Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 4: Lên xe tôi đi
Mười phút trước.
Đội trưởng đội cảnh sát giao thông cao tốc chi đội Lâm Xuyên là Uông Bằng nhận được thông báo từ cấp trên rằng trong dòng xe đang bị ùn tắc có một nhân vật quan trọng.
Tuy không nói rõ chức vụ cụ thể là gì nhưng nghe giọng điệu cung kính cẩn trọng của cấp trên thì Uông Bằng không dám chậm trễ nên vội vàng bước nhanh vào dòng xe để tìm kiếm chiếc xe của vị tai to mặt lớn kia theo biển số xe.
Một chiếc Hồng Kỳ màu đen trầm ổn khiêm tốn với biển số xe cũng hết sức bình thường nên nhìn qua chẳng thấy có điểm gì đặc biệt.
Nhưng Uông Bằng vẫn vô thức nín thở rồi cẩn thận gõ nhẹ vào cửa kính ghế lái.
Cửa kính hạ xuống, ông gật đầu chào tài xế.
Ánh mắt lướt qua tài xế và dừng lại trên khuôn mặt người đàn ông ngồi ở ghế sau.
“Chào lãnh đạo, tôi là cảnh sát giao thông Uông Bằng, hiện nhận được chỉ thị của cấp trên sẽ mở một làn đường ưu tiên để ngài đi trước.”
Trên kính dán phim cách nhiệt nên ánh sáng bị giảm đi quá nửa khiến một nửa khuôn mặt người đàn ông ẩn trong bóng tối nhưng đường nét ngũ quan vẫn vô cùng thâm sâu và ưu việt.
Uông Bằng tuy chỉ là đội trưởng chi đội cảnh sát giao thông nhưng cũng từng gặp qua không ít nhân vật lớn.
Thế nhưng trong khoảnh khắc chạm phải ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của người đàn ông kia thì ông vẫn vô thức căng thẳng hơn rất nhiều.
Đó là cảm giác áp bức của kẻ bề trên.
“Không cần đâu, tôi không vội.” Giọng nam trầm ổn ôn hòa vang lên có phần tương phản với vẻ ngoài sắc bén.
“Cứ mau chóng giải tỏa giao thông đi. Vất vả cho các anh rồi.”
Cửa kính xe nâng lên khiến Uông Bằng vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi vô tình liếc mắt ông mới phát hiện ra điểm đặc biệt của chiếc xe này.
Bề ngoài xe tuy giống với các loại xe trên thị trường nhưng chất liệu thân xe lại hoàn toàn khác biệt.
Chỉ riêng cửa kính xe cũng chắc chắn được làm bằng kính chống đạn.
Sau khi rời đi Uông Bằng không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại chiếc xe Hồng Kỳ màu đen kia và càng thêm tò mò về thân phận của vị đại lãnh đạo này.
Dù sao thì đại lãnh đạo đang bị kẹt trong dòng xe nên ông phải dốc toàn lực thể hiện để nhanh chóng giải tỏa giao thông và để lại ấn tượng tốt trước mặt lãnh đạo mới phải.
Trong xe, thư ký Chu Hằng quay đầu lại xin chỉ thị:
“Thưa Chấp chính quan, vừa rồi khi ngài xuống xe cứu người thì có hai phóng viên của Báo Chiều Sở Thành đã quay lại quá trình cứu hộ. Tôi đã liên hệ với Ban Tuyên giáo Sở Thành để yêu cầu không phát tán những hình ảnh và video liên quan đến ngài.”
Lê Diệu gật đầu: “Ừ.”
Thấy ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt nhàn nhạt, Chu Hằng không nhịn được lại nhỏ giọng trách cứ:
“Trời lạnh thế này mà ngài còn chẳng thèm mặc áo khoác đã xuống xe cứu người, lỡ bị cảm lạnh thì phu nhân lại mắng tôi mất.”
Lê Diệu lúc này mới thu hồi tầm mắt rồi hỏi ngược lại: “Tôi yếu ớt thế sao?”
Chu Hằng bị nghẹn lời, đáp: “... Cái đó thì không có.”
Anh ta không dám phản bác thêm câu nào.
Lê Diệu lại nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ánh mắt dừng lại trên người cô gái trẻ đang đứng giữa đống hỗn độn để quay tư liệu, anh lẳng lặng nhìn một lát rồi bỗng nhiên lên tiếng:
“Báo Chiều Sở Thành?”
“Vâng, là một tòa soạn nhỏ.” Chu Hằng cảm thán: “Lần này họ lại vớ được tin tức nóng hổi đầu tiên về hiện trường vụ tai nạn.”
Lê Diệu không nói gì nữa mà những ngón tay thon dài đặt trên bảng điều khiển trung tâm cứ gõ nhịp nhàng không nhanh không chậm.
Cảnh sát và người dân cùng chung tay nên hiện trường rất nhanh đã được dọn dẹp một làn đường.
Xe cộ lần lượt di chuyển theo thứ tự.
Tài xế khởi động xe rồi chậm chạp di chuyển theo dòng xe cộ.
