Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 40: “tiểu kiều”


Cuối cùng, Kiều Dĩ Miên cũng không gọi cho Thời Diên.


 


Đợi thêm một lúc cô mới xuống lầu vào nhà cô ruột lấy chìa khóa rồi rời đi.


 


Vừa đi đến cửa nhà mình thì thấy Thẩm Lăng Xuyên đang đi đi lại lại ở hành lang, thấy cô liền gọi lớn: “Chị đi đâu thế? Gõ cửa mãi không thấy ai.”


 


“Vừa ra ngoài nghe điện thoại.” Kiều Dĩ Miên lắc lắc điện thoại, vẻ mặt bình thản.


 


Thẩm Lăng Xuyên nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, không thấy gì bất thường mới thở phào nhẹ nhõm.


 


Thu dọn qua loa vài bộ quần áo nhét vào túi, Kiều Dĩ Miên đưa cho Thẩm Lăng Xuyên: “Lát nữa mang về giúp chị.”


 


“Ok.”


 


Hai chị em xuống lầu, Thẩm Lăng Xuyên đi lấy xe.


 


Nhìn cậu thành thạo lấy kẹo cao su từ hộc để đồ, bên trong còn có mấy thứ lặt vặt linh tinh, Kiều Dĩ Miên cười hỏi:


 


“Xe dượng giờ thành xe riêng của cậu rồi à?”


 


Thẩm Lăng Xuyên bỏ hai viên kẹo cao su vào miệng, nhướng mày: “Bố già lái tàu hỏa oách xà lách thế kia, thèm gì cái xe cỏ này nữa? Em đây là tận dụng đồ cũ, bố còn phải cảm ơn em ấy chứ!”


 


Kiều Dĩ Miên liếc xéo cậu, thắt dây an toàn.


 


Hai người cười nói vui vẻ đến khách sạn Tứ Thời, trước khi Kiều Dĩ Miên xuống xe, Thẩm Lăng Xuyên hỏi: “Mấy giờ xong? Em đến đón.”


 


“Chưa biết nữa, đằng nào cũng gần mà, đến lúc đó chị gọi xe, cậu đợi ở cổng khu chung cư là được.”


 


Thẩm Lăng Xuyên không lay chuyển được cô đành dặn dò thêm: “Thế nhớ gửi biển số xe cho em.”


 


“Biết rồi.” Cô xuống xe vừa định đi thì Thẩm Lăng Xuyên hạ kính xe hét với theo: “Uống ít rượu thôi!”


 


Kiều Dĩ Miên ra dấu “OK”, bước nhanh vào khách sạn.


 


Đến phòng tiệc thì khách khứa đã đến khá đông.


 


Kiều Dĩ Miên nhìn quanh, ánh mắt tự động tìm kiếm bóng dáng Lê Diệu.


 


Anh mặc một bộ vest thoải mái, không thắt cà vạt, cổ áo sơ mi trắng tinh phẳng phiu.


 


Từ khi quen biết đến giờ đây là lần đầu tiên Kiều Dĩ Miên thấy Lê Diệu mặc vest, không kìm được nhìn thêm vài lần.


 


Chiều cao gần mét chín, vai rộng chân dài, lưng thẳng tắp.


 


Bình thường mặc áo khoác công vụ không thấy rõ, giờ mặc vest vào mới thấy dáng người cực chuẩn khiến anh nổi bật giữa đám doanh nhân cũng mặc vest chỉnh tề, khí chất vượt trội hẳn.



 


Kiều Dĩ Miên từng học mỹ thuật, chỉ cần liếc qua là biết tỷ lệ cơ thể đại lãnh đạo hoàn hảo vô cùng.


 


Cộng thêm xuất thân quân nhân, trên người anh toát ra khí chất lạnh lùng uy nghiêm tự nhiên.


 


Mấy ngày nay họ đã đi thăm hỏi không ít doanh nghiệp, lãnh đạo cấp cao có mặt ở đây đa phần đều đã gặp anh.


 


Giờ mọi người đều vây quanh anh trò chuyện, không khí khá thoải mái vui vẻ.


 


Bên đó đông người, Kiều Dĩ Miên không định qua chào hỏi, vừa định thu hồi tầm mắt thì thấy ánh mắt đại lãnh đạo hướng về phía mình.


