Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 69: Có cần bá đạo thế không?


Kiều Dĩ Miên vội vàng nhoài người tới, đưa tay che đĩa thức ăn, giọng điệu lo lắng.


 


“Không được! Thế này không hay lắm!” Nói rồi định giật lại cái đĩa.


 


Đại lãnh đạo dùng cán dĩa gõ nhẹ lên mu bàn tay cô, ôn tồn nhắc nhở.


 


“Lãng phí lương thực là đáng xấu hổ.”


 


Kiều Dĩ Miên phản bác: “Tôi không định lãng phí...”


 


“Thế em còn ăn được nữa không?”


 


Thấy cô thoáng chút do dự, Lê Diệu cười khẽ: “Em có can đảm ăn chứ anh cũng không dám cho em ăn đâu. Lỡ bội thực thật thì anh lại phải đưa em đi bệnh viện sau đó lại bị kiện tội dụ dỗ phóng viên nhỏ ngây thơ ăn uống quá độ.”


 


“Ai dám kiện ngài chứ...”


 


Kiều Dĩ Miên lẩm bẩm một câu, do dự vài giây rồi nhặt miếng ngô cắn dở trên đĩa lên, nhanh chóng rụt tay về.


 


“Thế trả cái này cho tôi. Mấy thứ kia... tôi chưa động vào.”


 


Lê Diệu ngước mắt nhìn cô một cái, trong lồng ngực phát ra tiếng cười ngắn ngủi.


 


Tiếng cười tuy nhỏ nhưng lại khiến hơi nóng trong lòng Kiều Dĩ Miên nhanh chóng leo lên vành tai.


 


Đại lãnh đạo không trêu cô nữa, cầm dĩa lên, thong thả ăn hết phần thức ăn cô để lại.


 


Kiều Dĩ Miên nhân lúc uống nước, lén lút quan sát anh.


 


Lê Diệu ăn khá nhanh nhưng dáng vẻ lại nho nhã lịch sự.


 


Lưng thẳng tắp, ánh mắt trầm ổn bình tĩnh, dù không mặc quân phục nhưng vẫn toát lên khí chất hiên ngang của quân nhân và sự giáo dục tốt từ trong cốt tủy.


 


Tuyệt đối không phải cố tình làm màu.


 


Lần đầu tiên Kiều Dĩ Miên cảm thấy đàn ông ăn cơm cũng có thể đẹp mắt như vậy.


 


Trước đây tuy cũng từng ăn cùng nhau nhưng chưa bao giờ cô nhìn kỹ như bây giờ.


 


“Đang nghĩ gì thế?” Lê Diệu đặt đũa xuống, bưng cốc nước lên nhìn cô một cái.


 


Kiều Dĩ Miên thuận miệng nói: “Lúc ăn cơm ngài không thích nói chuyện lắm nhỉ.”


 


Ngừng một chút lại bồi thêm câu nữa: “Hình như bình thường cũng không thích nói chuyện lắm.”


 


Động tác uống nước của người đàn ông khựng lại, nghiêm túc hỏi ngược lại: “Ăn cơm với anh chán lắm à?”


 


Anh có vẻ thực sự đang hỏi ý kiến cô khiến Kiều Dĩ Miên cũng hơi ngại.



 


“Không có, chỉ là tò mò thôi, trước đây các anh có quy định chứ? Ví dụ như ăn không nói, quy định thời gian các thứ?”


 


Lê Diệu gật đầu: “Trong quân đội đúng là có yêu cầu. Hồi ở nhà...” Giọng anh dịu xuống: “Hồi bé gia giáo nghiêm lắm, ăn không nói ngủ không nói, thói quen từ nhỏ rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên thầm tắc lưỡi.


 


Hồi nhỏ bị bố mẹ quản, lớn lên bị quân đội quản, bảo sao đại lãnh đạo nghiêm khắc với bản thân, làm việc đâu ra đấy, tuổi còn trẻ mà đã ra dáng ông cụ non.


 


Cô hơi tò mò nhà anh quản nghiêm đến mức nào.


