Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 72: Con không thích anh ấy


Sở Chấp chính Lâm Xuyên và Chấp chính sảnh Bắc Giang chỉ cách nhau một con đường nhưng địa vị lại chênh lệch một trời một vực.


 


Một bên là đơn vị nòng cốt của thành phố Lâm Xuyên, một bên lại là trái tim của cả khu vực Bắc Giang.


 


Từ Dật Châu nằm mơ cũng muốn bước qua ngưỡng cửa nhà bên cạnh, mỗi lần lái xe đi làm qua khúc cua đều ảo tưởng một ngày nào đó mình có thể lái xe vào trong.


 


Tiếc là anh luôn thiếu một chút cơ hội.


 


Gia cảnh anh không tốt lắm, không có chỗ dựa từ nhỏ đến lớn sau lưng chỉ có cái bóng của chính mình.


 


Họ hàng thân thích càng không giúp được gì, trong đám trẻ cùng lứa, người có tiền đồ nhất e là chỉ có mình anh.


 


Bao năm qua, anh chỉ có thể dựa vào chính mình.


 


Hồi đi học, anh có thể dựa vào nỗ lực bản thân giành học bổng cao nhất nhưng lại không giành được vị trí chủ tịch hội sinh viên.


 


Chỉ vì chú của đối thủ là hiệu trưởng.


 


Đi làm rồi, anh làm việc chăm chỉ, cần cù chịu khó, ngày nào cũng tăng ca đến khuya, dựa vào năng lực lên được chức phó phòng nhưng đến lúc tranh chức trưởng phòng lại bị đối thủ có quan hệ gạt xuống.


 


Không phải anh không biết lý do nhưng cũng đành bất lực, chỉ có thể từng bước từng bước tiếp tục đi.


 


Cũng không biết đến lúc nghỉ hưu còn có cơ hội thăng tiến nữa hay không.


 


Cánh cửa Chấp chính sảnh bên cạnh dường như chưa bao giờ mở ra với anh...


 


Mấy hôm trước anh nghe phong thanh Chấp chính quan mới đến có ý định bồi dưỡng người mới.


 


Ngọn lửa nhỏ nhoi bị đè nén bấy lâu bỗng bùng cháy trở lại.


 


Sáng sớm nay anh đã nghe nói Chấp chính sảnh có biến động lớn.


 


Mấy vị lãnh đạo cũ lần lượt bị tước quyền, cán bộ trẻ ở các bộ phận các thành phố được đề bạt lên.


 


Nhưng bên Lâm Xuyên vẫn chưa có động tĩnh gì.


 


Anh cũng như những người khác, trong lòng như treo tảng đá lớn, lơ lửng mãi không rơi xuống.


 


Mãi đến khi Trưởng phòng gọi điện bảo anh về cơ quan gấp, nói là Chấp chính sảnh ban hành lệnh điều động nhân sự, trong danh sách có tên anh.


 


Suốt dọc đường khóe miệng Từ Dật Châu không khép lại được, tảng đá lớn trong lòng không những vỡ tan tành mà những mảnh vụn dường như còn biến thành màu hồng phấn, lả tả rơi xuống nhẹ nhàng như bông tuyết hồng.


 


Khóa xe xong, Từ Dật Châu bước nhanh vào tòa nhà văn phòng, Trưởng phòng đang đợi anh trong phòng làm việc.



 


Lấy lệnh điều động ra, Trưởng phòng cười ha hả vỗ vai anh: “Tiểu Từ à, sau này sang Chấp chính sảnh cố gắng phát triển, chắc chắn tiền đồ vô lượng!”


 


“Cảm ơn Trưởng phòng!” Từ Dật Châu kích động cảm ơn rối rít.


 


Trên khuôn mặt vốn luôn bình thản ung dung hiện lên vẻ vui sướng và mong chờ chưa từng có.


 


Ra khỏi văn phòng, anh vào nhà vệ sinh trước, mở vòi nước rửa mặt.


 


Giờ tan tầm, trừ mấy người tăng ca thì mọi người về hết rồi, hành lang yên tĩnh vô cùng.


