Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Chương 62: Sao em lại mua Porsche?
Kỷ Nhân vừa mới "tự biên tự diễn" một màn lẻn vào giường hơi vụng về, nhưng may sao cuối cùng vẫn thành công chiếm được nửa giường của Lục Gia Hòa.
"Chị vừa rồi định đi đâu đó?" Kỷ Nhân chui rúc trong chăn hỏi.
"...... Chị nghe tiếng em, tưởng có chuyện gì xảy ra." Lục Gia Hòa mặt không đổi sắc nói dối.
"Hả? Động tĩnh lớn vậy sao? Em còn tưởng mình làm im ắng lắm rồi." Kỷ Nhân hơi ngượng ngùng.
"Muốn sang đây ngủ thì cứ trực tiếp lại đây, làm gì phải lén lút?" Lục Gia Hòa cười, vén chăn lên, một luồng gió lạnh ùa vào khiến Kỷ Nhân gào lên một tiếng. Đợi cô nằm xuống chui vào chăn, Kỷ Nhân lập tức ôm chầm lấy để sưởi ấm.
"Em sợ chị ngủ rồi, không muốn quấy rầy chị nghỉ ngơi thôi." Kỷ Nhân nói.
"Vậy sao lúc em tắm xong rồi không đến luôn?"
"Thì làm bộ khách khí một tí." Không được chủ nhà mời, nàng ngại không dám tự ý đề nghị ngủ chung. Nhưng nằm cách vách, cứ thấy cô đơn, nằm một mình cũng khó chợp mắt.
Khóe môi Lục Gia Hòa cong lên, cô giơ tay tắt đèn.
Trong bóng tối, Kỷ Nhân chẳng buồn ngủ tí nào. Sau một hồi lâu, nàng lại thều thào hỏi: "Chị ngủ chưa?"
"Vẫn còn chưa."
"Nhưng mai chị còn phải đi làm đấy, ngủ đi ngủ đi." Kỷ Nhân nhỏ giọng dỗ cô.
"Em ôm chặt thế này, làm sao chị ngủ được?" Lục Gia Hòa bật cười.
Kỷ Nhân biết lúc này phải buông ra mới đúng, nhưng vẫn muốn chần chừ thêm một lát: "Ôm thoải mái quá..."
Lòng bàn tay áp sát vào lưng nhau, không để lọt một kẽ hở nào, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng cao. Lục Gia Hòa sắp không kìm được nữa, đẩy nàng ra một chút: "Nóng quá..."
"Thì tắt điều hòa đi." Kỷ Nhân móc điều khiển, tạch một cái, phòng lập tức im lặng.
"...... Em lấy điều khiển làm vật tùy thân hả?"
"Đâu có, nó để ngay đầu giường mà." Kỷ Nhân bật cười khúc khích, lại nhìn đồng hồ, "Thôi không được rồi, muộn quá. Mình hôn một cái rồi ngủ liền nha."
Lục Gia Hòa bật cười: "Cũng được."
Vừa được đồng ý, Kỷ Nhân liền lập tức áp môi tới.
Ý định ban đầu của nàng chỉ là chạm nhẹ một chút là vui rồi, ai ngờ vừa chạm đã không dừng được, vô thức càng lúc càng triền miên.
Không có ánh sáng, không có ồn ào, cũng chẳng sợ có ai đột nhiên xông vào. Trong khoảnh khắc an toàn và yên tĩnh đến lạ thường này, thời gian như bị kéo dài vô tận. Không ai biết rốt cuộc đã trôi qua bao lâu.
Tiếng nước khe khẽ vang lên, sợi bạc mảnh nối liền nhau. Kỷ Nhân càng lúc càng say mê cảm giác này, bàn tay vô thức khẽ lướt vào trong áo ngủ của cô, v**t v* làn da mịn màng tinh tế.
Lục Gia Hòa khẽ rên một tiếng.
Kỷ Nhân càng hứng khởi, bàn tay dọc theo đường cong eo thon, di chuyển lên phía trước, cho đến khi chạm vào vùng mềm mại kia, nàng không kìm được ngạc nhiên thốt lên một tiếng: "Oa...... Mềm quá."
Hơi thở Lục Gia Hòa gấp gáp hơn, thân thể hơi hơi nhũn ra, trong bóng tối, đồng tử trong mắt cô chảy xuôi nhu tình vô tận.
Chỉ tiếc Kỷ Nhân không nhìn thấy, cũng như chẳng thấy được gò má nàng lúc này đỏ ửng tận mang tai.
"Chị mệt không?" Kỷ Nhân giọng thấp hỏi.
