Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 46: Lời này nghe sao giống như đang ghen vậy ta?


Xe xóc một cái, Kỷ Nhân "ai da" kêu khẽ, Lục Gia Hòa lập tức đưa tay đỡ lấy cánh tay nàng, còn cẩn thận áp túi chườm đá lên chỗ sưng đỏ.


"Tôi có phải gãy xương rồi không?" Kỷ Nhân sắc mặt trắng bệch, hỏi nhỏ.


"Có khả năng là vậy, nhưng gãy đến mức độ nào thì phải chụp phim mới biết." Lục Gia Hòa nói.


"Vậy tôi có thể chỉ định chị làm bác sĩ chữa trị cho tôi được không? Tôi không muốn tìm bác sĩ khác."


"Trước tiên khoan nói chuyện này đã, sắp đến nơi rồi." Lục Gia Hòa lấy khăn giấy lau mồ hôi cho nàng, nhìn cánh tay sưng đỏ của nàng, trong lòng đau không nói nên lời.


Vừa rồi nhìn thấy nàng té ngã, suýt chút nữa dọa cô lên cơn đau tim rồi.


"Cũng không đau lắm đâu." Kỷ Nhân nhìn ra sự lo lắng trong mắt cô, cố cười nói, "Không chết được, đại nạn không chết tất có hậu phúc mà."


Lục Gia Hòa lẳng lặng đưa tay gạt sợi tóc dính trên mặt nàng, không nói một lời.


Trên xe còn ngồi gã đàn ông vừa đánh nhau, sắc mặt khó coi đến cực độ. Mỗi lần va chạm với người phụ nữ này, chưa bao giờ có chuyện tốt. Hắn âm thầm nhìn hai người họ, càng nhìn càng cảm thấy có gì đó không ổn.


Hắn cẩn thận quan sát một lúc, cuối cùng tìm ra được chỗ không ổn giữa hai người —— ánh mắt quá dính nhau.


"Các cô... có phải đang yêu đồng giới không?"


Vừa dứt lời, liền gặp hai cái nhìn lạnh lùng khinh thường.


Gã đàn ông chẳng hề để bụng, nhìn về phía Lục Gia Hòa, nói nhẹ nhàng: "Nếu các cô là đồng tính, vậy tôi có thể giải thích tại sao cô không cho tôi WeChat, hóa ra là vì... xu hướng giới tính không hợp."


Lục Gia Hòa nhướng mày: "Xu hướng giới tính của tôi liên quan gì tới anh? Dù là nam hay nữ, cũng chẳng ai thèm thích anh?"


"......" Tên đàn ông này mất vài giây mới phản ứng lại, "Khốn khiếp!"


Kỷ Nhân một bên chịu đựng cơn đau, một bên không kiềm chế được mà bật cười ngặt nghẽo.


Đến bệnh viện, khoa cấp cứu chụp phim cho nàng, rồi cố định lại cánh tay, làm một loạt các thủ thuật điều trị.


Cầm phim chụp, Lục Gia Hòa xem kỹ rồi nói: "Xương cánh tay bên trái bị nứt, nhưng không lệch, không sai khớp. Có thể điều trị bảo tồn, không cần phẫu thuật."


Kỷ Nhân nghe đến "không cần phẫu thuật " thì thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ ngay sau đó lại nghe thấy Lục Gia Hòa đang thảo luận với y tá sắp xếp nhập viện thì giật mình, "Nhất định phải nằm viện sao?" Kỷ Nhân tròn mắt.


"Đúng vậy, trước tiên ở bệnh viện quan sát hai tuần." Lục Gia Hòa nói.


"Nhưng tôi còn phải làm việc..." Kỷ Nhân lắp bắp nói nói, khi thấy ánh mắt Lục Gia Hòa càng lúc càng phẫn nộ, giọng nói nàng càng lúc càng nhỏ, "Thôi công việc thì ...... nằm viện trước... công việc để sau, được không?"


"Thế mới phải. Có cái gì quan trọng hơn thân thể của em?" Lục Gia Hòa lo liệu làm thủ tục nhập viện cho nàng, vừa tiện thể bắt gã đàn ông kia thanh toán tiền viện phí.


