vậy miếng còn lại ở đâu?” Kỷ Vân Hành lập tức truy hỏi.
“Ta không biết… Ta không biết!” Kỷ Doanh Doanh chẳng qua chỉ là một cô nương mười lăm tuổi, dưới sự sợ hãi tột độ, thậm chí nàng ta không thể suy nghĩ rõ ràng, càng không biết bây giờ mình nên trả lời thế nào, sợ mình bất cẩn nói ra điều gì làm liên lụy đến huynh trưởng và cha, liên lụy đến cả Kỷ gia.
Nàng ta lớn tiếng gọi ra cửa trước: “Mẹ ơi, mẹ cứu con!”
Nàng ta muốn dựa vào mẹ mình theo bản năng, nhưng Vương Huệ đã sớm bị khiêng ra ngoài, cửa chính đóng chặt, dù nàng ta có kêu cứu thế nào, cũng không có ai đáp lại.
“Nếu như các người đã biết ta có hai miếng ngọc như thế, tại sao lại chỉ lấy đi một miếng?” Kỷ Vân Hành nói tiếp: “Ta hỏi lại muội, miếng ngọc còn lại đang ở chỗ ai?”
Câu hỏi của Kỷ Vân Hành rất đơn giản, với những người không biết tình hình thì cũng không có gì đặc biệt.
Nhưng những người hiểu rõ tình hình lại biết, vấn đề này hết sức gian xảo, khiến Kỷ Doanh Doanh hoàn toàn không biết phải quyết định ra sao, không dám trả lời.
Nếu nói không biết, đến lúc nha dịch tìm ra miếng ngọc từ trong phòng của huynh trưởng nàng ta, chứng minh nàng ta nói dối thì phải làm sao đây?
Nếu nói ra sự thật, chẳng phải sẽ dâng không miếng ngọc trong tay huynh trưởng ra sao?
“Trả lời.” Hứa Quân Hách thiếu kiên nhẫn thúc giục một câu.
Kỷ Doanh Doanh run rẩy toàn thân, chỉ khóc nói: “Ta không biết, ta thực sự không biết mà!”
Hứa Quân Hách cười lạnh một tiếng: “Miếng ngọc còn lại đeo trên cổ huynh trưởng ngươi, sao ngươi có thể không biết? Ngươi nói miếng ngọc này là do Kỷ Vân Hành tặng cho ngươi, vậy còn miếng của huynh trưởng ngươi thì sao? Cũng là nàng ấy tặng à? Hai huynh muội các ngươi nhiều năm chưa từng gặp mặt sao, mà ngay cả trên người hắn ta cũng có một miếng ngọc như vậy cũng không biết?”
Kỷ Doanh Doanh vừa nghe, lập tức hiểu rằng có nói thế nào cũng không còn đường chối cãi nữa.
Trong tình huống giằng co thế này, chỉ cần nàng ta nói dối một câu, thì bất kể nàng ta có nói bao nhiêu đều sẽ trở thành hành vi đáng ngờ.
Lúc trước, khi Kỷ Vân Hành hỏi có mấy miếng ngọc, nàng ta nói là một miếng, sau đó sửa miệng nói thành hai miếng, đó là lần nói dối đầu tiên, kế tiếp lại nói không biết miếng ngọc thứ hai ở đâu, đó là lần nói dối thứ hai.
Hai lần nói dối đã đủ để chứng minh mọi lời nàng ta nói đều là dối trá.
Kỷ Vân Hành bước lên, lấy một thứ được bọc trong tấm vải đỏ từ trong hộp ra, mở ra từng lớp quấn quanh, lộ ra một miếng ngọc nhỏ cỡ đồng xu.
Thân ngọc trắng đục kèm theo vài sợi tơ xanh, cảm giác trơn bóng yếu ớt, hoàn toàn không cùng một cấp bậc với miếng ngọc bích lúc trước.
“Đây mới là miếng ngọc mà mẹ ta để lại trước khi qua đời. Mấy năm qua, các người đã vơ vét nơi ta ở nhiều lần, những thứ có chút giá trị đều bị cướp đi, bất kể là bút mực mẹ ta dùng lúc còn sống, hay cây trâm ta nhận vào năm ta cập kê.”
Hứa Quân Hách còn nhớ rõ ngày đó, khi nàng kể chuyện cây trâm vàng bị cướp hai năm trước, nàng còn mô phỏng sinh động lại lời của một người hầu khi đó.
Khi đó, Hứa Quân Hách chỉ thắc mắc tại sao nàng lại nhớ rõ như vậy, nhưng hiện giờ khi nhìn Kỷ Vân Hành đứng giữa sảnh lớn, đôi mắt ngấn lệ trong veo, hắn mới giật mình hiểu ra.
Kỷ Vân Hành thật sự rất yêu thích cây trâm vàng đó.
