Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 63: Anh rất nhớ em


“Chứ em tưởng là gì?” Lê Diệu nhìn cô đầy vẻ khó hiểu, khẽ cau mày: “Còn có thể là gì nữa?”


 


Môi Kiều Dĩ Miên mấp máy hai cái nhưng không dám nói ra suy đoán lúc đó.


 


Chẳng lẽ lại mặt dày nói với người ta: Tôi tưởng anh lấy dự án này ra để giao dịch với tôi, uy h**p tôi, muốn ngủ với tôi...


 


Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi, không khí hít vào phổi dường như cũng trở nên nóng rực.


 


Má nóng bừng dần lên, không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa, xấu hổ muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.


 


Xem ra tất cả là do cô hiểu lầm, suy diễn lung tung, chẳng liên quan gì đến người ta cả.


 


Thật sự là... mất mặt quá đi mất.


 


Im lặng vài giây, Kiều Dĩ Miên mới lí nhí một câu: “Không có gì.”


 


Lê Diệu lẳng lặng nhìn cô một lát rồi nói tiếp: “Vậy chúng ta nói tiếp điều thứ hai.”


 


“Không cần nói nữa đâu, tôi hiểu rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên vội vàng ngắt lời nhưng hoàn toàn mất hết khí thế lúc đầu.


 


Hơi nóng cuồn cuộn bao vây xung quanh, cô thấy cả người không được tự nhiên.


 


Ở thêm lúc nữa chắc tim cô nổ tung vì luồng nhiệt này mất.


 


Nhưng Lê Diệu lại chẳng có ý định dừng lại.


 


“Em không hiểu.”


 


Anh buông cổ tay Kiều Dĩ Miên ra nhưng người vẫn chặn trước bảng điều khiển thang máy, không cho cô đi.


 


Thấy cô mím chặt môi, má đỏ ửng, Lê Diệu thầm thở dài.


 


“Chuyện Ngô Tùng đưa thẻ phòng cho em, tôi không hề biết.”


 


Kiều Dĩ Miên bất ngờ ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt tĩnh lặng như nước của anh, dường như đọc được trong đó một sự bất lực.


 


Khoảnh khắc này, cô bỗng nhiên tin lời anh nói.


 


Không chút nghi ngờ.


 


Khi nhận ra sự tin tưởng vô cớ này, Kiều Dĩ Miên bỗng thấy kinh ngạc, thậm chí còn có chút sợ hãi.


 



Cô không biết mình bị làm sao nữa.


 


Tại sao cứ vô thức lựa chọn tin tưởng anh?


 


Hai người rõ ràng mới quen nhau chưa bao lâu.


 


Chẳng lẽ vì sự sùng bái mù quáng mà cô dễ dàng tin người?


 


Chẳng lẽ đàn ông quyền cao chức trọng lại có thể dễ dàng kiểm soát lòng người như vậy sao?


 


Thế thì đáng sợ thật đấy.


 


Lê Diệu không biết cô nhóc này đang nghĩ gì.


 


Thấy cô ngẩn ngơ không nói lời nào, trái tim vốn luôn lạnh lùng cứng rắn cũng mềm nhũn.


 


“Em tin không?” Anh ướm hỏi.


 


Lúc này đây, ba chữ đơn giản này dường như cũng bị không khí nhuốm màu ấm áp tình cảm.


 


Ngẫm kỹ lại còn pha chút dè dặt và tủi thân bất lực.


 


Kiều Dĩ Miên không trả lời, trong lòng rối bời.


 


Có thể nói từ lúc biết tin dự án được thi công trở lại, trái tim cô chưa bao giờ bình yên.


 


Cô rất muốn hỏi anh lý do nhưng mình đã xóa kết bạn với người ta rồi, giờ kết bạn lại để hỏi câu này thì mất mặt quá.


 


Chuyện đã đến nước này, nhân cơ hội này cô lấy hết can đảm hỏi:


 


“Vậy tại sao ngài lại quản chuyện khu nhà đó? Là vì đề nghị của tôi sao?


 


Rõ ràng ngài đã nói chuyện rất khó giải quyết, tại sao sau khi nghe tôi nói những lời chọc giận ngài, ngài vẫn quyết định tiếp tục thúc đẩy dự án đó?”


 


Nhìn cô căng thẳng mặt mày, vô cùng nghiêm túc tìm kiếm một câu trả lời, Lê Diệu bỗng rất muốn nhéo má cô nhóc này.


 


“Phóng viên Kiều, em quên thân phận của tôi rồi à?