"Thật con mẹ nó xui tận mạng! Tôi còn bị cô ta đánh nữa, sao không bắt cô ta bồi thường tiền tổn thất tinh thần cho tôi?!" Gã đàn ông hùng hùng hổ hổ gào lên nhưng vẫn móc tiền ra trả.


"Nếu anh có gì bất mãn, chúng ta có thể chọn báo cảnh sát rồi thương lượng." Lục Gia Hòa giọng trầm nói.


"Thôi, ông đây còn bận việc!" Gã đàn ông đưa tiền xong, mặt mũi khó chịu rời đi.


Kỷ Nhân được đưa đến phòng bệnh, cánh tay bị treo lên, thấy người hộ công bước vào cùng Lục Gia Hòa, liền bật cười: "Há há, đại tỷ, thật có duyên quá, lại gặp nữa rồi!"


"Ơ kìa, là cô hả, sao lại vào viện thế này?" Đại tỷ hộ công nhìn thấy Kỷ Nhân, cũng cảm thấy thân thiết.


"Đánh nhau với người ta."


"Lợi hại quá ta."


"......" Lục Gia Hòa đau đầu xoa huyệt thái dương, rồi giúp Kỷ Nhân liên lạc với Yến Tử để các cô ấy đến đây.



Chưa bao lâu, Yến Tử đã la oai oái chạy vào phòng bệnh: "Kỷ Nhân! Chị sao thế này?! Sao lại nhập viện nữa?!"


Lục Gia Hòa gật gật đầu, thầm nghĩ đây mới là người nhà đủ tư cách, dặn dò nói: "Yến Tử, em mấy ngày này vất vả ở bệnh viện chăm sóc chị ấy, đừng để chị ấy chạy lung tung. Lần này không cần phẫu thuật, hoàn toàn dựa vào việc tĩnh dưỡng."


"Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ Lục." Yến Tử cúi đầu cảm tạ.


Lục Gia Hòa nhìn đồng hồ, rồi đi đến trước mặt Kỷ Nhân nói: "Tôi phải về rồi, ngày mai đi làm sẽ ghé thăm em."


"Ok... tạm biệt bác sĩ Lục." Kỷ Nhân nhìn theo cô rời đi, vừa thấy cô bước ra khỏi phòng bệnh, Kỷ Nhân lập tức gào lên: "Đau chết mất a a a! Lần sau gặp thằng khốn chó chết đó, bà đây nhất định phải đánh nó thành tám khúc, thằng khốn khiếp *#@!......"


"Khụ khụ khụ!" Yến Tử điên cuồng ho khan.


Kỷ Nhân quay đầu nhìn lại, thấy Lục Gia Hòa đã quay lại, đang đứng ở cửa, mặt vô biểu tình nhìn nàng.


"!!!"


Kỷ Nhân chột dạ cúi đầu, giả vờ đông nhìn thùng rác, tây ngắm giường bệnh nhân bên cạnh, xem tường, nhìn trần nhà, nói chung là nhìn tất cả trừ cô. Cho đến khi đôi giày của Lục Gia Hòa dừng ngay trước mặt nàng, nàng mới ngẩng đầu lên, xấu hổ cười gượng.


Lục Gia Hòa cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng.


Kỷ Nhân chớp chớp mắt, lấy tay che miệng mình: "Tôi lần sau nhất định... không nói tục nữa......"


"Vẫn còn đau lắm sao?" Lục Gia Hòa cúi mắt, ánh nhìn dừng lại trên cánh tay nàng.


Kỷ Nhân sửng sốt một chút, nhìn khuôn mặt cô trả lời: "Còn chịu được."


"Trước tiên uống thuốc giảm đau đi." Lục Gia Hòa đưa các loại thuốc trên bàn cho Yến Tử rồi giải thích một lần, "Thuốc ở đây, em giám sát chị ấy uống hết, nếu trong quá trình có bất kỳ tình huống gì, thì lập tức gọi điện cho tôi."


"Vâng, em biết rồi." Yến Tử gật đầu liên tục, nhìn mắt túng quẫn của Kỷ Nhân, đột nhiên phát hiện nàng lúc này cũng quá nghe lời đi. Trong lòng Yến Tử không khỏi thấy... hơi ngốc. Bình thường con hàng này nào có ngoan thế đâu? Lần đầu tiên thấy nàng hiền như vậy, Yến Tử thật sự hận không thể giữ luôn bác sĩ Lục ở lại trông Kỷ Nhân cả đêm.


