Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa?
Thảo nào Triệu Thừa Trạch cứ bóng gió xa xôi nói với cô những lời đó lại còn đặc biệt nhắc đến chuyện khu nhà bỏ hoang để ám chỉ cô;
Thảo nào Ngô Tùng chủ động sắp xếp phòng cho cô lại còn “cố tình” đưa nhầm thẻ phòng;
Thảo nào cô còn chưa vào cửa thì thứ đó đã được đưa đến tận cửa;
Thảo nào trời muộn thế này rồi mà anh cứ năm lần bảy lượt giữ cô lại...
Kiều Dĩ Miên hiểu hết rồi.
Hóa ra tất cả đều có dấu vết.
Chỉ là cô chưa bao giờ nghĩ lệch lạc về những chuyện này.
Trong mắt cô, Chấp chính quan là người đoan chính nho nhã, phẩm hạnh cao quý, tấm lòng rộng lượng, dùng bất kỳ từ ngữ tốt đẹp nào để miêu tả cũng không quá đáng.
Nhưng giờ cô mới nhận ra: Đó chỉ là anh qua ống kính máy quay mà thôi.
Trước mặt người khác thì ôn hòa lương thiện, ra vẻ quân tử; bỏ lớp kính lọc đi thì cũng chỉ là tên ngụy quân tử với tâm địa đen tối.
Kiều Dĩ Miên thậm chí còn nghĩ một cách ác ý: Anh cố tình để cô nhìn thấy thứ đó.
Rồi chờ thời cơ chín muồi, dứt khoát tung mồi câu, bắt cô bó tay chịu trói.
Đúng là tốn bao tâm cơ mà.
Thành thục đến mức khiến người ta ghê tởm.
Kiều Dĩ Miên khẽ thở hắt ra, sự dịu dàng chân thành trong mắt tan biến trong nháy mắt, sự bướng bỉnh và kiêu ngạo từ trong xương tủy hiện lên đáy mắt.
Cô cố nén cơn giận cười khẩy một tiếng, giọng điệu xen lẫn sự thất vọng và châm biếm khó tả.
“Hóa ra ngài là loại người này à.”
Mí mắt Lê Diệu giật một cái, ánh mắt khó hiểu: “Loại người nào?”
Kiều Dĩ Miên bỗng thấy buồn cười.
Hình tượng hoàn hảo của anh trong lòng cô mấy ngày nay sụp đổ ầm ầm ngay khoảnh khắc anh tung ra mồi câu.
Gạch đá cứng rắn rơi xuống nhanh chóng, từng tảng lớn nện vào tim, bụi mù mịt làm cay mắt người.
Lần đầu tiên cô cảm thấy mình quá ngây thơ, hoặc nói đúng hơn là mắt mù tâm mù nên mới hết lần này đến lần khác nhìn nhầm đàn ông.
Kiều Dĩ Miên đứng dậy, cả người như dựng gai nhọn: “Ngài là loại người nào cũng không liên quan đến tôi, đối với tôi cũng chẳng quan trọng.”
Ngại thân phận của anh nên cô không thể dùng thái độ đối xử với Thời Nguyên Thịnh để đối xử với anh, chỉ đành nén sự khó chịu trong lòng xuống.
“Vừa hay có chuyện muốn xin phép ngài, nhân tiện nói luôn. Chuyến khảo sát Sở Thành kết thúc rồi, tôi không rành về các thành phố khác nên xin phép không tham gia lịch trình sau đó nữa. Hôm nay muộn rồi, không làm phiền ngài nghỉ ngơi nữa, tạm biệt.”
Nói xong không đợi đối phương phản ứng, sải bước đi thẳng ra ngoài.
Phía sau im lặng như tờ, vài giây sau bỗng truyền đến tiếng người đàn ông đứng dậy khỏi ghế sofa.
Kiều Dĩ Miên theo bản năng bước nhanh hơn, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Ngay khi tay cô chạm vào tay nắm cửa, thân hình cao lớn đã áp sát sau lưng, cổ tay cô bị đối phương nắm chặt.
“Tại sao đột nhiên lại thế này?”
Giọng nói khó hiểu của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu: “Đang yên đang lành sao lại nổi giận?”
“Ngài nghĩ nhiều rồi, tôi không giận ngài.”
Kiều Dĩ Miên giãy giụa một cái, rõ ràng đối phương nắm không chặt nhưng cô lại không thoát ra được.
Bàn tay to lớn của anh vòng quanh cổ tay cô như chiếc còng tay giam hãm cô trong đó.
Kiều Dĩ Miên bực bội quay đầu trừng mắt nhìn anh: “Cho dù ngài là Chấp chính quan thì cũng không thể ép buộc người khác!”
“Tôi ép buộc em lúc nào?” Lê Diệu cau mày, thực sự không hiểu sao cô nhóc này nói trở mặt là trở mặt ngay được.
“Bây giờ!” Kiều Dĩ Miên giơ cổ tay bị anh khống chế lên, ra hiệu cho anh buông tay.