"Sao vậy?" Lục Gia Hòa giọng khàn, hơi thở dồn dập.
"Em...... em qua phòng bên ngủ đây." Kỷ Nhân quả thực gần như nghiện, tay không ngừng x** n*n, nếu tiếp tục thế này thì tối nay đừng mơ ngủ được nữa.
Nhưng ngày mai Lục Gia Hòa còn phải đi làm.
Rõ ràng Lục Gia Hòa cũng nhận thức được vấn đề này, cuối cùng lý trí vẫn chiếm thượng phong.
"Được rồi, đi đi."
"Em đi nha." Kỷ Nhân cầm gối, hôn cô một cái, rồi vội vã chạy ra khỏi phòng, sợ chậm một giây lại hối hận quay lại mất.
Lục Gia Hòa điều hòa hơi thở, chỉnh lại áo ngủ, bỗng mỉm cười, rồi mới thấy mãn nguyện mà nhắm mắt lại ngủ.
Nhưng khi tỉnh dậy, bên cạnh lại có thêm một người.
"Sớm~" Kỷ Nhân nằm nghiêng chống đầu, cười tủm tỉm nhìn cô.
Lục Gia Hòa sững sờ, ngạc nhiên hỏi: "Em quay lại đây khi nào vậy?"
"Vừa mới thôi." Kỷ Nhân nhìn đồng hồ, "Còn thời gian, chị có thể ngủ thêm mười phút nữa."
"...... Em xác định trong tình huống này chị ngủ được sao?" Lục Gia Hòa rũ mắt, thấy bàn tay kia đang nghịch bên trong áo ngủ mình.
Khóe môi Kỷ Nhân cong lên: "Đừng giả vờ nữa, em biết chị thích mà."
Lục Gia Hòa nhướng mày, liếc nàng một cái đầy kiêu ngạo.
"Lúc chị còn chưa tỉnh hẳn, mà hai 'tiểu bằng hữu' kia đã thức dậy rồi nè, nhạy cảm thật đó." Kỷ Nhân ghé sát bên tai cô nói.
"......" Mặt già của Lục Gia Hòa đỏ như gấc, chộp gối ném thẳng vào nàng.
Kỷ Nhân bật cười khanh khách, vừa né vừa leo xuống giường: "Được rồi được rồi, em không chọc chị nữa. Chị ngủ thêm đi, em đi hâm nóng bữa sáng đây."
"Em làm bữa sáng?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Em xuống lầu mua bánh bao, hơi nguội rồi, nên hâm lại thôi." Kỷ Nhân nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của cô, hỏi, "Chị tưởng em tự làm hả?"
"Chỉ là hơi bất ngờ vì tưởng em còn biết làm bữa sáng, hoá ra là không tự làm." Lục Gia Hòa cười.
Kỷ Nhân ngẫm nghĩ rồi nói: "Chờ em rảnh, em nấu cho chị ăn."
"Được nha, chính miệng em nói đó." Lục Gia Hòa xuống giường, bước đến trước mặt nàng, mỉm cười hỏi, "Em nấu cho chị ăn là vì yêu chị sao?"
"!!!"
Kỷ Nhân lập tức đỏ mặt như cà chua, lắp bắp mãi mới nặn ra câu "Như nhau mà!" rồi vội chuồn ra khỏi phòng.
Lục Gia Hòa đứng lại, ngẩn ra mấy giây, rồi bật cười, nụ cười càng lúc càng sâu.
***
Ăn xong sáng, Kỷ Nhân đưa cô đi làm, sau đó Lục Gia Hòa lại bắt nàng mang xe về luôn.
Thế là nàng trực tiếp lái xe ra siêu thị, đến trưa thì cùng Yến Tử ngồi trong văn phòng ăn cơm hộp, vừa ăn vừa cười ngờ nghệch như bị ai dựa.
"Chị tối qua ngủ lại nhà người ta đúng không?" Yến Tử liếc mắt một cái là nhìn thấu ngay.
"Ừa~" Kỷ Nhân hất cằm đắc ý, nhanh như chớp gắp ngay cái đùi gà, gặm ngon lành, mặt mũi toàn chữ "kiêu ngạo".
Đúng lúc đó điện thoại reo, vừa nhìn thấy tên "Lục Gia Hòa", nàng lập tức bỏ đũa, nhấn nghe máy.
"Alô"
Yến Tử xoa xoa cánh tay nổi da gà rần rật.
"Em tối nay rảnh không? Lý Thần Dao muốn mời hai đứa mình đi ăn cơm." Lục Gia Hòa hỏi.
"Có có có!"