Nhưng đáng tiếc, đời không như mơ, bác sĩ Lục chỉ là bác sĩ, cũng chỉ là bạn của Kỷ Nhân, người ta còn có việc của mình.


"Tôi đi đây." Lục Gia Hòa lại một lần nữa tạm biệt với Kỷ Nhân.


Kỷ Nhân ngoan ngoãn gật đầu. Đợi bóng cô khuất khỏi phòng bệnh, liền len lén chọc chọc Yến Tử: "Em đi xem, có phải cô ấy đi thật rồi không?"


"Đi thật rồi." Yến Tử nhìn về phía cửa phòng xác nhận, rồi rót nước cho nàng uống thuốc, "Giờ chị có thể chửi thoải mái."


"...... Chị không thèm." Kỷ Nhân chỉ sợ Lục Gia Hòa quay lại "ra chiêu hồi mã thương", nên ngoan ngoãn uống thuốc, rồi lại ngẩng đầu nhìn ra phía cửa sổ. Đáng tiếc lần này không phải phòng bệnh có cửa sổ sát hành lang, nên nàng dứt khoát nhảy khỏi giường, đi đến bên cửa sổ lớn.


"U trời ơi! Chị lại làm gì đó, mau nằm xuống đi!" Yến Tử quát.


"Chị có đi đâu đâu, chân chị khỏe mà, tay cũng không lộn xộn." Kỷ Nhân đứng bên cửa sổ, nhìn xuống sân, ánh mắt như có nam châm dính chặt bóng Lục Gia Hòa đang đi dưới lầu. Thấy cô ra khỏi cổng lớn, mới chịu ngoan ngoãn bò về giường, nghe Yến Tử lầm bầm oán giận.


***


Lục Gia Hòa lái xe, trực tiếp về nhà ba mẹ.


Điện thoại rung liên tục, toàn tin nhắn thúc giục: Nhanh về tiễn người ta!


Hóa ra chị dâu và Song Song hôm nay phải về quê. Hai vợ chồng già tiện đường ra ngoài mua ít quà cho Song Song mang về, ngang qua hiệu sách, Liễu Gia lại nổi hứng muốn mua vài quyển sách cho Song Song đọc, kết quả vừa ra cửa thì bắt gặp Lục Gia Hòa đang cùng bạn của cô và gã đàn ông đánh nhau.


"Ba, mẹ." Lục Gia Hòa vào cửa, liền chuẩn bị giải thích với các ba mẹ, lại bị mẹ Liễu ngăn lại.


"Có chuyện gì đợi lát rồi nói, hai mẹ con Song Song sắp đi rồi, con đi tiễn đi."


"Dạ được, nhưng xe con còn ở hiệu sách." Lục Gia Hòa ngượng ngùng nói.


Liễu Gia tức giận trừng cô một cái, đưa chìa khóa xe của mình cho cô.


Tiễn hai mẹ con Song Song ra sân bay xong, Lục Gia Hòa lái xe về, vài lần muốn mở miệng, nhưng từ đầu đến cuối không tìm thấy thời cơ, vì suốt đường đi Liễu Gia đều nhắm mắt, cũng không biết là thật sự mệt mỏi, hay đang giả vờ ngủ.



"Ăn cành mận gai đi!"


"......"


Liễu Gia ngồi xuống ghế sô pha, cùng Giáo sư Lục nghiêm nghị nhìn con gái, bày ra tư thế chuẩn bị thăng đường xét xử.


"Hôm nay, người mà ba mẹ nhìn thấy chính người bạn kia của con, cô ấy tên Kỷ Nhân. Cô ấy không cố ý muốn đánh nhau với người đàn ông kia. Chuyện này con có biết qua, người đàn ông kia trước đây đã quấy rầy đồng nghiệp của cô ấy, hôm nay lại dây dưa đến xin WeChat của con, con không đồng ý, hắn ta cứ quấy rầy suốt, vì vậy Kỷ Nhân mới xảy ra tranh chấp với hắn." Lục Gia Hòa nói, "Cô ấy không phải kiểu người mà ba mẹ nghĩ."


"Con thích cô ấy phải không?" Mẹ Liễu hỏi.