 


Chắc chắn không giống nhà cô, nếu không có cô ruột can ngăn thì cô và Thẩm Lăng Xuyên đã nhảy lên bàn ăn quyết chiến sinh tử để tranh miếng sườn cuối cùng rồi...


 


Kiều Dĩ Miên nhìn cái đĩa sạch bong trước mặt anh lại nói: “Nghe nói quân nhân ăn cơm nhanh lắm, có người hai ba phút là xong bữa, cảm thấy điểm này ngài lại không giống lắm.”


 


“Dù sao bây giờ cũng không có nhiệm vụ khẩn cấp, hơn nữa rời quân ngũ rồi cũng không còn những quy tắc đó nữa.”


 


Lê Diệu cười không thành tiếng: “Hơn nữa ăn nhanh quá hại dạ dày.”


 


“Ồ...” Kiều Dĩ Miên sờ mũi, hơi ngượng ngùng: “Tôi chưa từng vào quân doanh, chỉ xem trên phim ảnh thôi, hiểu biết hạn hẹp để ngài chê cười rồi.”


 


Lê Diệu nhìn cô chăm chú, hỏi thẳng: “Em muốn tìm hiểu không? Có cơ hội anh đưa em đi.”


 


Mắt Kiều Dĩ Miên hơi mở to, có chút háo hức nhưng nghĩ lại lại thấy không ổn lắm.


 


Nếu hai người chỉ là bạn bè thì cô hoàn toàn không e ngại gì.


 


Đang tính xem trả lời thế nào thì câu hỏi thứ hai của đại lãnh đạo lại ập tới.


 


“Hoặc là em có muốn tìm hiểu anh không?”


 


Môi Kiều Dĩ Miên hé mở, trong mắt thoáng qua tia sáng yếu ớt nhưng rất nhanh trở lại bình thường.


 


Lê Diệu hơi ngồi thẳng dậy, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt rạng rỡ sạch sẽ của cô, im lặng chờ câu trả lời.


 


Kiều Dĩ Miên biết đại lãnh đạo đến sớm thế này e là để đợi câu trả lời của cô.


 


Đằng nào sớm muộn gì cũng phải trả lời đã quyết tâm rồi thì cô không muốn trì hoãn nữa.


 


Cô không trả lời thẳng câu hỏi này mà kéo chủ đề về tối hôm qua.


 


“Hai chuyện ngài nói tối qua...”


 


Cô cân nhắc mức độ quan trọng, chọn một chuyện nói trước: “Tôi không muốn đến Chấp chính sảnh làm việc nhưng cảm ơn sự tán thưởng và lời mời của ngài.”


 


Lê Diệu khẽ cau mày: “Có thể cho anh một lý do không?”


 


Kiều Dĩ Miên đương nhiên không thể nói thẳng, cô sợ ngày nào đó chọc giận đại lãnh đạo sẽ bị anh phong sát mất thôi?



 


Thế là cô đưa ra một lý do khác.


 


“Tôi vẫn thích làm phóng viên. Tuy không ổn định, oai phong, có tương lai như làm ở Chấp chính sảnh nhưng mỗi lần đi hiện trường, mỗi lần phỏng vấn, mỗi lần viết bài đăng bài đều mang lại cho tôi cảm giác thành tựu, sự thỏa mãn và niềm vui này không nghề nào mang lại được;


 


Sau khi nghỉ việc, tôi từng cân nhắc chuyển nghề cũng đã soạn xong hồ sơ nhưng cuối cùng lại không gửi đi. Làm phóng viên là ước mơ của tôi, ước mơ từ thời niên thiếu, tôi không muốn từ bỏ.”


 


Lê Diệu lặng lẽ ngắm nhìn cô một lúc, thấy trong mắt cô gái nhỏ có ánh sáng, nghiêm túc và sáng ngời.


 


Nhìn thẳng vào mắt anh, chân thành thẳng thắn lại mang theo chút áy náy.


 


Một góc nào đó trong tim anh cứ thế được tia sáng này thắp sáng.


 


Người có ước mơ và nỗ lực vì nó quả nhiên là tỏa sáng và tốt đẹp.


