Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 85: Gan to thật đấy (1/2)
Thế này là rất nhiều rất nhiều chút thì có!
Lê Diệu cũng không vạch trần cô, đi một vòng quanh văn phòng, đóng chặt mấy cửa sổ đang mở.
Tiếng sấm tuy giảm đi nhiều nhưng vẫn không khiến cô thực sự thả lỏng được.
Anh nghĩ ngợi, rời khỏi văn phòng, lúc quay lại trên tay có thêm một chiếc tai nghe chụp tai.
Đi đến trước bàn làm việc của Kiều Dĩ Miên, thấy cô đã buông tay xuống, đang mím chặt môi nhìn chằm chằm màn hình thao tác gì đó.
Anh cẩn thận đeo tai nghe lên đầu cô.
Tai nghe cách âm rất tốt, lập tức ngăn cách tiếng ồn bên ngoài.
Anh ấn vài cái lên màn hình điện thoại, bản nhạc tiết tấu mạnh truyền qua tai nghe, lọt vào tai cô.
Lúc này Kiều Dĩ Miên mới hoàn hồn khỏi sự hoảng sợ, thở phào nhẹ nhõm một chút, cảm kích nói với người đàn ông bên cạnh một tiếng “cảm ơn”.
Cô rất sợ sấm sét, sợ từ bé.
Trước đây ở Sở Thành, cô luôn để sẵn một chiếc tai nghe chụp tai ở văn phòng.
Nhưng đến Lâm Xuyên, mãi không gặp hôm nào mưa giông nên quên béng mất chuyện này cũng không chuẩn bị trước.
Không ngờ trận mưa giông đầu tiên trong năm lại chặn đường cô ở đây.
Lại còn để Chấp chính quan nhìn thấy mặt nhát gan của cô.
Lê Diệu đặt một tay lên đầu cô, xoa nhẹ.
Sấm sét lại vang lên một hồi, cuối cùng bị tiếng mưa lấn át hoàn toàn.
Kiều Dĩ Miên nhấc một bên tai nghe lên, được sự đồng ý của đối phương mới tháo hẳn xuống.
“Sao anh lại đến đây?” Giọng cô dịu dàng và trầm tĩnh hơn mọi ngày.
“Vừa đi công tác về, muốn đến thăm em.” Lê Diệu trả lời thẳng thắn.
Kiều Dĩ Miên bị anh nhìn đến ngượng ngùng nhưng vẫn hỏi thêm một câu: “Bao giờ anh về?”
“Anh mới đến mà...” Lê Diệu xem đồng hồ: “Chưa được 15 phút. Cô Kiều, muốn đuổi anh đi thế cơ à?”
“Không phải, em thấy mưa to quá, sợ anh về đường không an toàn.” Kiều Dĩ Miên vội vàng biện giải.
Lần này cô thực sự không có ý đuổi anh đi.
“Không sao.” Lê Diệu dựa vào bàn viết từ trên cao nhìn xuống cô, ánh mắt nhuốm màu nhớ nhung và quyến luyến.
“Nhân tố không an toàn thực sự đang ở trước mặt anh đây.”
Kiều Dĩ Miên bị lời tỏ tình bất ngờ của anh làm cho má nóng ran, vội tránh ánh mắt nóng bỏng của anh.
Cô không muốn để anh tiếp tục nói về chủ đề này, bèn chuyển chủ đề hỏi:
“Đúng rồi, sao anh biết em làm việc ở đây? Khoan đã, sao anh vào được đây thế?”
Tòa soạn quản lý khá nghiêm ngặt, không có thẻ ra vào thì không được tùy tiện vào, thật không biết đại lãnh đạo lại dùng “thủ đoạn không bình thường” gì?
“Chắc là... bảo vệ thấy anh không giống người xấu chăng?”
Lê Diệu nói dối không chớp mắt: “Biết em vào làm ở Tuần san Nam Giang thì dễ tìm rồi. Hỏi bừa một người là biết em được phân vào bộ phận nào ngay.”
Nói rồi, ánh mắt anh liếc nhìn màn hình cắt dựng trên máy tính, khựng lại một chút.
“Xin lỗi, làm tăng khối lượng công việc cho em rồi. Lúc đó anh không biết em đã đi làm lại.”
“Không sao đâu ạ, vừa hay kiếm thêm chút tiền...”
Kiều Dĩ Miên cười tít mắt cảm ơn, chuyện này cô đúng là cảm kích Lê Diệu thật, dù sao cô bây giờ đang rất cần tiền, có thêm một khoản thu nhập ngoài cũng tốt.
Lê Diệu không hỏi tiếp tại sao, điều này khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Với sự hiểu biết của cô về đại lãnh đạo, hễ anh biết cô thiếu tiền, e là sẽ chuyển thẳng vào thẻ cô một con số không nhỏ.
Cô không muốn thế.
Kiều Dĩ Miên nhìn đồng hồ đã gần mười giờ rồi, thấy anh vẻ mặt hơi mệt mỏi, không kìm được hỏi:
“Anh ăn cơm chưa?”