"Đúng vậy ạ."


Giáo sư Lục im lặng một lúc, hỏi: "Cô ấy chính là người con từng cho ba xem ảnh, cô gái đọc sách kia?"


"Dạ."


"Cô ấy có chiếc xe máy phải không?"


"Sao ba biết?"


Giáo sư Lục trước mắt tối sầm, gỡ kính xuống không ngừng xoa giữa lông mày.


Liễu Gia thì cau mày: "Dù về tình cảm có thể tha thứ, nhưng giải quyết vấn đề cũng không nhất định phải đánh nhau, có thể thấy cô ấy hoặc là tính cách bồng bột, hoặc là đã thành thói quen."


Lục Gia Hòa không thể phản bác, đây chính là Kỷ Nhân, bồng bột là tính cách, thói quen là quá trình.


"Chúng ta mới thấy cô ấy một lần, liền thấy cô ấy đánh nhau với người khác, xác suất này không thể nói không cao, cô ấy ngày thường cũng như vậy sao?"


"Hôm nay là tình huống đặc biệt, cô ấy ngày thường không như vậy. Ba mẹ không thể vì một lần hành vi ngẫu nhiên, thì lập tức định nghĩa cho cô ấy." Lục Gia Hòa nói.


Giáo sư Lục lại đeo kính lên, tiếp tục hỏi: "Thế cô ấy là người như thế nào?"


"Bồng bột, tích cực, vô tâm không phổi, nói năng... hơi tục......" Nhìn gương mặt của hai vợ chồng già ngày càng đen lại, cô tiếp tục nói thêm, "Nhưng cô ấy cũng nhiệt tình, lạc quan, biết bảo vệ đồng nghiệp, biết quan tâm người thân. Là một người cho dù rơi vào vực sâu, chỉ cần ném cho cô ấy một cọng rơm, cô ấy cũng có thể bện thành một sợi dây thừng, cố gắng trèo lên, rồi tặng lại cho họ một bó hoa."


Giáo sư Lục và vợ liếc nhìn nhau, sau một lúc lâu, ông mới nói: "Nói cụ thể hơn, ví dụ làm công việc gì, các con quen nhau như thế nào?"


"Cô ấy làm việc ở siêu thị Duyên Hoa, trước đây là bệnh nhân của con."


Hai người: "......"


Liễu Gia không thể tưởng tượng nổi, hỏi: "Siêu thị Duyên Hoa? Con không phải nói cô ấy là nhân viên nòng cốt của đơn vị sao? Sao giờ lại chạy đi làm siêu thị?"


"À thì siêu thị cũng có nghiệp vụ nòng cốt mà, nhập hàng đều do cô ấy đi gặp khách hàng để thương lượng đơn hàng, thỉnh thoảng còn kiêm luôn vận chuyển hàng. À đúng rồi, cô ấy còn kiêm luôn cả công việc huấn luyện viên ở tiệm bida nữa."


"...... Nghe không thấy có cái nào uy tín cả, cô ấy tốt nghiệp trường nào? Học chuyên ngành gì?"


"Tiểu học Tam Mương Đầu." Lục Gia Hòa khó khăn lắm mới nói ra.


Hai người: "?????"


Liễu Gia mê mang nói: "Mẹ hỏi bằng đại học, không phải tiểu học trung học."


"Cô ấy chưa tốt nghiệp sơ trung, chỉ có bằng tiểu học thôi."


Hai người: "????????"


Giáo sư Lục tức đến bật dậy khỏi ghế: "Con, con nói ba phải nói gì với con bây giờ hả?!"


"Ba, bằng cấp hay công việc cũng không thể hoàn toàn định nghĩa một con người được. Không thể vì thế mà phủ nhận cô ấy."


"Nhưng đây là tiêu chuẩn phán đoán cơ bản nhất! Một người mà chín năm giáo dục bắt buộc còn chưa hoàn thành xong, con bảo chúng ta làm sao tin tưởng cô ấy có thể đi cùng con cả đời? Khoảng cách giữa các con lớn thế nào, con chẳng lẽ không tự biết sao?!" Giáo sư Lục tức đến mức muốn hộc máu.



"Ba thấy con thật sự bị điên rồi." Giáo sư Lục bước nhanh ra khỏi đó, thẳng hướng về thư phòng, rồi "phanh" một tiếng đóng sập cửa.