"Được, vậy chị nhắn lại với cậu ta."
Cúp máy xong, Kỷ Nhân tiếp tục gặm đùi gà, vừa ăn vừa khoe khoang nói: "Tối nay được đi ăn với bạn thân nhất của bác sĩ Lục nè~"
"Cuối tuần còn phải đi gặp...... Ấy chết, hôm nay thứ mấy rồi?"
"Thứ sáu đó."
"Hả?! Vậy chẳng phải là ngày mai rồi sao?! Xong rồi xong rồi! Thời gian sao trôi nhanh dữ vậy trời!" Kỷ Nhân đếm ngón tay, vô cùng hoảng loạn, "Ngày mai phải gặp ba mẹ bác sĩ Lục rồi!"
"Gì?" Yến Tử há hốc mồm, ngây ra như phỗng, "Thật sự gặp phụ huynh luôn hả? Hai người tiến triển đến bước này rồi sao?"
"Ừm... Ba mẹ chị ấy mời chị đến nhà ăn cơm. Trời ơi, làm sao giờ, chị hơi hoảng, không có tí kinh nghiệm nào hết."
"Đừng hoảng đừng hoảng, chị làm mọi việc không phải đều từ mò mẫm mà bắt đầu sao, chắc chắn ổn thôi, có gì đâu gặp mặt phụ huynh thôi mà." Yến Tử trấn an.
Kỷ Nhân liên tục thở dài mấy hơi, sờ sờ mái tóc vàng hoe của mình: "Chị phải đi nhuộm lại tóc mới được, tóc đen mọc ra một đoạn rồi."
"Ờ, cũng nên. Ít nhất phải cho ra dáng người có hình tượng tí." Yến Tử đánh giá từ đầu đến chân, "Ngày mai đừng ăn mặc quá xuề xòa, quà ra mắt mua chưa?"
"Mua gần đủ rồi."
"Vậy được. À, đừng lái xe máy qua, lấy xe kia của chị đi." Yến Tử rút chìa khóa đưa cho nàng.
Kỷ Nhân vừa nhận lấy chìa khóa, đột nhiên như nhớ ra chuyện trọng đại: "Chết rồi, bác sĩ Lục còn chưa biết chị là lão bản của Duyên Hoa!"
Yến Tử: "???"
Yến Tử: "Ý chị là sao?"
Kỷ Nhân: "Nghĩa trên mặt chữ đó bà."
Yến Tử: "Vậy chị ấy tưởng chị làm nghề gì?"
Kỷ Nhân: "Nhân viên siêu thị."
Yến Tử đơ mất ba giây, miếng thịt trên đũa rơi xuống, run run rẩy rẩy hỏi: "Tức là... trong mắt chị ấy, chị chỉ là một cô nhân viên bằng cấp thấp, xuất thân ở tầng đáy xã hội?"
"Ừa."
Yến Tử không thể tin nổi mà buông đũa xuống: "Vậy mà chị ấy vẫn thích chị?!"
"Đúng vậy đó."
Yến Tử kinh ngạc: "Cứu mạng~, em thật sự không dám tưởng tượng... Hai người quen nhau lâu vậy rồi, cơ mà chưa bao giờ nói với chị ấy về thân phận thật sự của chị?"
"Chị có thân phận gì đâu?" Kỷ Nhân thản nhiên, "Mới quen nhau chị ấy cũng không hỏi chị làm gì, gặp tụi em ở siêu thị thì tưởng chị cũng là nhân viên, mà chị cũng không mặt mũi đính chính."
"Về mặt tình cảm thì có thể hiểu được, nhưng yêu nhau rồi mà vẫn không nói sao?"
"Này chẳng phải vì không tìm được cơ hội sao, hơn nữa mỗi lần ở bên chị ấy đều vui quá, chị hoàn toàn quên mất chuyện này rồi." Kỷ Nhân gãi đầu xấu hổ.
Yến Tử nghĩ một chút, lại hỏi: "Vậy ngày mai chị phải gặp ba mẹ chị ấy rồi, ba mẹ chị ấy biết chị là lão bản không?"
"Chị ấy còn không biết, ba mẹ chị ấy làm sao biết được?"
"Thế mà ba mẹ chị ấy vẫn mời chị về nhà ăn cơm?"
"Ừ, đúng vậy đó."
Yến Tử chợt nghiêm túc xoay người, nắm lấy tay nàng: "Chị nhất định phải giữ chặt bác sĩ Lục, người thuần túy như chị ấy và gia đình thế này, thực sự quá hiếm rồi."
Kỷ Nhân bật cười: "Chị đương nhiên biết."