Đột nhiên tiếng động cơ trầm thấp vang lên từ phía sau, một chiếc xe máy len lỏi vào dòng xe rồi lạng lách trái phải như một con báo đang chạy trốn để lao vút ra khỏi khu vực đi chậm và phóng đi mất dạng.
Chu Hằng nhíu mày: “Gấp gáp thế làm gì, lỡ đâm vào người khác thì sao...”
Vài phút sau khi xe của họ rời khỏi khu vực tai nạn và tài xế vừa chuẩn bị tăng tốc thì chỉ nghe một tiếng “rầm” trầm đục khiến thân xe rung lên dữ dội.
Sắc mặt Chu Hằng lập tức thay đổi, anh ta quay đầu nhìn lại thì phát hiện xe bị húc đuôi.
“Thưa Chấp chính quan, ngài có sao không?”
Lê Diệu đang nhắm mắt dưỡng thần, dù đã thắt dây an toàn nhưng cú va chạm mạnh vẫn khiến người anh chúi về phía trước và hàng lông mày khẽ nhíu lại.
“Tôi không sao. Cậu xuống xem thế nào đi.”
Xung quanh toàn là cảnh sát giao thông nên chắc không phải kẻ nào chán sống mà cố tình đâm vào đâu.
Chắc chỉ là tai nạn húc đuôi bình thường thôi.
Chu Hằng vội vàng xuống xe rồi một lúc sau quay lại báo cáo qua khe cửa sổ xe đang mở một nửa:
“Tài xế bên kia mới lấy bằng lái không bao lâu nên đạp nhầm chân ga quá mạnh, cậu ta sợ đến xanh cả mặt rồi. Nhưng xe của chúng ta chỉ bị trầy chút sơn còn đầu xe phía sau thì móp méo cả rồi, cậu ta không dám lái nữa mà đang gọi xe kéo...”
Lê Diệu gật đầu.
Chiếc xe này đã được độ lại toàn diện nên va chạm bình thường chẳng hề hấn gì.
Tắc đường lâu như vậy khó tránh khỏi lòng người nôn nóng cộng thêm tay lái mới nên cũng có thể thông cảm được.
“Không có gì to tát thì bỏ qua đi.” Lê Diệu nâng cổ tay xem đồng hồ thấy thời gian đã khá muộn.
Anh không muốn nán lại lâu nên chẳng cần thiết vì chút chuyện nhỏ này mà tốn thời gian trên đường.
“Vâng. Tôi sẽ nói với chủ xe bên kia một tiếng.”
Chu Hằng vừa định rời đi thì Lê Diệu lại chú ý đến bóng dáng yểu điệu thướt tha phía sau anh ta.
“Khoan đã.”
Ánh mắt anh khóa chặt lên sườn mặt trắng nõn thanh tú của cô gái nhỏ rồi hỏi:
“Là xe của cô ấy à?”
Chu Hằng đáp: “Đúng vậy, chính là hai phóng viên của tòa soạn báo kia.”
Lê Diệu không nói gì nhưng Kiều Dĩ Miên lại cảm nhận được ánh mắt của họ nên lập tức quay đầu lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Dù cổ chân đang sưng tấy và đau âm ỉ nhưng trong tình huống này Tống Nam Tinh chẳng có kinh nghiệm gì nên cô không thể không xuống xe giải quyết tranh chấp.
Nhìn thấy chủ xe đối phương thì về tình về lý cô cũng nên chào hỏi người ta một tiếng.
Thế là cô nén đau bước lên hai bước rồi mở lời:
“Thưa tiên sinh, rất xin lỗi vì đã đâm vào xe của anh. Vừa rồi tôi đã trao đổi với anh trai này rồi, nếu sau này có chi phí sửa chữa gì thì các anh cứ liên hệ với tôi.”
Ánh mắt Lê Diệu lướt qua gương mặt Kiều Dĩ Miên rồi lại nhìn sang thư ký Chu Hằng.
Gọi cậu ta là “anh trai” nhưng lại gọi mình là “thưa tiên sinh” sao?
Chẳng lẽ trông mình thiếu thân thiện đến thế ư?
Chu Hằng đứng thẳng lưng một bên cố gắng chịu đựng ánh mắt đầy áp bức của ngài Chấp chính quan và cảm thấy như có luồng gió lạnh từ đâu thổi tới khiến gáy lạnh toát.
May mà ánh mắt đó chỉ dừng lại vài giây rồi tự dời đi.
Lê Diệu hỏi ngược lại: “Liên hệ với cô thế nào?”
“Tôi đã kết bạn WeChat với anh trai này rồi.” Kiều Dĩ Miên nhìn Chu Hằng: “Anh ấy bảo cứ liên hệ với anh ấy là được.”
Ồ, hai bên còn kết bạn WeChat nữa cơ đấy...
Lê Diệu lại nhìn về phía Chu Hằng với ánh mắt nhạt nhẽo không rõ vui giận.
Chu Hằng theo bản năng nuốt nước bọt một cái và cảm giác luồng gió lạnh kia càng thêm thấu xương.