Lục Gia Hòa bả vai run lên, sau một lúc lâu mới nhìn về phía Liễu Gia đang im lặng: "Mẹ, mẹ giúp con nói với ba......"


"Đừng tìm mẹ, việc này mẹ và ba cùng phe, con tự lo làm sao để ba mẹ tiêu hóa chuyện này đi." Liễu Gia nói.


Lục Gia Hòa đi đến ngồi bên cạnh bà, nắm lấy tay bà, dựa đầu vào vai bà, một lúc sau mới chậm rãi nói: "Mẹ, vai mẹ thật ấm áp."


"Làm nũng cũng vô dụng thôi." Liễu Gia nói.


"Không phải làm nũng đâu mà, đây là suy nghĩ chân thành nhất của con lúc này, dù trong nhà có cãi nhau, con vẫn có thể dựa vào vai mẹ, ôm mẹ để sưởi ấm." Lục Gia Hòa từ tốn nói, "Nhưng mẹ có biết về cô ấy không, cô ấy sáu tuổi thì mẹ ruột nhảy sông tự tử, người ba say rượu suốt ngày, căn bản không bao giờ quan tâm đến cô ấy. Không phải cô ấy không muốn đi học, mà cô ấy căn bản không có điều kiện để học hết."


Liễu Gia hơi kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn con gái: "Con nói thật sao?"


"Dạ."


Lục Gia Hòa kể cho Liễu Gia nghe về xuất thân và những trải qua của Kỷ Nhân, nghe xong một hồi, Liễu Gia bỗng nhiên đưa tay ra: "Con dừng lại một chút."


Rồi Liễu Gia đứng lên, đi đến ngoài thư phòng, trực tiếp vặn cửa tung ra: "Đừng nghe lén nữa, ra đây mà nghe cho rõ đi."


Giáo sư Lục: "......"


Giằng co một lúc lâu, Giáo sư Lục mới bước ra, khoanh tay, lạnh lùng ngồi xuống: "Tiếp tục nói đi."


"Dạ được." Lục Gia Hòa cúi đầu, nhịn cười.


Tới lúc ăn cơm, Lục Gia Hòa lại ngắt quãng kể thêm một ít, biểu hiện của Giáo sư Lục vẫn chưa có chuyển biến tích cực, cũng không biết là thật sự còn đang giận hay chỉ đang bướng bỉnh.


Ngược lại, Liễu Gia thật sự thường xuyên xen vào hỏi vài câu, cùng Lục Gia Hòa trao đổi tới lui.


Sau bữa cơm, Liễu Gia thấy Lục Gia Hòa liên tục xem điện thoại, hỏi: "Cô ấy phải nằm viện sao?"


"Dạ phải, đã nhập viện rồi."


"Con muốn đi thăm thì đi đi." Liễu Gia nói.


"Thật được sao mẹ?"


"Vô nghĩa, chân dài mọc trên người con, ba mẹ còn có thể khóa cửa ngăn con không cho ra sao?" Liễu Gia nói rồi liếc qua bàn ăn, từ trong tủ lạnh lấy ra hộp cơm đặt trước mặt cô, "Canh xương còn thừa nhiều như vậy, để đó cũng lãng phí, mang chút đi cho cô ấy đi."


"Cảm ơn mẹ!" Lục Gia Hòa vui sướng hôn chụt lên má Liễu Gia một cái, rồi vội vã múc canh, xách hộp cơm chạy ra cửa. lúc đóng cửa còn chào Giáo sư Lục: "Ba, con đi bệnh viện đây."


"......" Giáo sư Lục hừ lạnh một tiếng.


***


Còn ở hành lang bên ngoài, đã nghe thấy trong phòng bệnh náo nhiệt tiếng cười nói, Yến Tử ríu ra ríu rít kể cái gì đó, khiến mọi người bên trong liên tục bật cười.


Lục Gia Hòa đi đến cửa, vừa liếc đã thấy Kỷ Nhân ngồi dựa trên giường, khóe miệng cong cong, mặt mày sáng rỡ như trăng rằm, trông cực kỳ thoải mái.