Có lẽ chính vì ngay từ đầu đã cảm nhận được tình cảm thuần túy từ Lục Gia Hòa, cho nên mới khiến nàng xem nhẹ xuất thân và thân phận của mình, hoàn toàn trầm mê trong đó.
"Tối nay chị định thẳng thắn với chị ấy luôn." Kỷ Nhân nói.
"Làm liền đi! Ngày mai phải gặp phụ huynh rồi, ít nhất cũng làm cho người nhà chị ấy biết chị không phải dạng vừa, như vậy bọn họ cũng yên tâm giao con gái cho chị chứ."
"Ba mẹ chị ấy chắc không phải người có thành kiến đâu, không thì cũng không mời chị về nhà ăn cơm."
"Còn vạn nhất là muốn gặp chị tận mắt, phát hiện chị không phù hợp điều kiện thì ngăn cản hai người thì sao?"
Kỷ Nhân vừa nghe xong, trái tim vừa hạ xuống đất lại treo lơ lửng lên.
"Xong rồi xong rồi, có khóa học cấp tốc nào dạy 'ra mắt phụ huynh' không?! Dù tốn bao nhiêu chị cũng đăng ký đi học!"
"Chị sa đọa rồi. Hồi trước chị còn khinh bỉ mấy kẻ ném tiền như rác."
"Nhưng đó là ba mẹ chồng mà!"
Nói đến đây, Yến Tử đối với lĩnh vực mới mẻ này sinh ra một chút tò mò: "Chị xác định rõ bản thân chưa? Chị là P hay là T?"
"Cái gì PPT?" Kỷ Nhân vẻ mặt hoang mang.
"..." Yến Tử thực sự vô ngữ. Mệt cô ấy suốt đêm lên mạng tìm hiểu chuyện tình cảm đồng tính nữ, kết quả bà chị này thì P với T còn không phân biệt được, chẳng lẽ còn phải chờ người thẳng như cô ấy đi dạy sao?!
"P với T nghĩa là chị đánh rắm, thì muốn ai chịu đựng đó."
"?" Kỷ Nhân nhíu mày, "Đang nói cái tào lao gì vậy?"
***
Tới gần chạng vạng, Lý Thần Dao đi vào cổng lớn bệnh viện, gọi điện cho Lục Gia Hòa: "Tôi đến dưới lầu rồi."
"Được, tôi chuẩn bị xuống ngay đây." Lục Gia Hòa nói trong điện thoại.
Lý Thần Dao cất điện thoại, chà xát tay, bước vào đại sảnh, trong này ấm áp hơn nhiều.
Cô ấy soi gương, ngắm mái tóc giả màu bạc hôm nay của mình, suýt bị chính bản thân mình soái quá làm cho mê mẩn chết lên chết xuống. Đang tự thưởng nhan sắc, trong gương bỗng phản chiếu một bóng dáng quen thuộc.
Cô ấy quay đầu lại, đánh giá người kia.
Cảm giác được ánh mắt của Lý Thần Dao, Trình Tĩnh Văn cũng nhìn lại, bước tới gần, có chút ngập ngừng: "Lý Thần Dao?"
"Là tôi đây."
"Tóc cậu cũng trendy ghê." Trình Tĩnh Văn bật cười.
"Còn không phải sao! Mà cậu tới bệnh viện làm chi thế? Đừng nói là tới tìm Lục Gia Hòa nha?"
"Không phải, tôi tới lấy kết quả kiểm tra sức khỏe của ba mẹ." Trình Tĩnh Văn nói.
"Thế thì tốt rồi, tôi còn tưởng cậu vẫn chưa buông xuống." Lý Thần Dao thấy nàng im lặng, do dự nói, "Cậu đã buông xuống rồi, đúng không?"
Trình Tĩnh Văn bất đắc dĩ cười, hỏi ngược lại: "Còn cậu ấy với Kỷ Nhân kia thế nào rồi?"
"Tôi cũng tò mò lắm đây, hay cậu tự hỏi cậu ấy luôn đi." Lý Thần Dao chu chu môi về phía sau nàng.
Trình Tĩnh Văn quay đầu, nhìn thấy Lục Gia Hòa khí thế bừng bừng đi tới, có chút ngẩn người.
Nửa năm không gặp, Lục Gia Hòa càng ngày càng rạng rỡ.
"Tĩnh Văn? Trùng hợp quá, cậu cũng ở đây sao?" Lục Gia Hòa bất ngờ nói.
"Tới lấy báo cáo kiểm tra sức khỏe của ba mẹ." Trình Tĩnh Văn nói
Lục Gia Hòa gật đầu, mỉm cười nhẹ: "Chú dì thân thể vẫn tốt chứ?"
