Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2)


Kiều Dĩ Miên suýt thì ngất xỉu.


 


Mãi đến khi nhìn rõ mặt đối phương, tiếng hét đã đến bên miệng mới bị nuốt ngược trở lại.


 


Cô cúi đầu nhìn tấm thẻ phòng trong tay lại ngẩng đầu nhìn đại lãnh đạo, ánh mắt vô tình lướt qua cơ ngực săn chắc của anh, lúc này mới muộn màng nhận ra điều gì đó, hoảng hốt quay người lại.


 


“Xin lỗi xin lỗi, tôi... tôi đi nhầm phòng rồi.”


 


Số phòng và thẻ phòng khớp nhau, vậy chắc chắn là Ngô Tùng đưa nhầm thẻ phòng rồi...


 


Tấm thẻ mỏng manh cấn vào lòng bàn tay, cô chỉ muốn đập đầu vào tường cho xong!


 


Ngô Tùng hại chết cô rồi!


 


Không khí như đông cứng lại, tiếng tim đập trong lồng ngực lại càng thêm rõ ràng.


 


Trong lúc Kiều Dĩ Miên đang luống cuống tay chân thì phía sau bỗng vang lên tiếng cười ngắn ngủi.


 


“Không sao.”


 


Lê Diệu nhìn thấy Kiều Dĩ Miên cũng sững sờ.


 


Anh tắm xong rồi về phòng ngủ nghỉ ngơi, nghe điện thoại báo robot đến đưa đồ.


 


Vừa định ra mở cửa thì thấy cô gái nhỏ đứng ngơ ngác bên ngoài.



 


Ngay sau đó, cô gái nhỏ gan dạ dám đối đầu với cả tổng giám đốc công ty niêm yết lại giật mình như con thỏ bị dọa sợ.


 


Lê Diệu không nhịn được bật cười.


 


Kéo lại cổ áo ngủ đang mở rộng che bớt cảnh xuân, anh đi đến ghế sofa ngồi xuống, hỏi một câu rất tự nhiên:


 


“Chưa về nhà à?”


 


Kiều Dĩ Miên quay lưng về phía anh, gật đầu: “Vâng, bên ngoài mưa rồi, thư ký Ngô bảo tôi ở lại đây.”


 


Lê Diệu nhìn d** tai đỏ bừng và cái cổ trắng ngần của cô, ánh mắt tối sầm lại.


 


“Uống rượu à?”


 


Kiều Dĩ Miên đưa tay gãi mũi: “Một chút thôi ạ.”


 


Nói là một ly nhưng hậu vị của loại rượu này mạnh thật.


 


Bây giờ không chỉ đầu óc quay cuồng mà nhìn cái gì cũng thành hai bóng.


 


Thấy cô nói chuyện lí nhí nhưng vẫn cố chấp không chịu quay lại, Lê Diệu lắc đầu bất lực.


 


“Cô định cứ nói chuyện với tôi bằng tư thế này mãi à? Cô gái quay lưng?”


 


Cô gái... quay lưng?



Kiều Dĩ Miên nghe danh xưng này thấy hơi ngơ ngác, hiểu ra rồi thì mím môi.


 


Muốn cười nhưng lại thấy hoàn cảnh này không thích hợp lắm.


 


Thế là cô chậm chạp quay người lại, theo bản năng liếc nhìn đối phương.


 


Đại lãnh đạo đang ung dung ngồi trên ghế sofa, cổ áo ngủ khép hờ, chất liệu lụa mềm mại rủ xuống theo đường cong cơ thể.


 


Hai chân vắt chéo, bắp chân lộ ra săn chắc, đầy sức mạnh.


 


Kiều Dĩ Miên chỉ dám liếc qua một cái rồi vội vàng thu hồi tầm mắt, siết chặt thẻ phòng trong tay.


 


“Nếu không có việc gì nữa thì tôi xin phép đi trước.”


 


Cô có vẻ muốn chạy trốn, đại lãnh đạo lại lên tiếng ngăn cản: “Đợi đã.”


 


Chân Kiều Dĩ Miên như mọc rễ tại chỗ, không nhúc nhích, quay lại nhìn Lê Diệu, bắt gặp ánh mắt anh, phát hiện trong mắt anh vằn lên tia máu.