Kiều Dĩ Miên nhìn người này rồi lại ngó người kia, dường như nhận ra điều gì đó nên ướm hỏi:
“Hay là... tôi kết bạn WeChat với cả anh nữa nhé?”
Chu Hằng lập tức bước lên nửa bước định lên tiếng ngăn cản thì lại thấy vị đại lãnh đạo vốn rất ít dùng WeChat và chưa bao giờ kết bạn với người lạ lại chủ động lấy điện thoại ra và đưa mã QR.
Chu Hằng: “...”
Anh ta hình như ngửi thấy mùi gì đó là lạ.
Kiều Dĩ Miên ghé sát vào cửa kính xe để quét mã, lọn tóc mái trước trán rủ xuống đung đưa nghịch ngợm trước mắt.
Lê Diệu chăm chú nhìn hai giây rồi dời tầm mắt xuống chân cô, nhớ lại dáng đi khập khiễng vừa rồi của cô bèn hỏi:
“Bị thương do va chạm à?”
Kiều Dĩ Miên thẳng người dậy rồi lắc đầu: “Không ạ là do bị trẹo chân trước khi lên xe thôi. Không sao đâu ạ.”
“Sưng vù cả lên rồi mà còn bảo không sao cái gì!”
Tống Nam Tinh cầm điện thoại đi tới:
“Chị ơi, bên cứu hộ bảo ít nhất một tiếng nữa mới tới nơi, cổ chân chị cần phải được xử lý càng sớm càng tốt chứ nếu tổn thương đến xương thì phiền phức lắm!”
Cậu ta nói với giọng điệu lo lắng và vô cùng tự trách: “Đều tại em cả, nếu không húc đuôi xe người ta thì cũng không đến nỗi khiến chị bị mắc kẹt ở đây.”
“Em cũng đâu có cố ý.” Kiều Dĩ Miên an ủi cậu hai câu: “Chị vẫn ổn, chắc không bị thương đến xương đâu, đừng lo.”
Ánh mắt Lê Diệu quét qua hai người họ rồi bỗng nhiên đề nghị:
“Lên xe tôi đi.”
Kiều Dĩ Miên sững sờ rồi vội vàng xua tay: “Không cần đâu ạ, đâm vào xe các anh đã thấy áy náy lắm rồi nên không dám làm phiền các anh nữa! Đợi xe cứu hộ cũng nhanh thôi mà.”
Mắt Tống Nam Tinh lại sáng lên: “Chị ơi, hay là chị đi nhờ xe họ đến bệnh viện đi? Em ở lại đây đợi xe kéo là được!”
Kiều Dĩ Miên lập tức lườm cậu một cái.
Cũng không biết thằng nhóc này thực sự lo lắng nên không nghĩ nhiều hay là mới vào đời nên tâm tư đơn thuần nữa.
Cứ thế tùy tiện nhét cô vào xe một người đàn ông xa lạ sao?
Người ta thường nói hại người thì không nên nhưng phòng người thì không thể thiếu.
Vị chủ xe này tuy nhìn có vẻ giống người tốt nhưng cô vẫn phải cảnh giác một chút.
Chu Hằng đứng cạnh xe liếc nhìn đôi mắt sâu như đầm nước của đại lãnh đạo rồi lại nhìn sang cô gái trẻ tuy để mặt mộc nhưng vẫn xinh đẹp quá mức kia.
Ý nghĩ xoay chuyển trong đầu. Anh ta cân nhắc rồi mở lời:
“Đúng đấy, lên xe chúng tôi đi. Phía sau tắc đường hơn mười cây số nên xe cứu hộ nhất thời không qua được đâu. Hơn nữa tốc độ xe cứu hộ rất chậm lại còn phải đưa xe của cô về xưởng sửa chữa trước, đi đi lại lại chắc chắn sẽ làm lỡ thời gian đến bệnh viện.”
Anh ta liếc nhìn vị đại lãnh đạo đang ung dung điềm tĩnh rồi cười nói tiếp:
“Xe của chúng tôi cũng đi thành phố Lâm Xuyên nên có thể thuận đường đưa cô đến bệnh viện gần nhất để xử lý vết thương chân sớm. Làm cái nghề này của các cô suốt ngày phải chạy đôn chạy đáo, lỡ mà bị thương đến xương thật thì ảnh hưởng công việc lắm nhỉ?”
Chỉ vài ba câu đã phân tích tình hình hiện tại một cách rõ ràng rành mạch.
Kiều Dĩ Miên hiểu rõ điều này nhưng chỉ là cô hơi thận trọng mà thôi.
Thấy cô vẫn còn do dự nên Chu Hằng cười bồi thêm một câu:
“Vừa nghe cậu bạn nhỏ này nói hai người muốn đến Đài truyền hình Lâm Xuyên nhỉ? Tôi và Đài trưởng Khang Quân Văn quen biết nhiều năm rồi, tôi sẽ gọi điện cho ông ấy giải thích tình hình để tránh làm lỡ thời gian báo danh của các cô cậu.”
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 4: Lên xe tôi đi
10.0/10 từ 41 lượt.