"Ừm, năm ngoái mẹ tôi mổ xong, giờ hồi phục rất tốt."
"Vậy thì yên tâm rồi."
Ba người cùng nhau đi ra cổng lớn, Trình Tĩnh Văn thấy họ dừng lại liền hỏi: "Hai người định đi đâu? Có cần tôi tiện đường đưa một đoạn không?"
"Các cậu... hai người đã ở bên nhau rồi?" Trình Tĩnh Văn hỏi.
"Đúng vậy." Lục Gia Hòa cười rạng rỡ, "Chúng tôi bên nhau được gần ba tháng rồi."
"Cô ấy đối xử với cậu tốt chứ?"
Lục Gia Hòa gật đầu.
Trình Tĩnh Văn thần sắc phức tạp, cô đơn gật đầu.
Ba người đứng tại chỗ, không khí có chút ngượng ngùng. Lý Thần Dao lướt điện thoại, đột nhiên thấy một tin, chọc chọc Lục Gia Hòa: "Chủ nhiệm bên tôi đang tuyển nhân viên hậu cần thư viện, không có biên chế, nhưng không giới hạn bằng cấp, muốn giới thiệu Kỷ Nhân đi thử không?"
"Chắc lương thấp lắm hả?"
"Thì chắc rồi."
"Thế cô ấy không đi đâu."
"Ủa, vậy còn có việc gì bằng cấp thấp nhưng lương cao không?"
"Tôi có nè." Trình Tĩnh Văn bất thình lình nói, "Bên tôi đang tuyển nhân viên kinh doanh tiêu thụ, không giới hạn bằng cấp, chỉ xem thành tích, điều kiện là phải chịu khó, khả năng xã giao tốt."
"Ồ, nghe cũng hợp với Kỷ Nhân phết á." Lý Thần Dao nói.
Lục Gia Hòa cũng gật gật đầu, nhưng cô cũng không muốn Kỷ Nhân đi làm dưới trướng Trình Tĩnh Văn, tránh ngượng ngùng.
Dù sao thì, gợi ý này cũng không tệ, Kỷ Nhân đúng là có tố chất làm bán hàng.
Ba người còn đang nói chuyện, phía trước vang lên hai tiếng còi xe.
Lục Gia Hòa và Lý Thần Dao liếc nhìn qua, thấy là chiếc siêu xe, liền quay đầu lại tiếp tục nói chuyện.
"??"
Kỷ Nhân lại bấm còi, không một ai thèm để ý nàng.
Nàng nhìn thấy Trình Tĩnh Văn đứng đó, nhớ người này từng theo đuổi Lục Gia Hòa, liền lập tức xuống xe: "Gia Hòa!"
Nghe thấy giọng nàng, ba người cùng quay đầu lại, đồng loạt trợn mắt há hốc mồm nhìn nàng.
Trình Tĩnh Văn: "?"
Lý Thần Dao: "??"
Lục Gia Hòa: "???"
"Xin lỗi em đến muộn, phía trước hơi kẹt xe." Kỷ Nhân tiến lại nói, rồi phát hiện các cô toàn dấu chấm hỏi trên mặt, biểu cảm khác nhau.
"Cô lái xe ai vậy?" Lý Thần Dao mở miệng hỏi đầu tiên.
"Xe tôi." Kỷ Nhân trả lời.
Lý Thần Dao lộ ra ánh mắt xấu hổ, Trình Tĩnh Văn nghi ngờ hỏi lại: "Thuê hả?"
"Không phải."
"Đừng có mạnh miệng." Lý Thần Dao vỗ vai nàng an ủi, giọng dỗ dành, "Thuê xe không mất mặt đâu, nhưng nói khoác thì mới mất mặt chị em đấy."
"Thật sự không phải thuê, là tôi tự mua!" Kỷ Nhân tức đến méo miệng.
"Rồi rồi, được rồi." Lục Gia Hòa nắm tay Kỷ Nhân, vẻ mặt bình thản mỉm cười, hỏi, "Sao em lại mua Porsche?"
"Thầy xem bói nói mệnh em có một kiếp, nên em mua Porsche." Kỷ Nhân nói rất nghiêm túc.
(*)"Mệnh có một kiếp" (/mìng yǒu yī jié) nghe giống "mệnh có Porsche" (Porsche) trong tiếng Trung.
Ba người: "......"
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Đánh giá:
Truyện Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Story
Chương 62: Sao em lại mua Porsche?
10.0/10 từ 44 lượt.