 


Đúng là nếu em không đưa tôi đến đó thì nhất thời tôi chắc chắn chưa biết chuyện khu nhà này cũng tuyệt đối không thể đưa kế hoạch thi công trở lại vào lịch trình.


 


Nhưng đã biết rồi thì tôi sẽ tìm cách giải quyết, không chỉ vì em mà còn vì muốn xứng đáng với chức vụ này, xứng đáng với người dân Bắc Giang.


 


Cho nên em không cần có bất kỳ áp lực nào, em chỉ làm xáo trộn kế hoạch một chút thôi, không có gì đâu.”


 


Sự nghi hoặc trong mắt Kiều Dĩ Miên dần tan biến, cục bông chặn ở ngực dường như bị dòng nước ấm cuốn trôi.



Hô hấp cũng thông thuận hơn nhiều.


 


Lê Diệu cúi đầu nhìn cô vài giây, giọng nói mềm mại.


 


“Còn giận không?”


 


Tai Kiều Dĩ Miên nóng ran nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: “Tôi không có gì để giận cả.”


 


“Ồ...” Lê Diệu kéo dài giọng, ung dung nhìn cô: “Không biết là ai hôm đó như mèo bị giẫm phải đuôi, tức đến trợn tròn mắt, chỉ thiếu điều giơ móng vuốt cào người thôi.”


 


Kiều Dĩ Miên cau mày, nhìn ánh mắt cười như không cười của đối phương lại như quả bóng bị xì hơi, xẹp lép ngay lập tức.


 


Chẳng còn chút khí thế nào.


 


Lê Diệu tiếp tục “nói mát”: “Cũng không biết là ai đến mệnh lệnh của lãnh đạo cũng không nghe, không tập trung đúng giờ, hại cả đoàn khảo sát Chấp chính sảnh đợi cô ấy hơn nửa tiếng đồng hồ.”


 


Kiều Dĩ Miên thót tim, ấp úng biện giải: “Tôi... tôi đã bảo với ngài là không đi khảo sát nữa rồi mà!”


 


Lê Diệu nhướng mày hỏi lại: “Chuyện công việc là em muốn thế nào thì thế ấy à? Bỏ gánh giữa đường, chẳng có chút tính tổ chức kỷ luật nào cả.


 


Nếu là lính của tôi thì đã bị ném ra tuyết phạt đứng ba ngày ba đêm rồi.”


 


Anh vẻ mặt nghiêm túc, môi Kiều Dĩ Miên mấp máy vài cái, chẳng nói được câu nào phản bác.


 


Theo suy nghĩ của cô lúc đó, Lê Diệu muốn quy tắc ngầm với cô, cô không nổi điên chửi bới ầm ĩ chỉ vì kiêng dè thân phận của anh.


 


Còn muốn cô tiếp tục đi theo bên cạnh lang sói hổ báo ư? Sao có thể chứ?


 


Cô sao dám? Sao chịu chứ?


 


Nhưng sự thật lại không như cô nghĩ.


 


Người ta không có ý đồ gì với cô, đều là do cô tự suy diễn lung tung dưới sự trùng hợp ngẫu nhiên.


 


Đặt mình vào vị trí của anh, nếu đúng như lời Lê Diệu nói thì hành động lúc đó của cô quả thực có phần tùy hứng, vô lý.


 


Hèn gì hôm đó anh hỏi cô đang yên đang lành sao lại nổi giận?


 


Trong mắt anh, cô chẳng phải là giận dỗi vô cớ, đình công vô cớ lại còn chặn số lãnh đạo vô cớ sao...


 


Haiz.


 


Kiều Dĩ Miên càng nghĩ càng thấy xấu hổ, mặt nóng bừng lên.


 


Ấp úng hồi lâu, cô cúi đầu lí nhí xin lỗi: “Xin lỗi.”



 


Cô thực sự thấy không còn mặt mũi nào nữa.


 


Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng hít sâu.


 


Ngay khi cô tưởng đối phương sẽ nghiêm khắc chỉ trích mình thì một bàn tay ấm áp đặt l*n đ*nh đầu cô, xoa mạnh một cái.


 


Giọng nói trầm ấm vang lên:


 


“Công tội bù trừ, tha cho em một lần.”


 


Cảm giác trên đầu đến nhanh đi cũng nhanh nhưng lại để lại hơi ấm khó phai.


 


Kiều Dĩ Miên đưa tay vuốt tóc che giấu sự lúng túng trên mặt.


 


Nhớ lại câu nói vừa rồi của anh, cô lại thấy hơi bất ngờ: “Tôi có công lao gì?”


 


Lê Diệu trả lời thẳng thắn: “Đi khảo sát cùng tôi.”


 


Kiều Dĩ Miên: “Đó là công việc.”