"Bác sĩ Lục đến." Đổng Tường đứng gần cửa nhất, đầu tiên phát hiện ra cô, giọng vừa cất lên, Yến Tử và Kỷ Nhân đều nhìn về phía cửa.


Ngay lập tức, Kỷ Nhân đã xuống giường, vui mừng khôn xiết nhảy chân sáo chạy về phía cô: "Sao chị lại đến đây?"


"Không chào đón sao?"


"Hoan nghênh, hoan nghênh!"


"Đừng chạy lung tung nữa, mau nằm xuống đi." Lục Gia Hòa vừa bước vào vừa nói.


"Ồ, suýt quên mất." Kỷ Nhân nhất thời kích động quá mức, quên luôn chuyện mình đang gãy xương. Cũng may lần này chỉ là tay bị thương, chân cẳng vẫn còn hoạt động, không giống lần trước bị hạn chế di chuyển.



"Ăn cơm chưa?"


"Tụi em mới vừa ăn xong, đang chuẩn bị về lấy quần áo tắm rửa cho chị ấy đây." Yến Tử nói.


"Vậy hai người về lấy đi, ở đây có tôi rồi."


"Ồ quao, bác sĩ Lục, chị đúng là thiên sứ áo blouse trắng!" Yến Tử cảm động đến suýt khóc, kéo Đổng Tường chạy biến về nhà.


"Đây là cái gì?" Kỷ Nhân tò mò chỉ vào hộp cơm trong tay cô.


"Canh. Còn bụng chứa không?"


"Có chứ!" Kỷ Nhân vỗ vỗ bụng.


"Uống chút đi." Lục Gia Hòa mở bàn nhỏ ra, múc canh vào chén.


"Thơm quá à~ chị mua ở đâu vậy?" Kỷ Nhân nhấp một ngụm, mắt sáng rực.


"Mẹ tôi nấu."


"!!!"


Kỷ Nhân ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc tột độ: "Liễu Gia lão sư tự tay nấu?!"


"Ừm."


"Tôi... tôi... tôi đây là..." Kỷ Nhân xúc động đến nói lắp vội che miệng lại, "Lần đầu được ăn canh do Liễu Gia lão sư nấu đó!"


Lục Gia Hòa thấy nàng phấn khích như vậy cũng vui lây, buồn cười nói: "Đúng rồi, mẹ tôi biết em bị thương, bảo tôi mang qua cho em."


"Mẹ chị không ghét tôi sao?" Kỷ Nhân kinh ngạc nói. Tự nhận với "thành tích đối nhân xử thế" của mình như vậy mà gặp mặt, rất khó có trưởng bối nào còn coi trọng mình nữa?


"Em đáng yêu như vậy, ai mà ghét được."


Kỷ Nhân biết rõ cô đang dỗ mình, nhưng nghe vẫn vui không chịu nổi, lập tức tinh thần phơi phới, một hơi uống sạch chén canh.


Lục Gia Hòa kinh ngạc: "Em cơm chiều không ăn no sao?"


"Ăn no đến muốn chết rồi."


"Vậy em còn uống nhiều như vậy?"


"Đây là canh của Liễu Gia lão sư tự tay nấu, tất nhiên phải uống nhiều chút!" Thấy cô vẻ mặt là lạ, Kỷ Nhân nghi hoặc hỏi: "Sao vậy? Không được hả?"


"Không phải không được... Mẹ tôi nấu canh thì em liền uống sạch, vậy tôi nấu thì sao?"


"?"


Ơ khoan đã, lời này nghe sao giống như đang ghen vậy ta?


Không thể nào, bác sĩ Lục sao có thể ghen với mẹ ruột của mình?


Nghĩ đến đó,


Kỷ Nhân cười ha hả: "Chị nói gì kỳ vậy, chị có bao giờ nấu canh đâu!"


"...... À."


Hôm sau, sáng sớm. Lục Gia Hòa đến kiểm tra phòng, đặt lên bàn nàng hộp cơm, giọng nhỏ xíu nói: "Uống đi, tôi nấu."


"!!!"


Kỷ Nhân đang bệnh gần chết kinh ngạc ngồi bật dậy, cười tự hỏi: Ồ, hôm nay mặt trời mọc từ phía tây sao!?


Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc Truyện Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc Story Chương 46: Lời này nghe sao giống như đang ghen vậy ta?
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...