Nàng không thể quên chuyện hai năm trước, nhớ rõ ràng rành mạch từng câu từng chữ, nguyên nhân không phải vì trí nhớ nàng tốt, mà vì dẫu thời gian đã qua hai năm thì đó vẫn là vết thương không cách nào chữa lành.
Nước mắt lăn dài từ đôi mắt, nàng nắm chặt miếng ngọc trong tay, tất cả những ấm ức phải nhẫn nhục dồn nén suốt những năm qua đều hóa thành một câu: “Ta sợ các người sẽ cướp luôn miếng ngọc này, nên vẫn không dám đeo trên người, chỉ có thể đào một cái hố dưới giường rồi cất nó vào đó.”
“Các người cướp đồ của ta, còn muốn vu oan ta, vu oan mẹ ta.” Kỷ Vân Hành tức giận nói lớn: “Kỷ Doanh Doanh, muội có nói thật không?”
Hứa Quân Hách đã không muốn thấy Kỷ Doanh Doanh cứng miệng nữa, lập tức lạnh lùng gọi: “Hạ Nghiêu.”
Thị vệ cao lớn đứng bên cạnh lập tức bước lên, một tay bóp chặt cằm Kỷ Doanh Doanh, dễ dàng nhấc nàng ta từ dưới đất lên, dùng sức siết xương cằm nàng ta, Kỷ Doanh Doanh cảm thấy miệng đau nhức, mất khống chế mở lớn.
Ngón tay hắn ta đưa vào miệng nàng ta, kẹp lấy đầu lưỡi của Kỷ Doanh Doanh, vờ như muốn rút lưỡi ra.
Đến lúc này, phòng tuyến tâm lý của Kỷ Doanh Doanh hoàn toàn sụp đổ, không còn chút ý chí phản kháng nào, vừa khóc vừa kêu lớn: “Ta nói, ta nói!”
Hạ Nghiêu buông nàng ta ra, nàng ta lập tức dập đầu nói: “Là mẹ ta dạy ta nói như vậy, bà ấy nói cứ một mực đổ hết lai lịch của miếng ngọc này lên đầu Kỷ Vân Hành.”
“Ngọc này từ đâu mà có?”
“Là do hai năm trước cha mang về cho ta và huynh trưởng, chỉ dặn dò chúng ta phải cất giữ cẩn thận, không để người ngoài phát hiện, ngoài ra không nói gì thêm nữa.”
Đây chính là câu trả lời mà Hứa Quân Hách muốn nghe, hắn nghiêng người nói với Thường Khang: “Thường đại nhân, nghe rõ rồi chứ?”
Thường Khang lập tức đứng dậy trả lời: “Hạ quan đã nghe rõ ràng rành mạch.”
“Kỷ Dục chỉ là một quan viên Bát phẩm nhỏ nhoi, sao tay có thể dài đến như vậy, có bản lĩnh tham ô cống phẩm Hoàng gia? Phía trên đó có bao nhiêu người dính líu, Linh Châu lại có bao nhiêu quan viên ý đồ bất chính…” Hứa Quân Hách hỏi nhẹ nhàng bâng quơ: “Trong đó có Thường đại nhân không?”
Thường Khang kinh hồn bạt vía, vén áo quỳ trên đất: “Từ khi hạ quan được thuyên chuyển tới Linh Châu cho đến nay luôn cẩn trọng, không dám có chút sai sót nào, lại càng không dám tham dự tội lớn tày trời này, xin Điện hạ minh xét!”
“Đương nhiên, nếu không, ta cũng sẽ không để ngươi đến đây tra xét nhà họ Kỷ.” Hứa Quân Hách cong mắt cười cười, như đang cảm thấy thú vị mà trêu đùa Thường Khang: “Thường đại nhân không cần sợ hãi, cứ việc mang chuyện này về báo cáo lên trên.”
Hắn cầm lấy miếng ngọc bích từ tay Kỷ Vân Hành, lại nói: “Còn về miếng ngọc này, ta sẽ mang về hành cung, bẩm báo Hoàng thượng.”
Việc đã đến nước này, sao Thường Khang còn không hiểu?
Khó trách ông ta đột nhiên bị điều đến đây để xét nhà của một quan nhỏ Bát phẩm, có lẽ cục diện này đã được bố trí từ lâu.
Tra xét chỉ là việc nhỏ, tìm ra miếng ngọc này mới là mục đích chính, thẩm vấn chẳng qua chỉ là thủ tục bề ngoài, điều Hứa Quân Hách muốn chính là ông ta có mặt ở đây, nghe rõ nguồn gốc của viên ngọc này, sau đó mang tin tức về quan thự (*).
(*)Quan thự (): Nơi làm việc của quan chức trong chính quyền cổ đại Trung Quốc, nơi diễn ra các hoạt động hành chính, công vụ, thường là các tòa nhà chính thức của triều đình hoặc địa phương.
Nhưng Thường Khang cũng không phải là người ngu dốt.