Lê Diệu bó tay với cô, đành buông tay ra nhưng lại chống tay lên cánh cửa, giam cô trong không gian chật hẹp này.
“Vậy em cũng phải nói rõ cho tôi biết, tại sao đột nhiên tức giận đòi đi? Tôi nói sai gì à?”
Áo ngủ của anh vì cử động mạnh mà mở rộng để lộ lồng ngực vạm vỡ trước mắt cô, hơi thở nam tính ập đến khiến cô đỏ mặt tía tai nhưng không thể tránh né.
Trong đôi mắt đen trầm ổn kia thấp thoáng vẻ bất lực và cấp bách nhưng nhiều hơn là sự áp đảo kiểm soát mọi thứ.
Anh từng bước tấn công, phá vỡ phòng tuyến, thâm nhập vào trong, chuyện đã đến nước này, cô đã bị dẫn dụ vào phòng anh rồi còn cần cô nói rõ cái gì nữa?
“Tôi không giận, ngài cũng chẳng nói sai gì cả.” Kiều Dĩ Miên ép bản thân bình tĩnh lại, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Tôi chỉ cảm thấy Chấp chính quan vĩ đại cũng giống như một số thương nhân, có thủ đoạn có khí phách, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, quả thực khiến người ta bất ngờ...
Tôi chỉ là một phóng viên nhỏ bé bình thường, không có tâm cơ gì cũng chẳng có giá trị lợi dụng gì, càng không so được với những người tâm tư sâu xa.
Ngài cao cao tại thượng, hô mưa gọi gió, loại người tép riu như tôi vơ đại cũng được một nắm, thực sự không cần lãng phí tinh lực lên người tôi đâu. Dưa ép không ngọt, tôi không muốn nhận 'ý tốt' của ngài cũng xin ngài tha cho tôi.”
Những lời này nói ra vừa thẳng thắn vừa sắc bén, sự châm biếm và chán ghét trong mắt cô như những mũi kim châm vào tim anh.
Lê Diệu nhíu chặt mày, trầm giọng hỏi lại: “Em nghiêm túc đấy à?”
“Đương nhiên.” Kiều Dĩ Miên nắm chặt tay, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh.
Nói không căng thẳng sợ hãi là nói dối nhưng cô đã lường trước kết quả xấu nhất rồi.
“Hóa ra trong lòng em, tôi là người như vậy.” Lê Diệu gật đầu, tức quá hóa cười.
Anh chẳng qua thấy Thời Nguyên Thịnh nhảy nhót muốn sán lại nịnh bợ nên mới nảy sinh ý định trao đổi ngang giá với ông ta.
Hứa cho ông ta chút lợi ích để ông ta nhận dự án nhà bỏ hoang này.
Bất kể nhân phẩm đối phương thế nào, trước mắt chỉ cần bỏ tiền ra giải quyết vấn đề càng sớm càng tốt là được.
Sao trong mắt cô, anh lại trở thành kẻ đê tiện vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn?
Chẳng phải anh cũng vì muốn người dân sớm nhận được nhà sao, sao lại bị cô coi thường thế này?
Lê Diệu khó hiểu, trong đầu bỗng lóe lên những lời cô nói với Thời Nguyên Thịnh.
Cô thích sự đơn thuần lương thiện, thẳng thắn cố chấp của Thời Diên, cho rằng đó là phẩm chất quý giá nhất...
So với tên phú nhị đại đầu óc đơn giản kia thì anh đúng là xảo trá nham hiểm, không từ thủ đoạn rồi còn gì?
Hừ.
Hóa ra là vậy.
Lê Diệu bỗng hiểu ra, sự chua xót trong lòng lan tràn, cảm xúc vốn luôn bình tĩnh cũng như bị châm ngòi nổ.
Thiêu đốt khiến anh bực bội lại có chút tức giận và tủi thân vô cớ.
Kiều Dĩ Miên không biết anh đang nghĩ gì, chỉ biết mình ở lại căn phòng này thêm một giây nữa thôi là sắp ngạt thở rồi.
Cô cố chấp nhìn vào ánh mắt dần trở nên lạnh lùng của đối phương, hỏi lại: “Vậy, ngài có thể để tôi đi được chưa?”
Lê Diệu im lặng vài giây, bỗng cúi người xuống nhìn chằm chằm vào đôi mắt bướng bỉnh của cô.
Ngay lúc cô tưởng tối nay không thoát được thì giọng nói trầm lạnh như băng của người đàn ông vang lên: “Tối nay em có thể đi nhưng đừng lẫn lộn công việc và tình cảm cá nhân.”
Lê Diệu buông tay, lùi lại hai bước, giọng nói đã bình ổn như cũ.
“Sáng mai tập hợp đúng giờ.”
Kiều Dĩ Miên không nói gì, nhanh chóng mở cửa phòng, đầu không ngoảnh lại bước nhanh đi.
