Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2)
Kiều Dĩ Miên càng nghe càng thấy vô lý.
Hai năm Thời Diên theo đuổi cô, đúng là có mua hoa mua đồ ăn nhưng cô chưa bao giờ nhận.
Mãi đến khi đồng ý quen nhau, cô mới bắt đầu nhận quà của anh ta nhưng cũng chỉ giới hạn ở những món đồ giá trị không cao.
Thời Diên tiêu tiền như nước, lúc hai người đi dạo phố, chỉ cần cô nhìn cái túi hay bộ quần áo nào đó lâu hơn một chút là anh ta không chớp mắt đi quẹt thẻ ngay.
Lần nào cô cũng phải cố hết sức giữ ví của anh ta lại mới ngăn được hành động tiêu xài bốc đồng đó.
Cho dù lễ tết nhận quà của anh ta thì cô cũng mua quà tặng lại.
Hai người có qua có lại, chẳng phải chuyện rất bình thường sao?
Kiều Dĩ Miên nhanh chóng nhớ lại những món quà đã nhận trong năm qua cũng chẳng có gì quá đắt tiền, thực sự không hiểu sao lại thành lừa tiền con trai bà ta rồi?
“Bà Tưởng, dù bà có tìm luật sư thì cũng phải cung cấp bằng chứng.”
Tưởng Mai hừ lạnh: “Mấy năm nay con trai tôi mời bạn học cô ăn cơm, mời đồng nghiệp cô uống trà chiều, đưa em trai cô đi ăn uống chơi bời, từng khoản tiền đó chẳng lẽ không phải nợ cô gây ra?”
“Đó là con trai bà tự nguyện.”
Kiều Dĩ Miên mất kiên nhẫn đáp trả:
“Anh ta muốn theo đuổi người ta, sẵn sàng chọn cách đó, liên quan gì đến tôi? Bà không vui thì đi khóa thẻ ngân hàng của con trai bà lại, quản lý từ đầu nguồn ấy. Tôi có phải mật khẩu đâu, sao quản được anh ta tiêu tiền cho ai.”
Tưởng Mai biết ngay cô sẽ không chịu thừa nhận, tức giận cười khẩy:
“Thế tiền nó xin việc cho em trai cô thì sao? Tiền móc nối quan hệ cho công việc của cô thì sao? Ngay cả tiền viện phí của bố cô năm đó, nó đã đóng bao nhiêu, cô vẫn thản nhiên nhận lấy à? À đúng rồi, cô còn có thể nói là nó tự nguyện đúng không? Loại đàn bà thấy tiền sáng mắt như cô tôi gặp nhiều rồi...”
“Nói cho rõ ràng.” Kiều Dĩ Miên nhíu mày ngắt lời bà ta: “Anh ta xin việc cho tôi, đóng viện phí cho bố tôi lúc nào?”
Công việc của Thẩm Lăng Xuyên đúng là Thời Diên nhờ người tìm giúp, lúc đó cô bảo muốn cảm ơn người trung gian thì anh ta xua tay, vẻ mặt bất cần nói: “Đều là anh em cả, một câu nói thôi, anh nhờ hắn tìm việc là nể mặt hắn đấy.”
Thời Diên nhiều bạn bè, thấy anh ta thái độ như vậy nên cô tin là thật.
Không ngờ lại còn có ẩn tình?
“Đừng có giả vờ với tôi!” Giọng Tưởng Mai đột ngột cao vút: “Gần đây tôi mới biết, nó thế mà lại chi cho cô, cho nhà cô nhiều tiền như thế! Cô còn định giả ngu với tôi à? Giờ tôi gửi danh sách cho cô xem!
Tôi cảnh cáo cô từ hôm nay trở đi, từng đồng con trai tôi tiêu cho cô, tốt nhất cô trả lại không thiếu một xu! Nếu không, tôi sẽ cho cô thân bại danh liệt!”
Tưởng Mai cúp máy, ngay sau đó, một tin nhắn hình ảnh được gửi tới, trên đó là ảnh chụp màn hình chi tiêu và ghi chú viết tay.
Kiều Dĩ Miên xem kỹ từng mục, mày nhíu chặt.
Rốt cuộc Thời Diên đã giấu cô bao nhiêu chuyện?
Trong danh sách, khoản tiền sớm nhất là ba năm trước, trả viện phí cho bệnh viện.
Lúc đó, Thời Diên mới theo đuổi cô chưa bao lâu, cô còn chẳng thèm nhìn anh ta lấy một cái.
Anh ta lại hỏi thăm được bệnh viện bố cô nằm, đặc biệt mua hoa đến thăm.