 


Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt anh thoáng qua ý cười, gật đầu với cô.


 


Tim Kiều Dĩ Miên đập nhanh hơn một nhịp cũng mỉm cười đáp lại anh.


 


Bên cạnh bỗng có người bắt chuyện.


 


“Phóng viên Kiều?”


 


Kiều Dĩ Miên quay đầu lại, phía sau là phó tổng một công ty thực nghiệp.


 


Cô từng phỏng vấn ông ta cũng từng được mời đến tham quan nhà máy của họ.


 


Sau đó tòa soạn ký hợp đồng hợp tác dài hạn với công ty này nên hai người cũng từng gặp mặt vài lần.


 


“Tổng giám đốc Trương, lâu rồi không gặp.”


 


Tổng giám đốc Trương cười bước tới, nhìn Kiều Dĩ Miên với ánh mắt tán thưởng: “Hôm nay phóng viên Kiều xinh đẹp quá, hiếm khi thấy cô ăn mặc thế này.”


 


“Tổng giám đốc Trương quá khen rồi ạ.” Kiều Dĩ Miên cười ngượng ngùng.


 


Bình thường cô hay đi phỏng vấn bên ngoài nên đúng là không chú trọng ăn mặc lắm, thường là đồ thể thao giày bata, chủ yếu là thoải mái tiện lợi.


 


Nhưng hôm nay nghe nói là tiệc thương mại nên cô đặc biệt về nhà thay bộ váy vest, trông trang trọng hơn chút.


 


Để phối hợp với bộ đồ này cô còn trang điểm kỹ càng.


 


Tổng giám đốc Trương vội sửa lời, khen ngợi hết lời: “À tôi nói sai rồi, chính xác mà nói là phóng viên Kiều lần nào gặp cũng xinh đẹp cả. Chỉ là hôm nay mang một vẻ đẹp phong cách khác thôi.”


 


Kiều Dĩ Miên được khen ngượng chín mặt, thuận thế khen lại ông ta vài câu xã giao: “Tổng giám đốc Trương cũng phong độ ngời ngời, khí chất bất phàm ạ.”


 


Tổng giám đốc Trương cười ha hả, lấy một ly sâm panh từ khay của nhân viên phục vụ đi ngang qua đưa cho Kiều Dĩ Miên.


 


“Dạo này phóng viên Kiều bận gì thế? Hình như lâu lắm không gặp rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên vừa định trả lời thì một nhân viên phục vụ đi tới.



“Thưa cô, Chấp chính quan mời cô qua đó ạ.”


 


Kiều Dĩ Miên quay đầu nhìn, thấy Lê Diệu đang nhìn mình với ánh mắt bình thản, bắt gặp ánh mắt cô anh khẽ nhướng mày.


 


Chẳng hiểu sao Kiều Dĩ Miên cảm thấy một áp lực vô hình ập tới.


 


“Xin lỗi Tổng giám đốc Trương, tôi xin phép vắng mặt một chút.”


 


Kiều Dĩ Miên gật đầu với Tổng giám đốc Trương, cầm ly sâm panh đi về phía đại lãnh đạo.


 


Ánh mắt Lê Diệu luôn dõi theo cô, mãi đến khi cô đi về phía mình khóe môi anh mới cong lên một chút.


 


“Tiểu Kiều, qua đây chụp cho chúng tôi tấm ảnh.”


 


Đại lãnh đạo thản nhiên sai bảo, giọng điệu thân thiết như thể cô mới là thư ký của anh vậy.


 


Kiều Dĩ Miên nhìn Ngô Tùng đang đứng sau lưng đại lãnh đạo giữ nụ cười chuẩn mực, vẻ mặt ngơ ngác: Thế ra đại lãnh đạo đặc biệt sai người gọi cô qua đây chỉ để làm thợ chụp ảnh thôi à?


 


Ừm cũng phải, kỹ thuật chụp ảnh của cô đúng là không tồi.


 


Ít nhất là ăn đứt Ngô Tùng...


 


Vì quá ngạc nhiên nên cô thậm chí còn bỏ qua việc Lê Diệu đổi cách xưng hô với cô: Từ “phóng viên Tiểu Kiều” chuyển thành “Tiểu Kiều”.