Trước đó ông ta đã nghe ra, Hứa Quân Hách sớm đã tìm được một miếng ngọc tương tự trên người con trai của Kỷ Dục, nếu hắn chỉ muốn trừng trị đám quan viên ở Linh Châu, thanh lọc những kẻ hủ bại, thì đã sớm có thể dùng miếng ngọc trên người con trai Kỷ Dục để vạch trần vụ án tham ô cống phẩm Hoàng gia. Nhưng Hứa Quân Hách vẫn diễn trò suốt mười ngày, lấy cớ Kỷ Dục hối lộ mà giáng tội Kỷ gia, sau đó hạ lệnh tra xét.
Rõ ràng mục đích của Hứa Quân Hách không phải nhà họ Kỷ, cũng không phải là những quan viên đang tại chức ở Linh Châu.
Đáng tiếc chức quan của Thường Khang không cao, không thể xuyên qua sương mù nhìn thấu triều đình trong Kinh, không biết đến cuối cùng vị Hoàng thái tôn vừa qua nhược quán này bố trí một ván cờ thế kia là đang đấu trí với người nào.
Ông ta không dám hỏi thêm, chỉ cúi đầu nhận lệnh, lặng lẽ lau mồ hôi trên trán.
“Muội muội này của cô, xử trí thế nào đây?” Hứa Quân Hách lại hỏi Kỷ Vân Hành.
Dường như hắn rất hứng thú muốn nghe cách xử phạt từ miệng Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành nhìn Kỷ Doanh Doanh nằm bò trên đất khóc lóc thảm thiết, nói: “Ta muốn muội ấy trả lại tất cả những thứ đã cướp từ tay ta.”
“Còn gì nữa?” Hắn hỏi tiếp.
“Mời gia pháp.” Kỷ Vân Hành nói: “Mỗi khi ta phạm lỗi, đều bị phạt như vậy.”
“Bao nhiêu roi?”
“Mười…” Kỷ Vân Hành hơi do dự, cân nhắc kỹ rồi nói: “Mười lăm roi đi…”
Hứa Quân Hách gật đầu, đánh giá khắt khe: “Quả nhiên ý kiến của cô vẫn vô dụng như trước.”
Hắn xoay người nói: “Hôm nay ngươi hãy nhớ kỹ ân huệ này của Đại tỷ ngươi, nếu ta trừng trị ngươi tội lừa dối, thì trước tiên sẽ rút đầu lưỡi ngươi rồi đánh chết bằng gậy. Mẹ ngươi dạy con không nghiêm, xúi giục ngươi vu oan Đại tỷ, cũng cùng bị phạt chung, mỗi người lãnh năm mươi roi, sau đó quỳ hai canh giờ trong sân.”
“Còn đám người hầu vừa rồi dung túng chủ nhân làm điều ác, đổi trắng thay đen.” Ánh mắt Hứa Quân Hách nhạt nhẽo, giọng điệu thản nhiên: “Đánh chết bằng gậy.”
“Thường đại nhân.”
Thường Khang vội đáp: “Có hạ quan.”
“Cho người ở lại giám sát thực thi hình phạt, sau khi kết thúc phái người báo cáo lại cho ta.” Hứa Quân Hách nói.
“Hạ quan lĩnh mệnh.”
Hứa Quân Hách đậy nắp chiếc hộp nhỏ kia lại, đưa đến trước mặt Kỷ Vân Hành, nhỏ giọng nói: “Cầm lấy đồ rồi về tiểu viện của cô đi.”
Chỉ trong thoáng chốc, hắn từ một Hoàng thái tôn sát phạt quyết đoán biến trở lại thành Lương Học.
Kỷ Vân Hành ngẩng đầu nhìn hắn, muốn hỏi hắn có còn đến tiểu viện nữa không, có còn cùng nàng trò chuyện, giúp nàng hái hoa. Nhưng cuối cùng cũng không nói ra, chỉ lặng lẽ nhận lấy chiếc hộp rồi cất bước ra ngoài.
Đến khi đi đến cửa, nàng lại quay đầu nhìn Hứa Quân Hách lần nữa.
Thiếu niên trong bộ cẩm y đứng giữa sảnh lớn, đang thấp giọng dặn dò người bên cạnh điều gì đó, mũ vàng nhoáng lên một cái dưới ánh mặt trời, làm cả sảnh chính sáng rực, tuấn mỹ phi phàm.
Kỷ Vân Hành đã biết từ rất sớm, không có ai vô duyên vô cớ mà đối xử tốt với nàng.
Nàng chưa bao giờ tin những lời Lương Học nói trước đây, hắn đến tiểu viện chỉ vì quen biết cũ với mẹ nàng. Có lẽ là vì miếng ngọc này, hay có lẽ vì điều gì khác, mà nay mục đích của hắn đã đạt được, có thể sẽ không đến nữa.
Không sao cả.
Kỷ Vân Hành lại nghĩ, nàng vẫn còn chó nhỏ mà.
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