 


Tiếng đối thoại của hai người trong nhà vệ sinh cứ thế lọt vào tai anh.


 


“Việc bổ nhiệm bãi miễn lãnh đạo Chấp chính sảnh lẽ ra phải do cấp trên quyết định chứ, ông ấy nói đổi là đổi luôn được à?”


 


“Cậu không biết à, giờ cả cái Bắc Giang này đều do ông ấy quản, chẳng phải ông ấy muốn làm gì thì làm sao? Hơn nữa người ta cũng đâu có điều chuyển mấy vị lãnh đạo kia đi chỗ khác, chỉ là tước thực quyền thôi, nói trắng ra là còn cái vỏ rỗng.”


 


“Thế theo đà này, lệnh bổ nhiệm bãi miễn của cấp trên chắc cũng sắp xuống rồi...”


 


“Haiz, liên quan gì đến nhân viên quèn như chúng ta đâu! Mình cứ làm việc chăm chỉ, giữ chặt bát cơm sắt là được rồi.”


 


Bên trong truyền đến tiếng sột soạt, ngay sau đó một người lại nói:


 


“Sau này ăn không ngồi rồi chắc không được nữa đâu, cậu xem mấy đài truyền hình và tòa soạn địa phương sắp sáp nhập rồi kìa! Mấy ông lãnh đạo già đều bị ép về hưu non, giờ cả tầng lớp lãnh đạo khu vực Bắc Giang ai nấy đều nơm nớp lo sợ đấy.”


 


“Có cảm thấy nguy cơ cũng là mấy lão già ăn hại đái khai thôi, cậu nhìn mấy lãnh đạo có năng lực thực sự xem, lần này chẳng phải đều được đề bạt hết sao?


 


Còn cả Trưởng phòng Từ nhà mình nữa, được điều thẳng sang Chấp chính sảnh! Oách xà lách! Mai sang bên kia báo danh luôn rồi!”


 


“Oa, ghê gớm thế! Thật hay đùa đấy?”


 


“Đương nhiên là thật rồi! Tôi nghe tận tai mà! Haiz nhưng mà người ta cũng có năng lực thật! Tốt nghiệp trường danh tiếng, tuổi trẻ tài cao, mấy năm nay làm việc ở Sở Chấp chính đâu ra đấy, đi lên từ cơ sở từng bước một lại đẹp trai tuấn tú, bảo sao không được lãnh đạo coi trọng?


 


Chấp chính quan mới đến Bắc Giang chắc chắn định bồi dưỡng người của mình, đặc biệt là những người chưa từng chọn phe phái, tuyệt đối sẽ được ưu tiên. Chúng ta ấy à, đều có cơ hội.”


 


Từ Dật Châu tắt vòi nước, không nghe tiếp nữa, quay người rời đi.


 


Đối với vị Chấp chính quan bí ẩn này, anh vẫn luôn rất tò mò.


 


Không rõ thân phận đối phương, không biết tính tình đối phương, càng chưa từng gặp mặt.


 


Nhưng từ hàng loạt hành động mạnh tay sau khi đến Chấp chính sảnh có thể thấy, người này khiến người ta phải kinh ngạc.


 


Không nói gì khác, chỉ riêng cái sự không sợ cường quyền ngoan cố này thôi cũng đủ thấy sau lưng ông ấy chắc chắn có chỗ dựa vững chắc.



Phải biết là mấy đời Chấp chính quan trước chưa ai dám chạm vào vảy ngược của cường quyền như vậy.


 


Họ hoặc là làm cho qua ngày đoạn tháng; hoặc là lấy Bắc Giang làm bàn đạp, kiếm chút thành tích rồi đi.


 


Chẳng mấy ai muốn làm thật.


 


Cho nên khi nghe tin Chấp chính quan rầm rộ bồi dưỡng người mới, anh đã dự cảm: Đối phương chuẩn bị lật tung bầu trời Bắc Giang rồi...


 


Đúng giờ cao điểm tối, đường hơi tắc.


 


Lê Diệu sợ Kiều Dĩ Miên buồn chán, thỉnh thoảng tìm chủ đề nói chuyện với cô.