 


Kiều Dĩ Miên một tay nhận lấy máy ảnh, một tay cầm ly sâm panh, nhìn quanh không thấy nhân viên phục vụ đâu để đặt ly rượu.


 


Ngô Tùng hiểu ý vội bước lên: “Đưa tôi cầm cho.”


 


Kiều Dĩ Miên cảm ơn, đành đưa ly sâm panh cho anh ta.


 


Mấy vị lãnh đạo đứng cùng nhau cười tươi, Kiều Dĩ Miên bấm máy liên tục, cố ý chụp nhiều tấm để về chọn sau.


 


Trả lại máy ảnh xong, Kiều Dĩ Miên tìm Ngô Tùng thì chẳng thấy anh ta đâu nữa, ly sâm panh kia cũng theo anh ta “bỏ trốn” mất rồi.


 


Đang ngẩn ngơ thì trước mặt bỗng xuất hiện một ly nước lê.


 


“Đừng tùy tiện uống rượu người khác đưa.” Giọng Lê Diệu trầm ấm vang lên, nhắc nhở thiện ý.


 


Kiều Dĩ Miên định buột miệng nói vị Tổng giám đốc Trương kia cô có quen nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống.


 


Đại lãnh đạo nhắc nhở không sai.


 


Thời buổi này tri nhân tri diện bất tri tâm.


 


“Cảm ơn ạ.” Kiều Dĩ Miên chân thành cảm ơn, nào ngờ đối phương nhìn ly nước lê, giọng điệu pha chút trêu chọc: “Nước trái cây cũng thế.”


 



 


“Cầm thôi, không uống cũng được.”


 


Kiều Dĩ Miên nhận ra anh đang trêu mình, muốn cười mà không dám cười.


 


Cô theo bản năng nhìn quanh, mấy vị lãnh đạo chụp ảnh chung vừa nãy đã tản đi hết rồi, trước mặt chỉ còn mỗi Lê Diệu.


 


Bầu không khí có chút vi diệu.


 


Lê Diệu cúi đầu nhìn khuôn mặt trắng trẻo, d** tai đầy đặn xinh đẹp của cô gái nhỏ, ánh mắt càng thêm dịu dàng.


 


Ánh mắt từ từ lướt qua đôi mày thanh tú, đôi môi đỏ mọng hơi nhếch lên sau đó dừng lại ở bộ váy vest cắt may khéo léo, không kìm được khen một câu: “Cô ăn mặc thế này đẹp lắm.”


 


Rõ ràng là lời khen tương tự Tổng giám đốc Trương, thậm chí còn không hoa mỹ bằng nhưng lại như ném một viên đá quý vào lòng hồ tâm hồn cô.


 


Sóng gợn lăn tăn, rung động không tên.


 


d** tai Kiều Dĩ Miên đỏ lên trông thấy, lí nhí “cảm ơn quá khen”.


 


Lê Diệu ung dung ngắm nhìn cô, ánh mắt có chút không nỡ rời.


 


“Chấp chính quan!” Một giọng nam vang lên đột ngột, Lê Diệu khẽ cau mày quay đầu lại.


 


Người đến khoảng năm mươi tuổi, bảo dưỡng khá tốt, mặt mày hớn hở đắc ý.


 


Đặc biệt khi nhìn thấy Lê Diệu, ông ta như gặp được người thân, sải bước tới, giọng điệu nhiệt tình khiêm tốn hết mức:


 


“Tôi là Thời Nguyên Thịnh, Chủ tịch tập đoàn Anh Thời, mấy hôm trước có việc gấp đi công tác không kịp đón tiếp ngài đến công ty chỉ đạo, thật là đáng tiếc! Nghe nói tối nay ngài đến dự tiệc thương mại, tôi vội vàng giải quyết xong công việc, xuống máy bay là chạy tới đây ngay mới gặp được ngài đấy ạ!”


 


Ánh mắt ông ta chân thành tha thiết, thái độ cũng tình cảm dạt dào, dù biết những lời này có phần nịnh nọt nhưng lại chẳng thể bắt bẻ vào đâu được.


 


Lê Diệu gật đầu với ông ta, giọng điệu xa cách: “Chào ông.”


 


Kiều Dĩ Miên đứng bên cạnh mím môi, ánh mắt tối sầm lại.