Nghe tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang, Lê Diệu nhắm mắt lại, nỗi bực bội trong lòng càng dâng cao.
Mãi đến khi thang máy từ từ đi xuống, Kiều Dĩ Miên mới thở phào nhẹ nhõm.
Áp lực từ người đàn ông không thể coi thường, cô phải gồng mình lên mới không đánh mất tôn nghiêm cuối cùng dưới khí thế bức người từng bước của anh.
Cúi đầu nhìn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, tim đập nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Thần kinh căng thẳng thả lỏng, sự mệt mỏi lại ập đến.
Cô lấy điện thoại trong túi ra, ấn hai lần mới mở khóa màn hình.
Màn hình điện thoại để chế độ im lặng hiển thị mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của Thẩm Lăng Xuyên.
Kiều Dĩ Miên nhớ ra, lúc nãy cô chưa báo với Thẩm Lăng Xuyên là tối nay không về.
Vốn định về phòng nhắn tin cho cậu nhưng sau đó xảy ra chuyện, cô chẳng còn tâm trí đâu mà nhớ đến cậu.
Gọi lại, Thẩm Lăng Xuyên uể oải hỏi: “Đại tiểu thư ơi, xong chưa đấy? Cô ruột tốt của chị cứ giục em đi đón chị, sợ chị dính mưa lại sợ trời mưa khó bắt xe.”
Tảng đá đè nặng trong lòng dường như nhẹ đi nhiều, Kiều Dĩ Miên cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Xong rồi, đang đi ra đây, cậu ở đâu?”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khởi động xe.
Thẩm Lăng Xuyên: “Một phút nữa, đợi em ở cửa khách sạn.”
Ngô Tùng đang đứng hút thuốc tán gẫu với mấy vị quan chức ở ban công tầng hai, vô tình nhìn thấy Kiều Dĩ Miên bước nhanh ra khỏi khách sạn.
Khuôn mặt vốn luôn rạng rỡ xinh đẹp giờ đây lại không có chút cảm xúc nào.
Anh ta còn chưa kịp chào hỏi thì người phụ nữ đã vội vàng chui vào một chiếc xe.
Cửa xe đóng lại, chiếc xe phóng đi mất hút.
Ngô Tùng ngơ ngác, sao đi đột ngột thế?
Chấp chính quan không giữ người lại à?
Điện thoại rung bần bật, Ngô Tùng cầm lên xem, hóa ra là đại lãnh đạo.
Anh ta vội đi sang một bên nghe máy, giọng nói lạnh lùng hơn mọi ngày vang lên từ đầu dây bên kia: “Vốn dự án Khôn Nguyên Cảnh Vịnh tìm công ty khác đi.”
Ngô Tùng buột miệng hỏi: “Tập đoàn Anh Thời có khó khăn gì ạ?”
Trong ống nghe truyền đến câu hỏi ngược lạnh lùng của Chấp chính quan: “Cậu có ý kiến à?”
Ngô Tùng tê dại da đầu, vội vàng sửa lời: “Không có không có, tôi làm theo chỉ thị của ngài ngay đây ạ.”
Điện thoại cúp cái rụp.
Ngô Tùng thở dài, ánh mắt khó hiểu: Sao hai người này lạ thế nhỉ? Chẳng lẽ tan rã trong không vui?
Nếu thật sự như thế thì anh ta chẳng phải phí công mai mối à?
Nghĩ đến việc Chấp chính quan biết sự thật có khi lại hỏi tội mình, tim Ngô Tùng run lên.
Oán trách Triệu Thừa Trạch thêm vài phần.
Đã bảo đừng có bày trò, đấy, hỏng việc rồi đấy...
Bên này anh ta hối hận thế nào không nói, Kiều Dĩ Miên lên xe lấy cớ uống say, nhắm mắt giả vờ ngủ suốt dọc đường, về đến nhà lại chui tọt vào phòng ngủ.
Nằm trên giường, những cảnh tượng vừa xảy ra lại hiện lên trước mắt.
Cảm xúc vừa rút đi lại ùa về như thủy triều, ập vào lồng ngực khiến cô khó thở.
Đêm nay Kiều Dĩ Miên trằn trọc mãi mới chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua khe rèm cửa chiếu vào phòng, rọi lên mí mắt cô.
Kiều Dĩ Miên r*n r* một tiếng, kéo chăn trùm kín đầu.
Chưa được bao lâu điện thoại rung bần bật.
Cô mò mẫm cầm lấy, mơ màng nhìn màn hình hiển thị, thế mà lại là Tổng biên tập Báo Chiều Sở Thành, cấp trên trực tiếp của cô.
Kiều Dĩ Miên cố gắng vực dậy tinh thần, nghe máy.
“A lô, Tổng biên tập ạ.”
Vị lãnh đạo già hơn năm mươi tuổi thở dài, khó xử mở lời: “Tiểu Kiều à, tòa soạn... muốn chấm dứt hợp đồng với cô.”
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa?
10.0/10 từ 41 lượt.