 


Trong mắt Lê Diệu thoáng qua chút ghen tị khó hiểu, gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu.


 


“Được, anh tôn trọng ý kiến của em.”


 


Kiều Dĩ Miên không ngờ đối phương lại dễ nói chuyện như vậy, hơi sững người rồi bật cười.


 


Cô vốn có đôi mắt cười, không cười cũng khiến người ta thấy như gió xuân, thêm nụ cười rạng rỡ này càng khiến khuôn mặt trở nên linh động sống động.


 


Lê Diệu nhìn cô cười tươi như hoa, trong lòng vừa yêu thích vừa bất lực, sâu thẳm trong đó còn có chút nôn nóng.


 


Vốn định điều cô về bên cạnh để ngày nào cũng được nhìn thấy, giờ xem ra là không thể rồi.


 


Nhưng anh không muốn ép người quá đáng, huống hồ đó còn là ước mơ của cô.


 


Kiều Dĩ Miên mím môi lại nói:


 


“Chuyện thứ hai...”


 


Chưa đợi cô đưa ra câu trả lời tiếp theo, Lê Diệu đã kịp thời ngắt lời, ôn tồn nhắc nhở:


 


“Hai chuyện, anh chỉ chấp nhận một lời từ chối thôi.”


 


“... Hả?” Kiều Dĩ Miên ngơ ngác.


 


Ý là: Công việc và theo đuổi, cô chỉ được từ chối một cái?


 


Hoặc là theo anh đến Chấp chính sảnh làm việc, hoặc là để anh theo đuổi cô?


 


Này... có cần bá đạo thế không?


 


Thấy cô gái nhỏ ngơ ngác, Lê Diệu nhướng mày: “Sao, em định từ chối anh cả hai chuyện à?”


 


Áp lực từ đại lãnh đạo không thể coi thường.



 


Phóng viên nhỏ bị áp bức, khí thế giảm đi nhiều.


 


Nhưng dù thế nào cô cũng phải bày tỏ suy nghĩ của mình.


 


“Cho dù ngài không vui tôi cũng muốn nói rõ trước.” Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi, lấy hết can đảm giải thích:


 


“Tôi thừa nhận có thiện cảm với ngài nhưng tôi không chắc cảm giác này là sùng bái hay thích. Hoặc nói cách khác, chỉ đơn thuần là tâm lý ngưỡng mộ kẻ mạnh nên tôi không muốn đưa ra quyết định khi đầu óc đang nóng nảy.”


 


Lê Diệu thở dài thườn thượt: “Cả một đêm rồi mà đầu vẫn chưa hạ nhiệt à?”


 


Kiều Dĩ Miên: “... Tình cảm không phải chuyện một sớm một chiều là hiểu được, tôi cần thời gian kiểm chứng.”


 


“Ừ, cho em thời gian.” Lê Diệu bất lực: “Vậy thì, cô gái đầu nóng, em cần bao lâu mới hoàn toàn bình tĩnh lại được?”


 


Kiều Dĩ Miên: “...”


 


Người này cứ thích đặt biệt danh cho cô.


 


“Tôi không biết. Cho nên tôi mong ngài cũng có thể nhân thời gian này bình tĩnh suy nghĩ xem có thực sự thích tôi hay không.”


 


Lê Diệu nhướng mày, không hiểu ý cô lắm.


 


Kiều Dĩ Miên cân nhắc rồi nói tiếp: “Vào thời điểm đặc biệt, gặp người đặc biệt, nảy sinh cảm xúc vi diệu, trong hoàn cảnh đặc biệt nào đó lại phóng đại cảm xúc này lên khiến người ta bỏ qua việc liệu nó có xuất phát từ sự yêu thích hay không.”


 


Lê Diệu sầu não: “... Nói tiếng người đi.”


 


“Tôi thấy ngài đối với tôi có thể chỉ là sự mới mẻ nhất thời thôi.” Kiều Dĩ Miên chậm rãi chớp mắt.