 


Người đàn ông này cô không lạ gì.


 


Tập đoàn Anh Thời, Thời Nguyên Thịnh.


 


Bố của Thời Diên.


 


Nói ra thì hai người từng gặp nhau một lần nhưng trong ấn tượng của cô, bố anh ta không phải kiểu “ông chú tốt bụng” thế này.


 


Hai tháng trước, cô và Thời Diên ăn cơm ở nhà hàng, tình cờ thấy Thời Nguyên Thịnh và mấy đối tác làm ăn đi từ trên lầu xuống.


 


Thời Diên vội vàng chạy lại chào hỏi, không biết nói gì với bố mà Thời Nguyên Thịnh nhìn về phía cô.



Vì phép lịch sự, Kiều Dĩ Miên tự giác đứng dậy, vừa định đi qua chào hỏi thì Thời Nguyên Thịnh sa sầm mặt thu hồi tầm mắt, mắng Thời Diên ngay giữa chốn đông người: “Loại hàng gì cũng mang theo bên người, không thấy mất mặt à!”


 


Kiều Dĩ Miên khựng lại tại chỗ.


 


Mặt nóng bừng như lửa đốt.


 


Thời Diên định giải thích vài câu nhưng Thời Nguyên Thịnh ném cho anh ta một ánh mắt “mày đợi đấy cho tao”, hùng hổ rời khỏi khách sạn.


 


Sau đó Thời Diên xin lỗi cô, bảo bố anh ta chưa biết anh ta có bạn gái cũng không biết đó là Kiều Dĩ Miên.


 


Tưởng anh ta mang cô gái kỳ quái nào đó ra ngoài nên mới nhất thời nóng giận nói những lời đó.


 


Kiều Dĩ Miên đoán anh ta nói dối.


 


Cô và mẹ Thời Diên từng có vài lần giao tiếp không vui vẻ nhưng vì Thời Diên cô đều nhịn.


 


Cô luôn quan niệm yêu một người thì phải chấp nhận tất cả của người đó.


 


Và việc đối phương yêu mình cũng là điều kiện giúp cô vượt qua mọi khó khăn.


 


Nhưng cô không ngờ bố anh ta cũng cùng một giuộc như thế.


 


Gia đình bề trên trịch thượng như vậy, trong lòng cô thực sự thấy khó chịu.


 


Nếu không phải ấn tượng về cảnh tượng đó quá sâu sắc thì đối diện với khuôn mặt cười tươi như hoa của Thời Nguyên Thịnh lúc này, e là cô không nhận ra ông ta chính là người đàn ông hếch mũi lên trời hôm đó.


 


Thời Nguyên Thịnh cười nói thêm vài câu chuyện phiếm nhưng Lê Diệu lại chẳng mấy hứng thú, ngược lại còn thấy rất khó chịu với hành động đường đột của ông ta.


 


Hiếm khi anh được nói chuyện riêng với Kiều Dĩ Miên vài câu thì bị người này cắt ngang, đúng là không biết nhìn sắc mặt.


 


Ba người mỗi người một tâm tư.


 


Thời Nguyên Thịnh thấy mặt Lê Diệu trầm như nước, không vui vẻ như lúc nhìn từ xa, thầm tự kiểm điểm xem mình có nói sai câu nào không.


 


Mãi đến khi ánh mắt ông ta chuyển sang cô gái nhỏ bên cạnh Lê Diệu mới nheo mắt lại.


 


Nhớ mang máng lúc nãy Chấp chính quan cười với cô bé này, xem ra quan hệ hai người cũng khá tốt.


 


Thời Nguyên Thịnh lập tức chuyển nụ cười sang Kiều Dĩ Miên, cố ý làm thân.


 


“Vị tiểu thư này nhìn quen quen, hình như gặp ở đâu rồi thì phải?”


 


Lê Diệu nhướng mày, nghiêng đầu nhìn Kiều Dĩ Miên.


 


Chỉ thấy trong đôi mắt cười cong cong của cô gái nhỏ như ẩn giấu một lưỡi dao sắc bén vô cùng.


 


“Đúng là từng gặp rồi ạ. Tôi là bạn gái cũ của con trai ông, tôi đá anh ta rồi.”


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 40: “tiểu kiều”
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...