Lê Diệu trả lời nghiêm túc: “Trưa ăn rồi.”
Kiều Dĩ Miên trợn tròn mắt: “Bây giờ cách bữa trưa đã 10 tiếng rồi đấy!”
Lê Diệu cười cười: “Sao, quan tâm anh à?”
Kiều Dĩ Miên bị anh trêu, mặt hơi sượng nhưng vẫn chủ động hỏi: “Anh muốn ăn gì?”
“Mì tôm đi.” Lê Diệu cố ý trêu cô: “Cũng để anh nếm thử suất ăn tăng ca của 'trâu ngựa' xem sao.”
Kiều Dĩ Miên cạn lời, cuối cùng cũng bật cười, cam chịu đứng dậy.
“Được ~ Em đi nấu mì cho anh.”
Mưa to thế này, gọi đồ ăn ngoài một lúc cũng chưa đến được.
Kiều Dĩ Miên đi trước, Lê Diệu như cái bóng siêu to khổng lồ đi theo sau cô.
Còn lẩm bẩm hình như lâu lắm rồi không ăn mì tôm, nhớ cái mùi vị đó quá.
Mở nắp hộp, lấy gói gia vị và dĩa nhựa ra sau đó đổ nước sôi vào.
Trong mấy phút chờ đợi, Kiều Dĩ Miên nghiêng đầu nhìn người đàn ông cao quý đang dựa vào tường.
“Anh mời em ăn sushi, em lại mời anh ăn mì tôm, hình như... không công bằng lắm.”
Lê Diệu không cho là vậy: “Sushi là người khác mang đến, mì tôm là em tự tay nấu, đối với em mà nói, đúng là không công bằng thật.”
Kiều Dĩ Miên bị anh dỗ dành đến khóe miệng cong lên: “Nói linh tinh.”
“Không nói linh tinh.” Lê Diệu đổi hướng, dựa vào bàn bếp, vừa vặn đứng đối diện với cô.
Anh khoanh tay trước ngực, ung dung nhìn Kiều Dĩ Miên, giọng nói trầm ấm sạch sẽ.
“Đây là lần đầu tiên em tự tay nấu cho anh ăn, rất có ý nghĩa kỷ niệm.”
“Thế hộp mì này có thể ghi vào sử sách rồi.” Khóe môi Kiều Dĩ Miên bất giác nhếch lên.
Mấy phút sau, Lê Diệu thong thả ăn mì tôm, nhìn điệu bộ này cứ như đang ăn món Tây năm nghìn tệ chứ không phải món đồ năm tệ.
Kiều Dĩ Miên an bài cho anh xong thì quay lại chỗ ngồi làm việc.
Đợi Lê Diệu ăn xong, dọn dẹp sạch sẽ quay lại thì thấy cô đang thành thạo di chuột cắt video.
Anh tiện tay kéo cái ghế ở chỗ ngồi bên cạnh sang, ngồi ngay cạnh cô gái nhỏ, nhìn cô làm việc.
Hôm nay cô buộc tóc đuôi ngựa cao, phần tóc dài rủ xuống tết thành bím tóc bốn, đuôi tóc thắt một cái nơ nhỏ xíu.
Đáng yêu vô cùng.
Lê Diệu dựa vào lưng ghế, ánh mắt quét qua cái “đuôi nhỏ” đang lắc lư nhẹ sau lưng cô, không nhịn được đưa tay nắm lấy, không cho nó cử động lung tung nữa.
Cứ lắc lư qua lại, sắp làm rối loạn trái tim anh rồi...
Mưa càng lúc càng to, bài viết của phóng viên hiện trường nhanh chóng được gửi về.
Kiều Dĩ Miên tắt giao diện video, bắt đầu sắp xếp bài viết và đăng lên hệ thống.
Lại bận rộn một hồi lâu, công việc mới tạm thời kết thúc.
Lúc này cô mới nhận ra: Đại lãnh đạo hình như im lặng lâu lắm rồi.
Quay đầu lại nhìn, đối phương đang chống tay lên đầu, nhắm mắt ngủ gật.
Ánh mắt Kiều Dĩ Miên khựng lại, dừng trên khuôn mặt thanh tú lạnh lùng của anh.
Mái tóc đen nhánh lòa xòa che bớt một phần trán nhưng không che được đôi lông mày sắc bén.
Xương lông mày cao, đường mắt hẹp dài, hàng mi dày rủ bóng xuống che đi quầng thâm nhạt bên dưới.
Anh đã bao lâu không nghỉ ngơi tử tế rồi?
Tim Kiều Dĩ Miên khẽ run lên, một nỗi chua xót lan tỏa.
Khuôn mặt cao quý cận kề gang tấc, đường nét phập phồng nhẹ theo nhịp thở như một sự cám dỗ thầm lặng chết người.
Ánh mắt di chuyển xuống dưới, lướt qua sống mũi cao thẳng như núi lại tiếp tục đi xuống.
Đôi môi mỏng hình chữ M rõ nét, hạt môi tròn trịa đầy đặn, ánh lên màu hồng đào nhạt.
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 85: Gan to thật đấy (1/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