 


Nhưng Kiều Dĩ Miên vẫn nhớ chuyện anh vừa “trêu chọc”, thường là anh nói một câu cô đáp trả ba câu khiến Lê Diệu mấy lần bật cười.


 


Kiều Dĩ Miên nhận ra rồi, vị Chấp chính quan bề ngoài lạnh lùng xa cách, dường như nắm mọi thứ trong lòng bàn tay này, trong xương tủy thực ra có chút “trẻ con”.


 


Nhưng bình thường anh không bao giờ bộc lộ, chỉ khi xéo xắt, cố ý trêu chọc người khác mới để lộ ra một chút.


 


Điện thoại Kiều Dĩ Miên kêu “ting” một tiếng, cô mở khóa màn hình xem là tin nhắn của Từ Dật Châu.


 


[Dĩ Miên, anh được điều đến Chấp chính sảnh làm việc rồi, mai báo danh. Tối nếu rảnh cùng ăn cơm nhé? Coi như ăn mừng cho anh!]


 


Kiều Dĩ Miên liếc nhìn Lê Diệu theo bản năng, thấy anh đang tập trung lái xe, không để ý đến cô.


 


Cô thu hồi tầm mắt, nghĩ ngợi rồi gõ phím trả lời.


 


[Mai em phải đi phỏng vấn, không biết có rảnh không. Anh Dật Châu, chúc mừng anh nhé! Hôm nào nhất định tìm cơ hội bù cho anh bữa tiệc lớn này!]


 


[Còn khoản viện phí kia nữa, em sẽ trả lại anh sớm nhất có thể, cảm ơn anh.]


 


Tin nhắn gửi đi hồi lâu Từ Dật Châu mới trả lời.


 


[Được, không vội. Chúc em mai phỏng vấn thành công.]


 


Kiều Dĩ Miên bỏ điện thoại xuống, quay đầu nhìn ra cửa sổ.


 


Nhờ sự nhắc nhở của đại lãnh đạo lúc nãy, cô ngẫm lại, Từ Dật Châu dạo này đối xử với cô đúng là hơi “quá” tốt.


 


Nếu chỉ xuất phát từ sự quan tâm của bạn bè thì không thể nào hai ngày liên tiếp đều chủ động đòi đến nhà đối phương.


 


Đặc biệt là thùng rượu vang kia, rõ ràng là đã chuẩn bị từ trước.


 


Lòng Kiều Dĩ Miên khẽ động.


 



 


Đang suy nghĩ miên man thì đại lãnh đạo đang tập trung lái xe bên cạnh bỗng lầm bầm một câu:


 


“Cô phóng viên vô lương tâm.”


 


Kiều Dĩ Miên liếc nhanh anh một cái, trách móc: “Tôi lại chọc gì ngài rồi?”


 


“Thời gian em nhìn điện thoại còn nhiều hơn thời gian nói chuyện với anh đấy.”


 


Lê Diệu hùng hồn lên án: “Đối xử phân biệt rõ ràng quá đấy.”


 


Kiều Dĩ Miên bất lực, chợt nhớ ra một chuyện hỏi anh: “Ngài biết Từ Dật Châu đúng không ạ?”


 


Chắc là nghe thấy lần này cô gọi thẳng tên đối phương nên Chấp chính quan hiếm khi thấy thuận tai hơn chút, thành thật trả lời: “Có nghe nói, chưa gặp mặt. Chính xác mà nói là đã xem qua hồ sơ của cậu ta.”


 


“Rất xuất sắc phải không ạ?” Kiều Dĩ Miên buột miệng hỏi.


 


Cô hỏi vậy chủ yếu nghĩ là người lọt được vào mắt xanh của Chấp chính quan chắc chắn không phải dạng vừa.


 


Nào ngờ câu này lại giẫm phải mìn, Chấp chính quan đại nhân hừ lạnh một tiếng.


 


“Chẳng phải là đàn anh tốt của em sao? Còn cần anh đánh giá à?”


 


Được rồi, coi như cô hỏi thừa.


 


Hai người thì thầm to nhỏ, lời qua tiếng lại đấu võ mồm suốt dọc đường.