 


Lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt, im lặng chờ đại lãnh đạo phân phó.


 


Lê Diệu thấy cô không đi, ánh mắt lướt qua dáng vẻ im lặng ngoan ngoãn của cô, ánh mắt tối sầm lại.


 


Không biết do tác dụng của cồn hay do căn phòng tràn ngập mùi hương trái cây ngọt ngào trên người cô gái nhỏ mà hơi thở của anh trở nên không ổn định.


 


Sự căng thẳng bận rộn mấy ngày nay cuối cùng cũng được thả lỏng nhưng cơ thể dường như không biết mệt mỏi, vẫn đang không ngừng tăng nhiệt, nung nóng lồng ngực anh đến khô khốc.


 



 


Nhưng lòng ích kỷ lại muốn giữ người ở lại bên cạnh, thêm một lúc nữa thôi.


 


“Gia đình vẫn ổn cả chứ?” Anh nhìn cô với ánh mắt bình thản, ôn tồn hỏi han.


 


Kiều Dĩ Miên ép bản thân phải tỉnh táo, nghiêm túc gật đầu: “Vâng, mọi người đều khỏe ạ, cảm ơn lãnh đạo quan tâm.”


 


Lê Diệu rũ mắt cười khẽ, giọng điệu không biết là bất lực hay gì: “Sao còn khách sáo với tôi thế?”


 


Kiều Dĩ Miên thấy anh vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố gượng nói chuyện với mình, chợt nhớ đến lời “nhắc nhở” của Triệu Thừa Trạch lúc nãy, do dự một chút rồi cẩn thận hỏi:


 


“Ngài say rồi ạ? Có muốn uống chút nước không?”


 


Lê Diệu ngước mắt nhìn cô, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên rồi tan ra thành ý cười lấp lánh.


 


“Làm phiền cô rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên thầm thở phào nhẹ nhõm.


 


Đi đến bàn góc lấy chai nước khoáng, nghĩ ngợi rồi hỏi lại: “Ngài muốn uống luôn hay pha trà ạ?”


 


Từ nhỏ đến lớn cô tuy không được nuông chiều quá mức nhưng cũng chưa từng làm việc nhà bao giờ.


 


Hồi nhỏ sống với bố, ông vừa làm bố vừa làm mẹ, việc gì cũng làm hết;


 


Sau này ở gần cô ruột, cô coi cô như con gái ruột nuôi nấng, cô càng không phải động tay vào việc gì.



Đi làm hai năm nay, không khí tòa soạn khá tốt, không có chuyện chèn ép cấp dưới, cô cũng chưa từng châm thuốc rót rượu cho lãnh đạo nào bao giờ.


 


Nên giờ bảo cô hầu hạ đại lãnh đạo, cô có chút lóng ngóng tay chân, không biết làm thế nào cho đỡ gượng gạo.


 


“Mang qua đây đi.” Lê Diệu đưa tay về phía cô, giọng cười cười: “Muộn thế này uống trà mất ngủ đấy.”


 


“Vâng.” Kiều Dĩ Miên cầm chai nước quay lại, định đưa cho anh thì rụt tay về, vặn nắp chai ra rồi mới đưa lại.


 


Lê Diệu bị hành động tỉ mỉ của cô chọc cười.


 


“Lần đầu tiên được con gái vặn nắp chai cho đấy.”


 


Kiều Dĩ Miên cũng hơi ngượng, thầm nghĩ: Tôi cũng là lần đầu tiên vặn nắp chai cho đàn ông đấy...


 


Lê Diệu ngửa cổ uống nước, yết hầu nhô lên chuyển động, dường như có thể cảm nhận được dòng nước mát lạnh trôi qua cổ họng.


 


Từng chút từng chút trôi xuống lồng ngực.


 


Kiều Dĩ Miên nhận ra ánh mắt mình lại trượt đến chỗ không nên nhìn, vội vàng thu hồi, má nóng bừng bừng.


 


Ánh mắt vô tình rơi vào thùng rác bên cạnh.


 


Cô mím nhẹ môi, hơi nóng trong lòng bỗng như bị dội gáo nước lạnh.


 


Đến nhanh, đi cũng nhanh.


 


---


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...