 


“Em có phải anh đâu, sao biết anh đối với em là mới mẻ nhất thời hay muốn cùng em đi hết cuộc đời?” Lê Diệu tỏ vẻ bất lực: “Cô Kiều, đừng nghi ngờ phán đoán và sự hiểu biết về tình cảm của anh.”


 


Nói rồi, dường như nghĩ đến điều gì, khóe môi anh hơi hạ xuống, giọng điệu cũng nhiễm chút chua chát.


 


“Anh không phải chàng trai trẻ tuổi khí thịnh, anh biết mình muốn gì.”


 


Kiều Dĩ Miên há miệng, chỉ nghe đối phương hỏi dồn: “Anh chỉ hỏi một câu: Em có ghét anh không?”


 


“Không ghét.” Kiều Dĩ Miên buột miệng trả lời: “Nhưng cũng như vừa nói, tôi chưa xác định được tình cảm của mình với ngài.”


 


“Thế là tốt rồi.” Lê Diệu tự an ủi: Còn hơn là bị từ chối thẳng thừng.


 


“Đã vậy...” Anh nhìn Kiều Dĩ Miên với ánh mắt rực lửa, đôi đồng tử đen láy sâu thẳm và sáng ngời, quả quyết đưa ra quyết định.


 


“Anh có thể yên tâm mạnh dạn theo đuổi em rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên câm nín.


 


Thế nãy giờ cô nói nhiều như vậy là nói thừa à?



 


Đại lãnh đạo đúng là độc đoán, không cho cô cơ hội từ chối khéo nào.


 


Nhưng đối phương chỉ nói muốn theo đuổi cô chứ không ép cô đồng ý, thậm chí còn cho cô thời gian suy nghĩ nghiêm túc.


 


Cô không có lý do gì để lạnh lùng từ chối nữa.


 


Thế thì có hơi không biết điều.


 


Hơn nữa, đúng như anh vừa hỏi: Cô không ghét anh...


 


Môi Kiều Dĩ Miên mấp máy vài cái rồi từ từ khép lại.


 


Thôi, kệ anh đi.


 


Kết quả này tốt hơn nhiều so với dự tính của cô.


 


Bầu không khí có chút vi diệu, Kiều Dĩ Miên không được tự nhiên lắm, ướm hỏi: “Ngài sắp phải đi làm rồi ạ?”


 


“Lại đuổi anh đi à?” Lê Diệu cuối cùng cũng thả lỏng cơ thể, dựa vào lưng ghế trêu chọc:


 


“Xem ra bạn học Kiều y hệt như lời đồn.”


 


Kiều Dĩ Miên khó hiểu nhìn anh.


 


Lê Diệu thản nhiên mở miệng, giọng điệu chua loét nói bốn chữ.


 


“Siêu cấp khó theo đuổi.”


 


Kiều Dĩ Miên: “...”


 


Lời đồn này ở đâu ra thế?


 


Lê Diệu lại chuyển chủ đề hỏi cô: “Ban ngày định làm gì?”


 


Kiều Dĩ Miên không định giấu: “Vào viện chăm bố... ông ấy bị ốm, hôm qua vừa chuyển đến bệnh viện ở Lâm Xuyên.”


 


Lê Diệu gật đầu, lúc này không hỏi dồn nữa: “Anh quen một bác sĩ đông y, tay nghề khá lắm, mấy hôm nữa ông ấy đến Lâm Xuyên. Nếu cần thì anh có thể giúp em liên hệ.”


 


“Cảm ơn ngài.” Kiều Dĩ Miên cong môi cảm ơn thì thấy Lê Diệu đặt một tay lên mặt bàn, nhoài người về phía trước.


 


“Tiểu Kiều đã coi anh là người theo đuổi bình thường rồi thì xưng hô có thể đổi chút không? Đổi 'ngài' thành 'anh' trước đã, được không?”


 


Kiều Dĩ Miên còn đang bị tiếng “Tiểu Kiều” trầm thấp êm tai của anh mê hoặc thì thấy Chấp chính quan nhếch môi, khích lệ giục giã:


 


“Thử xem.”


 


---


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 69: Có cần bá đạo thế không?
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...