 


Kiều Dĩ Miên không biết Chấp chính quan lại có nhiều lời chua loét như vậy, cả người như quả mơ chua ngâm kỹ...


 


Khi xe vào đến Thịnh Thành Gia Viên thì trời đã tối hẳn.


 


Dù thế nào thì đối phương cũng chủ động đưa cô về, Kiều Dĩ Miên nghiêm túc nói một tiếng “cảm ơn”.


 


Nào ngờ Lê Diệu nhìn tòa nhà bên cạnh, trong mắt thoáng qua vẻ phức tạp rồi quay sang hỏi cô: “Ngày mai anh đến đón em được không?”


 


Kiều Dĩ Miên sững sờ, bởi vì ánh mắt đại lãnh đạo lúc này chân thành đến đáng sợ, khác hẳn vẻ xéo xắt suốt dọc đường đi.


 


Cứ như... đại lãnh đạo bị thứ gì nhập cuối cùng cũng trở lại bình thường rồi.


 


“Sáng mai tôi đi xe em trai tôi là được, không làm phiền ngài đâu ạ.”


 


Lê Diệu nhìn cô với ánh mắt phức tạp, không kiên quyết nữa: “Được rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên chào tạm biệt anh, mở cửa nhảy xuống xe, vòng qua đầu xe đi về phía cửa tòa nhà.



Phía sau bỗng vang lên giọng nam trầm thấp quen thuộc: “Kiều Dĩ Miên!”


 


Kiều Dĩ Miên dừng bước, quay lại nhìn anh.


 


Đối phương đang nhìn cô chăm chú.


 


Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt anh tuấn quá mức kia có thêm một chút hồng hào nhạt hơn bình thường, đôi mắt đen láy cũng đặc biệt sáng ngời rực rỡ.


 


Thấy cô quay lại, khóe môi Lê Diệu cong lên, vẫy tay với cô.


 


Tim đập nhanh hơn một nhịp không rõ lý do.


 


Kiều Dĩ Miên ngẩn ra hai giây rồi mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt anh.


 


Về đến nhà, cô ruột thấy Từ Dật Châu không đến, không nhịn được hỏi thêm vài câu.


 


Kiều Dĩ Miên bỗng hỏi bà: “Cô ơi, cô có thấy Từ Dật Châu đối xử với con hơi khác không ạ?”


 


Hứa Vãn Phương thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: “Khúc gỗ nhà mình cuối cùng cũng thông suốt rồi à?”


 


Kiều Dĩ Miên nhướng mày như muốn xác nhận lại.


 


Hứa Vãn Phương dí trán cô: “Chắc con là người cuối cùng trong nhà phát hiện ra chuyện này đấy.”


 


Kiều Dĩ Miên cạn lời.


 


Hóa ra ba người họ mắt đều tinh tường cả, chỉ có mình cô bị bịt mắt.


 


“Sao, con cũng có ý với nó à?” Mắt Hứa Vãn Phương đầy vẻ hóng hớt: “Cô thấy thằng bé Tiểu Từ được đấy, ôn hòa chín chắn, nhìn là biết người đàn ông có lòng bao dung lại biết chăm sóc bạn gái...


 


A không đúng! Cô không thể nói đỡ cho người khác nữa! Miên Miên, chuyện tình cảm con tự mình cân nhắc, đừng nghe cô!”


 


Hứa Vãn Phương muộn màng che miệng lại, Kiều Dĩ Miên bị bà chọc cười: “Vâng, con biết rồi ạ.”


 


Vừa dứt lời, cô nhớ ra một chuyện, ngước mắt nhìn Hứa Vãn Phương.


 


“Cô à, sau này cố gắng đừng mời anh ấy đến nhà nữa.”


 


Kiều Dĩ Miên ngừng một chút, giọng điệu có phần bất lực rõ rệt:


 


“Nếu anh ấy thực sự có ý đó thì con vẫn nên giữ khoảng cách với anh ấy thì hơn.”


 


“Tại sao thế?” Hứa Vãn Phương có chút tiếc nuối.


 


Kiều Dĩ Miên cười rạng rỡ: “Vì con không thích anh ấy ạ.”


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 72: Con không thích anh ấy
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...