 


Lê Diệu nghĩ ngợi, sửa lại: “Tận dụng thời gian nghỉ ngơi đi khảo sát cùng tôi.”


 


Được rồi...


 


Thấy cô gái nhỏ hoàn toàn không còn vẻ xù lông nhím như lúc nãy, Lê Diệu đoán cô đã hết giận rồi.


 


Đám cỏ dại mọc lan tràn trong tim mấy ngày nay cũng theo đó mà khô héo, tan thành tro bụi.


 


Anh cúi đầu nhìn d** tai đỏ ửng của cô gái nhỏ, cố ý nói: “Vốn định về Lâm Xuyên sẽ thưởng cho em một phần thưởng, giờ thì hết rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên sờ sờ tai, ngượng ngùng “ồ” một tiếng.


 


Thấy cô không hề có chút tiếc nuối thất vọng nào, Lê Diệu không nhịn được cười.


 


Cô gái nhỏ này đúng là chẳng nghĩ gì cho bản thân cả.


 


Không khí đang tốt, anh chuyển chủ đề hỏi cô: “Bị sa thải rồi à?”


 


“Vâng.” Kiều Dĩ Miên gật đầu, muốn hỏi anh sao biết nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống.


 


Chấp chính quan tai mắt thông thiên, chuyện muốn biết đương nhiên có kênh tin tức riêng.


 


Lê Diệu nhìn cô chằm chằm, chủ động mời: “Đến Chấp chính sảnh đi, cho em cơ hội trổ tài.”


 



 


“Tại sao ạ?”


 


Tuy Chấp chính sảnh cũng có bộ phận tuyên truyền, bằng cấp của cô cũng coi như đúng chuyên ngành.


 


Nhưng nơi đó rất khó vào, nhiều người dù có bỏ tiền ra cũng không tìm được cửa.


 


Nhớ có một chị khóa trên, gia cảnh khá giả, gia đình bỏ ra một khoản tiền lớn định xin cho chị ấy một chân nhân viên quèn ở Chấp chính sảnh.


 


Thi viết, phỏng vấn đều qua nhưng đến phút chót lại bị người có quan hệ mạnh hơn gạt xuống.


 


Cả nhà kêu trời kêu đất nhưng cũng chẳng làm gì được.


 


Chuyện như thế này đầy rẫy, đừng nói đến Chấp chính sảnh Bắc Giang, ngay cả Báo Chiều Sở Thành nho nhỏ của cô, muốn vào cũng khó lắm rồi.


 


Kiều Dĩ Miên không nghĩ mình xuất sắc đến mức được Chấp chính quan chọn trúng.


 


Huống hồ cô vừa mới chặn số người ta cách đây không lâu...


 


Chấp chính quan rộng lượng không chấp nhặt sự mạo phạm của cô là cô đã cảm tạ trời đất rồi;


 


Anh lại còn không so đo hiềm khích trước đó sắp xếp công việc tốt thế cho cô, chẳng lẽ là Đại La Thần Tiên chuyển thế sao?


 


Lê Diệu im lặng một lát, thận trọng trả lời: “Lý do thứ nhất, tôi đã nói với em một lần rồi, không phải nói dối, em thực sự rất xuất sắc. Lý do thứ hai...”


 


Vị Chấp chính quan luôn trầm ổn bình tĩnh dừng lại giây lát, vẻ mặt hiếm khi có chút câu nệ, trong mắt cũng dâng lên từng đợt sóng.


 


“Anh nhớ em.”


 


Thang máy bỗng chốc im bặt.


 


Bốn chữ ngắn gọn nhưng lại như câu thần chú làm ngưng đọng thời gian.


 


Khiến mọi cảm xúc đang điên cuồng chạy trốn cũng theo đó mà ngây ra, đông cứng lại.


 


Kiều Dĩ Miên sững sờ, không thể tin nổi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm bình yên kia.


 


Đầu óc đình trệ trong giây lát.


 


Ánh mắt trầm ổn của người đàn ông vẫn sâu thẳm như mọi khi nhưng dưới đáy hồ nước sâu thẳm đó dường như mở ra một vòng xoáy, khuấy động những gợn sóng trong lòng cô.


 


Kiều Dĩ Miên không dám tin vào tai mình, môi mấp máy hai cái mới hỏi: “... Ngài nói gì cơ?”


 


Lê Diệu từ từ thở hắt ra, ánh mắt nhìn cô quyến luyến dịu dàng, từng chữ từng chữ lại vô cùng kiên định.


 


“Anh nói, anh rất nhớ em.”


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 63: Anh rất nhớ em
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...