Lúc đó cô tan học đi làm gia sư, tối đến bệnh viện cô ruột mới kể ban ngày có một cậu con trai đẹp trai đến thăm, tự xưng là bạn học của Kiều Dĩ Miên.
Cô ruột có ấn tượng rất tốt với Thời Diên, hỏi han cô đủ điều còn bóng gió hỏi xem có phải bạn trai cô không.
Lúc đó Kiều Dĩ Miên thấy hơi phiền.
Hôm sau, cô nói thẳng với Thời Diên, mong anh ta sau này đừng làm phiền bố cô cũng đừng làm phiền cuộc sống của cô nữa.
Sau đó, quả nhiên anh ta không đến bệnh viện một thời gian.
Không ngờ lại lén lút đóng một khoản viện phí giúp cô.
Kiều Dĩ Miên mím môi, trong lòng cảm xúc lẫn lộn, mãi không bình tĩnh được.
Nhớ lúc đó, cô ruột còn đi làm, bố nằm viện không thể thiếu người chăm sóc, cô đặc biệt thuê hộ lý ban ngày, tối đến mấy người thay phiên nhau trông.
Khoảng thời gian đó cô rất mệt mỏi, ngày nào cũng ngoài đi học là đi làm thêm kiếm tiền, rảnh rỗi lại phải vào viện chăm bố.
Đợi cô gom góp được một ít tiền đi đóng thì bệnh viện bảo bảo hiểm y tế đã chi trả một khoản, số tiền cần đóng không nhiều như vậy nữa.
Lúc đó cô còn nhỏ cũng không hiểu rõ mấy thủ tục lằng nhằng, chỉ thầm mừng vì đủ tiền.
Không ngờ... là Thời Diên bù vào khoản đó.
Nhìn xuống dưới, từng khoản phí nộp sau đó, người nhận đều là bệnh viện bố cô nằm.
Mãi đến khi bố xuất viện, khoản tiền này mới dừng lại.
Hơn nữa, anh ta cố tình kiểm soát số tiền, chỉ nộp phần lớn viện phí để lại phần cô có thể tự mình chi trả.
Khiến cô không mảy may nghi ngờ.
Kiều Dĩ Miên thở dài, trong lòng chua xót từng cơn.
Dù trước đó cô tức giận và thất vọng vì chuyện cá cược của Thời Diên nhưng giờ phút này không thể không thừa nhận: Những việc anh ta âm thầm làm sau lưng cô chắc chắn không chỉ vì vụ cá cược đó.
Nếu hôm nay Tưởng Mai không làm ầm lên thì bí mật này không biết còn bị anh ta giấu đến bao giờ.
Nhìn tiếp xuống dưới là mấy tấm ảnh chụp màn hình chat WeChat:
[Anh Diên, dù là nhân viên hợp đồng nhưng chân tài xế ở cửa quan cũng khó kiếm lắm, ít nhiều cũng phải có chút quà cáp.]
Thời Diên: [Báo số đi.]
Đối phương gửi một con số, Thời Diên gửi lại sticker “OK” còn dặn dò đối phương:
[Chuyện này làm kín thôi, đừng để Tiểu Xuyên biết mất tiền, càng không được rêu rao, nghe chưa?]
[Rõ rồi anh Diên, yên tâm đi! Nhưng mà anh tốt với chị dâu thật đấy!]
Thời Diên gửi một sticker đắc ý: [Đó là bạn gái anh trăm cay nghìn đắng mới theo đuổi được, chẳng phải coi như Bồ Tát mà cung phụng sao!]
Một tin khác.
Thời Diên:
[Chú ơi, chú nể mặt nhà cháu, bật đèn xanh cho bạn gái cháu với ạ? Cô ấy thực sự rất xuất sắc, năng lực cực giỏi, hồi đi học thành tích cũng cực tốt! Chỉ cần cho cô ấy một cơ hội, cô ấy chắc chắn sẽ khiến chú phải nhìn bằng con mắt khác!]
[Tiểu Diên à, trong lứa thực tập sinh này có hai người đều có quan hệ, năng lực cũng không tồi. Tòa soạn chú nhỏ, một củ cải một cái hố, chú giữ cô ấy lại chắc chắn sẽ đắc tội với hai nhà kia, chú cũng khó xử lắm!]
Thời Diên: [Chú ơi, đừng nói chuyện qua WeChat nữa, tối nay cháu mời chú ăn cơm, cháu qua đón chú, hai chú cháu mình vừa ăn vừa nói chuyện nhé?]
Bên dưới là tờ biên lai rút tiền cùng ngày, số tiền lớn đến mức khiến mí mắt Kiều Dĩ Miên giật giật.
Ý nghĩa của tấm ảnh chụp màn hình khoản tiền này đặt ở đây là gì, không cần nói cũng biết.
---
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
